Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em (Tập 1) - Chương 07 - Phần 1

Chương 7: Hạng mục ngoại ô phía nam

- Hợp tác thế này quá mạo hiểm. Ngộ nhỡ có biến cố gì, Thiệu Thị có thể rút ra bất cứ lúc nào và đẩy mọi nguy hiểm sang chú Hạ. Tốt nhất, em nên khuyên chú Hạ, bảo chú ấy nghĩ kĩ một chút về hình thức hợp tác.

Tháng Tám, quy hoạch phát triển vùng ngoại ô phía nam thành phố Tây Bình chính thức được công bố. Rất nhanh chóng, các thông báo đấu thầu triển khai hạng mục cũng được ban bố.

Thỏa thuận hợp tác giữa ông Hạ Hồng Viễn và Thiệu Thị cũng đã được kín đáo quyết định. Thiệu Thị với tư cách là bên tham gia đấu thầu, sẽ lùi một bước, phối hợp với Hồng Viễn của ông Hạ Hồng Viễn để lấy được mấy hạng mục ở ngoại ô phía nam này. Sau đó, đợi khi dự án chính thức khởi công thì Thiệu Thị sẽ tham gia, đầu tư tiền vốn để phát triển dự án.

Ông Hạ Hồng Viễn đã quen một mình quyết định, nên tất nhiên chuyện này không hề hỏi qua ý kiến của Nhiễm Nhiễm. Nhiễm Nhiễm chỉ nghe được nội dung cụ thể của thỏa thuận hợp tác từ Thiệu Minh Trạch. Thiệu Minh Trạch thẳng thắn nói:

- Hợp tác thế này quá mạo hiểm. Ngộ nhỡ có biến cố gì, Thiệu Thị có thể rút ra bất cứ lúc nào và đẩy mọi nguy hiểm sang chú Hạ. Tốt nhất, em nên khuyên chú Hạ, bảo chú ấy nghĩ kỹ một chút về hình thức hợp tác.

Nhiễm Nhiễm lập tức đi tìm ông Hạ Hồng Viễn để nói về vấn đề này. Ông Hạ Hồng Viễn nghe xong, bình tĩnh nhìn cô thăm dò, mãi sau mới thản nhiên nói:

- Nhiễm Nhiễm, nói thế nào thì Thiệu Minh Trạch cũng là người của Thiệu Thị, cứ cho là cậu ấy và Thiệu Vân Bình có xích mích thì lợi ích căn bản của cậu ta cũng là Thiệu Thị, chứ không phải bên Hồng Viễn chúng ta. Hơn nữa, chuyện này còn liên quan đến việc tranh giành quyền lực của cậu ấy và bố con Thiệu Vân Bình, thế nên lời của cậu ấy không đáng tin đâu.

Nói thế là ám chỉ cô dễ mắc lừa ư? Nhiễm Nhiễm sững người, mặt đỏ ửng:

- Nhưng lời anh ấy nói cũng không thể hoàn toàn không đáng tin. Nếu đổi sang một phương thức hợp tác khác an toàn hơn thì không tốt ạ?

Ông Hạ Hồng Viễn cười đáp:

- Càng an toàn thì lợi nhuận thu được càng nhỏ. Muốn thu lại lợi nhuận mà không chịu mạo hiểm, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy chứ?

- Nhưng mà….

- Đủ rồi. – Ông Hạ Hồng Viễn ngắt lời con gái: - Nhiễm Nhiễm, cẩn trọng trong công việc là điều tốt. Nhưng nếu cái gì cũng lo lắng bất an thì không tốt đâu. Bố dám làm như vậy vì đã có tính toán kĩ rồi. Mấy hạng mục ở ngoại ô phía nam, con chưa đủ kinh nghiệm để đánh giá đâu. Con nên quay về hỏi Trần Lạc để cậu ấy giảng giải tình hình cho con rõ.

Nhiễm Nhiễm chỉ biết im lặng một lúc rồi quay người ra ngoài đi tìm Trần Lạc.

