Mùa hạ chung tình - Chương 10 - Phần 2

Ánh mắt Hạ Dương lộ rõ vẻ thích thú: “Nhìn vẻ ghen tuông của em rất đáng yêu.”

Chung Lăng cười lườm Hạ Dương: “Anh có dám khẳng định là hôm nay anh không ghen không?”

Mặt Hạ Dương thoắt đỏ bừng.

“Hạ Dương, em cảnh cáo anh, lần sau em không muốn nhìn thấy các loại bà chủ, nữ doanh nhân, nữ đại gia gì gì nữa đâu nhé.” Ý cười như có như không hiện trên môi Chung Lăng.

“Tuân lệnh, anh chỉ có một nhà lãnh đạo thôi.” Vẻ mặt Hạ Dương rất nghiêm túc. Sau đó anh lại cúi đầu xuống đặt một nụ hôn cuồng nhiệt trên môi cô.

Trong giây phút ngất ngây ấy, Chung Lăng nghe thấy Hạ Dương thì thầm: “Chắc chắn anh sẽ thẳng thắn với em, mong rằng em cũng như thế với anh.”

Chung Lăng khụt khịt, trịnh trọng gật đầu.

Mấy ngày sau, trong lúc họp thì Chung Lăng nhận được điện thoại của ba cô, cô bấm nút tắt, điện thoại lại đổ chuông, cô lại bấm nút tắt, lại đổ chuông, cuối cùng cô đành phải tắt máy, nghĩ bụng lát nữa sẽ ăn một trận mắng là cái chắc.

Vừa quay về đến phòng làm việc, việc đầu tiên là gọi điện thoại cho ba, nhưng ông Chung vẫn chưa hết bực mình: “Mày bây giờ giỏi lắm rồi, điện thoại của ba mà không chịu nghe.”

Cô bình thản đáp: “Vừa nãy con họp mà ba.”

“Ba không so đo chuyện đó, mày thử xem xem bao lâu rồi không về nhà, bao lâu rồi không gọi cho nhà cú điện thoại?” Ông Chung hầm hầm quát.

Khóe miệng Chung Lăng giật giật: “Con rất bận ba ạ.”

Ông Chung quặc lại với vẻ rất không vui: “Bận đến mức không có thời gian gọi cuộc điện thoại?”

Bị dồn như vậy, Chung Lăng chán chường thở dài, nhưng giọng ông mạnh mẽ, chứng tỏ ông còn rất khỏe, đây là điều duy nhất khiến cô cảm thấy yên lòng.

“Lăng Lăng, Lội Lội nhớ con rồi.” Đột nhiên ông cụ thay đổi sách lược, biết con gái mình ngang ngạnh nên đành chuyển sang chiêu bài nói chuyện tình cảm.

Nhớ tới cô bé mũm mĩm, đáng yêu đó, một tình cảm ấm áp trào dâng trong lòng Chung Lăng, giọng cũng dịu hơn: “Con sẽ tranh thủ thời gian về nhà ba ạ.”

“Ừ.” Ông Chung hài lòng cúp máy.

Cúp máy rồi, Chung Lăng chìm trong suy tư. Không biết có nên đưa Hạ Dương về nhà, tiện thể công khai luôn chuyện tình cảm của họ hay không? Trước đây khi yêu Đường Tranh, cô không bao giờ nghĩ đến lời chúc phúc của cha mình. Nhưng hiện tại, Hạ Dương đã khiến cô nảy ra suy nghĩ đó.

A lô, ban nhạc HERO có live show ở Thượng Hải, ngươi đã biết gì chưa? Quách Chỉ Quân buz cô trên MSN.

Thật hả? Chung Lăng vô cùng bất ngờ, đó là một trong những ban nhạc mà cô thích nhất, ba năm trước tại Anh, cô đã từng đi xem họ biểu diễn một lần, cho đến bây giờ vẫn còn ấn tượng rất sâu sắc.

Chỉ Quân liền thở dài: Haiz, nghe nói vé vừa bán đã hết sạch.

Hả, thế cậu bảo với mình để mình mừng hụt à. Chung Lăng khóc dở mếu dở, không biết cô nàng này biến thành con người đáng ghét từ bao giờ.

Đừng nóng. Chỉ Quân mắng. Những live show như thế này thường có vé tặng cho các đối tác có các mối quan hệ, chỉ có điều không biết quan hệ của cậu có rộng hay không thôi.

