Trên Chuyến Bay Đêm - Chương 25 - Phần 1

Chương 25

Nancy Lenehan ngồi ở cuối con đê dài bằng gỗ ở Shediac, gần bên nhà ga phi cảng. Tòa nhà giống cái biệt thự ở bờ biển với hoa trồng trong thùng gỗ và có mành mành che cửa sổ; trụ ăng-ten ra-đi-ô bên cạnh nhà và đài kiểm soát vượt quá mái nhà đã cho người ta biết đây là nơi điều hành các chuyến bay.

Mervyn Lovesey ngồi bên cạnh bà trong chiếc ghế xích đu bằng vải sọc.

Nước vỗ nhẹ vào các trụ đê nghe lào xào. Nancy nhắm mắt lại. Bà thiếu ngủ.

Nhớ lại cảnh diễn ra trên máy bay trong đêm qua giữa bà với Mervyn, bà nhếch mép mỉm cười.

Bà mừng thầm vì đã không đi đến chỗ tận cùng của cảnh yêu đương. Chuyện xảy ra quá bất ngờ, và bây giờ chắc đang có nhiều chuyện khác sắp xảy đến với bà.

Shediac là một làng đánh cá và là một điểm nghỉ hè. Về phía tây của con đê, con vịnh trải dài trước ánh nắng, trong vịnh đậu nhiều thuyền đánh cá, và một chiếc du thuyền nhỏ, chiếc Clipper và một chiếc thủy phi cơ nhỏ. Về phía đông, bãi cát rộng chạy dài nhiều cây số phần lớn hành khách ngồi trên các đụn cát hay đi bách bô đọc theo bãi biển.

Bỗng có hai chiếc xe hơi phá tan bầu không khí yên lặng thanh bình, xe chạy đến tận mút con đê thì thắng gấp, khiến cho bánh xe lết trên mặt đường rít lên kin kít, rồi từ trên xe nhảy xuống chừng bảy tám người cảnh sát. Họ bước nhanh vào văn phòng công ty, Nancy nói nhỏ với Mervyn:

– Tuồng như họ đến bắt ai thì phải.

– Có lẽ bắt Frankie Gordino?

– Chắc không phải đâu... hắn đã bị bắt rồi.

Một lát sau, họ từ trong văn phòng bước ra. Ba người đi lên chiếc Clipper, hai người đi dọc theo bãi cát và hai người đi dọc theo con đường trong làng. Họ có vẻ đi tìm người nào đấy. Khi một người trong phi hành đoàn của chiếc Clipper đến gần, Nancy hỏi:

– Cảnh sát tìm bắt ai phải không?

Ông ta ngần ngừ, như thể không biết có nên nói cho hành khách biết chuyện này không, nhưng rồi ông ta nhún vai đáp:

– Anh chàng họ tìm có tên Harry Vandenpost, nhưng anh ta không phải tên này.

Nancy nhướng mày:

– Chính cái anh ngồi cùng phòng với gia đình Oxenford rồi. - Bà nghĩ Margaret đã mê anh ta.

– Được rồi, - Mervyn nói. - Hắn có lên bờ không? Anh không thấy hắn ta đâu hết.

– Em không biết nữa.

– Anh thấy hắn có vẻ láu cá.

– Thế à? - Nancy nghĩ anh là con của một gia đình khá giả. - Anh ta rất có tư cách.

– Thì đúng thế.

Nancy cố nín cười: đúng là Mervyn không ưa những người có tư cách hẳn hoi.

– Em thấy Margaret để ý đến anh ta ghê lắm. Mong sao cô ấy đừng đau khổ về chuyện này.

– Anh nghĩ, thế nào bố mẹ cô ta cũng vui sướng khi thấy cô thoát khỏi được anh ta.

Nancy không mừng cho cha mẹ cô ta. Mervyn và bà đã chứng kiến thái độ đáng ghê tởm của ngài Oxenford trong phòng ăn trên chiếc Clipper. Loại người như vợ chồng này đáng phải hứng lấy cảnh trớ trêu như thế, ngoại trừ Margaret.

Nếu quả thật cô ta yêu anh chàng lưu manh này, thì Nancy không ân hận cho cô.

– Nancy này, - Mervyn lên tiếng, - anh không phải là loại người bốc đồng đâu.

Bà ngồi thẳng người lên, kinh ngạc nhìn ông ta.

