Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em (Tập 1) - Chương 04 - Phần 2

Thiệu Minh Trạch không có ý kiến gì. Trước tiên, anh đưa Nhiễm Nhiễm đi ăn chút gì đó, sau đó dẫn cô ấy tới trung tâm mua sắm. Hai người đi dạo chưa được nửa tiếng thì di động của Thiệu Minh Trạch đổ chuông. Anh nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đến, nói câu “Xin lỗi em” với Nhiễm Nhiễm rồi đi ra chỗ khác nghe điện.

Nhiễm Nhiễm đứng ngắm hàng hóa bày trên kệ, vô tình thấy sắc mặt Thiệu Minh Trạch dần nặng nề. Đợi anh cúp điện thoại, cô liền hỏi:

- Có chuyện à?

Anh gật đầu:

- Điện thoại ở nhà gọi đến. Người nhà báo bệnh tim của ông nội anh tái phát.

Cô có chút kinh ngạc, hỏi:

- Có nghiêm trọng không?

- Ông nội đã được đưa đến bệnh viện rồi. Xin lỗi Nhiễm Nhiễm, bây giờ anh có việc phải đi. Em đi dạo tiếp hay giờ về luôn? – Anh hỏi.

Bây giờ vẫn còn sớm. Hơn nữa, cô vẫn chưa mua được quà tặng cho Mục Thanh, nên nói:

- Anh mau đi đi. Em chọn quà cho bạn xong rồi sẽ tự về.

- Vậy cũng được. Anh đến bệnh viện trước. Anh sẽ gọi lại cho em sau. – Thiệu Minh Trạch có vẻ khá bình tĩnh. Anh rút một tấm thẻ tín dụng trong ví đưa cho Nhiễm Nhiễm. - Cứ dùng thẻ tín dụng của anh để thanh toán tiền quà tặng. Em cũng chọn cho mình vài thứ em thích đi.

Hành động này của anh khiến cô vô cùng bất ngờ. Tuy về cơ bản, trong các buổi hẹn hò, Thiệu Minh Trạch đều là người trả tiền nhưng anh chưa bao giờ trực tiếp đưa thẻ tín dụng cho cô như hôm nay. Như này là ý gì? Là bồi thường việc không thể cùng cô đi dạo phố sao? Anh coi cô giống như những cô bạn gái trước đây của anh sao?

Cô mỉm cười, không nhận tấm thẻ đó, vẫn đút hai tay trong túi áo khoác, nói:

- Quà tặng bạn bè thể hiện tấm lòng, sao có thể lấy tiền của người khác để mua được chứ? Bản thân em cũng chẳng muốn mua gì. Không cần phiền thế đâu.

Thiệu Minh Trạch hơi sững người nhưng cũng không cố này ép. Anh cất tấm thẻ đi rồi lịch sự chào tạm biệt Nhiễm Nhiễm.

Đến khi anh quay người đi xa, Nhiễm Nhiễm mới thu lại nụ cười, bĩu môi với bóng lưng của anh rồi giơ hai tay làm động tác khinh bỉ. Nhưng cô không biết tất cả đều phản chiếu qua cửa kính và hắt vào ánh mắt Thiệu Minh Trạch. Anh hơi sững người, bước chân bất giác ngập ngừng.

Nhiễm Nhiễm thấy Thiệu Minh Trạch bỗng dừng bước như thể định quay lại thì lập tức sợ phát khiếp. Cô vội rụt tay lại, nở nụ cười dịu dàng. May mà Thiệu Minh Trạch không quay lại, anh chỉ dừng bước, đứng im tại chỗ rồi nhanh chóng bước đi.

Không có Thiệu Minh Trạch ở bên, Nhiễm Nhiễm không cần phải gò bó nữa. Cô có thể tùy ý thích đi đâu thì đi, thích ngắm gì thì ngắm, tự do tự tại. Trước tiên, cô chọn cho Mục Thanh một chiếc vòng tay pha lê, tiện thể mua cho bản thân mấy thứ. Khi quẹt thẻ, cô lại nhớ đến Hạ Hồng Viễn, nghĩ mình nên mua thứ gì đó cho ông ấy để lấy lòng. Thế là cô chọn một chiếc sơ mi. Lúc này cô mới hài lòng xách túi lớn, túi bé ra khỏi trung tâm mua sắm.

Vừa hay taxi đi qua đường Vạn Hòa. Giờ cũng chưa muộn lắm, Nhiễm Nhiễm liền gọi điện đến văn phòng của ông Hạ Hồng Viễn. Cô muốn nhân tiện đem tặng ông chiếc áo sơ mi luôn. Cô thư ký nghe điện thoại nói, ông Hạ Hồng Viễn vẫn đang họp.

Nhiễm Nhiễm nghĩ, tuy ông Hạ Hồng Viễn kiếm được rất nhiều tiền nhưng thật sự cũng không dễ dàng gì. Cô có ý tỏ lòng hiếu thảo liền bảo tài xế taxi dừng lại bên đường. Cô xuống xe mua một chút điểm tâm cho ông Hạ Hồng Viễn rồi mới đến công ty.

Ông Hạ Hồng Viễn họp xong bước ra, thấy con gái đặc biệt mang điểm tâm đến cho mình thì vô cùng cảm động, liền ăn ngay. Ăn được một nữa, ông bỗng nhớ ra một tin sốt dẻo. Nghe nói Lâm Hướng An – con của Cục trưởng Lâm chính là bạn hồi đại học của con gái mình. Hai người còn từng yêu nhau.

Ông Hạ Hồng Viễn nghĩ, quan hệ này, không phải gần nhưng cũng chẳng phải là xa. Hồi đó, Nhiễm Nhiễm và Lâm Hướng An yêu nhau được hai năm thì chia tay. Chỉ cần không nhắc đến chuyện đổ vỡ thì ít nhiều cũng phải có tình cảm với nhau chứ.

Ông Hạ Hồng Viễn muốn nói chuyện Lâm Hướng An với con gái nhưng lại không biết nói thế nào, mấy lần ông mở miệng định nói rồi lại thôi.

Nhiễm Nhiễm nhận ra bố mình có chuyện muốn nói và hình như không biết nói thế nào. Chuyện khiến ông Hạ Hồng Viễn khó nói thì chắc chắn đến tám, chín mươi phần trăm không phải là chuyện tốt đẹp gì. Cô cố ý tỏ vẻ không nhận ra, lấy chiếc sơ mi tặng ông Hạ Hồng Viễn, rồi nói:

- Bố, khi đi dạo phố, con đã thấy nó, cảm thấy nó rất hợp với bố nên đã mua. Bố cứ ăn từ từ thôi. Khi nào bố ăn xong thì nhớ đi nghỉ sớm nhé. Con có hẹn mấy người bạn trên mạng nên phải đi trước đây.

Nói xong, cô không để ông Hạ Hồng Viễn có cơ hội nói gì, vội vàng bước ra ngoài.

Ông Hạ Hồng Viễn bất chấp tất cả, vội gọi giật lại:

- Khoan đã. Để bố bảo lái xe đưa con về.

Nhiễm Nhiễm nào dám lề mề. Cô chỉ hận là không thể một bước ra khỏi văn phòng của ông Hạ Hồng Viễn. Ai ngờ vừa hay Trần Lạc từ bên ngoài về, nghe ông Hạ Hồng Viễn nói thế liền mỉm cười nói:

- Hay là để cháu đưa Nhiễm Nhiễm về cho ạ. Cũng tiện đường mà.

Trước mặt người ngoài, ông Hạ Hồng Viễn cũng không tiện nhắc chuyện Lâm Hướng An với con gái. Thôi để sau vậy, ông gật đầu nói với Trần Lạc:

- Được. Vậy phiền cậu đưa Nhiễm Nhiễm về giúp tôi. Tối rồi, con gái một thân một mình về nhà không an toàn chút nào.

Trần Lạc mỉm cười khách khí:

- Tổng giám đốc Hạ khách sáo quá!

Nhiễm Nhiễm chẳng từ chối làm gì. Cô chỉ đi theo sau Trần Lạc. Trên đường đi, hai người đều im lặng. Tiếng giày cao gót của Nhiễm Nhiễm gõ trên sàn nhà phát ra những tiếng cộp cộp giòn tan, còn tiếng bước chân của Trần Lạc thì bình tĩnh trầm lặng. Hai âm thanh đó lại tạo nên một sự hài hòa kỳ lạ. Cũng đã muộn rồi, người trong công ty không còn nhiều, thang máy nhanh chóng từ tầng trệt đi lên. Trần Lạc đứng phía trước, lúc này anh ta khách sáo né người, đợi Nhiễm Nhiễm bước vào thang máy rồi mới vào sau.

Thang máy khá nhỏ hẹp, Nhiễm Nhiễm càng cảm thấy mất tự nhiên. Cô ngần ngừ giây lát, cố tìm chuyện để hỏi Trần Lạc:

- Dạo này công việc của anh có bận lắm không?

Trần Lạc nhếch khóe môi theo thói quen rồi trả lời:

- Vẫn ổn. Có điều, mấy mảnh đất ở ngoại ô phía nam về cơ bản đã được quy hoạch. Tổng giám đốc Hạ đang bận với việc này.

Nhiễm Nhiễm gật đầu nghĩ ngợi rồi lại hỏi:

- Nếu muốn vào làm việc ở công ty thì tôi nên vào bộ phận nào?

- Cô bàn giao xong công việc ở cơ quan bên kia rồi à?

- Vâng. Xong cả rồi. Tôi muốn ở nhà nghỉ ngơi vài ngày rồi sẽ đi làm. – Nhiễm Nhiễm mỉm cười, lại hỏi: - Vì vậy tôi muốn thỉnh giáo anh một chút, nên vào bộ phận nào thì sẽ thuận lợi?

Thang máy xuống thẳng tầng hầm để xe. Trần Lạc dẫn cô đi về phía chiếc xe của mình, mỉm cười, ngoái đầu lại hỏi:

- Còn xem mục đích của cô là gì đã.

Nhiễm Nhiễm nhướng mày:

- Ý anh là gì?

Trần Lạc mỉm cười, không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô mà chỉ đáp:

- Có hai sự lựa chọn: Một là trực tiếp đến phòng Hành chính để làm việc, biết nhiều tin tức và quen biết nhiều người; hai là đến công ty chi nhánh ở bên ngoài, học hỏi kinh nghiệm, dần dần đi lên.

Nhiễm Nhiễm hơi sững người. Cô có thể hiểu quy luật chậm rãi đi từ dưới lên, nhưng cô vẫn có phần không hiểu tại sao không phải là ở tổng công ty mà lại phải đến công ty chi nhánh ở bên ngoài. Cô im lặng giây lát rồi hỏi:

- Tại sao nhất định phải đến công ty chi nhánh?

Trần Lạc mở cửa xe cho cô, sau đó mới đi vòng qua đầu xe sang bên ghế lái. Lúc này anh ta mới nửa đùa nửa thật đáp:

- Vì cô là con gái của Tổng giám đốc Hạ. Người ở công ty chi nhánh bên ngoài ít người biết tới cô, cô có thể giấu được thân phận. Bằng không, cứ cho là cô đến làm nhân viên phòng Kinh doanh, mọi người đều xu nịnh cô, có ai dám tùy tiện sai khiến cô chứ? Nhưng không được giáo huấn, không bị mắng chửi, không phải chịu khổ, không phải chịu mệt, thì cô đi làm còn có ý nghĩa gì nữa?

Nói xong, khóe môi anh ta hơi nhếch lên, nở nụ cười hiền hòa, ấm áp.

Nhiễm Nhiễm nghĩ, đúng là như vậy, cũng bất giác mỉm cười.

- Vậy tôi sẽ mang danh là tiểu công chúa. Ai dám động đến tôi, tôi sẽ sa thải người đó.