Thế thì phải nghĩ cách mới được. Chung Lăng nghĩ một lát, chắc là, có lẽ Chung Khải sẽ giúp được cô việc này

Chỉ Quân mừng húm: Nhớ kiếm cho mình hai vé, thôi chốt rồi đấy nhé.

Chung Lăng:...

Chung Lăng lập tức gọi điện thoại cho Chung Khải: “Em có kiếm được vé xem live show của ban nhạc HERO không?”

“Sao chị không nói sớm.” Đầu bên kia điện thoại Chung Khải la lớn. “Vé em tặng hết cho mọi người rồi.”

Chung Lăng nhận ra vẻ khó xử của cậu em, liền nói: “Không sao, chị chỉ hỏi vậy thôi.”

“Để em hỏi Giai Viện xem, may ra chỗ cô ấy còn vé thừa.” Dĩ nhiên là Chung Khải không bỏ qua cơ hội lấy lòng chị gái.

“Nếu phiền quá thì thôi vậy.” Chung Lăng không thích nợ nần người khác, đặc biệt là Lâm Giai Viện, mặc dù cô tin tưởng Hạ Dương một cách vô điều kiện, nhưng chuyện lần trước cô chưa thể cho qua, đôi lúc sự nhỏ nhen của phụ nữ không thể lý giải nổi.

“Chị còn khách sáo với em nữa à,” Chung Khải cười. “Có gì em gọi lại cho chị sau nhé.”

“Ok.”

Trước khi tan làm, Chung Khải đã không phụ lòng mong mỏi gọi điện thông báo tin vui.

Chung Lăng vội lên MSN hỏi Hạ Dương: Live show của ban nhạc HERO, anh có muốn đi xem không?

Hạ Dương uể oải đáp: Anh không thích nhạc rock lắm.

Vậy hả. Chung Lăng khá thất vọng.

Nếu em thích anh sẽ đi xem cùng em. Hạ Dương mỉm cười.

Chung Lăng nhướng mày: Tính sau vậy.

Hạ Dương không nói gì nữa, nhưng trong lòng đã nảy ra một ý định, sẽ cho Chung Lăng một niềm vui bất ngờ.

Chung Lăng hẹn Chỉ Quân ở quán Atlantic Bar and Grill và đưa vé cho cô.

“Oa,” Chỉ Quân mừng khôn xiết, la lớn: “Lăng Lăng thân yêu, cậu thật là giỏi quá.”

“Thôi đừng có bẻm mép nữa.”

“Hê hê.” Chỉ Quân phấn chấn nói: “Lâm Sâm thích nhất là ban nhạc HERO.”

Chung Lăng mỉm cười, cô cũng mong Hạ Dương có sở thích như cô, nhưng cho đến thời điểm này, dường như vẫn chưa tìm thấy.

“Đến lúc đó bọn mình ngồi gần nhau chứ?” Chỉ Quân hỏi.

Chung Lăng liền nhún vai: “Chỉ có hai vé, cho cậu hết rồi còn gì.”

“Hả!” Rõ ràng là Chỉ Quân rất bất ngờ. “Thế thì ngại chết đi được.”

“Vậy hả.” Chung Lăng giả vờ suy tư, cười nói: “Đơn giản, thế thì để tớ đi với Lâm Sâm, cậu sẽ không phải ngại nữa.”

Quách Chỉ Quân trợn mắt lườm cô: “Đừng có mà hòng.” Vẫn chưa hả giận, cô còn véo tay Chung Lăng một cái.

Chung Lăng đau quá kêu oai oái: “Lòng dạ đàn bà thật nham hiểm.”

Chỉ Quân hậm hực lườm cô một cái.

“Ê, nhìn kìa,” Quách Chỉ Quân dẩu môi. “Đằng kia hình như có con bé uống nhiều, mấy gã đàn ông đang xúm đen xúm đỏ như chuẩn bị giở trò gì kìa.”

“Cậu thích quan tâm đến chuyện của người khác từ bao giờ vậy?” Chung Lăng vừa cười vừa quay lại, cô chợt sững lại, đó chẳng phải là Phương Nhiên thì còn là ai nữa?

“Cậu quen cô nàng à?” Chỉ Quân quan sát vẻ mặt Chung Lăng, tò mò hỏi.

