Ngày mai - Phần III - Chương 11 phần 2

Đó là sinh vật duy nhất không bao giờ phản bội tôi…

Câu nói đó văng vẳng như thể Emma đang thì thầm vào tai anh.

Chú chó của cô nàng! Clovis trứ danh!

Nó thì vẫn sống nhăn!

Nhận thức này vực dậy tinh thần anh. Anh vừa tìm ra một cách tối ưu để gây sức ép với Emma!

Anh đứng dậy rồi dùng điều khiển từ xa tắt tivi.

- Đi thay quần áo nhanh nào con yêu, bố con mình đi dạo!

- Nhưng phim của con…

- Để tối nay xem tiếp, con yêu.

- Không đâu, con muốn xem bây giờ cơ!

- Thế nếu bố bảo ta sẽ đi tìm một chú chó nhỏ để nuôi trong dịp lễ này thì sao nhỉ?

Cô nhóc nhảy cẫng lên vui sướng.

- Thật không bố? Mình sẽ nuôi một chú chó thật ạ? Từ lâu nay con đã muốn có một chú chó rồi! Cảm ơn! Cảm ơn bố!

***

- Anh muốn em giúp anh bắt cóc một con chó sao?

- Đúng đấy, April. Hoan nghênh sự giúp đỡ của em trong lần tác chiến khó khăn này, - Matthew khẳng định.

- Mà sao anh lại muốn làm chuyện này? - Cô gái vừa hỏi vừa đứng dậy rời khỏi bàn làm việc.

- Lúc nào vào trong xe anh sẽ kể em nghe, - Matthew cam đoan.

- Bởi vì thêm nữa, chúng ta sẽ dùng xe của em?

- Anh e là khó mà chở một chú chó trên yên sau xe đạp của anh.

Anh đang đứng phía trước cô, bế con gái trên tay, một hộp dụng cụ kim loại đặt dưới chân.

- Anh có biết là vì chuyện này chúng ta có thể đi tù không Matt?

- Chúng ta sẽ đủ khôn lanh để không bị tóm chứ. Chính vì thế nên anh mới cần đến bộ óc sexy của em.

- Nếu anh tin rằng chính với cách khen ngợi như thế mà…

- Giờ thì đi thôi, xin em đấy. Chuyện này hết sức quan trọng đối với anh.

- Chó thì hay cắn lắm đấy, anh biết chưa?

- Con chó này nhỏ xíu thôi.

- Nghĩa là sao?

- Có lẽ em vẫn còn nhớ: chính là con chó của anh trai Emma Lovenstein. Em đã nhìn thấy nó trên bãi cỏ tại khu thanh lý dọn nhà đó.

- Con chó giống Shar-pei! Anh vừa nói là em vẫn còn nhớ kia mà! Đấy đâu phải một chú chó nhỏ hả Matt. Con chó ngao đó nặng ít nhất 40 cân và đó là một khối cuồn cuộn cơ bắp!

Emily buông tay bố rồi chạy vội đến ôm ngang người April.

- Cháu xin cô đấy, April, giúp bố con cháu với! Giúp bố con cháu đi cô! Cháu muốn nuôi một chú chó nhỏ từ lâu ơi là lâu rồi. Nhé cô! Đi mà cô!

Cô chủ gallery nhìn Matthew chằm chằm vẻ trách cứ.

- Anh không có quyền biến con bé thành công cụ để đạt được mục đích! - Cô vừa nói vừa với lấy áo khoác.

***

Matthew ngồi vào sau tay lái chiếc Camaro. Chiếc xe rời trung tâm Boston rồi nhằm thẳng hướng Belmont.

- Được rồi, anh giải thích xem nào? - April yêu cầu.

Anh chờ khi đến đèn tín hiệu; tới đó, anh mới quay sang Emily rồi chìa cho cô nhóc một cặp tai nghe.

- Con có muốn nghe nhạc không con yêu?

Dĩ nhiên là cô nhóc muốn!

Anh chờ cho con gái đeo tai nghe vào rồi mới kể cho April nghe những dự định của mình. Cô để cho anh kể xong rồi mới tóm tắt lại:

- Vậy là, anh nghĩ việc bắt cóc con chó tội nghiệp này sẽ giúp vợ anh sống lại?

- Đúng thế, một cách gián tiếp, như anh vừa giải thích với em đấy.

- Em không mảy may tin vào toàn bộ câu chuyện máy tính xách tay cho phép liên lạc xuyên thời gian này.

