Bí mật tình yêu phố Angles - Tập 10 - Chương 04 - Phần 2

Kim Nguyệt Dạ cười tươi bước vào căng tin trong tiếng gào thết điên cuồng của nữ sinh đứng ở cửa. Chúng tôi đều đưa mắt nhìn chằm chằm vào bóng dáng vô cùng quen thuộc đó, ai cũng cảm thấy lúng túng.
” Kim Nguyệt Dạ! Lại là cậu, sao cậu cứ lởn vởn như ma thế?” Lăng Thần Huyền vừa nhìn thấy Kim Nguyệt Dạ dẫ hậm hực ra mặt rồi quay ngoắt mặt đi, miệng lẩm bẩm, ” Làm người khác cụt cả hứng!”
Mọi người đều bối rối. Tôi chăm chú nhìn nét mặt Kim Nguyệt Dạ, thấy đó chỉ là một nụ cười lấy lệ, chẳng có chút biể cảm gì hết. Dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi, hắn quay sang nhìn tôi. Sao khuôn mặt hắn lại trở nên xa lạ như vậy?,” Hơ hơ hơ! Rất tiếc, đây là căng tin trường, mọi người đều có quyền tự do ra vào!”
” Dạ!” Giọng nói của Lý Triết Vũ đã chặn đứng bước chân của Kim Nguyệt Dạ, ” Không ngồi xuống nói chuyện cùng nhau được à?”
Two
Vù vù vù…
Híc lạnh quá! Ông trời cố tình trở lạnh vào đúng ngày tụi tôi đến đây trắc? Sao mà lạnh thế nhỉ? Mới tháng năm mà gió bắc rít ầm ầm thế này, đã thế, bầu trời cũng u ám vô cùng, cứ như là đang mùa đông vậy.
Theo lời hẹn với Tô Cơ và Hiểu Ảnh, tôi liều mình đến dưới chân núi sau kí túc xá trường cấp ba Sùng Dương cũ, dứng dưới ngọn đèn đường mờ mờ ảo ảo đợi mọi người đến đủ.
Đã bảy giờ năm mươi phút rồi mà vẫn chẳng thấy bong ai cả.
Tôi kéo cổ áo dựng lên, ngó nhìn khắp nơi. Quay đầu lại, chỉ thấy khu kí túc xá sơn màu đen kịt sau lưng kia chẳng khác nào một bóng ma, thoắt ẩn thoát hiện sau đám lá cây dày đặc…
Đột nhiên, một cơn gió lạnh buốt thổi lướt qua làm tôi run lên bần bật.
Thật… thật không hiểu nổi Tô Cơ và Hiểu Ảnh nghĩ gì mà lại dùng cách khủng bố này để “ trắc nghiệm” tình duyên nhỉ? Nhất là Hiểu Ảnh… sao lại cứ nằng nặc đòi đến cái nơi gọi là khu kí túc xá ma quái, một trong Thất quỷ địa của trường Sùng Dương kia chưa?
Híc híc híc… Tuy vẫn chưa đi vào trong, chỉ mới đứng dưới chân núi nhìn lên thôi mà đầu óc tôi đẫ tê dại, cả người nổi da gà rồi
Không hiểu sao tôi bỗng nhớ lịa tin đồn về khu kí túc xá mà Tô Cơ kể:

Mười năm trước, khu kí túc xá ma quái này chính là kí túc xá của những học sinh theo hoạc các môn khoa học xã hội, nhưng sau này trường Sùng Dương chỉ chú trọng đến các môn khoa học tự nhiên, thêm vào đó khu kí túc xá này không được tu sửa lại nên bị hỏng từ lâu. Nơi đây đã trở thành địa điểm hò hện của rất nhiều cặp đôi. Nhưng không biết từ bao giờ, mọi người thường nghe thấy bước chân lúc to lúc nhỏ vọng ra từ khu kí túc xá không một bóng người kia, thậm chí có người con nói đã nhìn thấy bóng trắng đột ngột hiện ra rồi biến mất trong khung cửa sổ bỏ hoang. Lâu dần, nơi đây được học sinh trong trường gọi là khu kí túc xá ma quái,một trong Thất quỷ địa của trường Sùng Dương…
Tôi lắc mạnh đầu, muốn rũ bỏ khỏi tâm trí những lời đồn đáng sợ về khu kí túc xá ma quái, nhưng cứ càng nghĩ lại càng thấy rợn người…
Trời ơi! Muộn thế này rồi mà vẫn không thấy bóng dáng mấy tên kia đâu cả?
