Trên Chuyến Bay Đêm - Chương 19 - Phần 2

Bà vội chải tóc rồi lấy cái túi đựng đồ trang điểm bước ra khỏi phòng. Phòng vệ sinh nằm sát bên cạnh phòng vợ chồng. Lulu Bell đang ở trong phòng với một nữ hành khách khác, nhưng may thay là không có vợ của Mervyn. Nancy muốn tắm, nhưng bà đành phải rửa ráy vội vã ở buồng rửa thôi. Bà có mang theo áo quần để thay và áo lót khác, chiếc áo màu xanh nước biển chứ không phải chiếc màu xám để mặc bên trong chiếc áo ngoài màu đỏ. Vừa mặc áo quần, bà nhớ câu chuyện sáng nay bà đã nói với Mervyn. Nghĩ đến ông là bà thấy hạnh phúc, nhưng trong hạnh phúc có lẫn chút lo ngại, bối rối. Tại sao thế nhỉ?

Ngay khi bà đặt câu hỏi, bà thấy câu trả lời hiện ra liền. Ông ta không nói gì đến vợ mình hết. Tối qua, ông đã thú nhận ông “không biết có yêu chị ta nữa không”. Rồi ông không nói gì nữa. Ông có muốn Diana trở về với ông không?

Ông còn yêu chị ta không? Ông đã ôm Nancy vào lòng suốt đêm, nhưng như thế chắc gì đã xóa tan hết kỷ niệm những năm họ chung sống với nhau.

Còn mình? Bà tự hỏi. Mình muốn gì? Dĩ nhiên mình muốn gặp lại Mervyn, đi chơi với anh ấy, thậm chí có thể phiêu lưu tình ái với ảnh; nhưng mình có bằng lòng anh ly dị với vợ để lấy mình không? Làm sao mình nói được chỉ sau một đêm đam mê chưa được thỏa mãn hết?

Bà đang tô son lên môi bỗng bà dừng lại nhìn bóng mình trong gương. Đừng suy nghĩ gì hết, Nancy, bà tự nhủ. Mày biết sự thật rồi. Mày muốn có người đàn ông ấy. Mười năm trời, nay mày mới gặp người đàn ông đầu tiên mày thích. Đã bốn mươi tuổi một ngày, mày mới gặp người đàn ông này. Đừng đắn đo suy nghĩ lôi thôi làm gì.

Bà bôi ít giọt nước hoa loại “Đến New York” và bước ra khỏi phòng. Vừa ra, bà đụng đầu với Nat Ridgeway và Peter. Nat nói:

– Chào Nancy. - Bà nhớ những kỷ niệm về anh ta với bà cách đây năm năm về trước. Phải, bà tự nhủ, có thể mình đã yêu anh ta nếu mình có thì giờ gặp ảnh nhiều. Và có lẽ mình đã gặp may, chắc anh ta thích công ty Giày Black hơn là thích mình. Sau đó, anh ta còn cố xen vào trong công ty, nhưng không ai nghĩ là anh ta cố xen vào đời mình. Bà gật nhẹ đầu chào đáp anh ta và đi về phòng mình.

Người ta đã xếp giường lại thành ghế dài, và Mervyn đã ngồi trên ghế rồi, râu ria nhẵn nhụi, mặc bộ com lê màu xám đậm và cái sơ mi trắng. Ông nói:

– Em nhìn ra cửa sổ mà xem. Chúng ta đến nơi rồi.

Nancy nhìn ra, bà thấy đất liền. Máy bay xuống thấp trên một cánh rừng thông rậm len lỏi những con suối óng ánh bạc. Cây cối biến mất dần, nhường chỗ cho nước, không phải nước dậy sóng ở ngoài Đại Tây dương, mà nước ở một cửa sông có màu xám phẳng lặng ở cuối cửa sông bà thấy hải cảng và một nhóm nhà gỗ nổi bật lên trong đám nhà là ngôi giáo đường.

