Mùa hạ chung tình - Chương 05 - Phần 2

Chung Lăng nhướng mày: Cứ theo ý anh.

Đi đâu tùy cô quyết định, giờ tôi phải đến chỗ khách hàng, nếu không có gì bất thường thì trước sáu giờ sẽ về.

Ok. Chung Lăng bực bội nghĩ, hắn ta lại điều khiển mình như trợ lý của hắn.

Chung Lăng đã xa Thượng Hải nhiều năm, thực sự không thông thạo môi trường xung quanh, đành phải gọi điện thoại cho Chỉ Quân.

“Chỉ Quân, cậu có biết phía Tây đường Nam Kinh có nhà hàng nào ổn ổn không?”

Chỉ Quân ngẫm nghĩ một lát, hỏi: “Cậu thích ăn món kiểu gì? Món ăn Quảng Đông, Thượng Hải, Đông Bắc hay Tứ Xuyên?”

“Tứ Xuyên đi.” Chung Lăng đáp.

“Dĩ nhiên lựa chọn đầu tiên phải là nhà hàng Tân Hương Hội rồi, nhưng phải đặt trước hai tuần, cậu đi bây giờ thì ít nhất phải xếp hàng ba tiếng đồng hồ.” Nói đến chuyện ăn uống Chỉ Quân sành hơn bất kỳ ai.

Nghe thấy thế, Chung Lăng đã mất hứng: “Đổi nhà hàng khác đi.”

“Nhà hàng phong vị Thượng Hải trên đường Thạch Môn cũng ổn đấy, nhưng nằm trong ngõ, không biết cậu có tìm được không.”

“Hữu xạ tự nhiên hương, no vấn đề.” Chung Lăng bèn ghi lại tên nhà hàng vào tờ giấy nhớ.

Quách Chỉ Quân phì cười: “Vốn tiếng Trung của cậu càng ngày càng giỏi nhỉ.”

“Thế đã nhé, cúp máy đây.”

“Ê, hẹn mấy giờ?”

“Hả?” Chung Lăng ngớ người.

“Chẳng phải cậu hẹn mình đi ăn cơm đó sao?” Quách Chỉ Quân đã phát hiện ra có điều gì đó bất thường.

Chung Lăng sờ tay lên mũi ngượng ngùng đáp: “Ờ, không phải cậu, bữa nay mình nợ, lần sau sẽ trả nhé.”

“...” Quách Chỉ Quân tức đến nổ đom đóm mắt.

“Sorry, mình chỉ muốn hỏi ý kiến cậu thôi.”

“Nhà ngươi tưởng ta là 114[4] hả?” Quách Chỉ Quân sửng cồ.

[4] Dịch vụ 114 ở Trung Quốc tương tự như dịch vụ 1080 ở Việt Nam.

Tranh thủ lúc cô nàng chưa nổi cơn tam bành, Chung Lăng vội vàng cúp máy trước.

Quách Chỉ Quân vẫn không chịu buông tha, một lát sau lại lên MSN tra khảo Chung Lăng: Khôn hồn thì khai ra đi, có phải hẹn với chàng Đông Gioăng Tống Minh Chí không?

Đâu có. Chung Lăng phủ nhận ngay. Đừng có nghĩ linh tinh.

Woa, có tình yêu mới hả. Bình thường Chỉ Quân luôn dịu dàng, chỉ có khi nói chuyện với Chung Lăng mới ngổ ngáo như vậy.

Chả buồn nói với cậu nữa. Mặc dù cha cô và Chung Khải cố tình vun vén cho cô và Hạ Dương, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ về chuyện đó.

Hê hê, cậu không nói mình cũng có cách để biết. Quách Chỉ Quân ngẫm nghĩ một lúc rồi nảy ra ý định.

Vậy hả? Mình dỏng tai lắng nghe đây.

Bản cô nương ắt có diệu kế, dĩ nhiên thiên cơ không thể tiết lộ. Nói cứ như đùa, bây giờ mà nói ra thì khác gì để Chung Lăng có cách đề phòng, cô không ngốc đến mức đó.

Chung Lăng đáp: Giỏi lắm.

Quách Chỉ Quân không phải vừa: Giỏi thì sao nào? Có người thích là đủ rồi.

Chung Lăng bật cười: Cậu quản Lâm Sâm cũng chặt gớm nhỉ.

Dĩ nhiên. Chỉ Quân dương dương tự đắc nói, đột nhiên lại cấp tốc đánh thêm một dòng: Hết giờ rồi, về nhé, bye bye.

Chung Lăng chưa kịp tạm biệt cô nàng thì avatar của Chỉ Quân đã biến thành màu xám.

Quách Chỉ Quân làm việc trong doanh nghiệp nhà nước, ngày nào đến bốn giờ ba mươi phút chiều là được về nhà, thật đúng là ghen tỵ chết đi được.

Công việc là do mình chọn, thế nên không có quyền hối hận, Chung Lăng ngưỡng mộ đến mức thần người ra một lát rồi lại tiếp tục vùi đầu vào công việc.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cửa phòng làm việc có tiếng gõ nhẹ.

“Mời vào.” Chung Lăng lên tiếng.

Người vừa bước vào có dáng đi nhanh nhẹn, giọng nói rất thoải mái: “Xin hỏi giám đốc có biết hoàng đế Ung Chính chết như thế nào không?”

Chung Lăng không ngẩng đầu lên: “Biết chứ, trường hợp đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc chết vì lao lực quá độ.”

“Biết mà cô vẫn lấy sức khỏe của mình ra đánh cược à? Từ nhỏ thầy cô giáo không dạy cô sao, phải biết lao động, nghỉ ngơi hợp lý.” Hạ Dương uể oải dựa vào chiếc ghế sofa với một tư thế rất không thẩm mĩ và ngáp.

Chung Lăng liếc đồng hồ dưới góc phải màn hình: “Ồ, đã bảy giờ rồi à.”

“Cả văn phòng chỉ còn lại một mình cô thôi.” Hạ Dương nhún vai.

“Thì tôi đang đợi anh đó thôi, nói mời anh đi ăn mà, tôi đã nói là làm.” Chung Lăng vừa dọn đống giấy tờ trên bàn vừa nói: “Anh về muộn như vậy mà cũng không gọi điện thông báo cho tôi?”

Nét mặt Hạ Dương ấm áp như chú khuyển bị bắt nạt: “Tôi có gọi mà, nhưng điện thoại của cô tắt máy.”

Chung Lăng móc điện thoại trong túi ra xem: “Sorry, hết pin rồi.”

Nét mặt Hạ Dương càng tỏ ra ai oán hơn: “Tôi tưởng là bị cô bỏ rơi cơ.”

“...” Chung Lăng cố gắng không trợn mắt lườm đối phương: “Anh có thể gọi máy bàn.”

“Gọi hồi lâu mà thấy máy bận suốt.” Hạ Dương xòe tay ra với vẻ rất tội nghiệp, nhìn vừa tức vừa buồn cười.

Cả buổi chiều cô không động đến điện thoại bàn, chẳng lẽ... quả nhiên, sau khi kiểm tra, Chung Lăng ngại ngùng nói: “Sorry, điện thoại để kênh.”

Hạ Dương xoa xoa sống mũi, cố tình thở dài thườn thượt một cách rất khoa trương.

Nét mặt Chung Lăng có vẻ luống cuống, cô chu miệng nói: “Đi thôi, đi ăn thôi.”

Bất giác Hạ Dương nở một nụ cười trên môi.

“Cô chắc chắn là nhà hàng đó nằm trên đường Thạch Môn chứ?” Nửa tiếng sau, Hạ Dương hỏi với vẻ đầy nghi hoặc. Chung Lăng gật đầu một cách quả quyết.

“Cô không nghe sai địa chỉ đó chứ?” Lại nửa tiếng đồng hồ nữa trôi qua, Hạ Dương hỏi một lần nữa, nét mặt càng tỏ ra nghi ngờ hơn.

Chung Lăng liếc anh chàng với vẻ không thèm chấp: “Chỉ số IQ của tôi là 130, liệu có thể ghi sai địa chỉ không?”

Hạ Dương cười cười: “Thực ra trí nhớ và chỉ số IQ không có liên quan nhiều với nhau, thông thường suy giảm trí nhớ là một trong những biểu hiện của chứng mất trí tuổi già.”

“...” Chung Lăng cứng họng hồi lâu rồi “xí” một tiếng.