Ông nói tiếp:

– Anh mới gặp em cách đây mấy giờ thôi, nhưng anh thấy anh muốn ở bên em suốt đời.

Nancy nghĩ, anh đừng có quả quyết như thế, chàng khờ! Nhưng nghe ông nói, bà thấy vui. Bà không nói.

– Cứ nghĩ đến chuyện anh sẽ từ giã em ở New York để trở về Manchester, là anh thấy không muốn chút nào hết.

Nancy cười. Đấy là điều bà muốn nghe ông ta nói. Bà đưa tay nắm bàn tay ông, thì thào đáp:

– Em rất sung sướng.

– Thật không? - Ông nghiêng người sát vào bà. - Khổ thay là rồi đây việc qua lại trên Đại Tây dương này không thể dễ dàng gì cho mọi người, ngoại trừ lính tráng.

Bà gật đầu. Bà đã thấy được vấn đề khó khăn này. Nhưng bà không lo nghĩ nhiều, vì bà thấy nếu họ muốn có giải pháp êm đẹp thì thế nào họ cũng tìm ra được.

Mervyn nói tiếp:

– Nếu bây giờ chúng ta chia tay nhau, có lẽ phải mất nhiều năm nữa chúng ta mới có thể gặp lại nhau được. Anh không muốn chấp nhận ý kiến này.

– Em cũng không.

– Vậy thì em có muốn sang Anh với anh không?

– Nụ cười trên môi Nancy biến mất. Bà hỏi:

– Sao?

– Sang bên Anh với anh. Em hãy ở trong một khách sạn nếu em muốn, hay là mua một ngôi nhà, một căn hộ... bất cứ cái gì cũng được.

Nancy cảm thấy sự tức giận bùng lên trong lòng.

Bà nghiến răng cố giữ bình tĩnh.

– Anh mất trí rồi, - bà gay gắt nói rồi quay mắt đi bà hoàn toàn thất vọng.

Phản ứng của bà có vẻ đã làm cho ông bị chạm tự ái và bối rối. Ông hỏi:

– Có chuyện gì à?

– Tôi đã có nhà, có hai con trai và cơ sở khinh doanh trị giá nhiều triệu đô la, - bà đáp. - Anh yêu cầu tôi bỏ hết để sang ở trong khách sạn tại Manchester.

– Nếu em không thích thì thôi, - ông nhẫn nhục nói. - Nếu em thấy thích thì sang ở với anh.

– Tôi là góa phụ đáng kính, có địa vị trong xã hội... Tôi không muốn sống như một cô gái được đàn ông bao.

– Em hãy nghe anh nói đây, anh nghĩ là chúng ta sẽ cưới nhau, anh tin chắc như thế, nhưng anh nghĩ hẳn là em chưa tính đến chuyện ấy, vì chúng ta mới quen nhau có mấy giờ, phải không.

– Vấn đề không phải là chỗ ấy, Mervyn à, mặc dù xét ra cũng có phần đúng. Điều quan trọng là vấn đề anh đưa ra. Tôi không thích điều anh đề nghị, bỏ hết tất cả để theo anh sang ở bên Anh.

– Nhưng nếu không làm thế thì làm sao chúng ta có thể sống với nhau?

– Tại sao anh không nêu câu hỏi mà lại đưa ra giải pháp?

– Bởi vì chỉ có một giải pháp thôi.

– Có ba giải pháp. Tôi có thể sống bên Anh; anh có thể sống ở Mỹ; hay là cả hai chúng ta có thể đến sống ở một nơi nào như ở quần đảo Berlnudes chẳng hạn.

Ông bối rối trả lời.

– Nhưng đất nước anh đang lâm chiến. Anh phải tham gia chiến đấu. Có lẽ anh lớn tuổi, không ra trận được nhưng ngành không quân sẽ cần hàng ngàn chong chóng máy bay, mà anh là chuyên viên thành thạo về bộ phận này hơn nhiều người Anh: Họ rất cần anh.

Những điều ông nói càng làm cho vấn đề thêm trầm trọng.

– Tại sao anh nghĩ đất nước tôi không cần đến tôi? - Bà đáp. - Tôi sẽ đóng giày cho lính và khi Hoa Kỳ tham chiến, sẽ có rất nhiều binh sĩ cần giày tốt.

– Nhưng anh có cơ sở làm ăn ở Manchester.

