Bí mật tình yêu phố Angles - Tập 10 - Chương 02 - Phần 1

Q.10 - Chương 2: Vì Sao Ảm Đạm Trên Bầu Trời U Tối

Địa điểm:
Sân vận động trường cấp III Minh Dương
Phòng hát karaoke
Nhân vật:
Tô Hựu Tuệ:Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Bạch Tô Cơ:Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Khâu Hiểu Ảnh:Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương Kim Nguyệt Dạ:Nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Lý Triết Vũ:Nam sinh lớp 11 trương cấp III Minh Dương
Lăng Thần Huyền:Nam sinh trường cấp III Minh Dương
Lý Chấn Dực:Nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Anh Tỉnh Ngạn:Nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Bạch Ngưng:Hiệu trưởng trường Minh Đức cũ
Chú Nhã Văn:Trợ lí chủ tịch trường cấp III Minh Dương
ONE:
Bầu trời trong vắt như 1 viên đá màu lam. Ánh sáng mặt trời dịu dàng bao trùm cả mặt đất.
Thi thoảng trên bầu trời lại có hai, ba đám mây trắng bay là là, rồi dần tan biến giữa không gian tuyệt mĩ, chỉ để lại nơi trời đất giao hoà một vài vết tích nhàn nhạt.
Hôm nay trường trung học Minh Dương náo nhiệt vô cùng. Mọi ngườii xếp hàng kín mít trong sân trường. Tiếng chiêng trống rộn ràng, nơi đâu cũng tràn ngập cờ quạt đủ màu sắc có in dòng chữ:Đại hội thể thao trường Minh Dương.
Hiệu trưởng Bạch Ngưng, hiệu trưởng Thôi và chú Nhã Văn đứng thành một hàng trên lễ đài trong sân vận động. Bốn phía của sân vận dộng bị lèn chặt toàn người là người, chốc chốc lại nhao lên tạo thành những làn sóng người trải dài mênh mông.
“Các bạn thân mến! Đại hội thể dục thể thao trường Minh Dương mà chúng ta mong đợi bấy lâu sắp bắt đầu! Vâng, xin mời ngài Nhã Văn-trợ lí chủ tịch trường Minh Dươnglê phát biểu khai mạc đại hội!” MC mặc áo chim cò đứng trên sân khấu giơ tay mời chú Nhã Văn lên phát biểu. Cả sân vận dộng rộ lên những tràng pháo tay như sấm dậy.
:Các em thân mến, trước tiên tôi xin thay mặt ban lãnh đạo trường trung học Minh Dương, chúc cho đại hội thể dục thể thao năm nay thành công tốt đẹp”.Chú Nhã Văn cầm micro, cười híp mắt vẫy tay với học sinh đứng bên dưới,:Đại hội thể dục thể thao lần này sẽ khác đôi chút so với trước đây. Trước hết, đây không chỉ là đại hội thể dục thể thao lần đầu tiên được tổ chức từ khi hai trường sát nhập làm một, mà còn là mắt xích thi đấu quan trọng nhất của cuộc thi giành quyền quản lí khu biệt thự số 23 phố Angel. Trong hai vòng thi đấu trước, Kim Nguyệt Dạ và Tô Hựu Tuệ đã vượt qua tất cả các ứng viên khác, cùng vươn lên đứng ở vị trí số một. Mong rằng hai em sẽ tiếp tục đạt được những kết quả tốt, và cũng hi vọng tám ứng viên còn lại sẽ tiếp tục nỗ lực hơn nữa trong vòng thi cuối cùng này. Chúng ta hãy thi đấu thật fair play!”
Rào rào rào rào rào!
“Hựu Tuệ! Hựu Tuệ! Thông minh tuyệt đỉnh!“
“ Kim Nguyệt Dạ! Kim Nguyệt Dạ! Kim Nguyệt Dạ vô địch thiên hạ!“
Chú Nhã Văn vừa dứt lời, sân vận động như vỡ oà bởi tiếng vỗ tay, xung quanh chỉ nghe thấy tiếng gào rú cổ vũ của hội fan Tô Hựu Tuệ và hội fan Kim Nguyệt Dạ.
