Thủy Tú Sơn Minh - Chương 25 - 26

Chương 25

Mấy ngày liền mưa dầm, tối nay đã tạnh. Sương mờ ảo, dưới ánh trăng, hết sức thê lương.

Ngoài Úy Trì sơn trang mười dặm, có một bãi tha ma. Trên đồi đầy cỏ dại, quạ kêu tán loạn, ban ngày đã ảm đạm thê lương. Nay dưới ánh trăng nhợt nhạt, bóng cây nghiêng vẹo, tiếng gió nghẹn ngào, càng làm cho người ta sợ hãi.

Địch Tú đứng trên đồi, lẳng lặng nhìn những nấm mộ bia không tên không họ trước mắt. Dưới mộ bia, có người là hắn tự tay giết chết, có người là hắn đích thân mai phục. Cho đến nay, hắn cũng không còn nhớ rõ. Hắn cất bước, chậm rãi đi qua, đưa tay sờ nhẹ mộ bia bên đường.

“Nghĩ muốn chôn mình ở nơi này sao?”

Một giọng nói vang lên, vang vọng trên bãi tha ma.

Địch Tú cả kinh, theo tiếng nhìn lại. Chỉ thấy một đạo bạch quang nhấp nháy hiện, trong hào quang, hiện ra một con hồ ly. Cặp mắt u bích kia hàm chứa ý cười, đang nhìn hắn.

“Thiên hồ.” Địch Tú nhíu mày, đề phòng nói.

Thiên hồ nhẹ nhàng nhảy, ngồi trên một khối mộ bia, cười nói: “Ngươi đây là cáo biệt với bọn họ sao?”

Địch Tú trầm mặc một lát, cười nói: “Cáo biệt? Đừng nói đùa...” Hắn vẻ mặt lạnh lùng, có chút ngạo nghễ, “Mỗi lần nhìn đến bọn họ, khiến cho Địch mỗ tin tưởng, sống sót mới là mạnh nhất. Như thế mà thôi.”

“Ồ, ngươi sợ hãi.” Thiên hồ nói.

Địch Tú khẽ động đôi mày, không trả lời.

“Xem ra ngươi sắp có một cuộc chiến sinh tử nhỉ.” Thiên hồ nghiêng đầu, nhìn hắn, nói, “Thật sự là không rõ. Trong lòng ngươi muốn, rốt cuộc là vật gì? Không phải Úy Trì gia tứ tiểu thư sao?”

“Có quan hệ gì với ngươi?” Địch Tú xoay người, không hề để ý nó.

“Đương nhiên có liên quan tới ta.” Thiên hồ thân hình vừa chuyển, xuất hiện ở trước mặt Địch Tú. Mắt nó hơi nheo lại, mang theo ý cười nói, “Ngươi đối với Úy Trì tứ tiểu thư vô tâm, nhưng ta lại rất thích nàng nha. Ngươi hẳn là không ngại ta tuyển nàng làm chủ nhân chứ?”

Địch Tú nghe được lời này, xoay người nhìn hồ ly kia. Ánh mắt hắn phẫn nộ, nhưng giọng điệu lại bình tĩnh như thường, nói: “Chủ nhân của ngươi, chưa bao giờ do ngươi định.”

“Trước kia khi ta bị phong ở trong ‘Trấn hồ’, đúng là như thế.” Hồ ly nói, “Kỳ thật, ta nên cám ơn ngươi mới đúng, ha ha.”

Địch Tú nói: “Ngươi đừng quên, bên người nàng còn có người của Mai cốc.”

“Hì hì,” Hồ ly cười nói, “Ta bị phong bên trong ‘Trấn hồ’, sức mạnh chỉ có hai ba phần. Mà lúc trước ta phong tâm trí ngươi, cũng chỉ dùng một phần sức mạnh. Mặc dù lúc đó thua dưới tay Mai cốc, nhưng cũng không chứng minh được điều gì.”

Địch Tú nhíu mày, nhất thời im lặng.

“Ngươi nên làm gì bây giờ đây?” Hồ ly nói, “Nếu là người khác cũng được, vậy cứ chọn Úy Trì gia tứ tiểu thư nha.”

Địch Tú nhắm mắt, nhẹ nhàng cười, “Không liên quan đến ta, tùy ngươi.” Hắn dứt lời, xoay người rời đi.