– Tôi cũng có cơ sở làm ăn ở Boston, mà trên thực tế cơ sở của tôi quan trọng hơn của anh.

– Với đàn bà, vấn đề không giống như nhau.

– Giống như nhau chứ, đồ ngốc! - Bà nói lớn.

Nói xong, bà ân hận ngay. Bà thấy vẻ giận dữ hiện ra trên mặt Mervyn, bà đã làm cho ông ta tức giận. Ông đứng lên khỏi ghế xích đu. Bà muốn nói điều gì đấy với ông, để ông khỏi cảm thấy bị chạm tự ái, nhưng bà không tìm ra được lời nào để nói, và một lát sau, ông biến mất.

– Ối dào?! - Bà lẩm bẩm một mình. Bà giận ông mà cũng giận mình. Bà không muốn xua đuổi ông đi: ông đã làm cho bà hài lòng! Từ nhiều năm nay, bà đã biết rằng khi làm ăn với đàn ông, không nên gây gỗ trực tiếp với họ, vì làm thế sẽ thất lợi, đàn ông họ chấp nhận ganh đua kèn cựa nhau, nhưng họ không muốn kèn cựa với phụ nữ. Cho nên trong công việc, bà luôn luôn kiềm chế tính đấu tranh, thường ăn nói nhỏ nhẹ với đàn ông và lợi dụng họ để đạt được những điều mình muốn, chứ không gây gổ với họ. Thế mà bây giờ bỗng nhiên bà ngu ngốc quên hết những điều này, đã cãi vã với người đàn ông dễ thương nhất từ mười năm nay bà mới gặp được.

Mình là đồ ngốc, bà tự nhủ. Chính lòng kiêu hãnh nơi ông ta là nét đặc biệt khiến cho bà thích. Chính đây là một phần sức mạnh của ông. Ông cứng rắn đấy, nhưng ông không che đậy được cảm xúc của mình như phần đông đàn ông ve vãn bà trước đây thường làm. Cứ nhìn cách ông đuổi theo người vợ qua nửa vòng trái đất thì rõ. Cứ nhìn cách ông bảo vệ người Do thái khi ngài Oxenford chửi rủa họ ở phòng ăn trên máy bay thì rõ. Mình nhớ cách ông hôn mình...

Chuyện thật mỉa mai là bà cảm thấy bà muốn tính đến chuyện thay đổi cuộc sống. Câu chuyện Danny Riley nói về bố bà, đã khiến bà nghĩ đến việc một ngày nào đấy bà sẽ thay đổi cuộc sống của mình. Bà thường cho rằng Peter và bà gây gổ nhau, vì anh ta có ác cảm với bà bởi bà thông minh hơn. Nhưng sự kèn cựa giữa anh chị em thường thì chấm dứt khi đến tuổi trưởng thành: hai con trai của bà đã từng gây gổ kèn cựa nhau như chó với mèo gần năm năm, nhưng bây giờ khôn lớn rồi, họ trở thành bạn bè thân thiết nhất và trung thành với nhau kinh khủng. Trái lại, sự thù hằn giữa bà với Peter vẫn kéo dài mãi cho đến khi đã đứng tuổi, và bây giờ bà biết nguyên do tình trạng này là do bố bà.

Ông khẳng định với Nancy rằng bà sẽ tiếp tục sự nghiệp của ông, còn Peter phải làm việc theo lệnh của bà; nhưng ông lại nói với Peter ngược lại. Cho nên cả hai chị em cứ nghĩ là mình có quyền điều khiển công ty. Nhưng ngoài chuyện này, còn nhiều chuyện rối rắm nữa. Bây giờ bà mới thấy được chuyện này: bố họ không hoạch định những qui luật rõ ràng hay phân định trách nhiệm cho mỗi người. Ông mua đồ chơi về cho con, hai chị em tự chia nhau lấy mà chơi, rồi ông không chịu đứng ra phân xử việc, cãi cọ giữa hai chị em, việc cãi cọ nhau không tránh khỏi. Khi hai chị em đến tuổi lái xe, ông mua cho họ chiếc xe để hai người cùng dùng. Suốt nhiều năm trời chiếc xe là nguyên nhân cho hai chị em gây gổ nhau.

Nancy đã theo đúng chiến lược của bố: hăng hái, năng nổ. Nhưng Peter đã trở thành một con người yếu đuối đạo đức giả cao đạo. Bây giờ, đúng theo kế hoạch của bố họ, kẻ nào mạnh là kẻ đó nắm quyền điều khiển công ty...

