Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em (Tập 1) - Chương 05 - Phần 1

Chương 5: Cha mẹ tác hợp

- Hạ Nhiễm Nhiễm, mẹ nói cho con biết. Trên đời này, càng là những thứ tốt càng không có người cho không đâu. Con chỉ có thể tự tranh giành để đoạt lấy thứ mà mình muốn thôi. Không ai nhớ con đã dùng mưu kế gì, thủ đoạn gì, họ chỉ thấy cuối cùng thứ này có nằm trong tay con hay không thôi.

Thiệu Minh Trạch cúp máy, không gian yên tĩnh trở lại. Người nhà họ Thiệu phần lớn đều đang ở ngoài phòng ICU[1], bà nội Thiệu Minh Trạch cũng đỏ mắt ở bên ngoài đợi. Anh không bước lên phía trước mà chỉ lùi lại vài bước, khẽ dựa vào tường hành lang. Đôi mày của anh phản phất ưu phiền, thần sắc lạnh lùng nhìn đám người cách đó không xa.

[1] ICU: Phòng điều trị tăng cường, chăm sóc đặc biệt.

Lần này, người nhà họ Thiệu đều tập trung đông đủ. Ngoài Thiệu Vân Khang – chú ba của Thiệu Minh Trạch – vẫn đang ở nước ngoài, không thể về ngay lập tức thì hầu hết mọi người đều có mặt. Con cháu dâu rể, cháu trai cháu gái cũng hơn chục người. Ai cũng lo lắng nhìn ông nội đang nằm trên giường bệnh, đặc biệt là Thiệu Minh Nguyên – anh họ cả của Thiệu Minh Trạch. Anh ta chính là người làm ông nội tức quá nên bệnh tim mới tái phát. Mặt anh ta lộ rõ vẻ lo lắng và quan tâm, anh ta áp sát vào tường kính, hận là không thể xuyên qua bức tường để vào trong đó.

Thiệu Minh Trạch bỗng thấy tình cảnh này có phần buồn cười. Thật sự anh rất muốn khuyên anh cả đứng tránh ra một chút. Nếu không, ông nội tỉnh lại, vừa mở mắt ra đã trông thấy anh cả thì chưa biết chừng bệnh lại tái phát.

Có bác sĩ đến kiểm tra tình hình của ông nội, vừa từ phòng ICU bước ra, bác sĩ đã bị người nhà họ Thiệu vây quanh. Trước những câu hỏi nhộn nhạo của mọi người, vị bác sĩ đó có phần mất kiên nhẫn, ông chỉ nói tình hình của bệnh nhân đã ổn định, có điều tạm thời chưa tỉnh lại ngay. Trước khi đi, ông có yêu cầu người nhà rời bớt đi, đừng tập trung quá đông ở trước cửa phòng bệnh như vậy.

Thiệu Vân Bình – bác cả nhà họ Thiệu – nhìn mọi người, nói:

- Tôi và cô út sẽ ở lại đây với ông, những người khác về nhà trước đi. – Rồi quay sang bình tĩnh dặn vợ: - Em và mọi người đưa mẹ về nhà trước đi. Chăm sóc cho mẹ nhé.

Sắp xếp như vậy, không còn ai nói gì. Ông nội có tất cả ba người con trai và một cô con gái. Con trai thứ hai là Thiệu Vân An đã sớm qua đời, con trai thứ ba là Thiệu Vân Khang còn chưa về kịp, chỉ có con trai trưởng là Thiệu Vân Bình và con gái út là Thiệu Vân Thái là ở đây. Thế nên hai người họ ở lại trước giường bệnh của ông nội là hoàn toàn danh chính ngôn thuận. Có điều, ngộ nhỡ ông nội thật sự có chuyện gì, những người con cháu không có mặt ắt sẽ thấy tiếc nuối, ân hận vô cùng.

Quả nhiên thím ba của Thiệu Minh Trạch nói:

- Anh cả tuổi đã cao, cũng mệt cả ngày rồi. Hay là cùng về với chúng em mà nghỉ ngơi một lát đi, cứ để bọn trẻ ở lại đây là được rồi, có việc gì chạy đi chạy lại cũng tiện hơn. Chị hai, chị thấy thế nào?

Mẹ Thiệu Minh Trạch nghĩ ngợi một chút rồi cũng hiểu ra, vội gật đầu phụ theo.

Ông Thiệu Vân Bình tối sầm mặt, nói:

- Đám trẻ có thể làm gì chứ? Ở lại cũng chỉ thêm phiền phức mà thôi. Tất cả về trước đi. Đợi tình hình của ông ổn định rồi đến lượt chúng trực.

Thím không biết nói gì, vội liếc mắt ra hiệu cho con trai con gái của mình. Mấy cô cậu con chú ba đều tỏ ý không chịu đi, đòi ở lại trông ông. Đang lúc náo loạn thì bà nội tức giận quát:

- Tất cả ở lại, không ai được về. Tất cả cùng ở lại.

Thấy bà nội giận, mọi người điều sợ hãi không dám tranh giành, người ngồi người đứng đợi ở ngoài hành lang nhưng không ai chịu rời khỏi đó cả.

Thiệu Minh Trạch đứng xem cảnh hỗn loạn ấy, không kìm nổi nhếch mép, quay người bỏ ra ngoài. Anh có người bạn học đang làm bác sĩ ở bệnh viện này. Vừa hay hôm nay, anh ấy trực đêm. Anh đến đánh thức người bạn học đang ngủ gà ngủ gật, chẳng thèm khách sao, nói:

- Dậy đi. Nhường chỗ cho tớ nghỉ một chút nào.

Hồi sáng, người bạn học đã gặp Thiệu Minh Trạch, anh ấy biết ông nội anh đang nằm ở phòng ICU nên không khỏi hiếu kỳ, hỏi:

- Cậu không trông ông nội để tỏ lòng hiếu thảo sao? Chạy đến chỗ tớ làm gì?

- Có người trông ông nội rồi, chỉ thiếu mỗi tớ thôi. Mai tớ phải họp, cậu nhường chỗ cho tớ chợp mắt một lát đi.

Người bạn học hết cách, đành nhường chiếc giường trực cho anh.

Thiệu Minh Trạch ngủ một giấc đến tận hơn sáu giờ sáng. Di động bỗng rung, anh nghe điện. Giọng nói vừa lo lắng vừa nghiêm túc của mẹ anh truyền lại từ đầu dây bên kia:

- Con chạy đi đâu vậy hả? Ông nội con tỉnh rồi, muốn tìm con đấy. Mọi người đều ở đây mà chẳng thấy bóng dáng con đâu cả.

Giọng Thiệu Minh Trạch bình tĩnh như thường, anh chỉ nói:

- Con đang ở bệnh viện. Con sẽ đến ngay.

Anh cúp máy, hai tay xoa xoa hai gò má, sải bước đến phòng ICU. Khi đi ngang qua phòng xét nghiệm, anh tình cờ thấy một bóng hình cực kỳ quen thuộc từ đằng xa. Anh sững người dừng bước như thể bị ai đó lén lút dùng gậy đập từ phía sau vậy.

Đó là người con gái, dáng cao cao, cơ thể mảnh khảnh, khoác một chiếc túi lớn, vội bước về phía cuối hành lang rồi mất hút sau khúc ngoặt. Lúc này, Thiệu Minh Trạch mới sự tỉnh, xoay người đuổi theo cô gái. Nhưng khi anh đuổi đến khúc ngoặt hành lang thì đã không thấy bóng dáng cô gái đâu nữa.

Vì là sáng sớm nên hành lang trống trải, chỉ có thể nhìn thấy những tấm biển chỉ dẫn trên cao, hết mũi tên này đến mũi tên khác làm cho đường hành lang càng giống như một mê cung.