Một tiếng đồng hồ sau, Hạ Dương đành bỏ cuộc, anh vừa lái xe vừa nghiêng đầu tìm nhà hàng “hữu xạ tự nhiên hương” của Chung Lăng, tìm đến lúc cổ đã mỏi nhừ mà không thấy bóng dáng đâu.

Chung Lăng cười cười tỏ ý biết lỗi, nhưng vẫn không chịu thừa nhận mình là kẻ ngờ nghệch trong chuyện nhớ đường hoặc tai hơi nghễnh ngãng.

“Nếu trông chờ vào cô thì chắc bữa tối thành bữa đêm rồi.” Miệng thì tỏ vẻ lầu bầu trách móc, nhưng ánh mắt Hạ Dương lộ rõ vẻ thích thú: “Ngồi yên nhé, tôi đưa cô đến một nơi.”

“Vậy hả?” Biết mình đuối lý, Chung Lăng không chống đối anh chàng nữa.

“Nếu chán thì có thể nghe nhạc. Ở đây có nhiều CD lắm, thế nào cũng có đĩa hợp với cô.” Hạ Dương cười thoải mái nói.

Chung Lăng nhìn anh chàng: “Anh không làm việc ở công ty quảng cáo thì thật là đáng tiếc.”

“...” Hạ Dương lẩm bẩm: “Làm phúc phải tội.” Hạ Dương vẫn giữ nụ cười trên môi: “Thế cô thích nghe gì?”

Yesterday, Think of me, Bleeding love, All I ask of you.”

Hạ Dương gật đầu, thầm ghi nhớ trong đầu.

Xe lên cầu vượt không lâu thì điện thoại của Hạ Dương đổ chuông, anh đeo tai nghe vào nghe một lát, nét mặt có vẻ trầm tư hơn.

Vừa cúp máy, Chung Lăng liền hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Hạ Dương cười thiểu não: “Xem ra bữa cơm này không được ăn rồi.”

“Xảy ra chuyện gì à?” Rất ít khi Chung Lăng nhìn thấy vẻ suy tư đó trên khuôn mặt Hạ Dương, trong lòng cũng có phần thấp thỏm.

“Micro gọi đến, thiết bị mà chúng ta cung cấp, ngoài cái máy sửa hôm qua, mấy cái khác đều xảy ra sự cố tương tự.” Hạ Dương cau mày, môi mím chặt.

Chung Lăng cúi đầu trầm tư.

“Để tôi đưa cô về trước rồi đến Micro.” Hạ Dương xuống đường cao tốc ở lối rẽ gần nhất rồi cho xe quay đầu.

Chung Lăng quả quyết nói: “Không cần đâu, để tôi đi với anh.”

Hạ Dương mỉm cười: “Ok.”

Trên đường đi, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng, không ai nói chuyện gì nữa.

Hạ Dương đỗ xe ở cổng công ty Micro, tay chống cằm nói: “Đến nơi rồi.”

Chung Lăng đưa tay mở dây an toàn, lần thứ nhất không mở được. Lúc này Hạ Dương đã đứng bên ngoài xe đợi cô. Chung Lăng toát hết mồ hôi vì cuống, tay càng kéo mạnh hơn, nhưng không hiểu tại sao, càng cuống càng không mở được. Cô cắn chặt môi, đành phải cầu cứu Hạ Dương: “Này, hộ cái.”

Hạ Dương lại phải chui vào xe, thấy Chung Lăng trong tình trạng dở khóc dở cười, bất giác miệng lại nhếch lên.

Chung Lăng trợn mắt: “Cười cái gì mà cười, tại con xe còm của anh đấy.”

Hạ Dương nhẹ nhàng nói: “Đúng, đúng.” Rồi anh cúi xuống, tay cầm hai đầu dây an toàn và kéo nhẹ. Một lần, hai lần, vẫn không được.

“Rốt cuộc anh có làm được không?” Chung Lăng bực bội hỏi.

“Đừng cuống, sẽ ổn ngay thôi.”

Cơ thể Hạ Dương thoang thoảng mùi hương bạc hà xen lẫn hương trà thơm mát, vì khoảng cách rất gần nên Chung Lăng cảm nhận được rất rõ. Đột nhiên mặt cô đỏ bừng, cô cao giọng hỏi để giấu đi vẻ ngượng ngùng: “Anh xong chưa vậy?”

