Trên Chuyến Bay Đêm - Chương 15

Chương 15

Chiếc Clipper tiến đến gần điểm không quay về được.

Eddie Deakin, buồn bực, dao động, anh đã làm việc trở lại lúc 22 giờ, giờ ở Anh. Mặt trời tiếp tục chạy, bỏ máy bay lại trong bóng đêm. Thời tiết cũng đã đổi thay. Mưa đập vào các cửa sổ, mây giăng che khuất hết sao và từng cơn gió mạnh đập vào máy bay khiến hành khách bị lay động.

Thời tiết thường xấu hơn ở độ thấp, nhưng dù thế, Cơ trưởng Baker vẫn giữ cho máy bay hầu như bay là là trên mặt sóng. Ông ta “săn gió” tìm độ cao nào mà ngọn gió tây thổi ngược lại yếu nhất.

Eddie lo lắng, anh biết máy bay không còn nhiều nhiên liệu. Anh ngồi vào chỗ làm việc tính toán đoạn đường mà thủy phi cơ có thể bay với lượng xăng ở trong các thùng chứa. Vì thời tiết xấu hơn thời tiết trong bảng dự báo, nên động cơ ăn xăng nhiều hơn dự kiến. Nếu xăng còn lại không đủ để bay đến Terre Neuve thì máy bay phải quay về trước khi đến điểm không thể quay về.

Như vậy thì Carol-Ann sẽ ra sao?

Có lẽ Tom Luther là người biết phòng xa, chắc chắn đã tính đến khả năng có thể chiếc Clipper đến trễ. Hẳn là hắn có phương tiện để liên lạc với đồng bọn để xác nhận hay điều chỉnh lại giờ gặp nhau.

Nhưng nếu máy bay quay lui, Carol-Ann sẽ còn ở trong tay bọn bắt cóc ít ra là hai mươi tư giờ nữa.

Trong thời gian nghỉ ngơi, Eddie ngồi trong buồng phía trước, mải nhìn qua cửa sổ máy bay ra ngoài trời tối thui. Thậm chí anh cũng không đi ngủ, vì anh biết chắc anh sẽ không ngủ được. Những hình ảnh vợ anh quay cuồng trong óc, làm cho anh bồn chồn: Carol-Ann khóc lóc hay là bị trói gô lại, hay bị hành hạ.

Carol-Ann khiếp sợ van xin, điên loạn, thất vọng. Cứ năm phút, anh lại muốn đấm vào thân máy bay, cứ muốn đâm đầu chạy lên cầu thang để hỏi Mickey Finn người đang thay phiên cho mình, mức nhiên liệu đến đâu rồi.

Thái độ của anh đối với Tom Luther ở trong phòng ăn thật là ngu ngốc. Thật xui xẻo cho anh là phải ngồi ăn cùng bàn với gã. Sau vụ đó, Jack Ashfor người hoa tiêu đã trách cứ anh, và anh nhận ra thái độ của anh thật vô lý. Bây giờ thì Jack đã biết giữa Eddie và Luther có chuyện gì rồi. Eddie không cho Jack biết lý do và Jack tạm thời không gặng hỏi. Nhưng Eddie lòng nhủ lòng từ rày trở đi phải hết sức thận trọng. Nếu ông Cơ trưởng Baker có ý nghi ngờ cơ khí trưởng đang là nạn nhân của một vụ âm mưu bắt cóc, thì thế nào ông ta cũng theo dõi dò xét, và như thế Eddie sẽ khó có cơ may cứu thoát Carol-Ann.

May thay, chuyện anh gây xích mích với Tom Luther đã được mọi người quên, nhờ vụ gây gổ suýt xảy ra xô xát giữa Marvyn Lovesey và ngài Oxenford.

Eđdie không chứng kiến cảnh này, nhưng anh đã nghe những tiếp viên kể lại.

Eddie cho rằng ông Oxenford là đồ súc sinh phải câm mồm cho yên, và ông Cơ trưởng Baker hành động như thế là quá đúng. Eddie tiếc cho Percy, cậu ta thông minh như thế mà lại làm con của một kẻ như thế.

