Đừng yêu tôi! đồ ngốc! - chương 56 - 57

Chương 56

Màu trời đang dần dần chuyển từ đỏ sang tím, vài tia nắng cố gắng vươn mình thoát khỏi những đám mây, tạo những vệt sáng nhòa nhạt trên bầu trời! gió thổi cuốn câu chuyện của TUẤN ra biển khơi, đến bên tai nó! nhẹ nhàng, buồn bã! Nó mím môi, khẽ xoay gương mặt nhìn TUẤN, vài sơi tóc làm vướn tầm nhìn của nó.
“tôi….không biết đó là may mắn…hay là một bi kịch! tôi…đã không biết…từ lúc đó…cuộc đời tôi đã chuyển sang chiều hướng tốt đẹp hay…lao vào vùng tăm tối!” TUẤN vẫn đều giọng. “mọi thứ rất choáng ngợp, tôi nghẹt thở…lần đầu tiên tôi được ăn một ổ bánh mì sạch sẽ đến vậy…lần đầu tiên tôi được uống loại nước ngon đến vậy…lần đầu tiên…tôi không phải đi ăn xin…tôi đã được ngủ ngon giấc…” đôi mắt TUẤN sáng rực, đôi môi khẽ nhếch lên, như ý cười, nhưng trong phút chốc nó trở nên cay đắng!
“tôi đã không biết……khi đặt chân lên đất MĨ…là chuỗi ngày còn hơn địa ngục!” TUẤN ngước mặt lên, nhìn phía chân trời, giọng đay nghiến!
Nhưng cậu cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười nhìn nó!
Nó vẫn đưa đôi mắt bất ngờ nhìn TUẤN vì phản ứng hồi nãy của cậu!
TUẤN chợt xoa đầu nó, cười.
“đừng nhìn tôi như vậy!”
“kinh…kinh khủng lắm sao? Họ…làm gì cậu à?” nó lắp bắp! sự tò mò của nó càng lúc càng lớn dần! nó như bị cuỗn vào câu chuyện của TUẤN!
TUẤN thở hắt ra, cậu vẫn nhìn nó, đôi môi nhếch lên!
“đúng! Kinh khủng…còn hơn địa ngục!” ánh mắt cậu ánh lên những tia buồn bã!
Nó im lặng…nhìn TUẤN…đôi mắt càng mở to ra hơn!

” tôi…đã giết người…lần đầu tiên…khi 8 tuổi!” TUẤN lạnh lùng nói, cứ như phả một luồng hơi lạnh vào xống lưng của nó! nó khẽ rừng mình, miệng như không thể ngậm lại được, đôi mắt rưng rưng nhìn chằm chằm vào TUẤN!
TUẤN nhếch mép cười, gương mặt cậu đối diện với mặt đất, 2 khuỷu tay khẽ chống lên đầu gối che đi gương mặt chua xót! Cậu biết mà! Khi nghe điều này…ai mà không sợ cậu chứ? dưới mắt họ…cậu như sát nhân, tàn bạo, thâm độc…

“chạy trốn cùng tôi!”

TUẤN nhíu mày, thoáng chút ngạc nhiên khi nghe nó nói, rồi cậu ngước mặt lên nhìn nó, đôi mắt kiên định của nó nhìn xoáy vào TUẤN, đôi mắt mờ mờ trước làn tóc đang phấp phới từng hồi theo gió!
“hãy…giúp tôi chạy trốn! tôi và cậu…hãy cùng chạy trốn! được không? ĐĂNG là bạn của tôi! Chắc chắn cậu ấy sẽ giúp được cậu!” nó nói, ánh mắt càng lúc càng sáng!

“đừng đùa!” TUẤN nói, giọng nghẹn lại! “cậu MINH NHẬT không phải là người đơn giản! nếu cậu ta muốn…thì không gì có thể cản nổi!” rồi TUẤN đưa măt nhìn nó “kể cả giết tôi!”