Nghe cô hỏi điều này, Trần Lạc có chút kinh ngạc nhưng vẫn nhẫn nại giải thích:

- Đối với thỏa thuận hợp tác lần này, tôi luôn theo sát. Vì tôi đã nhận được tin tức nội bộ trước đó, biết rằng các hạng mục này không cho phép các bên hợp tác tranh mua, cho nên bất luận là Hồng Viễn hay Thiệu Thị thì cũng chỉ có một doanh nghiệp nhận được dự án này thôi. Ban đầu, Thiệu Thị kiên trì theo đuổi dự án, sau đó lại cùng hợp tác với chúng ta. Nhưng như vậy, quyền chủ động gần như trao vào tay họ. Tổng giám đốc Hạ không muốn thế, sau vài lần thương lượng mới có được kết quả như vậy đấy.

- Nhưng thế thì quá mạo hiểm! – Nhiễm Nhiễm nói.

Trần Lạc nhìn cô, nở nụ cười ôn hòa:

-Tổng giám đốc Hạ đã suy nghĩ kĩ vấn đề này rồi. Tuy trước mắt, nhà nước đang đẩy mạnh điều tiết lĩnh vực bất động sản, nhưng khi chính sách tới các địa phương thì lại thu được những phản ứng không đồng nhất. Với thành phố Tây Bình mà nói, giá nhà luôn ổn định và có hướng đi lên, triển vọng thị trường rất tốt. Hơn nữa, tình hình vốn hiện nay của công ty khá ổn, mấy dự án chiếm vốn đầu tư vẫn đang lần lượt mở phiên giao dịch, tiền vốn sẽ nhanh chóng thu về được thôi. Với lại, ngân hàng cũng cho chúng ta vay vốn, dù không có tiền đầu tư của Thiệu Thị thì một mình chúng ta đảm nhận mấy dự án ấy cũng không phải là vấn đề gì quá lớn. Thế nên cái gọi là mạo hiểm đó, đối với công ty Hồng Viễn chúng ta mà nói chẳng có gì là to tát. Tổng giám đốc Hạ vẫn luôn quyết tâm nẫng trọn mấy dự án ở ngoại ô phía nam này.

Nhiễm Nhiễm nghe những điều này không hiểu lắm, nhưng nghe anh ta nói như vậy thì cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, tạm thời cũng không có ý kiến gì.

Trần Lạc lại nói:

- Tổng giám đốc Hạ luôn để ý đến mấy dự án này, vấn đề gì có thể phát sinh, ông ấy đều đã tính toán cả rồi. Ông ấy vốn có ý nghĩ cạnh tranh đến cùng với Thiệu gia, nhất định phải chiếm được một, hai hạng mục trong đó. Bây giờ họ đã chịu chủ động lùi bước, đối với chúng ta mà nói, đây là chuyện tốt. Hơn nữa, khi triển khai những dự án hợp tác như thế này lợi nhuận thu được sẽ cao hơn rất nhiều.

Anh ta nhìn Nhiễm Nhiễm chăm chú nghe, khẽ nhếch khóe môi hỏi:

- Giờ đã yên tâm rồi chứ?

Nhiễm Nhiễm gật đầu, miễn cưỡng nở nụ cười:

- Hình như tôi đã lo bò trắng răng rồi.

- Biết lo là chuyện tốt. Ít nhất chứng tỏ cô có động não. – Trần Lạc nói.

Nhiễm Nhiễm lặng lẽ quay về vị trí của mình, tiếp tục lật xem đống tài liệu khô khan vô vị, nhưng đầu óc lại rối như mớ bòng bong, chẳng nhập được gì vào đầu cả. Thiệu Minh Trạch nói, hợp tác như vậy có mạo hiểm, Nhiễm Nhiễm cảm thấy đúng là thế. Nhưng sau khi nghe Trần Lạc phân tích thì cô lại cảm thấy anh ta nói cũng rất có lý.

Trước đây, cô chưa từng cảm thấy mình là con người không có chủ kiến như vậy, cách nghĩ cũng dễ dàng bị người khác làm cho lung lạc. Tại sao lại như vậy chứ? Chỉ là bởi cố bước chân vào một lĩnh vực mà bản thân không am hiểu gì hay sao? Cô đã không am hiểu gì như vậy mà còn cùng nhóm dự thầu tham gia dự án quan trọng đến thế sao?

