Mùa hạ chung tình - Chương 08 - Phần 1

Chương 8

Sáng hôm sau trời vẫn chưa ngớt mưa, Chung Lăng bắt taxi mãi, may mà có một người đàn ông lịch lãm nhường cho, mới đến được công ty đúng giờ.

Thấy cửa thang máy chuẩn bị đóng, cô vội nói: “Phiền đợi một chút ạ,” rồi nhanh chân bước vào, có người đưa tay ra chặn cửa, cô liền nói “Cảm ơn”.

Ngẩng đầu lên mới phát hiện ra trong thang máy chỉ có hai người, cô và Hạ Dương.

Cảnh tượng tối hôm qua vẫn hiện rõ trong đầu, Chung Lăng tỏ ra rất ngại ngùng, còn Hạ Dương thì vẫn như chưa từng có chuyện gì xảy ra, thái độ tưng tửng, mỉm cười rất đúng mực: “Chào em.”

“Chào anh.” Chung Lăng có vẻ yên tâm hơn, nhưng không hiểu sao trong lòng lại trào lên một nỗi buồn khó tả.

“Tối qua em ngủ ngon không?”

“Rất ngon, còn anh thế nào?”

“Không tệ.”

Hai người rơi vào im lặng.

Chung Lăng chạy vào phòng làm việc như kẻ đang bỏ trốn, thảm hại như người tối hôm qua bị từ chối là cô chứ không phải Hạ Dương.

Cô khẽ thở hổn hển, đầu óc cứ để đâu đâu.

Lúc điện thoại đổ chuông, cô vội đứng bật dậy, chạm vào tập giấy tờ trên bàn và rơi hết xuống đất.

Màn hình hiển thị số điện thoại của Hướng Huy, cô lấy lại bình tĩnh rồi nghe máy: “Sếp ạ.”

“Chung Lăng, tôi đã xem bản kế hoạch hôm qua cô nộp, rất khá.” Hướng Huy đi thẳng vào vấn đề: “Cô cố gắng tranh thủ triển khai đi nhé.”

Có lẽ là do sau một thời gian dài, sự nỗ lực của cá nhân đã được khẳng định, Chung Lăng thở phào nhưng không cảm thấy quá đỗi phấn chấn mà chỉ bình thản đáp: “Vâng.”

Đầu bên kia điện thoại lặng yên trong giây lát: “Chung Lăng, cô và Đường Tranh...”

“Sếp ạ,” Chung Lăng ngắt lời Hướng Huy, “sếp có công việc gì nữa không?” Cô cố tình nhấn mạnh hai chữ “công việc” để chặn họng Hướng Huy lại.

Hướng Huy im lặng một lát rồi đáp: “Hết rồi.”

Chung Lăng liền mỉm cười: “Vậy tôi bắt đầu đây, có tiến triển gì mới tôi sẽ báo với sếp.”

“Ok.”

Đặt điện thoại xuống, Chung Lăng lập tức vùi đầu vào công việc.

Cùng lúc đó, Hướng Huy gọi điện cho Đường Tranh, cười thiểu não nói: “Chung Lăng nhất quyết không chịu, tôi cũng bó tay trước cô nàng, cậu tự nghĩ cách giải quyết đi.”

Đường Tranh im lặng hồi lâu, giọng khản đi: “Trước đây tôi giấu giếm Chung Lăng như vậy có phải rất hoang đường không?”

Tình yêu là đề tài quá uyên thâm, Hướng Huy mỉm cười nói: “Trong chuyện tình cảm không có đúng và sai, chỉ có yêu hay không yêu mà thôi, nếu cậu thích Chung Lăng thật lòng thì không nên bỏ cuộc, nếu cô ấy vẫn yêu cậu, chắc chắn sẽ không so đo chuyện trước kia đâu.”

“Vậy hả, tôi thấy cô ấy ngày càng xa rời tôi hơn.”