Tôi quay đầu đi không giám nhìn khu kí túc xá sau lưng nữa, tay run run,móc điện thoại ra gọi To Cơ.
“ Số máy quý khách vừa gọi tạm thời không lien lạc được…”
Hả? Tắt máy à? Thế là thế nào? Hay là điện thoại của Tô Cơ hết pin? Gọi cho Hiểu Ảnh xem sao vậy.
‘‘ Số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được… ’’
Cái gì? Lại tắt máy à? Hai con nhỏ này thật đáng ghét. Sao lại cùng nhau tắt máy thế không biết?
Lẽ nào … hai đứa nó dám cho tôi leo cây?
Tô Cơ, Hiểu Ảnh! Nếu hôm nay hai bà dám cả gan lừa tôi đến nơi khỉ ho cò gáy này đợi vô ích, tôi thề sẽ bổ đầu các bà như bổ dưa hấu cho mà xem! Hừ!
Tự tưởng tượng cách Tô Cơ và Hiểu Ảnh bày ra để làu tôi: Nào là đau lưng, đau hông, nào là đau khớp… tôi tức sặc máu, giơ tay lên trời làm động tác như chém dưa.
” Hựu Tuệ!”
Oái giọng của …Lý Triết Vũ!
Nghe thấy giọng nói của Lý Triết Vũ, động tác ” chém dưa” của tôi đột nhiên biến mất, tôi vờ vịt vỗ nhẹ hai tay vào đầu.
” Xin lỗi, tối nay tôi có chút việc nên đến muộn” Lý Triết Vũ vừa thở hồng hộc vừa chạy đến rồi nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng hối lỗi.
” Không sao, tôi cũng mới đến thôi mà!” Toi lắc đầu nguây nguẩy. Nhìn vẻ mặt lo lắng của Lý Triết Vũ, những bực tức trong long tôi tan biến hết.
Gần đất hình như Lý triết Vũ rất bận thì phải, tôi nghe Tiểu Dực bảo Vũ đã chính thức trở thành người thừa kế của tập đoàn Lý Thị, vừa học hành lại phải kiêm nghiệm cả công việc của tập đoàn chắc mệt mỏi lắm!
” Tiểu Dực và Lăng Thần Huyền không đi cùng cậu à?”
” Không, họ chưa đến sao?Lý Triết Vũ đưa mắt nhìn khu kí túc xá ma quái nằm trên sườn núi, ” Tôi tưởng họ vào trước rồi…”
” Ngoài hai chúng ta ra, chưa thấy ai đến cả.”
” Sao lại thế?” Lý Triết Vũ nhíu mày rồi rút điện thoại ra, ” Hựu Tuệ để tôi gọi điện cho họ xem sao, biết đầu họ đang trên đường đến đây thì sao!”
” Ừ!” Tôi ngoan ngoãn gật đầu, sau đó khoanh tay đứng nhìn.
Lý Triết Vũ mỉm cười, đưa tay bấm nhưng con số quen thuộc, nhưng…
” Lạ thật, Tiểu Dực và Lăng Thần Huyền đều tắt máy.”
” Họ đều tắt máy sao? Vừa nãy tôi gọi cũng thế.”
sao lại thế nhỉ… Rõ ràng đã hẹn với nhau ở đây rồi, thế mà mấy tên đó đã không đến đúng giờ còn tắt máy nữa, thật là… mấy tên đó đang chơi thám tử Conan trinh thám hay sao mà tự nhiên lại rủ nhau biến mất hết thế này?
Đúng lúc đó điện thoại của tôi reo lên, tôi mở điện thoại ra nhìn, thì ra là tin nhắn hình của Tô Cơ.
Vừa mở ra, tôi đã nhìn thấy Tơ CƠ, Hiểu Ảnh, Tiểu Dực và Lăng Thần Huyền chụm đầu vào nhau. Mặt Tô Cơ cười rất tươi, giơ ngón tay lên thành hình chứ V:
“Surprise
! Hựu Tuệ với Vũ đến rồi hả? Hê hê hê, đay là món quà chúc mừng tụi tôi dành cho bà đấy! Cùng phiêu lưu mạo hiểm với nhua biết đầu tình cảm lại tiến triển nhanh thì sao! Hô hô hô… Bà phải nắm lấy cơ hội này! Thôi, bọn tôi đi ăn
pizza
đây, muộn thì hết chỗ mất, cưng cố lên nhé!”
Đoạn cuối của tin nhắn là cảnh Hiểu Ảnh ngậm một chùm lá, làm điệu bộ trông rất kì quặc.

Tôi đơ người một lúa lâu, tức nghẹn cổ, ước gì tôi có thể nện cho hai con nhỏ đó một trận.
” Thế mà tôi lại không đoán ra, hai chúng ta đều bị họ lừa rồi!”
” Có lẽ thế!” Hình như Lý Triết Vũ đã hiểu ra, mỉm cười nhìn tôi, ” Nhưng Hựu Tuệ à… thỉng thoảng có dịp như thế này cũng tuyệt đấy chứ…”
” Tuyệt á?’ Tôi ngơ ngác nhìn nụ cười dịu dàng của Lý Triết Vũ, không hiểu ý cậu ấy là gì.
Hai tay Ký Triết Vũ đút trong túi quần. Cậu ấy quay đầu lại nhìn khu kí túc xá ma quái trên sườn núi.
” Hựu Tuệ, chân e sao rồi?”
” Ơ … Đỡ nhiều rồi, có thể đi lại bình thường…” Tôi khẽ cúi đầu, nhấc chân trái lên. Cũng may mà sức khỏe tôi tốt nen hồi phục nhanh, bây giờ chân chẳng còn đau tẹo nào.
” Ừm… xem ra tối nay chỉ có hai ta đến đây xem thôi.”
” Cậu vẫn muốn vào xem à?” Tôi ngạc nhiên nhìn Lý Triết Vũ.
” Ừ.’ Lý Triết Vũ gật đầu chắc chắn, ” Hựu Tuệ, đã đến rồi thì cùng vào đi, có dược không?”
Mặc dù Lý Triết Vũ chẳng nói rõ lí do và sao mà chúng tôi phải đi lên đấy, nhưng khi thấy Lý Triết Vũ rất lịch lãm giơ tay ra trước mặt tôi thì tôi cũng chẳng có lí do gì để từ chối cậu ấy cả.
Toi Hơi do dự một lát, rồi nhẹ nhàng đặt tay mình nằm gọn trong lòng bàn tay ấm áp cả cậu ấy.
” Ừ, được…”
THREE
Lý Triết Vũ nắm nhẹ tay tôi, dắt tôi đi trên những bậc thang kéo dài từ chân núi đến tận đỉnh núi.
Những bậc thang này có lẽ lâu lắm rồi chẳng có ai đi cả, mặt đá đã bị nứt nhiều chỗ, thậm chí bên trên còn phủ bùn và rêu xanh.
Bậc thang k rộng lắm, chỉ vừa đủ cho 2 người cùng đi, 2 bên là rừng cây đen ngòm.
Tôi đã từng đến trường Sùng Dương và nhìn thấy rừng cây đen ngòm này rồi. Mỗi tôi lúc đó là ban ngày nên tôi có cảm giác cầu thang đá xanh này k dài và rừng cây cũng k lớn lắm. Vậy mà lúc này, cả cầu thang và rừng cây như khoát lên mình vẻ u ám, hòa cùng màn đêm của bầu trời. Đi trên những bậc thang này, tôi có cảm giác như đi vào 1 k gian khác.
Xào xào xào…
Một cơn gió thổi đến, cành cây 2 bên đường rung mạnh, cứ như là ma quỷ dưới địa ngục chạy lên nhảy múa cùng gió.
Tôi bất giác nắm chặt tay Lý Triết Vũ. Lý Triết Vũ khựng người lại, quay sang nhìn tôi:
” Hựu Tuệ, em sao vậy?”
“À, k,,,k sao…” Tôi lắc lắc đầu, dường như máu trong người đang chảy ngược lại.
Híc…híc…ở đây đáng sợ quá, đâu đâu cũng toàn màu đen kịt, chẳng nhìn thấy gì cả, mà k biết rừng cây kia có gì kì quái k? Nhỡ đâu lúc chúng tôi đang đi, đột nhiên kẻ xấu ở đâu nhảy ra thì…tôi và Lý Triết Vũ…
Càng nghĩ tôi càng thấy sợ, hình ảnh y quái trên phim hay trong tiểu thuyết cứ lượn lờ trong đầu, tôi co rúm người lại, mặt cắt k còn hạt máu nhìn xung quanh. Lúc hoang mang tột độ, tôi chợt có cảm giác cả 1 đội quân ma đang áp sát gần tôi và Lý Triết Vũ.
” Hựu Tuệ, em k sao chú? Tay em rung thế?… Lý Triết Vũ quay người lại, bước xuống 1 bậc rồi đứng trước mặt tôi, lấy khăn tay nhẹ nhàng lau trán tôi,” Trán em ra nhiều mồ hôi quá! Hựu Tuệ, em sợ à?”
Huhuhuhuhu…Tôi sợ…sợ đến sắp ngất xỉu rồi!
Tuy tim tôi đập loạn xạ nhưng đứng trước mặt Lý Triết Vũ, tôi lại cắn chặt môi lắc đầu.
” Tôi…k sao, k sao! Lý Triết Vũ, chúng ta đi tiếp thôi, đi đến khu kí túc xá có lẽ sẽ tốt hơn là ở đây!” Dù biết điều này là k thể nhưng tôi vẫn tự an ủi mình như vậy.
Lý Triết Vũ đờ người ra, định nói điều gì đó nhưng cuối cùng cậu ấy chỉ mĩm cười rồi tiếp tục nắm tay tôi dẫn đi.
” Hựu Tuệ, hay là để tôi hát cho em nghe nhé”
” Hát á!”
“Ừ!” Lý Triết Vũ gật đầu, vừa dắt tay tôi đi vừa ngâm nga hát:
Tôi sẽ k trách em vì đã thu mình với tôi
Trên thế gian này ngay cả thiên sứ cũng giấu kĩ đôi cánh của mình
Mọi người đều ngờ nghệch, còn em lại trong sáng lương thiện
Làm sao có thể để em bị tổn thương vì tôi…
Ồ…Hay quá! Tôi chưa từng nghe Lý Triết Vũ hát bao giờ, nhưng giọng hát của cậu ấy thật ấm áp, lại cộng thêm những âm thanh xào xạc phát ra từ cây nữa, tất cả cứ như 1 bản hòa tấu thật sống động!
Tôi ngạc nhiên nhìn Lý Triết Vũ đang quay lại mĩm cười với tôi. Tôi có cảm nhẹ nhõm hơn nhiều và cất giọng hát cùng cậu ấy.
Và thế là những bậc thang đá xanh ẩm mốc bám đầy rêu giờ lại biến thành sân khấu biểu diễn của tôi và Lý Triết Vũ. Nhửng bóng ma nhảy nhót trong đầu tôi ban nãy giờ biến thành những nốt nhạc đẹp đẽ, vang lên bên tai tôi.
Giong5 hát của chúng tôi như hòa cùng gió, vang vọng trong màn đêm…
FOUR
” A…Đến rồi!”
Khi đi đến đỉnh núi, cả tôi và Lý Triết Vũ đều thở hổn hển, toàn thân ướt đãm mồ hôi.
” Hựu Tuệ, đây chính là khu ktx ma quái, 1 trong Thất quỷ địa của trường Sùng Dương đấy…” Lý Triết Vũ ngó nghiêng xung quanh rồi chỉ vào tòa nhà cũ nát bị bao bọc bởi bóng tối.
Tôi vuốt vuốt ngực, sau đó ngẩng đầu nhìn ktx ma quái đứng sừng sững trước mặt, bất chợt thấy rùng mình. Vùa nãy tôi còn bình tĩnh hát cùng Lý Triết Vũ, thế mà bây giờ tôi chẳng khác nào chiếc nhiệt kế đột ngột vứt vào nước lạnh, nhiệt độ xuống nhanh chóng.
Ban nãy tôi cảm thấy cầu thang đá xanh dẫn lên đây đã đủ kinh dị lắm rồi, nhưng bây giờ so với khu ktx ma quái trước mặt thì nó chẳng là gì cả.
Khu ktx ma quái giống như 1 ông lão chẳng còn tí sức sống nào, xung quanh bốc mùi ẩm mốc, k khí u ám vô cùng.
Trên bức tường thô ráp màu trắng toát kia có năm hàng lổ màu đen thui, mỗi khi có gió thổi qua, những cái lổ đó lại phát ra những âm thanh nghe rất chói tai, cứ nhu thể tiếng ông lão đang rên rỉ
ỚN…ớn cả người, sao trí tưởng tượng của tôi lại phong phú đến thế nhỉ? Nếu tôi cũng đầu đất như nhỏ Hiểu Ảnh thì có lẽ k sợ đến lúc này…
Toàn thân tôi lạnh toát, dù tôi đã cố gắng túm chặt lấy quần áo nhưng cả người vẫn rung như cầy sấy.
” Hahaha. Hựu Tuệ! Nơi này đúng là danh bất hư truyền nhỉ?” Lý Triết Vũ ngó quanh khu ktx rồi quay đầu lại cười tươi rói với tôi.
” Đúng…đúng thế, tôi…tôi từng sống trong khu biệt thự số 23…Nơi…nơi đây nhằm nhò gì, hahahaha…” Tôi cố tỏ ra cúng rắn nhưng mà mặt còn xanh hơn cả tàu lá chuối.
Lý Triết Vũ chớp mắt nhìn tôi, sau đó đột nhiên phì cười:
” Hựu Tuệ, nếu em k muốn vào thì chúng ta quay về cũng được”
Làm thế nào được, nếu để tụi Tô Cơ biết được, mấy ten đó sẽ cười thối mũi tôi cho coi!
” Thế…thế sao được! Đằng nào chúng …chúng ta cũng đã đến cổng rồi, phải vào chứ!”
Huhuhu! Tô Hự Tuệ, mày đúng là SUPER WOMAN! Đến nước này rồi vẫn còn ngoan cố.
” Em…em thật sự muốn vào chứ?” Lý Triết Vũ nhướng mày hỏi tôi.
Tôi cắn chặt răng, gật mạnh đầu 1 cái.
” Muốn…muốn vào…”
Lý Triết Vũ nhìn tôi, khẽ lắc đầu rồi lại nắm lấy tay tôi.
” Vậy thì chúng ta vào thôi!”
” Được…được…Vào…vào…vào thôi!”
Lý Triết Vũ quay người đi kéo tay tôi chầm chậm bước vào khu ktx ma quái.
Tôi chỉ muốn tát cho mình hao cái để tỉnh ra, k những thế trong lòng còn tự rủa xả: Tô Hựu Tuệ! nếu chẳng may mày chất vì sợ quá thì tất cả là tại cái tính sĩ hão của mày hết!
Tôi đi sau Lý Triết Vũ, đến trước cửa gỗ màu nâu sẫm thì đừng lại. Xem ra đây chính là cổng vào của khu ktx.
Vì nhiều năm k tu sửa nên lớp sơn trên cửa đã bong gần hết, những chỗ chưa bong thì nom như vảy cá, nứt thành từng miếng.
Lý Triết Vũ buông tay tôi ra, kéo nhẹ then cài giữa 2 cánh cửa, rồi đẩy mạnh cánh cửa nặng trịch ra.
Cánh cửa chầm chậm mở, 1 cơn gió từ trong thổi vút ra, lùa vào mặt chúng tôi. Lý Triết Vũ nắm chặt tay tôi bước vào trong.
Bên trong khu ktx giống hệt như tôi nghĩ, k có 1 ánh đèn, xung quanh tối đen như mực. Sau khi bước hết bậc thang phía trước cổng, chúng tôi đứng trên mặt sân bằng xi măng
Tôi nép mình sau Lý Triết Vũ, toàn thân run rẩy nhìn xung quanh, ngay cả thở cũng k dám phát ra tiếng, vì sợ rằng sẽ đánh thức những quái vật đang ẩn náu trong bóng đêm.
” Hựu Tuệ, chúng ta qua bên trái xem đi!” Lý Triết Vũ cầm điện thoại, bật màn hình rồi soi sang bên trái. Tôi lờ mờ nhìn thấy bên tay trái cách chỗ chúng tôi đứng k xa có bậc thang bằng xi măng.
” Lý…Lý Triết Vũ, chúng ta lên đấy sao?” Tôi nín thở, cố gắng kìm giọng nói đang run run của mình.
” Ừ, chúng ta lên xem. Tôi nghe nói phòng số 501 ở bên đó là căn phòng thần bí nhất” Lý Triết Vũ nói chắc nhu đinh đóng cột, tay cầm điện thoại bước về phía cầu thang.
Tôi vội vã đi theo, k dám rời Lý Triết Vũ nửa bước, sợ rằng chỉ cách cậu ấy 1 chút thì sẽ bị bóng ma sau lưng bắt đi mất.
Cộp cộp cộp!
Trong khu ktx trống vắng này chỉ nghe thấy tiếng bước chân của tôi và Lý Triết Vũ. Tôi cố gắng bước thật nhẹ để k phát ra tiếng động đánh thức quái vật đang ngủ say trong đêm tối.
Cộp cộp cộp!
Lạ thật, bộ tôi nghe nhầm sao? Tiếng bước chân vọng lại của chúng tôi có vẻ là lạ, lẽ nào…
Nghĩ vậy, tôi run lên bần bật, câu nói của Hiểu Ảnh lại lóe lên trong đầu tôi.
Hựu Tuệ, có 1 nữ sinh đã treo cổ tự vẫn ở khu ktx ma quái, nên trước khi cô ấy hiện hồn người ta nghe thấy những tiếng bước chân rất lạ…
Tiếng bước chân lạ…lẽ nào…lẽ nào…
Tôi co rúm người lại, giống nhu bức tượng điêu khắc bị người ta đóng chặt 1 chỗ, chẳng thể nhấc chân đi tiếp được.
” Hựu Tuệ, em sao thế?” Thấy tôi đột nhiên dừng lại, Lý Triết Vũ quay sang nhìn.
” Lý …Lý Triết Vũ…” Tooi6 sợ hãi nuốt nước bọt, có cảm giác như con giun trong bụng mình cũng đang run len,” Cậu k nghe thấy…vừa nãy có tiếng chân của ai đó nữa sao?”
” Tiếng chân của người khác?” Lý Triết Vũ hơi nhíu mày nhìn xung quanh. 1 lúc sau, hình như tôi nghe thấy tiếng cậu ấy khẽ cười. Sau đo Lý Triết Vũ quay lại, hơi cúi người xuống, ghé sát mặt vào tai tôi,” Hựu Tuệ, tiếng bước chân em bảo, có phải là của cô gái treo cổ tự vẫn đó…”
Cái gì? Ma nữ á? Cô ta…cô ta hiện hình thật à?
Nghe Vũ nói, tôi sợ mất mật, 2 mắt trợn ngược lên nhìn cậu ấy.
Làm…làm thế nào đây? Ma nữ đến rồi! Tôi nên làm gì bây giở? Niệm phật? Gio cây thánh giá ra? Gỉa chết hay chạy té khói?
Lý Triết Vũ chớp chớp mắt nhìn vẻ mặt tái dại đi của tôi, đột nhiên cậu ấy bật cười:
” Hahaha. Hựu Tuệ, em đừng sợ, vửa nãy tôi trêu em đấy!”
Cái gì? Cậu ấy trêu tôi sao?
Lý Triết Vũ đột nhiên đổi giọng hẳn, làm đứa đang sợ đến nỗi đầu óc tê dại như tôi suýt nữa thì lăn đùng ra ngất xỉu.
Lý Triết Vũ lắc đầu nhìn tôi với ánh mắt đầy ăn năn:
” Xin lỗi Hựu Tuệ, vừa nãy nhìn mặt em buồn cười quá, tự nhiên tôi tò mò muốn biết tại sao Dạ lúc nào cũng thích trêu chọc em, cho nên…”
Cái gì? Lý Triết Vũ mà lại đi học tính xấu của tên Kim Nguyệt Dạ á?
” Thế bây giờ cậu đã biết rồi đó!” Tôi bực mình nói
” Ừ,, biết rồi” Lý Triết Vũ mỉm cười gật đầu, giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu tôi,” Nhưng tôi cũng k thích như vậy, vì tôi k muốn nhì thấy em bị tổn thương.
Cảm giác lúc này…thật ấm áp…
Tôi tran trân nhìn Lý Triết Vũ. Tại sao cậu ấy lúc nào cũng có thể bình thãn nói ra những câu làm tôi bối rối đến thế. Tôi có cảm giác cơn bốc hỏa trong đều mình chốc lát đã bị dập tắt, thay vào đó là những đóa hoa rực rỡ.
Trước đây tôi cứ nghĩ rằng, nụ cười hút hồn của Kim Nguyệt Dạ sẽ chẳng ai có thể bì được, thế mà k ngờ sự nhẹ nhàng tinh tế của Lý Triết Vũ lại làm cho tim tôi đập loạn xạ thế này.
” Hựu Tuệ, chúng ta đi tiếp nhé, sắp đến tầng năm rồi” Nhìn tôi đã bình tĩnh trở lại, Lý Triết Vũ bước tiếp len trên.
Tôi gật đầu, đi theo cậu ấy với tâm trạng rối bời. Nhưng đúng lúc đó…
Cộp cộp cộp!
Trong khu ktx k bóng người đó bổng vọng ra tiếng bước chân nghe rõ mồn một…
“…”
“…”
Tôi và Lý Triết Vũ kinh ngạc nhìn nhau. 2 đứa chúng tôi cùng cuối đầu nhìn, thấy chân mình vẫn đang đứng im tại chỗ. Tim tôi vừa mới đập bình thường trở lại thì bây giờ như bị bóp nghẹt.
” Lý…Lý Triết Vũ…” Tôi sắp òa khóc đến nơi, sợ hãi nhìn Lý Triết Vũ.
” Đừng sợ! Hựu Tuệ, có tôi đây” Lý Triết Vũ nắm chặt lấy tay tôi, kéo tôi sang 1 bên. 2 đứa tụi tôi dựa vao lan can cầu thang.