- Vậy em giải thích sao về đoạn băng ghi hình giám sát của Vittorio, bài báo về vụ sòng bạc, các…

- Em không giải thích gì hết, - cô ngắt lời anh. - Và em rất muốn giúp anh vì anh là bạn em, nhưng em nghĩ không ai từng khiến người chết sống lại được, và sẽ không ai làm nổi chuyện đó. Kate đã qua đời. Anh sẽ không gặp lại chị ấy nữa, Matt ạ, hãy tin rằng em rất lấy làm tiếc về chuyện đó. Chị ấy ra đi đã khiến anh tàn tạ, nhưng đến một thời điểm nào đó, cần phải để cho người chết ra đi. Đừng tự buộc mình vào ý tưởng ngu ngốc này, em xin anh đấy. Anh đang bắt đầu khá hơn. Việc tậu về chiếc laptop đã gây ra một cơn tái phát; nếu anh kiên trì đi theo con đường này thì anh sẽ càng tự khiến mình đau thêm và nhất là anh sẽ khiến con gái anh đau lòng.

Matthew liếc cô bạn bằng ánh mắt hình viên đạn và không thèm nói thêm lời nào với cô cho tới tận Belmont. Giống như hôm qua, anh đậu xe trước ngôi nhà lát gỗ của khu phố dân sinh nhỏ bé. May thay, Emily đã thiu thiu ngủ trên băng ghế sau. Matthew và April ra khỏi xe để quan sát xung quanh. Bây giờ là 4 giờ chiều. Khu phố vắng tanh vắng ngắt. Matthew tiến đến cổng chính và bấm chuông để an tâm rằng bên trong không có ai. Không có tiếng đáp ngoại trừ tràng sủa của chú chó Shar-pei, đúng là giống chó giữ nhà, nó đang lao ra hàng rào để ngăn các vị khách không tiến lại quá gần ngôi nhà.

- Xin chào, Clovis, - Matthew lên tiếng.

- Con chó này không chỉ không nhỏ, mà hơn nữa, nó còn đang khua cả khu phố ra. Được thôi, ít ra anh cũng lên kế hoạch rồi chứ?

- Dĩ nhiên, - anh đáp rồi rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc túi xách bằng nhựa.

- Thứ đó là gì vậy? Nó bốc mùi khó chịu quá, thối inh lên!

- Đây là hai miếng bít tết băm vụn được rã đông trong lò vi sóng, anh đã nặn thành chả viên…

- … trộn với thuốc ngủ, - April đoán. - Có phần độc đáo đấy.

- Bác sĩ đã kê cho anh thuốc ngủ khi Kate qua đời. Anh vẫn còn vài viên.

- Kế này sẽ không bao giờ thành công được đâu, - cô tuyên bố. - Thế còn kế hoạch B của anh là gì?

- Dĩ nhiên là kế hoạch này sẽ thành công.

Cô lắc đầu.

- Giả sử con chó không ọe ra mấy viên chả và anh đã định đủ liều thuốc thì cũng phải mất đến ba tiếng sau nó mới ngủ, thêm nữa, nó sắp ngơ ra ấy chứ. Từ giờ đến lúc đó, chủ của nó sẽ quay về hoặc một trong số hàng xóm sẽ gọi cho cảnh sát…

- Đừng bi quan thế. Anh thử đã, - Matthew quyết định và quăng hai viên thịt to sang bên kia rào.

Nghi ngại, Clovis hít ngửi hai viên thịt hồi lâu. Vẻ hơi coi thường, nó nuốt chửng nửa viên, nhưng không hề tỏ ra thích thú với vị chả, nó ngay lập tức ngó lơ chỗ chả viên và lại bắt đầu sủa to hơn.

- Em đã nói thế nào ấy nhỉ?

- Ta cứ vào trong xe chờ thêm vài phút xem sao, - Matthew đề nghị.

Họ yên lặng chờ thêm bốn mươi lăm phút dài dằng dặc nữa mà không có kết quả gì. Tay gác cổng trung thành và hắc ám trước cổng Địa ngục dường như xem thường họ. Bóng tối dần buông. Họ bắt đầu gà gật thì tiếng chuông điện thoại của April vang lên đầy huyền ảo khiến họ giật bắn. Cô chủ gallery ấn phím từ chối cuộc gọi nhưng Emily đã giật mình thức giấc.

- Mình đến chưa bố? Mình đang ở nhà của chú chó nhỏ ạ? - Con bé vừa dụi mắt vừa hỏi.

- Phải đấy, con yêu, nhưng… bố không chắc nó có đồng ý đi cùng chúng ta không.

- Bố đã hứa với con… - con bé bắt đầu rơm rớm nước mắt.

Matthew thở dài, day day hai bên thái dương.

- Anh nghiên cứu kế hoạch này kĩ lưỡng quá nhỉ, - April nói với anh giọng đầy trách móc. - Nó sẽ dạy cho anh biết…

Cô bỗng ngưng giữa chừng trước khi reo lên:

- Này Matt, con chó đâu rồi ấy nhỉ?

Anh liếc qua kính xe. Họ chỉ lơ là có một phút mà Clovis đã kịp biến mất.

- Anh không rõ, nhưng để anh đi ra đó xem sao.

Anh ra khỏi xe rồi mở cốp để lấy hộp dụng cụ đã mang theo. Anh vớ lấy một cái kìm to có thể cắt được lưới sắt.

- Anh vẫn để cốp mở nhé, - anh cảnh báo. - Em cứ khởi động xe nếu thấy cần.

Anh tiến lại gần cánh cổng được tiếp nối bởi một hàng rào gỗ và một hàng rào dây thép. Anh dùng kìm cắt từng sợi dây thép trên tấm lưới mắt cáo rồi liều lĩnh tiến bước trên bãi cỏ.

- Clovis?

Anh thận trọng tiến tới bậc thềm.

- Clovis? Cún ngoan…

Chẳng có ai hết.

Anh đi một vòng quanh nhà và phát hiện ra con chó đang nằm bất động gần một chuồng chó to bằng gỗ sơn.

Khỉ thật, hi vọng nó không chết…

Anh quỳ xuống để nhấc con chó lên.

Chó chết tiệt, nó nặng phải đến ba tấn chứ không ít!

Sau vài bước, anh cảm thấy con chó giống Shar-pei bắt đầu cựa quậy yếu ớt. April nói đúng: chỗ thuốc ngủ khiến con chó ngủ lịm. Nhưng dù vẫn sùi bọt mép, may thay nó không còn hơi sức cắn nữa.

Matthew bắt đầu chạy về phía lối ra. Với “hàng hóa” trên vai, anh lách qua lỗ hổng trên hàng rào. Không quá gượng nhẹ, anh đặt con chó nằm vào trong cốp xe rồi quay lại ngồi cạnh April.

- Em lái đi, ta chuồn thôi! - Anh hét lên với cô gái chung nhà.

- Hoan hô bố! Hoan hô! - Emily vỗ tay trong khi chiếc Camaro khởi động với tiếng lốp nghiến ken két.

***

21 giờ

Trên đường về, họ ghé vào một cửa hàng thú nuôi để mua một sợi dây dắt, thức ăn cho chó, một bát đựng đồ ăn. Khi đã về đến nhà và con chó tỉnh lại, Matthew chờ đợi điều tồi tệ nhất: những tiếng tru, những tràng sủa hung hăng, thậm chí là một cuộc tấn công. Nhưng trái lại, Clovis đã mở một mắt, thốt ra vài tiếng grừ grừ, lăn một vòng trên sàn nhà rồi uể oải tới nằm trên trường kỉ như thể bấy lâu nay nó vẫn sống trong ngôi nhà này vậy. Sau khi đã hoàn hồn, nó đi vòng quanh phòng khách. Mắt nó tinh anh, các phản xạ sắc bén. Cả gia đình đã dành cả buổi tối để chơi cùng nó và vuốt ve nó. Emily sướng mê tơi và Matthew phải đấu tranh mới đưa được con bé vào giường đi ngủ. Để con bé bằng lòng lên phòng, Matthew đã phải hứa cả chục lần rằng ngày hôm sau Clovis sẽ vẫn ở nguyên đó.

Khi chỉ còn lại một mình trong phòng khách, anh ngồi vào trước màn hình laptop rồi chuyển sang bước thứ hai của kế hoạch.

- Lại đây, Clovis, lại đây nào, chó cưng! - Anh dụ nó bằng một bát thức ăn cho chó.

Con vật leo lên ghế tựa nơi Matthew đã chất thêm vào mấy chiếc gối dựa để nó đủ cao.

- Nhìn vào màn hình nào! Mày sẽ được trông thấy một người mà lâu lắm rồi mày không gặp! Nhớ cười tươi vào nhé.

