Mùa hạ chung tình - Chương 02 - Phần 1

Chương 2

Thoáng cái mà hơn một tuần đã trôi qua, công việc của Chung Lăng dần dần bước vào quỹ đạo ổn định, bề ngoài mọi thứ vẫn sóng yên biển lặng. Nhưng cô không thể ngờ, bản kế hoạch đầu tiên của cô sau khi vào làm việc ở chi nhánh Thượng Hải đã bị Hướng Huy thẳng thắn phủ quyết.

Mười phút trước, Hướng Huy gọi cô vào phòng làm việc của phó tổng giám đốc, khách khí mời cô ngồi xuống rồi bình thản nói với cô rằng, phương án của cô không được chấp nhận.

Lý do rất đơn giản, cần phải xem xét đến tình hình của Trung Quốc, chứ không thể bê nguyên xi mô hình quản lý của công ty từ bên Anh về.

Do nể nang cương vị giám đốc của cô, Hướng Huy còn giữ thể diện cho cô vài phần, nếu không hoàn toàn có thể triệu tập một cuộc họp chủ chốt, sau đó bác bỏ đề nghị của cô trước mặt tất cả mọi người.

Chung Lăng không chịu, cô chưa bao giờ đánh trận mà không có sự chuẩn bị, đây là hàng loạt biện pháp cô đã phải bỏ ra rất nhiều thời gian để xây dựng nhằm mở rộng thị trường ở khu vực Hoa Đông, tại sao có thể không có giá trị một xu như vậy. Cô sầm mặt nói: “Tổng giám đốc chưa xem kỹ đúng không?”

Hướng Huy hạ giọng nói: “Mỗi nội dung mà giám đốc gửi cho tôi trong các email tôi đều nắm rất rõ, hơn nữa Phương Nhiên và Hạ Dương cũng đã nghiên cứu rất kỹ rồi.”

“Thế tại sao lại không thông qua?” Chung Lăng vẫn không chịu bỏ cuộc.

Hướng Huy mỉm cười nói: “Giám đốc Chung Lăng, cô vừa về nước, có rất nhiều thứ cô chưa hiểu hết.”

Chung Lăng nhìn Hướng Huy với ánh mắt thắc mắc.

Ý cười ẩn sâu trong đáy mắt Hướng Huy: “Có những thứ không phải cứ lên mạng search thông tin hoặc nghe người khác tường thuật lại là có thể biết, mà phải tự đi cảm nhận, lĩnh hội.”

Hừ, Chung Lăng thầm cười khẩy, bất giác chửi thầm một câu, nói uyên thâm thế giải quyết được cái gì, chẳng qua nói vậy để tước quyền của cô mà thôi. Bụng thì chửi thầm nhưng nét mặt cô vẫn không có gì thay đổi, cô đáp: “Tôi hiểu rồi.”

Hướng Huy bình thản ra hiệu cho cô có thể đi.

Chung Lăng trở về phòng mình với tâm trạng vô cùng tồi tệ. Cô biết con đường cô đi sẽ còn rất nhiều chông gai, và cũng đã có sự chuẩn bị trước về mặt tinh thần, nhưng vừa ra khỏi cửa đã bị vấp một cú đau điếng, chắc chắn không phải là điềm lành.

Đúng lúc này, điện thoại của cô đổ chuông.

Chỉ Quân gọi đến, cô lấy lại bình tĩnh, chậm rãi lên tiếng: “A lô.”

Chỉ Quân ngần ngừ một lát: “Lăng Lăng, chuyện cậu về nước không báo cho ba cậu à? Bác gọi điện cho mình rồi đấy.” Giọng Chỉ Quân tỏ ra khá lo lắng.

“Được rồi, mình biết rồi.” Chung Lăng nhìn vào máy tính, hờ hững đáp.

“Cậu nhớ gọi điện thoại về nhà nhé, không bác lại mong.”

Chung Lăng khẽ thở dài: “Cậu lắm điều quá đấy.”

“Thôi thôi, mình không nói nữa. Tối đến đây ăn cơm nhé, thôi nha, bye bye.”

Cúp máy rồi, tâm trạng Chung Lăng dường như lại có phần nặng nề hơn.

Chỉ mấy phút sau, điện thoại bàn của cô lại đổ chuông.

Điện thoại nội bộ gọi từ số 9527, cô bấm nút nghe trực tiếp, hỏi: “Trưởng phòng Phương Nhiên, có việc gì không?”

“Giám đốc, tôi đã tìm hộ chị một căn hộ phù hợp rồi, chị có muốn đi xem luôn không?”

Mấy hôm trước, Chung Lăng nhờ Phương Nhiên tìm hộ cô một chỗ ở tiện đường giao thông và gần công ty, xem ra cô ta cũng đã rất lưu ý. Cô nghĩ một lát rồi nói: “Thế ta đi ngay nhé.”

“Vâng, tôi đợi giám đốc dưới bãi đỗ xe.”

Chung Lăng tự rặn ra một nụ cười, bước về phía khu vực sinh hoạt chung của bộ phận thị trường, vỗ tay nói: “Các vị, đã đến giờ uống trà buổi chiều, mọi người thích ăn gì? Tôi mời.”

Đới Hiểu Lam chớp chớp đôi mắt to tròn nói: “Em không thích ăn đồ ngọt, em thích uống trà sữa và bánh sữa tươi.” Ngoài ra, không có ai đáp lời.

Chung Lăng lại hỏi thêm một lần nữa, mới có người trả lời không cần hoặc lấy cớ sợ béo để từ chối.

Vẻ tiu nghỉu thoáng hiện trên khuôn mặt Chung Lăng, cô nhún vai, chạy đến phòng làm việc riêng của Hướng Huy, Tư Mẫn, Thích Đình Đình để hỏi nhưng vẫn chỉ nhận được câu trả lời tương tự.

Rõ ràng là đã biết sự thật bị mọi người bài xích, nhưng Chung Lăng vẫn cảm thấy hậm hực trong lòng.

Đúng lúc Hạ Dương ra rót nước, mắt Chung Lăng sáng lên, hỏi: “Anh uống trà chiều không? Để tôi mang lên cho.”

Hạ Dương lắc đầu: “Xin lỗi, tôi không có thói quen uống trà chiều.”

Chung Lăng nhún vai, quay trở lại phòng làm việc lấy túi xách, lúc đi qua phòng trà, cô nghe thấy cuộc đối thoại:

“Haiz, uống trà kiểu Anh gì chứ, người Trung Quốc vẫn quen với món tào phớ và đậu phụ thối hơn.”

“Người ta từ Anh về mà lại, không cùng đẳng cấp với bọn mình.”

“Cẩn thận không lại ăn đòn đấy.”

Tiếp đó là một tràng cười rộ lên.

Chung Lăng cười chua chát tự giễu rồi thở dài.

Dưới bãi đỗ xe ngầm, Phương Nhiên đã đợi rất lâu, nhưng Chung Lăng là sếp trực tiếp của cô, dù bực đến đâu cũng chỉ có thể giấu trong lòng.

Chung Lăng ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn, quay sang hỏi: “Vị trí thế nào?”

“Ở ngay trung tâm thành phố, cách công ty chỉ khoảng mười phút lái xe.” Phương Nhiên đắc ý nói, cô có bạn làm sếp ở công ty bất động sản, tìm phòng vốn là thế mạnh của cô.

Chung Lăng gật đầu với vẻ hài lòng.

Phương Nhiên lái một chiếc New Beetle màu bạc của hãng Volkswagen, chỉ mấy phút sau xe đã chạy vào khu chung cư cao cấp. Chung Lăng để ý thấy có bốn chữ vàng lấp lánh “Ngân Nhân city” viết ở cổng, các nét rất sắc sảo, có thể được viết bởi một nhà thư pháp nổi tiếng.

Ở đây môi trường trong lành, dễ chịu, có hòn non bộ, đình nghỉ chân, và cả thảm cỏ rộng rãi, rất vừa mắt Chung Lăng.

Đến tòa nhà trong cùng, vào thang máy lên tầng 19.

Tòa nhà được thiết kế theo kiểu hai căn hộ chung một thang máy, trong lúc lấy chìa khóa mở căn phía Tây, Phương Nhiên khẽ nhếch mép: “Mời giám đốc vào.”

Chung Lăng liếc bốn xung quanh, cảm thấy mặc dù thiếu hơi người, nhưng vô cùng sạch sẽ. “Tốt quá.”

“Vậy cứ quyết định thế nhé, giám đốc?” Phương Nhiên xin ý kiến cô.

“Ừ, bao giờ tôi có thể chuyển đến được?”

Phương Nhiên liền cười: “Bất cứ lúc nào.”

