Cái Chết Huy Hoàng - Chương 03 - Phần 2

Gã nhe rộng miệng, một cái cười rạng rỡ trên bộ mặt xấu xí đến khó tin. “Cô tìm việc à?” Gã nghếch đầu về phía biển hiệu sặc sỡ của câu lạc bộ thoát y bên kia đường. “Cô hơi gầy, nhưng họ sẽ thuê thôi. Không có nhiều người da trắng như cô. Chủ yếu là người lai.” Gã đưa tay nắn cằm, những ngón tay to như loại xúc xích đậu tương. “Tôi làm bảo vệ, tôi sẽ nói hộ cô.”

“Sao anh làm thế?”

“Không phải vì lòng tốt, năm phần trăm tiền boa, cô em. Người da trắng như cô em sẽ kiếm được kha khá đấy.”

“Cảm ơn ý tốt, tôi có việc làm rồi.” Với vẻ tiếc nuối, cô lôi phù hiệu ra.

Gã huýt gió qua kẽ răng. “Sao tôi không nhận ra nhỉ? Một cô nàng da trắng, chỉ là cô không toát ra mùi cớm.”

“Chắc do loại xà phòng mới tôi đang dùng. Có tên không?”

“Gọi tôi là Crack. Là âm thanh phát ra khi tôi bóp những cái sọ.” Gã lại nhe răng, và để minh họa gã ép hai bàn tay khổng lồ lại. “Crack! Hiểu chứ?”

“Hiểu rồi. Đêm hôm kia anh có đứng gác không, Crack?”

“Tiếc là lúc ấy tôi bận việc khác, lỡ mất chuyện hay ho. Hôm đấy tôi nghỉ, đi xem mấy sự kiện văn hóa.”

“Sự kiện nào?”

“Lễ hội ma cà rồng dưới Grammercy, với con vẹo trẻ trung hiện tại của tôi. Tôi thích xem bọn hút máu đấy. Nhưng tôi nghe nói ở ngay đây cũng có trò hay. Một luật sư bị giết. Một nhân vật tầm cỡ, quan trọng, và xinh đẹp nữa. Cũng da trắng đúng không? Giống như cô, cô em.”

“Đúng thế. Anh còn nghe gì nữa?”

“Tôi á?” Gã vạch một ngón tay xuôi xuống trước ngực áo. Móng tay trên ngón trỏ được cắt sắc, nhọn và sơn đen. “Tôi là người có phẩm giá, đâu phải hạng đi nghe mấy chuyện vỉa hè.”

“Cá là anh có.” Hiểu được luật lệ, Eve móc phiếu tín dụng một trăm đồng từ trong túi. “Nếu tôi muốn mua một chút phẩm giá ấy thì sao?”

“À, cái giá đó, có vẻ ổn đấy.” Bàn tay to lớn của gã nắm trọn lấy mấy cái phiếu tín dụng làm chúng biến mất hút. “Tôi nghe bảo bà ta la cà trong quán Five Moons lúc nửa đêm, khoảng tầm đấy. Vẻ như đang chờ ai đó, người không ai biết. Rồi bà ta bỏ đi.”

Gã nhìn xuống vỉa hè. “Bà ta đi không xa lắm, đúng không?”

“Không. Bà ấy có hỏi tìm ai không?”

“Theo tôi nghe thì không.”

“Có ai thấy bà ấy đi với người nào không?”

“Thời tiết xấu. Hầu hết mọi người không ra đường. Có thể vài kẻ du côn vẫn lang thang, nhưng nói chung là chả mấy ai.”

“Anh biết ai quanh đây thích trò cắt cổ không?”

“Rất nhiều người mang theo dao, cô nàng da trắng ạ.” Mắt gã trợn tròn thích thú. “Sao ta phải mang nếu ta không định dùng?”

“Bất kỳ ai thích cắt cổ,” cô nhắc lại. “Ai đó mà nếu có phải cứa cổ ai thì cũng chẳng bận tâm.”