Lần đầu tiên Nhiễm Nhiễm cảm thấy nghi ngờ về năng lực bản thân. Cô không kìm nén nổi, lén ngồi đánh giá Trần Lạc từ xa. Anh ta đang làm việc, lông mày hơi nhướng, khóe môi không nhếch lên làm thiếu đi nụ cười thoảng ấy, vẻ mặt rất chăm chú. Là trợ lý đặc biệt của ông Hạ Hồng Viễn, dường như tất cả giấy tờ ông Hạ Hồng Viễn ký đều qua tay anh ta, anh ta còn được ông Hạ Hồng Nhiễm tín nhiệm hơn cả những người có tuổi ở công ty.

- Cô đang nhìn gì thế? – Trần Lạc bỗng buông lời hỏi cô mà chẳng hề ngẩng đầu lên.

Cô giật thót mình, có chút ngượng ngùng của kẻ nhìn lén người khác bị bắt quả tang, bối rối tới mức không biết giải thích thế nào cho phải. Mãi sau cô mới hỏi:

- Trần Lạc, anh làm ở công ty bao lâu rồi?

Ánh mắt Trần Lạc vẫn chăm chú với tập giấy tờ trên bàn, anh ta nghe xong, suy nghĩ giây lát rồi đáp:

- Sắp năm năm rồi.

Nhiễm Nhiễm ngần ngừ một chút, lại hỏi:

- Với một người chẳng có chút năng lực và kinh nghiệm gì như tôi, lại chẳng hiểu biết gì mà bỗng nhiên tham gia vào nhóm dự thầu thế này, có phải là sẽ khiến người khác cảm thấy bất công không?

Lúc này, Trần Lạc mới ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt dịu dàng và điềm tĩnh:

- Thế giới này vốn đã bất công rồi mà. Người chỉ biết oán thán bất công chính là những kẻ không có năng lực, suy nghĩ nông cạn, thế nên không cần phải để ý đến những lời oán thán của họ.

- Nhưng vẫn có những quy tắc. Vi phạm quy tắc thì sẽ có người dị nghị.

Anh ta mỉm cười nói:

- Với tình hình của cô thế này, cô hoàn toàn có thể vào các bộ phận. Dù cô vào bộ phận nào, người ở đó cũng sẽ không dị nghị gì. Đây chính là quy tắc. Đặc biệt là khi cô trở thành người đặt ra quy tắc, họ sẽ càng không có bất cứ ý kiến gì.

- Nhưng vẫn có người giống như anh thầm coi thường tôi đúng không? – Cô hỏi có phần bướng bỉnh. Anh ta chẳng hề có chỗ dựa, chỉ hoàn toàn dựa vào năng lực và sự phấn đấu của bản thân, từng bước có được vị trí như ngày hôm nay.

Trần Lạc im lặng hồi lâu, như thể đang suy xét rất cẩn thận rồi đáp:

- Tôi không coi thường cô. Tôi chỉ ghen tị với cô thôi.

Câu trả lời như thế khiến cô không khỏi bất ngờ:

- Ghen tị với tôi? Ghen tị với tôi vì điều gì?

- Ừm! – Anh ta khẽ gật đầu, khóe miệng nở nụ cười dịu dàng quen thuộc: - Nếu có thể, tôi cũng muốn được như cô. Khởi điểm cao hơn người khác một chút có gì là không tốt chứ?

Họ đang nói chuyện thì thư ký gọi điện bảo Trần Lạc tới văn phòng của ông Hạ Hồng Viễn ngay. Anh ta vừa đúng dậy bước ra ngoài vừa mỉm cười hỏi:

- Đầu óc cô lại đang nghĩ linh tinh gì thế? Có phải dạo này áp lực của cô lớn quá không? Nếu thực sự cảm thấy vất vả thì dừng lại nghỉ ngơi một chút đi.