Suất ăn thứ ba xong xuôi chỉ trong vòng vài phút, trên boong hành khách bắt đầu yên tĩnh. Những người lớn tuổi đi ngủ. Một số lớn còn nán lại thêm một hay hai giờ nữa, mặc dù bị lắc lư, nhưng vì họ quá bị kích thích và quá lo sợ nên không muốn đi ngủ; rồi lần lượt người này đến người khác, không gắng gượng nổi họ cũng lên giường ngủ. Vài người lì lợm mở sòng bài trên phòng khách chính, gọi rượu uống tiếp, nhưng đây là những ẩm khách yên lặng không gây phiền hà cho ai.

Eddie tính toán lượng nhiên liệu tiêu thụ theo bảng mà người ta gọi là “biểu đồ khác thường”. Đường gạch đỏ chỉ lượng nhiên liệu thực được tiêu thụ, đường này không ngừng thay đổi hướng trên đường chỉ nhiên liệu tiêu thụ theo dự kiến, đường này vạch bằng bút chì. Việc thay đổi này xảy ra là đương nhiên, vì anh đã tính gian. Nhưng sự khác biệt này quá lớn ngoài sức ước định của anh, vì thời tiết xấu.

Nỗi lo âu của anh còn gia tăng thêm khi anh nhận thấy lượng nhiên liệu còn lại trong máy bay, vùng hoạt động hữu hiệu của máy bay sẽ đến đâu. Anh tính toán đoạn đường bay với ba động cơ thời - luật lệ bảo đảm an toàn cho phép làm thế - anh thấy nhiên liệu không đủ cho máy bay đến Terle Neuve.

Đúng ra là anh phải thông báo cho ông Cơ trưởng Baker biết ngay, nhưng anh không làm thế.

Sự khác nhau rất nhỏ: với bốn động cơ, điều nghịch lý là tiêu thụ nhiên liệu ít, chắc thế nào anh cũng có đủ nhiên liệu. Ngoài ra, tình hình có thể thay đổi trong vòng hai giờ sắp đến: nếu gió ít mạnh hơn dự báo, máy bay cũng tiêu thụ nhiên liệu ít hơn. Và sau cùng, nếu thời tiết quá xấu, họ sẽ thay đổi lộ trình, bay vào giữa trung tâm bão, để rút ngắn đường bay. Chỉ có cách để cho hành khách chịu đựng lắc lư mà thôi.

Ben Thompson, người phụ trách truyền tin ngồi bên trái đang ghi một tin nhắn bằng moóc, cái đầu hói của anh ta cúi xuống trên máy. Cứ hy vọng đấy là bản tin báo cho biết thời tiết xấu hơn, Eddie đến đứng sau lưng anh ta, cúi xuống dọc qua vai anh.

Lời nhắn làm anh ngạc nhiên, sửng sốt.

Lời nhắn của cơ quan FBI đánh đến cho một tên là Ollis Field. Tin nhắn có nội dung như sau:

“Theo tin tức chúng tôi nhận được, bọn tội phạm mà ta đã biết có thể đang có mặt trên máy bay của anh đang đi. Hãy tăng cường đề phòng tên tù”. Như thế này nghĩa là sao? Chuyện này có liên quan gì đến chuyện bắt cóc Carol-Ann không? Bỗng Eddie xây xẩm mặt mày.

Ben lấy tờ giấy trên tập giấy ra rồi gọi:

– Ông trưởng này! Ông nên xem tin nhắn này cho biết.

Jack Ashford ngước mắt khỏi bàn bản đồ khi nghe giọng khẩn thiết của người nhân viên truyền tin. Eddie lấy tờ tin nhắn, đưa cho Jack xem một lát rồi chuyển đến cho ông Cơ trưởng đang ăn thịt bò bít tết nơi cái bàn họp ở cuối phòng.

Mặt ông Baker có vẻ buồn khi đọc tin nhắn.

– Tôi không thích chuyện như thế này, - ông nói.

– Chắc ông Ollis Field là nhân viên của cơ quan FBI rồi.

– Ông ta là hành khách à? - Eddie hỏi.

– Phải. Tôi thấy ông ta có cái gì đấy kỳ lạ. Người hơi đờ đẫn, không giống như các khách đi tàu Clipper. Ông ta ngồi lì trên máy bay khi máy bay dừng ở Foynes.

Eddie không để ý chuyện này, nhưng anh hoa tiêu có thấy thế.

– Tôi biết cái người ông nói đến rồi, - Jack nói vừa gãi cằm. - Ông ta đầu hói. Có chàng trai đi theo, mặc áo quần lòe loẹt. Tôi thấy hai người đi với nhau như thế thật rất tức cười.