Hướng Huy không biết phải an ủi Đường Tranh như thế nào. Năm xưa khi còn ở Anh, đúng là anh đã cứu Chung Lăng tại quán bar để cô không bị sỉ nhục. Sáng sớm, anh về trường vì có tiết học, bèn nhờ Đường Tranh chăm sóc Chung Lăng sau một đêm say rượu. Sau đó, Đường Tranh và Chung Lăng yêu nhau, Đường Tranh năn nỉ anh giấu chuyện đêm hôm đó, bản thân anh cũng thấy không có gì nên đã đồng ý. Anh cũng đã từng lựa lời khuyên nhủ Đường Tranh, hai người yêu nhau nên thẳng thắn với nhau, nhưng chỉ sợ Đường Tranh hiểu lầm nên không dám nói nhiều. Sau đó thì anh về nước.

Một thời gian dài, anh và Đường Tranh không liên hệ gì với nhau, mãi cho đến khi Chung Lăng được tổng công ty cử về làm giám đốc bộ phận thị trường ở chi nhánh Thượng Hải. Và thế là Đường Tranh lại năn nỉ, muốn để Chung Lăng phải lùi bước trước khó khăn, mặc dù anh không gây khó dễ nhiều cho cô, nhưng cũng khiến cô phải suy nghĩ.

Anh thở dài, năm xưa ở Anh, trong lúc khó khăn nhất may mà có sự giúp đỡ của Đường Tranh, xuất phát từ sự quan tâm và lòng cảm kích đối với bạn, anh đã cố gắng hòa giải mâu thuẫn giữa hai người, chỉ tiếc rằng hiệu quả không đạt được là bao.

“Dần dần cô ấy sẽ tha thứ cho cậu thôi.”

Đường Tranh thở dài: “Hy vọng là như vậy.”

Giờ nghỉ trưa, Chung Lăng chạy sang phòng làm việc của Tư Mẫn rồi nhẹ nhàng gõ cửa.

“Mời vào.” Lúc nhìn thấy Chung Lăng, Tư Mẫn tỏ ra vô cùng sửng sốt.

“Có một số vấn đề muốn hỏi cậu một chút, mình ngồi được chứ?” Chung Lăng khách khí nói.

“Dĩ nhiên là ok.” Tư Mẫn vội dẹp gọn đống tài liệu chất đầy trên ghế sofa ra: “Giám đốc ngồi đi.” Mặc dù không cùng bộ phận, nhưng cô cũng đã từng được nghe nói đến bàn tay sắt của Chung Lăng, không dám coi thường.

“Cứ gọi mình là Chung Lăng hoặc Kiya là được rồi, chẳng lẽ mình và cậu vẫn phải một điều giám đốc, hai điều giám đốc?” Chung Lăng nhìn thẳng vào mắt Tư Mẫn, khẽ mím môi cười.

“Hơ hơ, vậy thì, Kiya muốn hỏi gì cứ hỏi đi?” Tư Mẫn luôn có cảm giác Chung Lăng là người khá lạnh lùng, độc đoán, lại được tổng công ty cử đến, thanh cao ngạo mạn, tính cách này khá giống Thích Đình Đình, không ngờ cô lại là cô gái khá dịu dàng, thân mật.

“Là thế này,” Chung Lăng tỏ ra ngại ngùng trong giây lát, “mình ngắm được một sản phẩm chăm sóc da trên mạng Taobao, nhưng không biết chất lượng thế nào, hãng đó không biết có đáng tin cậy không, nghe nói cậu thường xuyên shopping trên Taobao, mình muốn hỏi ý kiến cậu.”

Câu hỏi này đánh trúng vào sở trường của Tư Mẫn, mắt cô liền sáng lên: “Cậu tìm đúng chuyên gia rồi đấy, cậu ngồi sát vào đây, sản phẩm nào, để mình chọn cho.”

Chung Lăng liền bê một cái ghế ngồi bên cạnh Tư Mẫn, chỉ vào màn hình máy tính nói: “Kem BB này này, đấy, chính là mẫu sản phẩm này.”

“Cái này không tốt đâu, tớ giới thiệu cho cậu mẫu này, tớ dùng rồi, màu sắc và hiệu quả che phủ rất tốt, rất tự nhiên, lại còn kiểm soát dầu nữa.” Tư Mẫn dương dương tự đắc nói, nói đến chuyện săn đồ trên Taobao, nếu cô nhận là người sành thứ hai thì công ty này chẳng ai dám nhận là người sành nhất.

“Ok, còn gì hay giới thiệu tiếp đi?” Chung Lăng mỉm cười, xem ra cô đã chơi trúng bài tủ của đối phương.