Đôi mắt đanh lại, nó chuyển hướng mắt nhìn bãi cát vàng!
“chắc chắn…sẽ có người cứu tôi! Lúc đó…hãy chạy trốn cùng tôi!” nó đề nghị!
TUẤN hướng mắt lên trời, cậu nhìn bâng quơ, sau đó mấp máy môi!
“về thôi! Trễ rồi!” rồi cậu đứng dậy, quàng tay nó qua cổ mình.
“này! Tụi tui sẽ giúp cậu mà!” nó nói, nhưng TUẤN vẫn từ từ cõng nó lên, cậu bước đi trên cát! Những bước chân in trên cát, được sóng cuốn đi! Bước chân thật cô đơn!
Cậu nhìn vào hư vô, ánh mắt như phủ một lớp xương mỏng mơ màng! Chạy trốn? từ lâu…cậu đã không nghĩ đến từ đó! Rồi cậu mỉm cười! cô nhóc này… thật kì lạ!

Bóng tối dần bao phủ, khu vườn- nơi đang tổ chức bữa tiệc sinh nhật của MINH NHẬT như đang sáng rực bởi ánh đèn vàng như nắng ban mai!
Tất cả vị khách mời nói chuyện rôm rả cùng nhau! Những ly rượu óng ánh trên tay người phục vụ càng lúc càng ít dần, chưa gì gương mặt các tiểu thư đã bắt đầu hồng lên, đỏ ửng!
Nhưng rồi…họ chú ý đến sự xuất hiện của một người- MINH NHẬT!
Khoác trên mình bộ vest màu xám, cậu trông thật chững chạc! cậu nhếch mép cười, bước thẳng tới sân khấu! với khí chất của mình, dường như cậu đang không cho hép ai nghĩ cậu chỉ mới 16 tuổi!
ĐĂNG đứng từ xa, với ly rượu trên tay, cậu cố gắng tách mình ra khỏi bữa tiệc, không ngừng quan sát!
Mọi người im lặng, chăm chú nhìn MINH NHẬT, không gian yên ắng bao trùm, đối lập với cái không khí ồn ào ban nãy!
MINH NHẬT đảo mắt nhìn quanh một lượt! mắt tỏ ý cười khi nhìn ĐĂNG!

“cám ơn mọi người đã đến với bữa tiệc của MINH NHẬT này!” MINH NHẬT nói vào micro!
Mọi người bắt đầu vỗ tay!
“hơn nữa…xin gởi lời cám ơn chân thành…đến anh trai yêu quí của tôi!” MINH NHẬT chỉ tay về phía ĐĂNG, mọi người đều hương mắt về đó! ĐĂNG nhìn MINH NHẬT với ánh mắt nghi ngờ, rồi cậu hẽ gật đầu, đưa ly rượu lên!
Ánh mắt 2 người nhìn nhau, một người nhìn với ánh mắt đùa cợt, một người nhìn với ánh mắt nghi ngờ, phòng thủ…khiến bao nhiêu người chứng kiến không khỏi tò mò! ĐĂNG nốc cạn ly rượu trên tay, rồi mỉm cười với MINH NHẬT. không khí căng thẳng lan tỏa khắp bữa tiệc!

“kịch!” hắn dừng chiếc mô tô bên về đường, nơi cách ngôi biệt thự của MINH NHẬT khoảng 10km!
Hắn lướt mắt một lượt xung quanh, mặc dù nơi đây cách ngôi biệt thự khá xa, nhưng cũng có vài người canh gác!
Hắn khẽ nhìu mày, nhìn thật kỉ trong bóng đêm! 3 người! hắn nhếch mép, 3 người…thật dễ dàng để hạ!

Nó nằm trên chiếc giường màu trắng, mặt đối diện với trần nhà, suy nghĩ! Nó nhất định phải bỏ trốn…nhưng nó sẽ thuyết phục TUẤN đi cùng nó! không hiểu sao nso thấy cậu là một người đáng thương hơn đáng trách! Nhưng phải làm sao mới thuyết phục được cậu ta chứ? đúng là một kẻ cứng đầu!
Nó lăn qua lăn lại, không hiểu sao nso thấy bồn chồn! bỗng dưng…có cảm giác…hắn đang ở rất gần!

