Vụ Bí Ẩn Bẫy Chết Trong Hầm Mỏ - Chương 12 - 13

Chương XII: TIN MỚI... NHƯNG LẠI CŨ!

Vài phút sau, Doris và ba Thám Tử trẻ đã quay về trang trại. Bob đắc thắng ôm đống báo vào nhà.

- Cậu định làm gì với cái đống này? Peter hỏi. Cậu nghi mấy tờ lá cải này có ý nghĩa lịch sử nào đó à!

- Tại sao lúc nãy các anh không để cho em nói! Doris càu nhàu.

Bob lật chồng báo lại để cho mọi người xem tờ đầu tiên.

- Phần lớn báo này là báo Twin Lakes - Bob giải thích. Cũ hơn bốn chục năm. Có lẽ do chủ nhà cũ bỏ lại. Nhưng tờ báo trên cùng là báo Phoenix... Chỉ cũ có năm năm thôi và đề ngày 9 tháng năm! Xem dòng tít lớn này!

- Hừm! Hannibal kêu. Mình đề nghị tìm chỗ kín đáo để đọc.

Doris và ba thám tử trẻ trốn vào kho thóc. Bob bỏ chồng báo xuống cạnh chiếc xe cũ. Tất cả ngồi xuống đất. Bob mở tờ nhật báo Phoenix ra, cho hiện ra dòng tít lớn.

Vụ đánh cướp xe bọc thép

Bọn cướp giấu mặt chạy trốn cùng 250.000 đôla. Vào lúc mười lăm giờ hôm nay, một chiếc xe bọc thép thuộc công ty Vận chuyển An toàn chở số tiền của hai công ty ở Phoenix, đã bị tấn công trên đường North Indian Head, khi ra khỏi thành phố. Ba người đàn ông che mặt và vũ trang bằng súng cưa nòng, đã buộc anh Thomas Serrano, tài xế, và anh Joseph Ardmore, nhân viên hộ tống, phải leo ra thùng sau xe. Sau khi trói, nhét giẻ vào miệng và nhốt hai anh lại, bọn cướp mang theo tổng số tiền 250. 000 đôla.

Theo một nhân chứng không muốn nói tên, bọn cướp đã leo lên một chiếc xe Chrysler trắng. do một phụ nữ lái. Xe chạy về hướng bắc ngay. Nhân chứng không mô tả được nhiều về ba tên cướp, nhưng đã cung cấp nhận dạng khá chi tiết về người phụ nữ khoảng năm mươi lăm sáu mươi tuổi, tóc muối tiêu, nước da rám nắng. Bà mặt quần bó và áo len trắng cổ cao. Ngoài ra nhân chứng còn cho biết bà đeo ở cổ một vòng đeo bạc cẩn ngọc lam...

- Úi chà! - Peter kêu - Bọn chúng đã cuỗm đi một phần tư triệu đôla.

Hannibal suy nghĩ lớn tiếng:

- 9 tháng năm! Số báo này cũ năm năm và ra ngày 9 tháng năm... Này Bob! Có phải đó là hôm trước cái ngày mà tờ báo Lodshurg thông báo sắp đóng mỏ?

- Đúng! Rồi ngày 11 tháng năm, hai ngày sau đó, một chiếc xe đã bị lấy cắp cũng chính tại Lordsburg này.

- Thời đó, tất cả các ngôi nhà của bà Macomber đều trống không... Đến tháng mười bà Macomber mới quay trở lại Twin Lakes và mua khu nhà! Nhưng có một người nào đó, đang ở Phoenix ngày 9 tháng năm, đã đến đây và bỏ lại tờ báo trong ngôi nhà nay đã thuộc bà Macomber.

- Gilbert Morgan, chứ còn ai nữa! Peter la lên.

- Có thể - Hannibal thừa nhận, Phoenix không xa Lodsburg mấy. Một phần tư triệu đôla đã bị lấy cắp chỉ vài ngày trước khi mỏ đóng cửa... Rồi chiếc xe bị đánh cắp ở Lordsbug và bị bỏ lại ở đây. Cuối cùng năm năm sau tìm thấy xác chết của tên cướp trong mỏ... Phải... ta có thế giả thiết rằng Morgan từng ở Phoenix ngày 9 tháng năm, để tham gia vụ cướp rồi chuồn ngay về Lordsburg, để cuối cùng chạy đến Twin Lakes. Khi đến đó, ta có thể dễ dàng tưởng tượng hắn đã làm gì ở đó.

- Hắn trốn - Peter khẳng định.

- Không phải! Hannibal nói. Người ta không bao giờ đến một thành phố nhỏ như Twin Lakes để trốn đâu. Ở đây, kẻ lạ sẽ bị thấy rõ như cái mũi trên mặt. Mình nghĩ Morgan đi tìm một chỗ chắc ăn để giấu phần chiến lợi phẩm của mình. Có cái gì chắc ăn hơn một cái mỏ sắp bị đóng cửa vĩnh viễn?

Doris có vẻ chưng hửng.

- Nhưng, nếu hắn giấu tiền trong mỏ - cô bé bắt bẻ - thì làm sao có hy vọng lấy lại được khi mỏ bị đóng?

- Rào sắt tầm thường không phải là chướng ngại vật không vượt qua nổi đối với tên cướp kinh nghiệm như hắn đâu! Bob nói.

- Nếu thế - Doris vẫn quay trở lại kẻ ám ảnh mình - chính Thrugon giữ kho báu! Dĩ nhiên quá! Nếu tiền giấu trong mỏ, thì lão Thrugon đã tìm thấy và chiếm giữ rồi. Hèn gì lão định giấu vụ xác chết! Có lẽ lão định kín đáo tống khứ xác chết đi chỗ khác. Như thế, sẽ không ai đoán ra hai việc có liên quan với nhau và biết được lão đã cuỗm mất đống tiền! Lúc mình tìm thấy xác chết, chắc lão tức lắm!

- Có thể! Hannibal gật đầu. Nhưng tạm thời, chưa nên tìm hiểu xem ai giữ đống tiền! Có thế có một lý do khác để Gilbert Morgan đến Twin Lakes.

- Lý do nào? Bob hỏi nhanh.

- Giả sử Gilbert Morgan biết về Mỏ Chết nhiều hơn những gì viết trong bài báo Lordsbug. Giả sử thêm hắn có quen một người kể cho hắn về mỏ bị bỏ hoang và về những ngôi nhà xung quanh... Cuối cùng giả sử người hắn quen lại là đồng lõa...

- Ý anh muốn nói gì? Doris hỏi.

- Thì... sau khi làm việc mấy năm trời trong một cửa hàng ở Phoenix, bà Macomber đã quay về Twin Lakes... vài tháng sau vụ cướp! Và khi ấy, bà đã có đủ tiền để mua một phần khu đất quanh mỏ. Có thể chính bà đồng lõa với Morgan!

- Tào lao! Doris phẫn nộ la lên.

- Trước khi phản đối, em thử động não suy nghĩ một chút xem! Hannibal khuyên. Bob! Cậu làm ơn nhắc lại nhận dạng người phụ nữ lái xe cho bọn cướp đi!

- Năm mươi lăm - sáu mươi tuổi, mảnh khảnh, tóc muối tiêu và nước da rám nắng. Lại đeo nữ trang kiểu Da Đỏ!

- Nhận dạng này có tương ứng với một người mà ta biết không? Hannihal hỏi.

- Nhưng có hàng triệu triệu phụ nữ khớp với nhận dạng này! Doris tuyên bố. Mà bà Macomber thật sự dễ thương.

- Vấn đề không phải chỗ đó. Bà sinh sống ở Phoenix lúc vụ cướp xảy ra. Bà đã buộc phải bán đi cơ sở làm ăn của mình và tiếp tục làm việc với tư cách nhân viên bán hàng bình thường. Chắc chắn bà không kiếm được nhiều tiền đâu! Nhưng bà vẫn có đủ tiền để mua nhà đang ở cộng mấy ngôi nhà nhỏ xung quanh, ít lâu sau khi xe chở tiền bị đánh cướp. Và bây giờ bà sống dư dả, không cần làm việc. Bà khỏe mạnh, điềm tĩnh, tự tin... đúng típ người có thể tham gia một vụ cướp táo bạo như thế này. Ngoài ra, nhận dạng của bà giống như của người phụ nữ lái xe cho bọn cướp.

- Anh Hannibal! Doris vẫn chưa bị thuyết phục kêu lên - Anh không có bằng chứng gì cho những gì anh vừa mới nói!

- Đúng! Hanibal thú nhận. Nhưng anh đã ghi nhận nhiều cái trùng hợp rất lạ lùng. Mà không gì ngăn cản ta thử tìm những bằng chứng mà em đòi! Ngoài ra… - Hannibal liếc nhìn Doris trước khi nói tiếp - Ta phải xem xét thêm một khả năng nữa... Nếu đúng là bà Macomber đã tham gia vụ cướp...

Thám tử trưởng dừng lại một cách trịnh trọng để tạo tính bi kịch cho những gì mình sắp nói.

- Thôi! Nói đi! - Doris nóng lòng ra lệnh.

- Nếu vậy, rất có thể Gilbert Morgan đã không đến Twin Lakes một mình. Có thể... có thể người ta đã không để cho hắn kịp giấu đống tiền...

- Anh dám nói rằng bà Macomber đã có thể xô tên cướp kia vào hố trong mỏ à? - Doris hét lên - Trời ơi, anh điên rồi sao? Em không muốn nghe thêm lời nào về những giả thiết ngu xuẩn của anh nữa!

Nói xong, Doris đứng phốc dậy, bỏ chạy ra khỏi kho thóc.

Bob nhìn Hannibal.

- Cậu không thật sự nghĩ rằng bà Macomber đã có thể giết Morgan để dành hết số tiền chứ? Bob hỏi.

- Không có đâu. Nhưng mình không cưỡng lại được ý muốn làm cho Doris nổi điên lên. Tuy nhiên, mình sẽ không ngạc nhiên nếu tìm ra rằng bà Macomber có dính líu đến vụ này, cách này hay cách khác!

Chương XIII: BIẾN MẤT

Sáng hôm sau, Doris và ba thám tử trẻ đang kết thúc bữa ăn sáng một mình trong nhà bếp. Hannibal đã nuốt thức ăn như không hay biết gì: đầu óc cậu đang ở nơi khác. Rồi Hannibal hoàn hồn quay sang Doris:

- Em có biết tên cửa hàng xưa kia bà Macomber bán hàng không?

- Anh cần biết để làm gì! Cô bé càu nhàu. Thôi được, nếu anh muốn biết, thì đó là Tiệm tạp hóa Da Đỏ. Bà Macomber hay kể cho em nghe lắm. Có một bà tên là Harvard mua lại và giữ bà Macomber làm công. Nghe nói bà Harvard hết sức keo kiệt.

- Thế à? Hannibal kêu. Tin này khớp với những gì anh đang nghĩ. Nếu bị trả lương thấp, thì làm sao bà hàng xóm của em để dành được đủ tiền mua khu nhà nổi? Đây là một phần trong câu chuyện bà kể mà ta có thể và nên kiểm tra lại!

- Anh Hannibal Jones! Sao anh dám cả gan xó mũi vào chuyện bà Macomber? - Doris phản đối - Bà ấy rất đàng hoàng! Mà em rất quý bà ấy!

- Còn Wesley Thrugon, thì lại bị em rất ghét... - Hannibal nói mỉa. Như vậy không có nghĩa là Thrugon hoàn toàn xấu xa, trong khi bà Macomber hoàn toàn vô tội. Thật ra mà nói, thì anh cũng rất quý bà hàng xóm của em. Anh rất mến bà. Nhưng anh không cho phép tình cảm riêng tư tác động đến sự phán xét của mình.

- Ôi! Sao nghiêm trọng và trịnh trọng thế! Doris kêu. Chưa nói rằng đôi khi sự phán xét của anh đi theo con đường thẳng như cái lò xo! Ai lại tưởng tượng bà Macomber đáng thương như một nữ cướp!

Hannibal thở dài:

- Nghe này, Doris! Anh không biết bà hàng xóm của em có làm điều gì đáng trách hay không. Nhưng anh biết rõ rằng bà ấy từng sống ở Phoenix, vào thời điểm có một người phụ nữ, giống bà như chị em ruột, có tham gia một vụ cướp. Và người ta đã tìm thấy một tên cướp có tham gia vụ cướp ấy nằm chết trong cái mỏ mà bà biết rất rõ. Những sự trùng hợp như thế này quá lạ lùng đến nỗi ta được phép tự hỏi xem có phải là sự trùng hợp hay không! Trước hết, ta có thể kiểm tra xem bà Macomber có thật sự làm việc suốt mấy năm ấy ở Tiệm Tạp Hóa Da Đỏ hay không?

- Sao anh không điện thoại đến Phoenix thử? - Doris nói thách. Anh sẽ thấy bà ấy đã nói sự thật và anh không cần tìm hiểu thêm nữa cho mệt.

- Được - Hannibal chịu thua. Đồng ý! Anh sẽ gọi điện thoại.

Cùng ba bạn, Hannibal bước sang phòng có điện thoại. Sau khi xin được số điện thoại của cửa hàng bách hóa ở Phoenix qua đài thông tin. Hannibal quay số của Tiệm Tạp Hóa Da Đỏ.

Khi được nối dây, Hannibal dùng giọng “người lớn” nhất để hỏi:

- Tiệm Tạp Hóa Da Đỏ phải không ạ? Làm ơn cho tôi nói chuyện với chị Harvard...

Có khoảng dừng ngắn, rồi:

- Có phải chị Harvard không? Hannibal nói. Tên tôi là Emerson Fosler, quản lý cửa hàng bách hoá Lordsburg, ở Tân Mêhicô. Chúng tôi có một người xin vào làm bán hàng cho cửa hàng: một bà tên là là Henry Macomber. Bà ấy có cho biết là đã từng làm việc với chị. Nghe nói bà ấy nghỉ làm việc chỗ chị cách đây khoảng năm năm...

Hannibal ngưng nói để nghe, ống nghe phát ra một loạt âm thanh mà ba bạn đứng cạnh Thám Tử trưởng không nghe được.

- Sau mười lăm năm à? Cuối cùng Hannibal nói.

- Em đã nói mà - Doris kêu khẽ. Bà ấy rất đàng hoàng.

Hannibal vẫn lắng nghe, nét mặt trở nên nghiêm trang.

- Thật là... thật là khó tin! Hannibal nói. Đúng, đúng! Cảm ơn chị đã cho tôi biết sự thật. Tôi rất cám ơn chị. Xin cám ơn nữa!

Hannibal gác máy xuống.

- Bà ấy nói gì vậy? Peter hỏi.

- Đúng là bà Macomber đã làm việc ở Tiệm Tạp Hóa Da Đỏ suốt mười lăm năm. Bà đã rời chỗ làm cách đây năm năm, vào tháng tư hay tháng năm gì đó. Bà Harvard không thể nhớ nhiều hơn. Nhưng bà Macomber không xin nghỉ việc.

- Ý anh muốn nói bà ấy bị đuổi việc à? Doris ngỏ lời. Thì đã sao đâu? Như thế có chứng minh được gì đâu?

- Bà ấy không bị cho nghỉ việc, như em nói. Đơn giản hơn nhiều! Một ngày đẹp trời, bà không đến làm việc nữa. Thậm chí, bà ấy không hề gọi điện thoại báo trước. Khi có một bà nhân viên khác đến nhà xem có chuyện gì không, thì được biết bạn đồng nghiệp đã ra đi. Bà Macomber đã dời nhà đi chỗ khác, mà không để lại địa chỉ!

Lần này, Doris có vẻ bối rối. Bob tỏ ra rất quan tâm.

- Cách đây năm năm, vào mùa xuân... - Bob nói - Chính vào thời điểm đó, xe chở tiền bị tấn công và đánh cướp. Babal ơi, có thể cậu nói đúng đấy. Rất có thể bà Macomber đã tiếp tay cho bọn cướp, rồi bỏ trốn. Không hiểu giữa hai lúc ấy, bà ở đâu... ý mình nói giữa lúc bà bỏ việc với lúc bà quay về Twin Lakes sống.

- Bà đang lẩn trốn? Peter gợi ý.

- Không nên kết luận vội, Hannibal nói. Có thể có cách giải thích khác... Không gì ngăn cản ta băng qua con đường, ghé nhà bà hỏi thử, mọi người nghĩ sao? Ta hãy thử gợi cho bà kể về Phoenix và về những gì bà đã làm vào những năm mà ta quan tâm.

- Hỏi cung một cách tế nhị! Peter thốt lên. Mình tưởng tượng ra được. Đây là việc mà Hannibal làm rất tài. Đồng ý! Đi!

- Thật là gớm! Doris la lên.

- Thôi đi, thì em đừng đi theo bọn anh - Peter nói.

- Ồ, em sẽ đi chứ. Em muốn xem bộ mặt các anh, khi nhận ra các anh đã nghĩ sai.

Nhưng khi băng qua dường, Doris và ba thám tử nhận ra rằng sẽ không có cuộc hỏi cung nào hết, dù là tế nhị hay không. Xe bà Macomber không còn đó nữa, và không ai trả lời khi bốn bạn gõ cửa.

- Chắc là bà Macomber lên thành phố rồi! Doris tuyên bố - Như vậy là giải quyết được vấn đề. Em sẽ viết giấy để lại trên bàn nhà bếp, mời bà qua ăn trưa. Em biết dì Magdalena sẽ đồng ý.

Doris mở cửa, bước về hướng nhà bếp. Ba Thám Tử đi theo cô bé.

- Cô Macomber ơi! Doris gọi thử.

Không thấy ai trả lời, Doris bước qua phòng khách để tìm giấy viết. Ba thám tử đứng chờ trong nhà bếp. Trông nhà bếp không nắm nắp như hôm qua. Chén dĩa dơ chất đầy trong bồn rữa, có lẽ là chén dĩa ngày hôm trước.

- Ê! Doris gọi từ phòng bên cạnh. Dường như bà Macomber đi xa rồi.

Ba Thám Tử trẻ chạy nhanh ra cùng Doris.

- Sao em lại nói thế? Hannibal hỏi.

Doris chỉ cửa mở vào phòng ngủ bà Macomber. Một cái vali mở để trên giường, chất đầy quần áo một nửa.

Hannibal bước vào, quan sát phòng thật kỹ.

- Dường như bà đã đi rồi! Cuối cùng thám tử trưởng nói khẽ.

- Hả? Đến lượt Peter bước vào kêu.

Hannibal chỉ tủ treo quần áo, cũng mở toang.

- Quần áo bà không còn nữa, xem ngăn kéo tủ commode kìa... cũng trống không! Phải, các bạn ơi, bà đã đi rồi... và đi gấp nữa kìa!

- Như vậy nghĩa là sao? Doris hỏi khẽ.

- Dấu hiệu cho thấy bà đi rất vội - Hannibal nói tiếp. Các bạn có nhớ ngôi nhà hôm qua không? Sạch sẽ, ngăn nắp. Tính bà Macomber kỹ lưỡng, không bao giờ đi mà bỏ lại phòng ốc bừa bộn và chén dĩa dơ trong bồn rửa. Đương nhiên là trừ phi có trường hợp bất khả kháng! Nên mình kết luận bà đã phải vội đi, bị tình thế thúc ép!

- Bà Macomber bị bắt cóc! Doris la lên. Chắc là tên lấy cắp thực phẩm trong nhà hôm qua... Có thể bà Macomber truy lùng hắn và hắn đã...

- Hắn đã bắt cóc bà, sau khi tử tế giúp bà xếp hành lý à? Hannibal kết thúc câu. Vô lý!

- Hay bà đi nghỉ hè? Peter gợi ý.

- Mình không nghĩ thế - Thám Tử trưởng đáp. Nếu đi nghỉ, bà không để lại nhà bừa bộn thế này đâu. Hôm qua, khi gặp bọn mình, bà đâu có nói là sẽ đi xa.

Bob nêu một ý khác:

- Có thể người trong gia đình bà bị tai nạn... bà nhận cú điện thoại ngay sau khi bọn mình ra về.

Hannibal cắn môi rồi gật đầu.

- Giả thiết rất hay, Bob à! Nhưng ta có thể xem xét thêm một giả thiết khác nữa... có thể bà Macomber quyết định bỏ trốn vì cậu đã tìm thấy tờ báo Phoenix ở trong nhà bà!

- Kìa! Doris phản đối. Bà đâu hề biết báo viết gì! Bà đã nói rằng có lẽ báo có sẵn trong nhà khi bà mua nhà.

- Anh không phản đối - Hannibal đáp. Nhưng nếu bà có tham gia vụ cướp, thì bà chỉ cần liếc qua tít và đoán bài báo nói gì. Trong trường hợp đó, bà có thể ước đoán mình sẽ gặp khá nhiều rắc rối. Tại sao như thế? Vì em Doris đã dại dột tiết lộ cho bà biết rằng ta đang tìm hiểu về quá khứ của tên cướp chết trong mỏ! Bà đã hiểu rõ rằng ta sẽ dễ dàng suy đoán ra mọi việc. Bà đã biết bước đằng ta sẽ đến đặt câu hỏi với bà. Và cuối cùng...

- Bà chuồn mất! Peter kết luận.

- Nếu anh thật sự nghĩ như vậy, thì anh không thông minh chút nào! Doris tức giận vặn lại. Sao anh không gọi cảnh sát trưởng đã.

- Để nói gì? - Hannibal đáp. Rằng bà Macomber đã ra đi à? Bà ấy có quyền đi du lịch chứ! Và ta không có bằng chứng nào rằng bà có dính líu đến tên Morgan hay có tham gia vụ cướp. Hoài nghi không phải là bằng chứng!

Nói xong, thám tử trưởng bước ra ngoài để xem xét nền đất trên con đường nhỏ dẫn ra đường lớn. Cúi người về phía trước, Hannibal nghiên cứu các dấu vết trên lớp bụi cát. Các bạn đi theo cậu từng bước.

Hannibal chỉ những dấu vết mới nhất, đè lên những dấu vết cũ hơn.

- Chiếc xe mọi địa hình của bà Macomber đã chạy qua cách đây không lâu - Hannibal giải thích. Và... nhìn nè! Khi ra đến con đường lớn, bà không rẽ về hướng Twin Lakes, nhưng lại rẽ hướng kia… hướng mỏ.

- Làm sao anh biết chắc rằng dấu bánh xe này đúng là xe bà ấy? Doris hỏi.

- Dấu vết giống y những cái trên đường nhỏ dẫn về nhà bà!

Doris và ba thám tử tiến hành đi theo dấu vết còn nguyên trên đường không tráng nhựa. Xe bà Macomber chạy qua trước nhà Wesley Thrugon. Khi Doris và ba thám tử đi dọc theo hàng rào, con chó lớn nhào ra sủa dữ dội. Bây giờ con vật không còn bị xích nữa, vì khu nhà đã có hàng rào lưới bảo vệ.

Thrugon và những người Mêhicô làm công không xuất hiện.

Cách đó khoảng một trăm mét, bốn bạn nhận thấy xe bà Macomber đã quẹo để sẽ sang con đường gồ ghề dẫn lên núi.

- Trời ơi! Doris chưng hửng kêu. Bỏ chạy vào đường Hambone!

- Đường Hambone hả? Hannibal lập lại.

Doris chỉ tay lên núi.

- Trên kia - cô bé giải thích, trên đinh núi, có thành phố chết tên Hambone. Xưa kia, có cái mỏ nuôi sống thành phố. Rồi mỏ lại cạn dần, y như Mỏ Chết. Nhưng Hambone lại không có xưởng cưa, giống như Twin Lakes. Dân bỏ đi hết. Em chưa bao giờ lên đó. Đường xấu lắm. Phải có xe jeep chạy mọi địa hình hay xe tải nhẹ mới đi lên nổi.

- Xe bà chạy mọi địa hình - Bob nhắc. Chắc chắn bà đã đi theo ngả này!

Peter không đứng yên được nữa.

- Sao bọn mình không đi được? Peter kêu. Bọn mình có thể lần theo con đường này xem ở cuối đường có cái gì! Doris! Cậu em có xe tải nhẹ và...

- Em không có quyền chạy xe ngoài trang trại! Doris buồn rầu kết thúc câu.

Nhưng nét mặt cô bé đột ngột sáng lên.

- Có cách khác! Doris vui vẻ la lên. Ngựa!... Ta hãy đến đó bằng ngựa. Ngựa có thể đi khắp mọi nẻo. Mà ta cũng không thể lùi được nữa. Nếu bà Macomber bị tai nạn... hay nếu xe bà bị hư, thì ta phải đi cứu giúp.

- Nhưng làm sao?... Bob bứt đầu nói.

- Ta sẽ mang đồ ăn theo đi pích ních - Doris giải thích. Em sẽ nói cậu Harry rằng anh em là muốn thám hiểm thành phố ma.

- Nhờ em tìm cớ - Peter tinh ranh nói. Một mình em giỏi nghĩ ra chuyện bằng ba anh cộng lại!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này