Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em (Tập 1) - Chương 09 - Phần 1

Chương 9: Chúng mình sống chung đi!

- Nếu đã muốn sống cùng nhau, anh thấy thà sớm còn hơn muộn. Em nghĩ sao? - Thiệu Minh Trạch ngẩng đầu nhìn Nhiễm Nhiễm trong gương, giọng nói vẫn bình thường như đang bàn luận công việc.

Thang máy từ tầng hầm để xe lên thẳng tầng thứ mười chín. Nhiễm Nhiễm xách túi lớn túi nhỏ vào nhà, mở cửa, việc đầu tiên sau khi buông túi xách xuống là gọi điện cho Thiệu Minh Trạch. Cô cần một người kéo mình ra khỏi mớ hỗn loạn này và Thiệu Minh Trạch là người thích hợp nhất.

Đầu bên kia bắt máy, cô đi thẳng vào vấn đề:

- Minh Trạch, chúng mình sống chung đi!

Thiệu Minh Trạch hình như hơi sững người, rồi mới đáp “ừm”. Anh ngừng giây lát, lại trầm giọng hỏi:

- Vụ giấy tờ đấu thầu xong rồi à?

- Vâng, xong cả rồi. Những việc còn lại em không phụ trách.

Cô kể ngắn gọn với anh vài câu về dự án, lại bảo tối nay có bữa tiệc ăn mừng. Khi nhắc tới chuyện cô đã khiến người phụ trách bên hợp tác bối rối, Thiệu Minh Trạch ở đầu dây bên kia nói:

- Nhiễm Nhiễm, em không nên như vậy. Nếu đã cố nhẫn nhịn để hợp tác thì không nên làm mối quan hệ thêm căng thẳng.

- Nhưng em ghét cô ta. – Nhiễm Nhiễm khẽ nói. Cô biết anh có lý nhưng cô không kìm nén được cảm xúc của mình.

Thiệu Minh Trạch hơi bất ngờ, hỏi:

- Trước đây, em và cô ấy có chuyện gì sao?

Nhiễm Nhiễm ngẫm nghĩ, đáp:

- Có thể nói là vậy. Cô ta đã từng là hồng nhan tri kỷ của bạn trai cũ của em, cũng là bạn gái hiện giờ của anh ấy.

Giọng Thiệu Minh Trạch có chút buồn chán:

- Ừm. Anh hiểu rồi.

Rõ ràng Nhiễm Nhiễm nghe thấy ý trêu chọc trong lời nói của anh, nhưng cô không hề thấy phản cảm. Thần kinh bị căng thẳng đang dần dịu lại, cô không kìm nén được trêu đùa anh:

- Không sai. Chính vì nguyên nhân này. Anh biết em nhỏ mọn thế nào rồi đấy. Còn muốn kết hôn với em nữa không?

Thiệu Minh Trạch đáp:

- Cho anh thời gian một buổi tối để suy nghĩ về vấn đề này. Anh cần suy nghĩ thật kỹ.

Nhiễm Nhiễm không nhịn được cười, nói:

- Được rồi. Nhớ nghỉ ngơi nhé.

- Cảm ơn em. – Hai người lịch sự chúc nhau ngủ ngon rồi cúp máy.

Kết quả, tối hôm sau, Thiệu Minh Trạch lái xe đến. Anh mang theo vài đồ dùng thường ngày. Ngoài bất ngờ ra, Nhiễm Nhiễm còn cảm thấy bối rối. Cô ngây người đứng ngoài nhà tắm nhìn anh lôi những thứ như khăn mặt, bàn chải đánh răng, dao cạo râu,… xếp vào đó.

- Nếu đã muốn sống cùng nhau, anh thấy thà sớm còn hơn muộn. Em nghĩ sao? – Thiệu Minh Trạch ngẩng đầu nhìn Nhiễm Nhiễm trong gương, giọng nói vẫn bình thường như đang bàn luận công việc.

Nhiễm Nhiễm nuốt nước bọt một cách khó khăn, gật đầu.