– Chắc cậu thanh niên là tù nhân, - ông Cơ trưởng nói. - Tôi nghĩ anh ta tên là Frank Gordon.

Eddie chợt nghĩ ra, anh nói:

– Chính vì thế mà họ ở lại trên máy bay khi đáp xuống Foynes, nhân viên FBI không muốn tạo cơ hội cho tù nhân trốn thoát.

Baker gật đầu đồng ý.

– Chắc Gordon bị dẫn độ từ Anh về, mà đồ móc túi thì chẳng ai ra lệnh dẫn độ về làm gì. Thằng này chắc là tội phạm nguy hiểm. Họ dám dẫn nó lên máy bay mà không báo cho tôi biết trước!

Ben, người thông tin viên, nói:

– Tôi phân vân không biết hắn làm gì.

Frank Gordon, - Jack thì thầm. - Chắc tôi biết tên này. Khoan đã... Tôi cam đoan tên này là Frankie Gordino!

Eddie nhớ đã đọc báo nói về Gordino. Hắn là một tay anh chị thuộc một băng đảng ở Nouvelle Angleterre. Hắn bị phát hiện ra là người đã giết chủ một hộp đêm ở Boston vì ông này không chịu để cho hắn tống tiền. Gordino đột nhập vào trong quán, bắn một phát đạn vào bụng chủ quán, hiếp cô bạn gái của chủ rồi đốt quán. Chủ nhân chết, nhưng cô gái thoát khỏi đám cháy và đã nhận diện được Gordino trên ảnh.

– Ta phải tìm xem có phải chính là hắn không, - Baker nói. - Eddie, anh làm ơn đi mời Ollis Field đến đây.

– Sẵn sàng. - Eddie đội mũ lưỡi trai, mặc áo vét đồng phục vào rồi xuống thang, đầu óc cứ xoay quanh chuyện này. Anh tin chắc có mối liên hệ giữa Frankie Gordino và những kẻ đã bắt cóc Carol-Ann, anh cố hết sức đoán ra nguyên nhân mà không đoán được.

Anh dừng lại trên ngưỡng cửa bếp, anh tiếp viên đang rót cà phê vào bình.

– Davy, - anh hỏi, - ông Ollis Field ngồi đâu?

– Buồng bốn, mạn trái, quay mặt ra sau, - anh phục vụ đáp.

Eddie đi trên lối đi ở giữa cho cân bằng, khi đi qua buồng của gia đình Oxenford, anh thấy mọi người đã yên lặng. Bây giờ cơn bão lay mạnh máy bay, trong phòng ăn, suất thứ ba vừa ăn xong, thục khách đang uống cà phê. Anh đi qua buồng số ba, rồi bước lên bậc thềm để vào buồng số bốn.

Trên chỗ ngồi quay mặt ra phía sau ở bên mặt trái, một ông đầu hói ngồi, ông ta khoảng bốn mươi tuổi, vẻ ngái ngủ, vừa hút thuốc vừa nhìn qua cửa sổ. Đây không phải là hình ảnh mà Eddie thường nghĩ về nhân viên FBI: Anh không thấy người đàn ông này có dáng vẻ của một người với súng cầm tay bước vào phòng đẩy bọn buôn rượu lậu.

Truóc mặt Eddie là chàng thanh niên ăn mặc bảnh bao, thân hình nở nang của vận động viên đã thôi luyện tập và bắt đầu lên cân. Hẳn đây là Gordino rồi.

Mặt anh ta lầm lì, kiểu con nhà được nuông chiều. Eddie tự hỏi người như hắn mà có thể bắn người ta à? Có thể lắm chứ, anh tự nhủ.

Eddie lên tiếng hỏi người lớn tuổi:

– Ông là ông Field phải không?

– Phải.

– Xin mời ông đến phòng máy để ông Cơ trưởng thưa chuyện một lát. - Ông Field có vẻ hơi khó chịu, rồi ông ta gật gù đồng ý. Ông đoán chắc người ta đã biết được chuyện bí mật của mình rồi, vả lại ông nghĩ nếu họ có biết cũng chẳng sao. Ông bèn đáp:

– Được thôi. - Ông dụi tắt điếu thuốc trong cái gạt tàn gắn trên vách, mở khóa dây an toàn rồi đứng dậy.

