Tối Chân Tâm (Tập 2) - Ngoại truyện 15 - 16

Ngoại truyện 15: Du kí Thái Hồ

Có một chiếc thuyền nhỏ, trên thuyền có hai người ngồi đối diện với nhau chơi cờ.

“Không chơi nữa, chàng thật chẳng ra sao, bao nhiêu năm rồi vẫn không chịu nhường thiếp!” Nhan Tử La đẩy bàn cờ. Một phu nhân trẻ hơn nàng bèn khẽ cười rồi thu lại bàn cờ.

“Phải nói là bao nhiêu năm rồi mà nàng chẳng có tiến bộ chút nào mới đúng!” Dận Chân nói. Bà vợ già của chàng đúng là bao năm rồi vẫn chơi cờ rất tệ.

“Chú ý phong độ của người quân tử, ông lão!” Nhan Tử La nheo mắt.

“Hừ!” Dận Chân hừ một tiếng.

Nhan Tử La ra khỏi khoang thuyền, phóng mắt nhìn Thái Hồ, sóng xanh nhấp nhô gợn lên từ phía xa, thật là tiên cảnh!

“Ba Lỗ, cập bến vào hòn đảo trước mặt!” Nhan Tử La quay đầu nói. Ba Lỗ cung kính đáp một tiếng: “Vâng!”.

“Lại bày trò!” Dận Chân nhìn bộ mặt hào hứng của vợ, nói. Bốn mươi tám hòn đảo ở Thái Hồ, nàng đều sắp đặt chân lên hết cả rồi, nói cái gì muốn tìm tổ yến, không biết nàng thích yến từ bao giờ.

“Haizz, nếu chỗ này cũng không phải có tổ yến thì ta không tìm nữa.” Nhan Tử La cười nói.

“Tìm tổ yến làm gì?” Dận Chân hỏi.

“Không làm gì cả, chỉ nhìn thôi!” Nhan Tử La cười.

Trong lúc nói chuyện, thuyền đã cập bến, người chèo thuyền giữ cho thuyền ổn định, đặt một tấm gỗ nối thuyền và bờ, hai người xuống thuyền đi lên đảo. Hòn đảo này nhỏ, không có dân cư, xem ra chỉ là nơi ngư dân tới nghỉ chân trong lúc đi đánh cá mà thôi.

“Xem ra chỗ này cũng không có tổ yến!” Nhan Tử La nói, nhìn nhìn Dận Chân.

“Rõ ràng!” Dận Chân đáp.

“Haizz!” Nhan Tử La tìm một phiến đá ngồi xuống, nhìn nhìn Dận Chân: “Ông lão, ngồi nghỉ lát đi! Tuổi cao rồi, mệt phải không?”.

Dận Chân lườm nàng một cái, không nói gì, ngồi xuống cạnh nàng. Người phụ nữ này gần đây thường xuyên nhắc nhở rằng chàng đã già rồi.

Hai người ngồi quay mặt ra Thái Hồ, trên hồ những chiếc thuyền đi đi lại lại như những mũi tên, gió lướt qua mặt hồ phả hơi nước về phía họ.

“Ông lão, chúng ta mua hòn đảo này đi! Xây một ngôi nhà trúc, sau này đến câu cá, nghỉ hè, thế nào?” Nhan Tử La quay đầu lại nhìn Dận Chân.

“Không cần mua!” Dận Chân đáp. Giang sơn thiên hạ là của chàng, làm gì có ai bỏ tiền trong túi mình ra để mua đồ của chính mình chứ?

“Hả?” Nhan Tử La mở to mắt, “Ông lão, không phải chàng định đi cướp đấy chứ? Giờ chúng ta đã là dân đen không quyền không thế rồi đấy? Chàng phải nghĩ cho kĩ!”.

“Có lý!” Dận Chân nói, “Ta sẽ cho người lo liệu!”.

“Không tin được chàng, chàng cướp đồ của người ta quen rồi, để thiếp cho người đi làm thì tốt hơn.” Nhan Tử La cười.

“Được!” Dận Chân đồng ý.

Ngồi một lúc lâu, một âm thanh không bình thường vọng tới tai Dận Chân, chàng cười, quay đầu nhìn Nhan Tử La.

“Đói rồi à, bà lão?” Dận Chân hỏi.