“Xong ngay đây.” Hạ Dương cũng đang rất cuống.

“Hai người đang làm gì vậy?”

Một ánh đèn chói mắt chiếu lên cửa kính ô tô, Chung Lăng nheo mắt lại, vội đưa tay lên che mắt theo phản xạ.

Đúng lúc này, nghe thấy tiếng “cạch”, cuối cùng dây an toàn đã được mở ra.

Chung Lăng thở phù một tiếng.

Cửa xe mở ra, một ông già tuổi đã cao nhìn họ bằng ánh mắt nghi ngờ: “Hai người vừa làm gì trong xe vậy?”

Hạ Dương luống cuống đáp: “Cởi dây an toàn.”

“Vậy hả?” Nét mặt ông già lộ rõ vẻ không tin.

Hạ Dương chẳng buồn giải thích với ông ta, khóa xe rồi đi thẳng vào trong.

Chung Lăng bị kéo đi loạng choạng, liền thắc mắc: “Ông ta tưởng chúng ta đang làm gì chứ?”

Câu hỏi này lập tức khiến Hạ Dương mặt đỏ tía tai.

Lần này vẫn là ông Triệu, trưởng phòng mua sắm máy móc đón tiếp họ. Chỉ có điều lần này, sắc mặt ông ta rất khó coi, khi Hạ Dương vỗ mạnh vào vai, ông ta không nói gì với anh nữa.

Không đợi Hạ Dương lên tiếng, Chung Lăng tự giác lấy bút và sổ ra ghi chép. Cô ngồi xổm dưới đất, ghi hết các số liệu vào cuốn sổ, đồng thời cũng truyền đạt một số thông tin quan trọng cho Hạ Dương, Hạ Dương lại phản hồi những kết luận có được trong máy tính cho cô, hai người phối hợp rất nhịp nhàng.

Đột nhiên Hạ Dương ghé sát vào tai cô nói: “Không ngờ sự cố lần này lại kinh động đến tai của giám đốc mua sắm của Micro.”

Chung Lăng dừng tay, nhìn theo hướng Hạ Dương đang ngó, trước cửa phòng sạch, có một người đàn ông chừng trên dưới ba mươi tuổi đang đứng, mũi diều hâu, ánh mắt sắc lạnh.

Dường như nhiệt độ xung quanh anh ta cũng giảm đi mấy độ, Chung Lăng ác khẩu nói: “Gã kia hoặc là bị táo bón kinh niên, hoặc là dây thần kinh trên mặt bị làm sao đó.”

Hạ Dương cố gắng nhịn cười, vai hơi rung lên, nhịn cười khá vất vả.

Chung Lăng bình thản liếc anh chàng một cái: “Có gì là đáng cười đâu.”

Hạ Dương thôi không cười nữa, nghiêm mặt nói: “Đúng là không có gì đáng cười, chẳng qua vì thấy hiếm khi cô khôi hài như vậy, tôi phải cổ vũ chứ.”

“Anh đừng có bẻm mép nữa, có thể nhận thấy anh chàng giám đốc kia rất không hài lòng với anh.”

“E rằng anh ta không hài lòng với cả tập đoàn Hiển Dịch chứ không phải chỉ một mình tôi đâu.” Hạ Dương mỉm cười, nhưng cũng không giấu nổi vẻ lo lắng.

Chung Lăng lại nhìn ra phía ngoài, phát hiện thấy người đó đã bỏ đi.

Vì sự cố giống như lần trước nên Hạ Dương đã nhanh chóng tìm ra vấn đề, sau khi điều chỉnh lại, thiết bị hoạt động trở lại bình thường.

Sau khi ký tên trên giấy bảo trì, dường như ông Triệu muốn nói gì đó với Hạ Dương, nhưng ngập ngừng một lát lại thôi.

Sau khi lên xe, Hạ Dương hỏi: “Tôi về công ty, còn cô thì sao?”

“Chúng ta cùng chung ý nghĩ đấy, mau lên thôi.” Chung Lăng muốn liên hệ ngay với tổng công ty, báo cáo tình hình cụ thể, mặc dù nói hiện tại vẫn chưa có công ty nào tố cáo sự cố của thiết bị, nhưng hàng loạt vấn đề xảy ra ở công ty Micro đã đủ để phải đề cao cảnh giác.