“Ha ha ha! Tốt lắm, tốt lắm!” Chú Nhã Văn giơ tay lên ra hiệu cho mọi người giữ yên lặng, “Cuối cùng, tôi xin nhắc lại một lần nữa, trong đại hội thể dục thể thao lần này, ứng viên nào giành được nhiều huy chương vàng nhất, người ấy sẽ chiến thắng. Hi vọng mọi người cùng cố gắng.”
“OK!” MC đón lấy cái micro, tinh thần phấ chấn, lầy lại giọng, “Tiếp theo đây, đại hội thể dục thể thao của chúng ta sẽ bắt đầu, xin mời tất cả các vận dộng viên tiến vào sân vận động.”
MC nói đoạn, một tay giươ lên trời. Đội trống và đội cờ dưới sự chỉ huy của trưởng nhóm bắt đầu goc và vẫy theo nhịp, hiên ngang bước.
“Đang diễu hành qua lễ đài là đội trống và đội cờ. Đội cờ đang giơ cao lá cờ mang biểu tượng trường Minh Dương.” MC đứng trên lễ đài say sưa tường thuật, “Bơi vì bây giườ hai trườn gđã sát nhập làm một nên tất cả học sinh đều mặc đồng phục mới. Vâng, đó là sự kết hợp tuyệt vời giữa màu đỏ và đen.”
Rào rào rào!
Trên sân vận dộng lại vang lên những tràng vỗ tay giòn giã.
“Đi sau đội trống là các tuyể thủ nữ do bạn Tô Hựu Tuệ khối 11 dẫn đầu. Trong lễ khai mạc cuộc thi lần trước, rất tiếc vì trời mưa to nên Tô Hựu Tuệ không kịp lên sân khấu giới thiệu, cũng không nghe được tiếng reo hò cổ vũ của mọi người. Hôm nay chúng ta cùng cổ vũ hết mình để bù đắp cho bạn ấy nào. Ha ha ha ha ha…”
“Ha ha ha ha ha.”
“Hựu Tuệ! Hựu Tuệ! Thông minh tuyệt đỉnh!”
“Cố lên! Cố lên! Công chúa Hựu Tuệ là người giỏi nhất!”
“Bis bis bis…”
Cũng tại lời giải thích hết sức vô duyên của tên MC gà mờ mà cả sân vận dộng bắt đầu gào rú hô tên tôi, đã thế còn kèm theo những tràng cười nghiêng ngả.
Hu hu hu… Tên MC đáng ghét! Giới thiệu qua qua là đủ rồi, ai mượn hắn nhiều lời thế? Lại còn xoáy vào nỗi đau lần trước của tôi nữa chữ. Lẽ nào cả đời Tô Hựu Tuệ này không thể tránh khỏi bị tẽn tò trước đám đông sao?
Nột giây trước tôi còn tràn đầy tự tin, giống như một nàng chim công ưỡn ngực ngẩng cao đầu đi đằng trước nhóm tuyển thủ nữ. Nhưng tại gã MC chết bầm đó giưới thiệu kiểu “ném đá”, nên đã phá hỏng hình tượng của tôi. Hai mắt tôi bốc hoả lườm xéo hắn một cái.
“Xem ra bạn Tô Hựu Tuệ đang hừng hực khí thế chiến đấu! Từng lọn tóc trên đầu bạn ấy đang dựng đứng lên, như tượng trưng cho tinh thần của đại hội thể dục thể thao năm nay đó là:càng cao, càng nhanh, càng mạnh!”
Rầm…
Lời nói của MC giống như tảnh đá to tổ chảng từ trên trời rớt xuống đầu tôi, tôi hoa mắt chóng mặt nhưng vẫn cố nhấc từng bước chân cứng ngắc trong tiếng cười vỡ bụng của mọi người.
“Theo sau các tuyển thủ nữ là các tuyển thủ nam. Dẫn đầu nhóm tuyển thủ nam chính là thủ lĩnh trước đây của nhóm Tam Đại Thiên Vương trường Sùng Dương-Kim Nguyệt Dạ. Vâng, phong thái lãng tử cộng với khí chất mạnh mẽ của Kim Nguyệt Dạ khiến ai nhìn thấy cũng chỉ muốn gào thét khản cổ ủng hộ cậu ấy.”
Lời nói của MC đã châm ngòi cho cả hội fan hâm mộ Kim Nguyệt Dạ bùng nổ, sức nóng lập tức tăng lên mấy độ, có điều…sự phẫn nộ của tôi cũng tăng lên chẳng kém. Gã MC đối xử bất công thật.
“Nghe nói Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ vừa xảy ra chút mâu thuẫn. hi vọng họ sớm làm lành với nhau. Ha ha ha ha…”
“Này MC! Nói ngắn gọn thôi, sao mà rườm rà thế?”
“Sốt cả rột! Mau bắt đầu cuộc thi đi.”
Thấy MC nói con cà con kê nhiều quá, cuối icùng cũng có người “bênh vực” tôi.
“Ha ha ha ha! Được rồi, cứ bình tĩnh! Các bạn không cần sốt ruột thế đâu. Sau lễ diễu hành qua lễ đài, cuộc thi của chúng ta sẽ bắt đầu ngay thôi, xin tiết lộ với các bạn là màn mở đầu cực kì đáng trông đợi đó. Tô Hựu Tuệ tham gia thi chạy 100 mết nữ. Kim Nguyệt Dạ tham gia thi chạy 100 mét nam. Mời các bạn đón xem trực tiếp đại hội thể thao lần thứ nhất của trường trung học Minh Dương. Oái, đừng bỏ đi mà, mời các bạn tiếp tục đón xem…”
“…” Trời, MC cái kiểu gì vậy?
Đội trống và đội cờ dẫn đầu, theo sau là các vận dộng viên, tất cả đi một vòng quanh sân vận động. Cả trường Minh Dương như rung chuyển bởi tiếng hoan hô và gào thét. Khi chúng tôi vòng lại lễ đài lần nữa, tiếng chiêng trống và gào thét mới dần lắng xuống.
Lúc này, cô hiệu trưởng Bạch Ngưng mới cầm micro tiến lên một bước, nói dõng dạc:
“Tôi xin tuyên bố-Đại hội thể dục thể thao lần thứ nhất của trương Minh Dương chính thức bắt đầu!”
Pằng pằng pằng!
Bùm bùm bùm! Bùm bùm bùm!
Cô hiệu trưởng Bạch Ngưng vừa dứt lời, cả sân vận động liền vang lên tiếng pháo giấy nổ khai mạc cuộc thi.
Cuộc chiến cuối cùng giành quyền quản lí khu biệt thự số 23 phố Angel của trường Minh Dương bắt đầu trong những tiếng gào thét ầm trời…
TWO:
Cuộc thi đấu thể thao lần này căng thẳng hơn rất nhiềuso với hội thi thể dục thể thao giao luuw giữa hai trường trước đây. Trên các khán đài cứ liên tiếp rộ lên những đợi sóng người, tiếng la hét cổ vũ vang vọng trong không trung, không khí trên sàn thi đấu nóng hừng hực.
Nhưng không khí thi đấu dù có căng như dây đàn đi chăng nữa thì cũng chẳng thể làm công chứa Milan Tô Hựu Tuệ này chùn bước. Tôi vẫn sẽ đạt huy chương vàng như thường. Cuộc chiến ngày hôm nay, thiên hậu PK Tô Hựu Tuệ bất khả chiến bại sẽ thu về những huy chương vàng sáng quắc cho mà coi, kể cả Kim Nguyệt Dạ cũng chẳng phải đối thủ của tôi.
