Mùa hạ chung tình - Chương 05 - Phần 1

Chương 5

Được ngủ một giấc ngon lành, tỉnh dậy Chung Lăng cảm thấy vô cùng sảng khoái. Cô liếc điện thoại di động, đồng hồ sinh học đã được hẹn trước, dù đi ngủ muộn đến đâu, cô như người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế[1], cứ đến giờ này là không tài nào ngủ được nữa. Chỉ có điều, hôm qua cô ngủ rất ngon, nên lúc này tinh thần phấn chấn, khí sắc hồng hào.

[1] Rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD) là một dạng trong nhóm bệnh rối loạn lo âu. Người bị ảnh hưởng của bệnh có những ý nghĩ và hành vi lặp lại một cách vô nghĩa mà không kiểm soát được.

Vệ sinh xong xuôi, bất ngờ cô nhận được điện thoại của Tống Minh Chí.

“Xin chào.”

“Xin chào.” Phản ứng đầu tiên của Chung Lăng là vừa mới sáng ra anh ta gọi điện thoại đến, chẳng lẽ cô lại để quên cái gì trên xe anh ta ư?

Tống Minh Chí cười nói: “Anh đi làm, tiện thể đón em nhé.”

Chung Lăng ngẩn người, chuyện gì vậy nhỉ?

“Không lẽ em quên rồi ư?” Tống Minh Chí bật cười thành tiếng.

Anh chàng nói như vậy, Chung Lăng vội lục lại trong đầu, dường như, phải chăng, có lẽ cô đã hứa với anh chàng một số chuyện. Cô cười hơ hơ mấy tiếng, Tống Minh Chí bất lực nói: “Thử nghĩ lại đi.”

Chung Lăng ngồi xuống lục lại ký ức. Tối qua cô và Tống Minh Chí uống rượu ở quán Atlantic Bar and Grill đến nửa đêm, cô đã nói rất nhiều điều đáng lẽ không nên nói, sau đó anh đưa cô về nhà, trên xe, Tống Minh Chí nói muốn để cô thấy trong công việc, anh là người như thế nào.

“Nghĩ ra chưa?”

“Ờ.” Chung Lăng cười hồn nhiên, “Thực ra không cần thiết phải phiền hà như vậy.”

“Không phiền đâu.” Tống Minh Chí khẳng định.

Tống Minh Chí nói, trong bệnh viện anh là vị thần mặt sắt nổi tiếng, từ y tá đến bệnh nhân đều sợ khi nhìn thấy bộ mặt sắt đó của anh. Chung Lăng không tin, ấn tượng của cô đối với anh từ trước tới giờ đều là ôn hòa, nhã nhặn, thế nên trí tò mò nổi lên, muốn xem thực hư thế nào. “Thôi được.” Cô nói. Không hiểu tại sao, tự nhiên cô lại nhớ đến Hạ Dương, thái độ nghiêm túc trong công việc hoàn toàn khác với vẻ lãng tử lúc rảnh rỗi.

“Anh đứng dưới đợi em, em cứ bình tĩnh, không phải vội.”

Chung Lăng bỏ điện thoại xuống rồi ra ban công ngó, quả nhiên nhìn thấy chiếc xe Honda màu đen của Tống Minh Chí đang đỗ dưới sân.

Cô thay quần áo đi xuống, Tống Minh Chí vội vàng dập điếu thuốc lá rồi cười hiền lành.

“Làm bác sĩ nhiều lúc cũng phải giải tỏa stress, tôi hiểu mà.” Chung Lăng xuề xòa.

Tống Minh Chí ngập ngừng trong giây lát: “Anh vốn tưởng rằng phụ nữ phải mất không dưới một tiếng đồng hồ cho việc ăn mặc, trang điểm rồi mới ra khỏi nhà.”

Chung Lăng mỉm cười: “Xem ra anh có vẻ hiểu phụ nữ nhỉ.” Vừa dứt lời cô đã thấy hối hận, câu nói này nghe sặc mùi khích tướng, việc anh ta đã từng đợi bao nhiêu cô gái có liên quan gì tới cô.

Dường như Tống Minh Chí đã cảm nhận được một sự ám thị nào đó, anh nhướng mày: “Em quan tâm đến điều đó lắm hả?”

Chung Lăng liền nhún vai, nhếch mép: “Đó là chuyện tốt, chứng tỏ anh tôn trọng phụ nữ.”