Anh khởi động ứng dụng chat webcam của laptop. Vì phần mềm yêu cầu, anh nhập mật khẩu của mình vào. Được webcam ghi hình, hình ảnh của anh và của chú chó xuất hiện trên màn hình. Để bắt đầu cuộc gọi video, anh mở mail của Emma ra, nhấp chuột và đợi vài giây.

Một hồi chuông.

Hai hồi chuông.

Ba hồi chuông…

***

2010

Emma khó nhọc thức dậy từ giấc ngủ do tác dụng của thuốc gây nên.

Cô liếc nhìn điện thoại di động, nhưng thứ đang đổ chuông không phải là điện thoại. Chính là chiếc laptop ban nãy cô vẫn chưa tắt.

Cô nhìn đồng hồ, nhấc chăn ra rồi tiến vài bước thấp thỏm để ra bàn viết.

Trên màn hình, biểu tượng nhỏ xíu “Face Time” đang nhấp nháy báo hiệu một cuộc gọi đến từ Matthew Shapiro. Cô chưa bao giờ sử dụng ứng dụng này, nhưng vẫn nhấp chuột để nhận cuộc gọi.

Hình ảnh chú chó của cô hiện ra trong lúc cô không hề trông đợi điều này! Đó là Clovis, với cái mõm phính phính, khuôn mặt như trâu nước, đôi mắt nhỏ xíu sâu hoắm và thân hình vạm vỡ đầy nếp nhăn khiến nó trông hệt như một tấm vải nhung lông.

- Clovis!

Nhưng chú chó của cô đang làm gì ở thời điểm năm 2011 trong nhà Matthew Shapiro thế kia?

Đột nhiên, khung hình dịch chuyển sang trái tới mặt và thân trên của Matthew.

- Chào Emma. Cô khỏe chứ? Cô bình tĩnh lại chưa?

- Lạy Chúa, anh đang chơi trò gì thế?

- Như cô vừa nhìn thấy đó, tôi đã làm quen với con cún của cô. Cô từng nói thế nào nhỉ? À phải rồi: “sinh vật duy nhất trên thế gian này không bao giờ phản bội tôi.” Cô gắn bó với nó lắm mà, không phải vậy sao?

- Đồ…

- Thôi nào, đừng sa đà và chuyện rủa xả nữa. Tôi rất gắn bó với vợ, và tôi nghĩ cô chưa đánh giá được đúng mức quyết tâm tìm lại vợ của tôi đâu.

Matthew với tay để tóm lấy thứ gì đó trên bàn làm việc. Một cái giá cắm dao, anh rút ra một con dao dài chừng ba chục phân rồi giơ nó ra trước webcam.

- Đây là một con dao thái thịt, Emma ạ. Cô đã nhìn thấy lưỡi dao rồi đấy: cứng và sắc. Một con dao đẹp, chất lượng tiêu chuẩn Đức… Tôi cũng có một dụng cụ khác nữa: người ta gọi thứ này là dao phay Trung Quốc. Lý tưởng để chuẩn bị món sườn.

- Nếu anh đụng đến dù chỉ một sợi lông của con chó, tôi sẽ…

- Cô sẽ làm gì hả Emma?

Cô lặng đi không nói nên lời. Matthew bèn tấn công:

- Cô thấy rồi đó, tôi hết sức bực mình, Emma: tôi vốn rất yêu động vật. Đúng là Clovis của cô trông rất dễ thương, con gái tôi cũng rất yêu quý nó, nhưng nếu cô không hứa với tôi là sẽ làm mọi điều cần thiết để ngăn cản vụ tai nạn xảy ra cho Kate, tôi sẽ không lưỡng lự một giây nào đâu. Tôi sẽ mổ bụng con chó của cô. Tôi sẽ mổ bụng moi gan ruột của nó ra. Và tôi sẽ làm chuyện đó trước màn hình này để cô không bỏ lỡ giây phút nào của cảnh tượng ấy. Sẽ dài lắm đấy. Dài và đau đớn. Tôi sẽ chẳng vui vẻ gì khi làm chuyện đó đâu, Emma, nhưng nếu cô không cho tôi lựa chọn…

- Khốn nạn!

- Cứ nghĩ đi, nhưng nghĩ nhanh đấy nhé, Emma…

Cô sắp hét lên giận dữ thì Matthew gác máy và hình ảnh biến mất.

Ngày thứ năm