Chung Lăng mỉm cười: “Phiền cho Phương Nhiên quá.”

“Giám đốc đừng khách sáo.” Phương Nhiên đáp rất khách khí.

Chung Lăng đi ra ngoài trước, Phương Nhiên cúi đầu khóa cửa, chỉ nghe thấy phía đối diện có tiếng “cạch”, sau khi đóng cửa chống trộm, một người đàn ông nhìn về phía họ mỉm cười hòa nhã nói: “Ấy, có hàng xóm mới chuyển đến.”

Chung Lăng không muốn làm quen với người lạ, cô chỉ khẽ gật đầu và mỉm cười đáp lại.

Nhưng Phương Nhiên vô cùng sửng sốt khi nghe thấy giọng nói đó, cô từ từ quay đầu nhìn, nét mặt sững lại: “Đúng lúc quá.”

“Hai người quen nhau à?” Chung Lăng tò mò hỏi.

“Vâng.” Xem ra cả hai người đều không muốn nhắc tới chuyện này.

Chung Lăng chợt hiểu ra điều gì đó, nên không nói thêm gì nữa.

Ba người đứng đối diện với nhau, không ai nói gì, hai bàn tay Phương Nhiên xoa vào nhau, mắt nhìn chằm chằm xuống mấy ngón chân, hồi lâu mới nói: “Giám đốc, công ty còn nhiều việc phải giải quyết, ta về thôi.”

“Ừ, về thôi.”

“Bye bye.” Phương Nhiên không ngoái đầu lại mà chạy thẳng xuống cầu thang.

Người đàn ông thở phào một tiếng: “Bye bye.”

Nét mặt Phương Nhiên lộ rõ vẻ thẫn thờ, rõ ràng là đầu óc đang để đâu đâu, Chung Lăng biết có gì đó mờ ám, nhưng cô không có thói quen dò hỏi chuyện đời tư của người khác. Chỉ có điều cô rất thắc mắc: Tại sao có thang máy không đi, lại đi bộ từ tầng 19 xuống.

Trên đường đi Phương Nhiên như người mất hồn, xe lao như bay, dù ngờ nghệch đến đâu Chung Lăng cũng thừa hiểu tình trạng này của cô ta chắc chắn liên quan đến người đàn ông ban nãy. Vì cái mạng còi của mình, cô không dám nói chuyện với Phương Nhiên. Thực ra, nếu bằng lái xe của cô được sử dụng ở Trung Quốc đại lục, và vị trí vô lăng không ở bên trái thì cô đã cướp lái từ lâu, dù gì cũng tốt hơn là ngồi thấp thỏm như thế này.

Cuối cùng đã về đến công ty an toàn, mặt mày Chung Lăng tái nhợt, nghĩ lại vẫn thấy khiếp đảm.

Phương Nhiên không nói không rằng, cô bạn Lo Lo trực quầy tiếp tân lên tiếng chào cô nhưng cô không hề có phản ứng, hoàn toàn không giống với tác phong ngày thường.

Nhìn thấy trên bàn Lo Lo bày một cốc trà bí đao và một miếng bánh ngọt nhỏ, Chung Lăng khẽ cười khẩy, Lo Lo vội lấy tay che đi theo phản xạ, nhưng dù có giấu cũng chẳng giải quyết được gì.

Không nằm ngoài sự dự đoán của cô, trong phạm vi cô có thể quan sát, gần như người nào cũng có một suất trà chiều và món điểm tâm, đặc biệt là anh chàng Đinh Khiết, nhân viên của bộ phận thị trường miệng không ngớt lời đòi giảm béo kia, tay cầm một miếng bánh ngọt to, cạnh máy tính còn có hai chiếc bánh egg tart.

Chung Lăng là người biết địch biết ta, cô không chỉ trích mọi người ngay lập tức, nhưng nụ cười lộ rõ vẻ mỉa mai, khiến ai cũng cảm thấy rùng mình.

Quay về văn phòng không lâu, cô liền gọi Đới Hiểu Lam vào phòng, mỉm cười nhã nhặn hỏi: “Hiểu Lam, em biết quanh đây có chỗ nào bán đậu phụ thối không?”

Đới Hiểu Lam ngẩn tò te đưa tay gãi cằm: “Cũng có, nhưng chị Kiya cần làm gì ạ?”

“Dĩ nhiên là ăn rồi.” Chung Lăng cười tủm tỉm, dường như không việc gì có thể ảnh hưởng đến cô.

“Vậy ạ.” Đới Hiểu Lam gãi đầu gãi tai: “Cửa hàng nổi tiếng nhất gần đây chắc là đã bán hết từ lâu rồi, những chỗ khác may ra thì có.”

“Thế phiền em chạy đi mua cho chị một ít nhé.”

“Mua bao nhiêu ạ?”

Chung Lăng nghĩ một lát rồi nói: “Mua tạm hai mươi suất trước.”

Đới Hiểu Lam giật nảy mình, nhưng cũng không nói gì thêm. Dù sao tư duy của sếp cũng khác, nhân viên quèn như cô khó có thể lý giải.

Đới Hiểu Lam ăn mặc lịch sự, trang điểm nhã nhặn, vậy mà phải mua hai chục suất đậu phụ thối, khiến người nào nhìn thấy cũng phải thắc mắc. Cô vừa xách túi đi vào thang máy, đã có người cau mày hỏi: “Mùi gì mà lạ thế nhỉ?”

Cả đám đông nhất loạt nhìn cô chằm chằm, thực sự chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai.

Thế nên cô đã ngoan ngoãn nín thở, lúc vào văn phòng không dám ngẩng đầu lên, xách thẳng túi đồ vào phòng Chung Lăng, mặt xị xuống: “Chị Kiya, em mua về rồi.”

“Nếu thích em cứ lấy một suất mà ăn.” Chung Lăng cười cười.

“Không đâu, không đâu.” Đới Hiểu Lam khua tay rối rít, cái món này từ trước đến nay cô luôn tránh xa vạn dặm.

“Thôi vậy.” Giọng Chung Lăng rất dịu dàng: “Thế thì phiền em một việc nữa nhé, em mang sang đưa cho các đồng nghiệp hộ chị.” Cô đọc mấy cái tên, toàn là mấy vị lắm điều vừa nãy bảo cẩn thận không là ăn đòn đấy.

Chắc chắn là Đới Hiểu Lam không cam tâm tình nguyện, nhưng dù gì cũng là trợ lý, không thể không nghe theo mọi chỉ thị của Chung Lăng.

Trong lúc mọi người đang chuyện trò rôm rả thì Chung Lăng đã lặng lẽ bước đến sau lưng họ, lạnh lùng nhíu mày, nhưng nụ cười lại vô cùng dịu dàng, giọng cũng ngọt như mía lùi: “Đừng làm khách nhé, ăn thêm đi, tôi mời.”

“Giám đốc.” Một người trong đó thốt lên, đậu phụ thối trước mặt cô ta là nhiều nhất.

“Không hợp khẩu vị của chị à?” Không để chị ta trả lời, Chung Lăng đã mím môi mỉm cười: “Không phải chị thích ăn món này nhất đó sao? Tôi nghe rất rõ mà, người Trung Quốc chúng ta vẫn hợp với món tào phớ và đậu phụ thối hơn. Xin lỗi hôm nay gấp quá nên không mua được tào phớ, dịp khác tôi sẽ mời sau.”

Lúc ra khỏi phòng làm việc, đập vào mắt Phương Nhiên là cảnh tượng sau: Mấy nhân viên bộ phận thị trường mặt mày nhăn nhó nuốt từng miếng đậu phụ thối, miệng ai cũng bóng nhẫy dầu, phòng làm việc bốc lên một thứ mùi vô cùng khó ngửi.

Chung Lăng đứng bên cạnh liên tục góp lời, miệng cười tươi như hoa nhưng ánh mắt lạnh hơn bao giờ hết.

Phương Nhiên thấy lạnh xương sống, vị giám đốc này trông yếu liễu đào tơ, bình thường hay nói hay cười, thực ra là nhân vật không hề dễ bắt nạt.

Như vậy là Chung Lăng đã để mất lòng tất cả mọi người. Thực ra cô hối hận từ lâu, đáng lẽ không nên xốc nổi như vậy, nhưng vì không chịu được cục tức đó.

Chung Lăng cầm chiếc bút bi gõ từng nhịp xuống mặt bàn, mắt liếc đống đậu phụ thối còn thừa, lòng cũng thấy hơi rầu. Cô không thể tái diễn lại chuyện ban nãy, nhưng thực sự không thể chịu nổi thứ mùi kia, mắt đảo một hồi rồi nảy ra một ý.

Chung Lăng đích thân xách túi đậu phụ đi vào phòng làm việc của Hạ Dương, bữa đậu sáng nay gần như một mình cô tiêu diệt, chỗ này coi như bù lại cho anh ta.

Nhưng cô không thể ngờ rằng, trên bàn làm việc của Hạ Dương là nửa chiếc bánh ngọt đang ăn dở.

Cô tưởng rằng anh ta không giống với những đồng nghiệp khác, nhưng rõ ràng là cô quá ngây thơ. Cô đặt phịch túi đậu phụ lên bàn Hạ Dương, cười khẩy một tiếng, không nói câu nào mà bỏ đi luôn.

Hạ Dương tựa lưng vào ghế, nhìn chiếc túi rồi lại nhìn miếng bánh ngọt, dường như đã hiểu ra điều gì đó. Bữa điểm tâm chiều là do Lo Lo đưa đến, anh không thể bảo cô ta mang đi. Biết là Chung Lăng đã hiểu lầm nhưng anh cũng không thể thanh minh.

Chung Lăng muốn lo xong chuyện chuyển sang chỗ ở mới nên trước khi hết giờ làm việc đã gọi điện cho Quách Chỉ Quân, nói rằng cô không đến ăn cơm. Quách Chỉ Quân hậm hực nghiến răng thề rằng nếu cô không đến sẽ phải gánh chịu mọi hậu quả. Chung Lăng khóc dở mếu dở, năn nỉ hết lời mới thuyết phục được cô nàng.

Đồ đạc của cô không nhiều, sau khi trả phòng khách sạn, cô kéo va ly rồi chuẩn bị sang đường bắt xe.

Một chiếc xe hiệu Honda màu đen từ từ dừng lại, che mất tầm nhìn của cô. Chung Lăng bực bội nghĩ, không thể phủ nhận rằng giữa tố chất của người Trung Quốc và sự lịch thiệp của người Anh còn một khoảng cách khá lớn.

“Em đi đâu vậy? Lên xe anh chở một đoạn.” Sau khi kính xe được kéo xuống, Chung Lăng mới phát hiện ra người vừa thò đầu ra có nét quen quen.

Chung Lăng nheo mắt ngẫm nghĩ hồi lâu mới nhận ra đó chính là bác sĩ Tống Minh Chí mà cô đã gặp trong lần vào thăm Quách Chỉ Quân. “Cảm ơn anh, không cần đâu,” cô lắc đầu. “Bắt taxi rất tiện mà.”

“Lên xe đi, anh tiện đường mà.” Tống Minh Chí đã ân cần mở cửa xe.

Cô còn chưa nói đi đâu, làm sao anh ta biết là tiện đường, nhưng đã nói thế rồi, Chung Lăng cũng ngại từ chối. “Ngân Nhân city.” Sau khi ngồi yên vị, cô nói địa chỉ cần đến.

“Ồ, em mua nhà ở đó hả? Tiến hành cũng nhanh nhỉ.”

“Căn hộ công ty thuê cho thôi.” Chung Lăng thủng thẳng đáp.

Tống Minh Chí tiếp tục kiếm chuyện làm quà: “Chế độ phúc lợi của công ty em ổn nhỉ.”

“Vâng.”

Trừ phi Tống Minh Chí hỏi, Chung Lăng rất ít chủ động gợi chuyện.

Lúc đến nơi, Tống Minh Chí nói: “Chắc Chung Lăng luôn tỏ ra xa cách với mọi người như thế này nhỉ?”

Chung Lăng ngước đôi mắt đẹp lên, không trả lời mà chỉ nói: “Cảm ơn anh đã đưa em về.”

Tống Minh Chí vân vê ngón tay trên cánh mũi, không những không cảm thấy cô gái này nhạt nhẽo, lãng nhách mà đầy vẻ thách thức.

Sau khi vào phòng, Chung Lăng vứt va ly sang một bên rồi gọi điện thoại cho Quách Chỉ Quân, khi đầu bên kia nhấc máy, cô hậm hực nói: “Cậu lại gây rắc rối cho mình rồi đấy.”

Quách Chỉ Quân vốn là người tinh ý, vừa nghe thấy Chung Lăng bực bội hỏi tội liền hiểu ngay ra vấn đề, cô tủm tỉm cười và nói: “Không ngờ gã này lại sốt sắng đến thế.”