“Đương nhiên đói rồi, đi suốt buổi sáng còn gì!” Nhan Tử La cười đáp.

“Về thôi!” Dận Chân nói. Theo lý mà nói, những người ở tuổi này sẽ không nhanh đói như thế, nhưng bà lão nhà chàng luôn rất nhanh đói.

Ừm, có lẽ là bệnh thời thanh niên để lại, năm năm ở biệt viện, cuộc sống của nàng chỉ có ăn và ăn, nói đi cũng phải nói lại, tật này của nàng cũng có lỗi của chàng.

“Ông lão, đợi khi về đến nơi, thiếp đã đói lả rồi.” Nhan Tử La cười, đứng dậy tới bên mép nước, nhìn mép nước nông choèn gần bờ, “Tự lực cánh sinh đi!” rồi khoắng khoắng tay xuống nước.

Dận Chân đi tới cạnh nàng: “Nước lạnh! Già rồi mà còn nghịch nước”.

“Bách Hợp, cần câu bảo ngươi mang theo đâu?” Nhan Tử La cười hỏi. Liền thấy Bách Hợp cầm cần câu lại: “Chủ nhân, người câu cá thật sao? Nô tỳ có mang theo đồ ăn trong hộp đây rồi”.

“Đương nhiên phải câu rồi, ăn những thứ tươi mới sẽ ngon hơn.” Nhan Tử La cười đáp. Đáng tiếc, mồi câu cá, nàng không dám động đến, nàng nhìn Dận Chân: “Ông lão, chàng mắc đi!”.

Dận Chân nhìn nàng một cái, đón lấy cần câu, mắc mồi câu cho nàng, sau đó thấy Nhan Tử La hào hứng nhận lại cần câu, tìm một tảng đá ngồi xuống câu cá.

Khoảng một khắc trôi qua, thì thấy Nhan Tử La nhìn chàng vẫy tay loạn xạ. Dận Chân khe khẽ lắc đầu, quả nhiên là không có tính kiên nhẫn.

“Ông lão, thiếp ngồi câu cùng chàng!” Nhan Tử La cười hi hi nhét cần câu vào tay chàng, còn nịnh nọt nhường cho chàng phiến đá bằng phẳng nhất.

“Hừ!” Dận Chân đón lấy cần câu, ngồi chưa được bao lâu, chỉ thấy Nhan Tử La không ngừng đứng dậy nhìn về phía mặt hồ, Dận Chân không nhìn nàng, chỉ nói: “Đừng làm cá sợ”.

“Đúng thế!” Nhan Tử La yên lặng ngồi xuống, chuyển thành nghển cổ nhìn.

Lại khoảng một khắc nữa trôi qua, Nhan Tử La kéo kéo tay áo chàng: “Ông lão, hay là chúng ta quay về, xem ra bọn cá này ăn no cơm trưa rồi, nếu chúng ăn xong còn ngủ trưa hai canh giờ nữa thì làm thế nào”.

Dận Chân quay đầu sang nhìn nàng: “Tưởng cá giống nàng chắc!”.

“Ông lão, chàng sao có thể công kích thiếp như vậy? Đây là một nỗi sỉ nhục lớn đối với nhân cách của thiếp.” Nhan Tử La chau mày, tiện tay cấu cho chàng một cái.

Dận Chân chuyên tâm câu cá, mặc nàng cấu véo, gần đây lực cấu cũng nhỏ đi nhiều rồi, không đau, cũng không thấy buồn nữa.

Sự phản kháng của Nhan Tử La không nhận được bất kì hồi đáp nào nên nàng không nói nữa. Quay đầu nhìn thấy Bách Hợp và Ba Lỗ đang bận rộn làm gì đó, Nhan Tử La đứng dậy chạy qua, thì ra là trải chiếu, bày đồ ăn ra.

Nhan Tử La vốn đang rất đói, nhìn thấy cảnh ấy càng đói hơn. Bách Hợp đưa cho nàng một gói giấy không lớn lắm, nàng biết đấy chính là món bánh hạt dẻ nàng thích ăn nhất. Cầm một miếng bánh hạt dẻ nhỏ xíu lên ăn, ăn xong nghĩ một lát, cầm gói giấy quay lại chỗ Dận Chân, đưa một miếng lên miệng chàng. Hai người vừa câu cá vừa ăn bánh hạt dẻ. Sau khi ăn hết gói bánh hạt dẻ thì cũng câu được một con cá.

Nhìn con cá bé xíu đó, Nhan Tử La nhìn Dận Chân: “Hay là thả đi? Vẫn còn bé xíu!”.

Dận Chân bèn vung cần hất con cá xuống nước, sau đó gọi: “Ba Lỗ, bắt hai con cá”.

Ba Lỗ vâng một tiếng, quay lại thuyền, tìm ra hai chiếc xiên bằng trúc khá dài, chẳng bao lâu sau đã xiên được hai con cá lớn về, nhóm lửa cho đống củi vừa được xếp, thấy Nhan Tử La cầm hai chiếc xiên hào hứng nhìn đống lửa.

Sau đó hai người đàn ông lặng lẽ ngồi cạnh đợi hai người phụ nữ khói lửa tèm lem nướng cá, cuối cùng cá cũng được nướng chín.

Nhận con cá mà Nhan Tử La đưa cho, Dận Chân gật gật đầu: “Màu sắc rất đặc biệt”.

“Nhìn xấu nhưng không có nghĩa là không ngon!” Nhan Tử La cười nói, tự tay cầm con dao xẻo một miếng thịt cá đưa cho Dận Chân: “Thử tay nghề của thiếp đi”.

Dận Chân ăn một miếng, Nhan Tử La hỏi: “Thế nào?”.

“Cá rất ngon!” Dận Chân nói. Đáng tiếc dung nhan bị hủy hoại.

“Không có bàn tay thiếp thì dù con cá này có tuyệt thế nào chàng cũng đâu dám ăn, đúng không?” Nhan Tử La cười hỏi, sau đó chớp chớp mắt: “Buổi tối thiếp làm món gỏi cá cho chàng ăn, ha ha!”.

“Man di mọi rợ!” Dận Chân nói. Bà lão nhà chàng cũng thật là, tuổi này rồi còn ăn đồ sống, không sợ dạ dày biểu tình chắc.

“Chàng đợi đấy, rất ngon!” Nhan Tử La cười đáp, còn mình cầm chiếc xiên trúc dùng tay xé thịt cá ăn.

Sau bữa ăn mang tính dân dã đó, mấy người họ lên thuyền quay về. Dưới ánh nắng mặt trời buổi chiều ấm áp, Nhan Tử La ngồi trên boong hóng gió. Dận Chân ngồi bên cạnh nàng phóng mắt nhìn ra xa. Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt lạnh như đỉnh núi băng của chàng dường như có vài nét ấm áp. Nhan Tử La bèn nghiêng đầu nhìn chàng.

“Nhìn gì?” Dận Chân hỏi nàng.

“Ông lão à, sau này chúng ta rảnh rỗi thì mang ghế ra vườn ngồi sưởi nắng nhé!” Nhan Tử La cười nói.

“Hử?” Dận Chân băn khoăn, chẳng phải họ ngày nào cũng sưởi nắng đấy sao? Nàng nói ánh mặt trời tốt cho sức khỏe!

“Thiếp cảm thấy để nắng chiếu nhiều hơn nữa, đường nét trên khuôn mặt chàng sẽ trở nên dịu dàng hơn một chút.” Nhan Tử La rất chân thành nói. Ông lão thì phải mặt mày hiền từ như phật Di Lặc mới đúng.

Dận Chân nhìn nàng khoảng nửa phút, sau đó cười: “Vậy nàng cẩn thận không lại bị nắng chiếu cho tan mất”.

“Ông lão, thiếp phát hiện ra gần đây chàng rất hay nói đùa!” Nhan Tử La nghiến răng nghiến lợi.

“Gần mực thì đen mà, nàng nói xem.” Dận Chân nói.

Buổi tối, Nhan Tử La làm món gỏi cá thật, nhưng lần nào nàng cũng cho thật nhiều mù tạt, vì vậy cả bữa cơm mà nước mắt ròng ròng. Dận Chân bèn lắc lắc đầu.

Đi hết bốn mươi tám hòn đảo, Nhan Tử La bắt đầu kéo Dận Chân trèo bảy mươi hai đỉnh núi, sau đó mỗi ngày đều mệt tới mềm nhũn cả người, ngược lại ông lão nhà nàng cả tinh thần và thể chất đều rất hừng hực. Nhan Tử La bèn tính tóa n xem khi nào thì leo Thái Sơn[1], không tin với độ cao 1545 mét đó, chàng còn có thể thở được.

[1] Thái Sơn có tên gọi là Đại Sơn hay Đại Tông, đến thời Xuân Thu mới bắt đầu gọi là Thái Sơn. Núi Thái Sơn rất hùng vĩ, ngọn núi chính ở đây chính là núi Thiên Trụ, đỉnh Ngọc Hòa ng cao 1545 mét so với mặt nước biển. Thế núi hiểm trở, có rất nhiều tùng bách, và các thắng cảnh thiên nhiên.

Nhưng, phải trèo hết số núi ở phương Nam này đã rồi hẵng tính.

Ngoại truyện 16: Du kí Tây Sơn Đảo

Dạo qua khắp bốn mươi tám hòn đảo, Nhan Tử La mua một hòn đảo từ tay người khác, sau đó dặn người ta phải viết trên một tấm bảng đá to dòng chữ “Điếu Tiểu Ngư Đảo[1].” định bụng sau này nhàn rỗi sẽ đến câu cá.

[1] Nghĩa là “Đảo câu cá nhỏ”.

Ngắm xong cảnh sông nước, Nhan Tử La kéo Dận Chân đi leo núi, đầu tiên là chọn bảy mươi hai đỉnh núi thuộc dãy Phiêu Miểu Phong. Mặc dù Phiêu Miểu Phong nhìn thì không cao mấy, nhưng khi thật sự bắt tay vào hành trình, đối với một bà lão như Nhan Tử La mà nói, tương đối tốn sức.

Lần này, còn chưa leo được một nửa, nàng liền túm chặt lấy cánh tay Dận Chân ngăn bước chân tiến về phía trước của chàng.

“Không đi nổi nữa?” Dận Chân cười hỏi. Thế mà tối qua còn cao giọng huênh hoang nói rằng leo thẳng một mạch lên tới tận đỉnh cơ đấy.

“Xấu tính!” Nhan Tử La nói, kéo Dận Chân ngồi xuống bậc thềm đá, “Nhìn thì không cao, sao leo mãi chưa tới đỉnh?”.

“Không có thường thức gì cả!” Dận Chân đáp. Nhìn núi ở một khoảng cách xa như thế, thì đa phần những ngọn núi đó đều nhìn không cao, thật là một người phụ nữ không có thường thức.

“Ông lão, thiếp thấy chàng rất đắc ý!” Nhan Tử La lườm chàng, cầm túi nước định uống, Dận Chân giật lại: “Nghỉ một lát hãy uống!”.

Dựa vào cánh tay Dận Chân, Nhan Tử La nhìn xuống núi, “Ông lão, Phiêu Miểu Phong cũng rất đẹp đấy chứ”.

“Mua núi?” Dận Chân quay đầu nhìn nàng.

“Hả?” Nhan Tử La nhìn thẳng vào mắt chàng: “Ý hay, ý hay, chúng ta dựng một căn nhà gỗ trên đỉnh núi, mùa xuân đến ngắm hoa đào, mùa đông đến thưởng hoa mai. Không khí trên núi rất tuyệt nữa”.

“Vớ vẩn!” Dận Chân đáp. Cứ tiêu pha thế này, ngân lượng trong quốc khố mà chàng vất vả tiết kiệm chẳng bao lâu sẽ không đủ dùng nữa.

“Ha ha, căn nhà đó tên là Không Trung Lầu Các, hoặc gọi là Phiêu Miểu Tiên Cảnh.” Nhan Tử La vẫn nói một mình, coi như không nghe thấy lời Dận Chân.

Nghỉ một lát, nàng hết thở dốc rồi, Dận Chân mới đưa túi nước cho nàng, nàng uống xong chàng mới cầm lấy để uống. Lại tiếp tục leo núi, Nhan Tử La vì muốn phân tán sự chú ý nên ngắt hai cành hoa dại cầm trên tay nghịch.

Khi lên tới đỉnh núi, sóng nước xanh biếc của Thái Hồ khiến mắt Nhan Tử La chao đảo.

“Đẹp... chết mất!” Nhan Tử La thốt lên.

Dận Chân mỉm cười. Phong cảnh đẹp khiến nàng ngẩn cả người. Ngẩn ngơ tới mức ném cả hai cành hoa trong tay đi.