Hồ ly nở nụ cười, nói: “Đây là ngươi nói đó.”

Lời này vừa thốt ra, nó đã biến thành bạch quang, biến mất vô tung.

Địch Tú đứng yên, quay đầu nhìn lại. Trên bãi tha ma, vẫn thê lương yên tĩnh như trước. Hắn ngước mắt, chỉ thấy trong đâm mưa, vầng trăng sáng tỏ...

Chỉ cần nhớ tới hai chữ kia, tâm hắn lại bị bóp chặt.

Minh Nguyệt... Minh Nguyệt...

Hắn một lòng hy vọng, nàng vĩnh viễn không bị cuốn vào tranh đấu của Úy Trì sơn trang, vĩnh viễn trong vắt như trăng, vui vẻ khoái hoạt là tốt rồi. Nhưng mà, hắn lại mở “Trấn hồ”, thả thiên hồ...

Hắn không khỏi lại cảm thấy không biết làm sao.

Rõ ràng đã đứt tâm tuyệt niệm, vì sao còn vì nàng lo lắng? Chuyện của nàng, không phải sớm cùng hắn không quan hệ sao? Thiệp cưới của hắn, hẳn là đã đưa tới Nam Lăng vương phủ rồi. Việc đã đến nước này, bọn họ sớm trở thành người lạ.

Hắn nghĩ đến đây, sờ tay vào ngực, lấy ra một vật.

Một cái hoa tai hình hoa mai ngọc bích, lẳng lặng nằm trong lòng bàn tay hắn. Tua, sớm đã đổi mới, nhưng hắn chưa từng đeo. Cho tới nay, đều như thế. Nếu vĩnh viễn giấu diếm, thì sẽ không thất vọng, sẽ không vất vả, lại càng không đau lòng như thế.

Không biết vì sao, trong khoảnh khắc, hắn nhớ tới nàng bên tai hắn cười nói nhỏ:

“Chúng ta thành thân đi.”

Tiếng nói mềm mại uyển chuyển, hơi thở ấm áp ngọt ngào, còn rõ nét như vậy...

Hắn mạnh mẽ chặt đứt suy nghĩ của mình, hít sâu một hơi. Hắn thả ngọc bích hoa tai, nghĩ thầm, nếu Nam Lăng vương phủ có thể vì nàng định một mối hôn sự, hồ ly thông thiên triệt (thông hiểu mọi việc) kia, muốn cũng không thể làm gì được.

Hắn thoáng yên tâm, tập trung suy nghĩ. Chuyện tới nước này, hắn nên dụng tâm cân nhắc, xác nhận hôn sự của mình.

...

Hôm sau, là ngày mười tháng năm.

Trong Úy Trì sơn trang, giăng đèn kết hoa, vô cùng vui sướng. Úy Trì sơn trang luôn coi hôn lễ là việc trong nhà, cũng không truyền ra ngoài. Huống hồ người thứ nữ gả lại là tổng quản sơn trang, chỉ có dòng họ thị tộc, còn đồng đạo võ lâm ngày thường qua lại thân thiết hay quan to hiển quý, đều không mời. Sáng sớm đón dâu xong, sơn trang liền đóng cửa chính, không cho người ra vào.

Đợi đến hoàng hôn, giờ lành tới. Bên trong trang chiêng trống vang trời, pháo nổ đùng đoàng, rất náo nhiệt. Trong đại sảnh, tân khách tề tụ, cười đùa vui vẻ.

Khi tân lang cùng tân nương xuất hiện, tân khách đều chúc phúc, khen ngợi cực kỳ hâm mộ.

Địch Tú mỉm cười, nhất nhất đáp lại, vẻ mặt vui mừng. Hôm nay, hắn một thân hồng cẩm, vạt áo tay áo, lấy vàng, đen hai màu, thêu hoa văn loan phụng, cùng kim quan ngọc khấu (mũ vàng trâm ngọc), càng tăng thêm vẻ tuấn dật sơ lãng, lỗi lạc bất phàm của hắn.

Tân nương tuy che khăn voan, nhưng dưới làn váy hồng, có thể thấy được nàng dáng người thướt tha, linh lung đẹp đẽ. Cử chỉ hành động, yếu đuối dịu dàng, có chút lẳng lơ, không thể nói rõ.

