Mùa hạ chung tình - Chương 04 - Phần 2

Hạ Dương uể oải dựa vào cửa xe, nhìn cô hồi lâu với ánh mắt vô cùng hào hứng.

Chung Lăng thấy sởn hết gai ốc: “Tranh thủ lúc tôi chưa thay đổi ý kiến...”

Hạ Dương đâu có chịu cho cô cơ hội lật lọng, anh nhảy phắt xuống xe, tay đút túi quần bò, nhìn cô với vẻ rất lấc cấc.

Chung Lăng lườm anh một cái rồi đóng cửa đánh rầm.

“Oái, cô nhẹ tay chút chứ.”

Chung Lăng cười lớn, nhìn vẻ xót của hiện trên mặt Hạ Dương, cô cảm thấy vô cùng khoái chí.

Chung Lăng đã bước vào cửa xoay, vừa nói câu “không được gọi món đắt nhất” thì phát hiện ra Hạ Dương không đi theo cô.

Cô ngoái đầu lại, thấy Hạ Dương đang ngồi xổm dưới đất, chăm chú nói gì đó với một cô bé. Trí tò mò nổi lên, cô liền bước nhanh tới.

Thực ra bên cạnh cô bé còn có một người nữa, chỉ có điều vì đứng khuất nên vừa nãy Chung Lăng không nhìn thấy.

Anh ta để tóc dài, xõa trên vai, cố gắng thể hiện ta đây là nghệ sĩ, chỉ tiếc rằng mặt nung núc toàn thịt, nhìn rất dữ, trực giác mách bảo cô đây không phải là người tốt.

Giọng anh ta tỏ ra rất thiếu thiện cảm: “Tôi nói cho cậu biết, tôi là chú nó.” Anh ta cũng ngồi xuống, móc từ trong túi ra một cái kẹo mút, lắc trước mặt cô bé: “Về nhà với chú nhé.”

Bọn bắt cóc trẻ con! Đây là phản ứng đầu tiên của Chung Lăng.

Cô bé lắc đầu, chỉ khóc và gọi mẹ.

Anh chàng thô kệch kia rất nhẹ nhàng với cô bé: “Ngoan nào, đừng khóc nữa, để chú bế nhé.”

Bị Hạ Dương chặn lại: “Ông định làm gì vậy?”

Gã kia trợn mắt: “Đừng có xen vào chuyện của người ta. Mày là cảnh sát hả, có giấy tờ gì không?”

“Chúng tôi là người dân tốt bụng.” Chung Lăng xen vào.

“Đồ thần kinh.”

Hạ Dương giấu cô bé ra sau lưng, nhẹ nhàng hỏi: “Em gái à, nhà em ở đâu?”

Chung Lăng liền lườm một cái, sao mà xưng ngọt thế, tự nhiên lại trẻ được ra mấy tuổi, nhưng như thế khác gì là bề dưới của gã kia.

Cô bé chỉ một mực khóc, không chịu nói gì.

Chung Lăng lấy giấy ăn lau nước mắt cho cô bé, phát huy tối đa vẻ nữ tính của mình.

Gã đàn ông kia vẫn đòi đưa cô bé đi, dĩ nhiên là Hạ Dương kiên quyết ngăn lại, một bên muốn đi, một bên không cho đi, hai bên đều căng, suýt nữa thì đánh nhau. Trong lúc lộn xộn, Chung Lăng đã tranh thủ ôm chặt cô bé vào lòng.

Đột nhiên, cô bé bật cười, gọi lớn “mẹ ơi” rồi giằng khỏi vòng tay Chung Lăng, sà vào lòng người phụ nữ trẻ đang hớt hải chạy từ phía đường đối diện sang.

Hạ Dương liền thở phào, anh chỉ vào gã kia: “Chị à, chị có quen người này không?”

Người phụ nữ xoa đầu dỗ dành cô con gái đáp: “Đó là chú của con bé, cảm phiền anh chị quá.”

Chung Lăng và Hạ Dương đưa mắt nhìn nhau, nét mặt gã kia lộ rõ vẻ coi thường, nhìn chỉ muốn tẩn cho một trận.

“Xin lỗi chị.” Chung Lăng ngượng ngùng nói rồi đưa mắt ra hiệu cho Hạ Dương mau đi ngay. Đến chỗ không có ai, hai người liền nhìn nhau cười lớn.

“Anh đúng là lắm chuyện.” Chung Lăng cười, cô thích nhất là được chứng kiến cảnh Hạ Dương mất mặt. Nhưng cô không hề nghĩ rằng bản thân cũng tham gia vào vụ này.

Hạ Dương im lặng một lát rồi đáp: “Nếu không tán thành quan điểm của tôi thì cô can thiệp làm gì?”

Chung Lăng tỏ ra không thèm chấp, mắt nhìn đi chỗ khác: “Đâu có, đâu có!”

Hạ Dương bật cười.

Trong lúc đợi thức ăn đưa lên, một ý cười thích thú thoáng hiện trong ánh mắt Hạ Dương: “Nghe nói hồi nhỏ cô rất hay khóc nhè phải không?”

“Hả?” Chung Lăng nhấp một ngụm trà, ngước mắt lên nhìn.

“Hình như thấy bảo cô là cô bé vô cùng mít ướt, chẳng có việc gì cũng dùng chiêu này để bắt người khác rủ lòng thương. Còn nữa, có một lần đi đường bị lạc, cô khóc như xé trời luôn.” Trên môi Hạ Dương vẫn là nụ cười trông rất lưu manh, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm.

Chung Lăng ngượng ngùng: “Ai to gan dám bêu giễu bản cô nương vậy?” Thực ra dùng đầu gối nghĩ cũng có thể đoán được kẻ tội đồ đó là ai.

Mặt cô đỏ bừng, luống cuống lôi điện thoại ra, tìm số của Chung Khải rồi bấm máy, chuông đổ hai hồi là có người nhấc máy, một giọng nữ rất ngọt vang lên: “Xin chào.”

Chung Lăng sững lại, vội nhìn màn hình theo phản xạ, lúc này mới yên tâm hơn, nói: “Tôi tìm Chung Khải.”

“Anh ấy đang làm việc, hiện tại không tiện nghe máy.”

“Cô là ai?” Chung Lăng hỏi với giọng rất không thiện cảm.

“Tôi là Lâm Giai Viện, trợ lý của anh ấy.” Giọng đầu bên kia vừa khách khí vừa lạnh nhạt.

“Vậy hả, thế lát nữa cô bảo Chung Khải gọi lại điện cho tôi.”

Lâm Giai Viện liền hỏi một câu rất chuyên nghiệp: “Xin hỏi quý danh của chị?”

Chung Lăng vẫn chưa hết bực, gắt: “Tôi nghĩ nó xem lịch sử cuộc gọi sẽ hiểu.”

“...”

Rồi Chung Lăng cúp máy cái rụp.

“Xem ra có vẻ nóng tính nhỉ.” Hạ Dương cười cười.

Lúc này các món ngon lành, nóng hổi đã được đưa lên, Chung Lăng có vẻ rất đói, cúi đầu ăn miệt mài, không rảnh mà đáp lời Hạ Dương nữa. Cô cắn chặt đũa như đang xả hận, trong lòng vẫn chưa hết bực vì Chung Khải dám bán đứng cô.

Một lát sau, Chung Khải gọi lại, hỏi rất hờ hững: “Chị cả, nhớ em rồi hả?”

Chung Lăng hạ thấp giọng: “Từ nay về sau em đừng có nói xấu chị linh tinh với người khác.”

“Hả?” Chung Khải ngơ ngác như chú nai con.

Chung Lăng liền liếc Hạ Dương một cái, thấy anh đang chăm chú đối phó với món canh cá, liền sẵng giọng: “Việc của chị không cần thiết phải cho người ngoài biết.”