Luân Đôn và Thượng Hải chênh lệch nhau tám tiếng đồng hồ, bây giờ đang là ba giờ chiều bên đó, Chung Lăng nối mạng và nói chuyện qua màn hình với Johnson.

Đầu tiên cô tường thuật lại khái quát tình hình sự cố xảy ra liên tục trong những ngày qua tại công ty Micro, thực ra hôm qua cô đã báo cáo nội dung cho trụ sở chính, nhưng rõ ràng việc này vẫn chưa được coi trọng.

Khi phân tích nguyên nhân xảy ra sự cố, gặp những thuật ngữ khó giải thích hoặc những chỗ Chung Lăng không hiểu, Hạ Dương liền bổ sung kịp thời, ở Hạ Dương toát lên vẻ tự tin rất tự nhiên, không hề tỏ ra sợ hãi trước sếp lớn của tổng công ty. Giọng anh từ đầu đến cuối rất bình thản, không rụt rè, không cao ngạo, nụ cười luôn nở trên môi.

Chung Lăng bất giác tự hỏi, không hiểu anh chàng là người như thế nào.

Mãi cho đến khi cuộc đối thoại giữa Hạ Dương và Johnson kết thúc, dường như Chung Lăng vẫn chìm trong dòng suy tư của riêng mình.

“Ê, cô nhìn tôi chằm chằm năm phút mà chưa hề chớp mắt rồi đấy, trông ghê quá.” Hạ Dương bình thản ngả người xuống ghế, giọng châm chọc.

Lúc này Chung Lăng mới trở về với thực tại, mặt hơi đỏ nói: “Nói xong rồi à?”

“Ừ, Johnson hỏi cô có muốn nói gì thêm nữa không, hỏi ba lần mà cô chẳng có phản ứng gì, thế là tôi liền kết thúc cuộc gọi thay cô.”

Chung Lăng vô cùng thiểu não, tại sao trong thời điểm quan trọng lại thất thần chứ.

Thấy cô ngẩn tò te, Hạ Dương liền phì cười: “Trêu cô đấy.”

“Anh...” Chung Lăng chỉ muốn cho ngay anh chàng cái bạt tai.

Hạ Dương né tránh ánh mắt đằng đằng sát khí của cô: “Nhưng Johnson nói, có thể ông ấy sẽ liên lạc với chúng ta bất cứ lúc nào, sẽ hơi vất vả đấy, hôm nay đừng rời khỏi công ty.”

“Ok, chuyện này no vấn đề.” Thức đêm làm thêm giờ đã từng là chuyện như cơm bữa đối với Chung Lăng, cô thấy quá đỗi bình thường.

Hạ Dương rút máy tính xách tay đặt trên bàn làm việc, sau đó nghiễm nhiên bá chiếm chỗ ngồi của Chung Lăng.

“Này, này.”

Hạ Dương xòe tay với vẻ rất vô tội: “Để tiện cho công việc, thôi cô chịu khó vậy.”

Đây mà là tiện cho công việc ư, chẳng khác gì cướp trắng trợn địa bàn của cô. Chung Lăng đành phải dịch máy xách tay ra rồi ngồi lọt vào một góc như cô vợ trẻ mới bị bắt về nhà chồng.

Ai làm việc người ấy, không ai nói gì với ai.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Hạ Dương nghe thấy bụng sôi “ục” một tiếng. Anh ngẩng đầu lên, đúng lúc chạm phải vẻ mặt rất không bình thường của Chung Lăng, đột nhiên hiểu ra vấn đề bèn nói: “Cô đợi nhé.”

Lúc ở công ty Micro, tinh thần tập trung cao độ, quay về văn phòng, thần kinh cũng căng thẳng không kém, hoàn toàn không có cảm giác đói, hiện giờ bình tĩnh trở lại, mới sực nhớ ra cả tối chưa ăn gì, ngay cả nước cũng chẳng uống ngụm nào.

Chung Lăng không giống với các cô gái khác, có thói quen đó bỏ đồ ăn vặt và bánh quy trong ngăn bàn làm việc, cùng lắm là tích trữ ít trà hoặc cà phê bột nhưng công ty không có máy pha cà phê nên dần dần cô cũng cai cả cà phê.

Chỉ một lát Hạ Dương đã trở lại, tay cầm hai bát mì ăn liền thơm sực nức.

Chung Lăng phấn khởi, tặc lưỡi nói: “Lúc đói có cái này nhét vào bụng chẳng khác gì được thưởng thức cao lương mĩ vị.”

Hạ Dương đưa cho cô đôi đũa dùng một lần, cười nói: “Thưởng thức cao lương mĩ vị thôi.”

Chung Lăng không ngại ngần mà đón lấy ngay, gắp một miếng mì lên ăn, ai cũng biết mì ăn liền ngửi thì thơm, nhưng ăn vào lại thấy vô cùng nhạt nhẽo, và thế là cô lẩm bẩm: “Giá mà có cái gì ăn kèm thì miễn chê nhỉ.”

Hạ Dương vỗ đét tay lên trán, đặt bát mì xuống rồi lại chạy ra ngoài, lần này anh mang vào hai chiếc xúc xích. “Lấy trong tủ lạnh đấy,” nói xong lại móc ra hai quả trứng muối đựng trong túi hút chân không như làm ảo thuật.

“Anh định ngủ đông hay sao vậy? Tích lũy lắm lương thực thế.” Chung Lăng nheo mắt cười.

Hạ Dương gãi đầu: “Đợt trước hay phải làm thêm giờ, bụng đói thì đầu gối phải bò thôi.”

Chung Lăng bóc túi ra, động tác vô cùng nhàn nhã, dường như đang thưởng thức món ăn của Pháp, không hề hấp tấp vội vàng.

“Cô thú vị thật đấy.” Hạ Dương buột miệng nói.

Chung Lăng liền hất hàm ra ý muốn hỏi.

“Ờ, biết tiến biết lùi, không nóng vội, biết chịu khổ, là em bé ngoan.”

“...” Chung Lăng suýt sặc, “Xin hỏi, anh đang viết bản tổng kết cuối kỳ hả?”

Hạ Dương nhìn thẳng vào cô nhưng không cười.

Trước cái nhìn lặng lẽ của Hạ Dương, hai má Chung Lăng dần dần đỏ ửng, rồi cô đành cúi đầu.

“Mì nguội rồi kìa, thôi ăn đi.” Hạ Dương quay mặt đi, cười chỉ vào bát mì.

Chung Lăng khẽ “ờ” một tiếng, không biết trong lòng đang hụt hẫng hay đang thầm thở phào.

Ăn xong bát mì ăn liền với xúc xích và trứng muối, không biết nên gọi là bữa tối hay bữa đêm, Hạ Dương tranh phần lau bàn và vứt bát đũa ra thùng rác. Còn Chung Lăng thì nhàn hạ thảnh thơi.

Thu dọn xong xuôi, Hạ Dương lại lục lọi một hồi trong tủ đựng giấy tờ chung, cười tủm tỉm nói: “Tìm thấy rồi.”

“Gì vậy?” Chung Lăng hỏi.

“Sạc pin.” Hạ Dương cười cười nói: “Chắc là điện thoại của cô dùng được.” Rồi anh bổ sung: “Nhỡ người nhà, bạn bè có việc cần tìm lại không tìm được sẽ lo đấy.”

Chung Lăng thấy cảm động trước sự tận tâm của anh, nhưng vẫn cứng đầu nói: “Chẳng có ai tìm đâu.” Mặc dù nói vậy, cô vẫn móc điện thoại ra cắm vào ổ sạc.

Trong tích tắc mở máy, chuông báo tin nhắn đổ liên hồi, nụ cười trên môi Hạ Dương lại càng hiện rõ hơn.

Khóe mép Chung Lăng bất giác giật giật.

Trong hòm thư đến có bảy, tám tin nhắn chưa đọc, ngoài mấy tin rác của công ty viễn thông, tin cho vay lãi, cung cấp hóa đơn, còn lại đều là tin nhắn của Quách Chỉ Quân.

“Cậu đến nhà hàng chưa?”

“Thế hẹn người ta mấy giờ?”

“Muốn chết hả, dám tắt máy ư.”

“Cậu nhớ đấy, mình sẽ cho cậu một trận biết tay.”

Thời gian nhận tin nhắn là 6 giờ 34 phút, 7 giờ 30 phút, 8 giờ 15 phút, cuối cùng là 9 giờ đúng.

Chung Lăng không hiểu đầu cua tai nheo thế nào, kể cả là cô hẹn hò với người khác thì cũng không đến mức phải kích động như vậy chứ. Cô không định gọi điện thoại giải thích với Chỉ Quân, gần sáng rồi, nhỡ mà phá đám giây phút tình chàng ý thiếp của vợ chồng người ta thì thất đức quá.

Cô một lòng một dạ nghĩ cho Quách Chỉ Quân, nhưng người ta lại không chịu buông tha cho cô. Vừa uống được ngụm trà sữa do Hạ Dương pha, chưa kịp thưởng thức hương vị thì tên Chỉ Quân đã nhấp nháy trên màn hình điện thoại.

Tiếng chuông nghe rất vang trong không gian tĩnh mịch, Chung Lăng liếc Hạ Dương một cái rồi lặng lẽ nghe máy.

“A lô.”

“Đồ chết tiệt, sao bây giờ mới chịu nghe máy.”

Tiếng quát như tiếng gào thét của sông Hoàng Hà làm Chung Lăng giật mình, suýt thì làm rơi điện thoại xuống đất, Chung Lăng ngượng ngùng hắng giọng, lại liếc Hạ Dương cái nữa, anh chàng vẫn đang chăm chú nhìn màn hình máy tính, dường như không nghe thấy động tĩnh phía bên cô.

“Có gì thì cứ bình tĩnh nói xem nào, bạn Quách Chỉ Quân.” Chung Lăng cười giả lả, chơi với nhau lâu rồi, cô biết rất rõ mỗi khi Chỉ Quân lên cơn điên thì tuyệt đối không được gây gổ.

“Tại sao cậu lại xảo quyệt như vậy, thay đổi địa chỉ đi ăn mà không thông báo cho mình, báo hại mình đợi hơn ba tiếng đồng hồ, lại còn vứt Lâm Sâm ở nhà một mình nữa, cậu đối xử với mình thế hả?” Quách Chỉ Quân nổ một tràng dài như bắn súng liên thanh, không hề dừng lại giữa chừng.

Chung Lăng khóc dở mếu dở: “Tiểu thư ơi, sao dạo này nàng ăn nói gì mà uyên thâm thế, tha lỗi cho sự ngu dốt của mình, mình chẳng hiểu gì cả.”

Sau khi nghe Chỉ Quân giải thích một hồi, cuối cùng Chung Lăng đã hiểu đầu đuôi sự việc.

Sau khi tan sở, Quách Chỉ Quân đã có mặt từ sớm ở nhà hàng để phục kích, muốn chiêm ngưỡng nhân vật mà Chung Lăng đã hẹn. Ai ngờ, nước trà uống hết ấm này đến ấm khác, bị nhân viên nhà hàng lườm hết lần này đến lần khác mà vẫn không thấy bóng dáng Chung Lăng đâu. Đến khi đói mờ mắt định gọi mấy món ăn cho bõ tức thì phát hiện ra vì đi vội quá, quên cả ví tiền ở bàn làm việc, cuối cùng đành phải tiu nghỉu chuồn mất trước ánh mắt nảy lửa của nhân viên nhà hàng.

Không nghe thì thôi, nghe xong Chung Lăng liền cười ngặt nghẽo.

“Còn cười được à?” Chỉ Quân cay cú nói.

Chung Lăng vui không sao kể xiết: “Ai bảo cậu thích nhòm ngó chuyện của người khác như vậy, đáng đời.”

Quách Chỉ Quân nói: “Nếu cậu nói sớm thì mình đã không xui xẻo như thế.”

Chung Lăng tưởng tượng ra cảnh cô nàng Chỉ Quân vốn rất sĩ diện mà phải tiu nghỉu bỏ về trước ánh mắt coi thường của bá quan văn võ như thế nào, không thể nhịn nổi cười.

Hạ Dương ngẩng đầu lên nhìn Chung Lăng, anh chưa bao giờ nhìn thấy cô cười rạng rỡ như thế.

Quách Chỉ Quân cười gằn: “Chung Lăng, cậu muốn chết đúng không?”

“Không dám, muộn thế này rồi mà cậu còn chưa ngủ à?” Chung Lăng vội lảng sang chủ đề khác.

“Một là không gọi được cho cậu cũng thấy lo, hai là sau khi về nhà lại lôi Lâm Sâm đi ăn đêm xả hận, đang đợi cho ngót bụng đây.”

Chung Lăng biết Chỉ Quân quan tâm đến cô thật lòng, cũng hiểu chỉ trước mặt cô, Chỉ Quân mới có thể nói chuyện thoải mái, không nề hà bất kỳ điều gì như vậy. Cô ái ngại đáp: “Điện thoại hết pin, không phải cố tình không nghe điện thoại của cậu đâu.”

“Thôi thôi, biết lỗi là tốt rồi.” Quách Chỉ Quân hào hứng nói, gạt ra khỏi đầu mọi nỗi ấm ức.

“Muộn rồi, mau nghỉ đi thôi.”

“Ok, cậu cũng ngủ sớm đi.”

Chung Lăng chưa kịp mừng thầm thì Chỉ Quân lại nói tiếp: “Đừng tưởng mình mắc chứng bệnh đãng trí của người già, ta phải lấy lại sức để ngày mai còn hỏi tội cậu. Phụ nữ không ngủ đủ sẽ nhanh già lắm, chúc ngủ ngon.”

“...” Chung Lăng lấy tay giật tóc, lần thứ “n” tự đặt dấu hỏi kết bạn với cô nàng này rốt cục là niềm hạnh phúc hay nỗi bất hạnh đây. Cô thở phù một tiếng, tiếp tục uống cốc trà sữa đã nguội.

“Rất hiếm khi thấy cô cười thích thú như vậy.” Hạ Dương nhướng mày.

Chung Lăng mỉm cười: “Vậy hả?”

Hạ Dương chợt đứng phắt dậy rồi tiến lại gần cô, miệng cười tủm tỉm.

Chung Lăng có cảm giác như tim đập nhanh hơn.

Hạ Dương đã rút ngắn khoảng cách giữa hai người, đưa tay lên, Chung Lăng cảm thấy người run bắn lên.

“Miệng cô dính cái gì kìa.” Ánh mắt Hạ Dương sâu thẳm, anh lấy giấy ăn thấm nhẹ lên môi cô.

Chung Lăng vội vàng đưa tay ra: “Để tôi tự lau.” Tim đập loạn xạ, dường như mỗi lúc một mạnh hơn.

Ý cười dịu dàng trong mắt Hạ Dương lan tỏa: “Ừ.”

Chung Lăng đưa mắt nhìn xuống, lau đi lau lại, trái tim vẫn không nằm trong phạm vi kiểm soát của cô.

Hạ Dương ngồi xuống, miệng vẫn mỉm cười.

Chung Lăng cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, tay nắm con chuột nhưng đầu óc lại để đâu đâu.

“Cô ngủ một lát đi, nếu Johnson gọi, tôi sẽ giải quyết, nếu không đối phó được, tôi sẽ gọi cô.” Hạ Dương nói rất thấu tình đạt lý.

Chung Lăng trầm ngâm một lát: “Mình có thể thay phiên nhau trực, ba giờ anh gọi tôi dậy nhé.”

“Tôi không ngủ, tuần tới có một lô thiết bị mới về. Tôi phải đi lắp ráp, chạy thử, bây giờ đang có thời gian, tôi tranh thủ xem ít tài liệu.” Hạ Dương vừa nói vừa cười mỉm.

“Vậy à.” Chung Lăng nheo mắt, không nói thêm gì nữa.

Hạ Dương chỉ vào quầng mắt đen của cô nói: “Bạn cô nói đúng đấy, con gái phải quan tâm đến vấn đề chăm lo cho sắc đẹp.” Giọng anh chàng vô cùng chân thành nhưng Chung Lăng vẫn thấy hận lắm, sự quan tâm và chu đáo của Hạ Dương không thể che giấu bản chất ác khẩu của anh ta.

Chung Lăng hậm hực tắt máy rồi nằm xuống sofa.

Hạ Dương nở một nụ cười dịu dàng, đứng dậy điều chỉnh nhiệt độ điều hòa lên cao hơn mấy độ rồi tắt đèn.

Chung Lăng yên tâm nhắm mắt lại rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.