– Xin ông theo tôi, - Eddie nói.

Khi đi về phòng máy, Eddie thấy Tom Luther ngồi ở buồng số ba, bốn mắt gặp nhau. Bỗng Eddie thấy lóe ra một tia sáng trong vụ này.

Nhiệm vụ của Tom Luther là cứn Frankie Gordino.

Sự khám phá này làm cho anh sững người, đến nỗi anh dừng lại đột ngột khiến cho Ollis Fleld phải va vào lưng anh.

Luther nhìn anh với vẻ hốt hoảng, rõ ràng là hắn sợ Eddie đã khám phá ra được điều gì bất lợi cho hắn.

– Xin ông thứ lỗi, - Eddie nói với Field rồi anh đi tiếp. Thế là mọi việc đã rõ ràng Frank Gordino buộc lòng phải trốn khỏi Hoa Kỳ, nhưng cơ quan FBI đã bắt được hắn ở Anh và bây giờ dẫn độ về Mỹ. Người ta dẫn hắn đi bằng máy bay, và không biết sao đồng bọn của hắn lại biết được.

Chúng định cứu thoát cho hắn trước khi chuyến bay về đến Hoa Kỳ.

Và bây giờ bọn chúng nhờ đến tay của Eddie để cho chiếc Clipper hạ cánh xuống ngoài khơi bờ bể tiểu bang Maine. Sẽ có một chiếc tàu thủy nhỏ chờ sẵn đâu đó gần đấy. Chúng sẽ cứu Gordino xuống khỏi chiếc Clipper, đưa hắn lên thu thủy. Vài phút sau, chiếc thu thủy sẽ cặp vào một vũng nào đấy kín gió, có lẽ nằm ở bên bờ bể Canada gần biên giới hai nước. Rồi sẽ có xe hơi đến đưa hắn tới chỗ ẩn náu. Hắn sẽ thoát khỏi pháp luật... nhờ Eddie Deakin.

Vừa đi trước Field lên cầu thang xoắn ốc đến phòng máy, Eddie vừa cảm thấy nhẹ người vì đã hiểu rõ tình hình xảy ra, nhưng đồng thời anh cũng hoảng hốt vì muốn cứu được vợ, anh phải giúp tên giết người trốn thoát.

– Thưa Cơ trưởng, ông Field đến đây, - anh nói.

Cơ trưởng Baker đã mặc áo vét đồng phục và ngồi ở bàn họp với tờ giấy nhắn tin trong tay. Ông ta dọn dẹp khay thức ăn. Chiếc mũ lưỡi trai che kín mái tóc vàng làm cho ông có vẻ uy nghiêm. Ông nhìn Field, nhưng không mời ông ta ngồi. Ông nói:

– Tôi đã nhận được tin nhắn của cơ quan FBI... Gởi cho ông.

Field đưa tay lấy tờ giấy, nhưng Baker không đưa. Ông hỏi:

– Ông là nhân viên của cơ quan FBI?

– Phải...

– Ông đang làm nhiệm vụ phải không?

– Đúng thế. – Nhiệm vụ gì thế, ông Field?

– Tôi nghĩ là ông không cần biết đến làm gì, ông Cơ trưởng, ông vui lòng cho tôi tin nhắn chứ. Ông vừa nói tin ấy gởi cho tôi chứ không phải gởi cho ông.

– Tôi là Cơ trưởng máy bay, cho nên tôi cần biết nhiệm vụ của ông là nhiệm vụ gì. Đừng cãi, ông Fleld à, xin ông hãy làm theo lời yêu cầu của tôi.

Chắc trước đây ông Field có thân hình hộ pháp vì bây giờ ông vẫn còn to cao, nhưng đôi vai đã trịu xuống và vẻ người uể oải. Eddie nghĩ chắc ông ta kiêu hãnh nhiều hơn là can đảm, và nhận xét của anh được chứng minh là đúng, vì khi ấy anh thấy ông Field làm theo lời của ông Cơ trưởng ngay. Ông ta trả lời:

– Tôi áp tải một người tù bị dẫn độ về Mỹ để xử án. Hắn tên là Frank Gordon.

– Hắn còn có tên là Frankie Gordino phải không?