“Tiên nữ rắc hoa, đẹp không?” Nhan Tử La cười hỏi.

Dận Chân không nhịn được nhìn nàng phì cười.

“Tiên nữ? Vương mẫu thì có!” Dận Chân đáp. Thật chẳng biết ngượng mồm, có tiên nữ nào già thế này không?

Nhan Tử La quay đầu nhìn Dận Chân, ông lão này gần đây thường xuyên thích đối đầu với nàng, lẽ nào tật cũ thời trẻ tái phát sao?

“Hừ hừ, Vương mẫu dung nhan già nua đấy, Mục vương hà tất phải tới tìm?” Nhan Tử La hỏi, nheo mắt lại.

Dận Chân nhìn nàng một cái, lại cải biên thơ của người ta rồi!

“Tự nghĩ đi!” Dận Chân đáp. Hà tất tới tìm? Nếu nàng chịu quay về thì chàng có cần tới tìm không?

“Hừ!” Nhan Tử La hừ một tiếng rồi tiếp tục ngắm cảnh.

Ở lại đỉnh núi ngắm cảnh chừng một canh giờ, mấy người họ liền chọn một con đường khác xuống núi thông thẳng tới động Thủy Nguyệt phía Tây Bắc. Thủy Nguyệt động là động trong núi sâu, yên tĩnh vô cùng. Thủy Nguyệt tự tọa lạc ở chính nơi u tĩnh này. Nhan Tử La và Dận Chân vào Thủy Nguyệt tự thắp hương khấn Phật cầu nguyện.

Phía Đông của Thủy Nguyệt tự có một nơi là Vô Ngại tuyền, Nhan Tử La nhìn tấm bia đá ghi “Vô Ngại Tuyền.” sau đó hỏi Dận Chân: “Tại sao lại gọi là Vô Ngại tuyền?”.

“Lý My Đại của triều Tống quy ẩn trong Thủy Nguyệt động, lấy hiệu là Vô Ngại cư sĩ, từ đó suối này được đặt tên theo ông ấy.” Dận Chân giải thích qua.

“Thật có học vấn, ông lão, việc gì cũng biết!” Nhan Tử La cười khen. Nàng không biết, nên vừa rồi còn nghĩ, Vô Ngại tuyền lẽ nào là vì đường nước chảy quá thuận lợi không có trở ngại gì tới mức thành danh? May chưa nói ra, nếu không mất mặt chết.

“Thường thức thôi!” Dận Chân cười đáp, “Nước suối Vô Ngại pha trà Tiểu Thanh rất ngon!”.

“Thật không?” Nhan Tử La nhìn nhìn dòng nước, rồi lại nhìn nhìn túi nước, quả quyết dốc hết nước trong túi vào bụi hoa dại ven đường, sau đó múc đầy nước suối vào: “Mua trà Tiểu Thanh ở đâu?”.

“Không biết!” Dận Chân đáp.

“Khen xong rồi lại nói không biết!” Nhan Tử La cười. Nhìn xem, chàng cũng không phải cái gì cũng biết cả.

Gặp một tiểu hòa thượng, tiểu hòa thượng nói ở đường Hàm Thôn Ổ dưới núi có. Nhan Tử La bèn vui vẻ kéo Dận Chân tới thẳng Hàm Thôn Ổ.

Quả nhiên là một đường phố rất náo nhiệt, giống hệt phong cách thời Minh. Nhan Tử La nhìn thấy đường phố phồn hoa bèn quên ngay mục đích trước đó của mình, kéo Dận Chân đi lang thang khắp hàng này tới quán nọ, mua không ít đồ, bao gồm cả một miếng vải hoa, nói mua về may y phục. Sau đó mới nhớ ra mục đích của việc tìm tới con phố này là để mua trà Tiểu Thanh, nhưng phóng tầm mắt nhìn quanh cũng chẳng có chỗ nào ghi “Tiểu Thanh Trà” cả, bèn hỏi Dận Chân. Dận Chân liền nói với nàng: “Chính là Bích Loa Xuân[2]”. Nhan Tử La tức giận trừng mắt lườm chàng.

[2] Trà Bích Loa Xuân: Một trong Thập đại danh trà của Trung Quốc, xuất xứ ở Động Đình Hồ, Tô Châu.