Anh đứng đó mơ màng, nhìn những mũi tên, không biết mình nên đuổi theo đường nào, giống như đêm khuya nhiều năm trước đó, anh lái xe trên con đường rộng thênh thang của thành phố này, tìm kiếm như điên nhưng vẫn không thể nào tìm thấy con đường mà cô ấy đi.

Điện thoại di động trong tay lại đổ chuông. Anh cúi xuống nhìn, vẫn là mẹ, chắc mẹ lại gọi tới giục anh. Anh không có thời gian nghĩ đến chuyện nhiều năm trước nữa, vội quay đầu chạy về phía phòng chăm sóc đặc biệt ICU.

Người nhà họ Thiệu đều chờ ở bên ngoài phòng bệnh, chỉ có bà nội và bác cả được vào trong. Mọi người ở bên ngoài thấy Thiệu Minh Trạch chạy đến thì nhìn anh với những ánh mắt khác nhau. Mẹ Thiệu Minh Trạch không kìm nổi, khẽ trách con trai:

- Con chạy đi đâu thế?

Thiệu Minh Trạch trả lời thản nhiên như không.

- Con có người bạn học là bác sĩ ở bệnh viện này nên qua chỗ cậu ấy hỏi bệnh tình của ông.

Mẹ Thiệu Minh Trạch nghe vậy, thần sắc mới dịu lại. Bà khẽ vỗ lưng anh, nói:

- Mau vào trong đi. Ông muốn gặp con đấy.

Bao nhiêu cháu trai cháu gái như vậy mà ông nội chỉ muốn gặp mình anh. Điều này chứng tỏ anh khác những người khác. Ai cũng nhìn anh bằng ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Thím ba giơ tay đẩy con trai cả mình vào, cười nói:

- Mau vào đi. Con cũng lo lắng cả đêm rồi. Con vào thăm ông cùng anh Minh Trạch đi. Thường ngày ông nội thương yêu con nhất mà.

Thiệu Minh Trạch không nói gì, chỉ quay đầu liếc nhìn mẹ con họ, ánh mắt đó thoáng lạnh lùng. Người đàn bà vốn đang lải nhải, bị anh nhìn mà lạnh toát người, vô thức im bặt. Đến khi bà ta xốc lại tinh thần thì Thiệu Minh Trạch đã một mình vào trong phòng bệnh, còn con trai bà ta thì vẫn đứng ngây ra ở bên cạnh, chẳng dám bước lên phía trước một bước. Bà ta không khỏi vừa phiền não vừa tức giận, muốn trút giận mà lại không có chỗ nào để trút, chỉ có thể hằm hằm nhéo con trai mình hai cái, khẽ mắng:

- Chẳng được tích sự gì cả. Con sợ gì nó chỉ?

Trong phòng bệnh, tuy ông nội vẫn yếu nhưng đã rất tỉnh táo. Bà nội nắm chặt tay ông, miệng không biết đang lẩm bẩm gì. Ông Thiệu Vân Bình im lặng, hơi cúi đầu, sắc mặt ủ dột đứng bên.

Thấy Thiệu Minh Trạch bước vào, ánh mắt ông nội sáng lên, ông gọi anh lại bên cạnh dặn dò:

- Minh Trạch, cháu chuẩn bị rồi về làm ở tập đoàn đi.

Câu nói buông lời, Thiệu Vân Bình đứng đó mà mặt biến sắc, thất thanh nói:

- Bố!

Ông nội ngẩng lê nhìn Thiệu Vân Bình, lạnh lùng hỏi:

- Sao hả? Bây giờ lời tôi nói không có ý nghĩa gì sao? Thiệu Thị này là của Thiệu Vân Bình anh sao?

Thiệu Vân Bình nào dám lên tiếng, sợ quá im bặt, chóp mũi lấm tấm mồ hôi.

Ông nội lạnh lùng hừ khẽ một tiếng rồi quay đầu sang hỏi Thiệu Minh Trạch:

- Tại sao cháu không nói gì? Rốt cuộc cháu có muốn đi không?

Thiệu Minh Trạch bình tĩnh nhìn ông nội, thản nhiên đáp:

- Muốn ạ. Nhưng trước tiên cháu phải bàn giao xong công việc thì mới có thể đi được.

Ông nội thích sự dứt khoát và có trách nhiệm của anh. Nghe vậy, mặt ông nở nụ cười hài lòng:

- Được. Ông cho cháu thời gian một tuần. Tuần sau, cháu về tập đoàn làm việc, tiếp nhận vị trí phó tổng giám đốc.

Vị trí đó vốn là của Thiệu Minh Nguyên, cháu trưởng của ông. Vị trí đó gần như là được dùng để bồi dưỡng người kế nhiệm tương lai của nhà họ Thiệu. Vẻ mặt Thiệu Minh Trạch hết sức bình tĩnh, anh chỉ khẽ gật đầu nói:

- Vâng.

Thiệu Vân Bình đứng bên nghe mà không cam lòng, chần chừ giây lát rồi giải thích vẻ thành khẩn:

- Bố, vừa rồi bố hiểu lầm ý con rồi. Thiệu Minh Trạch quay về làm việc cho gia đình tất nhiên là điều tốt. Chỉ là bỗng nhiên thay vào vị trí của Minh Nguyên như vậy, người ngoài khó tránh khỏi sự suy đoán lung tung, không có lợi cho sự ổn định của công ty đâu ạ. – Ông ta dừng lại, thận trọng quan sát sắc mặt của ông nội rồi lại tiếp tục: - Lần này, đúng là Minh Nguyên đã làm sai. Bố phạt cháu nó là đáng lắm, chỉ có điều thằng bé còn trẻ người non dạ, nếu bị giáng xuống như vậy, e là sẽ không chịu đựng nổi. Hay là bố cho thằng bé một cơ hội đi, cũng coi như cho cháu đứng dậy ở nơi từng vấp ngã. Đến lúc đó, nếu có thay thế thì thằng bé cũng không còn khúc mắc gì trong lòng.

Ông nội không có phản ứng gì. Thiệu Minh Trạch cũng hơi cúi xuống, như thể chuyện đang nói chẳng hề liên quan gì đến anh. Anh chỉ đứng đó im lặng lắng nghe. Ánh mắt cầu xin của Thiệu Vân Bình cứ im lặng hướng về bà nội. Thiệu Minh Nguyên lớn lên bên bà, vì khéo ăn khéo nói nên được bà yêu thương nhất.

Thấy ánh mắt con trai mình nhìn như vậy, bà nội không khỏi động lòng, vừa vuốt mái tóc hoa râm của chồng vừa khẽ khuyên nhủ:

- Bệnh thành ra thế này rồi mà còn lo lắng những chuyện đó sao? Dù là chuyện gì thì cứ đợi ông khỏe lại rồi hẵng nói. Ông cứ yên tâm dưỡng bệnh đi đã.

Ông nội tức giận nói:

- Yên tâm dưỡng bệnh ư? Ai trong chúng có thể để tôi yên tâm dưỡng bệnh chứ?

Bà vội khuyên can:

- Ông đừng vội. Con cháu làm sai thì từ từ dạy dỗ là được rồi. Dù thế nào cũng là con cháu của ông, ông tức giận gì chứ?

Thiệu Vân Bình đứng bên tỏ vẻ vô cùng xúc động nói:

- Bố, bố mẹ có bốn người con chúng con. Vân An yểu mệnh, cô út bản tính lại ham chơi, từ trước đến nay chưa hề lo chuyện gia đình. Bố không biết mấy năm nay áp lực mà con và Vân Khang phải gánh lớn chừng nào đâu. Có lúc, con thật sự hận mình không có ba đầu sáu tay để gánh vác. Khó khăn lắm mới đợi đến ngày Minh Nguyên và các cháu khôn lớn, có thể giúp đỡ gia đình, chúng con mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Mấy năm nay, hai chúng con đã để ý và đều biết Minh Trạch ưu tú nhất trong các anh em. Nhà họ Thiệu sau này có thể dựa vào Minh Trạch. Nhưng dù có ưu tú đến mấy thì một mình cũng không thể nắm giữ cả cơ nghiệp lớn như vậy. Tóm lại, vẫn cần có anh em giúp đỡ. Chẳng phải bố thường nói một con chim én không thể làm nên mùa xuân hay sao? Chỉ có anh em cùng đồng lòng, đoàn kết thì mới không bị người ngoài bắt nạt.

Ông nội im lặng nghe, sắc mặt đượm buồn như thể mệt mỏi đến cực điểm rồi dần dần nhắm lại.

Thiệu Vân Bình thầm thở phào nhẹ nhõm, bề ngoài vẫn tỏ vẻ thành khẩn như ban đầu, lại tiếp tục nói:

- Lần này, bố dùng Minh Trạch để thế chỗ Minh Nguyên như vậy, chẳng phải sẽ gây mâu thuẫn giữa anh em chúng sao? Minh Nguyên còn trẻ tuổi, nông cạn, nó có thể không oán nửa lời sao? Nó sẽ oán ai? Chẳng phải sẽ oán Minh Trạch thế chỗ mình sao? Sau này, Minh Trạch lập gia đình, mấy anh em chúng còn có thể giúp đỡ nhau mà không hận thù không? Bố hãy bình tĩnh một chút, cũng coi như là cho Minh Nguyên một cơ hội.

Ông nội trừng mắt, không còn vẻ mệt mỏi ban nãy nữa, mà sắc mặt lạnh lùng:

- Bảo tôi cho nó một cơ hội ư? Đợi khi Thiệu Thị sụp đổ, ai có thể cho Thiệu Thị một cơ hội đây? Trước đây nó vung tiền theo gái, nuôi bồ nhí, tôi đã mắt nhắm mắt mở cho qua. Không ngờ nó không biết điểm dừng, dám lấy hàng trăm triệu tệ của công ty để mua chuộc đàn bà. Nó dám lôi danh tiếng của Thiệu Thị ra làm trò đùa. Còn cho nó cơ hội sao? Cho nó cơ hội nữa thì Thiệu Thị sẽ thảm bại dưới tay nó mà thôi.

Ông nội càng nói càng tức, hơi thở cũng có phần gấp gáp. Bà Thiệu sợ quá vội thuận theo ông, miệng lắp bắp khuyên nhủ:

- Đừng vội, đừng vội. Ông có gì thì cứ từ từ nói, từ từ nói.

Thiệu Vân Bình cũng không dám ho he gì nữa, khẽ nói:

- Bố đừng giận. Sức khỏe quan trọng hơn ạ.

Ông nội hít sâu mấy cái, bình tĩnh lại. Ông quay đầu nhìn Thiệu Minh Trạch vẫn đang im lặng, hỏi:

- Minh Trạch, cháu có sợ các anh oán hận cháu không?

Nhưng Thiệu Minh Trạch lại quay đầu hỏi Thiệu Vân Bình:

- Bác cả có oán hận cháu không ạ?

Thiệu Vân Bình bị anh hỏi thì sững người, trong lòng rõ ràng là hận lắm nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra là bậc trưởng bối khoan dung độ lượng:

- Cháu hỏi gì thế? Trong mắt bác, cháu cũng giống như Minh Nguyên thôi, đều là con cháu họ Thiệu chúng ta. Có gì đâu chứ.

Thiệu Minh Trạch mỉm cười:

- Chỉ cần bác cả có thể nghĩ như vậy, anh Minh Nguyên có oán hận cháu hay không cũng không sao. Cháu về làm việc cho bác cả chứ có làm việc cho anh ấy đâu. Hơn nữa, đều là người một nhà, dù có oán hận thì qua một thời gian là quên ngay thôi.

Thiệu Vân Bình bị anh chặn họng như vậy chỉ có thể miễn cưỡng cười gật đầu.

Ông nội hài lòng gật đầu, cuối cùng chốt lại:

- Quyết định như vậy đi. Tuần sau, Minh Trạch sẽ về công ty làm việc. Vân Bình, con cố gắng giúp đỡ cháu nó nhé.

Chuyện đã như thế, Thiệu Vân Bình biết mình có nói gì cũng không thể ngăn cản việc Thiệu Minh Trạch trở về, chỉ có thể vâng lời, lặng lẽ gật đầu.

Tin tức Thiệu Minh Trạch về tổng công ty thay chức vụ của Thiệu Minh Nguyên nhanh chóng truyền đi trong nhà họ Thiệu. Mẹ Thiệu Minh Trạch nghe tin vừa mừng vừa lo, mừng vì cuối cùng ông nội đã nhận ra năng lực và muốn bồi dưỡng Minh Trạch thành người kế nhiệm của gia tộc; lo vì người khác có bố con, anh em giúp đỡ lẫn nhau, còn con trai mình chỉ có một mình. Một khi về công ty của gia đình, trên có chú bác chèn ép, dưới có các anh em họ ganh tị, mỗi bước đi đều sẽ gặp khó khăn chồng chất.

Mẹ của Thiệu Minh Trạch nghĩ ngợi mấy hôm rồi hẹn bà Hàn ra ngoài uống trà, nói chuyện hàn huyên. Bà kể ông nội có ý bảo Thiệu Minh Trạch tiếp quản chuyện công ty, sau đó lại thăm dò nói:

- Minh Trạch bận rộn mấy ngày hôm nay chẳng thấy bóng dáng đâu cả. Tôi không tìm thấy nó nên cũng chẳng hỏi được. Thế nào rồi? Nó và Nhiễm Nhiễm thế nào rồi? Hai đứa đều đã đứng tuổi. Nếu hợp nhau, hay chúng ta sớm định chuyện hôn nhân cho chúng, cũng để những người làm cha làm mẹ như chúng ta khỏi phải lo lắng.

Lúc này, bà Hàn mới biết chuyện ông Thiệu Minh Trạch nằm viện, vội gọi điện cho Nhiễm Nhiễm hỏi:

- Ông Thiệu nằm viện, con có biết không hả?

Nhiễm Nhiễm thản nhiên đáp:

- Biết ạ.

Bà Hàn nghe giọng cô như vậy thì không khỏi tức giận, hỏi:

- Vậy con đã đến bệnh viện thăm chưa?

Tất nhiên là Nhiễm Nhiễm chưa đi, cô thẳng thắn trả lời:

- Chưa ạ. Anh Minh Trạch không bảo con đi. Con không thể một mình chạy đến bệnh viện được. Việc này phải do anh ấy đích thân đưa con đi chứ. Như vậy so với việc con một mình chạy đến có khác biệt thế nào, mẹ là người rõ hơn con chứ.

Bà Hàn rất rõ sự khác biệt ấy nhưng giọng con gái bà như vậy bảo bà không tức sao được. Thế là bà giáo huấn cô với thái độ cứng rắn:

- Hạ Nhiễm Nhiễm, mẹ nói cho con biết. Trên đời này, càng là những thứ tốt càng không có người cho không đâu. Con chỉ có thể tự tranh giành để đoạt lấy thứ mà mình muốn thôi. Không ai nhớ con đã dùng mưu kế gì, thủ đoạn gì, họ chỉ thấy cuối cùng thứ này có nằm trong tay con hay không thôi.

Nói trắng ra thì chính là kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm giặc.

Nhiễm Nhiễm không phản đối cũng chẳng tranh luận, chỉ thi thoảng ậm ừ một tiếng tỏ ý mình đang nghe, đồng thời để tán đồng quan điểm của bà Hàn. Nhưng cô cũng không chịu tỏ rõ quyết tâm của bản thân hay là nói ra hành động tiếp theo của mình.

Bà Hàn bị cô làm cho đầy một bụng tức, không tài nào xả ra được. Nói đến cùng thì chỉ tổ bản thân thêm kiệt sức, bà hậm hực cúp máy, trong đầu bỗng lóe lên một suy nghĩ: Đứa con gái lúc này vẫn còn thua xa đứa con gái trừng mắt gân cổ cãi lại bà. Hạ Nhiễm Nhiễm lúc đó, tuy cáu kỉnh, tuy ngỗ nghịch nhưng ít nhất còn khiến bà có cảm giác máu mủ ruột rà, còn là một cô gái có sức sống…

Bà Hàn cảm thấy hoảng sợ vì suy nghĩ của mình. Bà ngồi sững sờ rất lâu, mãi sau tinh thần mới dần tỉnh táo một chút, bà lại gọi điện cho mẹ Thiệu Minh Trạch:

- Tôi đã hỏi qua Nhiễm Nhiễm rồi. Hai đứa rất hợp nhau. Nhưng con gái tôi, tính cách lúc nắng lúc mưa, lại không mặt dày. Nó nói mấy ngày trước muốn đến bệnh viện thăm ông nội của Minh Trạch nhưng dạo này Minh Trạch bận quá, con bé không muốn làm lỡ việc của Minh Trạch, hơn nữa cũng không tiện đi một mình.

Mẹ Thiệu Minh Trạch đâu có nghe được ý tứ sâu xa trong câu nói ấy:

- Ông nội Minh Trạch cũng luôn miệng nhắc đòi gặp Nhiễm Nhiễm. Để tôi bảo Minh Trạch đưa Nhiễm Nhiễm đi. Làm gì có chuyện bận đến mức đó chứ.

Bà Hàn nghe mà chỉ cười, tán chuyện với mẹ Thiệu Minh Trạch:

- Đúng là có con trai vẫn hơn. Trông Minh Trạch nhà bà đấy. Bà đỡ phải phiền lòng biết bao. Còn Nhiễm Nhiễm nhà chúng tôi khiến tôi tức không chịu nổi. Bố con bé bảo nó về công ty giúp thì nó thoái thác hết lần này đến lần khác. Con bé không muốn bỏ công việc hiện tại, cũng chẳng vội về công ty của bố làm, cả ngày chỉ ru rú ở nhà. Được bố chiều quá nên con bé phát hư rồi. Nói gì nó cũng chẳng chịu nghe lấy một câu, lần nào cũng khiến tôi trở thành bà mẹ độc ác.

Nói xa nói gần chẳng qua cũng là một ý. Đó là tuy Nhiễm Nhiễm là con gái nhưng được ông Hạ Hồng Viễn rất yêu quý, cô cũng là người được bồi dưỡng để kế nhiệm quản lý công ty.

Mẹ Thiệu Minh Trạch cười nói:

- Con gái mà. Thăng tiến lắm để làm gì chứ? Tôi thích một nàng dâu nhu mì hơn là những cô gái cá tính mạnh mẽ, hiếu thắng.

Nếu trưởng bối hai nhà không có ý kiến gì thì việc còn lại chỉ là hai “đương sự” cứ thế mà tiến theo trình tự thôi. Mẹ Thiệu Minh Trạch tự tìm đến văn phòng của con trai, muốn anh đưa Nhiễm Nhiễm đến ra mắt ông nội, sớm định chuyện hôn nhân của hai người.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/