Gia tộc ma cà rồng - Phần I - Chương 11 - 12 - 13

CHƯƠNG MƯỜI MỘT: CỔNG ĐỊA NGỤC

Ghedi chỉ dẫn cho họ đường đi một cách chính xác. Jack và Schuyler khởi hành ngay lập lức. Tốc độ Velox của họ có thể giúp họ tới nơi nhanh như chớp.

Nếu bọn chúng đã đưa cô gái tới cánh cổng, thì chúng không thể nào là những têm buôn lậu được. Vậy thì chúng là ai? Chúng muốn gì ở cô gái? Có phải đây là điều mà anh chàng tu sĩ kia lo lắng không? Điều Ghedi chưa muốn nói với họ cho tới khi họ được an toàn là gì?

Họ tìm thấy một lòng sông cạn. Dải đất cát màu đỏ, khô cằn dẫn tới một cái hang lớn trong lòng đất.

Jack đá những cây bụi che phủ lối vào dẫn xuống hang. Anh nhặt một cái gậy lên rồi thắp sáng với ngọn lửa xanh.

- Hãy cho chúng tôi thấy cô! - Anh gọi lớn, giọng nói vang dội vào vách đá.

Hang tối như bưng và đầy mùi rêu mốc. Đây có phải lối vào dẫn tới Cánh Cổng Lời Hứa không? Schuyler có thể cảm thấy hơi hướng bẩn thỉu của sự đe dọa trong không khí khi họ phải từ từ nhích dần xuống hang tối.

- Cổng Địa Ngục. Một cái tên hay, phải không? Máu Đỏ có thói quen hay gọi sự vật bằng những cái tên mà không hiểu gì về tầm quan trọng thực sự của nó. Nhưng rõ ràng họ đã cảm thấy có gì đó ở đây rồi. - Cô nhận xét.

- Có ai mà không bị sức mạnh chi phối chứ. - Jack trả lời. Cây đuốc trên tay anh soi những luồng ánh sáng dài sâu xuống như thể họ đang trong một đường hầm vô tận.

Schuyler hơi trượt chân trên đám rêu ẩm nên nắm vào cánh tay Jack để giữ thăng bằng. Cô nhìn ra bóng tối xung quanh. Phía dưới kia, cô ngạc nhiên khi thấy cảm giác chết chóc như giảm đi và được thay bởi cái gì đó như vẻ sầu muộn, đơn độc. Cô đi thẳng tới chỗ bóng tối và thấy cảm giác ấy càng mạnh hơn.

Họ dừng lại, nhìn quanh khoảng không tối đen. Cây đuốc của Jack rọi sáng khoảng hang với đá phủ rêu xanh và sàn đầy cát. Trong hang đầy những thứ rác rưởi mà tụi thanh niên vẫn hay bỏ lại: những đầu lọc thuốc lá, những vỏ bia trống rỗng.

Có cái gì đó không đúng ở đây - Jack gửi.

Anh cũng cảm thấy như thế à? Nhưng đó là gì? - Schuyler hỏi lại.

Rồi cô cũng hiểu ra. Không phải ở đây, đúng không? Đây không phải Cánh Cổng Lời Hứa.

Không. Không phải. Đây chỉ là một trò đùa, một trò nói láo, là một cái bẫy xảo quyệt.

Cổng Địa Ngục chẳng là gì khác ngoài một ngôi nhà ma ám, một thứ gì đó dùng để dọa những người dân quanh khu vực, một thứ nhằm đánh lừa người ta khỏi mối đe dọa thực sự.

- Chúng ta biết gì về Máu Xanh nhỉ? - Jack trầm ngâm.

- Họ không thích làm cho mọi chuyện trở nên dễ dàng phải không nhỉ? - Schuyler trả lời. - Họ giữ bí mật của mình. Họ mang hòa bình, nghệ thuật và ánh sáng tới cho thế giới. Họ làon người văn minh cao cấp. Họ xây đền đài, thành phố bằng vàng cao lên tới tận trời xanh. - Cô vừa nói vừa nghĩ về Paris và vẻ tráng lệ của nó.

- Chính xác. Hãy nghĩ về những cánh cổng mà chúng ta đã tìm được. Cổng Báo Thù nằm bên dưới một bức tượng - một tác phẩm điêu khắc, một biểu tượng. Cánh cổng thứ hai nằm dưới một trong số những nhà thờ kiểu Gothic đẹp nhất ở Bắc Mĩ. Một ma cà rồng sẽ không xây một cánh cổng trong một cái hố dưới lòng đất, một cái hang thô thiển trong cát được. - Jack lắc đầu.

- Đúng thế. Anh hoàn toàn đúng. Bất cứ ai làm cái hang này ở đây cũng nhằm mục đích che giấu vị trí thật của cánh cổng. - Schuyler nói. - Nhưng nếu đây không phải cánh cổng thì... tại sao hội Petruvian lại canh gác nó?

CHƯƠNG MƯỜI HAI: BIỂU TƯỢNG

Schuyler đi tới đi lui trên nền đá. Xét cho cùng thì họ biết gì về hội Petruvian chứ? Vào cái đêm đầu tiên, Ghedi bảo họ phải tin anh ta - anh ta đã đưa ra cái tên Lawrence Van Alen. Nhưng anh ta lại chưa từng gặp người đàn ông ấy. Vậy thì câu chuyện của anh ta đúng được bao nhiêu? Sau một tháng bị giam cầm bởi Nữ Bá Tước, Schuyler trách mình đã không cẩn thận hơn.

- Anh có nghĩ là chúng ta đã hiểu sai về Ghedi không? - Cô hỏi Jack.

Anh lắc đầu.

- Tốt hơn chúng ta nên tin tưởng rồi đối mặt với sự phản bội, còn hơn là lúc nào cũng nghi ngờ mọi thứ và nghi ngờ mọi người. Trái tim rộng mở của em là một món quà quý giá. Chính nó đã đưa em tới bên anh chẳng hạn.

- Nhưng trong trường hợp này em không tin là Ghedi đã chơi chúng ta. Croatan chẳng có ích lợi gì cho Máu Đỏ cả. Em ngờ rằng anh ta đã từng tới đây. Giả dụ hội Petruvian được lập nên bởi người gác cổng trước đây, Halcyon đã làm theo một số chuẩn mực nào đó để đối phó với con người. Đó cũng là dạng thực hành thông thường thôi mà. Rồi Hội đồng cứ làm thế trong suốt hàng trăm năm. Họ chỉ nói cho Máu Đỏ những điều bọn họ cần biết thôi.

Hai người đi vòng quanh hang tối thêm lần nữa. Schuyler nhận ra thứ gì đó mà ban nãy họ đã không nhìn thấy. Đó là một biểu tượng gồm ba phần. Phần đầu tiên gồm hai vòng tròn khóa vào nhau - tượng trưng cho sự hợp nhất của Máu Xanh, phần thứ hai là hình con vật mà họ không nhận dạng được, biểu tượng thứ ba là thứ mà Schuyler chưa từng nhìn thấy bao giờ: một thanh gươm đâm xuyên qua ngôi sao.

Đó là dấu ấn của tổng lãnh thiên thần. - Jack giải thích. Ngôi sao ám chỉ thiên thần mang nó. Lucifer. Sao Mai. Thiên Thần Thất Thế.

Schuyler dùng ngón tay miết dọc đường bao của biểu tượng.

- Trước đây anh đã nhìn thấy nó chưa?

- Anh linh cảm mình đã thấy nó... ở đâu đó... trong quá khứ. Anh không nhớ được - Anh nói trong khi vẫn tiếp tục giơ cây đuốc để xem xét kỹ biểu tượng. - Nó có thể là sự bảo vệ dùng để giữ những lời nguyền chết chóc ở nơi này.

- Em thấy có vẻ không phải. - Schuyler nói nhưng vẫn không thể rời mắt khỏi mấy biểu tượng. Biểu tượng ấy như có khả năng thôi miên, có thể dụ dỗ, lôi kéo cô và nó chỉ bị đứt đoạn khi cô nghe tiếng bước chân đi tới.

- Là Ghedi đấy. Đừng nói cho anh ta biết về điều này cho đến khi chúng ta tìm ra những điều anh ta biết. - Cô bảo Jack.

Jack gật đầu rồi quay cây đuốc về hướng lối ra cửa hang, giúp dẫn đường. Anh chàng tu sĩ thở hổn hển khi tới chỗ họ.

- Các vị tìm thấy cô ấy chưa? - Anh ta hỏi rồi nhìn xung quanh một cách lo lắng.

- Chưa. Chúng ta nên đi luôn thôi. Nếu cô ấy không có ở đây thì chúng ta phải cho gia đình cô ấy biết. - Jack giục.

Trông Ghedi có vẻ nhẹ nhõm hẳn rồi họ cùng nhau trèo ngược lên.

- Chờ đã, - Schuyler dừng lại. Cô nghe có tiếng gì đó giống như tiếng thút thít, rên rỉ nho nhỏ ở đâu đó - âm thanh có vẻ như thoát ra từ một người đang rất đau khổ. - Ở đó. - Cô nói rồi chạy sào trong ngách hang, thẳng tới một thân hình nhỏ bé đang bị trói co quắp trong bóng tối.

- MariElena. - Schuyler thì thào. Cô cúi người xuống và đặt tay lên trán cô gái. Nóng quá. Nóng như lửa đốt vậy. Hy vọng rằng đó chỉ là một cơn sốt chứ không phải thứ gì khác.

Cô gái động đậy rồi lại thút thít.

Anh chàng tu sĩ làm dấu thánh rồi quỳ xuống cạnh cô gái.

- Cô có biết mình đang ở đâu không? - Schuyler hỏi cô gái bằng tiếng Ý.

- Trong một cái hang. - MariElena trả lời mà không mở mắt ra. - Gần một con sông cạn.

Jack cởi áo khoác ngoài rồi khoác lên vai cô gái.

- Cô có biết sao mình lại ở đây không? - Anh hỏi.

- Họ đưa tôi tới đây - Cô gái trả lời một cách đều đều.

- Họ là ai? Họ đã làm gì cô? - Schuyler lại hỏi.

Thay cho câu trả lời cô gái bỗng nhiên rùng mình như bị ai chụp lấy bất ngờ.

Schuyler ôm cô gái trong tay rồi tiếp tục trấn an cô.

- Không sao đâu, không sao đâu. - Cô thì thào. - Cô sẽ ổn thôi. Bây giờ cô đã được an toàn rồi.

Nhưng cô gái chỉ lắc đầu và cắn chặt môi.

- Đây rồi. - Ghedi nói rồi đặt một chiếc khăn tay lạnh lên vầng trán nóng ran của cô gái.

Schuyler tranh thủ dùng glom đi sâu vào tiềm thức của cô gái để tìm hiểu vấn đề. Bạn trai của cô ấy đã đưa cô ra khỏi thành phố rồi đi vào trong rừng. Anh ta đã đưa thẳng cô vào rừng. Sau đó không thấy gì nữa cả. Chỉ có sương mù và hơi nước. Cô gái tỉnh dậy rồi thấy mình bị trói trong hang.

Jack cắt dây trói giúp cô gái đứng dậy. Schuyler đỡ lấy vai phải cô gái. Cô gái loạng choạng, lắc lư giữa hai người rồi ngã xuống bất tỉnh.

- Để tôi giúp. - Ghedi bảo rồi vội đến bên MariElena.

Sau đó thì mọi thứ xảy ra quá nhanh. Điều tiếp theo Schuyler biết là cô thấy gã tu sĩ cầm một con dao có tay cầm bằng ngà gí vào cổ cô gái.

- Anh đang làm gì vậy? - Schuyler hét lên, vội tới bên gã thầy tu và cô gái trẻ trong khi Jack tiến lại từ phía sau.

- Làm cái mà ta định làm. - Ghedi bảo trong khi giữ cô gái như một con búp bê đồ chơi trong tay hắn, lưỡi dao sáng loáng vẫn kề sát cổ họng cô.

Phần cổ áo mỏng manh của cô gái trẻ hơi rung lên và đúng lúc đó Schuyler nhìn thấy thấp thoáng biểu tượng ba hình như ban nãy. Nhưng lần này nó được in trên ngực cô gái. Những vòng tròn gài vào nhau. Hình một con vật và dấu ấn của Lucifer. Nó sáng rực trong bóng tối như một chiếc đèn hiệu.

Schuyler đang tập trung vào việc đưa ra một mệnh lệnh ép buộc nhằm dừng gã thày tu lại thì đột nhiên cô bị giáng một cú đánh bất ngờ khiến cô bị văng vào tường đá. Nó không đến từ Ghedi - người lúc này trông có vẻ hơi bối rối. Nó đến từ một ai đó, một cái gì đó khác.

- Schuyler! - Jack thét lên đau đớn, tiếng thét vang vọng khắp hang.

Em không sao. Cô muốn gửi cho anh câu đó nhưng cô lại thấy mình không thể. Cô không thể cử động được, không thể nói, cô bị tê liệt tất cả các giác quan. Cô cố chống chọi để tìm cách phá sự tù túng đó, nhưng những câu thần chú ấy không dễ phá như Iggy. Có những dấu tích của ma thuật bóng tối ở trong đó, khiến việc làm của cô không có hiệu lực và khiến cả người cô cứng tựa như đá vậy.

Đây không phải một nhóm nông dân nghèo khổ đang đi kiếm tìm con gái mình mà là một cuộc phục kích của một ma cà rồng đánh ma cà rồng khác với sức mạnh và tốc độ của mình.

- Yên lặng nếu không cô gái của cậu sẽ biến thành ngọn lửa đấy. - Ma cà rồng nói với Jack trong khi lấy ra sợi dây trói của Thợ Săn rồi đi về phía anh trói chặt cổ tay anh lại. Tay kia hắn ta cầm một ngọn đuốc đang cháy sáng với ngọn lửa đen.

Không! Schuyler truyền đi và thấy giọng của mình vang vang mặc dù cô vẫn bị bất động.

Tại sao anh lại làm thế? Anh làm việc cho Bá Tước sao?

Ta chẳng làm việc cho ai cả. Ta không phải người trong Hội Kín. Ta làm tất cả những thứ này chỉ vì ta mà thôi.

Vậy ra là thế. Schuyler lờ mờ hiểu. Mimi đã tung một món tiền khổng lồ đặt vào mạng sống của Jack và thế là ma cà rồng đổ đi để giành lấy.

Xin anh! Không! Chúng tôi có tiền... Chúng tôi có thể trả anh. Hãy để tôi trả tiền cho anh để đổi lấy mạng sống của anh ấy. Xin anh đấy! - Schuyler gửi đi.

Xin lỗi cô! Nhưng ta chắc chắn là cô chẳng thể trả nhiều bằng Mimi Force đâu.

Tên săn phần thưởng di chuyển về phía Schuyler, cô có thể thấy gương mặt thô lỗ cục súc của anh ta lượn lờ trước mặt mình.

- Tôi sẽ tự đi. Hãy thả cô ấy ra. - Jack nói bằng giọng mạch lạc, điềm tĩnh như thể anh đã tự nguyện đầu hàng. Gã ma cà rồng siết chặt sợi dây trói thêm, khiến máu rỉ ra trên cổ tay Jack. Ngay khi Jack bị trói chặt, tên ma cà rồng liền thì thào gì đó trên ngọn lửa khiến nó tắt lụi và cây đuốc giờ chẳng còn gì ngoài một cục than xám. Hắn nhanh chóng đút nó vào túi sau.

Trông Ghedi có vẻ khó chịu với tên ma cà rồng nổi loạn kia nhưng ngay khi anh ta hiểu ra tên ma cà rồng đó chẳng phàn nàn gì về mình thì mặt anh ta liền điềm tĩnh lại như thể đã chuẩn bị sẵn sàng nhiệm vụ xấu xa trước mắt của mình vậy.

MariElena sẽ chết.

Jack sẽ bị bắt đi.

Schuyler chẳng thể làm gì ngoài hét lên.

CHƯƠNG MƯỜI BA: THỜI ĐIỂM CỦA THIÊN THẦN

Có quá ít thời gian để làm được bất cứ thứ gì trong thế giới thực - thế giới cô đã bị giam giữ và tấn công. Thế nên Schuyler nhìn sâu vào thế giới bên trong său trong tâm hồn, vào thế giới của glom để tìm ra cách đối phó. Trong thế giới ấy thời gian không tồn tại giống như trong thế giới thực.

Cô mở mắt, thấy màn nước u ám của thế giới chạng vạng và cảm thấy lời nguyền bóng tối thắt chặt cơ thể mình.

Ở trong glom cô có thể thấy rõ những thứ đang trói chặt cơ thể mình là những con rắn uốn vòng trên da thịt. Cô có thể cảm thấy lớp da ẩm ướt đầy vảy của chúng quanh người xiết lấy cơ thể mình ngày càng chặt hơn. Chúng ở khắp cơ thể, quấn quanh cổ tay, quanh bắp chân, rồi cả ở giữa những ngón tay. Cô có thể ngửi thấy mùi hôi thối và thấy run người vì những tiếng huýt phát ra từ lưỡi chúng.

Câu thần chú ngưng trệ hoạt động giống như một mệnh lệnh cưỡng ép - khống chế tâm trí - một mệnh lệnh khiến ta tin rằng ta đã bị bẫy, là lý do tại sao đó là một trong những yếu tố khó nhất để khống chế. Ta phải ngừng việc tin rằng việc đó là đúng thì mới được.

Schuyler tập trung vào con rắn gần đầu mình nhất. Cô có thể cảm thấy cơ thể bò sát lạnh tanh của nó đang cuộn quanh vai mình. Cô quay đầu để có thể nhìn trực diện vào nó. Nó là một con hổ mang chúa rất đáng sợ. Mang nó đang phình ra như sẵn sàng tấn công. Nó nhe nanh và huýt sáo.

Nhưng trước khi nó kịp hành động thì Schuyler đã thoát ra được khỏi nỗi khiếp sợ và dùng tay túm lấy đuôi nó rồi kéo nhanh nó ra khỏi người. Cô dùng gót chân giẫm nát đầu nó

Nhanh như chớp cô quay lại thế giới hiện tại trong cái hang, trên tay là thanh gươm của mẹ mình.

- Dừng lại! - Cô hét lên, giọng ngân vang đầy giận dữ.

Gã tu sĩ vội đâm con dao vào cổ cô gái, nhưng trước khi lưỡi dao kịp xuyên qua da, Schuyler đã hất nó ra xa làm nó văng xuống nền đá. MariElena ngã xuống đất, cả Ghedi cũng nằm bất động trên đất do mệnh lệnh của Schuyler.

Đó là tất cả những điều Jack cần. Với tiếng hét lớn anh làm đứt dây trói rồi biến thành Thiên Thần Hủy Diệt đáng sợ với đôi cánh đen lộng lẫy trên lưng, cặp sừng sắc bén với những mũi nhọn bằng kim cương và đôi mắt vằn đỏ những mạch máu. Anh túm lấy tên săn người lúc này đang rủn lẩy bẩy, dùng móng vuốt của mình kẹp chặt anh ta.

- Đừng Jack. Đừng giết hắn! - Schuyler hét lên. Đừng để máu chảy tràn ngày hôm nay.

- Hãy nghe theo cô gái đi... - tên săn người líu ríu.

Schuyler dịu dàng đặt tay lên đôi cánh Abbadon, cảm nhận rõ sức mạnh oai hùng bên dưới lớp lông mềm mại ấy. Cô đã từng sợ hãi khi thấy anh trong ánh sáng như thế này, nhưng bây giờ khi nhìn thấy gương mặt thực sự đầy hung dữ của anh cô lại thấy nó thật đẹp.

Anh quay sang cô, ngay khi Abbadon trông chẳng giống Jack chút nào thì lại giống anh ấy hơn bất cứ lúc nào. Hắn đã định làm hại em.

Thôi nào, tình yêu của em.

Rồi anh trở lại thành Jack, đẹp trai với gương mặt hồng hào. Anh kéo tên săn người đứng dậy rồi bảo:

- Cút đi. Ngươi hãy nói với em gái ta là gã ăn bám đã thất bại. Hãy bảo với cô ta rằng không một ai, cũng không gì có thể bắt chúng ta quay về được đâu.

Đó là tất cả những gì gã săn người cần nghe. Hắn biến mất nhanh như chớp.

Schuyler nhào vào vòng tay Jack, hai người ôm chầm lấy nhau.

Em đã nghĩ mình sẽ mất anh. Cô truyền tin cho anh.

Không bao giờ. Chúng ta sẽ không bao giờ bị chia tách cả. Jack cúi đầu, gục lên vai cô, cô dựa vào ngực anh để có thể nghe tiếng trái tim anh đang đập đều đều, hòa cùng nhịp đập trái tim cô.

Không bao giờ.

PHÒNG LÀM VIỆC CỦA NGHỆ SĨ

Florence, 1452

Vào buổi sáng, Tomi quay lại phòng làm việc. Đến mai thì Thầy mới trở lại trong khi còn rất nhiều việc phải làm. Cô chào những người trợ lý rồi đến chỗ của mình ở cuối phòng - nơi cô tiếp tục việc khắc hình cho những cánh cửa phía đông của nhà thờ Baptistery. Công việc này đòi hỏi sự cẩn thận, tỉ mỉ và độ chính xác cao, nhưng Tomi say mê nó, thấy ánh hào quang và vẻ đẹp của từng chi tiết nhỏ. Cô nhanh chóng chìm vào trong suy nghĩ, bàn tay thoăn thoắt chạy dọc lớp đá cẩm thạch trong khi tâm trí vẫn còn mải băn khoăn về những sự việc xảy ra hồi tháng trước.

Một người bình thường mang dấu ấn của Hoàng Tử Bóng Tối có nghĩa là gì chứ? Liệu có phải kẻ thù cũ của họ đã tìm được cách quay lại mặt đất không? Không thể thế được. Họ đã tống con quỷ ấy xuống Địa Ngục và nhốt tên bạo chúa sau cánh cổng không thể nào qua được rồi mà. Thêm nữa họ cũng đã cử Hội Bảy Người xuống thế giới để canh giữ các lối đi của Thần Chết. Người đàn ông mặc áo choàng của Thành lũy chắc chắn phải là một kẻ mạo danh. Chưa ai từng thấy hắn cả. Anh ta là một người lạ trong thành phố của họ. Andreas cho rằng cái người kia đã lừa dối họ và kẻ kia không phải ma quỷ gì cả, nhưng Tomi vẫn rất lo lắng.

Cô đã mười sáu tuổi, cô biết rõ mình là ai và mình có ý nghĩa như thế nào với thế giới này. Sau vụ khủng hoảng ở Rome thì trong mỗi đời tiếp theo những Thợ Săn lại thực hiện nhiệm vụ đánh đuổi những Máu Bạc còn lại - những kẻ còn kẹt lại phía bên kia cánh cổng và vẫn còn đang bước nhởn nhơ trên mặt đất. Không còn ai khác trong Hội Kín biết về chuyện những Máu Bạc lang thang còn sống sót ấy. Đó là một bí mật mà Thợ Săn phải giấu kín nhằm giữ được sự thanh bình trong cộng đồng. Máu Xanh không có gì phải sợ Croatan cả, Andreas đã giúp bảo vệ những người của họ được an toàn suốt hàng trăm năm nay, truy sát Croatan là một hành trình cũng giống như mèo đuổi bắt chuột đồng vậy. Đó là điều cần thiết và cũng là điều nằm trong khả năng của họ.

Nhưng bây giờ lại có chuyện này. Tomi nhìn hình khắc chìm ba lần nữa - nét khắc hằn máu trên cánh tay người đàn ông, rồi cô làm rơi con dao của mình, tạo nên một vết bẩn rất xấu trên bức phù điêu. Thầy sẽ không hài lòng về điều này.

- Cô đang băn khoăn gì à, cô bạn? - Gio hỏi, nhặt con dao lên đưa lại cho cô - Đừng có như thế nữa. Chúng ta sẽ để ý chuyện này mà.

Cô gật đầu.

- Tôi chỉ ước có Dre ở đây.

Andreas del Pollaiuolo là nhà tư vấn trẻ tuổi nhất cho quan tòa Lorenzo de Medici, làm việc nhằm củng cố vững chắc quyền lực của gia đình ở Florence vượt lên cả những gia đình thống trị khác trong thành phố. Lợi tức ngân hàng của Medici rộng khắp Châu Âu, nằm khắp các mạng nhánh của những thành phố lớn. Nó là một cái vỏ bọc giúp Dre có thể dễ dàng di chuyển khắp châu lục mà không khiến người ta nghi ngờ.

Nhưng Tomi biết rằng có một lý do khác khiến Dre phải làm việc vất vả để đảm bảo tầm ảnh hưởng của nhà Medici rộng khắp thành phố xinh đẹp của họ.

Vụ khủng hoảng ở Rome vẫn còn in đậm mãi trong tâm trí anh. Dù đã thành công trong việc trục xuất Lucifer ra khỏi thế giới thì anh vẫn không thể làm giảm sự suy sụp của một thế giới sáng lạn mà Sao Mai hay Caligula đã hủy hoại nó. Rome đã biết mất.

Dre vẫn đang định gây dựng lại vẻ huy hoàng cho nó. Anh đã cố kết thúc những thứ mà anh đã bắt đầu: làm sống lại Rome huy hoàng, một nền văn hóa với những di tích cổ và nâng nó lên một tầm cao mới. Anh cũng đã viết ra Bộ Luật Ma Cà Rồng để hình thành nên lịch sử của con người, thấm nhuần loài người với những tư tưởng và giá trị của Máu Xanh - những hoạt động nghệ thuật, đời sống, cái đẹp và sự thật. Anh sẽ giúp loài người hồi sinh - anh đã nói với cô như thế trong những cuộc đối thoại của họ về những việc họ muốn đạt được trong vòng đời này. Anh đã đặt cho nó một cái tên là Thời Phục Hưng.

Nhưng tất cả những thứ đó khiến người cô yêu cách xa cô và kể từ cái đêm rượt đuổi ấy họ hầu như không có lúc nào được ở cùng nhau.

Anh lúc nào cũng thế, lúc nào cũng là Michael của cô. Dù có mang tên là Andreas, Cassius, Menes hay bất cứ tên nào khác thì lúc nào anh cũng là của cô. Anh là sức mạnh của cô, tình yêu của cô, là lý do cho cuộc chiến mới này. Cô đã đợi anh trở lại và rồi cùng anh vạch mặt những kẻ thù giấu mặt của họ và cùng khám phá ra sự thật đằng sau dấu ấn của Máu Đỏ.