“Đúng là em rất khác người.”

“Anh quá khen.” Chung Lăng cười đáp.

Một người vốn rất nhẹ nhàng, điềm đạm như Tống Minh Chí, sau khi thay sang chiếc áo blu, dường như được phú thêm một khí chất khác người, Chung Lăng đã từng nghe Quách Chỉ Quân nói về cái gọi là bị hút hồn bởi một loại đồng phục nào đó, bản thân cô ấy đã bị Lâm Sâm bỏ bùa mê theo cách đó.

“Em vẫn chưa tưởng tượng ra cảnh trông anh dữ dằn với bộ mặt sắt thì sẽ như thế nào?” Chung Lăng cười nói.

“Lát nữa em sẽ thấy thôi.” Tống Minh Chí nghiêm nghị cầm tập bệnh án lên rồi kẹp một chiếc bút bi vào túi áo ngực.

Anh vừa bước vào phòng bệnh, bệnh nhân và người nhà họ vốn đang chuyện trò rôm rả liền im bặt như thóc đổ bồ.

Tống Minh Chí lạnh lùng liếc sang, Chung Lăng phát hiện thấy một số người yếu bóng vía còn hơi run run.

Cuối cùng cũng có người lên tiếng: “Chào bác sĩ Tống.”

Những người còn lại liền líu ríu bắt chước chào theo.

Tống Minh Chí đến gần giường bệnh trong góc: “Hai ngày rồi chưa đi vệ sinh hả?”

Bệnh nhân A là một người đàn ông hơn 50 tuổi, đứng trước mặt Tống Minh Chí trẻ hơn mấy chục tuổi, không còn chút hào khí nào, ông ta cúi đầu: “Vâng ạ.”

“Những điều tôi dặn bác, bác đã thực hiện nghiêm túc chưa?”

Bệnh nhân A đáp lí nhí: “Miệng ăn chẳng thấy ngon gì cả, hôm qua phải bảo thằng con đi mua cho lọ tương ớt...” Giọng ông ta mỗi lúc một nhỏ hơn, đến cuối chẳng nghe thấy tiếng gì nữa.

Tống Minh Chí lập tức nổi nóng: “Tôi đã nói với bác bao nhiêu lần rồi, bác phải kiểm soát cái miệng của mình.”

Bệnh nhân A gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Dạ, dạ, lần sau sẽ không thế nữa ạ.”

Tống Minh Chí quay đi, bệnh nhân B nhũn nhặn nói: “Bác sĩ Tống, tôi đã nghiêm túc thực hiện mọi lời dặn dò của bác sĩ rồi ạ.”

“Vậy hả?” Tống Minh Chí nhìn bệnh án. “Báo cáo chức năng thận của anh vừa mới có đây, mấy chỉ số đều vượt quá giới hạn cho phép.” Giọng anh không to, nhưng toát lên một uy lực khiến người ta rất sợ.

“Có thể, có thể là...” Bệnh nhân B luống cuống, không biết phải đáp thế nào.

Bệnh nhân C vội vàng báo cáo: “Bác sĩ Tống, người nhà cậu ấy mang cơm đến cả tuần, hôm thì thịt bò xào lăn, hôm lại thịt lợn xào thập cẩm, à đúng rồi, hôm qua thấy còn ăn ba ba nữa.”

Bệnh nhân B trợn mắt nhìn anh ta rồi ngượng ngùng lấy tay sờ sờ cánh mũi.

“Anh coi lời dặn của bác sĩ như gió thoảng qua hả?” Đột nhiên Tống Minh Chí cao giọng hỏi.

“Không dám, không dám ạ.”

Tống Minh Chí sầm mặt: “Mời anh ra viện cho, anh có coi sức khỏe của anh ra cái gì đâu, tôi sốt ruột gì chứ.”

Bệnh nhân B mặt mày rầu rĩ: “Bác sĩ Tống, từ nay trở đi tôi hứa là sẽ không thế nữa.”

“Lần sau không được tái phạm đâu đấy.”

“Dạ, chắc chắn, chắc chắn.”

Tống Minh Chí đến giường bệnh thứ ba, chiếc bàn bên cạnh đặt PSP[2], máy tính xách tay, ngoài ra còn có một số đồ ăn vặt như khoai tây chiên, ô mai...

[2] Playstation Portable: máy chơi game cầm tay của SONY.