Bên ngoài cánh cửa của căn phòng mà nó đang ngủ, TUẤN ngồi trên một cái ghế! Cậu lấy bóng đêm bao phủ lên mình, không một ánh đèn điện, chống hai khuỷu tay lên đầu gối, các ngón tay đan vào nhau, cậu cũng không thể ngủ được! chạy trốn? đâu phải cậu không nghĩ đến từ đó…và nhiều năm trước cậu cũng đã làm như vậy! và rồi…cậu mới nhận ra…hành động đó thật ngu ngốc!
TUẤN nhắm mắt lại, khẽ rùng mình khi nhó về trận đòn lúc đó! Cậu đã bị bỏ đói, đã bị đánh, đã bị nhốt trong một căn phòng…đầy xác chết! lạnh lẽo, mùi hôi tanh bốc lên, xộc tới não! Không có gì đáng sợ bằng…nhất là khi những cái xác đó đã đến thời kì phân hủy….
Cậu gần như buồn nôn khi nhớ lại cảnh đó!
Cậu đã không biết mình bị nhốt ở đó bao nhiêu ngày, không một tia sáng nào có thể lọt vào căn phòng đó cả! không một tiếng động, chỉ có tiếng chuột, tiếng hơi thở của cậu! nhắm mắt…cũng như mở mắt! trước mặt…chỉ là bóng tối!

2 tay cậu càng đan chặt vào nhau khi nhớ lại cảm giác đó!

“đoàng!”

Vậu mở mắt khi nghe thấy tiếng súng! Có kẻ đột nhập! TUẤN không vội đứng dậy, cậu nhíu mày…lựa chọn! rồi TUẤN nhếch miệng!

“tới đúng lúc lắm!”

Trong căn phòng đó, nó cũng giật mình, ngồi phắt dậy nhìn quanh! Đó…không phải là tiếng súng chứ? nó nhìn quanh! Chợt cánh cửa của bị bật tung ra một cách mạnh bạo! TUẤN nhanh chóng bước vào!

“chuyện gì…?” chưa hỏi xong, TUẤN đã bế nó lên, vội vàng bước ra khỏi căn phòng! Bên ngoài, tiếng súng vẫn vang lên đều!

Nhìn gương mặt vội vàng nhưng lạnh lùng của TUẤN, nó khẽ run lên, thấy nó run, TUẤN đưa mắt nhìn nó, khẽ cười trấn an! TUẤN đặt nó vào trong góc tối, giấu nó đi rồi tiến lên!

“đoàng đoàng!”

2 tiếng súng vang lên, nó chỉ kịp nghe tiếng 2 thân hình ngã xuỗng, xong TUẤN xuất hiện! cậu vuốt đầu nó!
“nhắm mắt lại đi! Hứa với tôi…không được mở mắt!”
Nó ngạc nhiên, đưa ánh mắt khó hiểu nhìn TUẤN!
TUẤN thở hắt ra, cậu cởi cà vạt, bịt mắt nó lại!
Nó không thấy gì, chỉ cảm giác hình như TUẤN đã bế nó lên lại, cậu chạy đi đâu đó! Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả!

“cạch!” TUẤN mở cửa, đi vào
một căn phòng nhỏ! Cậu cởi cái cà vạt ra, nó khẽ nhíu mày, rồi nhìn quanh!
“đây là đâu?” nó hỏi TUẤN!
TUẤN nhìn nó, xong cậu tiến tới gần nó, đặt lên trán nó một nụ hôn!
“hứa với tôi, ở yên tại đây! Chỉ một chút nữa thôi…em sẽ được tự do!” rồi cậu lao ngay ra khỏi cửa, nó vẫn còn ngẩn người, chỉ biết đứng yên nhìn TUẤN biến mất sau cánh cửa! chuyện gì đang xảy ra?

Chương 57

Ngoài sân, tiếng súng vẫn đều đều vang lên.
Hắn núp mình trong những bụi cây, núp được sau một cái cây to, hắn thở dốc! hắn không ngờ được tình huống này! Không ngờ…trong nhà lại có nhiều người canh gác đến vậy!
Hắn nhìn vào tay của mình, một viên đạn đã găm vào trong đó! Máu cứ tuôn ra, hắn xé tay áo, quấn lại!
Chợt hắn nghe một làn đạn vang lên! Rồi im bặt!
Hắn khẽ nhíu mày, thắc mắc!

Sau bụi cây, hắn loáng thoáng nhìn ra.
Một thanh niên, đang đứng, trên tay cầm một khẩu súng, dưới chân cậu là những tay vệ sĩ hồi nãy!

“cậu TUẤN….sao cậu…..” một tên vẫn chưa chết hẳn, cố gắng gượng đầu dậy nói!
Chàng thanh niên vẫn lạnh lùng, nhắm súng vào trán tên đó!
“đoàng”
Lại một vũng máu khác xuất hiện, TUẤN ánh mắt thất thần, lạnh lẽo, nhìn vào hư vô! Xong không thể phí thêm một giây nào nữa, cậu đưa mắt tìm hắn!
“hãy bước ra đầy đi! Tôi sẽ dẫn cậu tới chỗ cô ấy!”
TUẤN lạnh lùng nói!
Cậu nhìn một hồi, vẫn không thấy động tĩnh gì, tính nói lần thứ 2 thì một lưỡi dao đã kề ngay cổ cậu!
“làm sao tôi tin được cậu nhỉ?” hắn hăm he con dao ngay cổ TUẤN, nói! Ánh mắt nhưu rực sáng! Vui có, những vẫn đầy hoài nghi!
TUẤN vẫn lạnh lùng!
“vậy thì theo tôi!”

Nó ngồi bệt dưới đất, thu mình lại! những tiếng súng thật kinh hoàng! Nó sợ…sợ cái gì đó rất mơ hồ!

Nó nhìn quanh, cũng may là ở đây có ánh sáng của đèn điện, nếu không thì…chắc nó sẽ thật sự hoảng loạn!

Tim nó đập nhanh, nó…dần dần cảm thấy an toàn hơn! Chẳng hiểu sao nó lại có cảm giác…hắn đang ở rất gần! càng lúc càng gần…càng lúc càng thấy ấm áp và an toàn! Nó ngồi bó gối lại, nghiêng đầu suy nghĩ…sao nó lại suy nghĩ vớ vẩn như vậy nhỉ? Lúc này mà càng mơ mộng sao?
Mà nhắc tới lúc này, nó lại bắt đầu thắc mắc về thái độ của TUẤN hồi nãy. Tự do? Vậy…nó được thả hả? nhưng sao lại nhốt nó ở đây? Thật là khó hiểu.

Chợt cánh cửa gỗ màu nâu được mở ra, nó quay đầu lại hét lớn.

“nãy giờ cậu đi đâu vậy? sao tôi phải…ngồi…” chưa dứt lời, họng nó đã nghẹn lại, mắt mờ đi vì nước dâng lên. Khi nước mắt đã vỡ, cảm nhận được vị mặn khóe môi, nó bắt đầu chớp mắt.
Mơ à? Nó…đang mơ? Nó cứ nghĩ nó đang mơ cho tới khi có một vòng tay ôm nó, an toàn quá? Tim nó đập mạnh, bàn tay run run đập liên hồi vào lưng hắn.

Hắn ôm thật chặt, mặc kệ nó đang đánh hắn. Khi thấy nó, hắn chợt quăng con dao xuống đất, lao vào ôm nó, không suy nghĩ gì cả!

TUẤN từ từ, cúi xuống lượm con dao lên, thật chẳng hiểu sao hơi nhói nhói khi thấy nó như vậy! cậu khó chịu khi thấy cảnh này sao?

“đi thôi! Chúng ta……không có thời gian đâu!” TUẤN lên tiếng, đồng thời đưa con dao cho hắn.

Rồi cậu nhanh chóng bước ra khỏi phòng.
Hắn buông nó ra, hôn vào trán nó, xong nắm tay nó bước đi theo TUẤN.
Nó mỉm cười, trước mắt chỉ là tấm lưng của hắn. Hạnh phúc, nó thấy vậy. Cuối cùng…hắn cũng đã ở đây rồi, tốt quá!

Đang đi, điện thoại của hắn đổ chuông.
“cậu đã thấy TINH MI chưa?” đầu dây bên kia, ĐĂNG nói với giọng lo lắng.
Hắn nhìn qua nó, rồi mỉm cười. “cậu ấy đang ở đây!” hắn nói.
“hãy mau chóng ra khỏi đó!” ĐĂNG nói với một giọng hết sức nghiêm túc, tới nỗi người nghe như hắn cũng cảm thấy bất an!
“MINH NHẬT…tên đó đang trên trực thăng đến đó! Mau lên! Các người không còn nhiểu thời gian đâu!” ĐĂNG hét lớn!
Hắn thoáng sững sờ, xong nhanh chóng cúp máy, nắm tay nó chạy thật nhanh!
Nó bị hắn làm bất ngờ, chạy xém té!
“hãy chạy mau lên! MINH NHẬT đang trên đường tới đây!” hắn hét lớn, cho cả nó và TUẤN nghe! Nghe xong, nó cố gắng chạy! mặt TUẤN tối sầm lại, xong cũng thật nhanh đưa 2 người chạy ra ngoài!

Cuối cùng, cả 3 cũng đã đứng bên ngoài căn nhà, chạy được một quãng, TUẤN chợt dừng lại, nó và hắn chạy sượt qua TUẤN! nó quay đầu lại nhìn TUẤN xong cũng dừng lại, gương mặt đầy thắc mắc!

“hãy chạy đi! Tôi sẽ ở lại!” TUẤN lạnh lùng đút tay vào túi quần, xong quay lừng, toan bước lại vào trong. Chợt tay cậu bị nó níu lại.

“hãy chạy cùng tôi!” nó nói, giọng đầy thẩn thiết. gió đang thổi mạnh, như thời gian của 3 người đang trôi qua. Không gian khẽ lắng đọng một hồi, TUẤN gỡ tay nó ra.

“cuộc sống của tôi…là đây! Tôi không được quyền lựa chọn! nhưng cô thì có! Tôi chỉ có thể giúp được tới đây! Mau chạy đi, nếu không công của tôi sẽ đổ sông đổ biển!” TUẤN nhìn xoáy vào mắt của nó, nói.
Nó ngẩn người nhìn TUẤN, xong mím môi!
“cậu nói gì vậy hả? mau chạy cùng tôi!” nó vẫn kiên nhẫn nắm tay TUẤN. hắn khẽ nhíu mày, nhìn bâng quơ một hồi rồi chạy lại chỗ nó.
“MI nói đúng, chũng ta không còn thơi gian nữa, mau chạy cùng chúng tôi!” hắn nói.

Chợt tiếng trực thăng xé gió vang vọng cả bầu trời, những luồng gió mạnh bắt đầu ập tới.

“chết tiệt! núp mau!” TUẤN ôm nó, nhảy vào ven đường, núp sau những lùm cây um tùm, hiểu ý, hắn cũng chạy vào.

TUẤN buông nó ra, nhìn nó với ánh mắt thành khẩn.
“mau chạy đi! Cậu chủ về rồi! nếu còn ở đây…cả 3 chúng ta sẽ chết!”
“không! Cậu phải chạy chung với tôi!” nó nhất quyết không buông TUẤN ra!
“nghe lời tôi, tôi sẽ chặn cậu chủ lại!” TUẤN nắm chặt 2 vai nó, giữ chặt, xong từ từ buông ra. Cậu nhanh chóng chạy về phía căn nhà, nơi chiếc trực thăng đang từ từ hạ cánh!
Nó toan chạy theo, nhưng hắn đã giữ nó lại. nó ngước mặt nhìn hắn.
“chúng ta đi thôi!” hắn nói, nhìn vào mắt nó. nó khẽ nhìn theo dáng TUẤN, nhíu mày, xong cũng chạy theo hắn.

Phía sau, một tràng súng lại vang lên, hắn quay lại, nói lớn.
“chúng ta sắp tới nơi rồi” rồi hắn cười.
Nó cũng cười, nhưng thật gượng gạo, bởi nó lo cho TUẤN. chợt…hình ảnh BI hiện lên.
Nó…đã một người…chết vì nó? nó sẽ để TUẤN cũng sẽ nguy hiểm tính mạng vì nó sao?

“sao…em dừng lại” hắn liền hỏi nó.
Nó chỉ đứng im, cúi đầu xuống nhìn mặt đất.
Rồi nó ngước mặt lên, nhìn hắn.
“tui…ở lại…” nó nói, hắn sững người.
“em nói cái gì vậy?” hắn nắm chặt vai nó.
Nó nhíu mày khổ sở, rồi nhìn lại phía sau.
“TUẤN…cậu ta có thể chết…vì tui! Tui không muốn đâu!” nó nói, rồi tiến về phía đó.
“em có bị gì không? Sao lại như vậy chứ?” hắn giật mạnh tay nó, níu lại.
Nó lao vào ôm hắn, đặt vào môi hắn một nụ hôn, nó không muốn dứt ra, nhưng nó phải chấm dứt, nó nhìn hắn.
“chạy đi! Chắc chắn…phải quay lại cứu tui và cả TUẤN nữa! nhớ đó!” rồi nó buông ra, bỏ chạy.

*tui xin lỗi! một người đã chết vì tôi! Sẽ không có người thứ hai đâu*

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor