Bí mật tình yêu phố Angles - Tập 10 - Chương 04 - Phần 3

Cộp cộp cộp!
Cộp cộp cộp!
Tiếng bước chân mỗi lúc 1 gần chúng tôi. Tim tôi cũng giật thót theo từng tiếng bước chân đó, càng lúc tôi càng hoang mang.
Tôi nắm chặt tay Lý Triết Vũ, hốt hoảng nhìn cậu, sợ đến nín thở k ra hơi.
Cộp cộp cộp!
Đột nhiên k còn nghe tiếng bước chân đó nữa, tôi có cảm giác Vũ nắm chặt tay tôi hơn, hình như tim tôi củng k còn đập loạn xạ nữa.
Ma…ma nữ đến rồi sao?
“Híc…ờ đây đúng là đáng sợ thật”
” Đừng sợ, chúng ta sắp ra khỏi đây rồi”
Hả? Giong nói đó…hình như có người đang nói chuyện thì phải!
Tôi và Lý Triết Vũ ngạc nhiên nhìn nhau rồi nghiêng đầu lắng nghe. Tiếng nói chuyện từ tầng trên vọng xuống.
” Mặc dù chúng ta chưa vào căn phòng 501 bí ẩn kia, nhung em cũng đã hiểu ra, anh quang trọng với em thế nào!” Đó là tiếng nói ngượng ngùng của 1 cô gái.
” Ừ, anh cũng thấy thế…xem ra nơi này linh nghiệm thật!” Lần này là giọng nói của chàng trai, xem ra anh ta có vẻ rất vui,” Nhưng muộn lắm rồi, tốt nhất chúng ta nên về nhà thôi”
Căn phòng 501 bí ẩn?…Lẽ nào họ cũng đến đây thám hiểm như chúng tôi?
Cộp cộp cộp!
Nghe tiếng bước chân 2 người đó đi xa dần, tôi và Lý Triết Vũ thở phào.
Làm gì thế k biết! Dọa người ta sợ chết khiêp!
Thế mà vừa nãy tôi còn tưởng là ma nữ cơ. Hóa ra là tiếng bước chân của cặp đôi cũng đến đây thám hiểm như chúng tôi. Tôi vuốt ngực, ngẩng đầu nhìn Lý Triết Vũ, thấy cậu ấy đang mỉm cười nhìn tôi.
” Lý Triết Vũ…”
” Gì vậy?” Lý Triết Vũ nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc rối tung của tôi,” Hựu Tuệ, em biết k, vừa nãy tôi nghĩ, tuy mình học taekwoondonhung k biết liệu có đánh thắng được ma k?
” Hahaha, e là khó lắm, tôi nghe nói ma quỷ k phải cơ thể thật, cho nên cậu đánh k trúng được đâu”
” Ừm, thế nên ban nãy tôi mới đau đầu, nếu ngộ nhỡ nó xuất hiện thật, thì tôi sẽ nghĩ cách giữ chân nó lại để em chạy thoát”
” Làm thế sao được, tôi sẽ k bỏ mặc cậu ở lại 1 mìh đâu. Cho dù gặp nguy hiểm gì, tôi cũng ở bên cạnh cậu!” Tôi cười và trả lời Vũ 1 cách kiên quyết.
Ánh mắt nóng bỏng của Lý Triết Vũ như chiếu thẳng lên khuôn mặt tôi.
Tôi thộn người ra, k dám ngẩng đầu nhìn ánh mắt đấy, mặt tôi đỏ ửng lên.
” Đúng rồi, Lý Triết Vũ này, vừa nãy 2 người kia nói phòng 501 rất linh nghiệm, haha…haha…
Thấy Hiểu Ảnh bảo, nếu bước vào căn phòng đấy mà có thể đi ra dễ dàng thì mới vượt qua thử thách tình cảm…Nhưng tôi k hiểu tại sao lại cứ phải là căn phòng 501 bí ẩn đó?…” Tôi muốn lấp đi khoang3 trống rối bời giửa hai người nên cúi đầu gượng gạo chuyển chủ đề khác.
” Vì nghe nói căn phòng 501 bí ẩn chính là nơi nữ sinh đó vẫn”
” Cái gì?” Lý Triết Vũ vừa nói dứt câu, tôi rùng mình, khuôn mặt đỏ ửng nãy lập tức biến sắc
” Hựu Tuệ, đừng sợ!” Lý Triết Vũ an ủi tôi,” Vừa nãy hai người kia vừa rời khỏi đây an toàn mà, có lẽ ma nữ ở đây là ma lương thiện”
” Cậu…cậu nói cũng phải…hahahaha!” Tôi cố gật đầu,” có điều k biết nếu hai chúng ta đi vào đó thì ra sao…”
Vừa buột miệng nói xong, tôi chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình. Còn Lý Triết Vũ thì đờ người ra nhìn tôi.
Má ơi! thật kinh khủng! Tô Hựu Tuệ, hôm nay miệng mày bị trúng tà chắc? Toàn ăn nói linh tinh, tự rước họa vào thân! Sao mày lại mặt dày nói ra câu đó vậy?
Nhìn gương mặt khó hiểu của Lý Triết Vũ, tôi đột nhiên định thần lại, xua tay rối rít rồi giả đò cười, vội vàng” chữa cháy” câu lỡ miệng ban nãy:
” k, k! Lý Triết Vũ, thực ra ý tôi là…”
“K sao đâu!” Tôi còn chưa nói xong thì cậu ấy đã ngước đầu lên, dịu dàng nhìn tôi,” tôi rất muốn biết điều đó…Chúng ta vào trong đó xem sao”
“Hả? Vào trong đó…”
“Ừ!” Lý Triết Vũ mỉm cười, tay bật điện thoại cho sáng.As yếu ớt từ chiếc điện thoại lại chiếu vào từng bậc thang, dẫn lối cho chúng tôi đi tiếp,” Chắc chắn chúng ta sẽ giống như họ”
“…”
Lý Triết Vũ
Tôi ngây người nhìn theo Lý Triết Vũ, đầu óc quay mòng mòng.
Lý Triết Vũ…cậu ấy nói vậy là sao? Kể từ khi Vũ quay về, dường như tôi vẫn k thể hiểu được mối quan hệ phức tạp giữa chúng tôi là thế nào nữa. Tôi muốn cậu ấy luôn ở bên canh5minh2. Nhưng tại sao khi phải đối diện với cậu ấy, tôi lại tránh né…
Còn Kim Nguyệt Dạ…hắn mãi mãi giống như 1 cái bóng thoắt ẩn thoát hiện trong trái tim tôi. Đây rốt cuộc là tình cảm gì, bản thân tôi cũng k hiểu nổi…
Híc…Hựu Tuệ, sao mày lại nghĩ đến Kim Nguyệt Dạ vậy? Đã nói là k được nghĩ tới hắn nữa cơ mà! k được nghĩ đến hắn! Mau vứt bỏ hình ảnh hắn ra khỏi đầu mày ngay!
Tôi cố lắc đầu thật mạnh, muốn rủ bỏ hình ảnh của Kim Nguyệt Dạ ra khỏi đầu mình. Nhưng khi tôi kịp trấn tĩnh thì phát hiện ra k thấy Lý Triết Vũ đâu cả.
Lý Triết Vũ…Lý Triết Vũ…Lý Triết Vũ đi đâu rồi?
Tôi sợ hãi chạy lên mấy bậc thang, sau đó đứng ở bậc cầu thang trên cùng của tầng 5, mở to mắt hết ngó sang trái rồi ngó sang phải, nhưng cả 2 bên điều tối om, k nhìn thấy gì cả. Đương nhiên cũng chẳng thấy bóng dáng Lý Triết Vũ đâu.
Sao lại thế…Sao lại thế! Tô Hựu Tuệ, mày đúng là đồ ngốc, sao lại để lạc khỏi Lý Triết Vũ cơ chứ?
” Lý Triết Vũ…Lý Triết Vũ! cậu ở đâu?” Tôi đứng 1 mình trong bóng tối, có cảm giác nhu đang rơi xuống mười tám tầng địa ngục, sợ đến nỗi j thể khóc nổi.
Lý Triết Vũ…Lý Triết Vũ…
FIVE
Tôi khóc thút thít như đứa trẻ bị lạc đường, k tìm thấy bố mẹ trong thành phố lạ lẫm, thất thiểu bước về phía hành lang tầng 5. Căn phòng 501 bí ẩn hình như nằm ở tầng này.
Vừa nãy Lý Triết Vũ luôn ở bên cạnh, cho nên dù thấy sợ nhưng tôi vẫn cảm thấy yên tâm và an toàn. Nhưng giờ đây k có Lý Triết Vũ bên cạnh nữa, cảm giác đó tan biến, thay vào đó là nỗi sợ hãi như vỡ òa ra, nuốt chửng lấy tôi.
Ghê…ghê quá! Nơi này thật đáng sợ!
Hành lang tối thui, đã thế lại còn ẩm ướt nữa chứ. Ở đây lúc nào cũng có gió lạnh lùa vào mọi ngóc ngách trong hành lang, táp cả vào mặt tôi. 2 mắt tôi cứ như ra-đa, liên tục dò xét xung quanh, chỉ sô nếu lơ đễnh 1 chút là từ phía sau, hoặc 2 bên trái phỉa, mà cũng có thể là trước mặt sẽ có quái vật nhảy xổ ra, khiến tôi k kịp trở tay.
Lý Triết Vũ…Lý Triết Vũ! Cậu đang ở đâu hả?…
Lập lòe…lập lòe…
Hả? Phía trước…phìa trước hình như có ánh đèn! Là Lý Triết Vũ ư?
Tôi cố cất giọng gọi Lý Triết Vũ nhưng k được.
Đi…đi về phía đó thôi! Đi về phía có ánh đèn!
Bây giờ trong đầu tôi chỉ có duy nhất suy nghĩ đó.
Trong nơi tối tăm đáng sợ này đột nhiên lại xuất hiện ánh đèn. Nó chẳng khác nào 1 tia hi vọng nhỏ nhoi lóe lên trong nỗi tuyệt vọng miên man. Chẳng cần biết ánh đèn đó liệu có phải là cái gì khác k, tôi vẫn cắn răng bước thật nhanh về phía đó.
Tuy muốn bước thật nhanh đến đó nhưng do sợ quá nên 2 chân tôi nhũn ra như con chi chi, chẳng đi nhanh nổi. Tôi lấy hết can đảm bước về phía ánh đèn, nhưng ánh đèn chỉ lóe sáng 1 lúc trên hành lang, sau đó biến đâu mất hút.
Sao…sao lại thế? Tôi lo lắng, bước vội về phía đó, nhưng khi sắp tới gần thì trước mắt tôi hiện ra tấm biển phòng đã bạc phếch: 501!
Là…là căn phòng ma ám…Tôi bước chậm lại, mặt trắng bệch…Lẽ nào ma quỷ dẫn đường đưa tôi đến đây…
Cộp cộp cộp!
Đúng lúc đó, tôi nghe thấy âm thanh giống như tiếng bước chân, bước đi rất chậm và nhẹ nhàng.
Là bước chân ma…hay là như vừa nãy, là bước chân của ai đó…
Tôi nín thở rồi dừng bước, sau đó dỏng tai lắng nghe động tĩnh, nhưng lại k nghe thấy tiếng gì nữa.
Xung quanh bốn bề tĩnh mịch, cả tiếng bước chân lạ lùng ban nãy cũng biến mất, cứ như chưa bao giớ xuất hiện cả.
Lẽ nào chỉ là ảo giác?…Sao cái bóng vật vờ ban nãy giờ cũng k còn nữa nhỉ?…
Tôi lặng lẽ thở dài 1 cái, đang định bước tiếp thì…
Cộp cộp cộp!
Âm thanh lạ lùng lại vọng đến!
Âm thanh đó càng lúc càng gần, càng lúc càng gần…mà…k phải chỉ 1 người, mà là của 2 người liền, k đúng là của 3 người…Lẽ nào đây đúng là tiếng bước chân của ma mà mọi người hay đồn?
” Á!” Tôi k thể kìm nén được nỗi sợ hãi nữa nên hét lên thảm thiết.
” Á a a a…!” Tiếng kêu của tôi dôi ngược lại, cứ như đâm thủng màng nhĩ tôi đến nơi
Côp! cộp cộp cộp! cộp cộp…
Bộp…bộp…
1 mớ âm thanh hỗn độn vang lên tới tấp. Hình như xung quanh đều có tiếng bước chân, đâu đâu cũng xuất hiện những cái bóng trắng.
” Đừng…đừng lại gần tôi!” Tôi ôm chặt đầu, nhắm nghiền mắt lại, chưa bai\o giờ rơi vào sự sợ hãi tột cugn2 thế này,” đừng…”
” Hựu Tuệ!”
Đột nhiên 1 giọng nói quen thuộc vang lên phá vỡ sự sợ hãi trong tôi. Tiếng gọi đó có vẻ rất gấp gáp. Tôi hoang mang ngẩng đầu lên, nhìn thấy dáng người cao lớn đang chạy về phía mình.
Là cậu ấy? Lý Triết Vũ!
Cậu ấy sắp đến chỗ tôi rồi…sắp đến rồi…
Tôi nhìn thấy mồ hôi lấm tấm trên trán của Lý Triết Vũ, tiếng thở gấp gáp cùng dáng vẻ vôi vã của cậu ấy. Tôi lao như tên bay đến bên Vũ.
” Á” Tôi ôm chặt lấy Lý Triết Vũ, trong đầu tôi lúc này chỉ có 1 suy nghĩ duy nhất: Lý Triết Vũ! Lý Triết Vũ đã ở đây rồi! Cậu ấy sẽ giúp tôi cảm thấy an toàn và bình tâm trở lại!
Cả thế giới dường như yên tĩnh trở lại, chỉ còn lại tiếng thở của Lý Triết Vũ va tiếng nấc nghẹn ngào của tôi
” Hựu Tuệ…xin lỗi vì vừa nãy để lạc mất em. k sao rồi, có tôi đây!”
” Có ma, có ma…ở đằng kia…”
Tôi chỉ tay về phía có cái bóng cứ lắc la lắc lư, tiếng bước chân vừa nãy dường như vọng từ đó ra. Trong tia sáng yếu ớt hình như cỏn có cái gì nữa…
Lý Triết Vũ cũng nhìn theo hướng tôi chỉ, cậu ấy đột nhiên nhíu mày, nắm chặt lấy bàn tay tôi.
Tôi theo Vũ đến gần cái bóng đó, ngày càng gần…
Xoẹt…
Lý Triết Vũ giật mạnh tấm vải đen to ụ ra, tôi nhìn thấy 4 bóng người đang đúng túm tụm lại thành nhóm.
” Tô Cơ, Hiểu Ảnh, sao các bà lại ở đây?”
Trước mặt tôi lúc này là Tô Cơ, Hiểu Ảnh, Tiểu Dục, và cả Lăng Thần Huyền nữa. Mặt tên Huyện cũng trắng bệch chẳng kém gì tôi. 4 người họ đang mắt tròn mắt dẹt nhìn chúng tôi.
” Hựu…Hựu Tuệ!”
“Vũ…”
Hóa ra ban nãy chính mấy” con ma” này dọa tôi sợ hú hồn!
” Hựu Tuệ, bất ngờ lắm đúng k?” Hiểu Ảnh phấn khích lượn qua lượn lại trước mặt tôi như 1 chú ong nhỏ,” Hưu Tuệ, bà thấy bọn tôi đóng ma đạt chưa? hahaha! Hiểu Ảnh đã bảo, mấy người họ đóng giả thành ma đó! bà nhìn nè, đây là vải đen, còn đây là túi ni lông, trùm lên dép thì sẻ k phát ra tiếng to, Hiểu Ảnh thông minh k?”
” Hiễu Ảnh, bà im mồm ngay…” Tô Cơ giơ tay bịt miệng Hiểu Ảnh lại,” Hựu Tuệ, tụi tôi chỉ muốn giúp bà tìm được duyên số thôi mà. Bà nghĩ xem, thời khắc tuyệt vời thế này k có người nào chứng kiến thí phí lắm…hê hê hê!”
” Tìm được duyên số?” Tôi nghiền răng ken két nói. Mấy tên này giả ma già quỷ dọa tôi sợ chết khiếp mà còn xảo biện là giúp tôi tìm duyên số, nếu Lý Triết Vũ k xuất hiện kịp thời thì có lẽ tôi đã vỡ tim mà chết rồi
” Mọi người vừa nãy đều ở đây à?”
” Ừ…” Tô Cơ cười mủm mỉm với tôi,” Vừa nãy là hiều nhầm…hiểu nhầm thôi!”
” K phải hiểu nhầm đâu! Ban nãy Tô Cơ bảo tụi mình đừng xuất hiện, đợi Vũ đến làm anh hùng cứu mĩ nhân cơ mà, như thế Hựu Tuệ mới cảm kích”
” Khâu Hiểu Ảnh, bà ngậm mồm lại ngay!
” Khâu Hiểu Ảnh, cô có im miệng k thì bảo!”
Tô Cơ và Lăng Thần Huyền cùng quát to.
Nhìn mấy đứa bạn đáng ghét đang chấm chóe với nhau trước mặt, cuối cùng tôi cũng hiểu ra tất cả.
” Hựu Tuệ, tụi tôi chỉ muốn trêu bà chút thôi mà!”
Tô Cơ vừa lấy tay nện Hiểu Ảnh 1 trận, vừa cười bợ đợ với tôi,” hê hê hê…nhưng mà nói thật nhé, tin đồn về căn phòng 501 là có thật đấy, tụi tôi k lừa bà đâu. Nếu k tin, bà với Vũ vào trong đó xem, tụi tôi đứng ở ngoài đợi!”
” Đúng đấy, Hiểu Ảnh và Tiểu Dục ủng hộ hai người! cố lên!”
k! Có chết tôi cũng k vào!
Nhưng…
” Hựu Tuệ, bà định bỏ cuộc à?”
” Hựu Tuệ à, Hiểu Ảnh nghe rất nhiều tin đồn đáng sợ về căn phòng bí ần 501 này lắm, có người bảo nếu đã đến mà k vào thì sẽ bị ma ám, xui xẻo cả đời!”
” Hà? Khâu Hiểu Ảnh, chúng ta cũng chưa vào đó làm thế nào bây giờ?”

Bị ma ám? xui xẻo cả đời? Huhuhu…Tôi k muốn thế!
” Có…có gì mà sợ chứ! Vào thì vào!” Tôi cố kìm giọng run rẩy của mỉnh, liều mạng đi tiếp.
Tôi kinh hãi nhìn Tô Cơ chỉ vào tấm biển căn phòng 501. Cành cửa lâu ngày k được tu sửa bị đóng chéo thành hình chữ thập bằng gỗ, nhìn mà sởn gai ốc.
” Hiểu…Hiểu Ảnh…” Tôi run run nhìn mọi người.
Híc! Đúng là 1 lũ chết nhát, đứa nào cũng lùi lại mấy bước bỏ mặc tôi đứng 1 mình trước cửa phòng 501.
Bộp…
Tôi như bị rơi xuống hố băng lạnh cóng, toàn thân lạnh toát.
Ai…ai đến cứu tôi với!
” Hựu Tuệ, có tôi đây!” Lý Triết Vũ bước đến bên tôi, định đẩy cửa phòng 501 ra nhưng k sao đẩy được.
Lạ thật, sao lại k đẩy ra được?
Lý Triết Vũ và tôi ngây người nhìn nhau. Cậu ấy cố gắng đẩy mạnh cánh cửa ra nhưng nó vẫn k nhúc nhích tí gì. Toi quay lại nhìn mấy đứa bạn đang háo hức ra mặt mà tự dưng muốn bỏ cuộc quá!
Thế này thì k thể trách tôi được, ai bảo cửa đóng chặt quá, làm sao vào được bên trong kia chứ. Có lẽ ông trời k muốn cho tôi vào, híc híc…
Cạch cạch!
Đúng lúc tôi đang nhục chí thì k biết Lý Triết Vũ động phải cái chốt nào mà cánh cửa đột nhiên vang lên âm thanh rất lạ, sau đó từ từ mở ra!
” Cửa mờ rồi! Mở thật rồi!”
Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì k biết ai đứng đắng sau đã đẩy tôi vào trong, thế là tôi va cả mặt vào cửa
Bốp!
Đau quá! Ôi, cái mặt tôi!
Còn chưa kịp giơ tay lên xoa xoa go má vừa bị đụng vào cánh cửa đau điếng thì tôi ngửi thấy mùi bụi mù mịt, tôi đưa tay bịt mũi theo bản năng
Bịch!
Tiếp đó, tôi lại cảm thấy vật gì đó mềm mềm rơi mạnh vào đầu mình.
Nhưng…thứ đó…hình như vẫn nằm nguyên trên đỉnh đầu tôi…
“Á…”
Tiếng hét như lợn chọc tiết đã phá vỡ k gian tĩnh mịch trong khu ktx bỏ hoang, làm khinh động đến cả những con quạ đang ngủ say trong bụi cây.