Thiệu Minh Trạch lại ngoái đầu nhìn cô, sau đó nhếch khóe môi nở nụ cười có mà như không, khoanh tay nhìn cô, hỏi:

- Nhiễm Nhiễm, em căng thẳng lắm đúng không?

Nhiễm Nhiễm gật đầu, rồi lại vội lắc đầu.

Thiệu Minh Trạch thấy cô phản ứng như vậy thì càng chắc chắn phán đoán của mình. Anh nhướng mày hỏi:

- Đây là lần đầu tiên em sống chung với bạn trai à?

Nhiễm Nhiễm ngẫm nghĩ rồi cười ranh mãnh, đáp:

- Bạn em từng nói với em, tuyệt đối không được kể tình sử bản thân với một nửa hiện tại của mình, dù anh ta có tỏ ra phong độ hay hiểu biết đến chừng nào.

- Không sai. Rất có lý. – Thiệu Minh Trạch gật đầu, quay người sắp xếp đồ dùng.

Nhiễm Nhiễm bị anh khơi dậy tính tò mò, chần chừ giây lát, cô hỏi thăm dò:

- Trước đây, anh có sống chung với bạn gái không?

Thiệu Minh trạch cười với Nhiễm Nhiễm qua gương, dùng câu trả lời vừa rồi của cô để trả lời:

- Vừa có người nói với anh rằng, tuyệt đối không được kể tình sử bản thân với một nửa hiện tại của mình.

Nhiễm Nhiễm bị một vố gậy ông đập lưng ông, không kìm được lườm anh:

- Cũng tốt. Ngộ nhỡ tình sử của anh quá huy hoàng, em thật sự sợ rằng mình sẽ không chịu nổi mất.

Thiệu Minh Trạch từ từ tắt nụ cười, quay sang nhìn cô một cách nghiêm túc rồi nói:

- Nhiễm Nhiễm, trước đây anh từng có một người bạn gái. Bọn anh… đã chung sống một thời gian. Sau đó, vì một số chuyện mà chia tay. Sau đó nữa, vì luôn bận việc, anh cũng chẳng có người bạn gái chính thức cho đến khi gặp em.

Nhiễm Nhiễm nghe, mỉa mai nói:

- Chẳng có bạn gái chính thức, vậy tức là cũng có vài người không chính thức.

Minh Trạch bị giọng nói chua lét của cô làm cho phì cười:

- Này! Nhiễm Nhiễm, em ghen đấy à?

Nhiễm Nhiễm lơ đãng nhún vai. Cô không cho rằng tiếp tục bàn về chủ đề này là một chuyện vui, thế là cô xoay người vào bếp và hỏi Thiệu Minh Trạch:

- Tối nay thích ăn gì?

Thiệu Minh Trạch vẫn ở trong nhà tắm, đang thử nước ấm ở vòi hoa sen, nghe vậy chỉ đáp:

- Tùy em. Em cứ làm đơn giản thôi. Anh tắm trước đã.

Nhiễm Nhiễm thật sự làm một bữa tối đơn giản là bát mỳ ăn liền với rau cải. May mà Thiệu Minh Trạch cũng không phải là người kén ăn nên đánh chén ngon lành mà chẳng hề oán than nửa lời. Sau đó, anh lại chủ động mang bát đi rửa. Khi anh từ trong bếp bước ra, Nhiễm Nhiễm đã ôm laptop ngồi trên sofa. Thấy anh đi đến, cô ngẩng đầu lên nói:

- Đó! Bàn làm việc nhường cho anh đấy.

Thiệu Minh Trạch có mang laptop đến nhưng bây giờ anh không muốn làm việc. Thế là anh ngồi bên Nhiễm Nhiễm, liếc mắt vào màn hình máy tính của cô, hỏi:

- Giấy tờ đấu thầu dự án ngoại ô phía nam à?

Nhiễm Nhiễm gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình:

- Dịch Mỹ soạn đấy. Em muốn xem kỹ lại một chút, xem rốt cuộc họ cao siêu ở điểm gì.

- Ừm, không tồi. Một học sinh chăm chỉ! – Thiệu Minh Trạch vừa nói vừa vươn tay ra phía sau rồi đặt tay lên vai cô một cách tự nhiên, dùng đầu ngón tay vuốt ve gáy cô, chầm chậm chầm chậm.

Ám thị ấm áp thế này, Nhiễm Nhiễm có thể nhanh chóng hiểu ra. Toàn thân cô bỗng chốc cứng đờ, đầu mũi vướng vít mùi cơ thể anh, thanh mát, chính là mùi của người vừa tắm trong nhà tắm của cô, nhưng dường như còn có thêm chút gì đó, có một cảm giác mới mẻ trỗi dậy nơi lồng ngực khiến tim cô đập nhanh một cách mất kiểm soát, má cô dần đỏ ửng.

Dường như Thiệu Minh Trạch không hề cảm thấy sự bối rối của cô, ngón tay anh vẫn lướt trên da thịt cô, dần dần đi xuống dưới, cuối cùng lưu luyến trên xương quai xanh của cô, ngón tay gõ nhẹ như đánh đàn, không quá chậm cũng không quá nhanh, nhịp nhàng như nước chảy mây trôi.

Nhiễm Nhiễm bỗng thấy hận sự yên lặng và điềm tĩnh của Thiệu Minh Trạch. Cô hậm hực gập máy tính lại, quay sang nhìn, nhưng lập tức bị rơi ngay vào đôi mắt sâu thẳm tựa biển của anh. Đôi mắt đen, sâu nhưng có sức hấp dẫn khủng khiếp. Nhiễm Nhiễm như người bị mê hoặc, nộ khí tràn đầy lồng ngực lập tức tan biến. Cô chỉ biết ngây người nhìn anh, nhìn khuôn mặt anh càng lúc càng gần cho đến khi đôi mắt đó chạm vào bờ mi cô. Ngay sau đó, đôi môi cô đã bị anh bịt chặt.

Một tay anh đỡ gáy cô, một tay kia áp vào má cô, sau khi thử thăm dò môi cô, anh lại dùng đầu lưỡi tách hàm răng của cô ra và nhẹ nhàng luồn vào, dịu dàng thâm nhập. Nhiễm Nhiễm ngần ngừ giây lát nhưng dưới sức mê hoặc của anh, cô đã bắt đầu đáp lại.

Đây là nụ hôn sâu đầu tiên của họ, thế nên cả hai đều chú ý quan sát rất kỹ phản ứng của đối phương, thận trọng thăm dò, từ từ châm đốm lửa nhỏ để cuối cùng thổi bùng lên ngọn lửa lớn, thiêu đốt thần trí của họ. Anh bế cô lên khỏi sofa đi về phía giường. Đó là chiếc giường quen thuộc của cô, rất rộng, cũng rất mềm mại, đặt người xuống là lún sâu, khiến người nằm có cảm giác vô cùng dễ chịu, chỉ muốn được nằm xuống nghỉ ngơi. Nhưng khi anh đè lên người cô thì cơ thể cô vô thức co rúm lại, thần trí có phần tỉnh táo hơn.

Thiệu Minh Trạch vòng một tay giữ lấy vai cô, một tay nhẹ nhàng vân vê tai cô, thì thầm:

- Đừng căng thẳng!

Nhiễm Nhiễm chỉ khẽ “vâng” một tiếng.

Thực ra, cô không đến nỗi quá căng thẳng. Đây không phải là lần đầu tiên của cô. Lần đầu tiên của cô là với Lâm Hướng An, ở trong một nhà nghỉ gần trường học. Lần đó mới thực sự căng thẳng, lại sợ nữa, cả người cô cứng đờ như một khúc gỗ. Đó cũng là lần đầu tiên của Lâm Hướng An, anh cũng không có kinh nghiệm, cố gắng cả buổi mà vẫn không làm được gì. Anh ta thở hổn hển, nói bên tai cô:

- Nhiễm Nhiễm, giúp anh.

Khi ấy, đầu óc cô trống rỗng, nghe vậy chỉ cố nâng cơ thể lên. Nhưng Lâm Hướng An vẫn bất lực. Cuối cùng, cả hai đều vã mồ hôi. Anh nằm đè trên người cô, ảo não gọi Nhiễm Nhiễm. Cô luồn tay vào mái tóc ngắn của anh, bật cười.

Lâm Hướng An bỗng bực bội, bế thốc cô từ trên giường ra bàn trang điểm đối diện, kéo chân cô gập lên, cố sức lao vào. Cô đau quá thét lên rất lớn, đầu đập vào chiếc gương phía sau. Trong nháy mắt, cả cơ thể cô đau đớn. Mắt cô nhòa đi không thể phân biệt nổi chỗ nào đau hơn…

Chuyện đó trôi qua rất lâu nhưng ký ức về nó dường như vẫn còn rất rõ.

Nhiễm Nhiễm từ từ nhắm mắt, đáp lại nụ hôn của Thiệu Minh Trạch. Nhận được sự khích lệ từ cô, tay anh từ từ đi xuống, vuốt ve âu yếm, động tác mơn trớn khiến cơ thể cứng đờ của cô dần nóng ran, mềm nhũn. Nhưng khi anh xâm nhập cơ thể, cô vẫn thấy đau. Không phải là cái đau xé gan xé phổi trong ký ức nhưng nó vẫn như dao cùn cứa vào thịt, đau tê tái.

Anh quan tâm dừng lại, dịu dàng an ủi:

- Thả lỏng người một chút. Từ từ sẽ ổn thôi.

Cô cố nở nụ cười, dùng giọng dịu dàng trêu chọc:

- Có thể là lâu quá không làm nên toàn thân bị gỉ rồi.

- Ồ? Vậy sao? – Anh hỏi, đối mắt đen, sâu khiến người ta không thể nhìn thấu: - Cũng có thể là người trước đây chưa đủ khả năng. – Anh nói, thân dưới lại dùng sức. Ký ức của cô bỗng chốc hỗn loạn, ào ào đổ xuống trong tích tắc và đổ vụn thành từng mảnh.

Nhiễm Nhiễm dường như đã mơ một giấc mơ rất dài. Trong giấc mơ, cô quay trở về căn phòng của nhà nghỉ đó, thấy lại toàn bộ sự việc từng xảy ra. Lâm Hướng An bế cô từ bàn phấn về giường. Hai người ôm chặt lấy nhau. Anh khẽ hôn lên má cô, hôn lên môi cô, hôn mãi hôn mãi rồi lại đè lên người cô.

Chiếc gương lắc mạnh, hồn phách đang phiêu bạt của cô như bỗng bị hút mạnh vào cơ thể ngọt ngào ấy. Cô nhìn anh nhấp nhô lên xuống trên cơ thể mình, nhìn những giọt mồ hôi nhỏ xuống, từng giọt từng giọt lăn xuống bầu ngực, hòa cùng những giọt mồ hôi của cô. Cô bỗng rất muốn khóc, không kìm chế nổi gọi:

- Lâm Hướng An, Lâm Hướng An…

Lâm Hướng An ngẩng mặt nhìn cô, lông mày thanh tú, nụ cười dịu dàng, nhưng nhìn kỹ lại là Trần Lạc.

Nhiễm Nhiễm bừng tỉnh, mở to mắt. Dưới ánh đèn lờ mờ ở đầu giường, Thiệu Minh Trạch nghiêng người, lặng lẽ nhìn cô:

- Em nằm mơ à?

Cô ngồi dậy liếc nhìn đồng hồ, mới quá nửa đêm một chút. Tim cô vẫn đập thình thịch, sợ hãi, hoảng loạn, hoang mang, bao nhiêu cảm giác dồn từ não bộ xuống lồng ngực khiến cô không thở nổi. Cố hít thở sâu mấy cái mà vẫn không thấy khá hơn, chỉ có thể quay đầu khẽ hỏi:

- Anh có thuốc lá không? Cho em một điếu.

Thiệu Minh Trạch ngạc nhiên nhìn cô. Anh dùng chiếc chăn đơn quấn nửa thân dưới bước xuống giường lấy bao thuốc trong túi ra, đưa cho cô một điếu.

Tay cô run rẩy cầm lấy điếu thuốc đưa lên miệng rồi quay sang anh xin lửa.

Anh lấy bật lửa bước đến giường, ngồi xuống châm thuốc cho cô rồi hòi:

- Em biết hút thuốc sao?

Cô không nói gì, chỉ hít mấy hơi thật sâu. Dưới tác dụng của nicotine, trái tim đang đập thình thịch của cô cuối cùng đã bình thường trở lại. Cô tỉnh táo hơn, quay lại thổi vòng khói thuốc về phía anh rồi cười khiêu khích, hỏi:

- Anh nói xem?

Tuy trước đây Thiệu Minh Trạch chưa từng thấy cô hút thuốc, nhưng tư thế và động tác trước mắt có thế thấy rõ cô là người biết hút thuốc. Anh không bận tâm, cười hỏi:

- Vừa rồi em mơ gì thế?

Nhiễm Nhiễm không đáp, cúi đầu, không ngừng hút thuốc.

Thiệu Minh Trạch không truy hỏi tiếp, lặng lẽ ngồi bên giường đợi cô hút xong điếu thuốc, bỗng hỏi:

- Nhiễm Nhiễm, em còn nhớ giao hẹn trước khi chúng ta đi lại với nhau chứ?

Nhiễm Nhiễm dập điếu thuốc ngay trên chiếc tủ đầu giường, nghiêng đầu ngẫm nghĩ, nhớ lại lời nói lúc đó, không kìm được cười nhạo mình mà nói:

- Em nhớ. Bây giờ nghĩ lại mới thấy mình thật ngốc. Thật giống như lời của những nữ sinh trong vở kịch ngôn tình, đã đạo đức giả lại còn ngây ngô. Khi đó, chắc anh buồn cười lắm nhỉ?

Thiệu Minh Trạch không cười, chỉ ngước lên nhìn cô:

- Trong đó có một câu rất đúng. Chúng ta cần thẳng thắn. Nếu chúng ta đã chọn nhau làm bạn đời thì ít nhất phải thẳng thắn. Bản thân anh cũng từng có người trong quá khứ nên anh cũng không bận tâm về quá khứ của em. Nhưng anh không muốn những điều đó ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của chúng ta, càng không muốn mình trở thành vật thay thế cho một người đàn ông khác.

- Em hiểu ý anh. – Nhiễm Nhiễm cúi đầu, im lặng một lúc, cô nhắm mắt khẽ nói: - Em đã mơ thấy anh ấy. Em và anh ấy làm chuyện này ở nhà nghỉ gần trường học. Đó là lần đầu tiên của bọn em.

Thiệu Minh Trạch mỉm cười, sắc mặt có phần khó hiểu, lát sau lại mỉm cười, nói:

- Xem ra không phải là một trải nghiệm tuyệt vời. Nếu không đã chẳng khiến người ta sợ hãi, bừng tỉnh từ giấc mơ.

Nhiễm Nhiễm không nói gì, chỉ cảm thấy toàn thân mệt mỏi.

Căn phòng im lặng, lúc sau Thiệu Minh Trạch bỗng hỏi:

- Vậy anh và anh ta, kỹ thuật của ai tốt hơn?

Nhiễm Nhiễm ngẩn người, quay lại nhìn anh không nói. Anh cũng nhướng mày nhìn cô, đối mắt dài hẹp mang theo nụ cười dịu dàng. Hai người nhìn nhau rất lâu, bỗng cùng phì cười. Thiệu Minh Trạch đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc cô, nói:

- Cô bé ngốc, ngủ đi.

Nhiễm Nhiễm ngoan ngoãn nằm xuống mà không tài nào ngủ được, thế rồi cô kể cho anh nghe về quá khứ của mình: Kể rằng, cô từng là cô gái xấu xa, ngỗ nghịch, hút thuốc, uống rượu, đánh nhau, thứ gì cũng từng làm; kể rằng, cô đã vì một bạn nam mà chuyển trường, chưa đầy nửa năm sau, bạn nam đó thi vào Đại học A, thế là để theo đuổi anh ấy, cô đã thi vào đại học A; kể rằng, cuối cùng cô trở thành bạn gái của anh ấy, nhưng anh ấy luôn chê cô lúc nào cũng đeo bám mình, chê cô ít bạn bè, chê cô không có cuộc sống của riêng mình.

Nhưng Lâm Hướng An không biết rằng, trước khi quen anh, cô chỉ có đám bạn lưu manh; sau khi quen anh, trong thế giới của cô chỉ còn lại một mình anh, đám bạn lưu manh đó cũng không còn.

Thiệu Minh Trạch im lặng, nhưng cô không cần anh đáp lại, chỉ muốn kể hết những thứ đang dồn nén trong lòng để bản thân dễ chịu một chút. Ý thức mông lung, cô lẩm bẩm hỏi:

- Minh Trạch, anh đã từng yêu sâu sắc một ai đó chưa?

Thiệu Minh Trạch im lặng rất lâu không trả lời, cô tưởng anh đã ngủ nên khẽ kề bên anh nói một cách mập mờ:

- Minh Trạch, cảm ơn anh.

Rất lâu sau, Thiệu Minh Trạch mới từ từ mở mắt trong bóng tối, lặng lẽ nhìn lên trần nhà như kẻ mất hồn. Anh đã từng yêu sâu sắc một ai đó chưa ư? Thế nào mới là gọi là yêu sâu sắc?

Từng coi một người là báu vật, đặt ở trong lòng, nâng niu trên tay, hận là không thể đem tất cả những gì tốt đẹp nhất của thế giới này tặng cho cô ấy chỉ để đổi lấy một nụ cười của cô ấy. Như vậy có phải là yêu sâu sắc không? Từng dành trọn trái tim mình cho cô ấy, vui, buồn, giận, khổ đau cùng cô ấy. Như vậy có phải là yêu sâu sắc không?

Nhưng cho dù yêu sâu sắc thì có thể thế nào chứ? Cuối cùng chẳng phải vẫn thất lạc trong biển người sao? Có bao nhiêu đôi yêu sâu sắc có thể kiên trì nắm tay nhau, không xa không rời, cùng vinh cùng nhục đến tận lúc bạc đầu răng long, cùng nhau đi đến hết cuộc đời chứ?

Anh cười tự giễu, quay lại nhìn cô đang ngủ ngon lành trong bóng đêm.

Cô bé ngốc, sao anh có thể chưa từng yêu sâu sắc một ai đó chứ? Chính vì từng yêu sâu sắc nên mới có thể hiểu được nỗi đau khổ trong lòng cô, mới nguyện nắm tay, cùng cô bước tiếp.

Gặp Trần Lạc ở văn phòng, Nhiễm Nhiễm khó tránh khỏi cảm giác mất tự nhiên. Trần Lạc làm như chưa có chuyện gì xảy ra, miệng vẫn nở nụ cười:

- Cuối tuần này phải nộp hồ sơ đấu thấu dự án ngoại ô phía nam, cô chịu khó vất vả một chút nhé. Hãy đọc kỹ các điều khoản và con số trên hồ sơ. Nếu phát hiện ra vấn đề gì thì cứ trực tiếp liên lạc với Tô Mạch để kịp thời chỉnh sửa.

Nhiễm Nhiễm gật đầu, ngồi xuống sắp xếp lại giấy tờ, đối chiếu những con số. Hồ sơ Tô Mạch soạn rất kỹ, không tìm ra lỗi sai nào. Nhưng càng như vậy, Nhiễm Nhiễm càng phải cẩn thận tỷ mẩn đối chiếu từng con số rồi mới đưa lại cho Trần Lạc.

Thứ Sáu, Trần Lạc đem hồ sơ và tiền đặt cọc đến nộp cho trung tâm giao dịch bất động sản thành phố Tây Bình, đơn vị phụ trách công việc mời thầu dự án ngoại ô phía nam. Khi anh ta vừa từ bên ngoài về, người bên phòng Hành chính đã gõ cửa nói văn phòng mới đã chuẩn bị xong, hỏi Trần Lạc khi nào cần dùng đến?

Trần Lạc ngẩng đầu lên hỏi ý kiến Nhiễm Nhiễm:

- Bây giờ chuyển phòng hay để tuần sau chuyển vậy?

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/