Đêm thao thức - Chương 27 - 28

Hai mươi bảy

Hoyt kiểm tra đồng hồ đeo tay theo đúng kiểu như một thói quen bồn chồn một nghìn lần một ngày. Cử chỉ nhỏ bé ấy không khi nào là không khiến Ryland phát bự

“Tôi đã sắp xếp cho ông đưa ra thông cáo ngắn gọn với vài kênh truyền thông được lựa chọn ngay sau khi tang lễ kết thúc, thưa ông.” Hoyt trao cho Ryland một bìa hồ sơ. “Tôi cũng đã cho hủy bữa trưa bàn công việc hôm nay lẫn bữa tối gây quỹ, nhưng ngày mai chúng ta lại quay về lịch làm việc như thường lệ.”

Ryland mở bìa hồ sơ ra đọc thông cáo. Lời yêu cầu mọi người tôn trọng sự riêng tư của một người cha đang đau khổ và lời hứa sẽ đề xuất dự luật gây thêm quỹ cho công tác nghiên cứu sức khỏe tâm thần là chính xác những gì gã đang mong đợi.

Ryland gấp bìa hồ sơ lại rồi nhìn sang Alexa. Cô ta ngồi đối diện gã, trông yêu kiều và ấn tượng trong bộ vest đen kín cổng cao tường được cắt may vừa vặn và chiếc mũ có mạng che mặt. Hôm nay cô ta sẽ rất ăn ảnh, như cô ta muôn đời vẫn thế, Ryland thầm nghĩ.

Trong những năm qua Pamela đã rất hữu ích cho những chiến dịch của gã, nhưng một ứng viên tranh cử tổng thống cần phải có một người vợ. Cử tri sẽ không bao giờ bỏ phiếu cho một người đàn ông không lập gia đình được vào Nhà Trắng.

“Anh sẽ cần em đứng bên cạnh anh khi anh đối mặt với đám phóng viên sáng hôm nay,” Ryland bảo Alexa.

“Tất nhiên rồi.” Alexa khoanh hai bàn tay đeo găng vào lòng.

Ryland quay sang Hoyt. “Có hậu quả nào từ câu chuyện trên tờ Glaston Cove Beacon không vậy?”

“Chẳng có gì mà chúng ta không thể dễ dàng chống chế với lời tuyên bố của ông sáng nay.” Hoyt lại liếc nhìn đồng hồ. “Đúng là tờ Beacon có nói xa gần đến một cuộc điều tra, nhưng mà...”

“Vớ vẩn,” Ryland nạt lại. “McPherson chẳng tiến hành cuộc điều tra nào sất. Tôi đã nói rất rõ rằng tôi không muốn có cuộc điều tra nào cả.”

“Vâng, tôi biết, thưa ông, nhưng tôi e là tờ Beacon ám chỉ rằng có vài nghi vấn về cái chết của Pamela đang được chính quyền địa phương xem xét, hay là những lời lẽ tương tự.” Hoyt liếc sang bìa hồ sơ. “Tin tốt lành là chẳng ai đọc cái tờ giẻ rách ấy cả. Sẽ chẳng có vấn đề gì đâu.”

“Tốt hơn là không để cho có vấn đề gì cả,” Ryland làu bàu.

Với lại xét theo mọi khả năng thì sẽ chẳng có vấn đề gì thật, mặc cho Irene Stenson có can dự vào, Ryland tự nhủ. Sam McPherson hiểu rằng bổn phận của hắn ta là phải giữ cho mọi chuyện im hơi lặng tiếng.

Không có gì sánh bằng việc sở hữu cả một thị trấn, bao gồm tay cảnh sát trưởng, Ryland thầm nghĩ. Dunsley là một đốm nhỏ xíu tẻ ngắt trên bản đồ, nhưng cũng phải thú nhận rằng đôi khi nơi này cũng có cái ích của nó.

Chiếc limo trờ tới rồi dừng lại trước nhà nguyện cử hành tang lễ. Ryland đưa mắt quan sát qua cửa xe dán kính tối màu. Gã thấy nhẹ người khi chỉ có vài xe của các hãng truyền thông.

“Em không thấy dấu hiệu gì của Irene Stenson,” Alexa lên tiếng, giọng nhẹ nhõm. “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mà Ryland. Đừng lo lắng nữa. Ngay khi tang lễ hoàn tất, đám báo chí sẽ chẳng thấy hứng thú gì với bi kịch này nữa đâu.”

“Tôi đồng ý,” Hoyt thêm vào. “Mọi chuyện đang trong tầm kiểm soát, thưa ông.”

“Cha anh đang ở đây,” Alexa thông báo. “Ông ấy vừa đi vào nhà nguyện kìa.”

“Chuyến bay của ông Webb từ Phoenix đã đến đúng giờ,” Hoyt bảo. “Hồi nãy tôi đã kiểm tra.”

Ryland nhln theo cha mình, dáng hình nổi bật trong bộ vest xám, đang tiến vào nhà nguyện.

Một cảm giác lẫn lộn biến chuyển giữa giận dữ, oán hờn và, phải, nỗi sợ hãi xa xưa nhộn nhạo trong gã, cái độc chất quen thuộc mà gã luôn phải trải qua mỗi khi Victor Webb ở gần. Gả không nhớ nổi có lần nào mà gã không cảm thấy áp lực dữ dội phải sống xứng đáng như cha mình yêu cầu và kỳ vọng. Chẳng có gì là đạt yêu cầu đối với lão già khốn nạn này cả.

Victor trở về Phoenix sớm chừng nào tốt chừng nấy, Ryland tự nhủ. Dù có xảy ra chuyện gì, gã cũng phải đảm bảo rằng lão già chó đẻ ấy không phát hiện ra vụ tống tiền. Victor sẽ nổi đóa lên, mà khi lão đã nổi đóa thì cái giá phải trả sẽ vô chừng.

Ngón tay Ryland bấu chặt bìa hồ sơ. Gã phải tìm cho ra kẻ tống tiền và trừ khử hắn ngay trước khi cha mình biết được chuyện gì đang xảy ra. Còn hiện tại gã chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài tiếp tục trả tiền vào cái tài khoản nước ngoài bí ẩn kia.

Nhưng có một điều gã rất rõ. Khi rốt cuộc gã cũng tìm ra kẻ tống tiền thì thằng khốn kiếp đó sẽ chết ngắc. Hoặc con khốn kiếp đó sẽ chết ngắc.

Ryland quan sát Victor biến mất vào trong nhà nguyện. Gã nhớ lại, bao nhiêu năm qua đã có những cái chết thật thuận thời: vợ gã, vợ chồng Stenson và giờ là Pamela. Mỗi một thảm kịch đều đã giúp gã giải quyết một tình huống có khả năng gây khó dễ. Sao lại không có thêm một cái chết khác nữa chứ nhỉ?

Ryland bất thần lóa mắt trước sự cả gan của chính mình. Trừ khử Victor ư?

Bao nhiêu năm qua gã đã phải dựa dẫm không chỉ vào tiền bạc của cha mình, mà còn nhờ những mối quan hệ Victor có cộng với khả năng phi thường của lão khi đánh giá những điểm yếu của đối phương. Trước nay Victor luôn là kẻ quản lý chiến dịch tranh cử thực thụ của gã, là chiến lược gia, là quyền lực đằng sau ngai vàng.

Mình năm mươi ba tuổi rồi, Ryland thầm nghĩ. Mình không cần thằng già khốn nạn này nữa. Mình có thể điều khiển cuộc đời mình.

Gã cảm thấy như mình vừa đọc lên lời hiển linh.

Tiền bạc sẽ không là vấn đề. Gã là kẻ thừa kế duy nhất của Victor. Vả lại, bản thân Alexa cũng giàu có.

Gã không cần cha mình. Thật là một ý tưởng tự do làm sao.

Cửa xe limo mở ra. Ryland khoác vào vẻ mặt thích hợp cho một người cha vừa mới mất đứa con gái ngỗ ngược vì rượu và ma túy rồi theo chân Alexa xuống xe.

***

Victor Webb quan sát thằng con đầu lòng của mình chầm chậm, buồn bã bước về phía trước nhà nguyện. Cơn thịnh nộ và niềm hối tiếc dữ dội bấu riết ruột gan lão. Nhiều năm trước đây lão đã mắc một sai lầm nghiêm trọng, để rồi giờ đây không còn đường quay về nữa.

Nhìn từ bên ngoài, Ryland trông có vẻ như sở hữu tất cả mọi thứ mà một người đàn ông muốn con trai mình có được. Victor đã cung cấp phủ phê cho hắn tất cả những thứ cần thiết để đạt được mục đích. Lão đã cho hắn một nền giáo dục đẳng cấp thế giới, cho hắn tiến và bao nhiêu mối quan hệ. Victor hiểu rằng giấc mơ vĩ đại nhất của mình, giấc mơ thiết lập được một triều đại hùng mạnh trường tồn qua nhiều thế hệ, đang sắp đến lúc được tượng hình. Nhưng lão cũng biết rằng giờ đây mối lo sợ lớn nhất của lão đã được chứng thực. Mặc cho biết bao nhiêu điều lão đã làm để giả mạo cho tính cách con trai lão, rõ ràng Ryland vẫn còn thiếu sức mạnh ý chí cần thiết để vược qua những mục ruỗng trong cốt lõi con người hắn. Sâu thẳm tận nơi cốt yếu, Ryland là thằng yếu đuối.

Quả là lão đã phạm một sai lầm trầm trọng ngay từ lúc khởi đầu, Victor thầm nghĩ. Lão có hai thằng con trai. Lão đã chọn trao hết mọi thứ cho thằng không xứng.

Hai mươi tám

“Hôm qua bố đã nói chuyện với bác sĩ Van Dyke. Bà ta thông báo rằng con không trả lời bất cứ cuộc gọi nào của bà ấy.” Bố Già phóng tầm mắt suốt bề ngang phòng đọc sách mà nhìn Luke. “Bà ta bảo dường như con từ chối đối mặt với các vấn đề của mình. Có lẽ con đang trong tình trạng chạy trốn thực tại nào đấy, bà ta nói thế.”

Luke dừng lại trước lò sưởi và tỳ một tay lên mặt bệ bằng gỗ sồi chạm trổ. Anh nhìn những giá kệ đầy ắp sách nghiên cứu nặng trịch và giấy tờ khoa học bao quanh mình. Mỗi một bộ sách, mỗi tập san và tạp chí chuyên đề trong bộ sưu tập rộng lớn này đều liên quan đến đề tài sản xuất rượu vang. Công nghệ trồng và chế biến rượu nho là niềm đam mê lớn lao của mọi người trong gia đình, trừ anh.

Cũng không phải là anh chưa thử theo bước cha mình. Tại rất nhiều thời điểm trong đời anh, bao gồm cả sáu tháng trước, anh đã nghiêm túc cố sức gây dựng một kiểu lòng hăng say và thích thú hết mực với nghề sản xuất rượu vang đã từng là động lực thúc đẩy cả cha anh lẫn Gordon Foote và những người còn lại. Nhưng anh đã thất bại. Cuối cùng, anh luôn luôn đi theo lối của riêng mình, đầu tiên là vào học viện, rồi sau đấy là binh đoàn Thủy quân lục chiến và giờ đây là Dự án.

Ngay từ lúc anh và Irene đến được quần thể ngổn ngang các hầm rượu hãng Elena Creek Vineyards, các cơ sở thử rượu và phòng chiêu đãi, anh đã biết không sớm thì muộn cha anh sẽ dồn anh vào góc mà đưa ra chủ đề bác sĩ Van Dyke.

Anh cùng Jason và Hackett gọi cha mình là Bố Già, nhưng gọi như thế là để tỏ lòng kính trọng vai vế của John Danner với tư cách người lớn tuổi nhất trong gia đình, chứ không phải để bỡn cợt gì về tuổi tác đã cao của ông.

Bố Già, thực ra thì, mới gần bảy mươi tuổi. Ông mang vẻ mặt của một con diều hâu khắc nghiệt không tuổi, và nhờ vào chế độ tập luyện quy củ, vài gen tốt cùng sự quan tâm nghiêm ngặt của Vicki đến chế độ dinh dưỡng, ông sở hữu vóc người và thể lực của một người trẻ tuổi hơn nhiều.

Luke thầm nghĩ trong bộ tuxedo may đo thanh nhã tối nay cùng ly vang đỏ thượng hạng Elena Creek Vineyards trên tay, trông Bố Già cứ như được sinh ra trong nhung lụa. Kỳ thực cả ông và Gordon Foote đều đã phải rất chật vật tiến lên từng nấc thang một để thành công.

“Con hơi bận tí ạ,” Luke đáp.

Hàng chân mày xám bạc rậm rì của John châu lại thành cái nhìn cau có cảnh giác. “Với Irene Stenson à?”

“Và với nhà nghỉ,” Luke đáp. Anh thoáng ngừng. “Với lại, con cũng đang viết lách chút ít.”

John phớt lờ lời về nhà nghỉ lẫn chuyện viết lách. “Irene là cô gái thú vị. Cô ta có vẻ thông minh. Nhanh trí. Khá ấn tượng.”

“Con thấy là bố có chú ý đến chiếc váy của cô ấy rồi,” Luke nhận xét. “Cô ấy mặc bộ ấy trông xinh phải không bố? Chắc là nhờ tập Pilates đấy mà.”

“Tập gì?”

“Chẳng có gì đâu ạ.”

John khẽ khụt khịt. “Jason bảo bố cô ta là phóng viên và rằng cô ta có quá khứ không được yên bình.”

Ghi chú cho cá nhân này, Luke thầm nghĩ. Bóp cổ thằng em út ngay khi có thể.

“Jason dùng chữ ‘không được yên bình’ ạ?” Anh hỏi.

“Không,” John thú nhận với vẻ do dự hiển hiện. “Nhưng ám chỉ là thế.”

“Chính xác thì nó đã nói gì với bố về Irene thế?”

“Chẳng có gì nhiều. Nói thật là, có vẻ như nó khoái cô ta. Nhưng rồi nó giải thích là bố cô ta giết mẹ cô ta trong một vụ sát nhân-tự sát nhiều năm trước và rằng Irene đã nung nấu một giả thiết điên rồ nào đó về chuyện con gái thượng nghị sĩ Webb bị sát hại.”

“Có rất nhiều chi tiết mờ ám xung quanh cái chết của Pamela Webb đấy ạ.”

Mắt ông John quắc lên. “Ta đã đọc báo rồi và đấy chỉ là một vụ lỡ tay sử dụng quá liều thuốc và rượu thôi.”

“Irene tin rằng còn có nhiều chuyện hơn thế nữa. Và con nghiêng về phía cô ấy.”

Miệng ông John mím lại. “Ta đã e là con sẽ nói thế rồi.” Ông rà soát gương mặt của Luke với vẻ lo lắng. “Jason cũng có nói là con đã ở bên Irene khi cô ta tìm thấy xác của Pamcla Webb.”

“Đúng ạ.”

“Hẳn chuyện ấy khó khăn cho con lắm, với biết bao nhiêu là chuyện đã xảy đến với mẹ con khi con còn bé.”

Luke nuốt ực ngụm vang đặc quánh. “Bố trao đổi với bác sĩ Van Dyke nhiều quá rồi đấy.”

“Bố nghĩ con cũng nên nói chuyện với bà ta đi.”

“Giờ con không có thời gian đâu. Con đã nói rồi đấy, con bận lắm.”

Ông John cựa quậy, rõ là đang bực mình. “Thế còn chuyện căn nhà bên hồ của thượng nghị sĩ bị cháy rụi là sao thế?”

Luke cười mà chẳng có vẻ gì là hài hước cả. “Jason đã tường thuật thật đầy đủ, nhỉ? Con sẽ phải nói chuyện với nó về việc này thôi.”

“Đừng có trách em nó. Bố hỏi. Nó trả lời. Này, bố biết là con không muốn thừa nhận mình có chút vấn đề. Chẳng ai muốn thừa nhận mình có vấn đề về tâm lý cả. Chuyện này còn khó khăn gấp đôi đối với những người đàn ông đã từng chứng kiến chiến trận và có lẽ là khó gấp bốn với dân Thủy quân lục chiến. Nhưng bác sĩ Van Dyke bảo rằng chứng rối loạn căng thẳng hậu chấn thương là một vết thương, như một miếng bom găm vào chân ấy mà. Nó có thể mưng mủ thối rữa nếu không được lau rửa sạch sẽ.”

“Con thật muốn biết làm thế nào Van Dyke biện minh được cho việc đưa ra chẩn đoán mà không cần trao đổi với bệnh nhân đấy.”

“Đấy chính xác là lý do vì sao bà ta nghĩ con nên hẹn gặp bà ta. Bà ta muốn có được một lời chẩn đoán xác thực. Cho dù con không muốn nói về nó đi nữa, tất cả chúng ta đều biết con đã trải qua vài chuyện kinh khủng trong mấy năm cuối cùng ở quân đoàn. Chẳng có ai phải trải qua những chuyện đó mà lại không bị ảnh hưởng cả.”

“Con có bao giờ nói là chuyện ấy không ảnh hưởng đến con đâu. Những gì con nói là con đang xử lý nó mà.”

“Xử lý con khỉ. Sau khi xuất ngũ con không có khả năng điều chỉnh mình để làm việc tại xưởng rượu. Cthể gây dựng một mối quan hệ bình thường thân mật với người phụ nữ con tính lấy làm vợ và phải chấm dứt đính ước bằng cách...”

“Bố à, giờ không phải lúc đâu.”

“Rối con xách đít đến nơi khỉ ho cò gáy, mua lấy một cái nhà nghỉ cấp ba tồi tàn, rồi lại dính vào với một cô khá kỳ quặc có vẻ như đang cố dựng nên một học thuyết âm mưu về cái chết của con gái thượng nghị sĩ Hoa Kỳ. Ta không cần phải có bằng cấp về tâm lý hay tâm thần học cũng biết được rằng như thế nghe ra chẳng bình thường chút nào.”

Cánh cửa bật mở trước khi Luke kịp nghĩ ra câu trả lời.

Gordon Foote bước vào phòng. Ông quan sát toàn cảnh với vẻ mặt thông cảm và nhướng mày nhìn John.

“Xin lỗi đã chen ngang nhé,” ông lên tiếng. “Tôi có nên trở ra rồi quay vào khi khác không?”

“Đừng bận tâm làm gì,” ông John gầm lên. “Anh là người trong nhà. Đâu phải lần đầu tiên anh trông thấy tôi và Luke căng thẳng.”

Điều này thì quá đúng, Luke thầm nghĩ. Gordon đã là bạn kiêm cộng sự của cha anh từ trước khi Luke ra đời. Mối khăng khít giữa hai người càng thêm bền chặt khi họ trở thành những sinh viên hăm hở của ngành chế biến rượu vang Đại học California tại Davis. Họ đã cùng nhau dựng nên một giấc mơ. Elena Creek Vineyards đã sống sót qua nhiều cơn suy thoái kinh tế, qua những thay đổi quyết liệt của thị trường toàn cầu và qua cả một số vụ động đất nữa. Đến ngày nay cơ sở này đã phồn thịnh, nhờ vào nỗ lực và sự tận tâm của hai người đàn ông này.

Xét theo khá nhiều khía cạnh thì hai người họ không thể nào khác biệt nhau hơn nữa. Gordon thuộc dạng ôn hòa, dễ dãi, kiểu người có thể bước vào phòng đầy người lạ và, chỉ trong mười phút, có thể bỗ bã xưng tên thân mật với tất cả. Phụ nữ thích được khiêu vũ cùng ông. Đàn ông thích được trò chuyện bên ông. Những tay tổ chức tiệc tùng biết rằng cách dễ nhất để bảo đảm cho buổi tiệc thành công là phải làm sao cho Gordon Foote nhận được giấy mời.

Ngay cả vợ cũ của Gordon cũng thích ông ấy, mặc dù nhiều năm trước bà ta đã bỏ ông khi một trong những vụ tuột dốc của thị trường rượu vang xảy ra. Bà ta, cũng như nhiều người trong ngành, đã cho rằng Elene Creek Vineyards đang trên đà phá sản. Đến lúc ai ai cũng biết rằng công ty này được số phận buộc phải ăn nên làm ra thì bà ta đã tái giá.

Từ đấy Gordon hạnh phúc sống đơn chiếc, toàn tâm toàn ý tận tụy với công việc cũng như với con gái mình, Katy. Theo như những gì Luke thấy thì Gordon chẳng thiếu gì bạn bè nữ giới.

Gordon băng qua phòng đi đến chỗ chai vang cabernet đã mở sẵn đặt trên bàn kê sát tường. Ông ném cho Luke cái nhìn hài hước, thương hại. “Trận này ai đang thắng đây?”

“Cho đến giờ thì vẫn hòa ạ.” Luke khẽ cười. “Bố con cháu chẳng ai nhường ai cả.”

“Có gì mới hơn không?” Gordon nâng ly chúc mừng theo kiểu chế giễu. “Đừng để tôi làm hai người ngắt đoạn chứ. Ngồi coi pháo bông khi nào cũng vui mà.”

John khoát tay tỏ ý thôi-đổi-đề-tài-cho-rồi. “Tôi nghĩ là anh bị phái vào đây để gọi tôi ra chứ gì?”

“E là thế thật.” Gordon cười tươi và giậm gót chân. “Màn bánh kem to tướng sẽ bắt đầu trong mười lăm phút nữa. Anh có vài tỷ cây nến cần thổi tắt, rồi anh còn phải dVicki ra sàn nhảy điệu valse mừng sinh nhật như mọi năm nữa đấy.”

John rên rỉ. “Sao tôi ghét cái vụ thổi nến quá.”

Gordon chậc lưỡi. “Truyền thống phải được trân trọng chứ. Đừng lo, tôi sẽ đảm bảo sao cho bình chữa cháy ở gần bên.”

Luke quyết định chộp lấy thời cơ này. Anh dợm bước đi ra cửa. “Con nên đi tìm bạn hẹn của con thôi.”

“Lần cuối bác thấy cô Stenson thì cô ấy đang ở ngoài hiên nói chuyện cùng Vicki đấy,” Gordon mách nước.

“Đúng cái tình huống mà con hi vọng né được đây,” Luke bảo.

John cau mày. “Con không thể trách Vicki tò mò muốn biết về cô ta chứ.”

“Bố cháu nói đúng,” Gordon thêm vào. Chút vui vẻ, chọc ghẹo của ông vụt bốc hơi đâu mất. Thay vào đó là vẻ lo lắng. “Theo như những gì Jason kể cho chúng ta nghe về cô Stenson tối nay, thì có vẻ như cô ấy hơi bất thường, ít ra là thế.”

Luke gật đầu. “Vậy mới hợp với cháu.”

Anh mở cửa bước hẳn ra ngoài.

***

Gordon quan sát vẻ tội lỗi và nỗi lo sợ của người cha kết đọng trên gương mặt người bạn vong niên của mình. Những dấu hiệu và biểu hiện rất khó thấy: những nếp hằn trắng bệch nơi khóe miệng, cái cách bạn ông nắm chặt ly rượu. Đa phần thì người ta sẽ không để ý thấy đâu. Nhưng ông và John đã quen biết nhau từ hồi nảo hồi nào.

Ông cầm chai rượu lên, băng qua phòng đến rót đầy ly cho John.

“Từ từ đã nào,” ông lặng lẽ nói.

“Làm thế quái nào mà tôi từ từ được chứ?” Ông John uống thêm rượu rồi hạ ly xuống. “Luke đang gặp rắc rối trầm trọng. Việc nó suy sụp sau khi nó và Katy hủy đính ước đã là tệ lắm rồi. Nhưng giờ nó còn dính líu với người phụ nữ có lẽ còn bệnh nặng hơn nó nữa.”

“Có lẽ anh nên thối lui và cho nó chút không gian đi John.”

John ngước đôi mắt tóe lửa nhìn lên Gordon. “Nếu tôi cho nó quá nhiều không gian và thời gian, tôi có thể mất hẳn nó đấy. Van Dyke bảo là cái vụ rối loạn căng thẳng hậu chấn thương này khó lường trước lắm. Chẳng có gì cho ta biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi không cho nó chữa trị.”

Gordon đặt một tay lên vai John. “Chuyện này là về Sarah, phải không?”

“Về Sarah chứ còn gì nữa.” John đẩy mình bật ra khỏi ghế và bắt đầu đi đi lại lại trong phòng. “Nó là con cô ấy. Van Dyke bảo khuynh hướng thiên về trầm cảm và các hành vi hủy hoại cá nhân có thể mang tính di truyền rất mạnh. Cộng thêm với những chấn thương tâm lý trong chiến trận và những gì xảy đến với nó vào kỳ nghỉ cuối tuần mà nó cùng đi với Katy, vậy là anh đã có được một hỗn hợp nguy hiểm rồi đấy.”

“Nó cũng là con trai anh mà, và nó mang gen của anh nữa đấy. Nó có phải là bản in giấy than hoàn toàn từ Sarah đâu.”

“Tôi biết chứ.” Ông John lùa tay qua tóc. “Nhưng tôi không thể liều chỉ biết hi vọng là tự nó khắc phục được. Van Dyke bảo nó có thể là quả bom nổ chậm đấy.”

“Tôi biết chuyện này khó khăn cho anh lắm, John à. Cũng khó cho cả tôi nữa. Tôi biết Luke từ khi nó mới ra đời. Anh nghĩ tôi không lo cho nó sao? Nhưng nó là thằng đàn ông trưởng thành rồi, không còn là thằng bé con nữa. Anh có thể khuyên bảo nó, nhưng không thể ép nó đi tư vấn tâm lý được đâu.”

“Vậy tôi phải làm gì bây giờ?” Ông John đứng sững lại trước lò sưởi. “Cứ vờ như là nó sẽ tự mình bình phục ư? Bỏ qua mọi dấu hiệu như hồi xưa tôi đã từng làm với mẹ nó ư?”

“Anh nào có bỏ lơ Sarah. Cô ấy bị trầm cảm lâm sàng cơ mà. Anh không phải chịu trách nhiệm cho việc cô ấy tự kết liễu đời mình.”

“Có lẽ là không.” Ông John chầm chậm quay lại. “Nhưng tôi không nghĩ tôi có thể sống được với lương tâm mình nếu Luke làm chuyện tương tự.”

“Luke khi nào cũng làm theo cách của nó. Và nó có thể cứng đầu vô cùng.” Gordon cười mệt mỏi. “Như tôi đã nói đấy, nó là con anh mà, John.”

“Chiều nay tôi đã trao đổi lần nữa với Van Dyke.” Gương mặt ông John đanh lại trước quyết tâm tái thiết. “Tôi đã bảo bà ta rằng tối nay và sáng mai Luke sẽ có mặt ở đây. Bà ta nói chúng ta có thể thử thêm một cách khác nữa. Nhưng bà ta cần sự hợp tác của mọi người trong nhà. Thế là bao gồm cả anh đấy.”

“Tôi không rõ đây có phải là ý hay không nữa, dù ý đó là gì. Nhưng anh là bạn tôi. Anh quá biết là anh không phải nói đi nói lại nhờ tôi giúp anh mà.”