Tối Chân Tâm (Tập 2) - Ngoại truyện 18 phần 2 (Hết)

“Cha, sao cha không để con dạy dỗ tên tiểu tử đó?” Thanh niên tuấn tú hỏi người cha mặt vẫn đang mỉm cười của mình, lớn thế này rồi, chưa từng có ai dám ngang nhiên sỉ nhục hắn ngay trước mặt như thế.

“Dạy dỗ? Thanh Lam, nếu con muốn thắng cậu ta e rằng sẽ phải tốn nhiều công sức đấy.” Gia gia qua đường – Mộ Dung Huống mỉm cười nói. Thiếu niên này thực sự là nhân tài hiếm có, nếu có thể mời cậu ta nhập môn, nhất định sẽ khiến Mộ Dung thị được nở mày nở mặt. Chỉ là thiếu niên này quá giảo hoạt, sợ không dễ thu phục.

“Cha, cha làm vậy là khen chí khí của người khác mà hủy hoại uy phong của mình.” Mộ Dung Thanh Lam nói.

“Đợi bao giờ hai con thành đồng môn rồi, con và nó có thể phân cao thấp một lần.” Mộ Dung Huống nói.

Mộ Dung Thanh Lam hoài nghi nhìn cha mình, không chịu thừa nhận. Đi theo hắn bao nhiêu ngày như thế, về cơ bản chỉ thấy hắn nằm ngủ trong khoang, lên bờ thì lại tới chùa lừa ăn. Cái này bỏ qua cũng được, nhưng lừa tiền của người ta rồi vào thanh lâu chơi, thật đúng như hắn tự nhận, tiểu tử này “vốn không phải người”.

Y phải trở thành sư huynh đệ với tên tiểu tử này? Bỏ qua đi!

Sáng sớm, Kim Lục Phúc lại tìm được vài con rắn lục đem nướng ăn, sau đó quay về thuyền, leo thẳng vào khoang ngủ tiếp. Thuyền bắt đầu rời bến, thuyền của nhà Mộ Dung quả nhiên chầm chậm theo sau, chỉ có điều số lần bọn họ nhìn thấy Kim đại nhàn nhân[5] đếm chưa hết một bàn tay năm ngón, còn hai ngón chưa dùng đến.

[5] Kim đại nhàn nhân: Người nhàn nhã họ Kim.

Sau đó, đột nhiên một hôm, đến đoạn hồ Đông Bình của Sơn Đông, sau khi đổi Ân lần thuyền, lại một lần nữa cập bến, cha con Mộ Dung phát hiện Kim đại nhàn nhân đã biến mất. Mộ Dung Thanh Lam thở phào nhẹ nhõm, Mộ Dung Huống lại lắc đầu thở dài.

Bên này, Kim Lục Phúc bỏ đường thủy đi đường bộ, men theo phía Đông của Thái Sơn mà đi.

Sinh vật lười biếng như Kim Lục Phúc leo Thái Sơn, căn bản không phải leo mà là bay lên, đi xuyên rừng cây dọc đường, nhưng với tốc độ của hắn cũng phải dùng một nửa canh giờ mới lên được đỉnh Thái Sơn. Đứng trước biển mây, Kim Lục Phúc thở dài, Hòa ng gia gia của hắn đúng là có thú vui nhàn tản, chạy đến một nơi cao như thế này để châm bó đuốc? Nếu là hắn, thì tìm đại một viện tử nào đó ở gần Tử Cấm Thành mà đốt cho xong.

Xuống khỏi Thái Sơn, Kim Lục Phúc dùng chân đo lường quốc thổ của cha hắn (Đã từng là quốc thổ của cha hắn), đi thẳng tới đại danh phủ Tế Nam. Mẹ hắn nói, Tế Nam đại minh triều là một trong những thánh địa sản sinh ra những câu chuyện phong hoa tuyết nguyệt, đương nhiên phải tới xem sao. Đáng tiếc, không nhìn thấy phong hoa tuyết nguyệt, đến một con mèo phát dục cũng chẳng có.

Thế là Kim Lục Phúc tiếp tục tiến về hướng Bắc tới Đức Châu, nghe nói gà om ở Đức Châu rất nổi tiếng, đúng là rất ngon, vì món này mà Kim Lục Phúc ở lại đây ba ngày.

Sau Đức Châu, Kim Lục Phúc cảm thấy đi bộ không phải là lựa chọn sáng suốt, quá lãng phí giày, đi mấy ngày mà hắn đổi mấy đôi giày rồi. Thế là hắn liền bay thẳng hướng Tây tìm tới sông hồ, đáp thuyền lên phía Bắc.

Lại đi thêm mười mấy ngày nữa, cuối cùng cũng đến kinh thành.

Kim Lục Phúc không đi đạo mộ. Hằng ngày hắn giống các ông già bà cả nhàn rỗi vậy, đi khắp hang cùng ngõ hẻm ở Bắc Kinh tìm đồ ăn, tìm chỗ chơi, nghe thuyết thư, xem kịch, vào thanh lâu, chơi rất vui vẻ sảng khoái.

Cho đến một hôm, Kim Lục Phúc đang tay trái tay phải, mỗi tay ôm một mĩ nữ, cửa phòng bao bất ngờ bị đẩy ra, hai thanh niên trẻ tuổi tầm hai tư, hai lăm xuất hiện, ngoài cửa còn có mấy thị vệ. Đám con gái, mĩ nhân thấy hai nam tử trưởng thành phong lưu này thì lập tức bỏ rơi Kim Lục Phúc, không ngừng đá mắt đưa tình với bọn họ.

“Lão Lục, cần phụ nữ thì nói với ca ca một câu là được, hà tất phải hạ mình tới nước này!” Người nói là Hoằng Lịch.

Đám con gái bị sỉ nhục, Hoằng Trú khóa t tay ném cho mỗi người một đĩnh bạc, hai nàng liền cười, ngọt ngào tới mức có thể chết ruồi. Lắc hông bỏ đi.

“Tứ ca, Ngũ ca, thật trùng hợp!” Kim Lục Phúc cười hi hi nói.

“Trùng hợp? Là rất trùng hợp.” Hoằng Lịch đáp, mắt lóe sáng xanh lè. Sói nhìn thấy hắn cũng phải bái một lạy mà nói: “Lão đại, cuối cùng ta cũng tìm thấy người rồi”.

“Ở đây cũng có tẩu tẩu của Tứ ca, Ngũ ca sao? Mời ra xem nào!” Kim Lục Phúc nói.

“Lão Lục, muốn gặp tẩu tẩu hay là vào cung hoặc vào phủ.” Hoằng Trú cười.

“Thế thì thôi, đệ chưa chuẩn bị quà cho các tẩu, nào dám tay không đến chứ!” Kim Lục Phúc đáp, bộ dạng như suy nghĩ rất chu đáo.

“Lão Lục, đệ đến kinh thành có phải sẽ không đi nữa?” Hoằng Lịch hỏi. Bao nhiêu năm không bắt được, tiểu tử này cuối cùng lại tự đâm đầu vào lưới.

“Haizz!” Kim Lục Phúc thở dài thườn thượt, sắc mặt chuyển bi thương, “Đệ tới để vái lạy cha một lần, thay mẹ nói với cha một câu: “Tạm biệt.” sau đó phải về Giang Nam với mẹ. Nếu không mẹ sẽ xẻ thịt đệ, đem cân bán”.

“Lão Lục, đến lúc này rồi còn mang Nhan ngạch nương ra làm cái cớ?” Hoằng Lịch cười, “Hơn nữa, mấy hôm nữa ca ca ta sẽ cho người tới đón Nhan ngạch nương hồi kinh để phụng dưỡng, đây là di chỉ cuối cùng của Hòa ng a ma trước lúc lâm chung”.

Sắc mặt Kim Lục Phúc trầm hẳn xuống, nước mắt lã chã rơi. Hoằng Lịch và Hoằng Trú lập tức mở to mắt, quay sang nhìn nhau. Tiểu tử này giở trò gì thế?

“Nói thật, Tứ ca, Ngũ ca, e rằng ngạch nương đệ đã không còn nữa.” Kim Lục Phúc thở dài: “Người đã gả Đa Đa rồi, nói... nói...”.

“Nói chuyện khác đi, Kim Lục Phúc.” Hoằng Lịch cắt ngang, những lời nói dối vớ vẩn này, bọn hắn sẽ tin chắc?

“Không tin thì thôi, Tứ ca, đệ cũng không muốn, đấy là sự thật, dù sao tuẫn táng cũng không giống việc mà ngạch nương sẽ làm.” Kim Lục Phúc nói. Không giống, vì vậy ngạch nương hắn căn bản không hề làm. Đến dùng súc sinh để tuẫn táng bà cũng phản đối, sao bản thân bà có thể tuẫn táng theo, thế chẳng phải cho mình không bằng cả súc sinh ư? Ngạch nương hắn đã nói như vậy.

“Lão Lục, dù Nhan ngạch nương không còn nữa, ta cũng sẽ đưa thi hài ngạch nương về Thái Lăng cùng hợp táng với Hòa ng a ma.” Hoằng Lịch nói. Nhan ngạch nương của hắn sẽ chết? Nói Hòa ng a ma hắn chết rồi sống lại còn đáng tin hơn.