Và chính điều này đã làm cho Nancy bối rối: tất cả đúng theo kế hoạch của bố. Cứ nghĩ rằng tất cả những việc bà làm lâu nay là do một người khác định đặt, khiến bà mất hết niềm vui chiến thắng. Bây giờ bà thấy suốt cả đời bà, bà chẳng khác nào một cô học trò làm theo yêu cầu của bố đưa ra: bà phải đạt cho được mười tám trên hai mươi, nhưng bây giờ đã bốn mươi tuổi rồi, bà quá lớn rồi, không thể làm học trò được nữa. Tự nhiên bà cảm thấy muốn tự mình hoạch định tương lai của mình, muốn sống cuộc sống theo ý muốn của mình.

Thật vậy, bà có ý định sẽ thảo luận thẳng thắn với Mervyn để cùng nhau chung sống trong tương lai. Nhưng ông đã xúc phạm đến bà khi đề nghị bà bỏ hết để theo ông về sống bên Anh; thay vì thuyết phục ông nghe theo ý mình, bà lại chửi mắng ông.

Bà không đợi ông quì xuống để xin cầu hôn với bà, nhưng...

Tự thâm tâm bà nghĩ rằng ông ta phải làm như thế mới được. Nói tóm lại, bà đâu phải là gái lang thang, bà là người Thiên Chúa giáo Mỹ. Nếu người đàn ông nào muốn kết hôn với bà, đương nhiên anh ta phải xin cầu hơn chứ. Nếu anh ta không làm thế, anh ta sẽ không thành hôn với bà được.

Bà thở dài. Đáng ra bà đừng làm cho ông ta bị chạm tự ái để ông bỏ đi.

Nhưng có lẽ chuyện xích mích này chỉ tạm thời thời. Bà tha thiết mong sao được như thế. Bây giờ đứng trước nguy cơ mất Mervyn bà mới thấy bà cần đến ông dường nào.

Bỗng có tiếng chân người bước đến gần bà, bước chân cắt đứt dòng tư tưởng của bà, bước chân của người đàn ông mà trước đây bà đã xua đuổi: Nat Ridgeway.

Ông ta đứng trước mặt bà, lễ phép cất mũ, nói:

– Có thể nói cô lại thắng tôi... thêm một lần nữa. Bà nhìn ông ta một lát.

Không bao giờ ông ta có thể xây dựng một công ty và làm cho công ty phát triển như bố cô đã xây dựng Công ty Giày Black, ông ta không có óc tưởng tượng cũng không có nghị lực để làm được như thế. Nhưng ông ta rất giỏi công việc điếu hành ông ta khôn lanh, tháo vát và cương quyết. Bà đáp:

– Nat này, cách đây năm năm, tôi đã mắc phải sai lầm, chắc chuyện này làm cho anh hài lòng.

– Sai lầm trong công việc kinh doanh hay trong đời tư, - Ông ta hỏi, giọng nghe hậm hực.

– Trong công việc, - bà đáp, giọng nhẹ nhàng. Việc Nat bỏ công ty ra đi đã chấm dứt mối tình vừa chớm nở, bà không muốn nói chuyện đó. - Xin chúc mừng cuộc hôn nhân của anh. Tôi đã xem ảnh của vợ anh, chị ấy đẹp lắm. - Không đúng như thế, chị ta chỉ hấp dẫn thôi.

– Cám ơn. - Ông ta đáp. - Nhưng ta hãy nói chuyện làm ăn tiếp, tôi hơi ngạc nhiên khi thấy cô dùng đến biện pháp bêu xấu người ta để đạt điều mình mong muốn.

– Làm thế để nắm quyền kiểm soát, chứ không phải tham lam. Chính anh đã nói với tôi hôm qua như thế.

– Giỏi thật. - Ông ta ngần ngừ. - Tôi ngồi được không?

Bỗng cái giọng hình thức này làm bà, bực mình. Bà đáp:

– Dĩ nhiên là được. Chúng ta đã làm việc với nhau nhiều năm và đã cùng đi chơi với nhau suốt mấy tuần, chưa bao giờ anh xin phép tôi để ngồi.

Ông ta cười.

– Xin cám ơn. - Ông kéo cái ghế xích đu của Mervyn vừa ngồi, quay ghế để đối diện với bà. – Tôi đã thử nắm quyền kiểm soát công ty Black mà không có sự giúp đỡ của cô. Thật ngốc, tôi đã thất bại. Đáng ra tôi phải lượng sức mình mới phải.

– Không phải là lúc ta bàn cãi chuyện đó. – Bà nhận ra câu trả lời của bà có vẻ hằn học. - Bỏ qua chuyện cũ là hơn.

– Tôi sung sướng khi nghe cô nói như thế... vì tôi vẫn luôn luôn muốn mua công ty của cô.

Nancy bỗng giật mình tỉnh ngộ. Suýt nữa thì bà đã đánh giá thấp ông ta.

Đừng bớt cảnh giác đấy nhé! bà nhủ thầm. Bà hỏi:

– Anh nghĩ đến chuyện gì thế?

– Tôi muốn thử một lần nữa, - ông ta đáp. – Dĩ nhiên lần này tôi phải đưa ra đề nghị tốt hơn nhiều. Nhưng điều quan trọng nhất là tôi muốn cô đứng về phe tôi... trước và sau khi hợp nhất các công ty. Tôi muốn thỏa thuận với cô, rồi tôi muốn cô nhận một chức Giám đốc của Tổng công ty Dệt May với hợp đồng năm năm.

Bà không hề trông đợi điều này, bà không biết phải tính sao. Để có thời gian suy nghĩ, bà đặt câu hỏi:

– Hợp đồng à? Để làm gì thế?

– Để điều khiển Công ty Giày Black trở thành một phân xưởng trong Tổng công ty Dệt May.

– Tôi sẽ mất quyền độc lập... tôi sẽ trở thành người làm công.

– Theo cách tôi tổ chức thì cô sẽ trở thành người điều hành. Làm ra tiền là cô có độc lập theo ý muốn của cô. Tôi không xen vào các phân xưởng làm lợi cho Tổng công ty. Nhưng nếu làm ăn thua lỗ, thì dĩ nhiên cô mất quyền độc lập. Tôi cho nghỉ việc những ai thất bại. - Ông ta lắc đầu. - Nhưng cô sẽ không thất bại đâu.

Phản ứng đầu tiên của Nancy là từ chối. Ông ta nói hay ho để dụ dỗ bà, ông ta luôn luôn muốn chiếm công ty của bà. Nhưng bà nhận ra từ chối liền là làm đúng điều bố bà mong đợi, mà bà quyết định sẽ không sống theo Chương trình do bố bà đã định đặt ra nữa. Bà cố kéo dài thêm thì giờ, bà nói:

– Ý kiến hay đấy chứ.

– Tôi muốn biết cô có bằng lòng ý kiến này không, ông ta nói rồi đứng dậy.

- Cô hãy suy nghĩ đi, rồi cho tôi biết cô có bằng lòng hay không. Tôi không đề nghị ký cho cô một ngân phiếu trắng đâu, nhưng tôi xin hứa với cô tôi sẽ làm đủ cách để cô vừa lòng.

Nancy sững sờ. Độ này ông ta đã biết cách thương lượng rồi đấy.

– Tôi nghĩ em trai cô muốn nói chuyện với cô. - Bà quay lại, thấy Peter đang bước đến gần. Nat đội mũ lên và bỏ đi. Chuyện này có vẻ như đã được sắp xếp trước rồi. Nancy nhìn Peter, ánh mắt căm hờn. Bà muốn suy nghĩ lời đề nghị hấp dẫn của Nat Ridgeway, để xem đề nghị này éo hợp với nếp sống mới mà bà định sống không, nhưng Peter không để cho bà có thì giờ. Anh ta đứng yên trước mặt bà, đầu cúi xuống như thời còn nhỏ, rồi hỏi:

– Chúng ta nói chuyện một lát có được không?

– Tôi không muốn, - bà đáp.

– Tôi muốn xin lỗi chị.

– Cậu chỉ ân hận về việc phản bội của cậu, khi cậu biết chương trình phản bội đã bị thất bại.

– Tôi muốn hòa giải cho yên ổn.

Bà cay đắng nghĩ, hôm nay ai cũng muốn hòa giải với mình hết. Bà hỏi anh ta:

– Làm sao cậu sửa chữa được những lỗi lầm cậu đã gây ra cho tôi?