Chung Lăng không đáp, bước đến đỡ cô bạn đồng nghiệp: “Phương Nhiên, cô say rồi.”

Chỉ Quân cũng bước đến giúp, hai người hợp lực dìu Phương Nhiên về chỗ mình.

Thấy vậy, mấy gã đàn ông liền tiu nghỉu bỏ đi.

“Phương Nhiên.”

Chung Lăng vỗ nhẹ vào mặt cô, cô ngửa mặt mỉm cười nói: “Giám đốc.”

Vẫn nhận ra là tốt, Chung Lăng nói: “Chỉ Quân lấy hộ tớ một cốc nước mật ong.”

“Ok.”

Sau khi được uống mấy ngụm nước mật ong, thần sắc Phương Nhiên đã tỉnh vài phần. Cô cụp mắt nhìn xuống: “Giám đốc, làm phiền chị quá.”

“Không có gì,” giọng Chung Lăng tỏ ý trách móc: “Nhưng cậu có biết ngồi đây uống rượu một mình rất nguy hiểm không?” Cô đã từng trải qua, nên lúc này rất thông cảm cho Phương Nhiên.

Phương Nhiên không nói gì, đầu cúi thấp hơn, khi ngước lên, mặt đã nhạt nhòa nước mắt.

Chung Lăng hoảng hốt: “Cô sao vậy, tôi hơi nặng lời, đừng giận nhé.”

“Giám đốc, có liên quan gì đến chị đâu.” Phương Nhiên chậm rãi lắc đầu: “Do tôi bụng làm dạ chịu thôi.”

Chung Lăng không hiểu cô đang nói gì, liền đưa mắt nhìn Chỉ Quân.

Lúc này, Lâm Sâm đến đón Chỉ Quân, sau khi Chung Lăng ra hiệu mình có thể tự giải quyết, Chỉ Quân và Lâm Sâm mới ra về.

“Tôi vẫn muốn uống thêm chút nữa, được không?” Phương Nhiên nhếch mép cười chua chát.

Chung Lăng sững lại, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Uống đi, nhưng trước khi uống phải cho tôi biết số điện thoại nhà cô.”

Phương Nhiên lại im lặng.

Có thể cô ấy có điều gì khó nói chăng? Chung Lăng liền thăm dò: “Cho tôi địa chỉ của cô.”

Phương Nhiên nói ra một địa chỉ, Chung Lăng nhẩm lại một lần và ghi nhớ.

Phương Nhiên vỗ tay gọi bồi bàn: “Cho một ly Irish cream, sếp uống gì?”

Chung Lăng gãi đầu, để cho chắc ăn, tốt nhất là cô không nên uống gì.

Sau khi có mấy ly rượu vào bụng, Phương Nhiên bắt đầu trút bầu tâm sự.

Qua lời kể đứt đoạn, vừa kể vừa khóc, câu được câu mất của Phương Nhiên, Chung Lăng nắm được sơ qua tình hình.

Phương Nhiên và Thẩm Hạo từng là một đôi yêu nhau trong trường đại học, trai tài gái sắc, là niềm mơ ước của bao người. Hai năm sau khi tốt nghiệp đại học, hai người chuẩn bị tổ chức đám cưới, nhưng lúc ấy Thẩm Hạo mới chỉ là một công chức quèn, mỗi tháng lương vài nghìn tệ, Phương Nhiên cũng như vậy. Thẩm Hạo mong muốn mọi thứ tổ chức đơn giản và cam đoan sau này sẽ nỗ lực làm việc, không để Phương Nhiên phải chịu khổ vì anh. Hai người yêu nhau rất chân thành, vốn cũng không có đòi hỏi gì cao về mặt vật chất, Phương Nhiên tin rằng việc hai vợ chồng tôn trọng nhau, chung sống hạnh phúc quan trọng hơn tất cả.

Không ai có thể ngờ rằng, khi Thẩm Hạo xách quà đến bái kiến nhạc phụ, nhạc mẫu tương lai thì lại xảy ra chuyện.

Thẩm Hạo xách đồ lễ gồm tám món là thuốc lá, rượu, thuốc bổ, hoa quả... đến nhà, ăn nói lễ phép, lễ nghi đầy đủ. Lúc đầu cha mẹ Phương Nhiên còn tỏ ra khá khách khí, nhưng khi Thẩm Hạo nói đến một số việc liên quan đến đám cưới, sắc mặt họ lập tức thay đổi.

Họ bác lại lời đề nghị tổ chức đơn giản của Thẩm Hạo, đồng thời đưa ra mấy yêu cầu lớn buộc phải có. Nhẫn kim cương trên 20.000 tệ, tiền thách cưới 100.000 tệ, đặt năm mươi bàn ở khách sạn Quý Đô, ngoài ra còn phải mua xe ô tô để con gái không phải đi bộ đi làm.

Dĩ nhiên là trong lòng Thẩm Hạo không vui, nhưng bề ngoài cũng không thể hiện gì nhiều. Để giúp anh trả tiền mua nhà trả góp đợt đầu, cha mẹ anh đã phải lấy số tiền tiết kiệm bao nhiêu năm qua, trong tay cũng không còn lại bao nhiêu, huống chi anh vẫn còn một cậu em trai đang học cấp ba. Anh cố gắng giữ hòa khí thuyết phục cha mẹ Phương Nhiên, nhưng họ không hề nhượng bộ. Thẩm Hạo quyết định cứ đồng ý đã rồi nghĩ cách sau, nhưng chưa đợi anh lên tiếng, cha mẹ Phương Nhiên đã đưa ra yêu cầu quá đáng hơn.

Theo tục lệ của quê nhà họ, hôm tổ chức đám cưới, mẹ chồng phải quỳ xuống để đón con dâu vào nhà. Vừa nghe đến đó, Thẩm Hạo như muốn nổ tung, anh lập tức nói luôn rằng không thể chấp nhận yêu cầu hoang đường, vô lễ như vậy.

Dĩ nhiên là sắc mặt cha mẹ Phương Nhiên càng khó coi hơn.

Cãi nhau thì đâu có lời lẽ nào hay, hai bên đều rất gay gắt. Mấy lần Phương Nhiên định can nhưng không có lúc nào để nói xen vào.

Cuối cùng cha mẹ Phương Nhiên giao quyền quyết định cho cô, rốt cuộc là giúp người trong nhà hay theo người ngoài. Phương Nhiên vô cùng khó xử, ôm mặt chạy vào phòng ngủ, cuộc tranh cãi này mới tạm thời chấm dứt.

Cha mẹ Phương Nhiên rót vào đầu cô tư tưởng Thẩm Hạo yêu cô chưa đủ, nếu yêu cô thật lòng thì sao có thể không đáp ứng yêu cầu đơn giản này. Lúc đó Phương Nhiên còn trẻ, không đối phó được với sự can thiệp của cha mẹ nên đã tin vào điều đó.

Khi gặp Thẩm Hạo cô bắt đầu oán thân trách phận, giận dỗi làm cao, Thẩm Hạo là người có lòng tự trọng cao, sao chịu nổi những lời nói mát đó, anh cũng nói mấy câu nặng lời. Phương Nhiên là viên ngọc quý trong lòng bàn tay cha mẹ, từ nhỏ đã được nuông chiều, không kìm được liền cãi nhau với Thẩm Hạo.

Thẩm Hạo bực mình vì cha mẹ Phương Nhiên can thiệp quá đà, mấy lần nhắc đến họ không tránh khỏi nặng lời, Phương Nhiên giận quá liền tát anh một cái, bảo anh cút đi, sau này không muốn gặp lại anh nữa. Thẩm Hạo cũng đang trong cơn giận, ném lại một câu nói rằng sau này cô đừng có mà hối hận.

Hai người đều có tính tự ái cao, không ai chịu xuống nước, từ đó hai người đôi ngả đôi đường.

Sau đó Phương Nhiên được công ty cử sang Mỹ làm việc ba năm, trong thời gian này, cô không giây phút nào quên Thẩm Hạo, cố gắng chịu đựng nỗi nhớ da diết đối với anh, và cô cũng hiểu được rằng, đời này kiếp này có thể cô không thể yêu được ai khác nữa. Cô đã từ chối sự theo đuổi của những chàng trai giỏi giang, từ bỏ cơ hội làm việc với chế độ đãi ngộ tốt do tổng công ty muốn giữ cô lại làm việc, kiên quyết về nước tìm Thẩm Hạo.

Nói đến đây, Phương Nhiên cười chua chát và uống một hơi hết sạch ly rượu.

Chung Lăng hiểu, cô và Thẩm Hạo không đến được với nhau nữa.

“Dù gì thì vẫn còn tự ái, tôi viết email xin lỗi anh ấy, mong được anh ấy tha thứ và hai đứa sẽ làm lại từ đầu.” Nét mặt Phương Nhiên lộ rõ vẻ tự giễu. “Anh ấy nói rằng em bảo anh cút thì anh cút. Em muốn quay lại hả, xin lỗi, anh cút xa rồi.”

Chung Lăng muốn cười nhưng không dám, chỉ khoác tay lên vai Phương Nhiên.

Ánh mắt Phương Nhiên mơ màng, không biết đầu óc đang để đâu đâu.

Chung Lăng liền thở dài, nét mặt vô cùng khó tả.

“Vừa nãy tôi gặp họ trong siêu thị.” Đột nhiên Phương Nhiên lên tiếng.

“Vậy hả?” Chung Lăng nhướng mày theo phản xạ.

“Vợ chồng họ đi mua đồng hồ.” Phương Nhiên chật vật thốt ra từng lời. “Vô cùng tình cảm,” cô bổ sung thêm.

Phương Nhiên là người hiếu thắng nhưng biết kìm chế cảm xúc, chắc chắn là bị sốc quá nên mới ra đây uống rượu.

“Phương Nhiên, có nhiều thứ đã được số phận an bài, đừng theo đuổi nữa.” Chung Lăng đứng từ góc độ người ngoài cuộc khuyên nhủ.

Phương Nhiên lắc đầu: “Tôi không theo đuổi, khi biết trong lòng anh ấy không còn tôi thì tôi đã bỏ cuộc.”

Đôi môi Chung Lăng khẽ mấp máy: “Thế tại sao cô vẫn sống khổ sở như vậy?”

Phương Nhiên như đứa trẻ mắc lỗi, cụp mắt nhìn xuống: “Mình làm mình chịu, đâu trách được người khác.”

“Trong chuyện này không có ai đúng, ai sai, chỉ là hai người không có duyên phận mà thôi.” Ánh mắt Chung Lăng tư lự. “Phương Nhiên, cô hãy tin rằng một ngày nào đó Mr. Right thuộc về cô sẽ xuất hiện, anh ấy sẽ là người hiểu cô nhất và tôn thờ cô nhất.” Bất giác cô mỉm cười, trước khi gặp Hạ Dương, cô cũng không biết là có một người như thế có thể làm trái tim cô rung động, khiến cô lúc nào cũng mang trong lòng một nỗi nhớ nhung.

“Vậy hả?” Phương Nhiên thẫn thờ hỏi, nói xong cô liền gục xuống bàn ngủ thiếp đi.

Phương Nhiên đã ngủ say, Chung Lăng không thể đưa cô về nhà. Cô rút điện thoại ra để xin được hỗ trợ, nhưng điện thoại của Hạ Dương kêu hồi lâu mà không nhấc máy.

Sao vậy nhỉ, cô thắc mắc.

“Có việc gì cần anh giúp không?”

Giọng nói khá quen tai, Chung Lăng ngẩng đầu lên, mỉm cười: “Hóa ra là anh.”

“Lâu lắm rồi không được gặp em.”

Chung Lăng mím môi: “Dạo này anh vẫn khỏe chứ?”

Tống Minh Chí vui vẻ đáp: “Tạm ổn, còn em thế nào?”

“Em cũng tạm ổn.”

“Bạn em à?” Tống Minh Chí chỉ vào Phương Nhiên đang say mèm.

“Vâng, em đang đau đầu không biết đưa cô ấy về như thế nào.” Chung Lăng gãi đầu nói.

Ánh mắt Tống Minh Chí lấp lánh: “Anh rất sẵn lòng.”

“Thế phiền anh nhé.” Chung Lăng thở phào, không để ý đến vẻ mông lung trong ánh mắt Tống Minh Chí.

Hình như người nào say rượu cũng rất nặng, Chung Lăng và Tống Minh Chí rất vất vả mới đưa được Phương Nhiên lên xe, hai người mệt quá thở hổn hển.

Sau khi đọc địa chỉ, Chung Lăng ngồi ở ghế sau lo cho Phương Nhiên, thỉnh thoảng lại lau mồ hôi trên trán cho cô.