– Đúng thế. – Thưa ông, tôi mong ông hiểu cho rằng tôi phản đối việc ông dẫn lên máy bay một tên tội phạm rất nguy hiểm mà không báo cho tôi hay.

– Nếu ông đã biết tên thật của thằng này rồi thì chắc có lẽ ông thừa biết hắn làm gì để sinh sống. Hắn làm việc cho Raymond Patriarca, thằng này bị kết án là ăn cướp có vũ trang, hăm dọa tống tiền, cho vay nặng lãi, tổ chức bài bạc, ổ điếm, từ Rhode Island cho đến Malne -Ray Patriarca, bị Giám đốc công an Providenee lên án là kẻ thù số một của nhân dân. Người ta gọi Gordino là cánh tay phải của Ray Patriarea: hắn khủng bố, tra tấn, ám sát người ta theo lệnh của Patriarca. Vì lý do an ninh, chúng tôi không thể báo cho ông biết về sự có mặt của hắn trên máy bay.

– Ông Field, tôi cóc cần biết lý do an ninh của ông. - Baker giận dữ đáp: chưa bao giờ Eddie thấy ông ta nói nặng lời với hành khách. - Tôi chỉ biết bọn Patriarca đã biết hết rồi. - Ông đưa tờ nhắn tin cho Field.

Field đọc tin, mặt ông ta liền tái đi. Ông nói nhỏ:

– Làm sao bọn chúng biết được nhỉ?

– Tôi phải thăm dò cho biết số hành khách mà “bọn tội phạm đã biết” này, - Ông Cơ trưởng nói. - Ông có biết tên nào trên máy bay nữa không?

– Dĩ nhiên là không, - Field đáp với vẻ khó chịu. Nếu tôi biết, thì tôi đã báo ngay cho phòng an ninh biết rồi. Nếu tôi tìm ra được tên nào trong bọn, tôi sẽ đuổi chúng ra khỏi máy bay khi đến trạm dừng sắp tới.

Eddie nghĩ: Tôi biết chúng rồi, đó là Tom Luther và tôi. Field nói:

– Ông hãy đánh tin báo cho phòng an ninh biết danh sách tất cả số hành khách và nhân viên phi hành đoàn. Phòng an ninh sẽ kiểm chứng từng tên một.

Eddie rùng mình lo sợ.

Tom Luther có ngưy cơ bị phát hiện không? Nếu hắn bị lột mặt nạ thì mọi việc sẽ hỏng hết: Có phải hắn là tên tội phạm người ta, truy lùng không? Có phải hắn có tên thật là Tom Luther không? Nếu hắn dùng tên giả thì hắn cũng đã dùng hộ chiếu giả - nhưng việc dùng hộ chiếu chắc không đặt ra vấn đề khó khăn cho một kẻ hợp tác với bọn găng tơ. Chắc là hắn đã đề phòng cẩn thận rồi.

Công việc của hắn có vẻ được tổ chức rất chu đáo.

Cơ trưởng Baker phồng mang trợn mắt.

– Tôi nghĩ là phi hành đoàn của chúng tôi khỏi cần phải kiểm chứng.

Field nhún vai nói:

– Tùy ông vậy. Chỉ cần một phút thôi là phòng an ninh sẽ có hết tên tuổi của nhân viên hãng Pan American.

Cơ trưởng Baker lấy danh sách hành khách và tên cùng nhiệm vụ của phi hành đoàn ở trên bàn, rồi đưa hết cho người phụ trách truyền tin.

– Ben, gởi ngay tức khắc danh sách này cho họ, – ông nói:

Ông ngậm ngừ một lát rồi nói tiếp:

– Kể cả danh sách phi hành đoàn.

Ben Thompson ngồi vào bàn máy, đánh moóc chuyển tin đi.

– Còn chuyện này nữa, - Cơ trưởng máy bay nói với Field - Tôi phải tước khí giới của ông.

Eddie nghĩ: ông ta quả thật tài. Anh không hề nghĩ đến chuyện ông Field có mang vũ khí trong người, nhưng nếu ông ta áp tải một tội phạm nguy hiểm thì thế nào ông ta cũng có vũ khí.

– Tôi phản đối... - Field nói.

– Hành khách không được phép mang theo súng trong người. Luật này không miễn trừ cho bất cứ ai hết. Xin ông đưa súng cho tôi.

– Nếu tôi không đưa thì sao?