Như vậy nhìn lại, hai người đương nhiên là trai tài gái sắc, hợp xứng phi thường.

Úy Trì Tư Nghiễm ngồi ở đường thượng (gian nhà dùng làm lễ), nhìn một đôi tân nhân trước mắt, ý cười hiền lành.

Sắc trời dần tối, phó tổng quản nhìn tình hình, cất cao giọng nói: “Thắp đèn!”

Trong chốc lát, tôi tớ thắp đèn lên, trong phòng sáng rực huy hoàng, tăng thêm không khí vui vẻ.

“Giờ lành đã đến.” Phó tổng quản lại hô.

Úy Trì Tư Nghiễm nghe vậy, cười nói với Địch Tú: “Bái đường đi.”

Địch Tú gật gật đầu, chắp tay xá thật sâu, nói với Úy Trì Tư Nghiễm: “Trang chủ ưu ái, Địch Tú vô cùng cảm kích.”

Úy Trì Tư Nghiễm cười nói: “Đều là người một nhà, sao phải nói lời khách sáo.”

Địch Tú lắc đầu, nói: “Địch Tú thuở nhỏ được sơn trang thu dưỡng, trang chủ coi trọng, cho làm tùy thị (thị vệ tùy thân). Địch Tú có thể có hôm nay, tất cả đều là trang chủ ban tặng.”

Úy Trì Tư Nghiễm cười ngẩng đầu.

“Địch Tú một lòng báo đáp ân tình trang chủ, muôn lần chết không chối từ.” Địch Tú ngữ khí lạnh dần, thanh âm trầm hoãn, “Mấy năm nay, Địch Tú vì trang chủ diệt trừ kẻ đối đầu, giết người vô số kể. Thậm chí cả thủ túc huynh đệ, Địch Tú cũng không lưu tình...”

Úy Trì Tư Nghiễm ý cười dần thu, hơi có chút bất mãn.

“... Mà ta biết, trong danh sách trang chủ muốn giết, sớm hay muộn cũng sẽ có tên của ta.” Địch Tú cười nhẹ, nói ra những lời này.

Trong lúc nhất thời, tân khách ồ lên, ngơ ngác nhìn nhau.

“Địch tổng quản, hôm nay là ngày vui của ngươi, sao lại nói những việc này.” Úy Trì Tư Nghiễm tựa vào lưng ghế dựa, nhíu mày hỏi.

Trong thần sắc Địch Tú có vẻ bướng bỉnh, “Trang chủ, Úy Trì gia xưng bá một phương đã có trăm năm, ngài không biết là, đã tới thời điểm phải đổi tên sao?”

“Địch Tú, ngươi cũng biết ngươi hiện tại nói những lời này, sẽ khiến ngươi có kết cục gì không?” Úy Trì Tư Nghiễm nở nụ cười, hỏi.

Địch Tú gật đầu, “Biết rất rõ.”

“Vậy thì dễ thôi.” Úy Trì Tư Nghiễm đứng dậy, quát, “Người đâu, bắt nghịch tặc này cho ta!”

Tôi tớ bốn phía tuân lệnh, rút kiếm rút đao, tiến lên bao vây.

Địch Tú cúi đầu, cười nói: “Đã muộn.”

Đúng lúc này, mọi người bỗng nhiên ngửi được một mùi thơm thanh nhã, chỉ chốc lát, đã thấy thân toàn thân yếu ớt, tứ chi vô lực.

“Nhuyễn Cốt hương!” Úy Trì Tư Nghiễm phát hiện, cả kinh lên tiếng nói.

Địch Tú hít sâu một hơi, cười nói: “Đúng là Nhuyễn Cốt hương.”

Úy Trì Tư Nghiễm ngước mắt, nhìn đèn đuốc trong phòng, nhíu mày nói: Thì ra, ngươi hạ độc ở trong nến...”

Địch Tú gật đầu, “Cũng mất một chút công phu. Sau khi đốt, còn phải nói thêm mấy câu, mới có thể cho cho dược lực phát huy... Nhưng mà nay xem ra, rất hữu dụng.”

Úy Trì Tư Nghiễm nhắm mắt ngưng thần, lắc đầu nói: “Không nghĩ đến, ngươi lại sắp đặt như thế, muốn nuốt gọn Úy Trì sơn trang...”

Địch Tú cười cười, nhẹ nhàng vỗ tay. Một đám hắc y nhân ứng tiếng mà hiện, vây chặt mọi người trong trang. Lúc này, Úy Trì Thái Ngọc tháo khăn voan, nói với Địch Tú: “Thật đúng là dễ dàng.”

Úy Trì Tư Nghiễm thấy thế, càng kinh ngạc, nói: “Thái Ngọc, ngươi...”

Úy Trì Thái Ngọc hành lễ cúi đầu, cười nói: “Phụ thân, xem ra ta còn chưa gả đi được.”

Úy Trì Tư Nghiễm vẻ mặt tức giận, nói không nên lời.

Địch Tú hừ lạnh một tiếng, bước lên, nói: “Trang chủ, ngài yên tâm, trên đường hoàng tuyền, ngài nhất định sẽ không tịch mịch...”

Hắn dứt lời, tụ lực xuất chưởng, đánh về phía ngực Úy Trì Tư Nghiễm.

Úy Trì Tư Nghiễm rùng mình, xuất thủ cuốn lấy cổ tay Địch Tú, ngăn chặn chưởng thế, chặt chẽ kiềm chế hắn. Úy Trì Tư Nghiễm cười nói: “Quả nhiên là sói mắt trắng, không thể nuôi trong nhà nha.”

Địch Tú vi kinh, “Ngươi không trúng độc?!”

“Đừng quên, kỹ xảo này của ngươi, là ta dạy.” Úy Trì Tư Nghiễm lạnh giọng nói.

Địch Tú cổ tay vừa lật, thoát khỏi kiềm chế của hắn, thối lui mấy bước, nói: “Không trúng độc thì sao nào?! Một trận phân cao thấp đi!”

Úy Trì Tư Nghiễm xoay tay, cười nói: “Mấy năm nay, ngươi khổ luyện võ nghệ các nhà, lại học trộm ‘Lạc Vân kiếm pháp’, thì ra là vì cùng ta quyết một trận tử chiến. Địch Tú, ngươi quả nhiên là một nhân tài, đáng tiếc, ngươi không xứng động thủ cùng ta!”

Hắn vừa dứt lời, cửa chính liền mở. Chỉ thấy mấy trăm hán tử lựa lưỡng cầm kiếm xông vào, cùng đám hắc y nhân kia triền đấu.

Úy Trì Tư Nghiễm nhìn Úy Trì Thái Ngọc, nói: “Thái Ngọc. Con chung quy vẫn là nữ nhi của ta, ta bất quá chỉ là muốn con lập gia đình, không phải muốn mạng của con. Bây giờ con hồi tâm chuyển ý, còn kịp...”

Úy Trì Thái Ngọc quá kinh hoàng, nhất thời do dự.

Úy Trì Tư Nghiễm lại nói: “Địch Tú a, niệm tình chủ tớ của chúng ta. Ngươi hôm nay nếu có thể ngoan ngoãn bái đường, ta chỉ phế võ nghệ của ngươi, không giết ngươi, như thế nào?”

Địch Tú cắn răng, lạnh lùng nói: “Mơ tưởng!”

“Vậy đừng trách ta.” Úy Trì Tư Nghiễm lấy trường kiếm bên cạnh, lạnh lùng nói, “Đất thiêng sinh hiền tài (chung linh dục tú), cuối cùng cũng kết thúc...”

Hai người lạnh lùng đối diện, chiến cuộc hết sức căng thẳng. Vào lúc này, chợt nghe tiếng vó ngựa, chấn động trụ lương (xà cột). Tên bay nhanh mà đến, khiến cho mọi người dừng chiến cuộc, nhìn người mới đến.

Chỉ thấy một đoàn binh lính dũng mãnh tràn vào đại sảnh, tỏa tử kim giáp (áo giáp vàng tím), chấp kiếm trì cung (cầm kiếm cầm cung), uy mãnh khiếp người. Ngoài cửa, binh lính càng nhiều, cùng mấy trăm thiết kỵ, trận thế như vậy, thực khiến người ta kinh hãi run sợ.

Úy Trì Tư Nghiễm thấy trận trận như vậy, kinh ngạc phi thường.

“Nam Lăng vương phủ?!”

Nghe được tên này, Địch Tú kinh hãi, xoay người nhìn phía cửa.

Chỉ thấy một tuấn mã phá cửa mà vào, thân đen yên đỏ, thần tuấn bất phàm. Đến khi Địch Tú thấy rõ người giục ngựa, càng thêm kinh ngạc, đúng là khó có thể tin.

Người vừa đến, tất nhiên là Úy Trì Minh Nguyệt không thể nghi ngờ. Nàng một thân y phục xanh thẫm, áo choàng gấm đen, tóc buộc thành bím, thêm phần anh khí.

Nàng ghìm cương ngựa, ánh mắt thản nhiên đảo qua mọi người trong phòng, cuối cùng, dừng ở trên người Địch Tú.

Nàng nhíu mày, nhìn ánh mắt hắn ẩn chứa tức giận, cao giọng nói:

“Ta đã nói rồi! Hôn sự này, ta không đồng ý!”

Chương 26

“Ta đã nói rồi! Hôn sự này, ta không đồng ý!”

Lời vừa nói ra, mọi người đều sững sờ.

Úy Trì Tư Nghiễm là người đầu tiên hiểu được, lên tiếng trách mắng: “Minh Nguyệt! Đừng làm càn!”

Úy Trì Minh Nguyệt nhìn hắn một cái, nói: “Dù sao ta cũng không đồng ý!”

“Minh Nguyệt, con...” Trong lúc nhất thời, Úy Trì Tư Nghiễm cũng không biết nói gì.

Úy Trì Minh Nguyệt nhìn Địch Tú. Hắn trên người hồng y, thật chói mắt, làm cho nàng càng nôn nóng. Nàng mang theo sắc mặt giận dữ, nói với hắn: “Theo ta trở về Nam Lăng vương phủ.”

Địch Tú kinh ngạc nhìn nàng, trong óc trống rỗng, cái gì cũng không đáp được.

Úy Trì Minh Nguyệt nhíu mày, nói: “Ngươi nếu không đi, ta trói ngươi đem đi!”

Địch Tú vi kinh, lúc này mới phục hồi tinh thần lại, hướng nàng rống lên một câu: “Hoang đường!”

Úy Trì Minh Nguyệt nghe hắn nói như thế, càng thêm tức giận, vừa muốn hạ lệnh bắt hắn. Bỗng nhiên, vài tiếng nổ vang, tòa nhà chấn động.

Mọi người đều kinh hãi, không hiểu chuyện gì.

Chỉ nghe Úy Trì Thái Ngọc cất tiếng cười to, nói: “Ha ha ha, tứ muội, muội thật thú vị...”

Úy Trì Minh Nguyệt nhìn nàng, có chút khó hiểu.

“Nhiều người như vậy liều mạng che chở muội rời xa nơi đây, muội lại tự mình xông tới... Muội muội ngốc, muội không nên tới.” Nàng nhìn Úy Trì Tư Nghiễm ở bên cạnh, lãnh đạm nói, “Cha, chung quanh đại sảnh, ta đã mai phục hỏa dược...”

“Thái Ngọc, ngươi điên rồi!” Úy Trì Tư Nghiễm cả giận nói.

Úy Trì Thái Ngọc thê thanh nói, “Điên thì sao chứ? Ta thật sự không rõ, vì sao người lại đối với ta như vậy... Có điều, bây giò không còn quan trọng...”

Trong khi nàng nói chuyện, tiếng nổ lớn lại bắt đầu, chấn động càng mãnh liệt.

“Đi mau!” Úy Trì Tư Nghiễm cao giọng thét ra lệnh.

Mọi người cuống quít chạy ra ngoài cửa, trong phòng nhất thời hỗn loạn phi thường.

Úy Trì Minh Nguyệt nội tâm kinh hoàng, cũng không biết như thế nào cho phải. Tuấn mã bị tiếng nổ mạnh làm kinh hách, cũng rối loạn phương hướng, tung vó chạy gấp, không thể khống chế.

Binh lính Nam Lăng vương phủ muốn tiến lên, nhưng khổ nỗi tình thế hỗn loạn không thể tiến đến.

Mắt thấy tuấn mã kia đá đạp lung tung nhảy chồm, đánh thẳng về phía trước, muốn hất Úy Trì Minh Nguyệt ngã xuống. Địch Tú tung người nhảy lên, giẫm qua vai mọi người, ngồi trên lưng ngựa, một phen kéo chặt dây cương, ổn định tuấn mã.

Úy Trì Minh Nguyệt vi kinh, còn chưa kịp phản ứng, tiếng nổ càng lớn, ngói rơi loạn xạ, đánh trúng mọi người.

Địch Tú thấy thế, nới cương giục ngựa, nhắm thẳng ngoài cửa phóng đi.

Lúc này, ngoài cửa người chạy ngựa hí, một mảnh hỗn loạn. Chỉ nghe tiếng nổ lại vang, quay đầu nhìn lại, đại sảnh sụp nứt, thế như núi đổ. Bụi mù nổi lên bốn phía, che tầm mắt, chỉ còn lại bóng người lờ mờ, bốn phía chạy trốn.

Úy Trì Minh Nguyệt chỉ cảm thấy màng tai đau nhức, đầu choáng váng, không nghĩ được gì. Trong lòng tuy rằng lo lắng, nhưng đầu óc rối loạn, không thể định thần.

Địch Tú cũng không do dự, giục ngựa chạy gấp, thẳng hướng ra ngoài trang, chọn đường nhỏ rời đi.

Lúc này, trời đã tối đen. Mây bay che khuất ánh trăng, sương mù mênh mông. Gió đêm lạnh lẽo, gột rửa trận lửa khói mới rồi.

Úy Trì Minh Nguyệt lúc này mới từ từ ổn định tâm thần, nàng chợt phát giác, lưng mình đang dựa vào ngực hắn. Nhiệt độ cơ thể nóng rực, hô hấp phập phồng, gần sát như vậy. Không biết vì sao, trong lòng nàng cảm xúc ngổn ngang, sóng lòng nhấp nhô, không thể bình ổn.

Không biết đi được bao xa, hắn kéo cương ghìm ngựa, nhảy xuống lưng ngựa.

Úy Trì Minh Nguyệt trong lòng hoảng hốt, mở miệng liền quát: “Không được đi!”

Địch Tú nghe vậy, ngước mắt nhìn nàng một cái, giận dữ nói: “Tứ tiểu thư rốt cuộc muốn như thế nào?”

Úy Trì Minh Nguyệt xoay người xuống ngựa, tiến lên vài bước, nói: “Lời này ta nên hỏi ngươi, ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?!”

“Địch mỗ ngu dốt, lời tứ tiểu thư nói, Địch mỗ không rõ.” Địch Tú nhíu mày, đáp.

“Vì sao lại cưới nhị tỷ ta?” Úy Trì Minh Nguyệt chất vấn.

Địch Tú nghe vậy, mày nhăn càng nhanh. Tình thế mới vừa rồi, nguy cấp đến thế nào. Thật vất vả thoát hiểm, điều đầu tiên nàng hỏi, lại là cái này?

“Vấn đề này, Địch mỗ đã sớm trả lời.” Địch Tú tránh ánh mắt nàng, nói như thế.

“Ta đây cũng đã sớm nói, ta không đồng ý! Mặc kệ như thế nào, chính là không đồng ý!” Úy Trì Minh Nguyệt dậm chân, phẫn nộ nói.

Địch Tú lại nghĩ tới chuyện đêm kia. Nàng cũng nói như vậy, cũng là vẻ mặt như vậy, mà mọi lý do, chỉ có một: Ngươi không xứng.

Hắn nghĩ đến đây, trong lòng phẫn uất, cắn răng nói: “Tứ tiểu thư đừng cố tình gây sự!”

Úy Trì Minh Nguyệt la to: “Ngươi mới cố tình gây sự!”

Sự bình tĩnh của Địch Tú thoáng chốc tan rã, phẫn nộ trước mắt, không thể kiềm chế, “Ta khi nào thì cố tình gây sự!”

Úy Trì Minh Nguyệt tới gần, vươn tay chỉ vào hắn, nói: “Ngươi đáp ứng cùng ta thành thân, hiện tại lại muốn kết hôn với nhị tỷ ta, ngươi còn không phải cố tình gây sự!”

Địch Tú hơi ngẩn ra, tiếp đó cả giận nói: “Ngươi vô cùng ngang ngược không phân phải trái!”

“Ta ngang ngược không phân rõ phải trái, cũng tốt hơn ngươi lãnh khốc vô tình!” Úy Trì Minh Nguyệt không cam lòng yếu thế.

“Ta lãnh khốc vô tình?” Địch Tú tiến lên từng bước, trách mắng, “Ngươi hoang đường ấu trĩ!”

Úy Trì Minh Nguyệt nghe vậy, giận không thể át, dứt khoát mắng: “Ngươi tâm ngoan thủ lạt, tiếu lí tàng đao!”

“Ngươi điêu ngoa tùy hứng, không nói lý lẽ!” Địch Tú cũng không yếu thế.

“Ngươi nhu nhược ti bỉ, vô tình vô nghĩa!” Úy Trì Minh Nguyệt trở lên từng bước, mắng.

“Ngươi nông cạn buồn cười, không ra thể thống gì!” Địch Tú nói.

“Ngươi hạ lưu vô sỉ, lãnh khốc vô tình!” Úy Trì Minh Nguyệt tới gần hắn, nói.

“Lãnh khốc vô tình ngươi nói hai lần!” Địch Tú cắn răng, cả giận nói, “Ngươi không còn lời nào để nói phải không!”

Úy Trì Minh Nguyệt không phản bác được, đành phải căm giận nhìn hắn. Một phen khắc khẩu, nàng đã đỏ cả mắt, nước mắt trong suốt, lã chã chực khóc.

Địch Tú thấy nàng như thế, nhịn ác ngôn ác ngữ, không lên tiếng nữa.

“Đúng... Ta hoang đường ấu trĩ, điêu ngoa tùy hứng, ta đây còn có thể làm gì chứ?!” Úy Trì Minh Nguyệt nhìn hắn, thê thanh nói, “Ngươi nói cho ta biết, làm sao mới có thể nhìn người mình thích cùng người khác thành thân?”

Địch Tú nghe được lời này, sững sờ tại chỗ.

“Ngươi lãnh khốc vô tình, vô tình vô nghĩa, ti bỉ vô sỉ, ta hiểu rõ, nhưng ta vẫn không từ bỏ được... Ta biết ngươi gạt ta, ta cũng muốn mặc kệ ngươi, không để ý tới ngươi, nhưng mà... Ta không có biện pháp a!” Úy Trì Minh Nguyệt nói xong, nhịn không được rơi lệ, “... Ta hôm nay chính là đến cướp cô dâu! Ngươi nói ta buồn cười, nói ta hoang đường, ta đều nhận hết! Cho dù bị người nhạo báng, ta cũng quản không được! Ta muốn ngươi ở bên cạnh ta...” Giọng nói của nàng càng lúc càng bi thương, thậm chí, còn gần như cầu xin, “Quyền lực địa vị, vàng bạc tài bảo... Ngươi muốn cái gì, ta đều cho ngươi...”

Địch Tú nhìn nàng, trong lòng chấn động, khiến hắn khẽ run. Hắn không tự chủ được ướt vành mắt, kinh ngạc nói không ra lời.

Úy Trì Minh Nguyệt nhìn hắn, lửa nóng trong lòng, hóa thành kích động. Nàng không đợi hắn trả lời, vươn tay kéo cổ hắn, kiễng mũi chân, hung hăng hôn lên bờ môi của hắn.

Địch Tú kinh ngạc vạn phần, nhất thời chân tay luống cuống. Vị mặn của nước mắt, chạm vào đầu lưỡi, làm cho hắn tâm thần nhộn nhạo, không thể suy nghĩ. Nụ hôn của nàng, không giống như ôn nhu thương tiếc lúc trước. Nàng dây dưa cắn gặm, mạnh mẽ như đang phát tiết, dường như đang bắt hắn khuất phục.

Hắn quên cả kháng cự, vươn tay gắt gao ôm nàng, đáp lại nỗi nhớ của nàng. Chua xót đau khổ trong lòng, giờ phút này đều biến mất hết.

Thẳng đến khi không thể hô hấp, hai người mới chậm rãi tách ra.

Úy Trì Minh Nguyệt vẫn ôm chặt hắn, thở gấp, cúi đầu khóc nức nở.

Địch Tú nhẹ nhàng vuốt trán của nàng, nhíu mày hỏi: “Nàng thật là đến cướp cô dâu?”

Úy Trì Minh Nguyệt nghẹn ngào, gật gật đầu.

Địch Tú lại hỏi: “Cưỡi ngựa đến? Nàng lại không biết cưỡi ngựa, sao không ngồi xe?”

Úy Trì Minh Nguyệt mở miệng, tủi thân nói: “... Ta sợ không kịp... Liền học cưỡi ngựa trên đường đi, Tịch Truy lại không nghe lời... Chân ta sắp gãy rồi...”

Địch Tú không khỏi đau lòng, cúi đầu mắng nàng một câu: “Đứa ngốc.”

Úy Trì Minh Nguyệt bất mãn, chửi hắn một câu: “Chàng mới là đồ ngốc...”

Địch Tú nở nụ cười, buông lỏng vòng ôm, thay nàng lau nước mắt, “Đừng khóc...”

Úy Trì Minh Nguyệt nhìn hắn, nhịn khóc, hỏi: “Chàng còn muốn cưới nhị tỷ ta hay không?”

Địch Tú bất đắc dĩ, lắc lắc đầu, “Vốn cũng không muốn kết hôn với cô ta.”

Úy Trì Minh Nguyệt nghe vậy, trong lòng vui mừng, trên mặt cũng nở nụ cười. Nàng bỗng nghĩ đến cái gì, nhíu mày hỏi: “Đúng rồi... Vừa rồi hai người cũng không có vẻ như đang bái đường... Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

Địch Tú không khỏi cười thành tiếng, vẻ mặt tràn đầy bất đắc dĩ, “Tứ tiểu thư của ta, bây giờ nàng mới nhớ hỏi việc này sao?”

Úy Trì Minh Nguyệt bất mãn, nói: “Lời này của chàng là có ý gì?!”

Địch Tú thở dài,“Chuyện rất dài, từ từ sẽ nói cho nàng nghe.”

Úy Trì Minh Nguyệt hừ một tiếng, nói: “Không cần nói cho ta biết. Ta mới không có hứng thú biết!”

Địch Tú bất đắc dĩ, đang muốn mở miệng, lại nghe tiếng người ồn ào, đang dần đến gần.

Úy Trì Minh Nguyệt đứng ở bên người hắn, kéo tay hắn, hỏi: “Sẽ là ai?”

Địch Tú lắc đầu, “Cũng không biết là nhân mã phương nào. Trước hết cứ tạm lánh đã.”

Úy Trì Minh Nguyệt gật gật đầu, không hề hỏi nhiều.

Địch Tú kéo nàng đến cạnh tuấn mã, vỗ vỗ cổ ngựa, nói: “Tịch Truy, đi thôi.”

Tuấn mã tựa hồ nghe hiểu, hí dài một tiếng, cất vó rời đi.

Địch Tú kéo Úy Trì Minh Nguyệt, nói: “Theo ta đi đi.”

Úy Trì Minh Nguyệt cười gật gật đầu, bắt kịp bước chân hắn, tránh vào rừng cây.

Lúc này, đêm càng tối hơn, mưa lại tí tách rơi. Mưa thấm vào quần áo, có chút lạnh. Úy Trì Minh Nguyệt không khỏi tiến sát vào Địch Tú một chút. Độ ấm lòng bàn tay của hắn, làm cho nàng an tâm. Mặc dù không biết phải đi nơi nào, nhưng lại vô cùng yên tâm, hoàn toàn không có băn khoăn lo lắng.

Nàng đi được một lát, mở miệng hỏi: “Địch Tú... Cha ta cùng huynh tỷ ta, bọn họ không có việc gì chứ?”

Địch Tú nghe vậy, cười lên, “Nàng lúc này mới nhớ tới họ sao?”

Úy Trì Minh Nguyệt nhíu mày, nhẹ giọng nói: “Ta... Ta vừa rồi kinh hoàng, chỉ lo được chuyện của chàng...”

Địch Tú lên tiếng, mang theo ý cười, nói: “Yên tâm. Cha nàng sẽ không để bọn họ có việc...”

Úy Trì Minh Nguyệt nghe được những lời này của hắn, thoáng yên tâm, lại có một chút khó hiểu.

“Ta thật không rõ, vì sao phải tới bước này...” Úy Trì Minh Nguyệt buồn bã, khẽ thở dài.

Địch Tú cũng không trả lời, chỉ nắm tay nàng, chặt một chút.

Úy Trì Minh Nguyệt phát hiện lực đạo ngón tay hắn, cũng không hỏi nhiều. Đến giờ phút này, thứ nàng muốn, đã có được. Những chuyện khác, không biết cũng được...

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này