Bí mật tình yêu phố Angles - Tập 10 - Chương 02 - Phần 2

Kim Nguyệt Dạ nói xong, giơ cái huy chương vàng trong tay lên, sau đó đi thẳng mà không thèm ngoảnh mặt lại trong tiếng gào rú của đám fan cuồng.
THREE
Tùng! Tùng! Tùng!
“Nào hãy quên đi bạn là ai, cùng tôi bước vào thế giới của niềm vui. Nào hãy trút bỏ gánh nặng, cùng tôi mở ra cánh cửa hạnh phúc…”
“Yeah… Yeah… Anh Huyền cố lên.”
“Ha ha ha ha ha!”mấy người chúng tôi hát hết mình ở quán karaoke, vừa chúc mừng. Vũ bình an trở về, vừa “chúc thọ” cho cả nhỏ Hiểu Ảnh nữa.
Sau khi hội thi buổi sáng kết thúc,trong lòng tôi có cảm giác gì đó rất khó tả. Ánh đèn nhấp nháy chiếu vào người tôi. tên Lăng Thần Huyền cao hứng vô cùng, còn Hiểu Ảnh và Tiểu Dực cứ nhảy múa loạn xạ, cầm micro hò hét tra tấn tai tôi.
“Dzo dzo dzo! Chỉ có mình tôi nhảy múa tưng bừng, đời này còn ai handsome hơn tôi chứ?…”
“Yeah! Hôm nay Hiểu Ảnh rất vui, Hiểu Ảnh muốn ăn bánh gatô.”
Không biết Hiểu Ảnh đã cướp lấy cái micro từ bao giờ, nói oang oang vào đó.
“Làm ơn đi Hiểu Ảnh! Đây là bánh sinh nhật chứ có hải đồ ăn vặt đâu, sao lại có cái kiểu đói bụng lại đòi ăn trước hả?” Tô Cơ trợn mắt, ngăn Hiểu Ảnh lại.
“Kệ đi! Hôm nay là sinh nhật Hiểu Ảnh mà, cứ để cho cô ta ăn trước cũng được!” Lăng Thần Huyền cao hứng quá độ, lại còn xin cho Hiểu Ảnh nửa chứ.
“Chỉ có Tiểu Huyền Huyền là tốt nhất thôi!” Hiểu Ảnh mừng rỡ vỗ tay, dùng tuyệt chiêu “khỉ leo cây” ôm chặt lấy cổ Lăng Thần Huyền, “Nhưng… Dạ vẫn chưa đến! Hiểu Ảnh đợi Dạ đến cùng ăn.”
“…”
Tô Cơ liếc nhìn Hiểu Ảnh và Lăng Thần Huyền, khuôn mặt nhỏ ta có chút khó hiểu. Chỉ vì câu nói của Hiểu Ảnh mà không khí trong phòng bỗng trở nên quái lạ. Tôi bất giác nhìn về phía Lý Triết Vũ. Cậu ấy dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi, quay đầu lại nhìn tôi khẽ mỉm cười.
Kim Nguyệt Dạ sẽ đến sao? Mà cũng có thể hắn chẳng đến…
Nhưng tại sao tôi vẫn mong ngóng sự xuất hiện của hắn…
Dường như cảm nhận được sự bất an trong tôi, Lý Triết Vũ mỉm cười, kéo tôi đến chỗ Hiểu Ảnh.
“Hiểu Ảnh, chúng ta đợi Dạ đến nhé! Ừm, hay là mở quà xem trước? Mở quà xong sẽ ăn bánh.”
Giọng nói ấm áp của Lý Triết Vũ đã phá tan bầu không khí im lặng trong phòng karaoke. Cậu ấy rút ra một hộp quà được gói ghém đẹp đẽ rồi đưa đến trước mặt Hiểu Ảnh.
Hiểu Ảnh mừng rỡ nhận lấy hộp quà mà Lý Triết Vũ tặng, sau đó mở ra xem ngay…
“Woa! Là sổ nhật kí Gine số lượng có hạn mà Hiểu Ảnh rất thích. Cảm ơn Vũ nha.”
Lăng Thần Huyền Lôi ra một hộp quà nhỏ được bọc rất bắt mắt, dúi vào tay Hiểu Ảnh, “Này, đồ ngốc! Coi nhu nể mặt Vũ, tôi mới tặng quà cho cô đó.”
“Woa, Tiểu Huyền Huyền cũng tặng quà cho Hiểu Ảnh cơ à! Hay quá! Ha ha ha… A, là hộp nhạc. Đẹp quá đi! Hiểu Ảnh rất thích! Cảm ơn Tiểu Huyền Huyền!”
“Hừ! Chẳng có tí sáng tạo gì cả!” Tô Cơ bĩu môi lườm hộp nhạc của Lăng Thần Huyền rồi nhét quà vào tay Hiểu Ảnh, “Hiểu Ảnh, đây là quà tôi tặng bà! Son môi loại mới nhất đấy! Chúc bà luôn luôn vô tư, đáng yêu thế này!”
“Cảm ơn Tô Cơ! Hiểu Ảnh sẽ ngày càng đáng yêu hơn cho mà xem.” Hiểu Ảnh cười toe toét, hai mà ửng hồng.
“Hiểu Ảnh, con đây là quà của tôi. sau này bà phải chăm học hơn nhé!” tôi xoa xoa đầu Hiểu Ảnh, chìa món quà sinh nhật được gói cẩn thận ra.
“Í? Là bút máy có hình cỏ bốn lá! Hay thật đấy! Cảm hơn Hựu Tuệ nhiều nhiều!”
“Vậy là chỉ còn mỗi mình tôi thôi!” Tiểu Dực cười tươi rói, tiến đến trước mặt Hiểu Ảnh, “Hiểu Ảnh, tặng cô chiếc kẹp tốc nè! Có thể bây giờ cô chưa cần dùng đến nhưng tôi nghĩ nếu như cô để tóc dài thì sẽ trông rất xinh đó.”
“Cảm ơn Tiểu Dực! Hiểu Ảnh quyết định rồi, Hiểu Ảnh sẽ nuôi tóc dài cho Tiểu Dực ngắm nhé!”
“Này Khâu Hiểu Ảnh! Việc gì cô phải để tóc dài cho người khác ngắm hả?”
“Oái… Đau quá! Sao Tiểu Huyền Huyền lại gõ vào đầu Hiểu Ảnh thế hả?”
“Thế thì sao nào? Hiểu Ảnh để tóc dài cho ai ngắm thì liên quan gì đến cậu chứ?”
“Bạch Tô Cơ, ai mượn cô nhiều lời hử?”
“Anh Huyền! Em chỉ buột miệng nói ra thôi mà, anh đừng cốc đầu Hiểu Ảnh…”
“Im miệng! Ở đây không có việc của cậu.”

Nhìn bốn người họ cãi nhau ỏm tỏi, tôi bỗng phì cười, nhưng rồi chợt nhớ ra điều gì đó, tôi bất giác nhìn về phía cửa.
Đã hơn một tiếng đồng hồ mà vẫn chưa thấy mặt mủi hắn đâu, lẽ nào hắn…
“Hựu Tuệ, em có thể ra ngoài cùng tôi một lát được không?” Lý Triết Vũ đột nhiên đến bên cạnh tôi, khe khẽ hỏi.
Tôi lặng người đi, hết nhìn Lý Triết Vũ, rồi lại quay sang nhìn bốn tên kia vẫn đang chấm choé với nhau. Cuối cùng tôi gật đầu.
Bước ra khỏi quán karaoke, tôi và Lý Triết Vũ cùng đi dạo trên con phố gần đó.
Vầng trăng lạnh lẽo treo lơ lửng trong không gian tối mịt mùng. Ánh sáng bàng bạc như bao phủ tất cả mọi thứ. Ánh đèn đường sáng lấp lánh điểm xuyết vào dải ánh sáng màu bạc của trăng, sai đó trải dài ra, khiến người ta không thể phân biệt được đâu là ánh sao, đâu là ánh đèn đường.
Bốn bề xung quanh lặng ngắt như tờ, cả con phố như đang chìm trong giấc ngủ, chỉ thi thoảng có tiếng côn trùng kêu rả rích như bản dạ khúc êm dịu. Tâm trạng của tôi cũng từ từ thư thái trở lại.
“Hựu Tuệ, uống chút nước đi.” Lý Triết Vũ và tôi ngồi trên ghế đá, cậu ấy tiện tay đưa cho tôi một lon hồng trà.
Tôi đón lấy lon nước, cảm kích nhìn Lý Triết Vũ sau đó khẽ nhấp một ngụm trà.
Lon nước trà còn thoảng mùi cỏ thơm dìu dịu từ tay Lý Triết Vũ. Mùi thơm này thật quen thuộc… Tôi bất giác ngước đầu lên, nhìn Lý Triết Vũ đang đừng ngay trước mặt mình…
Đây là giấc mơ ư? Tại sao từ khi Lý Triết Vũ quay về, khoảng cách giữa chúng tôi còn xa vời hơn trước. Tôi thường e dè, sợ rằng nếu không cẩn thận, cậu ấy sẽ biến mất hút giống như viên pha lê mong manh…
“Hựu Tuệ, hôm nay em có thấy vui không?”
Giọng nói dịu dàng của Lý Triết Vũ đã phá vỡ không gian tĩnh mịch, làm tim tôi cũng giật thót theo.
“Ha ha ha, đương nhiên là vui rồi! Cậu đã bình an trở về, hơn nữa hôm nay lại là sinh nhật Hiểu Ảnh…” Tôi ngước đầu lên, mỉm cười rạng rỡ với Lý Triết Vũ.
“Thật à?” Lý Triết Vũ chăm chú nhìn tôi, dường như muốn nhìn thấu tâm can tôi, “Nhưng tại sao… tôi lại có cảm giác Hựu Tuệ không vui nhỉ?”
“Tôi…” Tôi không biết phải đáp lại thế nào, chỉ còn cách cúi đầu uống một ngụm trà, tìm cách đánh trống lảng, “Thế còn cậu thì sao? Được bình an trở về bên mọi người thế này chắc cậu vui lắm đúng không? Đúng rồi, Lý Triết Vũ này, quảng thời gian mất tích vừa qua cậu đã ở đâu? Tại sao lâu như thế mới quay về?”
“Thực ra…” Lý Triết Vũ như suy tư gì đó rồi mỉm cười, cúi đầu nhìn lon hồng trà trong tay, “Cứ mỗi lần nhớ lại những việc xảy ra trước đây, tôi lại có cảm giác mình vừa lạc vào cõi mộng vậy, khó nói lắm…”
“Lạc vào cõi mộng?” Tôi kinh ngạc đến vo mắt, lặng lẽ ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng của Lý Triết Vũ. Trong đầu tôi bỗng hiện ra cõi mộng toàn mây khói che phủ…
Cõi mộng ư? Lẽ nào Lý Triết Vũ cũng giống như cô bé Alice, chẳng may lạc vào thế giới thần tiên, gặp biết bao nhiêu chuyện kì lạ…
Lý Triết Vũ uống một ngụm trà, mỉm cười nhìn ngọn đèn đường. Cậu ấy như đang đắm chìm vào biển hồi ức.
“Sau khi tôi rơi xuống giếng cổ, cà người hoàn toàn mất đi cảm giác, rơi vào trạng thái hôn mê… Tôi chẳng biết mình đang ở đâu nữa… chỉ biết rằng trong cơn mê sảng, tôi nghe thấy có tiếng của một cô gái trò chuyện với mình… Mặc dù lúc đó không thể tỉnh lại, nhưng tôi vẫn nghe thấy giọng nói của cô ấy…”
“Thế cô ấy nói gì vậy?” Tôi tò mò hỏi.
“ À… Cô gái ấy cảm thấy khó xử vì phải đứng giữa hai cậu con trai… Hình như cô ấy không tự tin ở mình lắm, lúc nào cũng gặp xui xẻo… Ha ha ha, đúng là một cô gái đáng yêu…”
Một cô gái đáng yêu? Hừ, tai sao khi nghe thấy Lý Triết Vũ khen người con gái khác, lòng tôi bỗng có cảm giác rất kì lạ…
“Sau này, khi tỉnh lại, tôi không tiện cho cô ấ biết tên tuổi của mình nên chỉ để lại vài lời nhắn cảm ơn rồi rời đi…”
“Vậy à… Thế buổi tối hôm tôi và Kim Nguyệt Dạ thách đấu trong khu biệt thự số 23, tại sao cậu lại đột ngột xuất hiện?” Thấy sắc mặt Lý Triết Vũ có vẻ lạ hơn ngày thường, tôi dò hỏi tiếp.
“Đó là ngày thứ hai sau khi tôi trở về thành phố Milan. Vừa về đến nhà, quản gia liền nói với tôi là Tiểu Dực đã chuyển đến trường Minh Dương học. Thực ra đầu óc Tiểu Dực rất đơn giản, lại hay bị kích động, tôi định đợi đến lúc tan học sẽ nói chuyện với Tiểu Dực, nhưng đợi rất lâu mà không thấy Tiểu Dực về. Tôi đoán có lẽ xảy ra chuyện gì đó nên đi đến trường tìm Tiểu Dực. Trên đường đi, tôi tình cờ nhìn thấy thẻ PK thách đấu của em và Dạ dán trên tường nên mới đi đến đó…”
“Hoá ra tình cờ nhìn thấy thẻ PK dán trên tường à… Nếu tối hôm đó cậu không tới kịp thì chẳng biết hậu quả sẽ thế nào…”
“Ừ!” Lý Triết Vũ khẽ gật đầu, quay mặt lại nhìn tôi, “Hiểu Ảnh và Huyền đã kể lại mọi chuyện xảy ra trong thời gian qua cho tôi nghe rồi…”
“Hà?” Thấy Lý Triết Vũ có vẻ do dự, tôi tròn mắt nhìn cậu ấy.
Lý Triết Vũ mỉm cười với tôi, giọng nói trầm tĩnh hơn lúc nãy.
“Hựu Tuệ, em hãy hiểu cho tôi, tôi không có lựa chọn nào khác, tôi cũng không thể ngờ được sự ra đi của mình lại gây ra nhiều rắc rối đến vậy… Đặc biệt là Dạ…”
“Cậu ấy…” Lời nói của Lý Triết Vũ khiến tâm trí tôi rối bời, “Đó không phải là lỗi của cậu, chính Dạ đã lựa chọn đi theo con đường đó…”
Trong đầu tôi chợt hiện lên cản xảy ra bên giếng cổ, tim tôi tê dại như bị kim châm.
“Hựu Tuệ, xin lỗi vì đã để em nhớ lại những chuyện không vui trước kia…” Lý Triết Vũ đột nhiên thở dài, ngồi thẳng người dậy, “Ừm, hôm nay là sinh nhật Hiểu Ảnh, chúng ta nói chuyện khác nhé.”
“Ừ…” Tôi gường cười gật đầu.
“Hựu Tuệ này, trên đường về thành phố Milan, tôi gặp một cô gái giống hệt em.”
“Hả? Giống tôi ư?” Tôi trợn tròn mắt nhìn Lý Triết Vũ.
“Ha ha ha, đúng thế! Lúc đó tôi đang ngồi trên máy bay, lúc nhìn thấy cô gái đó đi lướt qua chỗ mình, tôi sợ thót tim, cứ tưởng đó là em cơ!” Lý Triết Vũ phấn khích kể lại, giống như đang quay về lúc gặp cô gái đó trên máy bay.
“Sau đó thì sao?” Tôi tò mò hỏi tiếp.
“Tôi lập tức chạy bổ đến chỗ cô ấy, nhưng chơt thấy người mình bị cái gì đó trói rất chặt. Vì lúc đó tôi, đứng bật dậy nên bị dây an toàn kéo giật lại phía sau, đau lắm…”
“Thế à? Không thể tin nổi cậu lại mắc lỗi ngớ ngẩn thế! Ha ha ha ha!” Thấy vẻ mặt ấm ức của Lý Triết Vũ, tôi không nhịn được cười.
Lý Triết Vũ thấy tôi cười, cũng phì cười theo.
“Ha ha ha, đúng là mất mặt thật.” Lý Triết Vũ mỉm cười rồi hắng giọng, “Lúc đó có một ông chú ngồi cạnh tôi. Chú ấy lắc đầu rồi giáo huấn cho tôi một bài: Này chàng trai, muốn cưa cẩm người ta thì cũng đừng vội vã thế, kẻo cô ấy sợ chạy mất dép đó!”
“Ha ha ha ha! Sao nữa? Sao nữa?” Thấy Lý Triết Vũ mô phỏng lại giọng nói của ông chú nọ, tôi cười vỡ cả bụng.
“Chú ấy làm tôi không biết giấu mặt vào đâu, có điều…” Lý Triết Vũ mỉm cười sau đó trầm ngâm một lúc. Cậu ấy quay sang nhìn sâu vào mắt tôi, nụ cười dịu dàng như ánh trăng, “Có điều chú ấy khiến tôi nhận ra…”
“Nhận… nhận điều gì?” Lý Triết Vũ cứ nhìn tôi chằm chằm khiến tôi đỏ bừng mặt, vội vàng cúi đầu không dám nhìn cậu ấy nữa.
Lý Triết Vũ hít một hơi sâu, nhẹ nhàng kéo tay tôi.
“Bỗng nhiên tôi phát hiện ra, tôi nhớ em nhiều hơn tôi tường…”

FOUR
Thịch thịch thịch!
Mặc dù khuôn mặt tôi vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng trong tim tôi như có cơn địa chấn 12 độ richter.
“Tôi… tôi…”. Tôi cúi gầm mặt xuống, rất muốn nói điều gì đó như biến thành một ke câm, mãi mà không thốt nên lời.
Reng reng reng reng!
“Á! Điện thoại! Điện thoại reo!” Như tìm được vị cứu tinh, tôi hốt hoảng rút điện thoại ra, ấn nút nghe, “Alo?”
“Hựu Tuệ và Vũ đi đâu đấy? Hiểu Ảnh tìm mãi mà không thấy hai người đâu.”
“Ơ! Là Hiểu Ảnh à, tôi và Lý Triết Vũ ra ngoài đi dạo một lát, chúng tôi về ngay đây.”
“Mau về đi! Hiểu Ảnh đợi Hựu Tuệ đó.”
“Ừm, được rồi. Tôi biết rồi.”
Cúp máy xong, tôi nhìn cây đèn đường phía đối diện rồi cười như con ngố:
“Lý Triết Vũ, Hiểu Ảnh đang tìm chúng ta đấy. Mau về thôi!”
“…”
“Ha ha ha, hôm nay vui thật đấy. Đi thôi! Đi thôi nào!” Tôi giống như người máy trong trạng thái hỗn loạn, đứng bật dậy đi về phía trước, không đủ can đảm nhìn vào Vũ nữa.
Hu hu hu… Đừng trách tôi mà, tôi cũng chẳng còn cách nào khác. Lý Triết Vũ đột nhiên nói ra những câu đó khiến tôi lúng túng quá. Bây giờ mặt tôi đỏ như gấc, làm sao dám quauy lại nhìn cậu ấy.
“Lý Triết Vũ, tôi phải đi đây, cậu cũng nhanh lên… Oái!”
Sao thế này?… Không biết Lý Triết Vũ đã đi theo sau tôi từ lúc nào. Vũ bỗng giơ tay ra kéo tôi về phía cậu ấy.
Thình thịch! Thình thịch!
Bị bất ngờ quá nên tôi mất thăng bằng, cà người lao vào lòng Lý Triết Vũ.
“Lý… Lý Triết Vũ…” Tôi chết điếng người nhìn Lý Triết Vũ, đầu óc tôi lúc này trống rỗng…
Thịch thịch thịch!
Cả thế giới im lặng đến lạ thường, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập mạnh.
Mùi cỏ thơn dìu dịu bao bọc lấy tôi như một đôi cánh ấm áp.
Lý Triết Vũ không nói lời nào, chỉ ôm lấy tôi, càng ôm càng chặt.
Một lúc sau, cậu ấy đột nhiên buông tôi ra, tự lấy tay vỗ lên trán mình rồi lắc đầu xin lỗi.
“Xin lỗi Hựu Tuệ, ban nãy tôi không kìm lòng được nên…”
“Không… không kìm lòng được?”
“Phù…” Lý Triết Vũ hít một hơi sâu lấy lại tinh thần, sau đó lại quay về vẻ lịch lãm của một vị hoàng tử, “Xin lỗi nhé! Vừa rồi chắc em sợ lắm đấy. Mau về thôi.”
“Ừ… ừm…” Tôi ngây người gật đầu, mặt đỏ như sắt bị nung, hồn vẫn còn bay lên tận cung trăng.
Chuyện vừa rồi… vừa rồi là sao? Lý Triết Vũ… Lý Triết Vũ… Cậu ấy…
Cốp!
Đúng lúc tôi vẫn còn mơ mơ màng màng. Lý Triết Vũ đi phía trước đột ngột dừng lại, tôi chưa kịp định thần thì đã va vào lưng cậu ấy.
Sao thế nhỉ? Tôi lấy tay xoa xoa cái mũi đau điếng ngước đầu lên nhìn theo ánh mắt Lý Triết Vũ…
“Kim Nguyệt Dạ?”
“Dạ…” Lý Triết Vũ không nhìn thấy bô mặt kinh ngạc của tôi mà chỉ nhìn thẳng về phía trước.
“…”
Bốn bề lặng ngắt như tờ. Tôi thấy Kim Nguyệt Dạ đang đứng lặng lẽ ở một góc, không biết hắn đang nghĩ gì.
Hắn đứng ở đó từ lúc nào vậy? Lẽ nào chuyện vừa rồi, hắn đều nhìn thấy hết? Tôi không biết mình phải đối mặt với hắn thế nào nữa.
“Dạ… Chúng tôi chờ cậu lâu lắm rồi.” Lý Triết Vũ cũng có chút ngượng ngập nưng sau đó đã lên tiếng trước để phá vỡ đầu không khí khó xử, “Đi thôi! Hiểu Ảnh mong cậu lắm đó.”
Tôi ngây người nhìn Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ đứng trước mặt mình, tại sao lại để ba chúng tôi gặp gỡ nhau trong hoàn cảnh oái oăm này chứ?
“À… Tôi không đi đâu, tẹo nữa tôi còn phải đi làm thêm.” Kim Nguyệt Dạ mỉm cười, rút từ túi áo ra một gói quà nhỏ đưa cho Lý Triết Vũ, “Đây là quà tôi tặng Hiểu Ảnh, cậu giúp tôi chuyển cho cô ấy nhé.”
Kim Nguyệt Dạ khẽ vỗ vai Lý Triết Vũ rồi đi về phía ngược hướng với chúng tôi.
“Kim Nguyệt Dạ!”
Khi Kim Nguyệt Dạ đi lướt qua chỗ tôi, tôi đột nhiên gọi tên hắn.
Tô Hựu Tuệ, mày đừng để Kim Nguyệt Dạ đi, đừng tiếp tục đấu với Dạ nữa, hai chúng ta sẽ không tranh giành gì hết mà hãy quay lại như ngày xưa… Tô Hựu Tuệ, mày mau nói đi!
Nhưng tại sao tôi lại không thể nói nên lời?…
“Sao vậy? Công chúa Hựu Tuệ còn điều gì muốn dạy bảo à?” Kim Nguyệt Dạ đứng lại, quay đầu sang cười gian với tôi, “Hay muốn nói rằng không tự tin thắng được tôi nên định bỏ cuộc chăng?”
“Kim Nguyệt Dạ, cậu…” Tôi tức nghẹn cổ, tất cả những câu nói lúc nãy như bị thiêu đốt cùng với lửa giận trong lòng tôi. Lẽ nào hắn định suốt đời sống như vậy? Chỉ yêu bản thân, tự cao tự đại, chẳng thèm để ý đến cảm giác của người khác…
“Dạ, nhất định phải vậy sao?” Giọng nói của Lý Triết Vũ lại vang lên, “Vì cái kho báu chẳng đâu vào đâu mà cậu sẵn sàng cam tâm vứt bỏ mọi thứ, thậm chí cả người mình trân trọng nhất, làm vậy có đáng không?”
Rầm!
Câu nói của Lý Triết Vũ giống như hòn đá ném xuống măt hồ phẳng lặng, khiên lòng mọi người dậy sóng. Mặt Kim Nguyệt Dạ bỗng tối sầm, còn tôi thì nắm chặt tay mình lại.
“Xin lỗi, Vũ! Đây là lựa chọn của tôi.”
Câu trả lời vô cảm của Kim Nguyệt Dạ dập tắt niềm hi vọng cuối cùng nhen nhóm trong tôi. Tôi có cảm giác hắn đang nhìn mình nhung gắng gương không quay đầu lại nhìn hắn.
Kim Nguyệt Dạ, chỉ vì cái kho báu ngớ ngẩn ấy mà cậu sẵn sàng rời xa bạn bè sao?
“Có lẽ… cậu sẽ chăm sóc cho cô ấy tốt hơn tôi, Vũ ạ!”
Kim Nguyệt Dạ nói thẳng thừng một lèo, dường như chẳng còn gì trên đời này khiến hắn lưu luyến cả. Hắn lạnh lùng đi lướt qua tôi mà không hề quay đầu lại.
Tôi cắn chặt môi, phẫn nộ ngước đầu lên.
Kim Nguyệt Dạ! Tôi sẽ không thua cậu đâu. Tôi sẽ cho cậu biết, quyết định của cậu hoàn toàn là sai lầm. Tôi nhất định sẽ giành được quyền quản lí khu biệt thự số 23! Nhất định là thế…
Xung quan yên lặng đến đáng sợ, nhìn thấy Kim Nguyệt Dạ biến mất hút trong bóng tối, tôi và Lý Triết Vũ chỉ lặng thinh, không nói lời nào.
“Hựu Tuệ, em không sao chứ?”
“Tôi không sao!” Tối hít một hơi sâu, cố trấn tĩnh lại rồi quay người nói dõng dạc với Lý Triết Vũ, “Đi nào, chúng ta quay về quán karaoke thôi! Hiểu Ảnh và mọi người đang đợi chúng ta.”
“Ừ… Được thôi!”
Hai chúng tôi lặng lẽ quay về quán karaoke. Không có Kim Nguyệt Dạ, mấy đứa chúng tôi đập phá cùng nhau đến tận khuya…