Hòa ng a ma có thể chết rồi sống lại không? Không thể. Vì vậy Nhan ngạch nương của hắn chắc chắn sẽ không chết.

“Tứ ca, e rằng huynh phải hỏi Khuynh Thành tỷ tỷ rồi, ngạch nương nói sẽ rải tro cốt của mình xuống Tây Hồ.” Kim Lục Phúc đáp. Ngạch nương hắn đúng là đã nói thế, muốn rắc tro cốt của mình xuống Tây Hồ, như thế bà có thể được đầu thai ở Hàng Châu.

“Được rồi được rồi, Lão Lục, có kẻ nào làm con mà trù ẻo ngạch nương mình như thế không? Cẩn thận Hòa ng a ma sẽ hiện về xử lý đệ đấy.” Hoằng Trú nói. Nói mà hắn cũng thấy sợ.

“Haizz, Tứ ca, Ngũ ca, đệ có thể tới bái tế cha không?” Kim Lục Phúc hỏi.

Hai người gật gật đầu, bộ dạng của tên tiểu tử này chắc không giống giả vờ.

“Lão Lục, Hòa ng a ma băng hà, Nhan ngạch nương tuẫn táng mà đệ còn tâm trí uống rượu ghẹo hoa?” Hoằng Lịch đột nhiên hỏi.

“Mượn rượu giải sầu thôi. Tứ ca và Ngũ ca còn có ngạch nương mình, đệ sau này cả cha và mẹ đều không còn nữa.” Kim Lục Phúc nói, rồi lại lắc đầu: “Đệ lớn thế này rồi mà số lần gặp a ma chỉ đếm trên đầu ngón tay, giờ đệ còn chưa thành thân, họ đã đi rồi, ngạch nương chỉ biết lo liệu việc của Đa Đa, chẳng nhắc nhở gì đến đệ, đau lòng quá!”.

“Lão Lục, sao ta cứ có cảm giác đệ đang diễn kịch nhỉ!” Hoằng Trú nói.

“Thôi thôi, các huynh không thể hiểu được nỗi đau khổ trong lòng đệ. Từ nhỏ các huynh được lớn lên cạnh a ma, đâu biết được tâm trạng khao khát được gặp a ma của đệ chứ?” Kim Lục Phúc nói. Hai ca ca đáng thương, phải sống và lớn lên bên cạnh a ma là một việc đau khổ biết bao. Ngạch nương hắn thật thông minh, đưa huynh muội hắn trốn tít về tận Hàng Châu.

Ánh mắt Hoằng Lịch và Hoằng Trú có chút xót xa. Tiểu Lục đáng thương, còn chưa ra đời đã bị đưa về Giang Nam, một năm được gặp a ma chưa tới một tháng. Mặc dù phải lớn lên dưới sự kìm kẹp của a ma rất đau khổ, nhưng... nghe những lời của Tiểu Lục, họ thấy mình thật hạnh phúc, ít nhất còn có Hòa ng a ma ở bên.

“Nếu đã vậy, thì Lão Lục càng không thể đi. Lát nữa cùng ca ca hồi cung, Mẫu hậu và các mẫu phi đều muốn gặp đệ, bao nhiêu năm rồi họ vẫn còn rất nhớ ngạch nương đệ. Sau này, đệ cũng theo bọn ta gọi là Mẫu hậu, hai vị ngạch nương và Nhan ngạch nương là một mà.” Hoằng Lịch khuyên nhủ. Mình thật là một ca ca tốt biết bao.

“Như thế... được không?” Kim Lục Phúc hỏi. Gặp các bà vợ của cha? Thôi bỏ đi, chẳng hứng thú, hơn nữa nếu hắn dám gọi người khác là ngạch nương, không chừng ngạch nương hắn sẽ xẻ thịt hắn ra mà nướng rồi đóng bao đem bán, còn đặt cho một cái tên rất nổi là “Thịt nướng hiệu Kim Lục Phúc bất hiếu”.

“Đương nhiên, Hòa ng a ma vừa mới băng hà, Mẫu hậu và Dụ phi còn đang giục ta đón Nhan ngạch nương hồi cung!” Hoằng Lịch nói. Hai ngạch nương của bọn hắn nói Nhan ngạch nương ở ngoài bao nhiêu năm như thế rất vất vả, già rồi cũng nên hồi cung để hưởng phúc.

“Tứ ca, Ngũ ca, hai người thật là ca ca tốt!” Kim Lục Phúc nói, bộ dạng đáng thương như đứa trẻ bơ vơ không nơi nương tựa. Mặc dù trong lòng Hoằng Lịch và Hoằng Trú vẫn có nghi ngờ, nhưng cứ để tiểu tử này nhận lời vào cung gặp Thái hậu đã, chỉ cần hắn vào cung gặp Thái hậu sẽ lập tức khôi phục tên Phúc Thừa cho hắn, sau đó phong vương lập phủ, khiến hắn muốn chạy cũng chạy không thóa t.

“Bọn ta vẫn luôn là ca ca tốt, tại đệ không chịu nể tình.” Hoằng Trú vỗ vỗ vai hắn.

“Đa tạ các ca ca, đệ kính các huynh, thay ngạch nương, đệ đa tạ các huynh đã thay bà chăm sóc đệ!” Kim Lục Phúc nói. Gọi người mang thêm ba chén rượu tới, hắn tự tay rót rượu, cung kính dâng cả hai tay. Hoằng Lịch và Hoằng Trú đón lấy, ba người cùng cạn.

Uống xong, cả ba lại ngồi xuống, Kim Lục Phúc hỏi han cặn kẽ quá trình cha mình “băng hà.” sau đó nước mắt lã chã, uống rượu liên tục, cũng không ngừng khuyên hai ca ca. Cho đến khi...

“Lão Lục, sao đệ có tới tận ba cái đầu?” Hoằng Trú chỉ Kim Lục Phúc.

“Ngoan, Ngũ ca, lát nữa đệ sẽ có sáu cái đầu cơ, ha ha!” Kim Lục Phúc phát ra những tiếng cười khủng bố, vỗ vỗ hai thân thể mềm nhũn của Hoằng Lịch và Hoằng Trú, “Tứ ca, Ngũ ca, cho dù đệ có ngốc tới đâu cũng nhận ra hai huynh chẳng có ý tốt gì, muốn đưa đệ về làm kiếp trâu ngựa, có kẻ nào làm ca ca mà lại giống hai người không? Cẩn thận a ma báo mộng xử lý hai người đó!”.

“Tên khốn!” Hoằng Lịch muốn trừng mắt lườm hắn, nhưng mí mắt không nhấc lên nổi.

“Giữ sức đi, Tứ ca, lát nữa còn có người đẹp cơ.” Kim Lục Phúc cười, sau đó mở cửa đi ra, gọi ma ma điều mấy cô gái vào hầu hạ hai ông anh trai, còn mình thong thả cất bước.

Kim Lục Phúc lại đổi quán trọ, nằm trên giường vắt chân chữ ngũ, cố gắng nhịn cười, tự lẩm bẩm nói: “Đợi cả buổi tối cũng không có ai đuổi theo mình, biết ngay là cha đã tính kế xử lý mình mà, cũng may lấy được một ít Mông Hãn Dược[6] ở chỗ Khuynh Thành tỷ tỷ, nếu không, phải đánh nhau thật thì quá tốn sức”.

[6] Mông Hãn Dược chính là thuốc được bào chế từ hoa của cây Cà Độc Dược, uống vào là mê man ngay.

Kim Lục Phúc chọn một tối không trăng để tới Thái Lăng, vốn định đào cái đầu được làm bằng vàng lên, nhưng ở nơi gió thổi ù ù, ma khóc sói kêu ấy, ngẫm nghĩ lại, chắc bên trong còn đáng sợ hơn. Kẻ không đầu thay cha hắn nằm đó, cái đầu vàng coi như tiền bồi thường cho người nhà người ta vậy, dù sao phải nằm ở đây tới khi trời tàn đất tận, người chết cũng chịu không nổi.

Sau đó Kim Lục Phúc lại tới trước mộ của Mẫn cô cô bái lạy, trước kia ngạch nương hắn thường nói cảm thấy hổ thẹn với vị cô cô này, hai mươi năm rồi không về đắp thêm đất lên mộ của cô cô. Coi như hắn hòa n thành tâm nguyện cho bà mẹ già của mình vậy.

Sau khi làm xong hết những việc ấy, Kim Lục Phúc nằm ở quán trọ nghĩ hai ngày, quyết định tới Tây Bắc, nơi đó thường có chiến sự, hắn đi xem xem, có tâm trạng thì giúp đỡ Tứ ca một phen! Quan trọng hơn cả là, nơi đó có núi Côn Lôn, trong các câu chuyện của ngạch nương hắn, trên núi ấy thường có cao nhân, tới đó gặp gỡ xem sao, biết đâu gặp may lại đánh bại được cao nhân, hắn sẽ thành vô địch thiên hạ, đội đại danh thiên hạ đệ nhất trên đầu, chắc không phải ưu phiền về cái ăn cái mặc nữa.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

Thực hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách:
Mai – Kaitoukiddo1412 – Diên Vĩ
(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)​

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor