Cái Chết Huy Hoàng - Chương 02 - Phần 2

“Anh biết. Anh rất tiếc vì điều này. Bọn họ gây khó khăn cho em thế nào?”

“Họ còn chưa bắt đầu.” Vào một trong những lần hiếm hoi cô biểu hiện tình cảm dễ dàng, cô nắm tay anh, siết chặt. “Em cũng rất tiếc. Có vẻ như chúng ta đang gặp một rắc rối khác.”

“Anh có thể giúp.” Anh ngả người ra trước để có thể nắm tay cô đưa lên môi. Khi cô cười, anh biết cuối cùng cô cũng sẵn sàng thư giãn. “Em không nhất thiết phải giữ anh nằm ngoài bất cứ việc gì. Anh có thể tự xử lý được. Và không cần phải thấy tội lỗi hoặc không thoải mái khi xét thấy anh có thể hữu ích cho em trong việc điều tra.”

“Em sẽ cho anh biết khi em nghĩ ra anh có thể giúp gì.” Lần này cô chỉ nhíu mày khi anh luồn bàn tay còn rảnh lên đùi cô. “Nếu anh đang cố làm chuyện đó ở ngay tại đây thì chúng ta sẽ cần đồ lặn đấy.”

Anh nhấc người về phía cô, phủ lấy cô, và nước đánh dữ dội lên mép bồn. “Ồ, anh nghĩ chúng ta sẽ xoay xở tốt.”

Và để chứng minh, anh hôn lên môi cô đang cười.

Lúc đêm muộn khi cô nằm ngủ bên cạnh, Roarke thức dậy ngắm những ngôi sao qua ô cửa sổ nhìn thẳng lên bầu trời phía trên giường ngủ. Nỗi lo lắng mà anh không để cô nhận thấy, giờ lại hiện diện trong mắt anh. Định mệnh của họ đã gắn với nhau, trong đời sống riêng, trong công việc. Chính chuyện giết người đã mang họ đến với nhau, và chuyện giết người sẽ vẫn tiếp tục nhúng tay vào đời sống của họ. Cô gái bên cạnh anh bảo vệ cho người đã chết.

Như Cicely Towers thường làm, anh nghĩ, và tự hỏi liệu có phải vai diễn ấy chính là cái mà bà ấy đã phải trả giá bằng cả mạng sống không.

Anh nghĩ không nên bận tâm quá nhiều hoặc quá thường bận tâm về việc Eve sống thế nào. Sự nghiệp của cô đã nói rõ về cô. Anh nhận thức rõ điều ấy.

Cả hai người đã tự làm nên cuộc đời mình - đã làm lại cuộc đời họ - từ rất ít hoặc không có gì trong cuộc sống trước đó. Anh là người làm nghề mua và bán, người kiểm soát, và người tận hưởng quyền lực của hoạt động đó. Và lợi nhuận.

Nhưng anh chợt nghĩ rằng vẫn còn những khoảng tối trong việc kinh doanh của anh có thể gây rắc rối cho cô, nếu những khoảng tối đó lộ ra ánh sáng. Chắn chắn tuyệt đối rằng Mercury hoàn toàn trong sạch, nhưng không phải luôn như vậy. Anh có các cổ phần khác, những lợi ích khác diễn ra trong những vùng xám. Dù gì, anh đã trưởng thành từ phần tối hơn của những vùng xám kia. Anh có biệt tài trong những hoạt động đó.

Buôn lậu cả ở trên mặt đất lẫn giữa các vì sao là một công việc thú vị và sinh nhiều lợi nhuận. Những loại rượu thực sự hảo hạng của Taurus Five, những viên kim cương xanh tuyệt đẹp khai thác từ các hang động ở Refini, những đồ sứ trong suốt quý giá sản xuất ở Arts Colony trên Sao hỏa.

Quả thực, anh không còn phải vi phạm pháp luật để sống, và sống tốt. Nhưng thói quen khó bỏ.

Vấn đề là: Sẽ ra sao nếu anh chưa chuyển Mercury sang hoạt động hợp pháp? Cái anh thấy là một sự chuyển đổi kinh doanh vô hại lại sẽ như hòn đá đè nặng lên Eve.

Bên cạnh đó là sự thật phũ phàng rằng bất kể những gì họ đã bắt đầu cùng nhau gây dựng, cô còn lâu mới yên tâm về anh.

Cô lẩm nhẩm gì đó, trở người. Thậm chí trong khi ngủ, anh nghĩ, cô cũng dè dặt trước khi quay sang phía anh. Anh thấy khó khăn với chuyện này. Cả hai người nhất thiết phải sớm thay đổi.

