Mùa hạ chung tình - Chương 01 - Phần 1

Chương 1

Chung Lăng luôn có cảm giác rằng, chỉ cần đó là quyết định do chính bản thân cô đưa ra thì cô sẽ không bao giờ hối hận, thậm chí khi Đường Tranh lấy việc chia tay để ép, cô cũng không bao giờ chịu thỏa hiệp.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại http://www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

Nhưng khi máy bay vừa hạ cánh xuống sân bay Phố Đông, cô bắt đầu suy nghĩ về hành động khăng khăng làm theo ý mình của cô có đáng hay không.

Thượng Hải những ngày đầu tháng Hai, đêm rét căm căm, cô thu mình trong chiếc áo lông vũ mà vẫn cảm nhận được cái rét len lỏi vào tận xương.

Cô đợi mãi, đợi mãi, hai người đã hẹn sẽ ra sân bay đón cô đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu. Cân nhắc hồi lâu, cuối cùng cô lấy điện thoại ra tìm số của Quách Chỉ Quân rồi bấm máy, đầu bên kia là giọng nữ nhẹ nhàng cất lên: “Số điện thoại quý khách vừa gọi đã tắt máy, xin quý khách gọi lại sau.”

Hàng lông mày thanh tú của Chung Lăng cau lại, không phải cô trách Chỉ Quân lỗi hẹn, mà sợ có chuyện gì xảy ra với cô ấy.

Trời bắt đầu mưa như trút nước, khiến tâm trạng Chung Lăng càng tồi tệ hơn. Cô đưa tay xem đồng hồ và quyết định sẽ không đợi nữa, hòa vào dòng người vừa xuống máy bay ra điểm đợi taxi, kiên nhẫn chờ đợi.

Vừa đặt hành lý vào cốp xe, điện thoại của Chung Lăng liền réo liên hồi.

“Chỉ Quân à?” Cô vừa chui vào xe, vừa hỏi.

“Xin lỗi chị Chung Lăng, tôi là Phương Nhiên, cầu vượt tắc quá, tôi chưa có mặt ở sân bay được.”

“Vâng,” Chung Lăng đáp thờ ơ, “Không sao, tôi đã lên taxi rồi.”

Đối phương ngừng một lát rồi nói: “Thế tôi gửi tin nhắn tên khách sạn nhé.”

“Vâng.” Chung Lăng cúp máy.

So với sự chậm chạp của cô thì tin nhắn của Phương Nhiên chẳng khác gì tên lửa: “Khách sạn Westin, nằm gần bến Thượng Hải.” Chung Lăng mỉm cười gập điện thoại lại.

Vào khách sạn nhận phòng, tắm rửa, thu dọn xong xuôi, cuối cùng Chung Lăng cũng thở phào. Cô mở máy tính xách tay, đang định check mail thì điện thoại lại đổ chuông.

“Chị Chung Lăng, tôi đang ở dưới sảnh lớn của khách sạn.” Tiếng Phương Nhiên vang lên ở đầu dây bên kia.

Chung Lăng bình thản nói: “Vậy hả? Nhưng tôi chuẩn bị đi ngủ rồi.”

Rõ ràng Phương Nhiên không thể ngờ Chung Lăng lại trả lời như vậy, cô im lặng hồi lâu.

“Nếu không có việc gì thì tôi cúp máy đây.”

“Chị Chung Lăng, tôi chỉ muốn lên nói với chị vài câu rồi đi ngay, sẽ không ảnh hưởng đến giấc ngủ của chị đâu.”

Chung Lăng liền mỉm cười: “Ok, chị lên đi.”

