Đại mạc dao (Tập 1) - Chương 10 phần 2

Tôi có chút kinh ngạc, đối với người dân du mục đi qua sa mạc Qua Bích mà nói, lời thề này so với thiên lôi đánh chết còn nghiêm trọng hơn rất nhiều.

Hai người thu lại kiếm, vội vã rời đi. Hán tử bị Thạch bá quất xuyên qua bàn tay từ đầu đến cuối không nói một lời nào, vừa đi vừa quay đầu lại nhìn về phía xe ngựa, rồi đột nhiên tựa như hiểu ra chuyện gì, sải bước chạy lại, ùm một tiếng quỳ xuống trước xe ngựa, hắn luôn giữ vẻ bình tĩnh thản nhiên, dù trong khoảnh khắc sinh tử vừa nãy cũng không hề rối loạn, vậy mà giờ phút này thì cả khuôn mặt hắn tràn đầy thương xót ăn năn, trong mắt ướt lệ, nghẹn ngào nói: “Tiểu nhân không biết cô nương là người của ân công, không ngờ lại lấy oán trả ơn, muốn giết nàng ấy, thật không bằng chó lợn.” Nói dứt lời liền huơ đao chém xuống cánh tay hắn, một mũi tên từ trong tay áo Cửu gia bay ra, đánh lệch thanh đao, đồng bọn của hắn nắm lấy tay hắn, lại quay sang nhìn chúng tôi đầy vẻ ngờ vực và kinh hoàng.

Cửu gia cất chiếc cung nhỏ vào trong tay áo, cười nhạt nói: “Chỉ sợ ngươi nhận nhầm người rồi, ta không giúp ngươi gì cả, các ngươi mau về Tây Vực đi!”

Một màn kiếm rút tên bay vừa rồi tôi hoàn toàn không lưu tâm, trong lòng chỉ miên man câu: “Cô nương này là người của ân công,” nhìn hai người ở dưới xe, tự dưng thấy hai người này trông cực kì thuận mắt.

Đại hán râu xồm thút thít nói: “Có thể khiến cho lão gia tử kéo xe, lại có thể cứu được mạng người khỏi ngọn roi của lão gia tử, thiên hạ này ngoài ân công ra còn có thể là ai nữa? Cả nhà ta lớn bé đều nhờ sự viện trợ của ân công mới may mắn sống được, mẫu thân ngày đêm đều hướng về Tuyết Sơn dập đầu, khẩn cầu cho người bình an khỏe mạnh, vậy mà ta trong lúc hồ đồ lại đi làm việc thiếu lương tâm này.”

Hán tử bên cạnh hắn nghe xong hình như cũng đã hiểu được thân phận của Cửu gia, thần sắc đột biến, cuối cùng cũng lập tức quỳ sang một bên, không nói năng gì, chỉ liên tục dập đầu, mới dập vài lần đầu đã đầm đìa máu. Cửu gia tuy đã vẫn nhếch miệng cười, nhưng thần sắc lại vô cùng bất lực, trong khi ánh mắt Thạch bá càng nghiêm lạnh. Tôi lên tiếng nói: “Êu! Hai người các ngươi thật chẳng có đạo lý gì, nếu cảm thấy trong lòng có lỗi thì tìm cách chuộc tội đi, ở đâu ra kiểu quỳ ở đây đòi sống đòi chết thế? Chẳng lẽ muốn cho bọn ta nhìn thấy hai các xác chết thì các ngươi mới an tâm? Bọn ta còn có việc, đừng cản đường nữa.”

Hai người họ sững ra một lúc, rồi đứng dậy tránh đường. Tôi cười nói: “Thế này được rồi, nhưng mà thật sự xin lỗi, các ngươi nhận nhầm người rồi, Cửu gia nhà bọn ta là người làm kinh doanh ở thành Trường An, không liên quan gì với Tây Vực cả, không dưng được nhận mấy cái dập đầu vừa rồi, còn nữa…” Tôi tuy cười, nhưng giọng lại rất lạnh lùng: “Lập tức quay về Tây Vực đi.”

Hai người đó ngây ra, đoạn cung kính đáp: “Bọn ta đúng là nhận nhầm người rồi, bọn ta sẽ lập tức quay về Tây Vực ngay.” Thạch bá nhìn tôi, lại nhìn sang Cửu gia, không nói không rằng quất ngựa đi tiếp.