Trần Lạc đồng tình gật đầu:

- Ừm! Cô có quyền này.

Nhiễm Nhiễm im lặng hồi lâu mới nói:

- Nhưng tôi không muốn ra ngoài. Tôi muốn ở Tây Bình.

Trần Lạc suy nghĩ giây lát rồi nghiêm túc đề nghị:

- Vậy thì cô đến trung tâm quản lý tiếp thị đi. Dù là ở bộ phận Thị trường hay Tiêu thụ, cô đều được rèn luyện rất nhiều. Thực ra, ở đó cô không thể giấu được thân phận của mình, sẽ có người biết nội tình ngầm giúp đỡ cô.

Có đề tài để bàn luận nên việc nói chuyện cũng thoải mái hơn nhiều. Nhiễm Nhiễm hỏi tình hình công ty khi Trần Lạc mới vào. Trần Lạc lái xe, nhớ lại rồi kể vài chuyện khiến cô không nhịn được cười. Nhiễm Nhiễm thấy giọng anh ta có chút gì đó mang đặc trưng của người miền Nam, liền buột miệng hỏi:

- Anh là người ở đâu vậy?

Trần Lạc hơi sững người, sau mới trả lời:

- Quảng Tây.

- Người Quảng Tây ư? – Nhiễm Nhiễm có chút bất ngờ: - Hay quá! Tôi khá rành về Quảng Tây đấy.

Trần Lạc ngạc nhiên:

- Tôi nhớ Tổng giám đốc Hạ là người Tuyên An cơ mà. Sao thế? Cô đã từng đến Quảng Tây rồi à?

Nhiễm Nhiễm mỉm cười lắc đầu:

- Chưa. Nhưng hồi học trung học, tôi hay viết thư cho một bạn người Quảng Tây. Chúng tôi rất hay liên lạc với nhau.

Trần Lạc mỉm cười, tiện thể kể cho cô nghe về phong tục tập quán ở Quảng Tây. Cuộc nói chuyện càng lúc càng cởi mở hơn, càng lúc càng vui vẻ. Khi xe đến tòa nhà Nhiễm Nhiễm ở thì không khí căng thẳng giữa hai người đã tan biến từ lúc nào. Nhiễm Nhiễm mỉm cười tháo dây an toàn ra, cảm ơn Trần Lạc. Khi cô đang mở cửa chuẩn bị xuống xe thì bỗng nghe Trần Lạc gọi giật cô lại từ phía sau:

- Nhiễm Nhiễm.

Cô quay đầu, không hề cảnh giác nhìn anh ta, ánh mắt mang theo ý hỏi:

- Hử?

Trần Lạc nhếch môi, trong lòng như thế đấu tranh một hồi, ngần ngừ mãi mới nói:

- Tổng giám đốc Hạ muốn biết chuyện của cô và Lâm Hướng An trước đây.

Rõ ràng là cô vô cùng bất ngờ, niềm vui trên khuôn mặt vụt tắt, cô chỉ biết sững người nhìn Trần Lạc. Nhưng cô nhanh chóng định thần lại, cố gắng che giấu cảm xúc trong ánh mắt, bình tĩnh nhìn Trần Lạc như muốn hỏi ý anh ta là gì. Muốn hỏi cô và Lâm Hướng An trước đây có chuyện gì? Ông Hạ Hồng Viễn đã biết những gì? Nhưng miệng cô như bị đổ keo, không tài nào mở ra được.

- Tổng thể quy hoạch vùng ngập nước ngoại ô phía nam của thành phố về cơ bản đã tạm ổn, chỉ con mấy mảnh đất nữa và Tổng giám đốc Hạ rất muốn có được. Bố của Lâm Hướng An chính là cục trưởng Cục Quy hoạch. Tổng giám đốc Hạ luôn muốn lấy lòng ông ta nhưng tiếc là chưa làm được gì. Mấy ngày trước, không biết theo nguồn tin từ đâu, Tổng giám đốc Hạ lại biết cô và Lâm Hướng An từng yêu nhau – Trần Lạc ngập ngừng, hơi cúi đầu để tránh ánh nhìn của Nhiễm Nhiễm, khẽ nói: - Tôi đoán, có thể Tổng giám đốc Hạ sẽ hỏi cô chuyện này. Chưa biết chừng còn bảo cô đi tìm Lâm Hướng An. Cô nên chuẩn bị trước sẽ tốt hơn.

Nghĩa là muốn cô dùng thân phận bạn gái cũ để đi tìm Lâm Hướng An sao? Biến nỗi áy náy của anh với cô thành lợi ích sao?

Vậy tự trọng của cô ở đâu? Muốn cô vứt lòng tự trọng của mình đi đâu chứ?

Nhiễm Nhiễm không nói gì. Trần Lạc không kìm được, ngẩng lên nhìn, thấy cô không biết đã cúi xuống từ lúc nào, tay đang vịn cửa xe, người cứng đờ như một bức tượng. Anh ta bỗng cảm thấy mềm lòng, không kìm được khẽ gọi:

- Nhiễm Nhiễm?

Cô không có phản ứng gì, mãi sau mới bừng tĩnh, quay lại nhìn Trần Lạc, hỏi:

- Gì cơ?

Trần Lạc thở dài như không nghe thấy, hỏi:

- Cô không sao chứ?

Nhiễm Nhiễm cố sức nhếch khóe môi, miễn cưỡng nở nụ cười yếu ớt:

- Tôi có thể có chuyện gì chứ? Mở miệng ra nhờ vả người khác là điều vô cùng khó khăn, đặc biệt là Lâm Hướng An. Anh cũng biết rồi đấy. Tôi và anh ấy đã chia tay từ lâu rồi. Thực sự tôi không muốn có bất cứ quan hệ gì với anh ấy nữa.

Trần Lạc chỉ im lặng nghe, không khuyên nhủ, cũng chẳng tỏ ra bất bình thay cô.

- Đừng nói không phải là vì chuyện này. Rõ ràng là đem thể diện để đổi lấy lợi ích mà. – Nhiễm Nhiễm cười mỉa mai, bỗng cô quay đầu hỏi Trần Lạc: - Nếu là anh, anh có nhắc lại tình xưa với bạn gái cũ như vậy không?

Trần Lạc không ngờ Nhiễm Nhiễm lại dồn câu hỏi đó lên đầu mình. Ánh mắt anh ta có chút phức tạp, nghĩ ngợi rồi mới trả lời:

- Còn phải xem tình cũ sâu nặng đến chừng nào đã.

Tình cũ sâu nặng đến chừng nào ư? Nụ cười trên môi cô tắt ngấm. Vậy chắc chắn là chẳng sâu nặng gì rồi. Nếu không, Lâm Hướng An cũng không dứt khoát bỏ cô mà đi theo đuổi Tô Mạch như thế.

Sắc mặt cô đã trở lại bình thường. Cô lịch sự cảm ơn Trần Lạc rồi một mình đi lên lầu.

Thời tiết ngày càng nóng bức, mỗi lần cô từ bên ngoài đi về tới nhà đều vã mồ hôi. Cô đi tắm qua cho mát rồi lấy hộp ảnh cũ ở chiếc tủ đầu giường ra. Đó chính là chiếc hộp nhựa màu hồng trong suốt dùng để đựng bánh ga tô những năm tám mươi. Chiếc hộp rất lớn, đựng đầy những tấm ảnh từ nhỏ đến lớn của cô.

Ảnh hồi nhỏ là nhiều nhất. Ngoài một vài tấm ảnh đầy tháng hay tròn tuổi ra thì phần lớn là những bức ảnh chụp ba người. Hồi đó, ông Hạ Hồng Viễn chưa phát tướng như bây giờ. Hồi đó, còn có thể nhận ra vẻ tươi tắn trên mặt bà Hàn. Hồi đó, nỗi buồn lớn nhất của cô là làm bẩn chiếc váy mới mua hoặc là bị bà Hàn ép học đàn.

Dần dần, những bức ảnh không còn thấy hình bóng ông Hạ Hồng Viễn nữa. Khóe môi bà Hàn cũng chỉ hơi nhếch lên, khó mà có được vẻ tươi tắn như xưa. Còn cô, trong ánh mắt cũng ẩn chứa sự bướng bỉnh và ngỗ nghịch.

Sau này, những bức ảnh chỉ còn lại một mình cô. Vui vẻ cũng tốt, đau buồn cũng kệ, đều chỉ có một mình cô.

Cô cẩn thận xem từng bức ảnh theo trình tự thời gian, nước mắt bỗng tuôn trào.

Cô đã dùng sự ngỗ nghịch để phản đối chuyện bố mẹ ly hôn. Cô đã dùng vẻ lạnh lùng để trả thù việc họ quay lưng lại với gia đình. Cô đã dùng muôn nghìn cách để bày tỏ sự bất cần: Bướng bỉnh, không hiểu chuyện, ích kỷ, lạnh lùng… nhưng chẳng ai biết. Nếu có thể, cô nguyện làm một đứa con ngoan ngoãn, biết vâng lời, nguyện dùng mọi thứ của bản thân để đổi lấy gia đình toàn vẹn ba người thân tình và ấm áp đó, không phải là ông Hạ Hồng Viễn và bà Hàn nữa, mà là bố và mẹ.

Điều hòa trong phòng bật vừa đủ, khí lạnh xuyên qua chiếc váy ngủ mong manh của cô, ngấm qua từng tầng từng lớp, từ da thịt vào tận xương cốt, đến cả trái tim cũng thấy lạnh. Giọt lệ khi ở trong khóe mắt vẫn ấm nhưng vừa lăn xuống gò má đã lập tức trở nên lạnh giá.

Mười hai năm trước, từ khi ly hôn, ông Hạ Hồng Viễn chưa bao giờ biết ngập ngừng do dự trước cô con gái này, vậy mà nay vì muốn đạt được cái lợi tiền bạc, ông có thể đặt lòng tự trọng và cảm xúc của cô dưới cả lợi ích trước mắt của mình sao? Rõ ràng là cô đã sớm hiểu ra điều đó, tại sao đến bây giờ, lòng cô vẫn còn một chút tàn dư hy vọng chứ?

Cô xếp những tấm ảnh vào trong hộp rồi đậy nắp lại, nhét dưới gầm giường. Kim đồng hồ đã chỉ vào điểm cao nhất trên đồng hồ. Dù thế nào, cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Cô ngần ngừ giây lát rồi cằm điện thoại nhắn tin cho Thiệu Minh Trạch hỏi thăm bệnh tình của ông nội anh.

Nhưng, một lát sau Thiệu Minh Trạch gọi điện lại. Giọng anh có vẻ thấp trầm, lúc này càng như tắc nghẹn nơi cổ họng. Anh khẽ nói:

- Xin lỗi em. Anh bận quá nên quên gọi điện cho em. Em vẫn chưa ngủ à?

- Chưa. – Cô ngừng lại, cố nhếch môi lên mới có thể nói tiếp những câu thành ý sau đó: - Em có chút lo lắng cho anh. Tình hình ông nội anh như thế nào rồi? Bệnh tình đã ổn định chưa?

Thiệu Minh Trạch không ngờ cô lo lắng cho mình như vậy, có chút bất ngờ, giọng anh bất giác dịu dàng đôi chút:

- Tính mạng không còn nguy hiểm nữa nhưng tình trạng vẫn chưa ổn định. Em ngủ trước đi, không cần phải lo lắng đâu.

Nhiễm Nhiễm có lòng muốn hỏi thêm mấy câu bày tỏ sự quan tâm nhưng thực sự không biết nói thế nào, chỉ bảo:

- Vâng. Vậy anh cũng chú ý giữ gìn sức khỏe nhé.

- Được rồi. Em yên tâm.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/