Chung Khải chợt hiểu ra vấn đề, bèn đáp với giọng châm chọc: “Hạ Dương đâu phải người ngoài, cậu ta là anh họ của Giai Viện, cũng là bạn thân của em, có khi sau này lại trở thành anh rể em cũng chưa biết chừng. Chị yêu quý, chị có nghĩ như vậy không?”

Chung Lăng có thể tưởng tượng ra vẻ mặt vô lại liếc mắt nhếch mày của Chung Khải ở đầu bên kia điện thoại, dĩ nhiên cô cũng không phải là kẻ dễ bắt nạt, cô cười khẩy hỏi: “Giai Viện? Gọi ngọt quá nhỉ, người yêu hả?”

Chung Khải lập tức như bánh đa nhúng nước, cười hê hê hai tiếng rồi lảng sang chuyện khác: “Ấy, chị đang ở đâu vậy, để em mời chị ăn cơm nhé.”

“Không cần.” Còn lâu Chung Lăng mới mắc mưu.

Chung Khải tiu nghỉu cúp máy.

Cùng lúc đó, điện thoại của Hạ Dương có tiếng chuông báo tin nhắn. Anh cười cười trả lời tin nhắn rồi mới nói với Chung Lăng: “Chung Khải hỏi tôi có biết cô đang ở đâu không?”

“Anh trả lời thế nào?” Chung Lăng mặt lạnh như tiền hỏi.

Hạ Dương cười rất hồn nhiên: “Dĩ nhiên là phải nói thật rồi, chẳng bao giờ nói dối ai vốn là ưu điểm của tôi mà.”

“...”

Chung Lăng nho nhã lau miệng bằng khăn ăn rồi mỉm cười vẫy tay: “Thanh toán.”

Hạ Dương liền móc ví ra trước, Chung Lăng cau mày: “Đã bảo là tôi mời rồi cơ mà?”

“Tự nhiên tôi nghĩ bữa hôm nay rẻ quá, để cô mời thật không kinh tế chút nào, lần sau tôi phải tìm nhà hàng nào đắt đắt mới được.” Hạ Dương cười rất xảo trá.

Chung Lăng không muốn cho anh ta cơ hội tống tiền nữa, bèn vội rút thẻ ra đưa cho nhân viên phục vụ.

Khi được lựa chọn giữa quẹt thẻ và tiền mặt, dĩ nhiên là nhân viên sẽ chọn tiền mặt.

Đây chính là thói quen của người Trung Quốc.

Hạ Dương cười rất đắc ý.

“Sao không đợi Chung Khải? Cậu ta bảo sẽ đến ngay.” Hạ Dương vẫn tủm tỉm.

Chung Lăng thờ ơ đáp: “Lịch làm việc của tôi được xếp kín rồi, không có thời gian gặp nó.” Nói xong liền đưa tay ra bắt xe.

“Để tôi đưa cô về nhé.” Hạ Dương cười hỏi.

Chung Lăng nhướng mày: “Không cần đâu, anh về viết bản báo cáo cụ thể về sự cố thiết bị hôm nay, sáng mai nộp ngay cho tôi.”

“...”

Hơn mười phút trôi qua, Chung Lăng vẫn chưa bắt được xe, cô không chịu bỏ cuộc.

Hạ Dương đứng dựa vào thân xe, tay xoa xoa mũi hỏi: “Thế nào? Hay là để tôi đưa cô về?”

Chung Lăng ngang ngạnh lắc đầu.

“Thời điểm này rất khó bắt xe.” Hạ Dương lựa lời khuyên nhủ.

Cuối cùng Chung Lăng cũng xuống thang: “Kể cả anh đưa tôi về thì báo cáo vẫn phải nộp.”

Hạ Dương không giấu nổi nụ cười: “No vấn đề.”

Một chiếc Audi Q7 vô cùng bắt mắt đột nhiên rẽ đến và đỗ ngay trước mặt họ.

Một anh chàng đeo kính đen ngồi trong xe vẫy tay: “Hi.”