Xe ngựa vẫn nhẹ nhàng đi trên đường, nhưng trong lòng tôi lại như bị một tảng đá khổng lồ đè lên, rất rất nặng. Tôi và người các quốc gia Tây Vực chưa bao giờ qua lại gì, làm sao mà có ân oán? Chẳng lẽ là người Hung Nô? Mục Đạt Đóa không cẩn thận để lộ tin tôi còn sống sót? Cuộc sống bình yên của tôi sắp bị xáo trộn rồi?

Cửu gia dịu dàng hỏi: “Có đoán được người thuê bọn họ không?”

Tôi gật đầu, lại lắc đầu: “Không biết, muội sống cùng với bầy sói, chắc chỉ chuốc oán với một người. Bọn họ đến từ Tây Bắc thực ra cũng phù hợp, bên đó bây giờ tuyệt đại bộ phận đều thuộc phạm vi thế lực của hắn, nhưng tại sao người đó lại phải đặc biệt thuê người tới giết muội chứ? Hắn có thể trực tiếp sai cao thủ thủ hạ đến giết muội kia mà. Chẳng lẽ vì ở Trường An, hắn kiêng nể điều gì đó, cho nên chỉ có thể cho người Tây Vực ra mặt?”

Cửu gia nói: “Nếu nhất thời không nghĩ ra được, thì cũng không cần phải lo lắng làm gì.”

Tôi gục đầu xuống gối, im lặng suy nghĩ, chàng nói: “Ngọc nhi, muội sợ à?”

Tôi lắc đầu: “Võ công của hai người này rất giỏi, nếu đánh nhau muội chưa chắc đã qua mặt được bọn họ, nhưng bọn họ khẳng định cũng không giết được muội, trái lại muội còn có thể giết được bọn họ.”

Thạch bá ngồi ngoài xe lên giọng khen: “Công phu giết người và công phu đánh người vốn là hai chuyện khác nhau. Cửu gia, chủ thuê nếu là vì ám sát, thì chắc chắn vì sợ Ngọc nhi biết thân phận của hắn, và cũng không có cơ hội trực tiếp tìm Ngọc nhi. Chỉ cần mọi người ở Tây Vực đều không nhận mối thuê của hắn, thì hắn sẽ phải nản lòng thôi. Chuyện này giao cho ta làm, hai người cứ ngắm hoa, thưởng thức phong cảnh đi, không phải lo lắng lung tung.”

Cửu gia cười nói: “Biết có người như lão tổ tông ở đây, lũ hầu tử hầu tôn bên Tây Vực không làm loạn được.” Rồi quay sang nói với tôi: “Bọn họ tuy nói có quy tắc, nhưng thiên hạ không có chuyện gì không chút kẽ hở cả, có cần ta giúp muội điều tra bọn họ không?”

Tôi bây giờ không phải cô bé chỉ biết bỏ chạy lúc nhỏ nữa, vội chấn chỉnh lại tinh thần, cười hi hi nói: “Không cần đâu, nếu là người khác, mánh khóe này muội không thèm để tâm, nếu thật sự là người kia thì càng không có gì cần phải tra cả, mà cũng chẳng tra ra gì. Nếu hắn muốn uy hiếp, muội tuyệt đối không sợ hắn.”

Cửu gia gật đầu cười, còn Thạch bá cười lên: “Thế là đúng rồi, cô nương đến từ bầy sói chẳng lẽ không có một phần gan dạ sáng suốt chắc?”

Sơn trang Cửu gia đúng như lời Cửu gia nói, đích thực là nông trang, phần lớn là vườn trồng quả và vườn hoa, phòng ốc cũng đơn giản kiểu tường gạch xanh mái ngói đen, phân bố ngay ngắn vuông vắn giữa vườn tược, không thể nói là đẹp mắt, nhưng vững chãi bình ổn như mảnh đất dưới chân.

Lúc nãy lên xe, nhìn thần sắc Thạch bá, tôi hiểu rằng mình không tiện gặp mặt mấy vị khách, cho nên vừa xuống xe tôi liền chủ động nói với Cửu gia là muốn đi theo nông phụ ở sơn trang thăm chơi một lát. Vẻ mặt Cửu gia bình thản, chỉ căn dặn nông phụ mấy câu, Thạch bá thì nhìn tôi cười gật gật đầu.

Tuy nửa đường đi đột nhiên phát sinh ra chuyện khiến lòng tôi có chút phiền muộn, nhưng ánh nắng ấm áp, ruộng rau xanh mướt, lại thêm cả những người nông dân cặm cụi cần mẫn ở trong vườn, hết thảy đều khiến tôi cảm thấy yên lòng trở lại. Cuộc sống của tôi do tôi làm chủ, cho dù là ai, đừng hòng đoạt lấy cuộc sống của tôi.