“Hựu Tuệ, bà đỉnh thật đấy…Cứ như nữ siêu nhân ấy, một lúc nhận được bốn huy chương vàng liền.”
Lúc nghỉ giữa giờ, Hiểu Ảnh và Tô Cơ phấn khích đến nỗi cứ xoắn xuýt tít mù bên cạnh tôi, bưng trà rót nước hầu hạ nữ kiện tướng số một trường Minh Đức.
“Hựu Tuệ à, nếu cứ đà này thì tình hình rất khả quan đó.” Tô Cơ cầm lấy chiếc khăn tôi vừa lau mồ hôi rồi đưa cho tôi một hộp cơm, “Đúng rồi, sáng nay lúc bà thi đấu, Lý Triết Vũcó hửi tin nhắn nói là cậu ấy có việc bận nên không thể đến truuwòng được, nhờ tôi chuyển lời cổ vũ của cậu ấy đến cho bà.”
“Ơ ha ha ha, thế à. Đúng rồi! Tô Cơ này, sang nay Kim Nguyệt Dạ được mấy huy chương vàng?” Tôi uống một ngụm nước sau đó hỏi bâng quơ.
“Để tôi tính xem nào…Một, hai, ba…Tất cả ba huy chương vàng.”
Í?! Ba huy chương vàng thật sao?
Tôi ngạc nhiên cầm cuốn sổ ghi chép của Tô Cơ lên, căng mắt đọc lại một lần nữa…
Đúng là hắn chỉ được ba huy chương vàng thôi. Cuối cùng ông trời cũng mở mắt rồi! Cờ đã đến tay tôi, hơ hơ…
“Hựu Tuệ, Hựu Tuệ, sáng nay Tiểu Huyền Huyền cứ như không phải người thường ấy, được hai huy chương vàng cơ mà.” Hiểu Ảnh đột nhiên nói chen vào, mắt sáng như sao.
Tô Cơ cốc đầu Hiểu Ảnh rồi lấy một trái táo đút ngay vào miệng nhỏ.
“Xin bà đấy, Hiểu Ảnh ạ! Cái gì mà cứ như không phải người thường? Bà đang khen hay nói mỉa hắn ta đó?”
“Ưm… Thực ra ý Hiểu Ảnh muốn nói, Tiểu Huyền Huyền không phải là… không phải là người thường…mà là siêu nhân.” Hiểu Ảnh uất ức bĩu môi rồi lấy tay xoa xoa cục u trên đầu. “Tiểu Huyền Huyền từng nói, không nên để ý tiểu tiết làm gì. Hi hi hi, cứ gặm quả táo này cái đã.”
“…”
“OK, OK… Tôi chịu thua bà rồi!” Nhìn bộ dạng đắc í của tôi, Tô Cơ nhanh nhẹn quay người lại, vỗ bồm bộp vào vai tôi “Hựu Tuệ, bà đừng chủ quan quá! Chiều nay bà không phải thi đấu, trong khi đó Kim Nguyệt Dạ phải thi đến hai môn nữa. Tôi đã bí mật điều tra rồi, nếu căn cứ theo thành tích năm ngoái thì chuyện chiều nay hắn giành được hai huy chương vàng dễ như trở bàn tay đó. Sáng nay hắn chỉ kém bà có mỗi một huy chương vàng thôi.”
“Oái! Thật sao? Tô Cơ, sao bà không nói sớm hả?”
“Bình tĩnh, cứ bình tĩnh!” Thấy mắt tôi cháy hừng hực lửa quyết chiến, Tô Cơ vội vàng an ủi, “Ngày mai bà thi nhiều hơn Kim Nguyệt Dạ một môn cơ m, chỉ cần ngày mai bà giành huy chương vàng ở môn khó nhằn nhất là chạy 2000 mét nữ thì có thể kê cao gối ngủ rồi.”