Đến nơi, hai người lại hợp lực dìu Phương Nhiên lên tầng, Chung Lăng lấy chìa khóa trong túi xách Phương Nhiên ra mở cửa, nghĩ một lát rồi nói: “May mà có anh, cảm ơn anh nhiều, em có thể tự lo cho cô ấy được rồi, không làm phiền anh nữa.” Mặc dù câu nói này của cô có vẻ như qua cầu rút ván, nhưng cô cũng không để tâm được nhiều nữa.

Tống Minh Chí mỉm cười nói: “Ok.”

Chung Lăng đỡ Phương Nhiên nằm xuống, cởi giày rồi đắp tấm chăn mỏng cho cô. May mà Phương Nhiên không khóc lóc, không gây ồn ào, chỉ ngủ mê mệt.

Chung Lăng lại đợi thêm một lát nữa, sợ nửa đêm cô ấy tỉnh dậy khát nước nên còn chu đáo đặt một cốc nước ở đầu giường, làm xong những việc này, cô đặt chìa khóa lên bàn ăn ngoài phòng khách mới ra về.

“Chung Lăng.”

Không cần quay lại nhìn cũng biết là ai: “Sao anh chưa về?”

“Muộn thế này rồi, để anh đưa em về nhé.” Mặc dù đã bị Chung Lăng từ chối rất nhiều lần nhưng Tống Minh Chí không nản lòng, hôm nay là cơ hội ngàn năm có một, sao anh có thể bỏ qua.

Điện thoại của Chung Lăng đổ chuông mấy lần, cô biết là Hạ Dương gọi nhưng cố tình không nghe máy, cũng phải để cho anh nếm mùi sốt ruột.

Suốt quãng đường Tống Minh Chí không nói gì, có lẽ là đang tính cách bày tỏ, cũng có thể là đang nghĩ cho thật thấu đáo trước khi nói, mãi đến khi Chung Lăng chuẩn bị xuống xe, anh mới kéo tay cô lại, nói: “Chung Lăng.”

Chung Lăng kín đáo rụt tay lại: “Có chuyện gì vậy anh?”

“Hình như nhìn thấy em là anh mất đi khả năng diễn đạt bằng ngôn từ.” Tống Minh Chí buồn bã nói.

Chung Lăng đã nhìn thấy Hạ Dương đang như kiến bò trên chảo đợi ở lối vào, nụ cười trên môi cô cũng tươi hơn: “Thế thì anh đừng nói gì nữa.” Cô mở cửa xe ra và nói: “Giới thiệu với anh, kia là Hạ Dương, bạn trai em.”

Tống Minh Chí sững lại, đồng thời cũng thấy mình thật may vì nhờ có sự do dự ban nãy mà anh đã tránh được cảnh mất mặt.

“Anh chàng nào vậy?” Vừa vào cửa, Hạ Dương đã sốt sắng hỏi ngay.

“Người theo đuổi em.” Chung Lăng nghiêm mặt nói.

Hạ Dương cười như không có chuyện gì xảy ra.

Chung Lăng cũng thấy lạ: “Lần này anh không ghen nữa hả?”

“Vợ anh được người ta cưa kéo chứng tỏ anh có con mắt nhìn người.” Hạ Dương nửa đùa nửa thật nói.

Chung Lăng liếc anh: “Anh không sợ mất à?”

“Không sợ, anh tin em mà, đồng thời cũng có lòng tin vào chính bản thân anh nữa.” Hạ Dương tủm tỉm.

Chung Lăng liền túm lấy cổ áo anh: “Khai ngay, tại sao không nghe điện thoại của em?”

“Trước đó không nghe thấy, sau đó gọi lại thì em lại không nhấc máy.” Hạ Dương than thở, dường như vừa phải chịu nỗi ấm ức lớn.

Chung Lăng bất giác cười: “Đợi được điện thoại của anh thì hỏng hết bánh kẹo rồi.”

“Sau này anh sẽ không thế nữa, đảm bảo điện thoại hai mươi tư giờ sẵn sàng chờ em.” Hạ Dương véo mũi cô dỗ dành.

Chung Lăng kiễng chân lên chủ động hôn vào khóe miệng anh.

Hạ Dương lập tức phản công hôn đáp trả, lâu thật là lâu...