Máy bay hạ xuống nhanh. Nancy và Mervyn ngồi trên ghế buộc chặt dây an toàn, và họ nắm tay nhau. Khi thân tàu rẽ nước trên sông, Nancy cảm thấy bị hơi xóc, và đợi cho đến khi bụi nước bay lên tận cửa sổ, bà mới tin chắc máy bay đã đáp xuống nước an toàn.

– Tốt rồi! - bà nói, - em đã vượt Đại tây dương bằng thủy phi cơ.

– Đúng thế. Chẳng mấy ai có thể nói được như thế.

Bà cảm thấy mình không hoàn toàn can đảm. Bà đã trải qua nửa chặng hành trình trong sự âu lo về công việc và nửa chặng còn lại nằm trong tay của chồng người khác. Nói cho đúng ra bà chỉ nghĩ đến chuyến bay khi thời tiết quá xấu và quá lo sợ. Bà sẽ kể cho các con nghe chuyện gì nhỉ? Thế nào chúng cũng muốn nghe đầy đủ các chi tiết. Thậm chí bà không biết tốc độ của máy bay là bao nhiêu nữa. Bà định sẽ hỏi cho biết các chi tiết này trước khi đến New York.

Thủy phi cơ cuối cùng dừng lại và một chiếc thuyền máy chạy đến đậu sát một bên mạn thu, Nancy mặc áo măng tô vào và Mervyn mặc áo blu dông dùng để bay. Quãng một nửa hành khách định lên bờ cho giãn gân cốt.

Số còn lại vẫn nằm trên giường, những bức màn xanh vẫn che kín giường họ.

Họ đi qua phòng khách, bước xuống cầu phao rồi lên thuyền máy. Không khí ngát mùi nước biển và mùi gỗ mới cưa, có lẽ quanh đây có xưởng cưa. Gần chỗ thả neo của chiếc Clipper có chiếc xà lan chở nhiên liệu mang hàng chữ Shell Aviation Service và những người đàn ông mặc y phục lao động màu trắng đợi đổ đầy nhiên liệu vào các thùng chứa của thủy phi cơ. Trong vũng tàu còn có hai chiếc tàu chở hàng thật lớn nữa, chắc vũng tàu này sâu lắm.

Khi chiếc thuyền máy chở khách chạy vào bờ, bà thấy có vợ của Mervyn và người tình của cô ta đứng trong số hành khách, Diana nhìn trùng trùng vào mặt Nancy. Bà không chịu được ánh mắt dữ dằn của cô ta, nhưng bà thấy bà ít có lý do cho mình có tội hơn là Diana, dù sao thì Diana mới là người đàn bà ngoại tình.

Việc lên bờ cũng diễn ra như lần trước, khách đi qua một bến tàu nổi rồi qua chiếc cầu hẹp. Mặc dù đang còn sớm, nhưng trên bến, tàu đã có một đám vô công rồi nghề tụ lại gần những tòa nhà lớn và hai nhà nhỏ, tất cả đều bằng gỗ sơn xanh chạy đường chân màu đỏ gạch. Gần đến các ngôi nhà này là một cánh đồng có vài con bò cái đang gặm cỏ.

Hành khách đi vào ngôi nhà lớn nhất, trình hộ chiếu cho một nhân viên quan thuế đã được ngủ ngon giấc. Nancy nhận thấy rằng các viên chức ở Terle Neuve làm việc rất nhanh nhẹn, thái độ lịch thiệp, giọng nói giống giọng Ailen hơn là giọng người Canada. Nhà có phòng đợi, nhưng không ai đến đấy, các hành khách muốn đi tham quan làng một vòng cho biết.

Nancy vội vàng đi tìm cách tiếp xúc với Patrick MacBride ở Bostol để nói chuyện. Ngay khi bà đang hỏi buồng điện thoại nằm ở đâu, thì bà nghe loa phóng thanh gọi tên bà. Bà liền đi gặp một thanh niên mặc đồng phục của hãng Pan Aerican. Anh ta nói:

– Có điện thoại gọi bà, thưa bà.

Tim bà đập thình thịch.

– Buồng điện thoại ở đâu? - Bà hỏi vừa đưa mắt nhìn quanh.

– Ở tại phòng điện tín, nằm trên đường Wereless Road. Cách đây 1.500 mét.

Một ngàn rưỡi mét! Bà mất hết kiên nhẫn.

– Vậy thì chúng ta đi nhanh kẻo đường dây bị cắt mất! Anh có xe hơi chứ?

Người thanh niên nhìn bà với vẻ kinh ngạc như thể bà yêu cầu một tấm thảm bay vậy. – Thưa bà không.

– Thì thôi ta đi bộ vậy. Xin anh chỉ đường giúp tôi. Họ đi ra, Nancy và Mervyn theo người thanh niên. Họ đi theo một con đường đất để leo lên một ngọn đồi. Những con cừu lang thang ăn cỏ hai bên đường. Nancy mừng đã mang đôi giầy êm chân - dĩ nhiên là giày của công ty Black. Phải chăng công ty Black chỉ còn thuộc về bà cho đến tối mai nữa thôi?

Chính Patric MacBride sắp báo cho bà biết.

Đi chừng mười phút, họ đến một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ và bước vào nhà. Người ta dẫn Nancy đến chiếc ghế bành ở máy điện thoại. Bà ngồi xuống, tay run run nhấc máy lên...

– Tôi là Nancy Lenchan đây.

– Xin đợi cho chút, - Tổng đài viên điện thoại đáp. - tôi sẽ chuyển đường dây của bà đến Boston.

Im lặng một hồi lâu, rồi bà nghe:

– Nancy phải không? Cô đấy phải không?

Rất trái với điều bà mong đợi, không phải Mac nói chuyện. Bà phải mất một lát mới nhận ra giọng người nói trên điện thoại. Bà reo lên:

– Danny Riley à!

– Nancy, tôi đang gặp chuyện rắc rối, cô phải giúp tôi mới được!

Bà bóp mạnh ống nghe trong tay - kế hoạch của bà có vẻ suôn sẻ rồi. Bà cố lấy giọng thật bình tĩnh, dửng dưng, như thể việc gọi điện thoại của ông ta đã làm cho bà mất thì giờ. – Việc gì mà rắc rối, Danny?

– Người ta nhắc đến chuyện cũ của tôi!

Quả là tin mừng rồi. Mac đã làm cho Danny hoảng sợ rồi. Giọng ông ta run run. Bà làm ra vẻ như không biết ông ta nói gì. - Chuyện cũ gì thế? Chuyện làm ăn gì thế?

– Cô thừa biết rồi. Tôi không muốn nói qua điện thoại

– Nếu ông không thể nói qua điện thoại, tại sao ông gọi tôi?

– Nancy! Đừng xem tôi như cục phân nữa! Tôi cần cô.

– Tốt, bình tĩnh đi. - Lão ta hoảng sợ quá rồi, bây giờ bà phải biết lợi dụng sự lo sợ của lão. – Ông cứ nói cho tôi nghe có chuyện gì xảy ra, không cần nêu tên tuổi và địa chỉ của ai hết. Tôi sẽ đoán ra ông muốn nói đến việc gì.

– Cô còn giữ tất cả hồ sơ của bố cô chứ, phải không?

– Đương nhiên còn, tất cả hồ sơ còn nằm trong tủ ở nhà tôi.

– Có lẽ người ta muốn xem những hồ sơ ấy.

Danny nói với Nancy chuyện do chính bà dựng lên. Bây giờ cái bẫy đã hoạt động hoàn hảo. Nancy nói nhanh:

– Theo tôi thì ông chẳng có gì phải lo.

– Tại sao cô có thể tin tưởng như thế? - Ông ta ngắt lời bà.

– Tôi không biết.

– Cô đã xem hết tất cả hồ sơ rồi chứ?

– Không, hồ sơ nhiều quá nhưng...

– Không ai biết có gì trong ấy. Đáng ra cô nên đốt hết tất cả những thứ ấy đi mới phải.

– Có lẽ ông nói đúng, nhưng tôi không nghĩ... Thực ra, ai muốn xem những tài liệu ấy?

– Luật sư đoàn muốn điều tra.

– Họ có quyền điều tra không?

– Không, nhưng nếu tôi từ chối thì sẽ có ảnh hưởng xấu.

– Và nếu tôi từ chối thì không sao phải không?

– Cô không phải luật sư, họ không làm gì được cô.

Nancy im lặng một lát, làm ra vẻ đắn đo suy nghĩ để kéo dài những giây phút căng thẳng. Cuối cùng bà nói:

– Thôi được rồi, không sao mà sợ.

– Cô sẽ dẹp hết các tài liệu ấy đi chứ?

– Tôi sẽ làm ngon lành hơn thế nữa. Ngày mai tôi sẽ đốt các tài liệu ấy...

– Nancy... - Ông ta nói, giọng như thể sắp khóc.

– Nancy, cô là người bạn chân chính.

– Làm sao tôi có thể trở mặt cư xử xấu với ông được?

– Lạy Chúa, tôi thật biết ơn cô. Tôi không biết làm sao trả ơn cho cô được.

– Vậy thì thế này nhé, vì ông đã nói thế, nên tôi muốn ông giúp lại tôi một việc. - Bà cắn môi. Bà đang đến giai đoạn cần phải tế nhị mới được. - Ông biết tại sao tôi phải quay về vội vã như thế này không?

– Tôi không biết, tôi quá bận việc.

– Peter đang cố bán công ty sau lưng tôi.

Đường dây im lặng một lát. – Danny, ông còn ở đấy chứ?

– Dĩ nhiên còn. Cô không muốn bán công ty à?

– Không! Giá thấp quá. Và trong cơ cấu mới tôi không có chỗ. Dĩ nhiên là tôi không muốn bán. Peter cũng biết bán giá như thế là quá bèo, nhưng hắn cóc cần miễn hắn hại tôi được là tốt.

– Giá như thế bèo à? Công ty bấy lâu nay èo ọp quá mà!

– Ông biết lý do rồi, phải không?

– Tôi thấy là vì...

– Nói đi, cứ nói tiếp đi. Peter là người điều hành tồi.

– Đồng ý.

– Thay vì để cho hắn bán với giá bèo, tại sao không hạ chức hắn đi? Để cho tôi điều khiển công ty. Tôi có thể làm cho công ty tăng doanh thu... chắc ông biết như thế chứ. Rồi khi nào chúng ta đã kiếm được nhiều tiền, chúng ta có thể nghĩ đến chuyện bán... với giá cao hơn.

– Tôi không biết.

– Danny, chiến tranh sắp nổ ra ở châu Âu rồi, như thế có nghĩa là công việc kinh doanh sẽ rất thuận lợi. Chúng ta sẽ làm không kịp đủ giày để mà bán. Nếu đợi vài ba năm nữa, chúng ta sẽ bán công ty với giá gấp hai gấp ba giá hôm nay.

– Nhưng việc kết hợp với Nat Ridgeway sẽ rất ích lợi cho văn phòng luật sư của tôi.

– Hãy quên chuyện lợi ích ấy đi... tôi yêu cầu ông giúp tôi.

– Tôi không biết làm thế có lợi cho cô không.

Đồ nói láo dơ bẩn, anh chỉ nghe đến lợi ích của anh thôi, suýt nữa thì bà đã nói lớn như thế. Nhưng bà nghiến răng nói:

– Tôi nghĩ làm thế sẽ có lợi cho tất cả chúng ta.

– Tốt, tôi sẽ suy nghĩ về chuyện này.

Chưa đủ ư? Lão buộc bà phải tung hết con bài tẩy ra.

– Nếu chúng ta trở lại với số hồ sơ của bố tôi, thì ông nghĩ sao? - Bà nín thở chờ đợi.

– Cô nói cái gì đấy?

– Tôi yêu cầu ông một việc, vì tôi đã giúp ông một việc. Tôi nghĩ chắc ông hiểu những chuyện như thế này rồi.

– Tôi hiểu rồi. Nói tóm lại, đây là một kiểu tống tiền.

Bà rùng mình, nhưng bà nhớ bà đang nói chuyện với ai.

– Ông là một lão lưu manh, đạo đức giả, ông vẫn là một kẻ lưu manh suốt đời.

Ông ta cười.

– Đừng, cô em ơi. - Chính nhờ câu nói của bà đã làm cho ông ta nảy sinh một ý khác. - Nhưng không phải cô phát động chuyện điều tra chó chết ấy để làm áp lực với tôi, phải không?

Rất nguy hiểm là câu ông ta nói gần đúng với sự thật. – Nếu gặp hoàn cảnh của ông, ông sẽ làm thế phải không? Nhưng tôi không có ý định trả lời câu hỏi của ông. Điều ông cần biết là nếu ngày mai ông biểu quyết về phe tôi, thì ông sẽ được yên ổn, còn nếu không, ông sẽ gặp rắc rối. - Tàn bạo thật đấy, nhưng với lão, phải thế thôi. Nhưng liệu lão có nhượng bộ không?

– Cô không nên nói với tôi như thế. Tôi biết cô từ khi cô còn nằm trong nôi.

Bà dịu giọng:

– Có phải đấy là lý do để ông giúp tôi không?

Im lặng một hồi lâu ông ta mới đáp:

– Tôi không còn chọn lựa nào khác, phải không?

– Theo tôi thì không.

– Thôi được rồi, - Ông miễn cưỡng nói. – Ngày mai tôi sẽ đứng về phe cô nếu cô lo việc kia cho tôi.

Nancy sung sướng đến phát khóc lên được. Bà đã thành công. Bà đã chiêu hồi được Dauny. Bà sẽ thắng cuộc.

– Danny, tôi rất sung sướng, - bà nói, giọng nhỏ nhẹ.

– Bố cô đã tiên đoán thế nào cũng xảy đến chuyện như thế này.

Lão căn cứ vào đâu mà nói thế?

– Ông muốn nói gì thế?

– Nói đến bố cô. Ông ấy muốn Peter và cô phải đấu tranh với nhau.

Nancy thấy giọng nói của Danny có vẻ đểu giả khiến bà đâm ra nghi ngại.

Có lẽ vì phải nhượng bộ bà nên lão tức, lão tung ra mũi tên độc cuối cùng. Bà định chửi vào mặt lão cho bỏ ghét, nhưng vì hiếu kỳ, nên bà thận trọng, hỏi lão để biết lão muốn nói gì.

– Ông nói đến cái quái gì thế?

– Ông cụ thường nói rằng con cái nhà giàu khó mà thành thương gia giỏi, vì chúng không biết đến cảnh đói rách. Điều đó làm cho ông cụ lo ghê lắm. Ông sợ rồi cô sẽ làm tiêu tan sự nghiệp do ông gây dựng nên.

– Bố tôi không bao giờ nói với tôi như thế, - bà nói, giọng có vẻ nghi ngại.

– Bởi thế mà ông đã thu xếp sao để hai chị em cô đấu tranh với nhau. Ông dạy dỗ cô để cô có thể tiếp tục sự nghiệp của ổng sau khi ổng qua đời, nhưng ổng không chỉ định cô chính thức làm chủ tịch, và ổng nói với Peter là ổng sẽ giao cho anh ấy công việc điều hành xí nghiệp. Làm như thế, tức là hai chị em phải đấu tranh với nhau, ai mạnh thì kẻ ấy thắng.