“Đúng rồi, đúng rồi! Hựu Tuệ cố lên! Bởi vì hôm nay là sinh nhật Hiểu Ảnh mà, Hựu Tuệ phải giành lại danh dự cho Hiểu Ảnh.”
“Đủ rồi đó, Hiểu Ảnh, sao gặp ai bà cũng nói câu đó vậy? Gặp tên Lăng Thần Huyền đầu đất, bà nói câu này. Vừa nãy gặp Kim Nguyệt Dạ, bà cũng nói y chang câu ấy. Kim Nguyệt Dạ bây giờ là đối thủ cạnh tranh của Hựu Tuệ đó, bà có hiểu không vậy?”
“Nhưng… Dạ cũng là bạn của tụi mình mà. Dạ đã đồng ý tặng Hiểu Ảnh một món quà sinh nhật thật bất ngờ mà.”
Kim Nguyệt Dạ…là bạn của chúng tôi ư?
Nghe Hiểu Ảnh nói vậy, tim tôi như thắt lại.
Có lẽ Hiểu Ảnh sống vô tư quá nên quên bẵng mất chuyện xảy ra bên giếng cổ hôm đó rồi… Cứ nhớ lại thái độ kiên quyết, dứt khoát lúc đó của Kim Nguyệt Dạ, đầu tôi lại quay mòng mòng.
“Thôi được rồi! Hiểu Ảnh à, vụ sinh nhật bà để sau hẵng nói! Nè, quên tuyệt chiêu tôi dạy bà rồi à?”
“Tuyệt chiêu á?” Lời nói của Tô Cơ cắt đứt mạch suy nghĩ của tôi, tôi ngẩn người nhìn hai bà bạn thân đang nháy mắt ra hiệu cho nhau.
“Đương nhiên là nhớ chứ! Hiểu Ảnh sẽ bắn cho Hựu Tuệ một phát đạn tình bạn! Ha ha ha! Pằng!” Hiểu Ảnh đột nhiên cười híp mí sau đó giơ tay phải lên bắn súng về phía tôi.
“Phát đạn tình bạn? Hiểu Ảnh, thế nghĩa là sao?” Nhìn thấy tư thế rõ kì cục của Hiểu Ảnh, tôi hơi nhíu mày.
“He he he he, tôi học từ phim hoạt hình ra đấy. Trong phim hoạt hình, các nhân vật thường thể hiệntình cảm của mình bằng phát đạn tình yêu mà. Tôi chỉ dạy cho mỗi mình Hiểu Ảnh thôi đấy.” Tô Cơ hào hứng véo má Hiểu Ảnh, rồi đắc ý quay đầu lại giải thích với tôi. “Có điều, Hiểu Ảnh đã biến ‘phát đạn tình yêu’ thành ‘phát đạn tình bạn’, nhìn pro ra phết.”
“Đúng thế, đúng thế. Pằng! Pằng! Pằng!” Hiểu Ảnh chìa khuôn mặt vừa bị Tô Cơ véo sưng húp ra, gật đầu như bổ củi, rồi lại bắn cho tôi thêm mấy phát đạn tình bạn nữa.
“Hiểu Ảnh…” Tôi vừa ăn cơm hộp, vừa ngán ngẩm nhìn Hiểu Ản. Đúng lúc tôi định ngăn nhỏ ta lại thì ai dè Tô Cơ lại giơ tay lên góp vui.
“Hựu Tuệ! Cuộc thi quan trọng thế nàymà chỉ có mỗi mình Hiểu Ảnh bắn phát đạn tình bạn để tiếp sức cho bà e là chưa đủ lứa, phải thêm cả tôi mới vui. Ha ha ha! Cùng nhận hai loạt đạn của Tô Cơ và Hiểu Ảnh nè! Pằng! Pằng! Pằng!”
“Pằng! Pằng! FIGHTING!”
“Pằng! Pằng! Pằng! Pằng! Pằng!”
Vậy là tôi thản nhiên ăn cơm dưới ‘làn đạn tình bạn’ của Tô Cơ và Hiểu Ảnh. Hết buổi trưa, người tôi có ít nhất hàng nghìn, hàng trăm phát ‘đạn tình bạn’ to nhỏ khác nhau…
Híc, hai nhỏ bạn đầu đất này định bắn cho tôi phát súng nhân đạo chắc!
Lát sau, cuối cùng tôi cũng thoát ra khỏi sự “truy kích” của Tô Cơ và Hiểu Ảnh. Tôi chạy một mình tới khán đài, chăm chú quan sát đối thủ nặng kí của mình – Kim Nguyệt Dạ. Hắn và tám tuyển thủ nam khác đang chuẩn bị thi đấu.
Tuy chiều nay tôi khộng phải thi môn nào hết nhưng vẫn thấy bồn chồn không yên.
Grừ… Kim Nguyệt Dạ vẫn phong độ ngời ngời như trước đây. Hắn chẳng khác nào cục nam châm, đi đến đâu là hút tụi con gái đến đó. Uừm, phải nói là sức hút của hắn càng ngày càng vô địch mới đúng.
Bất kể hắn đi đến đâu,, một lũ con gái hám giai đẹp lại vây kín hắn đến đó.
Có điều… Tôi cũng không thể không thừa nhận, lúc thi đấu trông hắn rất đẹp trai…
Đặc biệt là khi thi chạy 400 mét vượt chướng ngại vật, nét mặt tập trung cao độ cộng thêm những động tác cơ thể hoàn hảo, trông hắn giống như…giống như…đang bay vậy…
Hắn vẫn giỏi như trước. Tôi có cảm giác dường như mọi thứ vẫn như trước kia mà cũng dường như khác trước rất nhiều…
“Xin nhiệt lệt chúc mừng hạt giống số một của cuộc thi giành quyền quản lí khu biệt thự số 23 phố Angel – Kim Nguyệt Dạ đã giành năm huy chương vàng liên tiếp.”
Lúc tôi đang trầm ngâm đứng trên khán đài thì loa phóng thanh trên sân vận động vang lên giọng nói lanh lảnh của nữ bình luận viên:”Ưsng viê nKim Nguyệt Dạ của lớp 11A đã nỗ lực hết mình và phát huy lònh quả cảm phi thường để trở thành người cán đích đầu tiên, nhanh chóng giành được huy chương vàng thứ năm. Hiện nay Kim Nguyệt Dạ là người đạt được số huy chương vàng nhiều nhất trên bảng thành tích, quả không hổ danh là thiên vương số một của trường Sùng Dương. Kim Nguyệt Dạ! Đời đời kiếp kiếp các fan luôn ủng hộ bạn hết mình…”
Bình…bình luận viên kiểu gì mà thiên vị thế không biết! Đúng là cái lũ fan cuồng không biết trười cao đất dày là gì.
“Đồ xấu xí! Mau tránh ra chỗ khác! Xuỳ, xuỳ ~
Đột nhiên, trên loa phóng thanh vang lên giọng một tên con trai…
“… Chu Tử Lang, mau kéo con nhỏ xấu xí này ra cho tôi. Đừng để nó quấy rầy tôi…”
Giọng nói này… sao nghe quen quen.
Ngay sau đó là những tiếng kêu rè rè rất chói tai, hình như ai đó đang giành micrô thì phải… Nhoáng một cái, giọng nói lanh lảnh của nữ bình luận viên ban nãy dần biến mất hút…
Mọi người trên khán đài đang mải miết xem thi đấu, bỗng tò mò nhìn về phía loa phóng thanh.
Một luồng khí lạnh từ gót chân lan toả khắp người tôi…
“E hèm… Các bạn thân mến, tiếp sau chương trình bình luận cuộc thi, chúng tôi có tiết mục trình diến vô cùng đặc sắc để góp vui.” Sau vài tiếng hắng giọng, loa phát thanh tiếp tục vang lên tiếng nói nheo nhéo khiến tôi dựng cả tóc gáy.
“…Tôi xin đọc bài diễn văn do đích thân mình viết. Tôi – tức Anh Tỉnh Ngạn, nam sinh lớp 11B, đẹp trai không ai bì, ga lăng đầy mình, có sức hút nhất trường Minh Dương.”
Ôi Chúa ơi! Tôi đoán cấm có sai mà! Giọng nói tuy hơi rè do loa nhưng ai cũng biết tỏng đó chính là tên khỉ chập cheng Anh Tỉnh Ngạn.
Bí bo bí bo! Đầu tôi lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo cấp một… Thằng cha điên khùng này lại muốn bày trò gì đây?
“Trong cuộc thi sáng nay, công chúa Tô Hựu Tuệ đáng yêu của tôi đã giành được bốn huy chương vàng! Vâng, là bốn huy chương vàng đó các bạn ạ.” Con số khiến người ta phải choáng ngợp, hoa mắt chóng mặt. Mặc dù hiện tại trên bảng thành tích, Tô Hựu Tuệ vẫn còn thiếu một huy chương vàng nữa mới đứng đầu, nhưng tôi tin Tô Hựu Tuệ nhất định sẽ phát huy được đẳng cấp của mình, giành chiến thắng cuối cùng. Sau đây tôi xin phép trình bày một ca khúc do chính mình sang tác có tên là Love Song! Baby Hựu Tuệ, em nghe thấy lời cổ vũ động viên từ tận đáy lòng anh đúng không? OK! Tôi xin được bắt đầu…”
Trời ạ! Thằng cha Anh Tỉnh Ngạn điên khùng này… Đầu hắn toàn đất sét chắc? Hay là dây thần kinh não có vẫn đề?
Tôi cố agứng bịt chặt tai lại nhưng vẫn nghe thấy giọng hát như máy mài nhôm của hắn.
“… La la la la! Công chúa Hựu Tuệ thiếu nữ anh minh… La la la la! Baby Hựu Tuệ sét đánh không chết…”
Tất cả ánh mắt xung quanh đều chĩa về phía tôi.
Ối ông giời ơi! Xin ngài hãy ném cái gì xuống để chặn họng cái tên khỉ đang lên cơn dại kia hộ con với.
“Baby Hựu Tuệ! Em có nghe thấy anh nới gì không? Đây cũng chính là tiếng lòng của tất cả những người ủng hộ em.” Anh Tỉnh Ngạn hát được vài câu thì ngừng đột ngột giữa chừng, “Tiếp ptheo, mọi người sẽ lại được nghe tôi hát đơn ca. Bài hất này được tôi ghi âm lúc đêm khuya, tên của nó là bài ca công chúa Hựu Tuệ! Ủa? Ấn vào nút này đúng không nhỉ?… Ừm, ấn cái nút này…”’
Tách! Sau một tiếng khục, cái loa phóng thanh trên đầu tôi như uống phải thuốc câm, lặng ngắt như tờ.
Híc! Thế giới cuối cùng cũng im lặng.
Tôi hít một hơi thật sâu, lấy tay gạt mồ hôi trên trán. Phù… Ông trời cuối cùng cũng nghe thấy tiếng cầu cưu thông thiết của tôi.
Đúng rồi! Binh luận viên ban nãy nói, Kim Nguyệt Dạ đã giàng được năm huy chương vàng, vậy là hôm nay tôi kém hắn một huy chương vàng…
Xem ra ngày mai tôi phải cố gắng hết mình rồi! Hừm, tôi phải cho tên Kim Nguyệt Dạ ấy biết, ai mới là kiện tướng thể thao.
