Đừng Nhân Danh Tình Yêu - Chương 6 - Phần 5

Nghe cô nói xong, Lục Trình Vũ bất giác bật cười, không nói gì thêm.

Thấy anh lặng im không nói, Đồ Nhiễm buông một câu đầy cảm khái:

- Thực ra lấy một người như em, quả thật quá thiệt thòi cho anh rồi, công việc vốn đã bận, lại còn ép anh chăm lo cho gia đình. Ban đầu lẽ ra nên tìm một cô vợ là giáo viên hoặc nhân viên công sở sáng chín giờ làm, chiều năm giờ tan, được nghỉ đông, nghỉ hè, thì anh sẽ đỡ vất vả hơn nhiều.

Lục Trình Vũ thầm nghĩ, chẳng phải do cái tin nhắn kia gây họa hay sao.

Cô lại nói:

- Thực ra cách suy nghĩ này của anh cũng rất bình thường, nhưng theo kinh nghiệm của em, trong những người em đã gặp khi chạy nghiệp vụ thì tốt xấu là 50/50, không thể vì vài người không tốt mà phủ định sạch trơn công việc này. Hơn nữa trên đời này, ngoài đàn ông thì là đàn bà, bên cạnh mỗi người đều có người khác giới, đâu đâu chả có cám dỗ, chẳng lẽ không cho người ta ra khỏi nhà hay sao? Ví dụ như bệnh viện, bác sĩ và y tá cùng trực đêm rồi dính lấy nhau cũng không phải là không có, em không thể vì chuyện này mà bảo anh bỏ nghề đúng không. Còn cả phía trên khoa anh nữa, những mấy tầng phòng bệnh dành cho cán bộ cao cấp, mấy cô y tá cô nào cô nấy xinh như mộng, đàn ông bọn anh có phải vừa nhìn là đã muốn bổ nhào vào không? Chắc chắn là không đâu nhỉ, đa phần chỉ là nghĩ thầm trong lòng mà thôi.

Lục Trình Vũ gật đầu:

- Phải.

Đồ Nhiễm thở dài:

- Phải cái gì? Anh bổ nhào vào người ta à? Hay là cả ngày ấp ủ trong tim?

Mặt anh hết sức nghiêm túc:

- Ý anh là, mấy cô y tá ở tầng trên đúng là rất xinh đẹp.

Cô nhìn anh:

- Lục Trình Vũ, bây giờ em không đùa với anh, em đang nói chuyện nghiêm túc, chẳng phải anh nói giữa hai chúng ta thiếu sự tin tưởng sao? Em đang nghiêm túc bày tỏ lòng tin đối với anh, em cũng hi vọng anh có thể tin tưởng em, hiểu được thái độ của em đối với công việc, mong anh hợp tác có được không?

Lục Trình Vũ nhìn cô, rút một chiếc khăn giấy ra lau miệng:

- Đừng giận nữa, trên đời này phụ nữ xinh đẹp hơn em đâu có nhiều đến mức vô vàn?

Đồ Nhiễm vờ tức tối trừng mắt nhìn anh.

Anh đứng dậy, cho bát đũa vào chậu rửa rồi bước tới vỗ nhẹ lên đầu cô:

- Được rồi, anh biết rồi, cái đầu này của em suốt ngày băn khoăn, day dứt cái gì ở trong đó vậy? Nghĩ ngợi nhiều quá đi mất.

Cô hỏi:

- Anh đồng ý rồi?

Anh hỏi ngược lại cô:

- Anh đồng ý cái gì? Vẫn là câu nói đó, bây giờ không được đi nghiệp vụ, không được đi xã giao, nhất là mấy tháng này, nhất định không được dính đến rượu bia, thuốc lá, hút thuốc thụ động cũng không được.

Đồ Nhiễm thu dọn bát đũa:

- Biết rồi, ai khi không chạy đi xã giao làm gì, mệt chết đi được, nếu có thể tìm được công việc tốt hơn, em cũng chẳng làm nghề này.

Lục Trình Vũ đưa tay nhìn đồng hồ, ăn một bữa cơm hết hơn một tiếng đồng hồ, cả hai cứ nói qua nói lại cũng gần tới mười một giờ, anh giúp thu dọn bàn ăn rồi ra về.

Đồ Nhiễm tiễn anh ra cửa:

- Đã muộn thế này rồi, ngày mai đi thẳng tới chỗ làm không được sao?

Anh vừa thay giày vừa trả lời dứt khoát:

- Không được, ở đây chẳng làm được cái gì, lại còn bị em dày vò.

Nói đoạn đang định bước ra khỏi cửa, vạt áo bỗng bị kéo lại, anh xoay người nhìn cô, có phần đắc ý:

- Không nỡ xa anh à?

Cô buông tay, lùi về sau một bước.

Anh quay lại, tiện tay đóng cửa, cúi đầu giải thích:

- Anh định như thế này, năm sau anh thử thi phó chủ nhiệm xem thế nào, đến lúc đó tiền lương thu nhập gì đó có thể tăng lên, nếu tình hình tốt, chưa biết chừng có thể được bệnh viện tuyến dưới mời đi mổ thêm mấy ca, cũng kiếm thêm được chút tiền. Nuôi con thì chắc chắn chi phí sẽ tăng. Gần đây anh làm luận văn và biên soạn sách, đến lúc con ra đời, sợ là không có nhiều thời gian, chỉ có thể tranh thủ lúc này thôi.

Đồ Nhiễm nói nhỏ:

- Chả ai không nỡ xa anh cả, đi mau đi, đi kiếm tiền về đây cho em.

Anh cười cười, đưa tay lên vuốt má cô:

- Nếu anh ở đây lâu thêm một chút, buổi tối lại phải cho vào, ngày nào cũng có kế hoạch, nhiệm vụ định ra ngày hôm nay còn chưa hoàn thành.

Đồ Nhiễm đẩy anh ra khỏi cửa:

- Đi thôi, đi thôi, em phải đi nghỉ đây.

Anh đứng ở cửa, bỗng nắm tay cô xiết một lúc rồi buông ra:

- Nhớ khóa cửa cho chắc, cẩn thận một chút, có chuyện gì thì gọi điện cho anh.

Cô ừ:

- Anh cũng đừng thức khuya quá, không tốt cho sức khoẻ.

Anh nói:

- Anh đâu có ngủ giỏi như em, một đêm ngủ được năm, sáu tiếng là đủ rồi, sáng dậy còn có thể chạy thể dục. - Đi được mấy bước, thấy cô vẫn đứng ở cửa nhìn theo mình, anh lại xua tay với cô. - Vào nhà đi!

Hành lang cực kì yên tĩnh, trong ánh đèn phản chiếu, bầu trời ngoài cửa sổ trở nên xanh thẫm, một màu xanh sâu thẳm và xa xăm. Lục Trình Vũ bước tới, đứng cạnh cửa thang máy một lúc, cho tới khi nghe thấy tiếng cô khóa cửa trong nhà, anh mới đưa tay lên ấn nút xuống lầu.

Cửa thang máy lập tức mở ra, anh bước vào trong, một mình đứng trong không gian vắng lặng, lập tức cảm thấy toàn thân rã rời.

Xe chạy gần tới cầu dẫn sang đường chính, đêm khuya mà đường sá vẫn chưa thông, những dòng xe ngược xuôi co cụm thành hai luồng, vị trí trống là nơi đang thi công đường ngầm chạy qua sông Trường Giang. Ánh sáng dọc đường bố trí rất tốt, nhưng lại có người quen dùng đèn pha, chậm rãi từ xa chạy tới, khi hai xe đối đầu nhau, cực kì chói mắt.

Xe cộ không ngừng nổ máy, lại dần dần chạy đi.

Chiếc CD trong xe anh đã nghe đến thuộc lòng, chẳng chút hứng thú. Anh bật đài dò kênh buổi đêm, nhất thời đủ loại cảm xúc ập đến, quảng cáo chữa vô sinh hay quảng cáo nạo phá thai lũ lượt tuôn trào. Dò một vòng, cuối cùng dừng lại ở kênh âm nhạc, đang phát một bài hát anh thấy rất quen. Ca khúc được một giọng nữ mềm mại cất lên mượt mà, uyển chuyển, du dương vô ngần.

Bài hát được phát một nửa, mấy vị khách mời có máu văn chương và người dẫn chương trình bèn bắt đầu đĩnh đạc nói những lời tâm sự tự đáy lòng. Đêm khuya tĩnh mịch khiến khoảng cách giữa người với người rút ngắn tới mức bối rối, lời nói vừa cảm tính vừa không chút kiêng nể gì.

Cô gái khách mời hơn hai mươi tuổi úp mở kể lại chặng đường tình cảm của mình, cuối cùng đưa ra kết luận: "Đàn ông chững chạc, dễ dàng xem nhẹ tình yêu hơn phụ nữ bằng tuổi. Chàng trai mười tám một ngày gọi điện cho người yêu ba lần, người đàn ông hai tám ba ngày mới gọi điện một lần, cho nên "tình yêu chân chính" chỉ có khi còn trẻ."

Khách mời nam đứng tuổi cười: "Trên đời này làm gì có "tình yêu chân chính", tình yêu chỉ là cảm giác trong khoảnh khắc, khi thời gian bào mòn, tâm hồn trầm lắng, những nỗi đau và niềm vui trước đây sẽ dần phai nhạt. Đừng quá khát khao vẻ đẹp của tình yêu, cũng đừng quá phóng đại nỗi đau thất tình."

DJ[10] hỏi người nam trầm tĩnh: "Trong một mối tình đã qua, điều gì khiến anh có ấn tượng sâu sắc nhất?"

[10] Viết tắt của từ Disc Jockey, chỉ người chọn và chơi các đĩa nhạc cho khán thính giả. Ở đây nói tới radio DJ, tức là các DJ làm việc trong đài phát thanh, có nhiệm vụ chọn nhạc để phát kèm theo những lời giới thiệu hoặc bình luận.

Người khách mời trầm ngâm, cuối cùng buông một câu: "Áo quý do mới, người quý do cũ[11]". Buồn nỗi cố nhân mặc áo mới, theo chồng bỏ cuộc chơi."

[11] Câu thơ trong bài Cổ diễm ca (tác giả: Khuyết danh) - bản dịch của Điệp Luyến Hoa, nói về nỗi lòng của một người vợ bị bỏ rơi.

Khách mời nữ bổ sung: "Chính vì thế, tình yêu chỉ xảy ra khi tuổi còn trẻ."

Tiếng nói ngừng lại, âm nhạc vang lên, Lục Trình Vũ không nghe hết bài hát này, anh tắt radio đi.

Khi xe chạy tới dưới lầu, anh nhận được hai tin nhắn liên tiếp.

Một là của Đồ Nhiễm gửi tới: Về đến nhà chưa?

Một tin khác, rất dài, năm chữ cái xen lẫn trong vô số những dấu chấm lửng: Em sắp kết hôn rồi...

Hôn lễ của Lí Sơ Hạ chuẩn bị suốt hai tháng.

Về quá trình trắc trở nhiều tháng trước cô đã từ hôn, sau đó lại chọn được người hiền để đi tới hôn nhân, trong bệnh viên lưu truyền mấy phiên bản, nhưng hết thảy đều không có được lời giải thích hợp lí nhất. Phía đương sự luôn im hơi lặng tiếng, khiến cho những người nhiều chuyện càng cảm thấy ngứa ngáy, nhưng mọi người đều thống nhất rằng: Không phải người phụ nữ nào bước vào tuổi ba mươi cũng có điều kiện để bướng bỉnh, cũng không phải người phụ nữ nào cũng có vốn liếng như Lí Sơ Hạ.

Đồ Nhiễm biết được chuyện này là nhân dịp cô tới bệnh viên gặp khách hàng, cô khá thân với một chị bác sĩ khoa Chỉnh hình, đã chơi mấy ván mạt chược, ăn mấy bữa cơm với nhau, sau khi hiểu nhau thì chơi thân như bạn bè.

Chị bác sĩ đó đang đi thăm bệnh, thấy cô tới bèn cùng cô vào văn phòng nói chuyện.

Chị bác sĩ uống trà rồi nhổ bã trà vào thùng rác ở góc tường, luôn mồm ca thán với cô:

- Mệt chết đi được, không trực thì cũng phải đi kiểm tra phòng bệnh, nói là nghỉ ngơi làm việc theo giờ hành chính, nhưng ngày nào cũng phải chạy tới bệnh viên, tuần nào cũng làm đủ 50 tiếng không nghỉ, không có cuối tuần, không có ngày nghỉ, ngày lễ, lương thì không tăng, Luật Lao động đối với bọn chị là vô hiệu, còn không bằng công nhân nông thôn, họ còn được về quê ăn Tết...

- Vừa rồi gặp một ca ầm ĩ trong bệnh viện, dùng dằng ở đó nửa ngày trời, mình có lí cũng chẳng thể nào nói lại họ, kéo phóng viên báo đài đến thì lại hỏng chuyện, bây giờ quan hệ bác sĩ bệnh nhân là thế, chẳng có chuyện gì cũng có thể bới bèo ra bọ. Lần trước còn có người nhà bệnh nhân cầm máy ảnh chụp bọn chị, định là lúc nào tính sổ với bọn chị thì lôi ra dùng. Thói đời, loại người nào cũng có... Kiếp trước làm lắm chuyện xấu xa nên kiếp này mới phải làm cái nghề này, chị nhổ vào.

Đồ Nhiễm ngồi trước bàn của chị ấy cười, lật giở lịch trực ban trước mặt:

- Thiên thần áo trắng mà, phải có tinh thần hi sinh chứ.

Chị bác sĩ hỏi cô:

- Em xem hộ chị thứ Bảy này có xếp ca trực không?

Cô nhìn qua:

- Không ạ, làm giờ hành chính.

Chị bác sĩ lại kêu ca:

- Thứ Bảy có tiệc cưới, phải đi tiếp khách cho người ta, năm nay năm Heo vàng, thanh niên trẻ vội kết hôn cũng nhiều ra phết.

Đồ Nhiễm hỏi:

- Khoa chị ai kết hôn thế ạ, Tiểu Lưu à?

Chị bác sĩ lắc đầu:

- Khoa Nhi, con gái viện trưởng Lí.

Cô sững người:

- Lí Sơ Hạ? Chẳng phải cô ấy đã lấy chồng lâu rồi sao?

Chị bác sĩ cười:

- Em cũng biết chuyện này à? - Chị ấy hạ giọng. - Đại tiểu thư nghĩ mình điều kiện tốt, tiêu chuẩn cao, lần trước tìm được một nhân viên công vụ, cấp phó thành phố cơ đấy, tiếc là gần cưới lại huỷ, bây giờ chọn đông chọn tây được một anh chàng bên khoa Ngoại Tim mạch. Em nói xem cô ấy muốn tìm thì cũng nên tìm người khoa Chỉnh hình bọn chị chứ, đều vất vả như nhau, ít ra còn nhiều tiền hơn. Mấy chàng độc thân trong bệnh viện bọn chị đều mặc cho cô ta lựa chọn, dựa vào ông bố vợ tương lai như thế, ai mà không đồng ý? Chọn người khoa Ngoại tim mạch làm gì, vừa vất vả vừa bận rộn, ít hoa hồng, nhiều rủi ro... Theo chị, tốt nhất đừng có tìm bác sĩ, chẳng hiểu nghĩ thế nào nữa.

Chuyện chẳng liên quan đến mình, nhưng Đồ Nhiễm nghe mà tim đạp thình thịch, có phần không nắm được tình hình. Hồi trước cô còn tưởng Lí Sơ Hạ đã kết hôn từ dạo đó rồi, còn việc đưa thiếp mời tới dự hôn lễ, Lục Trình Vũ vẫn luôn không đề cập tới, cô cũng không hỏi, muốn hỏi cũng không biết bắt đầu như thế nào, nên cứ gác lại đó. Sau này cô có chút manh động, nhân lúc anh không để ý, bèn đem thiếp cưới của Lí Sơ Hạ nhét vào giữa một quyển sách y chuyên ngành dày cộp, bởi vì trên tấm thiếp đó có ảnh cưới của Lí Sơ Hạ. Nếu đã có ảnh cưới của người ta thì cũng không tiện vứt vào thùng rác cùng với đống báo cũ, nếu có người muốn thầm ngắm ảnh nhớ người, chắc chắn sẽ lật tung khắp nơi, nếu không tìm thấy, chưa biết chừng còn tới hỏi cô.

Nhưng bao nhiêu tháng nay, theo cô quan sát, cuốn sách đó dường như chưa từng có dấu vết bị giở ra. Vì thế cô cứ đoán mãi, tiệc cưới của mối tình đầu, rốt cuộc Lục Trình Vũ có tham dự không.

Chưa từng nghĩ tới, hôm nay lại có được câu trả lời ngoài dự kiến.

Đồ Nhiễm đứng dậy cáo từ, chị bác sĩ nhìn chằm chằm vào bụng cô:

- Lần sau tìm bọn chị hẹn ở ngoài cũng được. Có bầu rồi, không có việc gì thì đừng tới bệnh viện, nhiều bệnh truyền nhiễm.

Nói ra cũng thật trùng hợp, câu này hôm nay cũng có một người khác nói với cô.

Trước khi tới bệnh viện Đồ Nhiễm tới siêu thị mua một ít đồ, lúc ra ngoài, trời đổ mưa.

Trời cuối thu, mưa rả rích mấy ngày liền, may mà cô có mang theo ô. Siêu thị cách bệnh viện khoảng hai mươi phút đi bộ, nếu đi xuyên qua con ngõ bên cạnh thì gần hơn một chút. Mới đi ra sau phố, một chiếc xe lướt vèo qua bên cạnh, làm bùn đất bên đường bắn tung tóe lên ống quần cô. Cô cúi xuống phủi ống quần, gió to thổi lật tung chiếc ô trong tay khiến cô bị ướt. Cô đưa tay sửa lại ô.

Một chiếc Toyota từ phía sau trờ tới, từ từ dừng lại.

Thoạt đầu cô không để ý, chủ nhân chiếc xe đó khẽ bấm còi. Cô nhìn vào trong, Lí Sơ Hạ hạ kính xe xuống.

- Tôi thấy ai giống chị mà. - Cô ấy nói. - Mưa hơi to, nếu chị tới bệnh viện, tôi có thể chở chị đi.

Đồ Nhiễm không nghĩ ngợi nhiều, nói cảm ơn rồi mở cửa xe ngồi vào trong, mang theo hơi ẩm từ bên ngoài.

Bầu không khí bối rối và gượng gạo lại ùa đến, Lí Sơ Hạ rõ ràng là không thoải mái lắm, còn Đồ Nhiễm lại dựa trên lưng ghế như không có chuyện gì xảy ra, ít nhất trông cô cũng như không có chuyện gì.

Trong xe vang lên một ca khúc du dương, khúc nhạc dạo với tiếng sóng biển vỗ về bờ cát và tiếng mưa gió lao xao ngoài cửa sổ thật hợp tình hợp cảnh. Đồ Nhiễm cười cười:

- Bài hát này hay quá.

Lí Sơ Hạ cười rất nhẹ:

- Vậy sao? - Cô ta liếc nhìn cái bụng hơi nhô lên của Đồ Nhiễm, cuối cùng cũng nói. - Chúc mừng chị, được năm tháng rồi nhỉ?

- Ừ, sắp sáu tháng rồi.

Lí Sơ Hạ im lặng một lúc rồi mới nói:

- Chị đi khám thai à?

Cô trả lời qua loa:

- Không, đi làm chút việc, tiện thể đến xem Lục Trình Vũ đang bận gì.

Lí Sơ Hạ ừ một tiếng như có như không.

Thấy cô ta không nói gì, Đồ Nhiễm lại lặng lẽ nghe nhạc, bài hát này hình như bật đi bật lại rất nhiều lần, cô cảm thấy kì lạ:

- Hình như cả đĩa này chỉ có một bài này thôi.

Lí Sơ Hạ lại ừ một tiếng, sau đó mới nói:

- Bây giờ đang mùa cúm, chị ít tới những chỗ như bệnh viện thôi.

Đồ Nhiễm cười cười, nói một cách nghiêm túc:

- Cảm ơn cô. Nhưng chuyện công việc, có lúc thật sự không thể theo ý mình.

Lí Sơ Hạ không nói gì, Đồ Nhiễm lại tiếp tục nghe nhạc, nghe đi nghe lại thật sự chỉ có mỗi bài hát này.

Có lẽ chuyện tình cảm, cũng có lúc thật sự không thể theo lòng mình.

Đồ Nhiễm tới tìm Lục Trình Vũ, đúng lúc anh có ca mổ, bận tới nỗi chẳng nói được mấy câu, cô quay về, anh lại hỏi cô đi đâu, cô chỉ nói tới chỗ Chu Tiểu Toàn chơi. Anh cũng không hỏi thêm gì nữa, chỉ bảo cô về sớm, bây giờ trời tối sớm, đi đường phải chú ý an toàn.

Đồ Nhiễm miệng thì đồng ý, nhưng lại về căn nhà nhỏ trước để dọn dẹp một hồi, trong nhà trông khá hơn một chút. Thời gian này, nhân lúc vẫn có thể dùng chút sức tàn chạy loanh quanh, cô cố gắng tới thường xuyên hơn, giúp anh nấu nướng, quét dọn, hoặc thỉnh thoảng ngủ lại.

Hễ thấy cô dọn dẹp là anh lại cau mày.

- Em quét đến thế nào thì cũng không đạt tiêu chuẩn của anh đâu, anh muốn không phải là vệ sinh, mà là vô trùng.

Cô nói anh bị bệnh sạch sẽ đến mức biến thái.

Anh không đồng tình:

- Em không thấy một vị bác sĩ trong khoa anh à, mở cửa không dùng tay chỉ dùng chân, mà còn chỉ chạm bằng gót giày thôi đấy.

Nhưng với đãi ngộ không cần phải đi qua sông mà vẫn có cơm ăn này, anh lại hưởng thụ rất sung sướng, cũng không cảm thấy cô phải vất vả đến mức nào hoặc mấy món ăn đó đều tồn vong vùng vi khuẩn.

Tất bật làm một núi việc xong, Đồ Nhiễm dán một tờ giấy trên tủ lạnh, viết trong tủ lạnh có những món gì, nhắc nhở anh ăn cho nhanh đừng để quá hạn. Viết tới viết lui, mảnh giấy chi chít chữ, lại lo anh đọc lướt nên cô đành phải viết riêng ra, đánh số trên mỗi trang giấy, ở phía cuối lại viết thêm câu chuyển ý, ví dụ như xem tờ giấy số 2, 3, 4 v.v... để biết thêm chi tiết. Cô biết anh nhất định sẽ mở tủ lạnh, bởi vì trong đó có bia và nước khoáng lạnh, anh thích uống những thứ lạnh toát.

Cô không phát hiện ra dấu vết của đầu lọc thuốc hay tàn thuốc trong nhà, đây là chuyện tốt.