Tư Mẫn cười híp mắt nói: “Lát nữa cậu add tớ trên MSN, tớ sẽ gửi cho cậu địa chỉ cửa hàng tớ hay mua đồ.”

Chung Lăng liền gật đầu.

Tư Mẫn đảo mắt rồi nói tiếp: “Gần đây sính kiểu mua chung, chơi bời ăn uống thậm chí là spa, giảm béo, tập Yoga đều được, tớ có một trang web mua chung rất hay, lát nữa sẽ cho luôn cậu, đây là tài sản riêng của tớ đấy.”

“Mình còn một vấn đề nữa muốn hỏi cậu, đừng cười mình ngớ ngẩn nhé.”

Tư Mẫn liền vỗ vai cô: “Cứ hỏi thoải mái đi.” Hai người nói chuyện rất hợp gu, Tư Mẫn sẵn sàng chia sẻ những kinh nghiệm săn đồ trên mạng cho cô bạn cùng sở thích với mình.

“Thế dịch vụ thanh toán Alipay dùng thế nào nhỉ?” Chung Lăng ngại ngần hỏi.

“Vô cùng đơn giản, đầu tiên dùng email để đăng ký, sau đó liên kết với ngân hàng, nếu có Chinabank thì dùng càng tiện hơn.” Tư Mẫn nói một hồi, Chung Lăng đã ghi nhớ, rồi cô mỉm cười nói: “Cảm ơn cậu nhé.”

“Đừng khách sáo, có gì hay nhớ chia sẻ nhé.” Tư Mẫn cười tươi đến nỗi mắt biến thành hình vòng cung.

“Chắc chắn rồi.” Chung Lăng cười khúc khích. “Thôi mình về đã nhé.”

“Ừ, nhớ add tớ trên MSN.” Tư Mẫn trịnh trọng nói.

Chung Lăng add Tư Mẫn trên MSN, cô vốn rất ít mua đồ trên mạng, nhưng từ khi kết thân với Tư Mẫn, cô đã biến thành fan cuồng của Taobao, còn để xảy ra rất nhiều chuyện buồn cười, những chuyện này sẽ nói sau.

Hết giờ làm việc, trước lời mời nhiệt tình của Quách Chỉ Quân, Chung Lăng liền bắt xe đến nhà cô bạn ăn cơm.

Chỉ Quân ở khu Đại Hoa, cách công ty không xa, nhưng đang là giờ cao điểm, mặc dù đã rất cố gắng nhưng Chung Lăng vẫn đến muộn hơn giờ hẹn.

Quách Chỉ Quân hùng hổ nói: “Lát nữa nhớ phải tự giác, phạt ba chén, mình sẽ không gây khó dễ cho cậu nữa.”

Chung Lăng giả vờ không nghe thấy: “Lâm Sâm đâu?”

“Có ca mổ gấp phải làm thêm giờ, bọn mình mặc kệ lão ta, cứ ăn trước đi.” Chỉ Quân cởi tạp dề và bưng ra món ăn cuối cùng.

“Trông bộ dạng của cậu khá giống con gái nhà lành.” Chung Lăng xoa xoa cằm, nhìn Chỉ Quân một lượt từ đầu xuống chân vừa nói.

Chỉ Quân nhìn cô chằm chằm: “Đây vốn là con gái nhà lành, sao có chuyện giống hay không giống được.”

“À nói nhầm, là mẹ hiền vợ đảm.” Chung Lăng vội giải thích, nếu không móng vuốt của cô nàng đã chọc vào nách cô rồi.

“Thế nghe còn tàm tạm.” Quách Chỉ Quân gắp một miếng đùi gà vào đĩa Chung Lăng: “Thịt gà xào hạt dẻ, món cậu thích nhất đấy, ăn nhiều vào.”

“Cậu vẫn nhớ sở thích của mình hả?” Không phải Chung Lăng không cảm động, thực ra cô và Quách Chỉ Quân chỉ học với nhau một năm ngắn ngủi, nhưng không hiểu sao, hai người như đã quen nhau mười mấy năm.

Chỉ Quân xoa má Chung Lăng: “Coi cậu này, vừa gầy vừa tiều tụy.”

Chung Lăng liền nói: “Chứ sao nữa, bị nhà tư bản bóc lột mà.”

Quách Chỉ Quân liền đặt đũa xuống: “Lâu quên mất không hỏi cậu đang làm cho công ty nào? Đã làm giám đốc rồi thì việc cứ sai cấp dưới làm, tội gì phải để mình vất vả như vậy.”

“Tình hình hơi phức tạp.” Chung Lăng cười bình thản. “Một lúc một nhát chưa thể nói hết được.”

May mà những ngày vất vả nhất đã trôi qua.

Chung Lăng không muốn để bạn phải lo lắng nên không nói nữa, Quách Chỉ Quân cũng không nghĩ gì thêm, chỉ nói: “Cho mình một tấm card của cậu, lúc nào đi qua đó sẽ gọi cậu cùng ăn trưa.”

“Ok.” Chung Lăng gật đầu, lấy từ trong túi ra hộp đựng card visit rất xinh xắn.

Mắt Chỉ Quân liền sáng lên: “Hộp đựng card visit của cậu đẹp nhỉ.” Cô không đón lấy tấm danh thiếp của Chung Lăng mà lại tỏ ra rất có hứng thú với chiếc hộp, bèn nịnh nọt: “Tặng mình đi.”

Chung Lăng lườm cô nàng một cái: “Đừng có mơ.”

Chỉ Quân không thèm đếm xỉa, rút hết card visit ra trả lại cho Chung Lăng rồi trấn lột ngay hộp đựng card, cười như nắc nẻ.

“Cậu đâu có dùng đến, sao lại cướp của mình.” Chung Lăng giả vờ gây gổ.

“Kể cả không dùng đến, bỏ vào túi xách cũng thấy thích, không được sao?” Chỉ Quân không hề nhượng bộ.

“Trả lại cho mình.”

“Không trả đấy.”

Hai cô nàng tuổi cộng vào đã gần sáu mươi đuổi bắt nhau ở phòng khách, cười đùa khúc khích cứ như trẻ con.

Lúc mở cửa bước vào nhà, đập vào mắt Lâm Sâm là cảnh tượng đó. Anh lắc đầu, cười rồi nhặt đám card đang nằm la liệt dưới đất lên.

Chỉ Quân bước tới, cười nói: “Anh đói lắm rồi hả, mau rửa tay vào ăn cơm.”

Lâm Sâm không hề nể mặt Chung Lăng, cúi xuống hôn nhẹ lên trán vợ yêu.

Mặc dù mặt dày nhưng Chỉ Quân vẫn đỏ bừng mặt, đẩy anh một cái tỏ vẻ ngượng ngùng.

Chung Lăng thấy mừng vì Chỉ Quân đã tìm được người yêu thương cô thật lòng, nhưng vẫn không quên buông lời châm chọc: “Hai người bắt nạt tôi thân cô thế cô, thật là quá đáng.”

Ý cười lộ rõ trong đáy mắt Lâm Sâm, anh đưa lại cho cô những tấm card vừa nhặt lên, mắt liếc qua: “Ấy, em làm ở tập đoàn Hiển Dịch hả?”

Chung Lăng liền đáp: “Vâng, có gì không ạ?”

Lâm Sâm liền quay đầu sang hỏi: “Hình như Hướng Huy cũng làm ở Hiển Dịch đúng không nhỉ?”

Chỉ Quân liền bật cười: “Vòng vo một hồi, cuối cùng hóa ra toàn người quen.”

Chung Lăng sững lại: “Hai người quen Hướng Huy à?”

“Còn ai quen hơn vào đây nữa,” nói xong, Chỉ Quân liền liếc Lâm Sâm bằng ánh mắt châm chọc.

Lâm Sâm liền hắng giọng để che giấu: “Bao nhiêu năm trôi qua rồi mà em vẫn ghen hả.”

Chung Lăng sửng sốt đến nỗi đứng thẳng người lên: “Cậu và Hướng Huy...”

Chỉ Quân biết cô đã hiểu lầm, liền gõ ngón tay vào trán cô, ôm bụng cười lớn: “Cậu nghĩ gì vậy.”

Chung Lăng ấm ức đáp: “Hai người nói chuyện làm tôi hiểu lầm.”

Lâm Sâm quyết tâm không đếm xỉa đến hai cô nàng tư tưởng rất không trong sạch này, cúi đầu miệt mài ăn.

“Này, các món em nấu cho Chung Lăng, sao anh chỉ ăn một mình vậy.”

“Thế thì em phải chịu khó tiếp bạn thôi, toàn nói những chuyện linh tinh.”

“Sao em lại không tiếp chứ, anh xem em toàn nấu những món Chung Lăng thích ăn nhất.”

“Hóa ra trong lòng em anh chỉ đứng ở vị trí thứ hai, thật là đau lòng.”

Chung Lăng cố gắng nhịn cười, nhìn hai vợ chồng họ đấu khẩu với nhau thật thích thú.

Ăn xong cơm, Chung Lăng định giành quyền dọn dẹp, liền bị Chỉ Quân ấn xuống ghế sofa: “Sao có chuyện bắt khách phải lao động chứ.”

Lâm Sâm cười hề hề: “Hai em cứ nói chuyện đi, để anh rửa bát.”

Chỉ Quân bổ cam, táo và kiwi thành một đĩa lớn rồi đặt lên tràng kỷ: “Ăn hoa quả đi.”

Chung Lăng liền vỗ bụng nói: “Tớ thấy nếu đến nhà cậu thêm mấy lần nữa thì chắc chắn quần áo tớ phải mua tăng thêm một size.”

Chỉ Quân che miệng cười khúc khích.

Xem ti vi chán, không hiểu sao hai người lại nói đến Hướng Huy.

“Cậu còn nhớ lần trước đến bệnh viện thăm mình và gặp Diệp Tử không?”

Chung Lăng gật đầu, dĩ nhiên là cô còn nhớ.

“Cô ấy chính là vợ của Hướng Huy.” Chỉ Quân vừa cắt móng tay vừa nói. Diệp Tử là mối tình đầu của Lâm Sâm, câu “bao nhiêu năm rồi mà em vẫn còn ghen hả” Lâm Sâm nói lúc nãy chính là bắt nguồn từ đó.

Biết tin Hướng Huy đã có gia đình, không hiểu sao Chung Lăng lại thở phào một cái. Cô vừa quay chiếc bút trên bàn vừa nói: “Chỉ Quân, mình vừa mới biết người cứu mình ở Anh năm xưa là Hướng Huy chứ không phải Đường Tranh.”

“Hả!” Quách Chỉ Quân còn sửng sốt hơn cả cô khi vừa biết sự thật.

“Tình hình cụ thể thế nào mình cũng chưa rõ lắm, nhưng có thể khẳng định, hai người đó chơi rất thân với nhau.” Chung Lăng mỉm cười.

Quách Chỉ Quân phản ứng rất nhanh: “Thế cậu với Hướng Huy... các cậu...” Tình cảm của Chung Lăng dành cho Đường Tranh xuất phát từ sự đáp ơn, Chỉ Quân rất hiểu điều này nên mới hỏi như vậy.

Chung Lăng đưa mắt nhìn xuống, mỉm cười đáp: “Vừa nãy cậu nói anh ấy đã kết hôn, mình liền thở phào.”

“Mình cũng thở phào.” Quách Chỉ Quân mỉm cười, uể oải nằm xuống ghế sofa. “Nếu không mình cũng chẳng biết phải làm thế nào nữa.”

“Cậu còn không hiểu mình à, cho dù yêu một người nào đó sâu sắc đến đâu, mình cũng sẽ không chen chân vào gia đình người ta, huống chi giữa mình và anh ấy không có gì cả.” Tưởng Viêm làm người thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình Chung Lăng, khiến cô vô cùng khốn khổ, chắc chắn cô sẽ không cho phép mình làm chuyện như vậy.

“Ừ, trẫm cũng thấy yên lòng rồi.” Quách Chỉ Quân vỗ vai cô tỏ ý khen ngợi.

“Xí!” Chung Lăng xắn tay áo lên véo má cô nàng một cái: “Ba ngày không bị ăn đánh, nhà người càng được đà lấn tới rồi đấy.”

Quách Chỉ Quân luôn miệng xin tha: “Đại nhân khoan dung độ lượng, xin hãy bỏ qua cho tiểu nữ lần này.” Lúc này Chung Lăng mới buông tha cho cô nàng.

Chỉ mất mấy ngày Chung Lăng và Tư Mẫn đã trở nên thân mật, cô mới hiểu Tư Mẫn hơn. Thực ra Tư Mẫn là người rất dễ sống, nhiệt tình giúp đỡ mọi người, không như nhiều người việc không liên quan đến mình liền thờ ơ cho qua. Khi cô ấy đã chịu coi bạn là bạn thì cô ấy sẽ đối xử với bạn bằng cả tấm lòng. Nếu ở thời cổ đại thì chính là hiệp nữ lấy chữ nghĩa làm đầu.

Tư Mẫn cũng đã nói thật lòng mình với Chung Lăng, kể từ khi thành lập cho đến nay, chi nhánh Thượng Hải của Hiển Dịch chưa từng có giám đốc thị trường, phó tổng giám đốc phụ trách mọi việc, các bộ phận làm tốt chức năng của mình, ai làm việc người nấy rồi báo cáo công việc lên phó tổng giám đốc. Sự xuất hiện của Chung Lăng đã đảo lộn mọi trật tự trước đó, rất nhiều người lầm tưởng rằng cô đến để chia quyền hoặc giám sát mọi người, dĩ nhiên là có ấn tượng xấu đối với cô, hơn nữa với tư cách là giám đốc thị trường, tuổi tác của cô cũng hơi trẻ, thế nên mọi người mới đối xử với cô như vậy. Đối với mọi người, tất cả mọi việc đều cần một quá trình để thích nghi, thời gian dài sẽ thấy quen mà thôi.

Trước những lời này, Chung Lăng chỉ mỉm cười mà không nói gì. Cô có cách đối nhân xử thế của riêng cô, sẽ không vì sự gây khó dễ của người khác mà bỏ cuộc, cũng sẽ không vì sự đối xử nhẹ nhàng của người khác mà thấy thoải mái.

Hôm nay, Tư Mẫn hào hứng chat với Chung Lăng trên MSN: Thông báo cho cậu biết một tin vui nhé, hàng gửi đi từ Thanh Đảo, chỉ sau một ngày là đến Thượng Hải.

Chung Lăng không hiểu đầu cua tai nheo ra sao: Cái này thì có liên quan gì đến việc bán thiết bị?

Bị Tư Mẫn ném sang một cái nhìn khinh bỉ: Đang nói là shopping online.

Không phải là nói quá nhưng đích thực là tất những vấn đề liên quan đến shopping online, cô nàng cuồng Taobao này đều biết tuốt. Chung Lăng cười nói: Tìm được cái gì ngon bổ rẻ nhớ cho đây biết nhé.

Tư Mẫn: Yên tâm đi.

Chung Lăng đang chăm chú xem tài liệu thì Phương Nhiên, vị đồng nghiệp lâu ngày không lộ diện, gõ cửa vào nói nhỏ: “Giám đốc, tôi về rồi.”

Chuyến đi vừa rồi của Phương Nhiên kéo dài hơn hai tháng, nghe nói cô xin thường trú ở chi nhánh Bắc Kinh nhưng bị Hướng Huy ngăn lại. Chung Lăng không đả động gì chỉ hỏi: “Việc ở Bắc Kinh đã giải quyết ổn thỏa rồi chứ?”

“Cũng ổn ổn rồi ạ.”

Chung Lăng mỉm cười: “Ở đây rất cần cô, và cô cũng biết rằng nhân sự ở bộ phận thị trường vẫn đang thiếu.”

“Giám đốc cứ giao phó.”

“Phần này sẽ giao cho cô nhé.” Chung Lăng đưa tập giấy tờ cho Phương Nhiên: “Cứ tiến hành, cố gắng làm nhanh.”

“Dạ vâng.”

Hạ Dương nói Phương Nhiên là người bảo thủ, quả nhiên không sai. Và nguyên nhân khiến cô xin đi, Chung Lăng cũng đã đoán được phần nào.

Dù là người phụ nữ giỏi giang đến đâu, gặp phải những vấn đề liên quan đến chuyện tình cảm đều không thể gác lại được.

Chung Lăng lặng lẽ thở dài.