– Tôi không tin, - Nancy đáp, nhưng bà vẫn thấy không yên tâm. Vì tức giận, Danny tìm cách để làm cho bà bị tổn thương, nhưng có thể lão không bịa ra chuyện này. Bà cảm thấy rùng mình.

– Tin hay không tùy cô. - Danny đáp. - Tôi chỉ lặp lại những lời bố cô đã nói với tôi mà thôi.

– Bố tôi nói với Peter là ổng muốn hắn làm chủ tịch à?

– Đúng thế. Nếu cô không tin tôi, cô cứ hỏi Peter đi.

– Tôi thấy hắn không đáng cho tôi tin tưởng.

– Nancy, lần đầu tiên tôi gặp cô, khi ấy cô được hai ngày. - Danny nói, - bây giờ giọng nói của ông đã có vẻ thay đổi, hơi mệt mỏi. - Tôi biết cô suốt cả đời, biết rất rõ. Cô là người tốt, có phần cứng rắn như bố cô. Tôi không muốn đấu tranh với cô về vấn đề làm ăn cũng như về các vấn đề khác. Tôi rất buồn vì đã xen vào chuyện này.

Bây giờ bà tin ông ta. Ông ta có vẻ ân hận thật sự về những gì ông ta đã nói, và vì thế mà bà nghi là ông đã thành thật. Bà thấy bối rối trước điều mới phát hiện này, bà im lặng một lát, cố lấy lại bình tĩnh.

– Tôi hy vọng sẽ gặp cô tại buổi họp hội đồng quản trị, - Danny nói tiếp.

– Đồng ý, - bà đáp.

– Chào cô, Nancy.

– Chào ông, Danny. - Bà máy móc.

– Trời đất, - Mervyn nói, - em tuyệt vời quá!

Bà cười buồn, đáp:

– Cám ơn.

Ông cười xòa.

– Anh muốn nói, với cách em tán tỉnh ông ta như thế... ông ta không có cách gì từ chối được! Con quỷ khốn khổ không hiểu chuyện gì xảy đến cho mình...

– Thôi anh im đi, - bà nói lớn.

Mervyn nhìn bà như thể bà đã tát vào mặt ông. Ông gay gắt đáp:

– Tùy em thôi.

Bà liền ân hận về thái độ của mình.

– Tha lỗi cho em, - bà nói, đưa tay để lên cánh tay ông. Danny cuối cùng đã nói với em một chuyện khiến em bối rối.

– Em có muốn nói cho anh nghe chuyện đó không? – Ông dè dặt hỏi. – Ông ta nói bố em đã sắp xếp cho em và Peter chống nhau để kẻ nào mạnh kẻ ấy sẽ điều khiển công ty.

– Em có tin không?

– Tin và chính thế mà mọi việc thành ra quá khủng khiếp. Chuyện xảy ra đúng như thế đấy. Em chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này, nhưng quả giữa em và Peter đã có quá trình đấu tranh như thế.

Ông nắm tay bà:

– Em đang ở thế thuận lợi.

– Đúng thế. - Bà mân mê những sợi lông đen trên ngón tay của ông. - Em có cảm giác em đang đóng vai trong một bộ phim do người khác viết kịch bản. Em đã bị thao túng như thế nhiều năm rồi, và em không thích thế. Em không biết em có cần thắng Peter hay không, vì bây giờ em thấy việc này đã được sắp xếp ra sao rồi.

Ông gật đầu ra vẻ hiểu rõ tâm trạng của bà.

– Em muốn làm gì bây giờ?

Bà trả lời ông ngay tức khắc:

– Em thích viết kịch bản cho mình thôi, đấy, em muốn thế đấy.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này