– Tôi không sửa chữa được, - anh ta đáp liền. - Chắc không bao giờ tôi sửa được.

Anh ta ngồi xướng trên chiếc ghế Nat vừa bỏ đi.

– Khi tôi đọc tờ tường trình của chị, tôi cảm thấy mình là đồ khốn nạn. Tờ tường trình nói rằng tôi không thể điều hành được công việc, rằng tôi không thể so được với bố tôi, rằng chị tôi giỏi hơn tôi nhiều. Tôi thấy xấu hổ vì tự thâm tâm tôi biết sự thật là thế.

Bà tự nhủ: Đúng là nó có tiến bộ rồi.

– Việc này làm tôi tức giận. Nan à, thật đấy. - Hai chị em lúc nhỏ thường gọi nhau là Nan và Petey, bây giờ nghe anh ta gọi lại tên ấy, bà bỗng thấy xúc động đến nghẹn ngào. - Tôi nghĩ tôi không biết đã làm cái gì nữa.

Bà lắc đầu. Đây là luận điệu Peter thường dùng để xin lỗi. Bà đáp:

– Cậu biết rất rõ cậu đã làm gì.- Nhưng bây giờ bà thấy buồn hơn là tức giận.

Một nhóm người dừng lại gần bên cửa văn phòng hãng Hàng không để nói chuyện. Peter trừng mắt giận dữ nhìn họ rồi nói với Nancy:

– Ta đi trên bãi một vòng nhé?

Bà thở dài. Nói cho cùng, anh ta vẫn là em trai của bà. Bà đứng dậy. Anh ta cười hớn hở.

Hai người đi tới cuối mút kia, của con đê, con đê vượt quá con đường sắt, chạy xuống tận bãi cát. Nancy tháo giày cao gót để đi trên cát. Gió nhẹ làm lung lay mái tóc vàng của Peter, bỗng Nancy ngạc nhiên thấy tóc hai bên mang tai của anh ta đã rụng hết. Bà tự hỏi tại sao trước đây bà không nhận thấy hiện tượng này và bà hiểu ra việc anh ta chải tóc rất cẩn thận là cốt để che giấu tình trạng hói tóc sớm như thế. Tự nhiên bà cảm thấy mình già.

Bây giờ quanh họ không còn ai hết, nhưng Peter vẫn im lặng không nói năng gì, và chính Nancy là người cuối cùng đã lên tiếng:

– Danny Riley có kể cho tôi nghe một câu chuyện buồn cười. Ông ta nói rằng bố cố tình sắp xếp tình hình sao để cho chúng ta phải kèn cựa nhau.

Peter cau mày hỏi:

– Tại sao bố làm thế?

– Để rèn luyện khả năng chiến đấu của chúng ta.

Peter cười, giọng cười khàn khàn. Anh ta hỏi:

– Chị có tin không?

– Tin. – Tôi cũng thế.

– Tôi quyết định từ nay sẽ không sống theo sự áp đặt của bố nữa.

Anh ta gật đầu, rồi hỏi bà:

– Nhưng chị sẽ sống như thế nào?

– Tôi chưa biết. Có lẽ tôi chấp nhận lời đề nghị của Nat, hợp nhất hai công ty của chúng ta với nhau.

– Nan không phải công ty của chúng ta nữa. Mà là công ty của chị.

Bà nhìn anh ta. Hắn có thành thật không? Nếu cứ ngờ vực hắn thì đâm ra mình quá ti tiện. Bà cảm thấy không nên ngờ vực người em trai quá đáng làm gì.

Khi anh ta lên tiếng nói tiếp, giọng điệu có vẻ thành thật:

– Tôi nhận thấy tôi không có tài trong nghề kinh doanh, nên tôi quyết định sẽ nhường lại công việc này cho những người có tài như chị.

– Nhưng rồi cậu sẽ làm gì?

– Có lẽ tôi sẽ mua ngôi nhà này. - Họ đang đi qua trước một ngôi biệt thự đẹp đẽ, sơn màu trắng và cửa xanh. - Tôi sẽ có nhiều thì giờ để đến nghỉ ngơi ở đây. - Bà cảm thấy hơi xúc động, lo ngại cho anh ta. Bà hỏi:

– Ngôi nhà đẹp đấy. Nhưng người ta có bán không?

– Có biển rao bán nằm ở phía bên kia. Hồi nãy tôi có qua đấy rồi. Chị vào xem cho biết.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này