Ngân Câu Đổ Phường - Hồi 10 - Phần 2

Lục Tiểu Phụng trước giờ chưa từng thẳng thừng khiêu khích ai như vậy, thái độ của chàng tuy bình tĩnh như bàn thạch, nhưng đó là một sự bình tĩnh đáng sợ hơn cả sự phẫn nộ. Khi con người giận đến cực điểm đôi khi lại trở nên bình tĩnh khác thường.

Hàn Mai lão nét mặt hầm hầm, mặt lão trắng bệch, đến môi cũng trắng bệch. Từ trước đến nay chưa có ai dám khiêu khích lão như thế. Lão không sợ người trẻ tuổi trước mặt, từ trước đến nay lão chưa hề sợ ai, nhưng trong một giây thoáng qua, lão bỗng cảm thấy hồi hộp lạ thường, đến độ hơi thở muốn ngừng lại. Bởi vì trước nay lão chỉ chiếm thượng phong, lão quen dùng danh tiếng và địa vị của mình đi trấn áp người khác, nhưng nay là lần đầu tiên lão cảm thấy được áp lực của người khác.

Lục Tiểu Phụng lại hỏi:

- Lão muốn xem chăng?

Hàn Mai lão chưa kịp trả lời, Thanh Trúc lão bỗng lên tiếng:

- Lão ấy không muốn đâu!

Cô Tùng lão lập tức tiếp lời:

- Lão ấy chỉ muốn nhìn thấy La Sát bài, ta cũng thế.

Cô Tùng lão đứng chắn ngang trước mặt Lục Tiểu Phụng, để Thanh Trúc lão kéo Hàn Mai lão đi, rồi từ từ nói tiếp:

- Bởi vậy ngươi tuyệt đối không thể để chúng ta thất vọng.

Cô Tùng lão không quay lưng, mặt đối diện Lục Tiểu Phụng bước lui dần, sau đó lão khoác ống tay áo một cái, lướt nhẹ đi mất.

Lục Tiểu Phụng đứng bất động, không rượt theo cản trở. Một lúc sau chàng thở ra một hơi, bỗng có cảm tưởng mình đã nhún nhường quá lâu đối với ba lão già này, bây giờ đến lúc họ nhường một bước.

Đây là lần đầu chàng phản công lại, tuy không hề xuất thủ nhưng kể như cũng có thắng lợi. Nhưng chàng cũng biết họ không đi xa, nếu họ lại đến nữa thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì?

Lục Tiểu Phụng không nghĩ tiếp nữa. Lửa vẫn chưa tắt, bây giờ chàng lo chữa lửa trước, những câu hỏi kia chờ lúc khác suy nghĩ.

Lục Tiểu Phụng xăn tay áo xông vào sát đám cháy, giành lấy một thùng nước từ tay một người, nhảy lên bờ tường tạt nước xuống dập tắt lửa. Động tác của chàng dĩ nhiên mau hơn người khác rất nhiều, sức một mình chàng ít nhất cũng bằng năm người khác. Tuy nhiên bên cạnh chàng còn có một người động tác cũng nhanh nhẹn không kém chàng, thậm chí còn gắng sức hơn, có một lần người này nhảy lên một phần tường đã bị lửa đốt cháy sắp sụp, suýt chút đã ngã vào hỏa lò.

Băng tuyết bị tan, thấm ướt những cây gỗ đương cháy, cộng thêm sức của mọi người đồng tâm hiệp lực chữa cháy, ngọn lửa cuối cùng bị dập tắt.

Lục Tiểu Phụng thở phào, dùng tay áo lau mồ hôi, trong lòng cảm thấy đã lâu chưa được thoải mái như lúc này. Người bên cạnh vừa thở vừa cười nói:

- Huynh đài xách tổng cộng là bảy mươi ba thùng nước, tại hạ chỉ thua huynh sáu thùng.

Lục Tiểu Phụng ngửng đầu lên, mới biết người bên cạnh cùng chung vai chữa lửa với chàng, chính là Hắc Huyền Đàn Triệu Quân Võ.

Triệu Quân Võ cười sảng khoái:

- Lúc nãy tại hạ muốn tông đầu vào tường chết cho rồi, nhưng bây giờ lại muốn sống thêm vài năm nữa, càng lâu càng tốt!

Lục Tiểu Phụng mỉm cười, không hỏi tại sao vì chàng đã biết câu trả lời. Nếu mình cảm thấy mình là người hữu dụng cho người khác, thì đâu còn muốn chết làm gì, bởi vì cuộc sống của mình đã có giá trị, nên mình mới cảm thấy sinh mạng của mình đáng quý. Nếu mình chịu giúp người khác thì mình chắc chắn là một người hữu dụng.

Lục Tiểu Phụng mỉm cười vỗ vai Triệu Quân Võ:

- Tại hạ biết Triệu huynh lúc nãy gắng sức hơn ai cả, lúc huynh đánh tại hạ mà cũng dốc toàn lực như khi chữa lửa, thì chắc tại hạ chịu không nổi mấy chưởng của huynh rồi!

Triệu Quân Võ đỏ mặt:

- Tại hạ đánh người chắc chắn không xài hết sức, vì đánh người không phải là một chuyện thoải mái, mà tại hạ lại sợ đau tay!

Cả hai người cùng phá cười lớn. Sau đó cả hai mới để ý thấy những người chung quanh cũng nhìn họ cười, trong mắt những người này chứa đầy niềm cảm kích và kính phục. Một cô bé tóc thắt thành hai bím dài, bỗng chạy đến nắm lấy tay hai người, để vào lòng bàn tay mỗi người một viên kẹo, mặt đỏ hồng nói:

- Kẹo này là thứ cháu thích ăn nhất, nhưng cháu nhường lại cho hai thúc thúc, vì hai thúc thúc là người tốt bụng, mai mốt cháu lớn lên cũng sẽ noi gương các thúc thúc, nhà người ta bị cháy, cháu cũng sẽ đi giúp chữa cháy.

Lục Tiểu Phụng xoa đầu cô bé, muốn nói nhưng chợt cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Triệu Quân Võ nhìn cô bé, nước mắt chực rơi xuống, y cảm thấy nếu lúc nãy lỡ bị lửa thiêu chết cũng xứng đáng.

Ngay lúc đó, bỗng có một cái đầu đen nhỏ từ trong một ống cống thoát nước giơ bẩn chật hẹp ở bên cạnh chui ra, chỉ vào Lục Tiểu Phụng lớn tiếng nói:

- Thúc thúc không phải người tốt, thúc thúc gạt con, a di không có cho kẹo cho con ăn.

Một bóng nhỏ thó đen thui từ trong rãnh thoát nước chui ra, thì ra là thằng nhỏ ngố. Nó không chết, có thể không phải là may, chỉ vì nó ngớ ngẩn, chứ chẳng ai khác chịu chui vào ống cống dơ bẩn để trốn. Tuy nhiên nó có mắt, mà lúc nãy nó có mặt trong phòng Trần Tịnh Tịnh, bây giờ kể như nó là người duy nhất có thể kể lại chuyện gì xảy ra lúc ấy!

Lục Tiểu Phụng mắt sáng rực lên, lập tức bước ra đón, đứa nhỏ này không chắc có thể miêu tả hung thủ, nhưng chàng vẫn hi vọng.

Đột nhiên trong đám đông có người la lớn:

- Hắn tuy giúp chữa cháy, nhưng người phóng hỏa cũng là hắn, mọi người đừng để bị hắn gạt.

Có vài người la lên nhào đến đánh Lục Tiểu Phụng, làm loạn cả lên. Tuy rằng có người không tin, nhưng cũng có người hoài nghi, những khổ chủ nhà bị cháy rụi, càng không phân rõ trắng đen, cũng nhào đến níu kéo Lục Tiểu Phụng. Bọn họ vốn là những người đầu óc đơn giản không suy nghĩ nhiều, thấy nhà mình bị cháy tiêu tan, đã tức đỏ cả mắt chỉ muốn kiếm người thí mạng.

Lục Tiểu Phụng không trách họ, càng không muốn động thủ với họ, rất may có Triệu Quân Võ bên cạnh đón đỡ. Tuy bị trúng mấy đấm, nhưng chàng rốt cuộc cũng xông ra được, nhưng thằng nhỏ kia đã biến đâu mất.

Bên cạnh rãnh thoát nước hãy còn vài dấu chân ướt, đống tro tàn vẫn còn bốc khói. Lục Tiểu Phụng nghiến răng, bỗng xông vào bãi đất đã cháy.

Đám thủ hạ của Triệu Quân Võ cũng đã đến trấn áp đám người muốn nổi loạn. Triệu Quân Võ dùng danh tiếng của mình để đảm bảo là Lục Tiểu Phụng lúc nãy vẫn đi cùng với y, không phải là hung thủ.

Mọi náo động lắng xuống, y mới hỏi lúc nãy ai là kẻ phát ngôn đầu tiên thì chẳng ai biết cả.

Lúc này Lục Tiểu Phụng vẫn còn lưu lại trong bãi đất đã cháy, chẳng ai biết chàng đi tìm cái gì?

Sau khi rời khỏi nơi phát hỏa, Triệu Quân Võ không dằn được lên tiếng hỏi:

- Lúc nãy huynh đi tìm gì vậy?

Lục Tiểu Phụng không đáp. Trong mắt chàng có ánh kỳ dị, không biết chàng đang suy nghĩ về một nan đề, hay đã tìm ra câu trả lời rồi.

Triệu Quân Võ không hỏi nữa, y cũng suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Lúc nãy kẻ vu oan cho huynh nhất định là kẻ phóng hỏa, muốn mượn huynh gánh tội cho hắn!

Lục Tiểu Phụng im lặng khá lâu, mới từ từ nói:

- Bọn họ không phải muốn giá họa cho tại hạ, mà là để bịt miệng.

Triệu Quân Võ hỏi:

- Bịt miệng ai? Bịt miệng thằng nhỏ ngố từ trong cống chui ra hay sao?

Lục Tiểu Phụng gật đầu.

Triệu Quân Võ nhíu mày:

- Nó ngớ ngẩn ngu đần như vậy, có biết gì đâu?

Lục Tiểu Phụng than dài:

- Bọn họ đúng ra không cần phải làm như vậy.

Triệu Quân Võ cũng than:

- Dù sao, chuyện đã qua rồi, chúng ta đi uống rượu cho thống khoái.

- Triệu huynh muốn rủ tại hạ uống rượu, chỉ sợ phải chờ một thời gian.

- Tại sao vậy huynh?

Lục Tiểu Phụng nắm chặt hai tay, từ từ đáp:

- Không tìm ra Phi Thiên Ngọc Hổ, thì từ nay tại hạ sẽ không uống một giọt rượu nữa.

- Tại hạ giúp gì cho huynh được chăng?

- Được chứ!

- Huynh cứ nói.

Lục Tiểu Phụng đáp:

- Chuyện này chắc Triệu huynh rành hơn tại hạ...

Chàng bỗng hạ thấp giọng như sợ có người nghe được, vì chàng đã phát hiện ra thế lực và tai mắt của Phi Thiên Ngọc Hổ đáng sợ hơn chàng nghĩ nhiều.

Chờ chàng nói xong, Triệu Quân Võ lập tức nói:

- Chuyện này tại hạ nhất định sẽ giúp huynh, có tin tức rồi, tại hạ làm sao thông báo cho huynh?

- Triệu huynh đã đến sòng bạc Ngân Câu đánh bạc bao giờ chưa?

Triệu Quân Võ cười đáp:

- Chẳng những đã đến nơi đó, mà còn đánh với lão rậm râu ấy mấy lần, ăn được của lão mấy trăm lượng bạc!

- Nửa tháng sau, chúng ta gặp mặt tại nơi đó, ai đến trước thì chờ, không gặp không về!

Triệu Quân Võ nhìn Lục Tiểu Phụng, bỗng nói:

- Cảm ơn huynh!

Lục Tiểu Phụng cười nói:

- Triệu huynh giúp tại hạ, tại hạ còn chưa cảm ơn, sao huynh lại cảm ơn tại hạ?

- Thì bởi vì huynh không cảm ơn tại hạ, nên tại hạ mới cảm ơn huynh!

- Là thế nào?

Ánh mắt Triệu Quân Võ sáng lên:

- Vì tại hạ biết huynh nhất định xem tại hạ là bằng hữu.

Bằng hữu! Hai chữ này thật sáng, thật đẹp!

Lục Tiểu Phụng được người ngưỡng mộ tôn kính, vì chàng có tấm lòng nhẫn nại và nhân ái, đó chính là sức thu phục nhân tâm đích thực, chứ chẳng phải bạo lực của võ công. Muốn làm điều này không phải dễ, ngoài tấm lòng rộng rãi, còn cần phải có rất nhiều can đảm!

***

Trong phòng bày biện thanh nhã tươm tất, khổ giấy trên cửa sổ mới được thay mang màu trắng tinh.

Bên ngoài khí trời trong sáng, ánh nắng chan hòa, trên song cửa có để chậu thủy tiên và hoa mai. Đinh Hương Di đã ngồi dậy được, trên gương mặt trắng bệch của nàng đã có sắc hồng, tựa như một nụ hoa khô héo bỗng hồi sinh.

Nhìn thấy Hương Di như thế, Lục Tiểu Phụng cũng cảm thấy dễ chịu hơn mấy ngày trước.

- Ta đã hứa với cô, nhất định ta sẽ trở lại thăm cô.

Trên mặt Đinh Hương Di hiện ra nụ cười dịu dàng:

- Em biết! Em biết chàng nhất định sẽ trở lại!

Nàng ngồi tựa đầu giường, trên giường trải chăn mới. Nàng mặc một chiếc áo rộng trông ấm áp, vạt áo rất dài, ống tay áo cũng rất dài, che đi phần chân tay bị cụt. Ánh dương quang xuyên qua lớp giấy trắng tinh trên khung cửa sổ soi sáng trong phòng, nhìn Hương Di vẫn đẹp như thuở nào.

Lục Tiểu Phụng mỉm cười:

- Ta có đem một vật đến cho cô xem!

Ánh mắt Đinh Hương Di sáng lên, nàng thất thanh kêu lên:

- La Sát bài?

Lục Tiểu Phụng gật đầu:

- Ta hứa với cô chuyện gì, nhất định phải làm được, không hề gạt cô!

Đinh Hương Di chớp chớp mắt hỏi:

- Chẳng lẽ em lại dối gạt chàng?

Lục Tiểu Phụng kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, nói:

- Cô nói với ta là Trần Tịnh Tịnh là bạn tốt của cô, ta có thể tin cô ấy được!

Đinh Hương Di thừa nhận.

- Cô ấy có thực là bạn tốt của cô chăng? Cô thật sự tin cô ấy sao?

Đinh Hương Di quay mặt đi tránh ánh mắt của Lục Tiểu Phụng, hơi thở bỗng trở nên gấp rút, dường như nàng đang cố gắng khống chế chính mình, qua một lúc lâu sau, nàng như không dằn được nên lên tiếng:

- Trần Tịnh Tịnh là một con điếm!

Lục Tiểu Phụng cười nói:

- Thế mà cô bảo ta đi tin lời một người như vậy!

Đinh Hương Di quay mặt lại cười gượng:

- Vì em là nữ nhân, nữ nhân thường nhờ nam nhân đi làm những chuyện chính họ không muốn làm!

Lý do này thật không đúng lắm, nhưng Lục Tiểu Phụng xem ra thỏa mãn với cách giải thích này.

Chàng cho rằng bảo nữ nhân nói lý, cũng khó như bắt con lạc đà chui qua lỗ kim.

Đinh Hương Di vụt hỏi:

- Trần Tịnh Tịnh phải chăng đã chết?

Lục Tiểu Phụng đáp:

- Phải!

Đinh Hương Di thở ra nhè nhẹ, trên mặt có vẻ như vừa nhổ ra một bãi đàm.

Lục Tiểu Phụng nhìn nàng, bỗng hỏi:

- Làm sao cô biết cô ấy đã chết?

Đinh Hương Di lại quay mặt đi, ho nhẹ hai tiếng, từ từ đáp:

- Em không biết chuyện đó, chỉ đoán thế thôi.

- Tại sao cô lại đoán như vậy?

- Lúc nãy chàng hỏi về Trần Tịnh Tịnh như thế, đủ chứng tỏ cô ấy nhất định đã làm chuyện không phải với chàng, người đối với chàng không phải hẳn chẳng sống lâu được!

Lối giải thích này cũng không ổn, nhưng Lục Tiểu Phụng không hỏi gì thêm.

- Dù sao thì ta cũng lấy lại được La Sát bài, kể như không phí công chuyến đi này!

Nghe đến ba chữ La Sát bài, mắt Đinh Hương Di sáng ngời, nàng nhìn Lục Tiểu Phụng đưa tay vào trong áo lấy ra miếng ngọc bài, mắt nàng bỗng rơi lệ.

Lục Tiểu Phụng rất hiểu tâm tình của Hương Di lúc này. Vì miếng ngọc bài này, nàng không còn nhà ở, thân thể trở thành tàn phế, đánh mất hạnh phúc một đời. Miếng ngọc bài này dù là một bảo vật vô giá, nhưng cái giá của hạnh phúc lại càng không thể so sánh được. Những chuyện nàng đã làm có đáng chăng? Bây giờ có phải nàng đã hối hận?

Lục Tiểu Phụng bất giác than thành tiếng:

- Nếu vật này là của ta, ta nhất định sẽ tặng cho cô, nhưng bây giờ...

Đinh Hương Di ngắt lời Lục Tiểu Phụng:

- Em hiểu ý chàng, chàng không cần giải thích, bây giờ chàng có cho em thì cũng vô dụng thôi, em đâu còn xài nó được nữa!

Nước mắt nàng tuôn rơi, nàng nói tiếp:

- Bây giờ em chỉ ước được ngắm, được sờ miếng ngọc bài thì trong lòng đã mãn nguyện lắm rồi!

Lục Tiểu Phụng cũng hiểu cảm giác này, chàng lập tức đưa La Sát bài ra. Vẻ mặt Đinh Hương Di càng thêm phần đau khổ, nàng không có bàn tay nên không thể đưa tay đón lấy. Nàng đã không tiếc, hi sinh mọi thứ để có được La Sát bài, bây giờ tuy miếng ngọc bài nằm trước mặt, nàng cũng không có cách gì cầm lấy nó.

Lục Tiểu Phụng ngần ngại nói:

- Ta để ngọc bài trên người cô nhé, ít ra cô có thể ngắm nó rõ hơn!

Đinh Hương Di gật đầu, nhìn Lục Tiểu Phụng để ngọc bài trên ngực nàng, đôi mắt đẫm lệ chợt lộ vẻ gì không diễn tả được, không rõ là cảm kích? An ủi? Hay bi thương?

Ánh nắng tràn qua cửa chiếu trên ngọc bài, ánh ngọc dịu êm, như tỏa hơi ấm. Đinh Hương Di cúi đầu xuống đặt môi hôn nhẹ ngọc bài, nhẹ như chiếc hôn đầu tiên của người tình.

- Cảm ơn chàng, cảm ơn...

Nàng không ngớt lập đi lập lại câu nói, nàng dùng hai cổ tay cụt đưa ngọc bài lên áp sát vào mặt.

Lục Tiểu Phụng không nỡ nhìn Đinh Hương Di, chàng còn nhớ bàn tay của nàng nhu nhuyển rất đẹp, móng tay thường sơn màu hoa hồng nhạt, nên nhìn cả bàn tay nàng tựa như nụ hoa hồng đương nở. Nhưng bây giờ nụ hồng đã bị cắt ngang một cách tàn nhẫn, chỉ còn lại cành trơ trụi.

Nụ hồng bị ngắt đi, sang năm còn mọc lại được, còn đôi tay của nàng...

Lục Tiểu Phụng đứng dậy quay lưng, bỗng nghe "phóc" một tiếng, một vật xuyên lủng giấy cửa sổ, bay ra ngoài, lại nghe "thịch" một tiếng, một vật từ ngoài xuyên cửa bay vào. Chàng lập tức quay lại, miếng ngọc bài trong đôi cổ tay cụt của Đinh Hương Di đã biến mất, trên ngực nàng chảy ra một dòng máu tươi. Gò má hồng hào của nàng đã trở nên trắng bệch, mắt và khóe miệng nàng nhấp nháy, trông nửa như đang cười, nửa như đang khóc. Nếu là đang cười, thì nụ cười của nàng thật là thê lương, tuyệt vọng.

Đinh Hương Di nhìn Lục Tiểu Phụng, đôi mắt sáng đã biến thành mờ đục, nàng cố sức nói:

- Sao... sao chàng không đuổi theo?

Lục Tiểu Phụng lắc đầu, trên mặt đầy vẻ tội nghiệp và thông cảm, chẳng có vẻ kinh ngạc hay giận dữ gì cả. Dường như chàng đã liệu trước Đinh Hương Di sẽ làm như vậy, qua một lúc lâu chàng mới buồn bã hỏi:

- Cô lại bị người gạt nữa phải chăng?

Tiếng nói của Đinh Hương Di rất yếu:

- Em lừa dối chàng, rồi đến hắn lừa dối em, mỗi người chúng ta hình như đều bị kẻ khác lường gạt, chàng thấy đúng không? Đúng không?...

Tiếng nói của nàng rất nhẹ, rất chậm, giọng nói bình thản, không còn đau khổ nữa. Ngay phút lâm chung, nàng bỗng hiểu được một triết lý vừa phức tạp, vừa đơn giản, là cuộc sống con người vốn là như thế.

Tại sao con người thường phải đến lúc sau cùng, mới thấu hiểu được những chuyện mà đúng ra họ phải hiểu từ trước?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này