Vừa chạm phải ánh mắt sắc lạnh của Tống Minh Chí, bệnh nhân C vội đưa mắt ra hiệu cho con gái thu lại.

“Cô đến để chăm sóc người bệnh chứ không phải đến chơi.” Tống Minh Chí chỉ vào cô bé 17, 18 tuổi nói.

Cô bé vốn nhút nhát, mặt đỏ như gấc, gật đầu liên hồi, sợ rúm người lại.

“Nếu lần sau còn thế này thì tôi sẽ bảo y tá mời ra ngoài đấy.”

Cô bé như muốn bật khóc, Tống Minh Chí vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng đó.

Bệnh nhân A và bệnh nhân B ngồi ngoài chứng kiến với vẻ rất thích thú, quên mất rằng mình cũng vừa mới bị Tống Minh Chí quạt cho một trận.

Chung Lăng thực sự choáng, mọi thứ hoàn toàn trái với sự tưởng tượng của cô.

“Ba anh ăn sáng xong nhớ gọi bác sĩ đến truyền nước, đã nghe rõ chưa nhỉ?”

“Dạ rõ rồi ạ, bác sĩ.” Ba người đồng thanh đáp.

Tống Minh Chí gật đầu với vẻ hài lòng.

Ánh mắt Chung Lăng nhìn anh lộ rõ vẻ không tin.

Tống Minh Chí mỉm cười hiền lành: “Anh phải nghỉ một lát trước khi vào phòng bệnh thứ hai.”

“Vừa nãy, tôi có cảm giác như hoàn toàn không quen biết anh.”

“Có phải cảm thấy anh như người mắc chứng rối loạn nhân cách không[3]?”

[3] Rối loạn nhân cách (Personality disorders) là tập hợp các trạng thái để biệt định các đối tượng có cách sống, cách cư xử và cách phản ứng hoàn toàn khác biệt với người thường nhưng lại không đủ các triệu chứng của một bệnh lý tâm thần đặc trung.

Chung Lăng chậm rãi lên tiếng: “Giả vờ như thế không mệt à?”

Tống Minh Chí lắc đầu: “Hồi mới tốt nghiệp vào làm trong bệnh viện này, anh cũng muốn tạo quan hệ tốt với bệnh nhân, dùng sự chân thành để thuyết phục họ, nhưng anh đã nhầm, em càng nhũn nhặn, hòa nhã với họ, họ càng coi em không ra gì. Nếu em kiệm lời, ăn nói nghiêm khắc, họ lại nể trọng em hơn. Họ tin rằng vị bác sĩ nào càng nóng tính thì càng có trình độ cao.”

“Vậy hả?” Chung Lăng trầm ngâm hỏi: “Thế hôm nay anh đưa tôi đến đây...”

“Em thông minh như vậy, chắc chắn đã đoán được từ lâu, giám đốc.” Tống Minh Chí mỉm cười.

“Như thế có thực sự ổn không?” Chung Lăng vẫn tỏ thái độ nghi ngờ.

“Phong cách lịch lãm của người Anh không thể áp dụng ở Trung Quốc được. Em càng lịch sự, nhã nhặn, người khác càng cảm thấy em dễ bắt nạt, những lúc cần rắn, em phải rắn.”

Chung Lăng đứng thẳng người, mỉm cười đáp: “Tôi nghĩ nên thử cách này xem thế nào.”

“Chúc em mã đáo thành công.” Tống Minh Chí nhìn cô, mắt nheo lại.

Ánh mắt Chung Lăng lộ rõ vẻ cảm kích: “Thôi tôi không làm phiền việc thăm khám của anh nữa.” Rồi cô ranh mãnh chỉ ra cầu thang: “Tôi phải về đây.”

Ánh mắt Tống Minh Chí lộ rõ vẻ nhiệt tình và tán thưởng.

Đúng chín giờ Chung Lăng mới có mặt ở công ty, Hạ Dương cũng vừa bước vào, anh nhìn cô với ánh mắt sửng sốt: “Lạ thật, sao hôm nay cô cũng đi làm muộn thế.”

“Ờ.” Chung Lăng cảm thấy không cần thiết phải giải thích với anh ta.

Hạ Dương lại cười cười ghé sát hơn: “Không đến mức vì nợ tôi một bữa cơm mà mất ngủ cả đêm chứ?”

Chung Lăng liền nhắc: “Đúng chín rưỡi tôi thu báo cáo.”

“...” Hạ Dương hậm hực, “Cô không nói được cái gì thú vị hơn à.”

Chung Lăng liền liếc anh chàng một cái: “Không.”

Hạ Dương mỉm cười, bất lực đáp: “Ok, giám đốc.”

Chung Lăng mở máy tính được một lát thì nhận được email của Hạ Dương.

Bản báo cáo sự cố thiết bị của công ty Micro, một bản tiếng Trung, một bản tiếng Anh, viết rất chi tiết, dài hai trang, trong đó còn bao gồm một số kiến nghị quan trọng về việc nên cải tiến thế nào. Chung Lăng mỉm cười, cái này giúp được cô rất nhiều trong việc triển khai công việc tiếp theo.

Điện thoại nội bộ đổ chuông, Chung Lăng vẫn còn đang say sưa với bản báo cáo, thờ ơ nghe máy: “Hello, tôi là Kiya.”

“Hài lòng với bản báo cáo chứ?” Giọng nói trầm ấm, uể oải của Hạ Dương vang lên.

Chung Lăng bĩu môi: “Tạm đạt.”

Hạ Dương thủng thẳng nói: “Yêu cầu cao nhỉ.”

Chung Lăng không đáp.

“Cô lại nợ tôi một bữa cơm nữa nhé.”

“Lý do gì chứ?” Chung Lăng cảm giác lần nào nói chuyện với Hạ Dương luôn phải đề cao cảnh giác nếu không sẽ rơi vào bẫy của anh ta.

Nụ cười của Hạ Dương rất hờ hững: “Nếu bản kế hoạch của cô mà có thêm được những thông tin này, tôi tin sếp Hướng Huy chắc chắn sẽ không còn gì để phản bác.”

“Ok.” Việc gì quan trọng, việc gì không, Chung Lăng tách bạch rất rõ ràng, cô vui vẻ đồng ý.

Hạ Dương cười rất thích thú.

Nick chat của Quách Chỉ Quân nhấp nháy hồi lâu dưới góc phải màn hình máy tính, Chung Lăng mới mở ra.

Lăng Lăng: Có việc gì vậy, đang bận lắm.

Quân tử nhất ngôn bực bội đáp: Cụ vẫn sống hả cụ.

Chung Lăng cười đáp: Khi chưa hoàn thành công việc, không có tư cách chết.

Quách Chỉ Quân lườm: Cậu chỉ biết đến công việc thôi, trong lòng còn có mình nữa hay không?

Chung Lăng bụm miệng cười: Cậu mà để Lâm Sâm nghe thấy câu này, chắc chắn là tưởng cậu và mình có gì mờ ám rồi lấy đầu mình mất.

Quân tử nhất ngôn: Mờ ám thì mờ ám, cậu nói đi, cậu về Thượng Hải bao lâu như vậy mà đến thăm mình được mấy lần?

Chung Lăng bấm đốt ngón tay, đúng là ít thật. Cô nói: Sorry nhé.

Ai ngờ Quách Chỉ Quân lại chuyển ngay sang chủ đề khác, cười rất ranh mãnh: Nghe nói hôm nay cậu đưa bác sĩ Tống Minh Chí đi làm hả?

Lăng Lăng: Thông tin nhanh nhạy thật, nhưng không chính xác, gã phóng viên Lâm Sâm làm ăn vớ vẩn quá.

Thích nghe chuyện người khác vốn là bản tính của phụ nữ, Chỉ Quân cũng không nằm ngoài số đó, cô giục giã: Kể nghe xem nào.

Đúng lúc này Chung Lăng thấy có email mới, mở ra xem thì hóa ra là thư của Johnson ở trụ sở chính tại Anh, cô không còn thời gian tán gẫu với Chỉ Quân nữa mà vội vàng tắt khung chat.

Lá thư dùng những ngôn từ rất gay gắt để bày tỏ sự thất vọng đối với việc Chung Lăng sau khi về chi nhánh Thượng Hải không hề có thành tích gì nổi bật, tuy nhiên vẫn khẳng định năng lực của cô, hy vọng cô có thể đưa ra một bản kế hoạch marketing xuất sắc trong thời gian ngắn nhất.

Chung Lăng chăm chú đọc mấy lần, cuối cùng thở dài thườn thượt.

Cô về Thượng Hải chưa đầy một tháng, các đồng nghiệp ở bộ phận thị trường lại rất không nhiệt tình hợp tác, trong bối cảnh này, xác suất để gặt hái thành tích gần như là con số không. Cô biết thời gian tổng công ty dành cho cô không còn nhiều, nếu cứ tiếp tục thế này, e rằng sẽ bị điều về sớm. Đây không phải là kết quả mà cô muốn. Cô không muốn quay về đối mặt với Đường Tranh, chắc chắn là vẻ mặt anh ta sẽ thể hiện rõ thông điệp coi thường: Làm sao mà em tồn tại ở đó được. Dĩ nhiên là cô có thể lựa chọn cách từ chức, nhưng cô càng không muốn bị ba cô đánh giá thấp, nghiễm nhiên ép cô quản lý cái doanh nghiệp của gia tộc mà từ nhỏ cô đã không có hứng thú.

Điều khiến Chung Lăng bực bội hơn là, lá thư này còn được gửi cho cả Hướng Huy, như thế chẳng khác gì tát thẳng vào mặt cô một cái.

Chung Lăng ôm đầu, cảm thấy đầu đau như búa bổ.

Quân tử nhất ngôn: Alo, alo.

Lăng Lăng uể oải đáp: Vừa bị ăn chửi đây này.

Quách Chỉ Quân hào hứng hỏi: Ai mà dám to gan lớn mật như vậy?

Thôi tạm dừng đã nhé, hôm nào ta mời ngươi ăn cơm.

Ok.

Ăn cơm xong, Chung Lăng tiếp tục đau đầu với phương án marketing. Có thể là do cá của nhà hàng phía dưới không được tươi ngon, bụng thấy hơi khó chịu, Chung Lăng phải chạy ra WC mấy lần.

Cũng chính vì lẽ đó, cô đã nghe thấy những điều đáng lẽ không nên nghe.

“Chưa đến tám giờ bà la sát đã có mặt ở công ty, khiến sắc đẹp em thiệt hại ít nhất một tiếng đồng vì thiếu ngủ.” Giọng này hình như là của Lo Lo trực quầy.

“Lần trước bà la sát ép chị ăn đậu phụ thối, báo hại chị về đánh răng ba lần mà vẫn bị chồng chê.”

“Yên tâm đi, cô ta không tồn tại ở đây được lâu đâu.”

“Gì cơ, chị có thông tin nội bộ gì à?”

“Ờ, vô tình chị nghe được điện thoại của sếp Huy, đại loại như cô ta sẽ sớm bị điều về thôi. Mọi người thử nghĩ mà xem, không là cô ta thì còn ai vào đây nữa?” Giọng này Chung Lăng không quen lắm, nhưng theo sự suy đoán của cô, chắc chắn là Tôn Vi, thư ký của Hướng Huy.

“Tuyệt quá, những ngày cực khổ sắp kết thúc rồi.”

Mấy cô nàng đang chuyện trò rôm rả, đột nhiên liền dừng lại, Lo Lo hỏi nhỏ: “Không biết có phải cô nàng nghe thấy không nhỉ?” Cô ta chỉ vào hai căn phòng đang kín cửa.

“Làm sao có chuyện đó.”

Nụ cười khinh miệt hiện trên môi Chung Lăng, vừa định đẩy cửa thì cửa phòng bên cạnh đã bị mở ra trước: “Có gan nói xấu người khác sau lưng thì đừng sợ người khác nghe thấy nhé.”

Mấy người sợ sệt nói: “Giám đốc làm bọn em giật cả mình.”

Thích Đình Đình véo cằm, ánh mắt sâu thẳm: “May mà là đây, đây sẽ không mách lẻo đâu.”

Lo Lo nịnh rất đúng lúc: “Sếp đâu phải là loại người đó, dĩ nhiên là bọn em rất tin tưởng rồi.”

Thích Đình Đình liền cười: “Mau ai về chỗ đó làm việc đi.”

“Tuân lệnh.” Đinh Khiết còn tinh nghịch thè lưỡi.

Sau khi Thích Đình Đình đi, ba người vẫn tiếp tục chuyện trò rôm rả.

Chung Lăng không thể chịu được nữa, liền đẩy cửa bước ra.

Trong tích tắc, tất cả đều lặng im như tờ.

Nụ cười đầy ẩn ý hiện trên môi Chung Lăng: “Nói chuyện vui quá nhỉ, tiếp tục đi chứ.”

“Giám đốc, bọn em...” Lo Lo sợ sệt nói.

“Có ý kiến gì về tôi có thể nói trực tiếp.” Ánh mắt Chung Lăng lộ rõ vẻ sắc lạnh.

Ba người nem nép dạ dạ vâng vâng.

“Lần sau tôi không muốn nghe thấy những lời bình phẩm của mọi người sau lưng đâu đấy.” Giọng Chung Lăng rất kiên quyết.

“Dạ, giám đốc.”

Cuối cùng ánh mắt lạnh lùng của Chung Lăng liếc vào Tôn Vi: “Chị là thư ký của phó tổng giám đốc, càng cần phải chú ý đến lời ăn tiếng nói của mình.”

Bị chỉ mặt đặt tên, Tôn Vi mặt thoắt đỏ tía tai, không biết phải đáp gì.

“Đề nghị ai vào việc người nấy đi.”

Cả đám như trút được gánh nặng, lao ngay ra ngoài, chỉ mong được mọc hơn người khác thêm đôi chân nữa.

Từ trước tới nay, Chung Lăng không phải là người ghê gớm, người không phạm ta, ta không phạm người; nhưng cô cũng không phải là chú dê con dễ bị bắt nạt, nếu người phạm ta, ta ắt phạm người.

Chỉ Quân nói rất đúng, nếu cậu không thể hiện sự uy nghiêm của cậu thì bọn họ sẽ tưởng cậu là Hello Kitty.

Từ chồng giấy tờ dày cộp, Chung Lăng ngẩng đầu lên, suy nghĩ một lát, cô lấy ra một tập và bước ra khỏi phòng làm việc.

Cô đặt mạnh tập giấy tờ lên bàn làm việc của Lãng Nguyệt, nhân viên bộ phận thị trường, nghiêm giọng nói: “Làm lại bản khác, trước khi hết giờ làm việc nộp cho tôi.”

Lãng Nguyệt nét mặt không hề biểu lộ cảm xúc, nói: “Giám đốc, có vấn đề gì không ạ?”

Chung Lăng lạnh lùng nói: “Giữ nguyên bản kế hoạch của quý trước, không chỉnh sửa gì mà nộp lên ư, cô cũng biết cách làm biếng nhỉ?”

Lãng Nguyệt mặt hơi tái đi, biết mình đuối lý, không dám ho he gì thêm nhưng trong lòng lại không cam tâm tình nguyện, vô cùng hậm hực.

Chung Lăng không đếm xỉa gì đến chị ta nữa, cô quay sang Từ Vinh, cũng là nhân viên bộ phận thị trường, nói: “Tôi cần hợp đồng tiêu thụ của tập đoàn Thuộc Phong năm năm gần đây, phiền anh lấy giúp.”

“Tập đoàn Thuộc Phong...” Từ Vinh ngập ngừng một lát rồi gãi đầu.

“Đó là khách hàng anh phụ trách mà.” Chung Lăng hảo tâm nhắc anh ta.

Trước khi gãi toạc da đầu, cuối cùng Từ Vinh cũng đã nhớ ra: “Sếp à, gần đây chúng ta không có quan hệ nghiệp vụ gì với Thuộc Phong cả.”

Chung Lăng không hề nhượng bộ: “Vậy xin anh cho biết, đang yên đang lành tại sao họ lại dừng hợp tác với chúng ta?”

Sắc mặt Từ Vinh có sự thay đổi rất kín đáo: “Sếp ạ, đây là điều tôi không thể kiểm soát.”

“Ok, tạm thời không thảo luận việc này, anh cung cấp tài liệu cho tôi.” Chung Lăng nói rất cứng rắn.

Từ Vinh đáp với giọng rất khoa trương: “Giám đốc, khối lượng nghiệp vụ của ta với tập đoàn Thuộc Phong vốn không lớn, giờ hà tất gì phải lãng phí thời gian, công sức vào họ?”

Đinh Khiết đã từng bị lĩnh chiêu, thấy vậy liền đưa mắt ra hiệu cho Từ Vinh nhưng anh ta không nhận ra.

Ánh mắt Chung Lăng thoáng hiện lên vẻ khinh miệt và lãnh đạm: “Đừng nói là khách hàng nhỏ, kể cả là khách hàng tiềm ẩn chúng ta cũng phải cố gắng giành lấy.”

Từ Vinh cứng họng, hồi lâu mới bấm bụng nói: “Giám đốc, tôi còn đang dở việc, chị bảo người khác tìm không được à?”

Đinh Khiết len lén kéo ống tay áo Từ Vinh, ra hiệu cho anh ta đừng thoái thác nữa, lúc này anh ta mới phát hiện ra điều gì đó, liền hạ giọng hỏi: “Gì vậy?”

Ánh mắt Chung Lăng sắc lạnh, ném sang phía Đinh Khiết một cái nhìn sắc lẹm, Đinh Khiết lập tức ngoan ngoãn rụt tay về.

“Từ Vinh.” Chung Lăng cười khẩy, bình thản buông một câu: “Nghiệp vụ ở khu vực Hoa Đông mặc dù tôi không quen thuộc bằng anh, nhưng rất tiếc tôi là cấp trên của anh, anh có thể thử nghĩ xem, nếu tôi muốn cho một nhân viên thôi việc, liệu sếp tổng có không nể mặt tôi không?”

Từ Vinh cứng họng, miệng há ra rồi ngậm lại, cuối cùng chậm rãi đáp: “Tôi sẽ tìm cho sếp ngay.”

Chung Lăng dường như đang cười, nhưng ánh mắt không hề để lộ ý cười, cô thờ ơ nói: “Lát nữa mang sang phòng làm việc của tôi.”

Rồi cô quay về phòng, Lãng Nguyệt, Từ Vinh vừa bị trúng đạn liền thầm thì to nhỏ với đám còn lại: “Hôm nay hình như giám đốc ăn nhầm thuốc súng thì phải?”

Chỉ có Đới Hiểu Lam ghé sát vào bình thản nói: “Cuối cùng hổ đã giương uy.”

Chung Lăng đứng ở góc rẽ thở phào, trước đây cô không bao giờ dùng cấp bậc để o ép người khác, nhưng hiện tại cung đã giương lên, không thể không bắn, nói xong cô lại thấy hối hận, làm như thế liệu có làm tổn thương lòng tự trọng của người ta không nhỉ?

“Hôm nay lửa bốc mạnh nhỉ?” Không biết Hạ Dương từ xó xỉnh nào chui ra, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô chăm chú.

Chung Lăng định thần, nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh nghe thấy hết rồi hả?”

“Nói lớn như vậy, tường cách âm tốt đến mấy cũng lọt.” Hạ Dương trêu chọc, đáy mắt tĩnh lặng như nước hồ thu.

Chung Lăng cười cười, không nói gì thêm nữa.

Vừa về chỗ ngồi được một lúc thì Từ Vinh cầm bản photo các hợp đồng mà tập đoàn Thuộc Phong ký với tập đoàn Hiển Dịch, đồng thời còn tạ lỗi bằng cách kèm theo cả bản báo cáo tiêu thụ.

Cuối cùng Chung Lăng nở một nụ cười tự đáy lòng: “Cảm ơn anh.” Nhưng cô lập tức nhớ ngay đến lời Tống Minh Chí, liền nghiêm mặt trở lại: “Anh ra làm việc tiếp đi.”

“Vâng, giám đốc.”

Chung Lăng đang ngồi đối chiếu số liệu thì có người trên MSN đưa ra lời mời kết bạn với cô.

Eric Xia? Chung Lăng thoáng chút suy nghĩ rồi ấn nút chấp nhận.

Hạ Dương đi thẳng vào vấn đề, không hề dài dòng: Đối với cấp dưới cô có thể áp dụng biện pháp mạnh, nhưng với người đồng cấp thì sao?

Chung Lăng chưa từng nghĩ đến vấn đề này, cô hỏi: Anh nghĩ thế nào?

Cô không muốn trở thành kẻ thù của họ đúng không?

Chung Lăng thẳng thắn đáp: Dĩ nhiên là không muốn rồi.

Hạ Dương nói với vẻ đầy ẩn ý: Nếu không muốn làm kẻ thù thì hãy cố gắng trở thành bạn đi.

Có nghĩa là sao?

Ba bữa cơm.

Hả? Chung Lăng ngẩn người.

Nợ tôi ba bữa cơm. Hạ Dương tươi tỉnh nói.

Anh... đúng là cái thùng nước gạo. Chung Lăng nghiến răng nói.

Hạ Dương không giấu nổi nụ cười: Thế tức là cô đồng ý rồi đúng không?

Ok. Chung Lăng giận mình vì luôn sập bẫy anh ta mà không hề hay biết.

Ờ, thôi không cần chọn ngày đâu, ngay tối hôm nay đi. Hạ Dương cười cười.