“Gì thế này? Công chúa Milan Tô Hựu Tuệ mà lại dung chiêu loa đài nhạc nhẽo để câu ngừoi ủng hộ sao?…”
Tôi định chuẩn bị rời đi, ai angờ vừa mới ngước đầu lên đã thấy Kim Nguyệt Dạ đứng lù lù trước mặt mình.
Tôi lặng người đi, lúng túng không biết làm gì.
“Có điều…” Kim Nguyệt Dạ nhìn chòng chọc vào mắt tôi rồi giơ huy chương vàng trên tay lên. Vẫn là ánh mắt dứt khoát khiến trái tim tôi nhức nhối, giống y như ánh mắt ở bên giếng cổ hôm đó, “Bât kể thế nào, cuộc thi lần này cô cũng không thể thắng được tôi đâu. Tôi khuyên cô nên sớm bỏ cuộc đi thì hơn.”
“Cậu…” Tôi nắm chặt tay lại, đội nhiên có cảm giác ánh mắt của mọi người xung quanh đang đang hườn gvề phía mình. Thế là tôi vội vàng trấn tĩnh lại, nở một nụ cười đầy tự tin rồi lấy tay che miệng, “Muốn đấu đòn tâm lí hả? Ha ha ha, tôi sẽ không để cậu đắc í được lâu đâu. Cuộc thi vừa mới bắt đầu thôi mà, còn chưa biết mèo nào cắn mỉu nào.”
“Hựu Tuệ! Hựu Tuệ! Hoá ra abf ở đây!” Gịong nói của Hiểu Ảnh đột nhiên vang lên đằng sau lưng khiến tôi vội vã quay đầu lại, Hiểu Ảnh và Tô Cơ đang đứng ngay sau tôi.
“Dạ! Cậu cũng ở đây à? Hay quá!” Hiểu Ảnh vừa nhìn thấy Kim Nguyệt Dạ vừa vỗ tay đôm đốp rồi thò mặt về phía Dạ, nháy nháy mắt “ Hiểu Ảnh đã gọi điện đặt trước một phòng karaoke rồi. bảy giừo tối nay Dạ nhất định phải tham dự sinh nhật Hiểu Ảnh đấy.”
“Xin lỗi, Hiểu Ảnh” Kim Nguyệt Dạ mỉm cười xoa xoa đầu Hiểu Ảnh, “Tối nay tôi còn phải đi làm them cho nên…”
“Không chịu đâu! Dạ đến đi mà! Vũ đã hứa sẽ đưa Dạ đến bằng được! Sau người chúng ta cùng vui…” Hiểu Ảnh chu miệng ra, tỏ ý không vui. “Đúng rồi! Qùa tặng! Còn quà sinh nhật Hiểu Ảnh nữa!”
“Hiểu Ảnh, bà đừng làm ồn nữa.” Tô Cơ kéo Hiểu Ảnh sang một bên, hết nhìn tôi rôgi nhìn Kim Nguyệt Dạ. “Kim Nguyệt Dạ, mặn dù tôi không biết tại sao cậu lại làm thế này, nhưng tôi mong cậu sẽ đến tham dự party sinh nhật Hiểu Ảnh tối nay.”
“…” Kim Nguyệt Dạ không trả lời Tô Cơ mà chỉ ngước đầu lên nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu. “Nếu như…Công chúa Hựu Tuệ rút lui khỏi cuộc thi này, tôi sẽ đến tham dự party sinh nhật Hiểu Ảnh…’
“Hừ, không bao giờ có chuyện đó đâu!” Toi giận dudng đùng nhìn Kim Nguyệt Dạ. Trên khuôn mặt hắn dương như không còn nụ cười chói sang ngày nào.
“Tuỳ cô thôi, dù gì vòng đấu này tôi thắng cũng chắc rồi.