Mùa hạ chung tình - Chương 03 - Phần 2

Chung Lăng cười buồn: “Ba, con có mơ ước riêng trong sự nghiệp.”

“Mơ ước thì ở đâu mà chẳng thực hiện được? Về giúp ba một tay mà khó khăn đến thế sao?”

Chung Lăng chống tay lên trán, tại sao cứ có cảm giác là không thể nói rành mạch với ông chuyện này. Đây không phải là lần đầu tiên hai cha con thảo luận chủ đề này, xem ra cũng sẽ không phải là lần cuối cùng.

“Cũng có điểm khác ba ạ.”

“Khác ở chỗ nào?” Ông Chung không thể lý giải, tại sao một gia nghiệp lớn như thế này lại không có người chịu kế thừa, con trai không chịu, con gái cũng không buồn để mắt.

Chung Lăng im lặng hồi lâu, một lát sau cô mới nói: “Không phải ba có mỗi mình con đâu, Chung Khải thông minh hơn con, chắc là sẽ giúp được ba mà.”

“Thằng nhóc đó tính còn ngang hơn mày, làm sao ba thuyết phục được nó.” Ông Chung hậm hực đáp.

“Thế thì giao cho... Tưởng Viêm tiếp quản, không phải từ lâu cô ấy rất muốn tham gia vào công việc của công ty đó sao?” Giọng Chung Lăng không hề tỏ ra có thiện cảm, thậm chí còn lộ rõ ý mỉa mai.

Ông Chung lặng lẽ nhìn cô. Ông quá hiểu con gái ông, từ trước đến nay Chung Lăng chưa bao giờ tin rằng Tưởng Viêm lấy ông là vì tình yêu. Trong mắt cô, một cô gái trẻ trung xinh đẹp chịu lấy một người đàn ông gần như bằng tuổi cha mình, không vì tiền bạc thì vì cái gì.

“Nói thật là ba rất thất vọng về con.” Vẻ u ám lộ rõ trong ánh mắt ông.

Chung Lăng hít một hơi thật sâu rồi nói: “Ba à, lúc về đến nhà con đã luôn phải tự nhủ với mình rằng không được cãi nhau với ba, nhưng con vẫn không làm được điều đó.” Đúng là cô đã rất nỗ lực, nhưng kết quả lại càng tồi tệ hơn.

Ánh mắt Chung Đức Phúc lạnh lùng xoáy vào cô, kèm thêm một chút buồn bã: “Bao nhiêu năm rồi, mày...”

Chung Lăng lập tức ngắt lời ông: “Con... về trước đây.” Vết thương vẫn còn rỉ máu trong trái tim cô, không phải không nhắc đến sẽ không tồn tại nữa.

“Lăng Lăng, Lăng Lăng.”

Bất chấp người cha đứng gọi sau lưng, Chung Lăng rảo bước mỗi lúc một nhanh. Cô đi một mạch về đến biệt thự, vớ lấy túi đồ rồi ra khỏi nhà.

Lúc quay đầu, không hiểu Hạ Dương đã đứng chặn trước mặt cô từ lúc nào.

“Tránh ra.” Chung Lăng lạnh lùng nói.

Hạ Dương túm chặt cánh tay cô: “Cô ra đây đi.”

“Anh buông tay ra.” Chung Lăng nổi khùng.

Hạ Dương lôi cô đến chỗ không một bóng người, buông tay ra, bình thản đứng chắp tay sau lưng: “Kiya, nếu cô vẫn muốn quan hệ của hai cha con căng thẳng thế này cho đến hết đời thì cô có thể đi ngay bây giờ.”

Chung Lăng sững lại, khoanh tay trước ngực đứng hồi lâu, cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại.

“Ý cô là muốn một mình ra đi, từ nay về sau không bao giờ quay lại nữa hay là một vài năm sau lại lặp lại chuyện như ngày hôm nay?” Hạ Dương nói, mặc dù giọng rất gay gắt nhưng không phải là không có lý. “Tất cả những điều này đều không thể giải quyết được vấn đề gì.”

Chung Lăng lạnh lùng liếc anh một cái nhưng không nói gì.

Hạ Dương không hề e dè nói tiếp: “Nếu tôi là cô, chẳng thà tôi sẽ tìm một cơ hội phù hợp để nói chuyện với ông, hai cha con đâu có thể thù nhau mãi được.”

“Rất tiếc anh không phải là tôi.” Chung Lăng đưa mắt nhìn xuống, giọng rất lãnh đạm.

Hạ Dương không chịu bỏ cuộc: “Hai người chỉ thiếu sự chuyện trò, tâm sự mà thôi.”

Chung Lăng phì cười: “Đã có người nào nói với anh rằng anh rất giống ông tổ trưởng dân phố không?”

Hạ Dương không hề ngại ngùng: “Chung Khải nói tôi là trưởng ban hòa giải.”

Chung Lăng: “...”

Ý cười hiện rõ trên môi Hạ Dương, ánh nắng chiếu xuống mặt anh vô cùng rạng ngời.

Chung Lăng khẽ thở dài: “Có phải chưa bao giờ anh coi tôi là sếp của anh đúng không?”

“Ở công ty cô là sếp của tôi, nhưng hiện tại không phải là giờ đi làm.” Hạ Dương vô tư đáp lại.

Chung Lăng giấu đi ý cười: “Anh không sợ tôi sẽ thù anh à?”

Hạ Dương nhún vai, cười rất vô tội: “Tùy cô thôi.” Rồi anh lại bổ sung thêm một câu: “Nếu cô là người không biết đúng sai thì tôi cũng chẳng có cách nào hơn.”

“...”

Một lát sau, Chung Lăng hỏi: “Anh có rượu không?”

“Tôi không có thói quen mang rượu đi chơi.” Đôi mắt sáng ngời của Hạ Dương không hề gợn sóng.

“Thế thì thôi vậy.”

Hạ Dương liền cười: “Ra cổng rẽ phải là có siêu thị, đi thôi.”

Chung Lăng vội xòe tay ra: “Tôi không mang chứng minh thư, anh có mang không?”

Hạ Dương vừa móc ví vừa tò mò hỏi: “Chứng minh thư làm gì?”

Chung Lăng ngẩn tò te nhìn anh chàng: “Mua rượu chứ còn làm gì nữa!”

“Mua rượu thì cần gì chứng minh thư?” Hạ Dương vặn lại.

“...” Chung Lăng ngẩn người: “Mua rượu không cần chứng minh thư à?”

Hạ Dương không biết phải nói gì: “Cô từ sao Hỏa đến à?”

Chung Lăng lẩm bẩm: “Nhưng ở Anh muốn mua rượu phải có chứng minh thư.”

Hạ Dương há hốc miệng, hồi lâu mới thốt lên được một câu: “Tôi hiểu rồi!”

“Hiểu gì?”

“Tôi đoán chắc hồi nhỏ cô bị người ngoài hành tinh bắt cóc, sau đó thả xuống nước Anh, thế nên cô chẳng hiểu gì về Trung Quốc cả.” Hạ Dương châm chọc, ánh mắt sáng ngời.

“Anh có biến ngay không!” Chung Lăng nghiến răng ken két nói. Mỗi khi không đấu nổi gã này, cô bèn tung độc chiêu cuối cùng.

Hai người nhàn tản ngồi trên thảm cỏ, không nói chuyện gì, chỉ chạm lon bia với nhau rồi uống. Không biết đã uống hết bao nhiêu lon, đột nhiên Hạ Dương lên tiếng: “Muốn mượn rượu giải sầu à? Nên nhớ rằng “nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm” đấy.”

“Không phải,” Chung Lăng lắc đầu, “mượn rượu để lấy thêm can đảm thôi.”

Hạ Dương không hiểu lắm, nhưng Chung Lăng không giải thích gì thêm.

Mấy phút nữa lại trôi qua, Chung Lăng thò tay tìm bia trong túi nilon nhưng không mò được gì, lúc này cô mới thở dài: “Trên đường về nhà, tôi đã tự nhủ nhiều lần với mình là hôm nay tuyệt đối không được để ba bực mình, anh cũng thấy rồi đấy, chẳng giải quyết được vấn đề gì cả.”

“Hờ hờ, hai cha con ở bên nhau như sau Hỏa đâm vào Trái Đất. Các cụ bảo cha hợp với con gái, nhưng đối với trường hợp của cô thì không đúng tí nào.”

Chung Lăng liền lườm một cái sắc lẹm: “Anh không thể nói dễ nghe hơn một chút à?”

Hạ Dương vui vẻ đáp: “Được thôi, cô muốn tôi nói dễ nghe thế nào?”

Chung Lăng nhìn Hạ Dương một hồi từ đầu đến chân rồi đầu hàng: “Thôi, anh cứ nói toạc ra đi.”

Hạ Dương liền đưa cho cô lon bia cuối cùng chưa bật nắp đang cầm trên tay: “Có uống nữa không?”

“Sao vậy, định chuốc cho tôi say hả?” Chung Lăng liếc xéo, đôi mắt đẹp chớp nhẹ, sắc sảo và quyến rũ.

Hạ Dương cười cười: “Đâu dám, đây là địa bàn của cô mà.”

“Ờ, biết thời biết thế mới là anh hùng.” Chung Lăng buột miệng nói.

“... Cô chơi chữ cũng giỏi đó.”

“Quá khen.”

“...” Trước người ngoài hành tinh, lần này thì Hạ Dương thực sự cứng họng.

“Cảm ơn anh đã nói chuyện với tôi lâu như vậy, tâm trạng của tôi đã khá hơn nhiều rồi.” Chung Lăng mỉm cười dịu dàng.

“Đừng khách khí, tôi là trưởng ban hòa giải mà.” Hạ Dương đáp mỉa.

“Xí!” Chung Lăng đứng dậy, phủi cỏ khô bám vào quần áo: “Về thôi.”

“Về đâu?” Hạ Dương cố tình hỏi.

Chung Lăng chỉ cười mà không đáp.

Trước khi bước chân vào ngôi biệt thự, Hạ Dương liền mỉm cười nói: “Tôi tưởng cô có chuyện gì khác muốn nói cơ.”

Nụ cười của anh vô cùng rạng rỡ, hút hồn, khiến Chung Lăng thất thần trong giây lát. Haiz, trước đây không nhận ra thực ra gã này trông rất sát gái. “Cũng có thể, lần sau nhé.” Cô bình thản đáp, rõ ràng là biết không nên bộc lộ nhiều suy nghĩ cá nhân trước mặt cấp dưới, nhưng đối với Hạ Dương, hình như chẳng bí mật nào cô có thể giấu nữa.

“Ừ.” Giọng anh trầm ấm cất lên.

Thấy Chung Lăng quay trở lại, ông Chung mừng vô cùng, ông vỗ vỗ vai Hạ Dương với vẻ đầy cảm kích.

Còn Tưởng Viêm thì để lộ rõ vẻ mỉa mai trên khuôn mặt. Cô ta thủng thẳng nói mát: “Phòng đã cho người thu dọn rồi đấy, xem ra tôi rất có con mắt dự đoán vấn đề.”

Chung Lăng khách khí nói lời cảm ơn, hàng lông mày thanh tú chợt cau lại.

Cảnh tượng đó đều lọt vào mắt Hạ Dương, một cảm giác xót xa trào dâng trong lòng anh.

Bụng chứa bao nhiêu là bia, dĩ nhiên không thể ăn cơm tối được nữa, Chung Lăng lấy cớ mệt trốn vào phòng đi ngủ, ai ngờ ngủ đến nửa đêm, bụng lại réo o o vì đói.

Bụng đói khó chịu, không thể ngủ tiếp. Đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cuối cùng Chung Lăng vẫn quyết định mò dậy tìm cái gì ăn tạm.

Bên cạnh là phòng Lội Lội, sợ làm con bé tỉnh giấc, cô đi rón rén ra khỏi phòng ngủ.

Ánh trăng hắt vào cửa sổ, một bóng người hiện ra.

Có người! Chung Lăng giật thột, vội hỏi: “Ai vậy?”

“Lăng Lăng à?”

Chung Lăng thở phào: “Hóa ra là ba à.” Rồi cô đưa tay bật công tắc đèn treo tường.

Ông Chung tay cầm cốc nước lọc, đang bỏ thuốc vào miệng.

“Ba mệt à?” Chung Lăng bước đến.

“Không.”

Lúc này Chung Lăng đã nhìn rõ dòng chữ trên lọ thuốc. Chính là thuốc an thần, nó không xa lạ với cô, có một thời gian, cô cũng phải dựa vào nó mới ngủ được. Cô cau mày: “Ba, sao ba lại uống cái này?”

“Ừ, không ngủ được.”

Chung Lăng im lặng hồi lâu: “Cô ấy có biết không?”

Mặc dù không hỏi thẳng tên, nhưng ông Chung cũng biết “cô ấy” ở đây là ai. Ông cười: “Chuyện nhỏ mà, không muốn để cô ấy phải lo.”

Chung Lăng nở một nụ cười khinh miệt, bao cảm xúc trào dâng trong lòng, cố gắng mãi mới kìm chế để không thốt ra lời.

“Sắp đến ngày giỗ mẹ con rồi,” ông Chung tỏ vẻ như vô tình nhắc đến. Chung Lăng cảm thấy đầu óc choáng váng. Bao năm qua, cô đã cố gắng lựa chọn cách lãng quên, thực ra là cô không chịu chấp nhận sự thật này.

“Ra thăm mẹ con đi, nói chuyện với bà ấy một lúc. Lâu lắm rồi con không về nước, chắc là mẹ nhớ con lắm.”

Nghe thấy vậy, Chung Lăng chỉ đáp một tiếng: “Vâng.”

Chung Lăng như người mất hồn, xuống tầng một lại không nhớ là mình phải làm gì nữa.

Mãi cho đến khi một mùi thơm ngào ngạt lọt vào mũi cô.

Cô khịt khịt mũi, đi về phía bếp, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Hình như là mùi mì tôm trứng.”

“Đoán rất chuẩn.” Hạ Dương đang khoanh tay trước ngực, lưng tựa vào khung cửa với dáng vẻ phởn phơ.

Còn Chung Khải, em trai cô thì đang ngồi xổm trong góc tường với dáng vẻ rất tội nghiệp, tay chống cằm nhìn chằm chằm vào nồi mì thơm điếc mũi đó, nước miếng chỉ chực văng ra tứ phía.

Chung Lăng lấy ra một cái bát, một đôi đũa một cách rất tự nhiên rồi hất hàm hỏi: “Lát nữa chín nhớ cho tôi một bát.”

“Ok.” Hạ Dương cười nói.

Chung Khải liền dẩu môi: “Vốn đã không đủ ăn, giờ lại thêm một nhân nữa đến tranh.”

Chung Lăng không buồn liếc em mà nói trực tiếp với Hạ Dương: “Anh cứ liệu liệu mà giải quyết.”

Hạ Dương không hề đắn đo mà múc ngay một bát đầy đưa cho Chung Lăng, Chung Lăng liền đưa mắt nhìn Chung Khải với vẻ rất thách thức.

“Ngươi là kẻ trọng sắc khinh bạn, đồ ăn cây táo rào cây sung.” Chung Khải hậm hực gãi đầu.

Chung Lăng liền phì cười, giơ tay lên: “Sorry nhé.”

Nụ cười uể oải hiện trên môi Hạ Dương: “Hai chị em nhà ngươi đều là cao thủ trong trò chơi chữ.”

“Xí.” Chung Lăng bĩu môi.

“Dĩ nhiên rồi.” Chung Khải nhận ngay lời khen, mặt không hề biến sắc.

Hai người phản ứng hoàn toàn khác nhau.

Hạ Dương cười cười rồi tiếp tục gắp mì vào bát.

Chung Khải đón lấy rất tự nhiên, mặt rầu rĩ nói: “Cho thêm ít nữa đi.”

“Hết rồi.” Hạ Dương không hề khách khí.

“Quá bất công!” Chung Khải liếc bát Chung Lăng bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

“Đợi đến khi nào cậu làm sếp của tôi rồi tính sau.” Hạ Dương gắp nốt chỗ mì còn lại vào bát mình.

“Hả!” Chung Khải trợn tròn mắt, như gặp ma giữa ban ngày.

Chung Lăng lấy đũa gõ vào đầu cậu ta: “Chị mày chính là nhân vật Diệt Tuyệt sư thái mà mày nhắc đến đó.”

Chung Khải tái mặt, ôm đầu cãi bay: “Em có nói gì đâu.”

Hạ Dương vừa húp mì vừa nhìn hai chị em họ cãi nhau, lòng vui rộn ràng.

Ba người ăn xong mì liền vứt bát đũa vào bồn rửa.

“Cơm no rượu say rồi, ta đi ngủ đây.”

Hạ Dương bèn đá cậu ta nói: “Đã nói là tôi nấu mì, cậu rửa bát rồi mà!”

“Để tôi rửa.” Chung Lăng bình thản nói, Hạ Dương cũng không nói gì thêm.

“Anh cũng đi ngủ đi.” Chung Lăng giục.

“Vừa ăn xong đã đi ngủ để mà thành con gì à.”

Chung Lăng ngẫm nghĩ hồi lâu mới bật cười.

Hạ Dương tựa người vào khung cửa trông rất mất hình tượng, miệng mỉm cười nhìn cô chằm chằm.

Chung Lăng khẽ hắng giọng, tìm chủ đề để nói: “Tối đến hai người cũng không ăn no à?”

“Chung Lăng và dì của cô cãi nhau mấy câu, mọi người chẳng ai muốn ăn.”

“Anh nghe cho rõ đây, cô ta không phải là dì của tôi.” Chung Lăng ngắt lời Hạ Dương với vẻ rất khiêu khích.

Sau một hồi im lặng khó xử, Hạ Dương bèn xoa dịu bầu không khí: “À, từ lâu tôi đã muốn hỏi cô một chuyện, tên cô là Chung Lăng, có phải vì ba cô rất thích đọc Thiên Long bát bộ không?”

Chung Lăng ngơ ngác ngẩng đầu lên: “Thiên Long bát bộ là cái gì?” Cái tên này hình như nghe có vẻ rất quen.

“...” Trong tích tắc, Hạ Dương không biết phải dùng từ gì để đáp lại.

Chung Lăng đặt chồng bát đũa đã tráng nước nóng lên bàn, Hạ Dương vội lấy khăn sạch lau khô rồi úp vào tủ bát.

“Xem ra anh còn thành thạo việc nhà tôi hơn cả tôi.” Giọng Chung Lăng lộ rõ ý mỉa mai.

Hạ Dương vờ như không hiểu ẩn ý trong câu nói của Chung Lăng mà đáp lại rất nghiêm túc: “Đến nhiều lần thì quen thôi.”

“Tôi về phòng đây.” Chung Lăng nói như một cái máy.

“See you tomorrow.” Giọng Hạ Dương bình thản.

“See you tomorrow.”

Về đến phòng, vừa nằm xuống giường Chung Lăng đã ngủ thiếp luôn, cả đêm không có giấc mơ nào.

Ai ngờ, ngay sáng sớm hôm sau, Chung Lăng đã bị một bàn tay nhỏ mềm mại véo mũi đánh thức.

“Chị ơi, chị sâu lười ơi, mau dậy đi thôi.”

Chung Lăng gạt bàn tay đó ra, nhưng đối phương vẫn không chịu bỏ cuộc. Cô đành phải mở mắt ra, trước mắt là Lội Lội với nụ cười rạng rỡ.

“Chị mau dậy đi, ba gọi chị đi câu cá kìa.”

Chung Lăng liền vùi đầu vào gối, trò của mấy ông già, đâu có hợp với cô.

Lội Lội liền kéo chăn cô ra, hai tay chọc vào nách cô rồi đếm: “Một, hai, ba.”

Bị Lội Lội cù nhột quá, Chung Lăng vừa cười vừa xin tha mạng: “Chị dậy ngay đây!”

Lội Lội gật đầu như bà cụ non: “Hi hi, em đã nói với anh Hạ Dương rồi, giao cho em nhiệm vụ, chắc chắn em sẽ hoàn thành mà.”

Chung Lăng rủa thầm, tại sao lại dính líu đến con người này nhỉ.

Vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi xuống lầu, những người khác đã ăn xong, chỉ còn đợi cô.

Chung Lăng lườm Hạ Dương một cái, đánh nhanh gọn suất bánh mì và sữa rồi uể oải nói: “Đi thôi.”

Lội Lội hào hứng sà ngay vào lòng Chung Lăng, Hạ Dương thì tự giác vác cần câu, ông Chung rắn rỏi đi đầu tiên.

Chung Lăng cố tình đi chậm lại hỏi Hạ Dương: “Chung Khải đâu?”

“Còn đang ngủ.”

Chung Lăng tức lắm, nghiến răng liếc xéo: “Thế tại sao lại gọi tôi dậy?” Bình thường chưa đến bảy giờ cô đã phải dậy, tưởng cuối tuần được ngủ bù, không ngờ còn khổ hơn cả đi làm.