Đừng Nhân Danh Tình Yêu - Chương 6 - Phần 7

Cô đưa tay bịt mắt, nhưng nước mắt cứ trào ra qua những kẽ ngón tay.

Lục Trình Vũ đăm chiêu nhìn cô, bất chợt thở dài một hơi nặng nề.

Nghe tiếng thở dài này, Đồ Nhiễm như cảm thấy toàn thân tê dại, đau khổ hoặc vui mừng, hết thảy mọi cảm xúc đều biến mất không dấu vết, tựa hồ như ngăn cách giữa họ không chỉ là một người, mà là trăm sông ngàn núi.

Cô ngừng khóc:

- Nếu anh có dự định khác, em sẽ không cản anh, cản cũng chẳng có nghĩa lí gì, đúng không?

Cô lau mặt, bước vào phòng mình, tìm kiếm thứ gì đó trong ngăn kéo. Một lúc sau cô lấy ra chiếc phong bì mỏng, sau đó từ từ xé tan cả bì thư, cuối cùng vứt vào cái sọt đựng giấy vụn dưới gầm bàn.

Lục Trình Vũ đứng ở cửa phòng nhìn cô.

Cô nói:

- Anh đi đi, em muốn ngủ một lúc rồi mới đi làm.

Cô đưa tay khép cửa phòng, nhưng bị người đứng ngoài nhẹ nhàng chặn lại.

Anh chống tay vào khung cửa:

- Hôm nay em đừng đi làm, ở nhà nghỉ đi. - Anh ngừng lại một lúc. - Anh chỉ nói hai câu, nói xong em hãy ngủ.

Đồ Nhiễm tự biết sức mình không đủ, bèn để mặc anh. Ầm ĩ hơn nửa đêm, ngủ không đủ, tinh thần căng thẳng, người cô đã rã rời. Cô xoay người lại chậm chạp cởi áo khoác, xốc lại chăn đệm, chui vào trong, ngồi dựa vào đầu giường, cúi đầu nhìn bóng anh trên khung cửa.

Rèm cửa sổ trong phòng kép chặt, ánh sáng tù mù, còn trong phòng khách lại sáng trưng. Lục Trình Vũ vẫn đứng ở cửa phòng, không bước vào thêm một bước, giọng anh bình tĩnh và nhẹ nhàng:

- Năm ngoái ra nước ngoài, giữa anh và cô ấy không xảy ra chuyện gì hết. Sau đó viết xong luận văn, mấy người bạn học cùng đi nghỉ hè ở biển, vốn là hai tuần, nhưng anh chỉ ở hai ngày rồi về trước. Đó là điều đầu tiên muốn nói, về bức ảnh kia, anh cũng không biết cô ấy chụp lúc nào.

Đồ Nhiễm lặng lẽ ngồi một lúc, nói nhỏ:

- Cô ấy là ai? Ngay cả cái tên đó anh cũng không nỡ lòng gọi ra à?

Nghe vậy Lục Trình Vũ không khỏi lắc đầu, nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ thở hắt một hơi rồi quay lại nhìn cô nói tiếp:

- Điều thứ hai anh muốn nói, anh và Lí Sơ Hạ, ở bên nhau bốn năm, chia tay ba năm. Khi đó còn đang đi học, nói một câu khó nghe, thì trừ danh phận, cũng không khác gì sống chung...

Cô ngắt lời anh:

- Rốt cuộc anh định nói gì?

Anh khẽ húng hắng, một lúc sau mới nói:

- Tối qua anh nhận được nhật kí của cô ấy, đã xem, đều viết những chuyện trước đây. Xem xong những thứ đó, cũng giống như em nói, anh không thể không nghĩ ngợi gì, về việc này anh không muốn gạt em.

Cô ừ một tiếng:

- Em biết, anh đâu phải là gỗ đá, sao có thể không tâm trạng, không nghĩ ngợi, huống hồ tình cảm của hai người trước đây tốt đẹp như vậy, có nghĩ ngợi cũng là chuyện thường tình. Còn về chuyện giữa chúng ta, là em đã cố gượng ép...

Lục Trình Vũ tiến lên một bước, đang định nói gì đó thì điện thoại trong túi quần bỗng rung lên rì rì.

Anh lấy ra xem, rồi nghe máy, đó là một cậu sinh viên anh hướng dẫn. Cậu bác sĩ thực tập đưa ra một lô một lốc câu hỏi, anh nhẫn nại trả lời, cậu ta còn ấp úng định hỏi thêm, anh nói:

- Tôi trực ca tối, tới lúc đó rồi nói. Không quá gấp thì đừng gọi điện nữa.

Vừa cúp máy, điện thoại còn chưa kịp nhét vào túi quần đã lại rung lên bần bật, anh lại nghe, vừa mở miệng đã quát:

- Mẹ kiếp, mới sáng ngày ra cậu gọi cái gì mà gọi, sau này không có chuyện gì thì đừng gọi điện cho tôi.

Ở đầu dây bên kia, Lôi Viễn sững sờ:

- Thằng ranh này thích ăn đạn hả, lâu lắm rồi tôi không quấy rầy cậu, định mượn xe cậu thôi, sao vừa mở miệng đã chửi um lên thế?

Lục Trình Vũ lạnh lùng:

- Thế nhé, cúp máy đây.

Lôi Viễn còn đang kêu ê ê, Lục Trình Vũ đã cúp điện thoại. Anh quay người lại nhìn, Đồ Nhiễm đang nằm trên giường, cả người rúc trong chăn, chỉ để một cánh tay ra ngoài. Anh bước tới, khom người xoa đầu cô, sau đó đặt tay phủ lên mu bàn tay cô. Cô rụt tay lại, uể oải nói:

- Chuyện của hai người em có thể hiểu được, thật đấy. - Anh đi đi. - Cô ngừng mấy giây rồi lại nói. - Thứ Bảy này cô ấy cưới.

Anh hạ giọng nói khẽ:

- Đừng nghĩ mọi chuyện nghiêm trọng như thế được không? Bây giờ tâm trạng em hơi kích động, cứ thế này mãi không tốt cho con, anh xin lỗi còn không được sao?

Cô nói:

- Sao anh lại xin lỗi? Em cũng không biết anh sai điều gì?

Anh nói:

- Mặc kệ tại sao, em giận tức là phải có lí do.

Cô nói:

- Bây giờ em đang giận chính mình, không liên quan đến người khác. Ban đầu, ngay bước đầu tiên đã sai rồi, sau đó càng lúc càng sai, người mắc sai lầm luôn phải gánh chịu hậu quả, rất bình thường. Mình em thì không sao, chỉ cảm thấy tội cho đứa bé, sau này em sẽ đối xử với nó tốt hơn gấp bội, cũng sẽ không ngăn cản anh tới thăm nó, anh muốn tới lúc nào cũng được, có thời gian thì đưa nó đi chơi. Trẻ con thì phải tiếp xúc nhiều với bố đẻ mới tốt.

Lục Trình Vũ ngồi xuống bên giường, khẽ kéo chăn ra một chút, để lộ gương mặt cô. Anh nói:

- Em nghĩ đi đâu vậy, chuyện của anh và cô ấy đã kết thúc rồi.

Cô lắc đầu:

- Em đang nói thật lòng.

Anh nhìn cô:

- Bây giờ em không bình tĩnh, anh không nói chuyện này với em.

- Bây giờ em rất bình tĩnh, có rất nhiều chuyện em cũng đã nghĩ thông suốt rồi.

Cô nhắm mắt lại, tay níu chặt chiếc chăn, cả hai đều không lên tiếng. Một lúc sau thấy điện thoại reo, cô nói:

- Của em, ở trong túi xách, phiền anh lấy hộ em.

Lục Trình Vũ đứng dậy đi lấy điện thoại, nhìn màn hình rồi nghe luôn hộ cô.

Ở đầu dây bên kia, bà Vương Vĩ Lệ hét lên:

- Tiểu Lục? Sao điện thoại của Nhiễm Nhiễm lại ở chỗ con? Nó không đi làm à? Nó... hai đứa giờ vẫn ổn chứ?

Lục Trình Vũ trả lời tuần tự, chỉ nói Đồ Nhiễm thấy hơi mệt nên muốn nghỉ ở nhà một ngày. Hai người nói vài câu, bà Vương Vĩ Lệ lại nói trưa nay chuyến bay của bà hạ cánh, mang theo không ít đồ, bảo bọn họ cho người ra đón.

Qua điện thoại, Đồ Nhiễm cũng có thể nghe thấy tiếng bà Vương Vĩ Lệ, lúc này cô bèn ờ một tiếng, định ngồi dậy:

- Suýt nữa em quên mất, em đi đón mẹ được rồi, anh về ngủ đi, chẳng phải còn phải trực ca đêm nữa sao.

Anh ấn vai cô xuống:

- Anh lái xe đi, lát nữa là tới, xong rồi mới đi làm.

Nói rồi anh đứng dậy ra ngoài, tiện tay khép cửa lại.

Đồ Nhiễm quả thật đã rất mệt, nằm lơ mơ trên giường, loáng thoáng nghe thấy anh vào nhà tắm rửa, hình như còn gọi điện đến công ti xin phép cho cô, cuối cùng là tiếng khóa cửa. Cô nghĩ vẩn vơ một hồi, tâm tình khi nóng khi lạnh, càng nghĩ tim đập càng nhanh, cuối cùng mệt rũ người, không gượng nổi, dần dần thiếp đi.

Lần này cô không mộng mị gì, hoặc giả mơ thấy gì cũng đều quên sạch, ngủ một mạch đến trưa, khi tỉnh dậy, ánh nắng hiếm hoi cuối thu rực đỏ ô cửa phía tây. Cô từ từ mở mắt ra, ngẩn ngơ hồi lâu, không rõ bây giờ là sáng hay tối, chỉ nghe thấy bên ngoài có tiếng động, động tác của người trong phòng khách không giống động tác của anh, vặt vãnh và lề mề, thình lình một tràng âm thanh bất ngờ vang lên. Cô thử gọi:

- Mẹ...

Bà Vương Vĩ Lệ nhặt mấy đồng tiền xu vừa rồi không cẩn thận làm rơi lên rồi vội đẩy cửa bước vào:

- Dậy rồi à, mẹ làm con tỉnh giấc rồi. - Bà kéo rèm cửa ra, tỉ mỉ ngắm con gái. - Sao con lại gầy thế này, hàng ngày ở nhà ăn gì? Mẹ ở đó cứ lo lắng cho con, chỉ sợ... - Bà lảng sang chuyện khác. - Hai chị em con chẳng đứa nào khiến mẹ yên tâm cả, người ta có con trai, con gái khi già được hưởng phúc, còn số mẹ thì phải lao tâm lao lực.

Đồ Nhiễm hỏi mẹ:

- Em con ở đấy đã yên ổn chưa ạ? Bây giờ nó thế nào rồi?

Bà Vương Vĩ Lệ lắc đầu:

- Nó toàn tự làm khổ mình thôi, ra ngoài học hành bao nhiêu năm như thế, ngay cả một tấm văn bằng chuyên ngành cũng không cầm về được, làm sao dễ tìm việc đây? Nó bây giờ đang giúp cho công ti thương mại của đứa bạn nào ấy, một tí tiếng Anh cũng có thể gạt được người ta. Bây giờ thuê một căn phòng đơn cạnh công ti, một tháng hơn bốn nghìn tệ, nói là làm tốt thì được trích phần trăm. Ai mà biết được, lớn đầu rồi, mẹ không quản được nó nữa, chỉ mong nó đừng chơi bời lêu lổng, gây họa là phúc lắm rồi.

Đồ Nhiễm nói:

- Như thế cũng tốt, dù sao nó cũng không phải là tuýp người học hành, mới 22 tuổi, tranh thủ còn trẻ nên xác định phương hướng cho chuẩn, còn hơn là khi có tuổi rồi đi đường vòng muốn quay đầu lại. Người như nó thích hợp ra ngoài va chạm, không chịu vất cả một chút thì không lớn nổi.

Bà Vương Vĩ Lệ lại thở vắn than dài, một lúc sau lại cười nói:

- Tiểu Lục giờ vẫn tốt với con chứ?

Cô khẽ vâng, gật đầu.

Bà chỉ ra ngoài phòng khách:

- Mẹ vừa về đã thấy một bàn đầy thức ăn dùng đĩa úp lên, mẹ thấy nó chu đáo hơn trước nhiều, còn biết nấu cơm nữa.

Cô ngỡ ngàng hỏi:

- Anh ấy đâu ạ?

Bà Vương Vĩ Lệ nói:

- Đưa mẹ về là nó đi làm luôn. - Bà nhìn con gái nói tiếp. - Phụ nữ chúng ta thật ra yêu cầu cũng không cao, tìm một người điều kiện kha khá, biết nóng biết lạnh là được. Cũng như bố con đó, tuy mất sớm, nhưng ông ấy đối với mẹ rất tốt, cả đời này chưa bao giờ có ý ngoại tình, chỉ riêng điểm này thôi, mẹ cũng đã thấy đủ lắm rồi.

Đồ Nhiễm khoác áo, bước xuống giường:

- Đi ăn thôi, ngủ nguyên một ngày con đói lắm rồi.

Lúc bước qua bàn học, cô bất giác cúi nhìn, thấy túi rác trong sọt đựng giấy vụn đã được thay mới, cô không kìm được bèn hỏi:

- Mẹ, giấy lúc trước đâu?

Bà Vương Vĩ Lệ bước vào nhìn:

- Giấy gì cơ?

Cô chỉ tay xuống dưới gầm bàn.

Bà nói:

- Không biết, mẹ thấy thùng rác trong nhà đều sạch cả, chắc Tiểu Lục đổ đi rồi.

Cô không nói gì, bước vào bếp nhìn, quả nhiên thấy trên bàn bày mấy món ăn, trên bàn bếp còn có sữa tươi, trứng gà và một ít hoa quả, chắc buổi sáng sau khi cô ngủ, anh ra ngoài mua về. Cô xới cho mình và mẹ một ít cơm, hai người ăn qua loa một chút.

Buổi tối, Lục Trình Vũ gọi điện tới, đúng lúc Đồ Nhiễm đang nấu cháo điện thoại với Chu Tiểu Toàn nên cô không nghe, sau đó cũng không gọi lại.

Chu Tiểu Toàn hỏi cô tối qua có chuyện gì.

Cô không nói nhiều, chỉ nói giữa hai người có một chút vấn đề, có thể sẽ li hôn. Chu Tiểu Toàn lại hỏi nguyên do, cô cũng chỉ nói:

- Con người Lục Trình Vũ không có vấn đề, anh ấy là người tốt, chỉ có điều hai đứa mình ở bên nhau quá mệt mỏi, tính cách không hợp, ở với nhau rất mệt mỏi, có lẽ là không có duyên phận.

Rõ ràng Chu Tiểu Toàn không tin:

- Lí do kiểu này quá ư là công thức, quá ư là nai tơ, cậu tưởng cậu là ngôi sao điện ảnh nên sợ người ta bới móc chuyện riêng tư đấy chắc? Li hôn lại còn dùng cái kiểu nói ngắc ngứ này đối phó với giới truyền thông? - Cô nàng làu bàu trong điện thoại. - Hai ngày nay sao thế nhỉ, chả có chuyện gì yên ổn, người nào người nấy đều chạy tới chỗ mình khóc lóc, đàn ông tốt chết sạch rồi sao?Năm nay có phải năm quả phụ đâu?

Đồ Nhiễm hỏi:

- Còn đứa nào chạy tới chỗ cậu khóc lóc nữa thế?

Chu Tiểu Toàn nói:

- Ngoài cậu với Tô Mạt ra thì còn ai vào đây? Con bé nhà Tô Mạt bị ngã ở nhà trẻ...

Hai ngày nay quả thực cuộc sống của Tô Mạt không yên ổn, đầu tiên là nhà trường tổ chức xét chọn cán bộ, trong mấy giáo viên vào trường cùng lúc chỉ rớt lại một mình cô, tiếp đó là hôm nay họp, lãnh đạo trường vừa công bố kết quả bình chọn thì điện thoại trong túi cô bỗng reo lên om tỏi.

Hiện giờ, bất kể là lên lớp hay dự họp, Tô Mạt đều không dám tắt máy, con gái mới đi học không được bao lâu, vẫn đang ở trong giai đoạn làm quen, cô sợ có chuyện gì mấy cô trông trẻ lại không liên lạc được.

Tô Mạt lom khom chui vào góc phòng họp nghe máy, còn chưa đợi bên kia nói hết, đầu cô đã ong lên, ba chân bốn cẳng chạy thẳng ra ngoài. Lúc tới nơi, một cô trông trẻ bảo, con gái cô đã được hiệu trưởng bế tới bệnh viện Nhi rồi.

Cô quay người chạy ra ngoài gọi taxi, bước chân chông chênh. Tới bệnh viện, vừa nhìn đã thấy đứa con gái hơn một tuổi của mình đang nằm trong phòng cấp cứu khóc váng trời, miệng không ngừng gọi mẹ, góc trán ướt đẫm một vệt máu, máu còn chảy theo mái tóc ướt sũng xuống dưới má, dưới cằm, nhỏ tong tong trên chiếc áo bông in hoa nhỏ.

Con bé tính tình quyết liệt, khua chân múa tay giãy giụa, hai ba người lớn mới giữ chặt được nó. Tô Mạt nhìn mà không khóc nổi, chân nhũn ra suýt nữa ngã phịch xuống đất. Cuối cùng, người cô run rẩy, cô xốc lại tinh thần, vịn vào thành giường đứng dậy.

Bác sĩ phòng cấp cứu vừa xem xét vết thương vừa nói:

- Ít nhất phải khâu hai mũi, tới khoa Ngoại trước, lát nữa phải tiêm phòng uốn ván, sau đó đi chụp não xem có bị chấn động không. Người lớn các vị cũng thật là, đứa trẻ bé như vậy mà sao không trông cẩn thận, khổ thân...

Nghe vậy, Tô Mạt không biết lấy được sức mạnh từ đâu ra, nhảy chồm lên túm áo bà hiệu trưởng:

- Tôi giao con tôi cho các người, các người trông kiểu gì vậy hả, bây giờ ra nông nỗi này, tôi sẽ kiện.

Bà hiệu trưởng vội trốn sang một bên, chỉ vào một cô giáo trẻ bên cạnh nói:

- Có gì từ từ nói, có gì từ từ nói, cô trông trẻ này của chúng tôi là người mới, quả thực không có kinh nghiệm, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi chị, chuyện thế này ở vườn trẻ của chúng tôi cũng là lần đầu.

Cô giáo trẻ cúi đầu ấp úng:

- Con chị nghịch quá, những đứa trẻ khác đều ngủ nhưng cháu thì không, cứ khăng khăng đòi bò ra khỏi giường, tôi vừa xoay người đi thì cháu ngã luôn...

Tô Mạt túm lấy cô giáo kia, đang định tát cho một cái thì bà hiệu trưởng vội ngăn cô lại:

- Chị đừng đánh, chúng tôi đi nộp tiền viện phí trước, lo cho cháu bé trước đã.

Vừa nói bà ta vừa đẩy cô giáo trẻ kia, hai người cùng đi mất.

Tô Mạt ở lại đợi mãi mà không thấy họ quay về, vị bác sĩ bên cạnh băng bó sơ qua cho con bé xong bèn nói:

- Đừng đợi nữa, mau tới khoa Ngoại thôi, hai người kia e là chuồn mất rồi.

Lúc này Tô Mạt mới nghĩ ra, vừa đau lòng vừa tức tối, vội đi nộp tiền. Xếp hàng dài đến ô cửa sổ, người bên trong nói giá tiền, cô lật tung ví lên, bên trong chỉ còn vài đồng, thẻ ngân hàng lại không mang theo. Cô đờ người ra, đành đi sang bên cạnh gọi điện. Phía Chu Tiểu Toàn không ai nghe máy, cô lại gọi cho Đồ Nhiễm, nhưng nghĩ người ta bụng mang dạ chửa cũng bất tiện, suy đi tính lại chỉ còn cách gọi điện cho bố mẹ chồng và Đồng Thụy An.

Lòng cô nóng như lửa đốt, tay không kìm chế được run lên, nhất thời hoảng loạn cứ thế ấn máy, vừa thấy màn hình hiện lên cái tên có phần xa lạ, cô lập tức ngắt máy, bèn gọi tiếp cho Đồng Thụy An. Gọi liên tiếp mấy lần, Đồng Thụy An cuối cùng cũng nghe máy, mở miệng ra là nói:

- Có chuyện gì không? Có chuyện gì tối nói, giờ đang đi làm.

Giọng cô run rẩy:

- Con gái bị ngã ở nhà trẻ, bây giờ phải khâu, tôi không mang đủ tiền, anh mau mang tiền tới đây.

Đồng Thụy An cũng cuống quýt hét toáng lên:

- Ai bảo cô đưa nó đến nhà trẻ, hồi trước mẹ tôi trông nó vẫn yên ổn, con người cô thật là khó chịu, con ở với cô sớm muộn gì cũng mất mạng thôi...

Tô Mạt cố nén nước mắt, lập tức ngắt máy.

Cô không gọi điện nữa, điện thoại tự reo, ở đầu bên kia Lôi Viễn hỏi:

- Vừa rồi cô gọi tôi à? Có chuyện gì không?

Không kìm chế nổi, cô nấc lên nghẹn ngào.

Lôi Viễn vội nói:

- Đừng lo lắng, cô cứ từ từ nói...

Tô Mạt bế con đến khoa Ngoại đợi, nói nịnh bác sĩ vài câu để được khâu trước. Khi vẫn đang xếp hàng, Lôi Viễn đã tới, tay xách túi hồ sơ, có lẽ đang đi trên đường vội tới đây.

Anh ta chạy xuống nộp viện phí trước, chẳng bao lâu sau đã chạy lên, thấy mấy bác sĩ, y tá đang giữ đứa bé nhỏ xíu trên giường để khâu, con bé khóc đứt gan đứt ruột, Tô Mạt đứng ở cửa nhìn bức tường, nước mắt đầm đìa.

Lôi Viên bước tới nhìn đứa bé, bác sĩ nói với anh ta:

- Bố bé đừng qua đây, nhìn thấy lại xót xa, tốt nhất anh cứ đứng ra kia với vợ anh đi.

Lôi Viễn ngẩn người:

- Tôi không phải bố con bé. Để tôi bế nó cho mọi người khâu, đừng để nó khóc nữa, mẹ nó nghe được càng thêm đau lòng.

Anh ta ngồi lên giường, giữ chặt con bé trong lòng. Nói ra kể cũng lạ, con bé dần nín khóc, mắt tròn xoe, ngơ ngác nhìn anh ta. Lôi Viễn cũng không dám nhìn động tác tay của bác sĩ, bèn đưa mắt nhìn Tô Mạt đang đứng ở góc tường, anh ta cảm thấy từ mặt đến cổ cô đều trắng bệch, đôi vai gầy guộc, tấm lưng trông cực kì yếu ớt.

Chẳng bao lâu sau, nghe thấy bác sĩ nói:

- Xong rồi, đã khâu ba mũi.

Lôi Viễn nói:

- Con gái, đừng để lại sẹo nhé.

Bác sĩ bôi thuốc, đội mũ trùm đầu y tế cho đứa bé rồi đáp:

- Chắc chắn sẽ có một ít sẹo, lớn lên lấy tóc che đi là ổn thôi.

Lôi Viễn bế đứa bé đứng dậy, Tô Mạt định đón lấy con, lại thấy anh đưa tập hồ sơ cho mình:

- Cô cầm hộ tôi, để tôi bế cháu.

Tô Mạt cầm tay con nói vài câu, thấy trên ngực áo sơ mi và áo vest của anh ta có hai vết máu, vội nói:

- Ngại quá, lát nữa anh qua nhà tôi, tôi gột giúp anh.

Lôi Viễn vội nói:

- Không có gì, chuyện nhỏ.

Hai người bế đứa bé đi tiêm phòng uốn ván, không biết con bé mệt quá hay sao mà không khóc nữa, tay cầm cái bánh quy Lôi Viễn mua cho cắn mấy cái, chỉ vào anh ta bi bô gọi "bố".

Lôi Viễn khoái chí cười hì hì, vừa trêu con bé vừa hỏi Tô Mạt:

- Bé gái nhầm rồi, tôi với bố nó giống nhau lắm à?

Tô Mạt hơi ngượng ngùng:

- Không, có lẽ vì chiều cao tương đương nhau, lại đều đeo kính.

Khi họ bước ra khỏi bệnh viện đã là buổi chiều, Tô Mạt đứng ở cổng cảm ơn Lôi Viễn. Bên cạnh có người sập xe kêu "rầm" một tiếng, cô nhìn sang, thấy người đó, lòng bình tĩnh kì lạ.

Hôm nay là một ngày nắng đẹp, trời xanh thăm thẳm, không một gợn mây.

Thấy Đồng Thụy An tới gần, Tô Mạt lên tiếng giới thiệu:

- Đây là chồng cũ kể từ ngày hôm nay của tôi, Đồng Thụy An. - Cô chỉ vào Lôi Viễn, nói với Đồng Thụy An. - Đây là luật sư của tôi, chuyện thụ lí các vụ án li hôn, kinh nghiệm dày dạn.

Cuối cùng, cô nghiêm mặt nói với Đồng Thụy An:

- Anh muốn li hôn cũng được, nhưng tôi có điều kiện, đầu tiên con là của tôi, ngoài ra, căn hộ của chúng ta tính theo giá thị trường, tôi đưa anh hai mươi vạn, còn lại bốn mươi vạn thuộc về tôi. Hơn nữa, tiền nuôi con đến năm 18 tuổi, đề nghị anh đưa hết một lần. Nếu anh không làm được, tôi sẽ tới dằn vặt bố mẹ anh, tôi sẽ làm ầm lên cho cả trường biết, tôi nói được làm được, anh không cần mặt mũi nhưng bố mẹ anh vẫn còn lo cho thể diện của họ. Hoặc là, chúng ta gặp nhau trước. - Nội tâm cô không ngừng run rẩy, nhưng vẻ mặt lại cực kì bình tĩnh. - Nếu anh còn có vấn đề gì khác, có thể trực tiếp tới tìm luật sự của tôi, tôi không có thời gian tiếp anh.

Lôi Viễn một tay bế đứa bé, tay còn lại đưa danh thiếp ra, phối hợp rất nhịp nhàng.

Đồng Thụy An liếc nhìn tấm danh thiếp trên tay rồi lại đưa mắt nhìn mặt vợ.

Tô Mạt không nhìn anh ta, ngẩng cao đầu đi một mạch. Sau đó, Lôi Viễn khoái chí nói:

- Chị hai à, chị xem phim Hồng Kông nhiều quá rồi, bắt chước điệu bộ có tiền ra dáng lắm, được, sau này em xin cắp tráp theo hầu, làm chân sai vặt cho chị.

Tô Mạt chẳng nói chẳng rằng, cho đến khi đi tới một dải công viên trung tâm, phía sau một gốc cây to, cô khẽ níu cành cây, òa khóc.