Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em (Tập 1) - Chương 10 - Phần 1

Chương 10: Linh cảm

Nhiễm Nhiễm bỗng có linh cảm, dường như có chuyện gì đó đang lặng lẽ xảy ra mà cô không hề hay biết, giống như con quái thú ẩn mình dưới nước, tuy không nhìn thấy nhưng nó đang âm thầm tới gần cô, sau đó sẽ đột ngột xuất hiện vào lúc cô không ngờ đến.

Thời gian trôi qua nhanh, thấm thoắt đã vào tháng Mười mùa thu. Đây là tháng ông Hạ Hồng Viễn gặt hái được nhiều niềm vui nhất. Đầu tiên là Tập đoàn Hồng Viễn đã giành được mấy dự án khu vực ngoại ô phía nam; sau đó là cô người tình hai mươi mốt tuổi của ông báo tin vui có thai. Thương trường và tình trường đều thuận lợi. Mặt ông Hạ Hồng Viễn rạng ngời như trẻ lại cả chục tuổi.

Tin vui người tình có thai tạm thời phải giấu kín, nhưng việc khen thưởng những người có thành tích trong công ty thì không thể chậm trễ. Vẫn theo kế hoạch trước đó, Trần Lạc được cử đến làm tổng giám đốc công ty chi nhánh ở thành phố bên cạnh. Những người tham gia nhóm dự thầu ít nhiều đều được thưởng. Trong quá trình đánh giá dự thầu, Công ty Dịch Mỹ cũng có công sức không nhỏ giúp Tập đoàn Hồng Viễn giành được hợp đồng này.

Ông Hạ Hồng Viễn gọi Nhiễm Nhiễm đến văn phòng, tình ý sâu xa nói:

- Nhiễm Nhiễm, bố biết trước đây con đã phải chịu ấm ức, nhưng Hồng Viễn không phải là của người khác, nó là của Hạ gia chúng ta. Bố rồi cũng có ngày già đi, sẽ giao Hồng Viễn lại cho chị em các con. Thương trường như chiến trường, quan hệ giữa người với người thì không có bạn bè hay kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn mà thôi. Cho dù là Tô Mạch hay Lâm Hướng An, thì cũng đều phải nhìn về phía trước, không thể cứ bị quá khứ níu kéo. Thêm bạn thì đường sẽ rộng mở hơn. Đối với người làm ăn chúng ta chỉ có lợi chứ không hại.

Quả nhiên là ông đã biết tất cả. Nhiễm Nhiễm bực bội trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn đáp:

- Con biết làm thế nào mà. Bố cứ yên tâm.

Ông Hạ Hồng Viễn gật đầu nói:

- Nghe nói Thiệu gia muốn Thiệu Minh Trạch quản lý lĩnh vực bất động sản. Như vậy càng tốt, chúng ta hợp tác sẽ càng thuận tiện hơn. Con về nói với nó, bảo nó làm cho tốt, nếu gặp khó khăn gì thì cứ đến tìm bố. Chúng ta là người một nhà mà.

Cách đây không lâu, nội bộ Tập đoàn Thiệu Thị đã tiến hành điều chỉnh nhân sự, điều Thiệu Minh Trạch phụ trách lĩnh vực bất động sản. Nhiễm Nhiễm đã biết được tin này từ anh. Giờ nghe bố nói thế, cô chỉ gật đầu:

- Vâng ạ. Con sẽ nói với anh ấy.

Ông Hạ Hồng Viễn rất hài lòng với thái độ của con gái, lại an ủi mấy câu rồi mới để cô đi.

Khi đi qua phòng làm việc của Trần Lạc, đúng lúc mấy đồng nghiệp giúp anh ta chuyển đồ, trông thấy Nhiễm Nhiễm, họ liền cười, gọi:

- Trợ lý Trần thăng chức rồi, tối nay bắt anh ta mời nhé. Chúng ta phải bóc lột anh ấy một trận tơi bời. Nhiễm Nhiễm, hết giờ làm cô đừng về vội nhé.

Từ khi chuyển khỏi phòng làm việc của Trần Lạc, Nhiễm Nhiễm luôn cố gắng tránh xa anh ta, cố gắng giảm bớt thời gian tiếp xúc giữa hai người. Nghe đồng nghiệp nói vậy, Nhiễm Nhiễm chỉ cười, đang định tìm cớ từ chối thì Trần Lạc đã quay lại nhìn cô:

- Tối nay mọi người cùng tụ tập. Cô đi cùng nhé.

Bên cạnh còn có vài đồng nghiệp huých vai Nhiễm Nhiễm:

- Nhiễm Nhiễm, đi cùng đi. Cùng nghĩ cách “hút máu” Tổng giám đốc Trần chứ.

Thấy mọi người nhiệt tình như vậy, bình thường làm việc với nhau cũng vui vẻ, hơn nữa Trần Lạc sắp rời khỏi công ty nên Nhiễm Nhiễm không muốn tỏ ra quá xa cách với mọi người, đành mỉm cười đồng ý.

Hết giờ làm, các đồng nghiệp đến gọi Nhiễm Nhiễm cùng đi. Mọi người cười nói vui vẻ ngồi chật kín mấy chiếc taxi chạy thẳng đến địa điểm đã đặt trước. Vì buổi tiệc mang tính chất cá nhân, lại là để chúc mừng Trần Lạc thăng chức nên không khí bữa tiệc rất náo nhiệt. Mọi người đã bàn trước là sẽ lần lượt thay phiên chúc mừng Trần Lạc.

Trần Lạc làm trợ lý cho ông Hạ Hồng Viễn nên mấy năm qua, tửu lượng không quá tệ nhưng chẳng thể chống đỡ nổi việc bị chuốc rượu như vậy. Thế là anh ta nhanh chóng lâng lâng. Nhưng mọi người đâu dễ dàng tha cho Trần Lạc như vậy. Sau bữa cơm, họ còn lôi anh ta đi hát karaoke. Nhiễm nhiễm muốn chuồn về nhưng không thành, nên cũng bị lôi đi. Cô đành phải đi theo mọi người.

Mọi người rời khỏi quán karaoke thì đã gần hai giờ đêm. Ngoài mấy người có tửu lượng tốt thần trí còn tỉnh táo ra thì phần lớn đều đã say đến mức đi chẳng vững. Nhiễm Nhiễm cũng bị gạ uống mấy cốc bia nên thấy đầu hơi váng. Đang lo không biết về kiểu gì thì bị người ta hồ đồ đẩy vào một chiếc taxi.

- Một người tỉnh đi cùng hai người say. Nhiễm Nhiễm không uống rượu nên phụ trách đưa hai kẻ say này về. Yên tâm, tôi đã chụp lại biển số xe. Không sao đâu. – Đồng nghiệp cười nói rồi tiện tay đẩy một người vào xe. Chính là Trần Lạc say tí bỉ.

Ghế phụ lái phía trước cũng bị nhét một kẻ say vào. Đồng nghiệp đưa địa chỉ cho tài xế taxi rồi dặn dò:

- Bác tài, phiền bác chịu khó đưa họ về, bác đi chậm thôi nhé.

Nhiễm Nhiễm chưa kịp phản đối thì xe đã chuyển bánh. Khi rẽ vào khúc ngoặt, xe đi hơi nhanh, theo quán tính Trần Lạc ngồi bên cạnh đổ người lên cô. Cô bị đè mà không thốt nổi một câu, thầm rủa chuyện xui xẻo này. Tại sao lần nào cô cũng phải đưa Trần Lạc say xỉn này về nhà chứ?

Trần Lạc dựa hẳn vào người cô, không nói lời nào, vô cùng yên tĩnh. Người đồng nghiệp ngồi phía trước chẳng chịu nghỉ ngơi, cũng không biết anh ta đang lẩm bẩm gì nữa. Bác tài nghe được hai câu thì phì cười nói với Nhiễm Nhiễm:

- Mấy anh chàng say khướt thế này mà vẫn không quên hối lỗi với vợ. Chắc thường ngày bị vợ quản chặt lắm đây.

Nhiễm Nhiễm cười, không biết nói gì.

Bác tài rất khéo nói. Trên đường đi, bác ấy nói chuyện suốt. Từ chuyện tình hình quốc tế đến tin tức phố phường. Khi đang nói tới ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế đến các doanh nghiệp xuất nhập khẩu Trung Quốc thì di động của đồng nghiệp ngồi phía trước đổ chuông. Anh ta đã say tí bỉ, chỉ biết “A lô! A lô! A lô!” mấy tiếng trong điện thoại mà chẳng nói được câu nào.

Bác tài đề nghị Nhiễm Nhiễm:

- Cô à, tôi nghĩ cô nên nghe điện thoại giúp cậu ta, tiện thể gọi người nhà cậu ra đón.

Nhiễm Nhiễm cũng có ý này. Thế là cô đẩy Trần Lạc vẫn đang dựa vào vai mình sang một bên, nhoài người giành lấy di động trên tay đồng nghiệp. Quả nhiên là vợ anh ta gọi tới, giọng rất lo lắng, hỏi địa chỉ cụ thể rồi nhét di động vào túi áo đồng nghiệp.

Khi đưa hai người đến nơi, vợ đồng nghiệp đã đứng đợi dưới lầu. Nhiễm Nhiễm xuống xe dìu người say vào thang máy rồi hổn hển quay lại xe. Bác tài minh mẫn nói:

- Hây! May mà trong xe còn có một người nữa. Cô có để ý không, vừa rồi vợ anh chàng đó còn thò đầu vào trong xe. Nếu không còn ai khác ngoài cô thì chắc chắn về nhà, cậu ta sẽ bị phỏng vấn ra trò đấy.

Nhiễm Nhiễm sững người, bỗng cảm thấy rất tò mò. Lúc này sắp ba giờ sáng rồi mà sao đầu óc bác tài này còn đủ minh mẩn như vậy?

Tiếp theo là đưa Trần Lạc về nhà. Anh ta sống một mình nên không sợ có người hiểu lầm. Nhưng rắc rối lại đến, Trần Lạc cao hơn một mét tám. Tuy anh ta hơi gầy nhưng cũng không nhẹ. Nhiễm Nhiễm vóc người bé nhỏ như vậy, nhưng chẳng còn cách nào khác, cô phải một mình dìu anh ta vào nhà. Bác tài thấy không ổn, liền xuống xe nói:

- Được rồi. Tôi đã làm việc tốt thì làm cho đến cùng vậy. Để tôi dìu anh ta giúp.

Nhiễm Nhiễm luôn miệng cảm ơn. Nhờ có sự giúp đỡ của bác tài, cuối cùng Trần Lạc đã được đưa vào nhà. Thấy Trần Lạc say chẳng biết gì nữa như vậy, bác tài lại nói:

- Cô à, đừng nghĩ tôi nhiều lời. Bạn cô say thế này, tốt nhất nên có người chăm sóc. Uống rượu say dễ xảy ra chuyện lắm.

Bác ấy nói như vậy, Nhiễm Nhiễm càng mâu thuẫn. Cô chần chừ, cuối cùng không nhẫn tâm bỏ đi. Cô đành gửi tiền cho bác tài rồi tiễn bác ấy ra cửa. Nhưng bác tài vừa ra khỏi cửa thì cô liền có chút hối hận, cảm thấy mình không nên ở lại như vậy. Dù nói thế nào thì cũng là cô nam quả nữ, hơn nữa trước đây họ đã từng có chút không bình thường.

Cô đóng cửa, quay lại nhìn Trần Lạc nằm trên ghế sofa. Anh ta ngủ rất ngon. Nếu không phải là hơi thở có mùi rượu nồng nặc thì chẳng hề giống bộ dạng của kẻ say. Cô lặng lẽ đứng trong phòng khách một lúc rồi vào nhà tắm lấy chiếc khăn ra lau mặt cho anh ta bằng nước lạnh, sau đó khẽ vỗ vào mặt anh ta, gọi:

- Trần Lạc, Trần Lạc, tỉnh dậy, về giường ngủ đi.

Có lẽ do tác dụng của chiếc khăn lạnh nên Trần Lạc đã tỉnh táo hơn một chút. Anh ta mở mắt, mơ màng nhìn cô:

- Nhiễm Nhiễm?

Cô dìu anh ta đứng dậy:

- Anh cố lên một chút. Về giường ngủ đi.

Trần Lạc khẽ “ừ” một tiếng rồi ngoan ngoãn đứng lên. Nhưng chân anh ta mềm nhũn, đứng không vững, dường như toàn bộ trọng lượng cơ thể đều đổ dồn lên vai cô. Cô quá bé nhỏ, cơ thể lại mảnh mai nên dìu anh ta đi mà cứ loạng choạng, mấy lần suýt ngã.

Khi qua phòng ngủ, chân Trần Lạc bị vấp khiến cả người cô đổ rầm vào khung cửa, hông đau điếng, nước mắt bỗng trào ra.

Trần Lạc chậm chạp quay đầu lại hỏi:

- Cô sao thế?

Nhiễm Nhiễm sao có thể nói ra chứ. Trong lòng cô chỉ hận là không trực tiếp ném con sâu rượu này xuống đất mặc kệ sống chết. Cô nén giận, hít mấy hơi thật sâu, cố chịu đau, cắn răng nói:

- Bản thân anh cũng còn chút sức lực, anh muốn làm tôi mệt chết hả?

Trần Lạc im lặng, nhưng cúi xuống, mỉm cười. Nhiễm Nhiễm đẩy một bụng tức mà không trút ra nổi. Nghe tiếng cười liền đẩy anh ta ra. Anh ta chới với mấy bước rồi đứng dựa vào tường, khẽ ngẩng đầu lên nhìn cô:

- Nhiễm Nhiễm, không phải em luôn tránh tôi sao? Tại sao còn ở lại chăm sóc tôi?

Cô đưa tay day day chỗ hông bị đau, mặt sa sầm, nói:

- Anh tưởng bở quá đấy. Là anh uống say quá nên họ mới bảo tôi tiện đường đưa anh về thôi.

Trần Lạc vẫn cười, đôi mắt nhờ có hơi men mà càng trở nên sáng ngời:

- Vậy em có từng nghĩ tại sao lần nào họ cũng bảo em đưa tôi về?

Cô không trả lời, cũng không muốn trả lời.

Trần Lạc không cười nữa, im lặng nhìn cô, khẽ nói:

- Vì mọi người đều nhận ra quan hệ giữa chúng ta không bình thường. Nhiễm Nhiễm, lần này em uổng công trốn tránh rồi.

- Trần Lạc! – Cô bỗng lớn tiếng ngắt lời, giận dữ nhìn Trần Lạc: - Tôi thấy anh cũng khá tỉnh táo rồi, không cần tôi ở đây nữa. Anh đi nghỉ sớm đi. Tôi về đây.

Cô nói rồi vùng vằng bước ra ngoài nhưng bị Trần Lạc kéo lại từ phía sau. Anh ta kéo cô, đẩy sát vào tường, dùng thân mình chặn cô lại rồi ghé sát vào tai cô, nói giọng mê hoặc:

- Nhiễm Nhiễm, em đang sợ gì vậy?

Cô chưa từng thấy Trần Lạc như thế bao giờ. Ngoài bất ngờ, Nhiễm Nhiễm còn cảm thấy lo lắng. Cô không chịu tỏ ra yếu đuối, chỉ có thể tỏ vẻ tức giận để khơi dậy dũng khí của bản thân. Thế là cô trừng mắt nhìn anh ta, hỏi mỉa mai:

- Trần Lạc, đây gọi là mượn rượu để tỏ ra mạnh mẽ sao? Anh có biết mình đang nói gì không?

Trần Lạc chẳng để tâm đến vẻ tức giận của Nhiễm Nhiễm, đôi môi nóng bỏng của anh ta khẽ chạm vào cổ cô, vấn vít, rồi cất tiếng:

- Phải hay không em tự biết. Nhiễm Nhiễm, em có cảm tình với anh đúng không?

Rõ ràng người Nhiễm Nhiễm đang cứng đờ mà lại không kìm được run rẩy. Cô cắn môi dưới, cố tỏ vẻ bình tĩnh:

- Trần Lạc, xin anh hãy tự trọng. Tôi đã uống khá nhiều nhưng tôi không mượn rượu để làm chuyện xằng bậy. Tôi biết đầu óc anh không tỉnh táo nên đừng làm những việc khiến chúng ta sau này không thể nhìn mặt nhau.

Cuối cùng môi anh ta đã dừng lại nhưng vẫn không chịu rời khỏi bờ vai cô.

Cô bất giác hít thật sâu, tiếp tục ra vẻ cứng rắn nói:

- Tôi đã có vị hôn phu môn đăng hộ đối. Năm sau, chúng tôi sẽ kết hôn. Hơn nữa, anh sắp đến công ty chi nhánh, tiền đồ của anh cũng vô cùng sáng láng. Hai chúng ta có được ngày hôm nay thật không dễ dàng gì, thế nên đừng làm những chuyện để sau này phải hối hận.

Trần Lạc đứng xa cô một chút, nhưng mắt vẫn nhìn cô chăm chú:

- Em không yêu Lâm Hướng An nữa sao?

Hơi rượu nóng hổi phả vào mặt, cô hơi nghiêng đầu, đáp:

- Không yêu nữa.

Anh ta lại hỏi:

- Vậy em yêu Thiệu Minh Trạch?

Cô chần chứ giây lát, khẽ đáp:

- Tôi sẽ yêu anh ấy.

Trần Lạc cười nhạo một tiếng nhẹ và ngắn:

- Nhưng anh ta sẽ yêu em chứ? Nếu anh ta yêu em, tại sao vẫn chịu đựng được khi em đi qua đêm không về?

- Anh ấy đi công tác rồi. Anh ấy không biết tôi đi qua đêm. – Nhiễm Nhiễm bình tĩnh nói.

- Vì đi công tác nên điện thoại cũng không gọi sao? – Trần Lạc cười hỏi: - Em cũng từng yêu. Khi yêu em có như vậy không?

Cô nhắm mắt, khẽ nói:

- Trần Lạc, anh buông tôi ra.

Trần Lạc không có phản ứng gì, thế là cô quay mặt lại nhìn anh ta, hỏi:

- Anh yêu tôi sao? Trần Lạc, anh yêu tôi sao? Anh dám lấy tôi không? Nếu bây giờ anh dám nói yêu tôi, dám vứt bỏ mọi thứ anh có, dám nắm tay tôi rời khỏi Tập đoàn Hồng Viễn, dám đối mặt với những chén ép của bố tôi, dám nói bất kể sau này giàu có hay nghèo hèn đều sẽ không oán than, không hối hận. Vậy thì tôi sẽ đi với anh. Tôi không làm con gái của Hạ Hồng Viễn nữa. Tôi sẽ cùng anh chịu khổ. Tôi dám, nhưng Trần Lạc anh có dám không?

Ánh mắt cô sáng bừng như ngọn lửa. Ngọn lửa đó phản chiếu vào mắt Trần Lạc, đốt nóng đồng tử của anh ta khiến nó co lại. Những lời nói giống như dao cứa, từng nhát từng nhát cứa vào trái tim Trần Lạc. Nhiễm Nhiễm nói, cô dám đi cùng anh ta, cô sẽ không làm con gái của Hạ Hồng Viễn nữa. Cô hỏi anh ta có dám không… Anh ta dám không? Anh ta thật sự dám không? Anh ta đã vất vả khổ sở mười mấy năm, mưu tính trăm phương nghìn kế mới có được ngày hôm nay, có được sự tín nhiệm của ông Hạ Hồng Viễn, có được cơ hội hô phong hoán vũ. Thật sự anh ta có thể từ bỏ tất cả không? Thật sự có thể không?

Trần Lạc quay đầu đi, cô nhìn theo ánh mắt của anh ta. Ánh mắt đó hướng về phía khung ảnh đặt đầu giường. Đó là ảnh một đôi nam nữ, hai người đứng sánh vai vô cùng thân mật. Cô bị cận nhẹ nên nheo mắt lại mới nhìn rõ đó là ảnh của Trần Lạc với một cô gái trẻ.

Trần Lạc trong bức ảnh vẫn còn non trẻ, mặt nở nụ cười hạnh phúc, nụ cười có phần ngây ngô. Còn có cô gái kia, lông mày thanh tú, khí chất thanh tao, xinh đẹp như một đóa sen mới vươn mình lên khỏi mặt nước.

Thực ra, Trần Lạc cũng đáng có người bạn gái thanh mai trúc mã xinh đẹp như thế chứ. Cô nhất thời không nói nổi cảm giác trong lòng. Rõ ràng là nên thở phào nhẹ nhõm nhưng lại không thể nào làm được.

Trần Lạc vẫn thất thần nhìn bức ảnh đó. Tại sao sự việc lại đến mức này? Tại sao anh ta lại yêu cô? Khi chữ “Yêu” bỗng nhảy lên trong tim thì sao anh ta lại giật mình hoảng sợ. Anh ta quay đầu lại không dám tự tin nhìn vào cô. Tại sao anh ta yêu cô? Có gì đáng để yêu chứ?

Nhiễm Nhiễm im lặng nhìn sự mâu thuẫn và đấu tranh, sững sốt và lưỡng lự trong ánh mắt Trần Lạc, mãi tới khi anh ta từ từ nhắm mắt. Nhiễm Nhiễm biết, cuối cùng anh ta đã đưa ra lựa chọn giữa tiền đồ và cô.

Cô bỗng bật cười, cố sức đẩy Trần Lạc rồi xoay người bước ra ngoài.

- Đừng yêu Thiệu Minh Trạch. – Trần Lạc bỗng cất tiếng từ phía sau.

Bóng lưng sững lại, cô không quay đầu, nói:

- Cảm ơn anh đã nhắc nhở. Nhưng đây là chuyện riêng của tôi.

Ra khỏi tòa nhà, trời đã tờ mờ sáng. Nhiễm Nhiễm không vẫy xe, một mình đi bộ men theo con đường. Trên đường dần có người, đa số là người đi tập thể dục buổi sáng, cũng có người mặt đồ vest vội vã như thể vừa làm ca đêm về.

Đầu óc Nhiễm Nhiễm còn chìm trong tình cảnh lúc trước, có chút hỗn loạn. Rất nhiều tình cảm khó hiểu cứ chất chồng lên nhau. Tuy cô rất muốn hiểu rõ nhưng nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu.

Trước khi đến Hồng Viễn, thế giới của cô rất đơn giản. Cô từng yêu Lâm Hướng An, cũng rất lâu rồi, nhưng bây giờ không còn yêu nữa. Cô thích sự chín chắn và thận trọng của Thiệu Minh Trạch, càng cảm kích trước sự giúp đỡ và bao dung của anh. Cô đang thử yêu anh. Cô vừa thỏa hiệp với bà Hàn, lấy lòng ông Hạ Hồng Viễn, dù điều này có phải do cô tự nguyện hay không thì cô đều hiểu và vạch ra mục tiêu rõ ràng.

Còn Trần Lạc thì sao? Ban đầu anh ta không hề xuất hiện trong cuộc sống của cô, không biết từ lúc nào mà anh ta lại có ảnh hưởng đến cô, cho đến cuối cùng cô không biết đặt anh ta ở vị trí gì. Trần Lạc bắt đầu khiến cô lúng túng, khiến cô bối rối, khiến cô không biết phải làm sao.

May mà, cuối cùng Trần Lạc cũng sắp đi rồi.

Thiệu Minh Trạch nhận chức xong, mấy ngày liền phải tăng ca, tối về rất muộn. Nhiễm nhiễm tỏ vẻ mình là người vợ hiền quan tâm lo lắng. Ngày nào cô cũng đợi anh về, làm chút điểm tâm cho anh hoặc là nói với anh vài câu chuyện phiếm rồi mới đi ngủ

Sau vài lần như vậy, Thiệu Minh Trạch nói:

- Nhiễm Nhiễm, tối em không cần đợi anh đâu. Em cứ ngủ trước đi. Em cũng phải đi làm, không cần thức đêm cùng anh.

Nhiễm Nhiễm cười, bê cốc sữa nóng cho anh:

- Cũng không phải là cố tình đợi anh đâu. Dù sao em cũng không ngủ được.

Nét mặt Thiệu Minh Trạch không giấu nổi vẻ mệt mỏi. Anh ngước lên nhìn cô, ánh mắt có chút do dự, nhìn cô rất lâu mới buộc miệng hỏi:

- Nhiễm Nhiễm, mấy công việc tiếp tục sau khi đấu thầu được dự án ngoại ô phía nam giao cho Công ty Dịch Mỹ là ý của chú Hạ à?

Nhiễm Nhiễm có chút bất ngờ khi anh bỗng nhắc đến điều này. Có điều, nghĩ lại Thiệu Minh Trạch đang tiếp quản lĩnh vực bất động sản của Thiệu Thị, sau này anh sẽ phụ trách dự án khai thác ngoại ô phía nam cùng Tập đoàn Hồng Viễn nên hỏi điều này cũng có thể coi là bình thường. Ban đầu, ông Hạ Hồng Viễn và Công ty Dịch Mỹ, hay nói chính xác là ông Hạ Hồng Viễn và Tô Mạch đã ngầm hứa hẹn với nhau, Dịch Mỹ giúp ông Hạ Hồng Viễn lấy được dự án ngoại ô phía nam, đồng thời ông Hạ Hồng Viễn cũng sẽ giao việc theo dõi dự án cho Dịch Mỹ.

Cô không biết những chuyện này có thể nói với Thiệu Minh Trạch không, ngẫm nghĩ rồi có chút mơ hồ đáp:

- Hình như là vậy. Dịch Mỹ đã có công không nhỏ trong việc đấu thầu. Bố cũng rất hài lòng về công việc của họ nên định tiếp tục hợp tác. Sao vậy? Thiệu Thị muốn hợp tác với công ty khác ư? Nếu thế thì có thể trực tiếp đề xuất với bố. Dự án này là của Thiệu Thị và Hồng Viễn mà. Có vấn đề gì cũng nên tôn trọng lẫn nhau, bàn bạc, cùng giải quyết.

- Không cần đâu. – Thiệu Minh Trạch lắc đầu, dường như anh hơi thất thần, ánh mắt nhìn mãi vào cốc thủy tinh trên tay,

Nhiễm Nhiễm không kìm nổi đưa tay huých anh, khẽ hỏi:

- Sao thế?

Thiệu Minh Trạch như thể sực tỉnh:

- Ồ! Không có gì. Chỉ là anh hơi mệt nên mất tập trung thôi. – Anh ngừng lại rồi nói tiếp: - Thiệu Thị cũng có vài dự án giao cho Dịch Mỹ làm. Anh ta hơi bất ngờ, Dịch Mỹ dạo này khá mạnh, nhận một lúc không ít hợp đồng bất động sản.

Nhiễm nhiễm ngẫm nghĩ một chút thì hiểu ra ngay. Cô cười trêu đùa:

- Ha ha! Đó là lẽ đương nhiên. Có công ty bất động sản nào dám không nể mặt Cục quy hoạch chứ?

Thiệu Minh Trạch nghi hoặc nhìn cô, cô nhướng mày hỏi:

- Anh đã gặp đại mỹ nhân Tô Mạch của Dịch Mỹ rồi sao?

Thiệu Minh Trạch nghe mà nắm chặt chiếc cốc thủy tinh trong tay, thần sắc trở lại bình tĩnh, điềm đạm nói:

- Đã gặp hai lần. Nghe nói rất thông minh, có tài, rất được việc.

Nhiễm Nhiễm nhếch khóe môi châm biếm:

- Không chỉ thông minh, có tài đâu. Cô ta còn là người tình trong mộng, hồng nhan tri kỷ của công tử nhà cục trưởng Cục quy hoạch thành phố. Một cú điện thoại của cô ta là có thể khiến Lâm công tử bất chấp tất cả bay theo cô ta sang bờ bên kia đại dương. Anh nói xem quan hệ như vậy, sao Dịch Mỹ có thể không phất lên chứ?

- Lâm Hướng An ư? – Thiệu Minh Trạch hỏi.

- Vâng. – Nhiễm Nhiễm gật đầu: - Anh cũng quen anh ta sao?

Ánh mắt Thiệu Minh Trạch dần nhìn xuống:

- Chỉ gặp hai lần, chưa từng nói chuyện.

- Trước đây anh chỉ làm việc qua email, cũng không có việc gì cần đến Cục quy hoạch nên tất nhiên là không để ý những chuyện này rồi.

Thiệu Minh Trạch nói:

- Xem ra Tô Mạch là người rất cố gắng trong công việc, dám nghĩ dám làm. Cô ấy có được thành tích thế này ở Dịch Mỹ cũng không phải chỉ là dựa vào Lâm Hướng An đâu.

Nhiễm Nhiễm hết sức bất ngờ khi anh nói những lời biện hộ cho Tô Mạch như vậy nên nhìn anh hằn học, rồi lại cười nói:

- Nếu không vì Lâm Hướng An, chỉ dựa vào sự cố gắng của bản thân mà Tô Mạch đạt được thành tích như bây giờ, anh có tin không? Cô ta về nước chưa đến hai năm, dù có thông minh hơn nữa, cố gắng thể hiện thế nào đi chăng nữa, nếu ở thành phố Tây Bình này mà không có chỗ dựa, ai sẽ nể mặt cô ta chứ?

Thiệu Minh Trạch không nói mình tin hay không, sau một hồi im lặng, anh bỗng khẽ nói:

- Nhiễm Nhiễm, em hơi cố chấp đấy.