Hiện tại, anh sẽ làm những gì anh có thể kiểm soát. Sẽ rất đơn giản nếu anh gọi vài cú điện thoại và hỏi vài câu hỏi liên quan đến Cicely Towers. Ít đơn giản hơn và mất nhiều thời gian hơn để anh chuyển những vùng xám mà anh quan ngại kia ra vùng sáng.

Anh cúi xuống ngắm nhìn cô. Cô đang ngủ ngon, bàn tay mở và thư giãn trên gối. Anh biết đôi khi cô mơ thấy ác mộng. Nhưng đêm nay, tâm trí cô an bình. Tin rằng cô vẫn yên ngủ, anh luồn ra khỏi giường để bắt đầu.

Eve thức dậy vì mùi hương cà phê. Loại cà phê nguyên chất béo ngậy từ thứ hạt được trồng ở nông trường của Roarke tại Nam Mỹ. Sự xa xỉ đó, Eve thừa nhận, là một trong những điều đầu tiên cô dần quen, nói đúng hơn là lệ thuộc vào, khi đến ở chỗ Roarke.

Môi cô cong tớn trước khi mở mắt.

“Lạy Chúa, ở thiên đường cũng chẳng sướng hơn thế này.”

“Thật hay là em nghĩ vậy.”

Mắt vẫn còn mơ màng, nhưng cô cố tập trung vào anh. Anh đã quần áo chỉnh tề, trong bộ com lê màu đen, khiến anh trông vừa quyền năng vừa nguy hiểm. Ở chỗ ngồi bên dưới cái bục tôn cao đặt giường, anh như đang thưởng thức bữa sáng và lướt qua màn hình để xem tin tức trong ngày.

Con mèo xám, cô đặt tên nó là Galahad, nằm như con sên béo ú trên bành ghế và chăm chú vào đĩa ăn của Roarke với ánh mắt hai màu hau háu.

“Mấy giờ rồi?” Cô ra lệnh, và chiếc đồng hồ bên cạnh xì xào câu trả lời: sáu giờ. “Chúa ơi, anh dậy lâu chưa?”

“Một lúc rồi. Em không nói mấy giờ em phải đi làm.”

Cô đưa tay vuốt mặt, xục vào tóc. “Em còn vài tiếng nữa.” Cô lề mề bò ra khỏi giường và đảo quanh tìm thứ gì để mặc.

Roarke ngắm nhìn cô một lúc. Ngắm nhìn Eve vào lúc sáng sớm luôn là một niềm vui thú, khi cô khỏa thân và ánh mắt đờ đẫn. Anh ra hiệu về phía chiếc áo choàng mà người máy đã nhặt từ sàn nhà lên và treo gọn gàng ở chân giường. Eve mò mẫm mặc vào, vẫn còn buồn ngủ đến mức chưa cảm nhận được vải lụa trên làn da.

Roarke rót cho cô một tách và chờ trong khi cô ngồi xuống ghế đối diện thưởng thức cà phê. Con mèo, nghĩ rằng vận may của nó có thể thay đổi, đã nhảy thụp vào lòng cô với sức nặng khiến cô cằn nhằn.

“Em ngủ ngon lắm.”

“Đúng thế.” Cô hít hà hương cà phê, chỉ hơi co người khi Galahad xoay trong lòng cô và cào vào chân cô bằng những móng vuốt nhọn hoắt. “Em thấy gần như lại được làm con người rồi.”

“Đói không?”

Cô lại cằn nhằn. Eve biết nhà bếp của anh đầy những món đồ nghệ thuật. Cô lấy một chiếc bánh ngọt hình thiên nga ở khay bạc và ngốn hết sau ba lần cắn ngấu nghiến. Khi cô với tay lấy bình cà phê, mắt cô đã mở to và nhìn rõ. Cảm thấy khoan khoái, cô bóp vỡ đầu một con thiên nga và cho Galahad.

“Ngắm nhìn lúc em thức dậy luôn là điều vui thú,” anh nói. “Nhưng đôi khi anh tự hỏi có phải em thích anh chỉ vì cà phê của anh.”

“À...” Cô cười và lại nhấp cà phê. “Em thực sự thích cả đồ ăn nữa. Và chuyện trên giường cũng không tồi.”

“Tối qua em chịu trận khá lắm. Anh phải đi Australia hôm nay. Ngày mai hoặc ngày kia mới về.”

“Ồ.”

“Anh muốn em ở đây lúc anh đi vắng.”

“Chúng ta đã nói rõ với nhau chuyện này rồi. Em không thấy thoải mái.”

“Có lẽ em sẽ thấy thoải mái nếu em xem nhà anh cũng như nhà em. Eve...” Anh đặt tay lên tay cô trước khi cô kịp mở miệng. “Đến bao giờ em mới chấp nhận tình cảm anh dành cho em?”

“Anh nghe này, em chỉ thoải mái hơn ở nhà em khi anh đi vắng. Và giờ em có nhiều việc phải làm.”

“Em chưa trả lời câu hỏi,” anh nói. “Không sao. Anh sẽ cho em biết khi anh về.” Giọng anh dứt khoát, lạnh lùng, và anh quay máy tính về phía cô. “Về công việc, có lẽ em sẽ muốn biết báo giới đang nói gì.”

Eve đọc đề mục đầu tiên với sự nhẫn nhịn mệt mỏi. Miệng cau có, cô lướt từ trang báo này sang trang báo khác. Các đầu đề hoàn toàn tương tự nhau. Công tố viên danh tiếng của New York bị giết. Cảnh sát bó tay. Tất nhiên là có nhiều ảnh của Towers. Trong phòng xử án, bên ngoài tòa án. Hình ảnh các con bà, những bình luận và trích dẫn.

Eve hơi càu nhàu khi nhìn vào tấm ảnh chụp chính cô, và đoạn đầu đề gán cho cô là điều tra viên hàng đầu của thành phố về các vụ giết người.

“Em sắp phát ớn chuyện này,” cô lầm bầm.

Còn nhiều bài báo nữa, tất nhiên. Vài báo viết tóm tắt về vụ án mà cô đã kết thúc điều tra mùa đông vừa rồi, liên quan đến Thượng nghị sĩ Mỹ nổi tiếng và ba cô gái điếm bị giết. Như dự đoán, mối quan hệ của cô với Roarke đều được nhắc đến trong mỗi bài.

“Chuyện em là ai hay em cặp kè với ai thì có liên quan quái gì chứ?”

“Em đã bước vào lãnh địa công chúng, Trung úy. Tên của em sẽ mang lại tiền bạc cho báo chí.”

“Em là cảnh sát, đâu phải người nổi tiếng.” Bực tức, cô xoay sang cái màn hình trau chuốt nằm dọc theo bức tường phía xa. “Mở màn hình,” cô ra lệnh. “Kênh bảy lăm.”

Khung hình dịch mở, màn hình hiện ra. Âm thanh bản tin sớm vang khắp phòng. Eve nhíu mắt, nghiến răng.

“Lại con chồn hoạn răng nanh.”

Roarke thích thú, nhấp cà phê và xem C. J. Morse đọc bản tin sáu giờ. Anh biết rõ, trong vài tháng qua, sự khinh miệt của Eve đối với giới truyền thông đã trở thành ghê tởm cực độ. Sự ghê tởm xuất phát từ một sự thật đơn giản là giờ cô phải đối phó với bọn họ ở từng diễn biến trong đời sống riêng và trong công việc. Ngay cả khi không vì điều đó, anh không nghĩ mình có thể chê trách cô vì đã khinh thường Morse.

“Và như vậy, một sự nghiệp vĩ đại đã bị kết liễu dã man, tàn nhẫn. Một phụ nữ có trách nhiệm, tận tâm và liêm chính đã bị giết trên lề đường thành phố vĩ đại này, bị bỏ lại đó máu chảy trong mưa. Cicely Towers sẽ không bị lãng quên, mà sẽ được nhớ đến là người phụ nữ đã tranh đấu cho công lý trong một thế giới nơi chúng ta đấu tranh vì nó. Thậm chí cái chết cũng không làm mất đi di sản của bà ấy.”

“Nhưng liệu kẻ đã giết bà có bị mang ra trước công lý mà bà đã sống cả đời để gìn giữ không? Sở Cảnh sát và An ninh New York chưa đưa ra kỳ vọng nào cả. Điều tra viên chính, Trung úy Eve Dallas, viên ngọc quý của Sở, đã không thể trả lời câu hỏi đó.”

Eve gần như gầm lên khi ảnh cô tràn màn hình. Giọng Morse vẫn tiếp tục.

“Khi được liên hệ qua điện thoại, Trung úy Dallas từ chối bình luận về vụ giết người và tiến triển trong việc điều tra. Không lời bác bỏ nào được đưa ra đối với tin đồn rằng có sự che giấu trong quá trình điều tra...”

“Tại sao lại là tên khốn xun xoe đó. Hắn có hỏi về chuyện che giấu nào đâu. Che giấu gì chứ?” Cô đập mạnh tay lên thành ghế khiến con mèo Galahad nhảy sang chỗ an toàn hơn trên sàn nhà. “Em vừa nhận vụ này mới ba mươi tiếng.”

“Suỵt.” Roarke nói khẽ rồi đi nhẹ trong phòng.

“... danh sách dài những cái tên nổi tiếng có liên quan đến Công tố viên Towers, trong đó có Chỉ huy Whitney, cấp trên của Dallas. Viên Chỉ huy này gần đây đã từ chối vị trí Giám đốc Sở Cảnh sát và An ninh. Một người bạn lâu năm, gần gũi với nạn nhân...”

“Thế đấy!” Điên tiết, Eve đưa tay tắt phụt màn hình. “Em sẽ băm con sâu mọt đó ra từng mảnh. Nadine Furst ở chỗ quái nào nhỉ? Nếu phải để cho một phóng viên theo sát vụ việc thì ít nhất cô ta còn có trí khôn.”

“Anh nghĩ cô ta đang ở Penal Station Omega, làm một phóng sự về cải cách nhà tù. Em nên nghĩ đến một cuộc họp báo, Eve. Cách đơn giản nhất để đối phó với sức nóng này là ném vào đống lửa một khúc củi được lựa chọn kỹ càng.”

“Cái thứ chết tiệt. Mà nó là gì nhỉ, phóng sự hay bài xã luận?”

“Có rất ít khác biệt kể từ khi đạo luật truyền thông sửa đổi được thông qua cách đây ba mươi năm. Một phóng viên có quyền thêm thắt ý kiến của mình vào câu chuyện, trong chừng mực biểu hiện của vụ việc.”

“Em biết cái luật dở hơi đó.” Chiếc áo choàng, lóng lánh màu sắc, quấn lấy chân Eve khi cô xoay người. “Hắn sẽ không chịu thôi cái trò ám chỉ có sự che giấu. Whitney điều hành một sở cảnh sát không tì vết. Em thực hiện một vụ điều tra không ám muội. Và hắn ta thì cũng không chịu thôi cái trò viện đến tên anh để tung hỏa mù,” cô nói tiếp. “Đó là cái hắn muốn hướng tới với lý do kia. Đó là điều tiếp theo.”

“Hắn không khiến em phải lo lắng, Eve. Hắn không nên gây lo lắng cho em.”

“Hắn không khiến em lo. Hắn làm em phát bực.” Cô nhắm mắt và hít thở sâu để trấn tĩnh bản thân. Chậm rãi, rất chậm rãi và rất tinh quái, cô bắt đầu mỉm cười. “Em có một cú trả đũa hoàn hảo đây.” Cô lại mở mắt. “Anh nghĩ tên khốn đó sẽ thế nào nếu em liên hệ với Furst, cho cô ta thông tin độc quyền?”

Roarke đặt tách cà phê sang một bên. “Em lại đây.”

“Sao vậy?”

“Không sao.” Anh đứng dậy và đến chỗ cô. Hai tay áp vào khuôn mặt cô, anh hôn cô thật mạnh. “Anh phát điên vì em.”

“Vậy tức là anh nghĩ đó là một ý tưởng cực hay.”

“Người cha quá cố không ai tiếc thương của anh đã dạy anh một bài học quý giá. ‘Con trai,’ ông nói với anh với một giọng nặng chất Ireland của một nhà vô địch say rượu, ‘cách duy nhất để đánh nhau là chơi bẩn. Chỗ duy nhất để đánh là dưới thắt lưng.’ Anh có cảm giác em sẽ khiến Morse phải ôm bộ hạ của hắn trước khi tận thế.”

“Không, hắn sẽ không ôm bộ hạ đâu.” Tự mãn, Eve hôn lại anh. “Bởi vì em sẽ thiến luôn.”

Roarke giả vờ rùng mình. “Phụ nữ hiểm ác thường rất quyến rũ. Có phải em đã nói là chỉ có vài giờ không?”

“Không hơn.”

“Thế thì đáng ngại đấy.” Anh lui lại, lấy trong túi ra một chiếc đĩa. “Có thể cái này giúp ích được cho em.”

“Gì đây.”

“Một vài dữ liệu anh thu thập, về chồng cũ của Towers, về Hammett. Hồ sơ Mercury.”

Ngón tay cô rùng lạnh khi chúng chạm gần chiếc đĩa. “Em không bắt anh làm vậy.”

“Đúng thế. Em sẽ tự tiếp cận được nó, nhưng như thế em sẽ mất nhiều thời gian hơn. Em biết là nếu em cần sử dụng thiết bị của anh thì nó luôn sẵn đấy.”

Cô hiểu anh đang nói về căn phòng anh có, một thiết bị không đăng ký mà các máy cảm ứng của Compuguard không phát hiện được. “Hiện em muốn qua kênh chính thống.”

“Tùy em thôi. Nếu em đổi ý trong lúc anh đi vắng thì Summerset biết em có quyền tiến hành truy cập.”

“Summerset muốn em tiến xuống địa ngục thì có,” cô lẩm bẩm.

“Gì cơ?”

“Không. Em phải mặc đồ đây.” Cô quay đi, rồi dừng lại. “Roarke, em đang cố.”

“Cố gì?”

“Chấp nhận điều dường như là tình cảm anh dành cho em.”

Anh nhíu mày. “Cố nữa lên,” anh động viên.