“Ông lão, chàng nói thế chẳng phải tỏ ra rất cao thâm hay sao?” Nhan Tử La nói, hại nàng tìm quanh tìm quẩn mãi không tìm thấy.

“Ta còn tưởng một kiến thức thông thường như thế nàng phải biết chứ.” Dận Chân cố nín cười, nói. Trà Tiểu Thanh là cách gọi của thời Tống, đã sớm đổi thành Bích Loa Xuân rồi.

“Xin lỗi nhé, thiếp là người không được học hành tử tế!” Nhan Tử La lén cấu chàng một cái, ông lão này rõ ràng muốn xem trò vui.

“Ta biết!” Dận Chân cười.

Buổi tối khi quay về, Nhan Tử La sai người đi pha trà Tiểu Thanh. Pha xong tự mình nhấp trước một hớp, sau đó nhìn Dận Chân.

“Ngon không?” Nhan Tử La hỏi.

“Bình thường!” Dận Chân đáp.

Nhan Tử La bĩu môi: “Bình thường? Đại gia, số nước đó thiếp phải bỏ sức mà cõng về đấy, sao chẳng biết nể tình gì cả?”.

“Nước ngon, trà bình thường!” Dận Chân nói lại. Phải là Bích Loa Xuân được các hòa thượng của Thủy Nguyệt tự sao vào đầu xuân mới ngon. Nhưng, người phụ nữ này chắc chắn không thể hiểu được, trong mắt nàng, trà chính là “nước đắng”.

“Chỗ trà đó thiếp phải đi đi lại lại hai lần mới mua được đấy.” Nhan Tử La nói. Chẳng biết dỗ dành người ta cho người ta vui gì cả, nàng không hiểu việc thưởng trà, chàng khen ngon, nàng nhất định sẽ tin là thật.

Dận Chân nhìn nàng một cái, sau đó cười: “Trà ngon!”.

Nhan Tử La cười giả lả: “Không có thành ý”.

Hôm sau, Nhan Tử La leo núi nên đau chân, nói phải nghỉ ngơi một ngày, Dận Chân bèn cười.

Buổi chiều ngày thứ ba, Nhan Tử La nghỉ ngơi lại sức rồi tiếp tục kéo Dận Chân đi vịnh Minh Nguyệt, nghe nói nơi đó rất đẹp, tiện thể ngắm trăng luôn.

Vịnh Minh Nguyệt chỉ có một con đường núi mòn đi qua rừng, thông với thế giới bên ngoài, con đường mòn này khúc khuỷu gập ghềnh, hai bên đường là những loại cây ăn quả như mơ, cam, dâu, hạt dẻ... cành lá sum suê, tầng tầng lớp lớp. Dưới tán cây là thảm cỏ xanh mướt, thỉnh thoảng có những nơi còn xuất hiện bóng trúc lao xao. May mà đi sớm, Nhan Tử La cùng Dận Chân và một đòa n người vượt rừng băng núi, tới tận khi hòa ng hôn mới đến được thôn làng của vịnh Minh Nguyệt.

“Rõ ràng là cõi bồng lai!” Nhan Tử La kinh ngạc, đi giữa thôn làng mà cũng bờ ruộng dọc ngang, nhà cửa ngay ngắn, thỉnh thoảng gặp mấy ông già và đám trẻ con, họ đều nhìn bọn nàng cười thân thiện.

Chầm chậm đi suốt dọc đường, đã được nhìn thấy suối Hoa My trong thơ và cả cây long não cổ ngàn năm, bến thuyền cổ, còn đến cổ tự thắp hương lễ Phật.

Đợi khi trăng lên, Nhan Tử La và Dận Chân mới tới đài Vọng Nguyệt. Trải qua hai nghìn năm phong ba bão táp, Vọng Nguyệt đài trông đã cũ kĩ đi nhiều, hơn nữa Nhan Tử La còn thấy, rất nhiều thôn dân ăn xong cơm tối đã đến đây ngắm trăng rồi, vì vậy Vọng Nguyệt đài vô cùng náo nhiệt. Nhưng nghe những âm điệu thuần nông chất phác của họ thật dễ chịu vô cùng.

“Hai người là người nơi khác phải không?” một bà cụ già cười hỏi họ.

“Vâng ạ, nơi khác đến.” Nhan Tử La cũng cười đáp lời.