Gã lại cười nhăn nhở. Hình xăm hộp sọ trên má gã dường như gật gù theo điệu nhăn nhở đó. “Ai lại chẳng sẵn sàng cứa cổ một ai đó mà chẳng thèm bận tâm. Cô thì không sao?”

Cô chấp nhận lập luận này. “Anh có biết ai quanh đây mới ra trại gần đây không?”

Gã cười như súng cối. “Cô em nên hỏi tôi biết người nào không ra trại thì hơn. Tiền của cô hết rồi.”

“Thôi được.” Cô rút trong túi ra một tấm danh thiếp thay vì phiếu tín dụng, khiến gã thất vọng. “Sẽ có thêm tiền nếu anh nghe được cái gì có ích cho tôi.”

“Hãy nhớ nhé. Cô em mà quyết định muốn kiếm thêm tí xiền như những cô ti trắng nho nhỏ xinh xinh ấy thì cho Crack này biết.” Sau câu đó, gã nhảy sang bên kia đường với dáng vẻ đường hoàng của một con linh dương đen to lớn.

Eve quay người và bước vào quán Five Moons để thử vận may.

Quán này có vẻ ăn nên làm ra, nhưng cô nghi ngờ điều đó. Đây chỉ đơn thuần là một quán rượu: không vũ công, không màn hình, không buồng video. Khách hàng lui tới Five Moons không phải để giao thiệp. Cái mùi phả vào người Eve lúc cô bước qua cửa đủ cho thấy đốt cháy thành dạ dày là hoạt động đặc trưng nơi đây.

Thậm chí vào giờ này, căn phòng nhỏ hình vuông vẫn đông nghẹt. Đám người uống rượu lặng lẽ ngồi trên những chiếc ghế nhỏ nốc thứ chất độc hại mà họ lựa chọn. Đám người khác túm tụm nơi quầy bar, gần những chai rượu. Eve dò xét vài ánh nhìn khi cô bước qua sàn nhà nhớp nháp, rồi mọi người quay lại cuộc rượu say sưa.

Phục vụ quầy là một người máy, như hầu hết phục vụ bàn, nhưng cô ngờ rằng gã người máy này đã được lập trình để lắng nghe một cách vui vẻ câu chuyện không đâu của khách hàng. Nhiều khả năng hơn đó là một lực sĩ, cô nghĩ khi rụt rè tiến đến quầy. Nhà sản xuất tạo cho hắn ta đôi mắt xếch, bề ngoài da vàng giống lai. Không như hầu hết khách khứa, người máy không diện lông vũ hay để râu, mà mặc chiếc áo blu trắng toát trên một cơ thể lực lưỡng.

Không thể lót tiền bọn người máy được, cô nghĩ với chút tiếc rẻ. Đe dọa là cách thông minh và hợp logic.

“Uống gì?” Người máy hỏi. Giọng gã bị ngắc, một tiếng vọng nhẹ cho thấy vấn đề quá hạn bảo dưỡng.

“Không.” Eve muốn giữ sức khỏe. Cô xuất trình phù hiệu và đẩy một vài khách hàng về phía góc. “Cách đây hai tối có một vụ giết người.”

“Không phải trong này.”

“Nhưng nạn nhân đã ở đây.”

“Lúc đó bà ta còn sống.” Trước một dấu hiệu Eve không bắt kịp, gã người máy cầm chiếc cốc dính rượu từ một khách hàng ở giữa quầy, rót thứ chất lỏng trông độc hại vào trong cốc, rồi đẩy nó ngược trở lại.

“Lúc đó anh đang phục vụ.”

“Tôi làm việc hai bốn trên bảy,” hắn nói với cô, cho cô biết rằng hắn được lập trình để hoạt động toàn thời gian không cần nghỉ ngơi hoặc phục sức định kỳ.

“Anh đã từng thấy nạn nhân trước đây, tại đây, hoặc xung quanh đây?”

“Không.”

“Bà ấy gặp ai ở đây?”

“Không ai cả.”

Eve gõ ngón tay lên mặt quầy bar đầy khói. “Được, thế này cho đơn giản nhé. Anh cho tôi biết bà ấy vào lúc mấy giờ, làm gì, đi lúc nào, và đi bằng cách nào.”

“Tôi không có nhiệm vụ phải giám sát hành động của khách hàng.”

“Thôi được.” Eve từ từ nhấn ngón tay trên bàn. Khi nhấc ngón tay lên, cô nhúm môi trước vết bẩn nhớp dính nơi đầu ngón tay. “Tôi là cảnh sát điều tra giết người, nhưng tôi không có nghĩa vụ phải bỏ qua chuyện vi phạm quy định vệ sinh. Anh biết, nếu tôi gọi Sensor Bugs đến đây để họ soi một lượt, họ sẽ sốc đó. Sốc đến mức họ sẽ hủy giấy phép bán rượu.”

Đe dọa được đưa ra, cô không nghĩ đó là hành động đặc biệt thông minh, nhưng nó hợp logic.

Gã người máy mất một lúc để ước tính xác suất. “Người phụ nữ đi vào khoảng không giờ mười sáu phút. Bà ta không uống gì. Bà ta rời quán lúc một giờ mười hai phút. Một mình.”

“Bà ấy có nói chuyện với ai không?”

“Bà ta không nói gì cả.”

“Bà ấy có chờ đợi ai không?”

“Tôi không hỏi.”

Eve nhướn mày. “Anh đã quan sát bà ấy. Bà ấy có trông giống như đang tìm ai đó không?”

“Có vẻ thế, nhưng bà ta không thấy ai cả.”

“Nhưng bà ấy ở đây gần một tiếng. Bà ấy làm gì?”

“Đứng, nhìn, cau mày. Xem đồng hồ liên tục. Đi.”

“Có ai theo bà ấy ra ngoài không?”

“Không.”

Eve lơ đãng chà ngón tay bẩn lên quần jean. “Bà ấy có mang ô không?”

Gã người máy trông ngạc nhiên vì câu hỏi đó, ngạc nhiên hết cái mức mà người máy có thể biểu lộ. “Có, một chiếc màu tím, giống màu bộ trang phục.”

“Lúc đi ra bà ấy có mang nó theo không?”

“Có, lúc ấy trời mưa.”

Eve gật gù, rồi đi qua quầy bar, hỏi những khách hàng không vui.

Điều duy nhất cô thực sự muốn khi quay về Sở Cảnh sát là tắm một trận thật lâu. Một giờ đồng hồ ở trong Five Moons như đã để lại trên da cô một lớp bùn mỏng nhầy nhụa. Thậm chí cả răng, cô nghĩ, rà lưỡi lên hàm răng.

Nhưng phải báo cáo đã. Cô đi vào văn phòng, rồi dừng lại, nhìn chằm vào người đàn ông tóc cứng đang ngồi nơi bàn cô, đang bốc tay trong túi đựng những hạt dẻ bọc đường.

“Nếu cô bắt được thì tài.”

Feeney bắt chéo chân trên thành bàn cô. “Gặp cô mừng quá, Dallas. Cô thật bận rộn.”

“Một số cảnh sát thực sự làm việc để kiếm sống. Những người khác lại chơi game máy tính cả ngày.”

“Cô nên nghe lời tôi mà sử dụng các kỹ năng máy tính của cô.”

Với cử chỉ thiện cảm hơn là tức giận, cô đẩy chân ông ta khỏi bàn và đặt mông cô lên chỗ trống. “Ông đến chơi à?”

“Tôi đến chào mời sự phục vụ của mình, cô bạn ạ.” Ông ta hào phóng giơ ra túi hạt dẻ.

Cô nhai tóp tép và nhìn ông ta. Khuôn mặt ông ta thật xấu xí, khuôn mặt không bao giờ tỏ ra quyến rũ được. Mắt lồi, phần đầu của xương hàm, tai hơi to so với đầu. Cô thích nó như vốn có.

“Tại sao?”

“À, tôi có ba lý do. Trước hết, Chỉ huy đưa ra một đề nghị không chính thức; thứ hai, tôi rất ngưỡng mộ bà công tố.”

“Whitney gọi cho ông à?”

“Không chính thức,” Feeney giải thích lại. “Ông ấy nghĩ rằng nếu cô được ai đó có khả năng tuyệt hảo như tôi để làm việc cùng cô về đường truyền dữ liệu, chúng ta sẽ kết thúc vụ việc nhanh hơn. Chẳng bao giờ tổn hại gì khi có đường liên lạc trực tiếp với Ban Điều tra Điện tử.”

Cô suy xét, và vì biết các kỹ năng của Feeney thực sự xuất sắc, cô hưởng ứng. “Ông định tham gia vụ này chính thức hay không chính thức?”

“Tùy cô.”

“Thế thì chính thức nhé, Feeney.”

Ông ta nhe răng, nheo mắt. “Tôi biết cô sẽ nói thế.”

“Trước tiên tôi cần ông kiểm tra điện thoại của nạn nhân. Không có báo cáo nào trong nhật ký cuộc gọi hoặc trong đĩa an ninh cho thấy rằng bà ấy có khách vào đêm bị giết. Vậy là có ai đó gọi cho bà ấy, sắp xếp cuộc gặp.”

“Cứ coi như làm xong rồi.”

“Tôi cần ông kiểm tra những người bị bà ấy cho vào tù...”

“Tất cả?” Ông ta xen vào, hơi hoảng.

“Tất cả.” Cô cười tươi. “Tôi biết ông có thể làm việc đó bằng nửa thời gian so với tôi làm. Tôi cần biết những người thân, người tình, cả đồng bọn nữa. Và cả những vụ đang xét xử và chờ xét xử.”

“Lạy Chúa, Dallas.” Nhưng ông ta nhún vai, gập các ngón tay như nghệ sĩ dương cầm chuẩn bị cho buổi hòa nhạc. “Vợ tôi sẽ nhớ tôi đây.”

“Cưới phải cảnh sát thật tệ,” cô nói, vỗ nhẹ vai ông ta.

“Roarke nói thế à?”

Cô thả tay ra. “Chúng tôi đã cưới đâu.”

Feeney hắng họng. Ông ta thích nhìn vẻ cau mày thoáng qua, nét tức giận thoáng qua của Eve. “Anh ta thế nào?”

“Anh ấy ổn. Đang ở Australia.” Cô cho tay vào túi. “Anh ấy ổn.”

“Ừ ừ. Thấy cô và anh ta trên báo cách đây mấy tuần. Tại một sự kiện vui vẻ gì đó ở Palace. Trông cô thật nổi bật trong chiếc váy, Dallas.”

Cô dịch người vẻ khó chịu, khoanh tay ôm lấy mình, rồi lắc vai. “Tôi không biết là ông cũng xem mấy kênh lá cải ấy đấy.”

“Tôi thích lắm,” ông ta nói không chút ăn năn. “Hẳn thú vị nhỉ, cuộc sống xa xỉ thế mà.”

“Cái đó chỉ tạm thời thôi,” cô lẩm nhẩm. “Chúng ta sẽ bàn về đời sống xã hội của tôi hay là về điều tra tội phạm đây Feeney?”

“Chúng ta sẽ có thời gian để làm cả hai việc.” Ông ta đứng lên và vươn người. “Tôi sẽ kiểm tra điện thoại của nạn nhân trước khi bắt đầu tìm hiểu về những kẻ mà bà ta cho vào tù. Tôi sẽ liên lạc.”

“Feeney này.” Khi ông ta quay ra cửa, cô ngước đầu. “Ông bảo có ba lý do ông muốn tham gia. Ông mới nói có hai.”

“Thứ ba, tôi nhớ cô, Dallas.” Ông ta cười. “Chúa sẽ trừng phạt nếu tôi không nhớ cô.”

Cô cũng cười khi ngồi xuống làm việc. Chúa cũng sẽ trừng phạt nếu cô không nhớ ông ta.