Chung Lăng nheo mắt nhìn vào trong xe, bên cạnh cậu ta là một cô gái trông rất thanh tú, ngồi ngay ngắn. “Cô bé kia là Lâm Giai Viện, em họ anh ư?” Cô nghiêng đầu hỏi.

Sau khi có được câu khẳng định của Hạ Dương, Chung Lăng bình thản xuống xe. Gõ “cộc cộc cộc” vào cửa kính, để lộ nụ cười đầy hiểm ý: “Chung Khải, xuống xe đi.”

Sau khi Chung Khải tần ngần xuống xe, Chung Lăng liền cao giọng nói với Lâm Giai Viện: “Mượn một lát nhé.” Cô cố tình quay lưng vào cửa xe, nhưng lại bá vai Chung Khải thầm thì chuyện trò.

Trong mắt Hạ Dương, động tác của bọn họ quá đỗi bình thường, nhưng đối với Lâm Giai Viện, độ thân mật của hai người đã vượt quá mức độ cho phép, sắc mặt cô mỗi lúc một khó coi, cuối cùng không chịu được nữa liền đóng sầm cửa lại, bỏ đi với một tốc độ nhanh đến khó tin.

“Cô ấy làm sao vậy?” Chung Khải không hiểu đầu cua tai nheo thế nào. Hạ Dương là kẻ lưu manh, vừa nhìn là hiểu ý đồ “hiểm ác” của Chung Lăng. Anh đẩy mạnh Chung Khải một cái: “Còn không đuổi theo à?”

“Chị nhớ đợi em nhé.” Chung Khải huých cùi trỏ vào Chung Lăng.

Chung Lăng cố nhịn cười, hào phóng phẩy tay: “Đi đi.”

Đợi đến khi Chung Khải đi rồi, cô mới chống tay lên cằm cười khoái chí.

“Thảo nào mẹ tôi thường nói với tôi rằng, phụ nữ mà trả thù thì vô cùng đáng sợ.” Hạ Dương cố giấu ý cười trong đáy mắt.

Chung Lăng liền đáp trả bằng ánh mắt đằng đằng sát khí.

Hạ Dương nhận xét rất trúng vấn đề: “Đằng sau khuôn mặt thiên thần là một trái tim gây họa cho trần gian.”

Chung Lăng: “...”

Chung Lăng nói Hạ Dương cho mình xuống xe trước cổng Ngân Nhân city, Hạ Dương không phản đối, vui vẻ làm theo.

Cô rảo bước rất nhẹ nhàng, tâm trạng vô cùng thoải mái, mọi nỗi u ám của mấy ngày hôm trước đã bị cuốn trôi.

Có một người đang đợi trước lối vào, Chung Lăng khá bất ngờ.

Ánh mắt người đó lộ rõ vẻ vui mừng.

Chung Lăng sửng sốt hỏi: “Ồ, sao anh lại ở đây?”

“Em muốn nghe anh nói thật hay nói dối?” Nụ cười của Tống Minh Chí đầy ẩn ý, nhưng nét mặt lại khá thản nhiên.

“Hả?” Ý của Chung Lăng là nói thật hay nói dối cứ thử nói ra xem sao.

“Nói dối là chúng mình có duyên với nhau.” Vẻ mặt Tống Minh Chí rất bình thản, mắt cũng không hề chớp. “Nói thật là, anh đến để thử vận may xem có gặp được em không.”

Chung Lăng cười khúc khích, không cần phải nói, chắc chắn là Chỉ Quân đã bán đứng địa chỉ của cô.

“Không biết anh có vinh hạnh được mời em đi uống cà phê không?” Đã bị từ chối khá nhiều lần, Tống Minh Chí vẫn không nản lòng.

Chung Lăng cười đáp: “Tôi không thích uống cà phê.”

Thần sắc Tống Minh Chí u ám đi mấy phần, Chung Lăng lại nói tiếp: “Nếu anh không ngại mời tôi uống rượu...”

“Dĩ nhiên là không ngại rồi.” Tống Minh Chí hiểu ý nói: “Anh biết có một quán bar rất ổn.”

Chung Lăng cười trừ, cô làm như vậy coi như là có câu trả lời cho Chỉ Quân.

Chung Lăng không ngờ quán bar mà Tống Minh Chí đưa cô đến lại chính là Atlantic Bar and Grill. Cô cười mỉm nói: “Anh rất biết thưởng thức nhỉ.”

Tống Minh Chí vui vẻ đón nhận lời khen.

“Tôi uống một ly double whisky.” Chung Lăng không hề tỏ ra khách khí.

Nhân viên bưng đồ uống lên rất nhanh, Chung Lăng nheo mắt nhấp một ngụm rồi cau mày. Đây là loại rượu mà Đường Tranh thích uống nhất, vị rất lạ, không hiểu anh ta thích nó ở điểm nào.

Không hiểu sao, đến quán bar quen thuộc này, Chung Lăng lại nhớ đến Đường Tranh và những chuyện không vui mà cô gặp phải trong ngày đầu tiên đi làm, và cả hôm nay nữa, đám nhân viên ở bộ phận thị trường không để ý gì đến cô. Thật đáng buồn biết bao.

Một nỗi buồn khó tả trào dâng trong đáy mắt, cô vô cùng hối hận vì đã nhận lời mời của Tống Minh Chí, tâm trạng vốn rất vui vẻ đã bay đi mất tiêu. Cô nâng ly uống liền một hơi rồi lại gọi thêm ly nữa.

Tống Minh Chí thấy thế liền nói nhỏ: “Em có tâm sự à?” Giọng rất chắc chắn, thể hiện sự quan tâm.

Đầu tiên Chung Lăng im lặng, hai ly rượu đã vào bụng, cô bắt đầu nói nhiều hơn. Sự bài xích của đồng nghiệp, sự chống đối của cấp dưới, cô chưa tâm sự với ai những rắc rối này, kể cả Quách Chỉ Quân, cô bạn thân nhất của cô ở Thượng Hải. Nhưng hôm nay, trong bầu không khí này, cô lại bày tỏ nỗi lòng với Tống Minh Chí, người mới có duyên gặp gỡ đôi lần, và cô không hề cảm thấy đường đột.

Tống Minh Chí không nói xen vào mà cứ lặng lẽ lắng nghe.

Chung Lăng gần như tìm được cánh cửa để trút bỏ hết mọi nỗi phiền muộn, luyên thuyên hồi lâu mà chưa hết chuyện. Cô rất cần một người bạn để tâm sự, và Tống Minh Chí đã xuất hiện rất đúng lúc để bù đắp sự thiếu hụt này.

Chung Lăng là một cô gái thông minh bẩm sinh, vẻ ngoài ưa nhìn, thế nên dù là ở trường học, gia đình hay sau này ra nước ngoài du học, làm việc, cô luôn là niềm tự hào của mọi người, chưa gặp thất bại như thế bao giờ. Có lẽ là do cô coi Tống Minh Chí là người qua đường không bao giờ gặp lại nữa nên cô không hề giấu giếm, thao thao bất tuyệt liên hồi, đến bản thân cô cũng không biết có nhiều câu cô nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần.

Ánh mắt Tống Minh Chí thoáng hiện vẻ đã hiểu mọi vấn đề, lúc thì anh cau mày, lúc lại mỉm cười hỏi chuyện.

Chuyện trò đến nửa đêm, Chung Lăng mới ngại ngùng nói: “Xin lỗi đã làm mất nhiều thời gian của anh.”

“Nói ra được rồi, em có thấy nhẹ lòng hơn không?” Tống Minh Chí cười.

“Vâng, cảm ơn anh.”

Tống Minh Chí mỉm cười: “Thực ra cảm giác được làm thùng rác nghe người khác trút bày nỗi lòng cũng khá thú vị đấy.”

Chung Lăng: “...”