Tôi nhìn lướt qua thân hình của Thạch bá, quay sang nói với nông phụ: “Thím à, ánh nắng chói chang quá! Giúp cháu tìm một cái nón lá với!”

Thím liền cười nói: “Quên khuấy mất, cháu đợi một lát, ta đi tìm bây giờ.”

Thím ấy đi rồi, tôi lập tức đuổi theo Thạch bá: “Thạch bá, bác không đợi Cửu gia ạ?”

Thạch bá quay đầu nhìn tôi chăm chú không nói gì, tôi nói: “Thả bọn họ đi, bác không giấu được Cửu gia đâu.”

Thạch bá lạnh lùng nói: “Ta làm thế là vì muốn tốt cho Cửu gia, lão thái gia mà còn, khẳng định cũng ủng hộ việc ta làm.”

Tôi nói: “Nếu việc bác làm có thể khiến Cửu gia không vui, thì không phải là vì muốn tốt cho Cửu gia, mà chỉ là bác tự mình nghĩ là tốt thôi. Huống hồ chủ nhân của bác bây giờ là Cửu gia, không phải lão thái gia trước đây.”

Thạch bá có chút tức giận: “Có phải ngươi lớn lên trong bầy sói không? Sao lại chùn tay mềm lòng thế này?”

Tôi bật cười: “Chúng ta có cần phải đọ sức một phen không ạ, xem ai có thể giết được ai? Thạch bá, Cửu gia không thích giết người tùy tiện, nếu bác thật sự muốn bảo vệ Cửu gia, thì đừng để Cửu gia phải vì bác mà nhuốm máu. Bác có thể bình thản như không, nhưng nếu Cửu gia biết được sẽ rất buồn. Thủ đoạn xử lý mọi chuyện của mỗi người không giống nhau, nếu Cửu gia muốn làm thế này, Cửu gia khẳng định đã suy nghĩ kỹ hậu quả mọi chuyện rồi.”

Thím đi lấy nón lá đã quay lại, tôi nói: “Cháu đi ra vườn chơi đây, Thạch bá đợi một lát rồi cùng đi nhé!” Tôi hướng bác hành một lễ, rồi chạy như bay về phía khu vườn.

“Đây là gì ạ?”

“Đậu tương.”

“Thế còn cái này ạ?”

“Đậu xanh.”

“Cái này là dưa chuột, cháu nhận ra.” Cuối cùng cũng có tôi nhận dạng được, tôi chỉ vào cái giá đỡ cây dây leo, nói một cách cực kì hứng thú.

Thím đứng bên cạnh cố gượng không phá lên cười nói: “Đây là trồng chơi, cũng là lần đầu chúng tôi trồng thử, nghe nói được mang từ Tây Vực về, thời điểm này đúng lúc đang còn non nhất.”

Tôi nhảy vào ruộng, tiện tay hái một quả, quệt quệt lau vào tay áo rồi há miệng cắn một miếng.

Cầm một cái rổ chui ra chui vào dưới luống cây leo, chọn mấy quả dưa chuột nhinh nhỉnh một chút, ngẩng đầu lên không ngờ trông thấy Cửu gia đang đứng bên ngoài mím môi nhìn tôi cười. Qua lớp lá dưa chuột xanh thẫm, tôi vẫy vẫy tay cười, chạy về phía Cửu gia, tiện tay hái thêm hai quả nữa: “Sao huynh lại đến đây? Khách của huynh về rồi à?”

Cửu gia gật đầu, vừa cười vừa đánh giá tôi từ đầu đến chân một lượt, chỉ chỉ nón lá trên đầu tôi và rổ đeo trên tay: “Muội đi thay y phục đi, nhìn chẳng khác gì một cô gái nhà nông.”

Tôi đưa cho Cửu gia chiếc rổ: “Đây là đậu mà muội vừa hái, đây là dưa chuột, còn đây là rau hẹ.”

Cửu gia cười nói: “Chúng ta ở lại đây ăn tối rồi quay về sau, sẽ ăn mấy loại rau muội vừa hái.”

Tôi vui mừng quá sức tưởng tượng, nhảy cẫng lên vỗ vỗ tay.

Tôi và Cửu gia đi men theo bờ ruộng, mặt trời đã ngả xuống đằng Tây, mảnh ruộng phủ một lớp sương chiều bảng lảng. Khói bếp lượn lờ trong không trung, đôi lúc nghe thấy vài tiếng chó sủa gà gáy. Những người nông dân vác cuốc quay về đi qua bên chúng tôi, tuy sắc mặt họ có phần mệt mỏi, nhưng dáng vẻ thì hết sức khoan thai thỏa mãn, chân rảo bước nhẹ nhàng về nhà.

Trong đầu tôi tự nhiên hiện lên bốn chữ “nam cày nữ dệt,” không nhất định phải là nam biết cày cuốc, nữ biết thêu dệt, thật ra chỉ cần giống như bọn họ, hai người kề cận, vui vẻ sống an bình. Lén nhìn Cửu gia, không ngờ Cửu gia cũng đang nhìn tôi, ánh mắt hai người đột nhiên giao nhau, cả hai đều sững lại, mặt Cửu gia có chút ửng đỏ, lập tức nhìn nhanh sang hướng khác.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Cửu gia đỏ mặt, không khỏi suy nghĩ không hiểu Cửu gia vừa rồi nghĩ gì trong lòng, nhưng vẫn cứ nhìn Cửu gia chằm chằm, nhìn rồi lại nhìn. Cửu gia đẩy xe lăn nhanh hơn, tự nhiên nghiêng đầu, mặt mày cứng đờ hỏi: “Muội đang nhìn gì?”

Tôi vẫn đang suy nghĩ, cười hi hi đáp luôn: “Nhìn huynh a!”

“Muội…” Cửu gia dường như không ngờ tôi lại có thể “mặt dày vô sỉ” đến thế, một chữ vừa bật ra khỏi miệng, liền bị tôi làm cho nghẹn lời.

Tôi nhìn vẻ mặt Cửu gia, giờ mới hiểu lời nói của mình vừa rồi quá thô lỗ, trong lòng cực kì ảo não, hôm nay tôi bị làm sao thế? Sao cứ liên tục buột miệng rước họa thế này? Muốn xin lỗi nhưng cũng không biết nên xin lỗi từ đâu, đành im lặng đi tiếp. Cửu gia bỗng dưng bật cười lắc đầu: “Muội đích thực là lớn lên trong bầy sói.”

Tôi yên tâm trở lại, cũng cười nói: “Hiện giờ đã tốt lắm rồi đấy, trước đây nói chuyện một chút kiêng dè cũng không có cơ.”

***

Từ lúc đi nông trang ở ngoại thành về, trong lòng tôi cứ không ngừng suy nghĩ, luôn thấy cảm xúc hỗn loạn, khó mà an lòng như cũ được, bèn lấy mảnh vải đã chuẩn bị sẵn rồi vừa nghĩ vừa viết:

Thứ nhất, một loạt các học thuyết Nho gia, Cửu gia rõ ràng không quan tâm lắm, chỉ có Kinh Thi được đọc nhiều nhất. Nếu như thế, chắc là không tán đồng với việc dần dần tập trung hoàng quyền, cũng không chấp nhận thuyết thiên tử nhận mệnh của trời, và mớ luận thuyết hàm hồ buộc người dân phải tuyệt đối trung thành. Thứ hai, rõ ràng Cửu gia cực kì thích Lão Tử và Trang Tử. Sở học của Hoàng Lão, tôi mới chỉ nghe cha giảng chỗ được chỗ chăng một ít, cũng chưa thật sự đọc qua, nhưng đủ biết một vài điều, nếu Cửu gia thích lão Trang, vậy thì bây giờ mọi chuyện đối với Cửu gia mà nói, không phải đều là đau khổ sao? Thứ ba, Cửu gia tôn kính nhất là Mặc Tử, Mặc tử cả đời sống vì những kẻ bình dân bách tính, nỗ lực thuyết phục quân vương các nước từ bỏ chiến tranh, giúp đỡ nước bé kiến tạo thành trì binh khí đối kháng nước lớn. Nước lớn trong lòng Cửu gia có phải là Hán triều hay không? Nước bé là các nước Tây Vực chăng? Cửu gia muốn làm một Mặc Tử sao? Nếu như thế, không phải là đi ngược lại với Lão Tử và Trang Tử sao?

Tôi khẽ thở dài, gác bút lông lên nghiên mực, là sự hiểu biết của tôi có mâu thuẫn, hay trong lòng Cửu gia tràn đầy mâu thuẫn? Tôi không quan tâm thân thế của Cửu gia như thế nào, hiện giờ mình rốt cuộc có thân phận gì, tôi chỉ muốn hiểu tâm ý của Cửu gia thôi.

Cất mảnh vải đi rồi, tôi mau chóng chạy đi tìm Hồng cô: “Tỷ giúp muội mời một tiên sinh, cần phải tinh thông sở học của Hoàng Lão và Mặc Tử, am hiểu bách gia chư tử.”

Hồng cô kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ còn cần các cô nương trong nhà học mấy cái này? Biết chữ, biết học thuộc mấy bài Kinh Thi là đủ rồi.”

Tôi cười nói: “Không phải các nàng ấy học, là muội muốn nghe giảng.”

Hồng cô cười đồng ý: “Được! Sai người đi mời, muội mà tiếp tục học hành, có thể mở cửa thu nạp đồ đệ được đấy.”

Bất kể được trả bao nhiêu tiền, tiên sinh cũng kiên quyết không vào giảng bài trong phường, cho nên tôi đành nghe theo lời tiên sinh, qua chỗ tiên sinh nghe giảng. Hôm nay nghe hết bài về Tiêu dao du của Trang Tử, lòng tôi thấy hơi cảm động, đến lúc xuống xe ngựa vẫn vừa đi vừa nghĩ ngợi.

Người vừa đi vào đến vườn nhà, Hồng cô đột nhiên từ trong phòng xông ra, cực kì vui mừng nói: “Đoán xem có chuyện gì tốt.”

Tôi cố ý nhìn Hồng cô với vẻ ngạc nhiên: “Chẳng lẽ Hồng cô có ý trung nhân muốn xuất giá?”

Hồng cô giơ tay ra cấu tôi: “Cái đồ mồm miệng gian xảo nhà muội!”

Tôi lách người tránh qua một bên: “Ai bảo tỷ không nói ngay ra.”

Hồng cô thấy không bắt được tôi, bất đắc dĩ nhìn tôi trừng trừng: “Công chúa phái người tới, ban thưởng rất nhiều đồ, muội không có nhà, ta thay mặt nhận rồi, nhưng tốt nhất là ngày mai muội sang tạ ơn công chúa đi. Nghe người sai vặt nói, Lý… Lý giờ đã được sắc phong làm phu nhân rồi, hôm nay mọi thứ vàng bạc ngọc ngà đều do công chúa ban tặng cả, chắc mấy ngày nữa Lý phu nhân cũng sẽ sai người trong cung qua ban thưởng.”

Thấy tôi cười không nói gì, Hồng cô cười nói: “Chả trách người người đều muốn làm hoàng thân quốc thích, muội xem mỗi lần công chúa ban thưởng cho muội đều là những thứ có tiền cũng chưa chắc mua được đâu.” Bà liếc mắt nhìn ra ngoài vườn, nhỏ giọng nói: “Lý Nghiên cũng thật không chịu thua kém, mới mùa thu năm trước vào cung, mà bây giờ mùa hè đã được lập làm phu nhân, chỉ xếp thứ hai sau Vệ hoàng hậu.”

Tôi chừng như nhớ ra điều gì, không kìm được nghiêng đầu suy tư, nhìn mấy cánh hoa trắng tinh yếu ớt trên giá đỡ uyên ương đằng, tự nhiên vỗ lên trán: “Mấy ngày gần đây chỉ mải mê Lão Tử với Trang Tử, sắp biến thành một con bướm khổng lồ thật rồi[4], bệ hạ đã cho đại quân xuất phát chưa?

[4] Lấy ý từ điển tích “Trang Chu mộng hồ điệp” của Trang Tử, có đại ý là con người không rõ đang mơ mình làm bướm, hay là bướm mới chính là nằm mơ là người, thực và ảo lẫn lộn.

Hồng cô giật mình hỏi: “Cái gì cơ?”

Tôi mới yên tâm trở lại: “Có vẻ là chưa rồi, cứ làm theo quy củ cũ, những đồ công chúa ban thưởng tỷ ghi chép lại từng thứ một tỉ mỉ, xem cái gì có thể dùng được, nếu thật thích thì đem ra mà dùng, nếu không thích hợp cho chúng ta thì có thể nghĩ cách đem bán, mấy thứ này không có giá trị tiền bạc thực tế, từ từ bán có thể bán được với giá tốt, nếu tương lai nhất thời cần ra tay làm gì gấp rút có thể dùng tiền mặt. Lý phu nhân biết chúng ta thích cái gì, sẽ không đem cho chúng ta phiền phức đâu, khẳng định là sẽ cho vàng.”

Hồng cô gật đầu lia lịa, vui vẻ nói: “Chúng ta đều là tục nhân chốn hồng trần, mấy thứ đồ này nhìn thì đẹp đẽ trang hoàng, nhưng vẫn không thực tế bằng một thùng tiền vàng.”