Cô biết bản thân mình không được người ta chào đón gì nhiều, Phương Nhiên làm như vậy chẳng qua là muốn ra oai trước với cô, nhưng cô cũng sẽ không vì thế mà lùi bước, đừng nói là vị trưởng phòng thị trường như Phương Nhiên, kể cả vị phó tổng giám đốc công ty kia cũng coi cô như cái gai trong mắt. Nghĩ thấy cũng phải, đang yên đang lành tự nhiên lại có vị giám đốc thị trường từ trụ sở chính tại Anh mò sang chi nhánh Thượng Hải làm việc, trong lòng ai chẳng khó chịu.

Cô phải đối mặt với rất nhiều bài toán khó, con đường cô sắp qua sẽ rất nhiều chông gai.

Phương Nhiên có mái tóc dài xoăn nhẹ, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, thanh thoát, một cô gái năng động, làm được việc, đây là ấn tượng đầu tiên của Chung Lăng về cô ấy.

Còn cô để mặt mộc, giản dị như quả trứng gà mới bóc, tóc buông xõa, chân đi dép lê, bình dị chẳng hề ra dáng vị lãnh đạo cấp cao trong công ty, nhìn chẳng khác gì cô bé hàng xóm thân thiện.

Cô mời Phương Nhiên vào phòng, cười hỏi: “Uống gì nhé?” Không đợi đối phương trả lời, cô lại nói thêm: “Nhưng ở đây chỉ có nước khoáng thôi.”

Phương Nhiên đành nói: “Không cần đâu.”

“Thực ra ngày mai đến công ty gặp nhau cũng được, không cần phải đến cho vất vả.” Chung Lăng cười nói, không hề nhận ra vẻ không vui ở cô.

“Có gì vất vả đâu, trách nhiệm của tôi là phải ra sân bay đón chị, nhưng vì đường tắc quá...”

Chung Lăng lập tức ngắt lời Phương Nhiên, mỉm cười nói: “Thôi, tôi biết rồi, chị còn có việc gì nữa không?”

Phương Nhiên biết đây là lệnh tiễn khách của Chung Lăng, nét mặt cô thoáng qua vẻ ngại ngùng, rồi cô cắn môi nói: “Lúc đầu sếp tổng Hướng Huy và giám đốc Tư Mẫn đã lên kế hoạch ra sân bay đón chị, nhưng công việc bận quá không sắp xếp được thời gian, mong chị thông cảm.”

Chung Lăng gật đầu rất nhẹ, coi như thay câu trả lời.

Thái độ không vồn vã mà cũng không thờ ơ của cô khiến Phương Nhiên có vẻ ngại ngùng: “Vậy ngày mai gặp nhau.”

“Hẹn gặp ngày mai.” Chung Lăng tiễn Phương Nhiên ra đến cửa: “Tôi không tiễn xuống dưới nữa nhé.”

“Vâng, chúc chị ngủ ngon.”

Nụ cười vẫn đọng trên môi Chung Lăng, cô đóng cửa lại, cầm điện thoại lên bấm số của Quách Chỉ Quân một lần nữa.

Lần này, không ngờ điện thoại lại có người nghe máy: “A lô.” Giọng nam trầm vang lên ở đầu bên kia.

“Lâm Sâm à?” Chung Lăng không dám chắc.

“A lô, cô là?”

“Tôi là Chung Lăng, Chỉ Quân có đó không anh?”

Lâm Sâm nói: “Bọn anh đang ở trong bệnh viện.”

Tim Chung Lăng giật thót: “Xảy ra chuyện gì vậy anh?”

“Chỉ Quân sảy thai rồi.” Lâm Sâm thở dài.

Chung Lăng như người ngồi trên lửa: “Hai người đang ở bệnh viện nào, em sẽ đến ngay.”

Sau khi Lâm Sâm báo tên bệnh viện và địa chỉ, Chung Lăng liền vơ ngay chiếc áo khoác, buộc tạm tóc lại rồi xách túi ra khỏi phòng.

Không hổ là khách sạn năm sao, vừa nhìn thấy dáng vẻ vội vã của Chung Lăng, liền có nhân viên bước đến hỏi: “Xin lỗi, chị có cần gọi taxi không?”

Chung Lăng vội gật đầu: “Làm phiền anh.”

Cô đứng trong sảnh lớn tránh mưa, nhân viên khách sạn cầm ô chạy ra giữa đường vẫy xe. Vì đã khuya, trời lại mưa như trút nước, taxi chạy qua đều đã có khách cả, gần nửa tiếng đồng hồ mà không bắt được chiếc nào. Đến khi quay vào, quần áo cậu nhân viên đã ướt hết.

“Chị à, chắc là phải đi ra xa một chút mới bắt được xe, chị cứ đứng ở đây đợi nhé.” Cậu nhân viên còn rất trẻ, cười để lộ hai lúm đồng tiền nhỏ, trông như học sinh cấp ba.

Chung Lăng cũng thấy vui lây vì nụ cười đó, bất giác đáp lại bằng nụ cười ấm áp: “Không cần đâu, tôi tự ra bắt cũng được “.

“Chị...” Cậu nhân viên ngần ngừ một lát, Chung Lăng đã bước ra ngoài cửa kính, cậu nhân viên rảo bước rất nhanh: “Chị ơi.”

Chung Lăng quay đầu lại, cậu nhân viên đưa cho cô chiếc ô, cô mỉm cười đón lấy và nói: “Cảm ơn em.”

Chung Lăng băng qua hai làn đường, ở đây tầm nhìn rộng, xe cộ qua lại đông, chắc dễ bắt xe hơn.

Mắt cô cận hơn một độ, bình thường không đeo kính cũng không sao, nhưng trời mưa, nước mưa nhạt nhòa nhìn không rõ, vì thế mỗi khi có ánh đèn từ xa hắt tới, cô liền giơ tay lên vẫy, nhưng rồi lại chìm trong thất vọng.

Cô liên tục xem đồng hồ, đã gần một tiếng đồng hồ trôi qua kể từ lúc gọi điện cho Lâm Sâm, cô vẫn đứng yên ở vị trí cũ, tâm trạng sốt ruột cộng với cái lạnh trong đêm mưa khiến cô phải liên tục giậm châm, đi đi lại lại cho người ấm hơn.

Thêm mười mấy phút nữa trôi qua, có lẽ sự chân thành của Chung Lăng đã làm Thượng đế cảm động, cuối cùng cũng có một chiếc taxi dừng trước mặt. Cô vội thu ô lại, mở cửa lên xe rồi nói: “Phiền bác tài chạy đến bệnh viện RJ.”

Qua gương chiếu hậu, lái xe liếc cô một cái, định nói gì xong lại thôi.

Chung Lăng cũng thấy thắc mắc, hỏi: “Có gì không hả bác tài?”

Tài xế không đáp chỉ khẽ nhếch mép rồi rồ ga cho xe chạy.

Mặc dù trời mưa to, đường trơn nhưng rõ ràng tay lái của bác tài rất cứng, chiếc xe luồn lách qua ngõ nọ phố kia một cách thành thạo, chẳng bao lâu, tài xế đã quay đầu lại nhắc: “Đến rồi.”

Chung Lăng đang nhắm mắt tĩnh tâm, nghe thấy vậy liền vội móc ví trong túi xách ra: “Bao nhiêu tiền ạ?”

“Cô à, xe tôi không phải taxi.” Lái xe cười rất thoải mái.

Chung Lăng sửng sốt ngẩng đầu lên, phát hiện thấy đằng trước không có đồng hồ tính cước. Cô nheo mắt liếc “bác tài” thì thấy anh ta đang mím môi, miệng hơi mỉm cười. Anh chàng sở hữu làn da màu đồng như Cổ Thiên Lạc, nhìn rất trẻ trung, đặc biệt là đôi mắt rất sáng, mặc bộ comple đen, bên trong là áo sơ mi trắng, không thắt caravat.

Chung Lăng ngượng quá, vội co người lại: “Ôi, xin lỗi anh.” Chẳng lẽ áp lực công việc quá lớn khiến đầu óc cô mê muội, nhìn gà hóa cuốc.

“Không sao,” anh chàng nhếch mép cười cười.

Sau khi xuống xe Chung Lăng mới hiểu ra vấn đề, đây là chiếc Santafe màu đen còn khá mới, ngoài việc không có hộp đèn và đồng hồ tính cước thì gần như không khác gì những chiếc taxi hằng ngày vẫn chạy quanh đường phố Thượng Hải.

Trước khi đóng cửa, cô khẽ cúi người nói: “Cảm ơn anh nhiều.”

“Không có gì.” Nụ cười của anh chàng rất dễ chịu, tựa như ánh nắng lướt trên bầu trời u ám, vô cùng ấm áp.

Chung Lăng vội vã chạy vào bệnh viện, đến phòng tư vấn hỏi số giường. Nhờ có sự hướng dẫn tận tình của cô y tá, cuối cùng cô đã tìm được phòng Quách Chỉ Quân đang nằm. Bước vào phòng, thấy Chỉ Quân đang nằm trên giường với vẻ mệt mỏi, Lâm Sâm đang kê cao gối cho cô, nhẹ nhàng khuyên cô nên ăn chút gì đó.

“Chỉ Quân.” Chung Lăng cảm thấy sống mũi cay cay, bước đến nắm chặt bàn tay Chỉ Quân.

“Cậu đến rồi à.” Chỉ Quân cười buồn.

Lâm Sâm nhường chỗ cho Chung Lăng: “Hai em cứ nói chuyện, anh đi hâm lại cháo cho nóng.”

“Sao cậu lại sơ ý như vậy, cậu không sao chứ?” Giọng Chung Lăng nửa phần tỏ ý trách móc, nửa phần tỏ ý thương bạn.

Quách Chỉ Quân lắc đầu: “Xin lỗi vì mình không ra đón cậu được.”

Chung Lăng bẹo má cô: “Cậu cứ lo cho bản thân đi đã.”

Nét mặt Chỉ Quân lộ rõ vẻ u buồn, cô đưa mắt nhìn ra ngoài rồi thở dài thườn thượt.

Là bạn thân chơi với nhau nhiều năm, Chung Lăng hiểu Chỉ Quân hơn ai hết, cô vội khuyên: “Cậu và Lâm Sâm còn trẻ, còn nhiều cơ hội, trước mắt phải lo cho sức khỏe ổn định mới là quan trọng nhất.”

Quách Chỉ Quân cúi đầu một lát rồi lại ngẩng lên: “Anh chàng Đường Tranh để cậu về nước công tác mà không lo à?”

Lúc này còn đùa cợt được chứng tỏ Chỉ Quân không sao, Chung Lăng cũng thấy yên tâm hơn. Cô cười nói: “Vì muốn đem lại niềm vui cho cậu nên mình phải hy sinh nhiều như vậy đây.”

Quách Chỉ Quân lấy khuỷu tay huých cô: “Khai thật đi, hai ông bà không cãi nhau vì chuyện này chứ?” Đường Tranh là người hay chấp vặt, khó tính, Chỉ Quân ít nhiều cũng hiểu.

Chung Lăng nhún vai, cố tình vờ như không thèm quan tâm, nói: “Mặc kệ hắn ta.”

Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ.

“Mời vào.” Chỉ Quân nói.

Đẩy cửa bước vào là một người đàn ông mặc áo blu, trông rất thư sinh, khôi ngô tuấn tú.

Quách Chỉ Quân sửng sốt hỏi: “Sao anh lại ở đây?”

“Đêm nay anh phải trực, vừa gặp bác sĩ Lâm ở cổng, mới biết em xảy ra chuyện không may.” Người vừa vào mang đến một bó hoa ly, hương thơm thoang thoảng, thanh khiết.

Chỉ Quân đón lấy bó hoa rồi đưa cho Chung Lăng, Chung Lăng vội cắm hoa vào bình.

“Đây là?” Anh mắt anh chàng dừng ở Chung Lăng.

“Để em giới thiệu hai người làm quen nhé, đây là Chung Lăng, bạn thân của em. Còn đây là Tống Minh Chí, đồng nghiệp của anh Lâm Sâm.”

“Chào anh.” Chung Lăng vui vẻ đưa tay ra.

Tống Minh Chí cũng lịch thiệp không kém: “Rất vui vì được làm quen với em.”

Đang nói chuyện thì thấy Lâm Sâm nhẹ nhàng bê một bát cháo cá khói bốc nghi ngút vào, ý cười dịu dàng hiện rõ trong đáy mắt.

“Anh cứ để tạm đó, em chưa muốn ăn.”

“Thế anh bón cho em nhé.” Thế rồi Lâm Sâm coi như không có ai ở đó, xúc một thìa cháo đưa lại gần miệng Chỉ Quân. Dù mặt dày đến đâu Chỉ Quân cũng không thể coi hai người kia không tồn tại, miệng hứ một tiếng rồi ngoan ngoãn đón lấy thìa cháo.

Chung Lăng bất giác bật cười, đúng là vỏ quýt dày thì có móng tay nhọn. Cô ghé sát vào tai Chỉ Quân nói nhỏ: “Chỉ có Lâm Sâm mới trị được cậu.”

Mắt Chỉ Quân híp lại: “Vậy hả, thế ai mới trị được cậu, Đường Tranh à?”

Chung Lăng lập tức bại trận, giơ tay xin hàng: “Đừng nhắc đến hắn nữa được không?”

Quách Chỉ Quân ăn liền một mạch hết bát cháo, lườm Chung Lăng một cái: “Muộn quá rồi, thôi cậu về đi. Ngày mai còn phải dậy sớm đây, đừng để phờ phạc quá.”

Chung Lăng cúi đầu xem đồng hồ, cũng thuận nước đẩy thuyền nói: “Ừ, ngày mai mình lại đến thăm cậu.”

Chỉ Quân gật đầu, ra hiệu cho Lâm Sâm tiễn cô. Đột nhiên Tống Minh Chí lên tiếng: “Bác sĩ Lâm cứ ở đây với Chỉ Quân đi, để tôi tiễn Chung Lăng.”

Sao Chỉ Quân lại không hiểu ý Tống Minh Chí, cô chớp mắt cười: “Thế cũng được.”

Đêm mưa rất khó bắt xe, Tống Minh Chí nhẫn nại đợi xe cùng Chung Lăng, hai người cũng nói với nhau mấy câu.

“Chung Lăng vừa đặt chân đến Thượng Hải hôm nay à?”

“Dạ.”

“Em đi du lịch hay làm gì?”

Đôi môi Chung Lăng thoáng hiện lên nụ cười: “Em đi làm.”

“Em làm ở công ty nào vậy?”

“Một công ty có vốn đầu tư nưóc ngoài.” Câu trả lời của Chung Lăng ngắn gọn một cách bất thường, lộ rõ vẻ cảnh giác.

“Em nói chuyện rất thú vị.” Tống Minh Chí bất lực nói.

Chung Lăng chỉ cười không nói gì thêm.

Im lặng hồi lâu, Tống Minh Chí đang định nói thêm thì có chiếc taxi đi đến cắt đứt chủ đề này. Đợi khách trên xe xuống xong, Chung Lăng vội vàng chui vào xe, kéo cửa kính xe xuống nói: “Cảm ơn anh, tạm biệt.”

Tống Minh Chí mỉm cười, đưa mắt dõi theo chiếc xe chở Chung Lăng rồi quay lại phòng bệnh.

Chung Lăng đứng trong toilet, nghe thấy tiếng điện thoại reo trong túi xách tay, liền vội vàng chạy ra, chưa kịp nhìn rõ thông tin hiển thị trên màn hình thì điện thoại đã hết pin tự động tắt, đợi đến khi cô lấy sạc pin cắm vào, kiểm tra thì thấy năm cuộc gọi nhỡ, và tất cả đều là của một người, Đường Tranh.

Chung Lăng khẽ nhếch mép, tìm một chỗ khá thoải mái trên giường rồi chui vào chăn, sau đó bấm máy gọi cho Đường Tranh.

Điện thoại vừa đổ một hồi chuông đã được nhấc, xem ra Đường Tranh sốt ruột thật.

“Tại sao em không nghe máy?” Đường Tranh hỏi dồn dập.

“Em để điện thoại trong túi, không nghe thấy tiếng chuông.”

“Thế tại sao vừa nãy em lại tắt máy đi?”

“Điện thoại hết pin nên tự động tắt.” So với Đường Tranh, câu trả lời của Chung Lăng tỏ ra vô cùng đủng đỉnh.

Đối phương ngừng một lát.

“Chung Lăng.” Lần nào anh gọi cả tên lẫn họ cô thì chứng tỏ chuẩn bị nói đến chuyện rất nghiêm túc. Chung Lăng vội ngồi thẳng người dậy theo phản xạ: “Em nghe đây.”

“Em đã về Thượng Hải rồi phải không?”

“Vâng.”

“Em thật ích kỷ!”

Đường Tranh mắng cô như tát nước vào mặt. Im lặng hồi lâu, cuối cùng cô nói: “Em ích kỷ ở điểm nào, anh nói em nghe xem.”

“Vì lý do gì mà em bắt anh phải từ bỏ sự nghiệp ở nước ngoài để quay về Thượng Hải cùng em? Tại sao em lại có thể không nói lời nào mà bỏ về luôn?”

Chung Lăng tức quá, bật cười: “Đường Tranh, anh hãy tự hỏi bản thân xem, có lần nào em không nhượng bộ anh không? Tại sao anh không thể vì em mà hy sinh một lần?”

Đường Tranh ấp úng, hồi lâu mới hậm hực đáp: “Em phải biết rằng anh đã rất vất vả mới leo lên được vị trí như ngày hôm nay, anh không muốn làm lại từ đầu”

“Vậy em thì sao? Đối với em đây là cơ hội ngàn năm có một, anh đã bao giờ nghĩ cho em chưa?”

Đầu bên kia điện thoại lập tức im lặng. Nhưng Chung Lăng có thể tưởng tượng được, lúc này chắc chắn Đường Tranh sẽ nhún vai với vẻ bất cần, giống như vẻ mặt thờ ơ, lạnh lùng của anh sau vô số lần cãi nhau trước đây. Còn Chung Lăng thì luôn phải lặp lại vòng tuần hoàn tồi tệ cãi nhau, làm lành, cãi nhau.

“Đường Tranh, em rất mệt, em phải nghỉ đã.” Cô không muốn tranh cãi với anh nữa, hoặc có thể để thời gian cho cả hai bình tĩnh lại sẽ tốt hơn.

Đường Tranh cười khẩy một tiếng: “Chung Lăng, em muốn ám chỉ chúng mình sẽ chia tay?”

Chưa kịp đợi cô trả lời, Đường Tranh lại nói tiếp: “Anh sẽ để em được toại nguyện.” Giọng anh chắc như đinh đóng cột, không cho Chung Lăng cơ hội giải thích mà cúp máy luôn.

Chung Lăng thẫn thờ nhìn màn hình điện thoại đến mười phút, bất giác cười đau khổ, rõ ràng là anh ta có âm mưu từ lâu, nhưng giờ lại đổ hết trách nhiệm cho cô. Thực ra cô biết tỏng từ lâu, Đường Tranh yêu cô, nhưng lại yêu bản thân anh ta hơn. Cô cũng biết, khi đưa ra quyết định này, với tính cách của Đường Tranh thì chia tay chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi, chỉ có điều cô không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

Chung Lăng khoanh tay trước ngực, mệt mỏi gục xuống đầu giường, cả đêm không thể chợp mắt. Dù là cô gái mạnh mẽ đên đâu cũng có lúc mềm yếu. Mãi đến khi trời sáng, cô mới chợp mắt được một lát.

Tuy nhiên sau đó không lâu, chuông báo thức réo, một ngày mới bắt đầu.

Đang tắm thì bất ngờ Chung Lăng nhận được điện thoại của Phương Nhiên: “Chị Chung Lăng, tôi đang đợi dưới tầng.”

Sau một giây sững lại, Chung Lăng đã nhanh chóng hiểu ra vấn đề. Chắc là những gì diễn ra tối hôm qua khiến Phương Nhiên ý thức được cô không phải là người dễ bắt nạt, nên đã biết điều hơn. Chung Lăng mỉm cười nói: “Đợi tôi hai mươi phút nhé.”

Cô lau người, sấy khô tóc rồi thay quần áo, sau khi trang điểm che đi quầng thâm dưới mắt và khuôn mặt tiều tụy liền xuống lầu.

Phương Nhiên mặc bộ đồng phục công sở chỉnh tề, mái tóc dài được búi lại và cài thêm chiếc trâm, một lọn nhỏ tóc mai rủ xuống, trông rất có sức sống nhưng không mất đi vẻ duyên dáng.

“Chào chị.” Nét mặt Phương Nhiên rất bình tĩnh, giọng vẫn bình thản, không hề nhận ra sự bực bội mặc dù tối hôm qua bị tiếp đón rất lạnh lùng.

Ánh mắt Chung Lăng lóe lên một tia nhìn sắc lẹm: “Phương Nhiên từ trước đến nay vẫn quen dậy sớm hay là vì tôi mà phải thay đổi thói quen? Nếu là vì tôi thì thật ngại quá.”

Phương Nhiên cũng không phải là người dễ bắt nạt, cô chỉ khéo léo đáp: “Đâu có, đây cũng là một trong những công việc của tôi.”

Chung Lăng mỉm cười và không nói gì thêm.

Phương Nhiên không lái xe, hai người bắt một chiếc taxi ở cổng sau của khách sạn rồi đến thẳng tòa nhà của tập đoàn Hiển Dịch chi nhánh Thượng Hải.

Xe đến nơi, Phương Nhiên không đưa Chung Lăng vào tòa nhà mà rẽ sang một con ngõ nhỏ nằm khép mình sau khu vực náo nhiệt.

Chung Lăng thắc mắc “ớ” một tiếng, Phương Nhiên ngoái đầu lại: “Chị Chung Lăng chưa ăn sáng đúng không, đồ điểm tâm ở đây rất ngon.”

“Vậy hả.” Chung Lăng bình thản đáp, đúng là cô chưa ăn sáng, nhưng cô không thích cảm giác bị người ta sắp xếp lịch trình như thế này.

Mới hơn tám giờ, nhưng là thời điểm dân công sở đi làm và các cụ già đi tập thể dục buổi sáng về, quán ăn sáng nhỏ người đông như nêm như cối. Phương Nhiên nhanh tay lẹ mắt, nhìn thấy có người ngồi ở một chiếc bàn trong góc đang quệt mép, cô liền kéo Chung Lăng bước đến, nhanh chóng chiếm được chỗ trước những người khác.

Nụ cười thấp thoáng trên môi Chung Lăng: “Không ngờ Phương Nhiên rất có kỉnh nghiệm trong việc chiếm chỗ nhỉ.” Không biết là khen hay mỉa mai.

Phương Nhiên cười rất bình thản: “Từ nhỏ đến lớn chiếm nhiều nên tôi quen rồi.” Cô không hỏi ý kiến Chung Lăng mà tự gọi mỳ vằn thắn và bánh bao rán.