– Thì ông Deakin và ông Ashford sẽ tìm cách để lấy. Eddie ngạc nhiên khi nghe ông Cơ trưởng công bố như thế nhưng anh thi hành lệnh ngay, anh bước đến gần Field, vẻ hớn hở, Jack cũng làm như thế.

Baker nói tiếp:

– Nếu ông buộc chúng tôi phải dùng võ lực thì tôi sẽ đưa ông xuống khỏi máy bay khi đến trạm dừng sắp tới và tôi sẽ không để cho ông lên lại.

Field sẽ làm gì nhỉ? Chắc chắn người nhân viên FBI này không muốn giao nộp vũ khí, nhưng nếu bị trục xuất khỏi máy bay thì tình hình lại càng tệ hơn cho ông ta nữa.

– Tôi áp tải một tù nhân nguy hiểm, - Field khăng khăng nói, - tôi cần phải có khí giới.

Chực xông vào, nhưng bỗng Eddie chợt thấy cánh cửa ở cuối phòng hé mở, cánh cửa này thông với vòm quan sát và các phòng chứa hành lý. Đồng thời anh còn thấy phía sau cánh cửa có bóng người động đậy.

– Eddie, anh lấy súng của ông ta đi, - Cơ trưởng ra lệnh.

Eddie thọc tay vào dưới áo vét của Field. Ông ta không phản đối gì hết.

Eddie mở bao da và lấy khẩu súng. Field nhìn ra trước, vẻ mặt hậm hực.

Eddie đi nhanh tới phía sau phòng máy, mở rộng cửa ra, mọi người thấy Percy Oxenford đang đứng đấy.

Eddie nhẹ nhõm cả người. Anh cứ sợ đấy là đồng bọn của Gordino đang đợi, súng tiểu liên cầm trên tay.

Cơ trưởng Baker nhìn Percy, ông hỏi:

– Cậu đi ngả nào đấy?

– Có cái thang gần bên phòng vệ sinh nữ, - Percy đáp. - Cầu thang này dẫn đến đuôi máy bay – Eddie đã theo đường này để lên kiểm tra dây chằng bánh lái.

– Từ đấy tôi đi xem các nơi, đến được phòng chất hành lý.

Eddie vẫn còn cầm khẩu súng của Ollis Field. Anh mở hộc bàn để bản đồ, cất khẩu súng vào đấy.

Baker ra lệnh cho Percy:

– Bây giờ cậu hãy về lại chỗ ngồi và đừng rời khỏi boong hành khách cho đến khi máy bay hạ cánh.

– Percy định đi theo con đường cậu vừa dùng để tới, nhưng ông Baker đã nói lớn:

– Không được đi ngả ấy.

– Đi xuống cầu thang kia.

Percy có vẻ lo sợ, cậu đi băng qua buồng lái, leo cầu thang đi xuống.

– Hắn ở đây bao lâu rồi, Eddie? - Cơ trưởng hỏi.

– Tôi không biết. Chắc cậu ta đã nghe hết rồi.

– Ước gì ta giấu hành khách được chuyện này. Bỗng Baker có vẻ bối rối và Eddie nhận thấy trách nhiệm đè nặng lên hai vai của ông ta. Rồi Baker lấy lại bình tĩnh, ông nói tiếp:

– Ông Field, bây giờ ông về lại chỗ ngồi đi. Cám ơn ông đã hợp tác với chúng tôi. - Ollis Field quay gót bước đi, không nói một tiếng. - Thôi các ông đi làm việc đi, - Cơ trưởng ra lệnh.

Nhân viên phi hành đoàn trở về vị trí của mình, Eddie xem các mặt đồng hồ liên tục, cố nhớ thực trạng trước mắt. Anh nhận thấy nhiên liệu trong các bồn chứa ở hai bên cánh hạ xuống thấp, anh bèn cho chuyển nhiên liệu từ các bồn chính vào đấy. Nhưng trí óc anh cứ nghĩ đến Frankie Gordino. Gordino đã giết người, hãm hiếp phụ nữ và đốt một hộp đêm, hắn đã bị bắt, sắp đem ra xét xử để trừng trị tội ác khủng khiếp của hắn - thế mà bây giờ Eddie Deakin sắp cứu hắn. Nhờ Eddie mà cô gái bị hắn hãm hiếp sẽ thấy hắn thoát được cảnh tù tội. Điều tệ hơn là thế nào Gordino cũng sẽ giết người nữa. Hắn sẽ không hoàn lương. Một ngày nào đó, Eddie sẽ đọc thấy trên báo đăng tin về những tội ác tày trời: có thể đây là sự trả thù nạn nhân bị hành hạ, bị cắt xẻo trước khi bị giết, hay có thể là ngôi nhà bị đốt, đàn bà trẻ em trong nhà cháy đen, hay là một cô gái bị ba tên hãm hiếp; và cảnh sát thế nào cũng điều tra cho biết đấy là do bọn tay chần của Ray Patriarca gây ra và Eddie tự hỏi, không biết có phải đấy là Gordino không? Như thế mình có trách nhiệm về việc này không? Những người chịu cảnh đau khổ chết chóc này là do mình đã cứu Gordino trốn thoát phải không?

Nếu anh nghe theo lệnh của Luther, thì anh sẽ còn mang tội với lương tâm là đã giết bao nhiêu người nữa.

Nhưng không có cách chọn lựa nào khác. Carol-Ann đang nằm trong tay của Ray Patriarca. Mỗi lần anh nghĩ đến chuyện này, anh cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra ở hai bên thái dương. Anh phải bảo vệ nàng và cách duy nhất để bảo vệ vợ là hợp tác với Tom Luther.

Anh nhìn vào đồng hồ: Nửa khuya.

Jack Ashford cho anh biết vị trí của máy bay, chỉ phỏng đoán thôi, vì anh ta chưa nhìn thấy sao để xác định vị trí chắc chắn. Ben Thompson đưa cho anh những tin tức về dự báo thời tiết mới nhất: cơn bão mạnh hơn. Eddie lại xem mức nhiên liệu ở các thùng chứa và bắt đầu tính toán lại. Có lẽ chỉ có một giải pháp an toàn nhất nếu họ không có đủ nhiên liệu để đến Terre Neuve thì họ quay về và chuyện này sẽ chấm dứt. Nhưng nghĩ thế anh thấy không yên tâm.

Anh không phải người theo thuyết định mệnh, anh phải làm cái gì chứ.

Cơ trưởng Baker hỏi lớn:

– Thế nào, Eddie?

– Gần xong rồi đây, - anh đáp, – Tính nhanh lên. Chắc chúng ta không còn xa điểm hết quay về rồi. Eddie cảm thấy một giọt mồ hôi chảy dài xuống má. Anh lén lau đi.

Anh tính đã xong.

Không còn đủ nhiên liệu để bay.

Nhưng anh không nói một lát.

Anh cúi người xuống trên xấp giấy và trên các bản tài liệu, như thể anh chưa tính xong. Tình hình nghiêm trọng thêm từ khi anh thay phiên. Bây giờ không còn đủ nhiên liệu để bay cho hết đoạn hành trình theo lộ trình do Cơ trưởng chọn, ngay cả khi bốn động cơ còn hoạt động: mép an toàn đã hết. Chỉ còn cách duy nhất để đến đích là rút ngắn đoạn đường bằng cách bay qua trung tâm bão thay vì bay vòng quanh vùng có bão; và nếu có một động cơ bị hỏng thì họ sẽ hoàn toàn nguy hiểm.

Tất cả hành khách sẽ chết, anh cũng chết; và tính mạng của Carol-Ann khi ấy sẽ ra sao?

– Sao, Eddie, - Cơ trưởng lại hỏi. - Kết quả ra sao? Ta tiếp tục bay đến Botwood hay là quay về Foynes?

Eddie nghiến răng. Anh không chịu đựng được ý nghĩ phải để Carol-Ann trong tay bọn bắt cóc thêm một ngày nữa. Anh muốn đương đầu với mọi nguy hiểm.

– Ông có bằng lòng đổi hướng bay để băng qua trung tâm bão không? - Anh hỏi.

– Phải làm như thế à?

– Hoặc là như thế, hoặc là quay lại, - Eddie nín thở.

– Chó thật! - Cơ trưởng càu nhàu. Tất cả đều rất sợ phải quay về khi ở giữa Đại Tây Dương, đây là lời thú nhận thất bại.

Eddie chờ đợi quyết định của Cơ trưởng.

– Đồ chó chết. - Cơ trưởng lên tiếng. - Ta bay qua trung tâm bão.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này