Nhiễm Nhiễm lơ đãng gật đầu, một mình ngồi lại đó. Càng ngồi cô càng cảm thấy những con chữ trong tập tài liệu trước mặt càng khô khan và vô vị. Cô thực sự không thể tiếp tục đọc gì được nữa. Cô cắn môi, nhét chìa khóa và di động vào túi xách với tốc độ nhanh nhất rồi viết lại vài dòng để trên bàn cho Trần Lạc, sau đó cô rón rén rời khỏi văn phòng như kẻ trộm.

Vụ trốn khỏi văn phòng diễn ra một cách vô cùng suôn sẻ, thoáng cái Nhiễm Nhiễm đã đến bãi đỗ xe. Cô đang đắc ý thì bất chợt gặp bà Bành Tinh. Bà Bành Tinh vừa từ trong xe bước xuống, quay lại thấy Nhiễm Nhiễm cũng vô cùng ngạc nhiên, ánh mắt bà ta trở nên hết sức cảnh giác, lạnh lùng hỏi:

- Cô lại đến đây làm gì?

Không có ông Hạ Hồng Viễn ở đây, Nhiễm Nhiễm cũng chẳng có hứng thú đóng kịch làm gì. Nghe bà ta hỏi vậy, cô thủng thẳng đáp:

- Tôi làm việc ở công ty này nên tất nhiên đến để làm việc rồi.

- Cô đã làm việc ở công ty rồi sao? – Sau giây phút kinh ngạc, dường như bà ta bỗng bừng tỉnh ngộ, giận dữ nói: - Tôi thắc mắc tại sao ông Hạ Hồng Viễn lại bỗng dưng thay đổi như thế, quả nhiên là do mẹ con cô giở trò sau lưng mà.

Nhiễm Nhiễm nhíu mày, cô không thích con người bà Bành Tinh, thậm chí là rất ghét. Hồi trước, cô cũng đã từng oán bà Hàn không cố gắng bảo vệ cuộc hôn nhân, để người thứ ba dễ dàng cướp mất chồng mình, nhưng bây giờ khi đối diện với bà Bành Tinh, cô bỗng hiểu được phần nào lựa chọn hồi đó của bà Hàn.

Một người lấy danh nghĩa tình yêu để xen vào cuộc hôn nhân của người khác như thế, dù khi đó bà Bành Tinh thật sự yêu con người của ông Hạ Hồng Viễn hay yêu tiền của ông ấy thì bà ta cũng đều là kẻ không có đạo đức.

Khi chồng bạn hờ hững với bạn, mà bạn lại luôn gặp tình địch như vậy thì đúng là một sự sỉ nhục cực kỳ lớn. Người vô cùng kiêu ngạo như bà Hàn sẽ không thể chịu nổi sự sỉ nhục này.

Nhiễm Nhiễm nhìn bà Bành Tinh, lặng lẽ không nói gì.

Bà Bành Tinh thấy thái độ của Nhiễm Nhiễm như vậy thì tưởng cô nhút nhát, yếu đuối, liền cười nhạo:

- Cô về nói cho bà Hàn biết, trước đây bà ta là bại tướng dưới tay tôi thì bây giờ vẫn không phải là đối thủ của Bành Tinh này đâu. Bà ta dựa vào cái gì mà đấu với tôi chứ? Là khuôn mặt già nua của bà ta hay là cô con gái như cô?

Nhiễm Nhiễm vẫn còn nhớ rất rõ thái độ của bà Bành Tinh khi bà ta chưa phải là vợ ông Hạ Hồng Viễn. Bà ta lúc đó, dù cho nhân phẩm thế nào thì lời nói và cử chỉ luôn dịu dàng, thoải mái. Cách đây không lâu, bà ta vẫn là một phụ nữ tao nhã, cao quý. Nhưng chỉ sau vài tháng ngắn ngủi, lời nói và cử chỉ của một người phụ nữ lại trở nên khó chấp nhận một cách đáng xấu hổ như vậy sao?

Là ghen tuông hay tham lam?

Bà Bành Tinh cứ lải nhải mãi, rõ ràng là không có ý định dừng lại.

Nhiễm Nhiễm biết trong bãi đỗ xe có bảo vệ. Tuy người khác không nghe thấy những lời họ nói, nhưng hai người cứ đứng giằng có thế này chắc chắn sẽ khiến nhân viên bảo vệ chú ý, sau đó tin tức “con gái tổng giám đốc và mẹ kế cãi nhau kịch liệt” sẽ nhanh chóng trở thành đề tài bàn tán lớn nhất ở công ty.

Cô lạnh lùng nhìn, ngắt lời bà Bành Tinh:

- Bà Bành Tinh, tôi có việc này cần nhắc nhở bà. Cho dù bố mẹ tôi đã ly hôn, nhưng tôi vẫn là con gái của ông Hạ Hồng Viễn. Theo pháp luật, tôi có quyền hưởng thừa kế bình đẳng với con trai bà. Thậm chí, có thể vì ông Hạ Hồng Viễn yêu quý tôi hơn mà tôi còn được thừa kế nhiều hơn

- Cô đừng mơ. – Bà Bành Tinh tức giận quát lớn.

Nhiễm Nhiễm chỉ cười mỉa mai, vòng qua bà Bành Tinh, đi thẳng đến bãi đỗ xe của mình. Nào ngờ, cô mới đi được hai bước thì bị bà ta kéo lại:

- Hạ Nhiễm Nhiễm, cô không được đi. – Bà Bành Tinh quát lên.

Nhiễm Nhiễm không thể nhịn được nữa, cô quay người lại đang định trở mặt với bà ta thì thoáng thấy ông Hạ Hồng Viễn đứng cách đấy không xa. Cô vội thu lại vẻ mặt tức giận, cất tiếng gọi một cách ấm ức:

- Bố!

Lúc này, bà Bành Tinh mới giật mình quay người lại, quả nhiên thấy ông Hạ Hồng Viễn đang đứng đó, hằm hằm tức giận. Bà ta hơi sững người, vội buông tay Nhiễm Nhiễm ra, nước mắt chực rơi, bước đến trước mặt ông Hạ Hồng Viễn gọi:

- Hồng Viễn!

Ông Hạ Hồng Nhiễm không thèm để ý đến bà ta, chỉ sầm mặt hỏi Nhiễm Nhiễm:

- Đang giờ làm việc mà không ở văn phòng, con làm gì ở đây thế?

Trong giờ làm việc, lén lút ra ngoài thế này tất nhiên là muốn trốn việc rồi. Chỉ là không ngờ cô lại xui xẻo như vậy. Trước tiên là gặp bà Bành Tinh, sau đó lại bị ông Hạ Hồng Viễn bắt gặp. Nhiễm Nhiễm cắn môi, nhất thời không biết trả lời câu hỏi của ông Hạ Hồng Viễn thế nào. Đang lúc chần chừ, chiếc xe màu đen phía sau ông Hạ Hồng Viễn chạy tới. Cửa kính trên ghế phụ lái khẽ kéo xuống, Trần Lạc nở nụ cười dịu dàng như thường ngày, anh ta khẽ chỉ về phía ông Hạ Hồng Viễn, sau đó rút tay về, gõ nhẹ vào huyệt thái dương của mình.

Nhiễm Nhiễm lập tức hiểu ra, cô cúi xuống, lí nhí:

- Con thấy hai ngày nay bệnh đau đầu của bố lại tái phát nên định ra ngoài mua thuốc cho bố.

Ông Hạ Hồng Viễn nghe thế, khí sắc dịu lại rất nhiều, nhưng vẫn sầm mặt nói:

- Con lo lắng vớ vẩn quá. Thuốc của bố mà lại phiền con mua sao? Bố muốn con đến đây để học cách quản lí công ty chứ không phải học làm thư ký. Con mau quay về làm việc đi.

Nhiễm Nhiễm gật đầu, ngoan ngoãn xoay người đi vào tòa nhà. Khi đi qua cột trụ, cô không kìm nổi mà dừng bước, nấp sau đó theo dõi tình hình.

Vì đứng cách xa quá nên cô nghe không rõ ông Hạ Hồng Viễn và bà Bành Tinh nói gì. Cô chỉ thấy bà Bành Tinh cúi đầu lau nước mắt, dáng vẻ vô cùng ấm ức. Cô đang cố nghe trộm thì trong túi bỗng “tít tít” hai tiếng khiến cô giật nãy mình, vội móc di động ra xem, là tin nhắn của Trần Lạc. Tin nhắn chỉ có mấy chữ ngắn ngủn: “Nấp kĩ cái đầu đi”.

Nhiễm Nhiễm sững người, thò đầu ra nhìn Trần Lạc, quả nhiên thấy anh ta đang cúi đầu hí hoáy với cái điện thoại. Cô lại nhận được một tin nhắn nữa: “Cứ nấp ở đó một lát. Tổng giám đốc Hạ sẽ ra ngoài bây giờ. Tối nay, ông ấy có một cuộc hẹn với khách, có lẽ sẽ không quay về công ty đâu. Đợi lát nữa chúng tôi đi rồi là cô được tự do”.

Nhiễm Nhiễm không nhịn được cười, trả lời lại: “Tuân lệnh”. Sau đó, cô ngoan ngoãn nghe lời, đứng im ở đó đợi ông Hạ Hồng Viễn và Trần Lạc đi rồi mới quay lại lái xe rời khỏi đó.

Trong lúc đợi đèn đỏ, cô gọi điện cho Mục Thanh, định hẹn cô ấy đi ăn tối, nào ngờ lúc này Mục Thanh cũng đang ở bên ngoài.

- Nếu cậu lái xe thì đến đón tớ đi. Vừa hay tớ cũng có chuyện muốn nói với cậu. – Mục Thanh không khách sáo nói.

Nhiễm Nhiễm rất ngạc nhiên, trêu đùa cô ấy theo thói quen:

- Oh My God! Không phải chứ? Tớ cứ tưởng chuyện trốn việc chỉ có kẻ không có ý chí, chỉ biết tham ăn như Hạ Nhiễm Nhiễm tớ mới làm. Sao Mục Thanh cậu lại là thanh niên có chí hướng mà cũng như thế? Mục Thanh, cậu thật sự khiến tớ thất vọng quá!

- Bớt huyên thuyên đi. Mau đến đây ngay. – Mục Thanh nói như ra lệnh, dứt khoát cúp máy.

Nhiễm Nhiễm chẳng còn cách nào khác, đành ngoan ngoãn đến địa chỉ cô ấy đọc cho. Nào ngờ chỗ đó chẳng dễ tìm chút nào. Cô lái xe vòng quanh khu phố cổ nửa tiếng đồng hồ mới thấy Mục Thanh đứng ở đầu khúc ngoặt một con phố nhỏ. Cô ấy mặc áo phông rộng thùng thình và một chiếc quần soóc ngồi bên đường chẳng có chút hình tượng gì cả. Thấy xe của Nhiễm Nhiễm, cô ấy liền rối rít vẫy:

Nhiễm Nhiễm xuống xe, nhìn xung quanh, không khỏi oán than:

- Cậu cầm tinh con chuột à? Sao lại chui kỹ như vậy chứ? Khó tìm chết đi được.

Mục Thanh chẳng thèm để ý gì đến lời Nhiễm nhiễm nói, quay người chỉ về phía sau mình cho cô xem:

- Cậu có thấy căn nhà ấy không? Đó là nơi trước đây chúng tớ đã từng sống.

Nhiễm Nhiễm nhìn theo hướng cô ấy chỉ, quả nhiên ở góc phố có một cánh cổng trước căn nhà. Cánh cổng mới được quét sơn đen nhưng vẫn có thể nhận ra vẻ tan hoang bên trong. Tường bao rất thấp, hơi kiễng chân cũng có thể nhìn vào bên trong. Cô bất giác cảm thấy có chút kinh ngạc:

- Nhà cậu ư? Sao tớ chưa từng nghe cậu nhắc đến vậy?

- Trước đây thì thế, nhưng sau này mẹ bị bệnh, tớ không có tiền nên đã phải bán nhà. – Mục Thanh đứng dậy quay người về phía căn nhà: - Hôm nay, tớ bỗng rất nhớ nơi này.

Mục Thanh cũng có thể coi là lớn lên trong gia đình đơn thân, bố mất sớm, hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sống. Khó khăn lắm Mục Thanh mới trụ được tới tốt nghiệp đại học thì mẹ cô ấy bỗng mắc bệnh nặng. Cố ấy làm mọi việc để kiếm tiền, số tiến ấy cộng thêm ba trăm nghìn tệ Nhiễm Nhiễm vay của bà Hàn, cũng chỉ kéo dài được tính mạng của mẹ cô ấy thêm hai năm nữa mà thôi.

Hai năm đó, cuộc sống của mẹ con Mục Thanh rất khổ sở. Bây giờ quay đầu nhìn lại, không thể nói được lựa chọn lúc đó là đúng hay sai, chỉ có điều, trong tình hình khi đấy, tình cảm đã chiến thắng lý trí. Dù chỉ là một phần vạn hy vọng thì cô ấy cũng không đời nào bỏ cuộc.

Nhiễm Nhiễm cảm thấy đây không phải là đề tài thích hợp để trò chuyện trong lúc này. Cô quay lại, giục Mục Thanh lên xe, tiện miệng hỏi:

- Hôm nay cậu không phải đi làm à?

Mục Thanh cười một cách thoải mái nhưng câu trả lời lại khiến người ta hết sức bất ngờ:

- Tớ thôi việc rồi.

- Thôi việc ư? – Nhiễm Nhiễm không kìm nổi thốt lên, chân cô đạp phanh hết cỡ.

Mục Thanh suýt nữa bị va đầu, sợ hãi quay lại nhìn Nhiễm nhiễm:

- Cậu không cần phản ứng mạnh như vậy chứ?

Nhiễm Nhiễm tấp xe vào lề đường:

- Thật sự là rất bất ngờ! Cậu đang làm yên ổn, sao đột nhiên lại thôi việc?

- Thực ra, tớ luôn cảm thấy không hài lòng về công việc của mình. Trước đây, tớ cố gắng làm chỉ vì muốn kiếm tiền. Bây giờ nợ đã trả hết, tớ không muốn ép bản thân làm công việc mà mình không thích nữa. – Mục Thanh rút tấm thẻ ngân hàng trong ví ra đưa cho Nhiễm Nhiễm: - Trong này có năm mươi nghìn tệ. Cộng với số tiền tớ đưa cho cậu lúc trước, vậy là đủ ba trăm nghìn tệ.

Nói xong, cô ấy thở phào, như thể bản thân được giải thoát.

Sự việc quá bất ngờ, Nhiễm Nhiễm nhất thời không biết phản ứng thế nào. Cô ngây người nhìn Mục Thanh rất lâu rồi mới hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì vậy? Vừa thôi việc lại vừa trả tiền, bây giờ tớ cần số tiền này sao? Việc gì cậu phải trả vội như vậy?

- Tiền bạc phân minh, ái tình sòng phẳng. Dù là bạn tốt đến mấy thì cũng không thể nợ tiền không trả được.

Nhiễm Nhiễm nhất thời không biết nên nói gì, mãi sau mới hỏi:

- Sau này, cậu định thế nào?

Mục Thanh lim dim mắt nhìn ra bầu trời ngoài cửa xe:

- Tớ muốn rời khỏi Tây Bình, đến nơi khác, có thể là về miền Tây dạy học. Cuộc đời rất ngắn ngủi, chúng ta phải trân trọng nó, không thể lãng phí dù chỉ là một phút một giây. Tớ muốn làm những việc có ý nghĩa, không muốn bị những thứ vô vị níu kéo.

- Làm việc có ý nghĩa mà phải đi xa thế sao? – Nhiễm Nhiễm không kìm được phản bác. Mục thanh là người bạn tốt nhất, cũng đáng tin cậy nhất của cô. Nói thật lòng, cô không muốn Mục Thanh rời khỏi nơi này: - Không thể ở lại Tây Bình sao?

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/