“Hằng năm rất nhiều người tới chỗ chúng tôi để ngắm trăng, người gì cũng có, người làm ăn, người đọc sách, còn có cả quan nữa, mấy năm trước có một tuần phủ đến, rất hùng dũng.” bà cụ vui vẻ tiếp thị trăng.

“Hả? Thật không ạ? Ánh trăng ở đây quả nổi tiếng, đẹp hơn những nơi khác.” Nhan Tử La cười nói.

“Haizz, vị phu nhân này, muốn dỗ cho bà già vui hay sao, tôi đã ngắm bảy mươi mấy năm rồi, chẳng phải cũng là một mặt trăng à? Nhưng vì nơi đây Ngô vương và Tây Thi đã tới ngắm trăng nên mới nổi tiếng thôi!” bà cụ cũng nói.

Nhan Tử La và Dận Chân nhìn nhau, sau đó cười gật gật đầu với bà cụ.

Bà cụ ngắm trăng một lúc, vừa hay có các bà lão khác cũng đến, liền qua đó ngồi chuyện trò.

Nhan Tử La ngắm trăng, khẽ hỏi Dận Chân: “Ông lão, chàng nói xem tại sao ngày xưa Phù Sai và Tây Thi đến đây ngắm trăng?”.

“Cao Khởi[3] nói trăng sáng chỗ nào cũng có, chỉ trăng nơi này là đẹp!” Dận Chân cũng khẽ đáp.

[3] Cao Khởi (1336 – 1373), là nhà thơ nổi tiếng đầu thời Minh.

“Nói thực, thiếp cảm thấy ngồi trong viện tử ngắm trăng cũng thế.” Nhan Tử La nói tiếp.

Mấy năm nay nàng ngắm trăng không ít, ở Bắc Kinh, trên thảo nguyên, ở Tây Hồ... ánh trăng vẫn là ánh trăng ấy, trên mặt trăng cũng chẳng có thêm hai con thỏ.

“Thực ra, rất nhiều người đều nghĩ như thế.” Dận Chân nói.

“Vậy mọi người còn chạy tới đây làm gì? Còn viết thơ để khen tặng nữa.” Nhan Tử La vẫn nhìn trăng nói.

“Nếu không làm thế thì chẳng phải đi vô ích sao.” Dận Chân mỉm cười.

“Đại gia, thiếp phát hiện gần đây chàng nói chuyện rất thú vị, đến cổ nhân cũng lôi ra chế giễu rồi.” Nhan Tử La cười nói, ánh mắt rời khỏi trăng, quay sang nhìn chàng.

“Nói thật thôi!” Dận Chân đáp. Năm mươi mấy năm, ánh trăng vẫn thế, chỉ có lần cùng Nhan Tử La ngắm trăng ở Nhan trang đó, mới cảm thấy hình như có chút khác biệt.

Nhan Tử La cười.

Ngắm trăng một lúc, họ ra khỏi Vọng Nguyệt đài, men theo con đường đá trong làng chầm chậm đi dạo, ngắm dân cư, ngắm bóng núi phía xa xa, ngắm cả trăng nữa.

“Nơi này thật tuyệt, cảnh đẹp, người cũng tốt.” Nhan Tử La nói.

“Xây một viện tử đi!” Dận Chân gợi ý, chàng cũng thích nơi này, khiến người ta có cảm giác thoải mái và nhẹ nhõm như được xa rời trần thế.

Nhan Tử La nghiêng đầu nhìn Dận Chân: “Học được cách mua đất xây nhà tán gia bại sản rồi à?”. Nàng mua đảo Điếu Tiểu Ngư, xây nhà trên Phiêu Miểu Phong đều bị chàng cười giễu, lần này chàng lại chủ động tiêu tiền.

“Ta thích nơi này!” Dận Chân trả lời.

“Thiếp cũng thích.” Nhan Tử La cười nói.

Thế là, dưới ánh trăng vằng vặc, họ vừa đi vừa nhìn ngó... tìm đất nền.

Đêm lạnh, Nhan Tử La và Dận Chân cùng đòa n người lên đường quay về.

Một tháng sau, Nhan Tử La và Dận Chân mua một viện tử đã được xây sẵn, không lớn, chỉ có ba gian. Hai người mang theo vài a hòa n và mấy người dưới tới, mỗi lần là ở liền ba tháng.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor