Tối Chân Tâm (Tập 2) - Ngoại truyện 10 phần 1

Ngoại truyện 10: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con)

Năm Khang Hy năm mươi tư, Nhan trang.

Bọn Bách Hợp, Ám Hương đang đi đi lại lại trong sân, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về khung cửa sổ tối đen kia.

“Bách Hợp, lần này chủ nhân thảm rồi, gây họa lớn rồi.” Ám Hương khẽ nói.

“Đúng thế, từ sau năm bốn mươi tám, tôi chưa từng thấy sắc mặt Tứ gia khó coi như thế.” Sơ Ảnh tiếp lời.

“Được rồi được rồi, nói những chuyện đó có ích gì không? Ông Trời sẽ phù hộ cho chủ nhân nhà chúng ta!” Bách Hợp nói.

“Tôi thấy... khó lắm. Chủ nhân dám nhổ râu ở miệng hổ, chẳng trách Tứ gia nổi giận.” Ám Hương nói.

“Nhổ cũng nhổ rồi.” Bách Hợp lẩm bẩm.

Trong phòng.

Cục lục cục lục...

Cục lục cục lục...

“Muốn đánh muốn giết thì nói luôn đi, cho dù muốn bỏ đói thiếp thì cũng phải nói cho rõ ràng, như thế thiếp chết mới nhắm được mắt.” Người nào đó thốt lên. Nàng đói tới mức dạ dày bắt đầu biểu tình rồi.

Không nói gì.

“Rốt cuộc là muốn thế nào?” Ngồi từ trưa cho tới bây giờ là chín giờ tối rồi, chân nàng...

Không nói gì.

“Trời ơi! Thiếp chẳng phải chỉ ra ngoài đi một vòng thôi sao, có cần phản ứng mạnh thế không?” Nhan Tử La nói tiếp.

Không nói gì!

“Làm ơn đi, xin chàng đấy, cho chút động tĩnh gì đi, được không?” Nhan Tử La trợn mắt, thế mới nói chàng mà xuất gia làm hòa thượng, ngồi thiền chắc chắn không phải vấn đề lớn.

Choang!

Có động tĩnh rồi, chén trà bị ném xuống đất.

Nhan Tử La “á” một tiếng, sau đó lẩm bẩm, “Thiếp không phải nói tới thứ động tĩnh này, ý thiếp là chàng có thể dùng cái cổ họng cao quý của chàng phát ra âm thanh không?”. Sợ chết đi được!

“Hừ!” Cổ họng cao quý phát ra một âm thanh.

“Haizz!” Nhan Tử La thở dài thườn thượt, sau đó nằm bò ra bàn, cây sắt kiên quyết không chịu nở hoa cho nàng xem. Nhưng không nở hoa thì thôi cũng không cần giả làm yêu quái cây sắt dọa dẫm nàng chứ, được không hả?

“Ngồi ngay ngắn!” Cuối cùng, yêu quái cây sắt... không, cây sắt ra hoa rồi.

Nhan Tử La lập tức ngồi thẳng người, võng mạc của chàng nhất định lắp tia hồng ngoại, cái gì cũng thấy hết.

“Chàng định phạt thiếp thế nào? Nói đi, có thể chấp nhận được, thiếp sẽ chấp nhận, tốt nhất đừng quá đáng quá.” Nhan Tử La nói.

“Lý do.” Dận Chân buông hai từ.

“Lý do? Việc này cần phải có lý do gì. Nếu chỉ vì một việc nhỏ như thế mà chàng định bỏ đói thiếp tới chết, thì thiếp không cam tâm. Quá đáng quá, sự nhẫn nại của thiếp cũng chỉ có giới hạn.” Nhan Tử La nói.

Cốp!

Nghiên mực trên bàn nhảy lên một cái.

Nhan Tử La nuốt nước miếng.

“Chàng cũng biết, cái gọi là giang hồ hiểm ác, lòng người khó dò, con gái thiếp mới chỉ mười bốn, ngây thơ lãng mạn không rành thế sự, không phân biệt được người tốt kẻ xấu, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thiếp sao có thể sống đây? Nó là đứa con duy nhất của thiếp...” Nhan Tử La nói mãi nói mãi thật muốn cười, cảm thấy mình nên tháo tung tóc ra rồi rũ rượi gào thét. Tạo hình đó mới có thể phù hợp với những lời kịch vừa rồi. “Chàng giận không cho người đi tìm nó, nhưng thiếp sao có thể từ bỏ nó được, người ta bảo mẹ và con gái liên tâm, gần đây thiếp thường nằm mơ thấy ác mộng, tâm thần bất an. Vì vậy... vì vậy thiếp muốn đi tìm nó.”

“Xảo biện!” Dận Chân vẫn chỉ thốt ra hai từ. Con gái nàng không rành thế sự? Con gái nàng ngây thơ lãng mạn? Đến chàng còn không kìm được muốn cười thành tiếng.

“Vậy nếu thiếp nói ra lý do, chàng có tin không?” Nhan Tử La cũng không nói cho hay nữa, giọng điệu rất tùy tiện.

“Nghĩ.” Lần này còn tệ hơn, chỉ có một từ.

“Thiếp... Niên muội muội có thai, thiếp giận.” Nhan Tử La nói. Lý do này cũng không tệ nhỉ?

“Nói dối.” Dận Chân nói. Nàng giận? Chàng đã quan sát nàng kĩ mấy ngày liền chẳng thấy bộ dạng giận dữ của nàng đâu, ngược lại hai mắt nàng còn thường xuyên lấp lánh phát sáng, giống như đang tính tóa n chuyện gì đó, vì vậy chàng mới dặn mọi người phải lưu tâm đến nàng hơn, kết quả nàng lại dám bỏ nhà ra đi.

“Trời ơi, lần này chàng nghĩ oan cho thiếp rồi, thiếp là đố phụ đại danh lẫy lừng, chàng lên giường cùng với người phụ nữ khác khổ nhọc cày bừa, sao thiếp có thể không đố kị chứ? Thiếp tức tới mức tim đau gan đau phổi đau, còn tức nữa sẽ bị thủng dạ dày, vì vậy thiếp muốn ra ngoài đi lòng vòng cho hả giận rồi quay về.” Nhan Tử La nói tiếp.

“Hừ!” Dận Chân hừ một tiếng.

“Coi như chàng nể tình thiếp là kiếp đàn bà tóc dài óc ngắn mà đừng tính tóa n với thiếp nữa, được không?” Nhan Tử La nài nỉ.

“Nằm mơ!” Dận Chân lại thưởng cho nàng hai từ.

“Thôi thôi, hết lý do rồi. Thích làm gì thì làm đi.” Nhan Tử La từ bỏ.

“Nói thật.” Dận Chân lần này có tiến bộ, lại nói ra những ba từ.

“Đại gia, thiếp chỉ muốn ra ngoài đi chơi thôi, lần này là thật đấy.” Nhan Tử La nói.

“Hừm.” Dận Chân phát ra một âm mũi khẳng định.

“Thiếp đã nói thật rồi, đại gia, thẳng thắn khoan dung, chàng có thể hành hình xong rồi cho thiếp ăn bát cơm không, tuyết lớn chắn cửa mấy ngày liền, trong nhà không nổi lửa được nữa rồi.” Nhan Tử La nói.

Cốp!

Nghiên mực lại nhảy lên.

“Cấm túc.” Dận Chân nói ngắn gọn hai từ.

Nhan Tử La bĩu môi, cấm túc? Chàng tha cho nàng dễ dàng thế sao, thật không giống phong cách của chàng gì cả.

Nàng bị cấm túc đâu chỉ một hai lần, còn sợ chắc? Ha ha!

“Bao lâu?” Nhan Tử La tiện miệng hỏi. Nàng bị cấm túc nhiều lần như thế, từ một tháng đến bốn tháng chứ không ít đâu.

Dận Chân khẽ cười, Nhan Tử La đột nhiên cảm thấy xung quanh quỷ khí dày đặc.

“Đến khi Khuynh Thành trở về.” Dận Chân nói.

“Chàng!” Nhan Tử La há hốc miệng, “Chàng muốn nhốt thiếp cả đời?”. Con gái nàng tự bỏ nhà ra đi tìm chồng, lấy người ta rồi còn quay lại làm gì? Trời ơi, nàng dùng cả cuộc đời mình để đổi lấy hạnh phúc của con gái? Nàng thật ngốc!

“Phải xem Khuynh Thành thế nào.” Dận Chân nói. Cổ vũ con gái bỏ nhà đi, hai món nợ này gộp lại đủ để cấm túc nàng cả hai đời rồi.

Nhan Tử La buồn bã, nằm bò ra bàn than ngắn thở dài, nàng nói với Khuynh Thành rằng tìm được người đàn ông thích hợp cưới làm chồng rồi hãy quay về. Nhưng nha đầu thối đó rất có khả năng vui quên đường về, căn bản quên luôn việc chính tìm chồng, thế thì nàng phải làm thế nào? Hỏng rồi hỏng rồi, khi đó nàng nên cho nó một thời hạn mới phải.

“Muốn đi đâu?” đột nhiên Dận Chân hỏi.

“Giang Nam.” Nhan Tử La đáp, hơi ngẩng đầu lên, “Nham hiểm”.

“Quá khen!” Dận Chân nói. “Người đâu!” Lời vừa dứt, bọn a hòa n lặng lẽ đi vào. Kẻ thắp đèn thì thắp đèn, kẻ truyền cơm thì truyền cơm.

Đèn sáng, Dận Chân nhìn Nhan Tử La ăn vận giả đàn ông, lắc lắc đầu.

“Thiếp đã ăn vận giống đàn ông rồi, tại sao chàng vẫn có thể nhận ra?” Nhan Tử La ngồi thẳng dậy, chống cằm hỏi, xem xem có mắc sai sót gì trong cách hóa trang không, để lần sau còn sửa.

“Nàng...” Dận Chân lại cười, Nhan Tử La lại cảm thấy không khí thật quỷ dị, “Khắp kinh thành này không có người đàn ông nào vừa nhỏ vừa thấp như nàng”.

“Đấy là khuyết tật trời sinh!” Nhan Tử La trợn mắt, “Lần sau đi giày cao chẳng phải sẽ cao hơn sao?”.

Cốp!

“Tốt nhất nàng hãy nhớ đường cho tốt đi.” Dận Chân nhắc nhở.

“Đa tạ nhắc nhở!” Nhan Tử La cười giả lả nói.

Dận Chân nheo mắt, “Nhưng... mãi mãi không có lần thứ hai”.

Cạch!

Con sư tử bằng đá dùng để chặn giấy nhảy lên. Sau đó Nhan Tử La bắt đầu xoa bóp tay, dùng lực mạnh quá đập tê cả tay rồi.

Năm Khang Hy năm mươi lăm, Nhan trang.

Vẻ mặt Nhan Tử La đầy nghi hoặc, “Thái y, ông không xem nhầm đấy chứ? Ông có thể khẳng định? Ông thật sự dám khẳng định? Ông là thái y chuyên phụ khoa ư?”.

“Trọng thưởng.” Dận Chân nói. Lập tức có a hòa n chấp hành lời chàng.

“Thiếp thấy vẫn nên để người khác khám xem sao, sao có thể chứ!” Nhan Tử La bĩu bĩu môi, lần trước thái y đã bóng gió nói nàng không có hi vọng rồi.

“Thái y, ngày mai đến phủ, chăm sóc cho Nhan chủ nhân. Xin hãy thận trọng.” Dận Chân nói, giọng hơi run.

“Vâng, hạ quan biết.” Thái y đứng dậy lui ra.

Khuynh Thành chạy lại sờ sờ vào bụng của bà mẹ già, một lúc lâu sau mới nói, “Ngạch nương, con trai sinh ngọc... ngạch nương, người sinh cho con một đệ đệ và một muội muội nhé?”.

Cạch!

“Ta là lợn sao mà có thể sinh nhiều như thế?” Nhan Tử La trợn mắt, “Ta thấy thái y này rõ ràng là tên lừa đảo”.

“Phúc tấn, tôi thấy là thật đấy, vừa rồi chạm vào tay người, phát hiện thấy rất nóng, chỉ phụ nữ có thai mới thế thôi.” Trần phu nhân cười nói.

“Hả? Tôi còn tưởng mình bị nhiễm lạnh cơ?” Nhan Tử La khẽ lẩm bẩm.

“Lát nữa hồi phủ. Bách Hợp, mau thu dọn đồ đạc.” Dận Chân ra lệnh.

“Không về.” Nhan Tử La chẳng buồn suy nghĩ, từ chối luôn, “Nghe nói thai phụ tâm trạng không tốt sẽ dễ động thai, thiếp không về, về đó rất ức chế”.

“Được!” Dận Chân đáp, sau đó nhìn Bách Hợp, “Sai người hồi phủ nhận thêm mười a hòa n, bốn bà đỡ, điều đầu bếp trong biệt viện về đây”.

“Dừng lại! Bách Hợp, ngươi đứng lại!” Nhan Tử La xen vào, đảo đảo mắt, “Tứ gia, ra kia nói chuyện”.

“Tốt nhất nàng đừng ồn ào.” Dận Chân nhìn nàng một cái, sau đó bị Nhan Tử La kéo đi.

Vào phòng trong, Nhan Tử La cẩn thận đóng cửa lại, khóe miệng càng lúc càng nhếch cao, mắt không thể dùng hai từ phát sáng để miêu tả nữa, buổi tối nhìn thấy, người ta sẽ tưởng mắt sói.

“Tứ gia, chúng ta thương lượng một việc được không?” Nhan Tử La cười hi hi.

“Nói!” Dận Chân có dự cảm xấu.

“Thiếp muốn đến Hàng Châu, chàng thấy thế nào?” Nhan Tử La hỏi.

“Không thế nào cả!” Dận Chân nói. Quả nhiên không phải việc gì hay ho.

Nhan Tử La thóa ng chau mày, vờ tỏ ra bất lực, hai tay ôm lấy phần bụng vẫn đang bằng phẳng như thảo nguyên của mình, “Nhưng, nó muốn đi mà”.

“Vớ vẩn!” Dận Chân nói.

“Thiếp cũng không muốn rời xa Tứ gia, nhưng... nếu nó không vui, không chịu ra thì làm thế nào?” Nhan Tử La nhướn nhướn mày.

“Nàng uy hiếp ta?” Dận Chân lườm nàng. Lại dám mang con ra uy hiếp chàng!

“Ái chà chà, chàng đừng nói khó nghe thế được không!” Nhan Tử La nhào vào lòng chàng, mặt áp vào ngực chàng, tay phải khẽ vỗ vỗ lên nơi trái tim chàng, “Hai vợ chồng mà nói gì uy hiếp với không uy hiếp, thiếp đây cũng chỉ là muốn tốt cho chàng. Chàng nghĩ xem, Giang Nam non xanh nước biếc rất tốt cho sức khỏe, sau này thằng bé lớn lên bụ bẫm xinh xắn, chàng nhìn cũng chẳng phải sẽ vui sao? Hơn nữa, Hòa ng thượng nói thiếp là người phụ nữ tán gia bại sản, nếu lại thêm đứa này nữa, thì phủ chúng ta thu không đủ chi, giờ Trần Mục Phong chịu lấy Khuynh Thành, nhà hắn lại có tiền như thế, chi bằng để hắn nuôi đi!”.

“Không được!” Dận Chân không chùn bước sau một tràng lý luận vớ vẩn của nàng.

“Không được?” Nhan Tử La tiếp tục vỗ, “Không được hả? Thật sự không được sao? Ái chà, chàng nói xem, nếu ngày nào thiếp cũng mặt ủ mày chau, liệu nó sinh ra có khỏe mạnh không? Nếu như sinh ra một đứa ngốc thì làm thế nào?”.

“Có thứ để đe dọa nên không sợ ta nữa?” Dận Chân hỏi, bàn tay nắm chặt, chỉ muốn đánh cho người phụ nữ trong lòng mình một cái, nhưng... không nỡ.

“Ung vương gia, coi như chàng thương xót thiếp phải tới mười lăm năm mới có thai lại mà đồng ý đi, được không?” Nhan Tử La nói. Có chỗ dựa, ha ha, nàng chính là có chỗ dựa đấy.

Dận Chân cúi xuống nhìn đỉnh đầu nàng, nàng đang nhắc chàng rằng chàng nợ nàng một đứa con.

“Được.” Dận Chân nói. Cứ để nàng đi chơi hai năm rồi quay về.

“Nếu chàng đã đồng ý rồi thì, nào lại đây lại đây, dùng chữ làm chứng.” Nhan Tử La nhanh chóng vọt khỏi lòng chàng, đi đến bên bàn, đích thân mài mực trải giấy, bút lông đã chấm mực, sau đó cười hi hi đưa cho Dận Chân.

“Nàng!” Dận Chân hít một hơi thật sâu, nàng lại không tin vào tư cách của chàng.

“Trời ơi, kiểu vương công tử đệ các chàng là nói lời mà không giữ lời nhất đấy, thiếp phải đề phòng. Thiếp đọc một câu, chàng viết một câu, thiếp bắt đầu đọc đây.” Nhan Tử La chống cằm đi đi lại lại trong phòng: “Thiếp thân Nhan thị từ khi vào phủ tới nay kiêu ngạo độc đóa n, đố kị quen tính.” sau đó dừng lại, nhìn Dận Chân, “Thất xuất[1] gồm những gì?”.

[1] Thất xuất: Bảy cớ để bỏ vợ trong thời phong kiến.

Bàn tay cầm bút của Dận Chân siết mạnh, các khớp ngón tay trắng bệch.

“Không con, dâm, không thờ cha mẹ chồng, lắm điều, trộm cắp, ghen tuông, bị bệnh khó chữa.” Giọng Dận Chân nghe như sắp bùng nổ.

“Ồ, thiếp phạm hai điều đi, ha ha, đủ để bỏ hai lần rồi.” Nhan Tử La cười nói. Phớt lờ những gân máu đang nổi rõ trên trán Dận Chân, Nhan Tử La đọc tiếp: “Phạm hai điều trong thất xuất, niệm tình tiểu nữ còn nhỏ nên chưa đuổi đi. Nhưng, Nhan thị không biết hối cải, gần đây càng thêm tác quái. Thực không thể giữ lại trong phủ nữa, lệnh cho lập tức rời đi. Từ nay về sau trai lấy vợ gái lấy chồng, không liên quan gì tới nhau”.

Nhan Tử La đọc xong, nhìn sắc mặt đã đanh lại của Dận Chân, vỗ vỗ ngực, sau đó cười một cách thiếu tự nhiên: “Viết xong rồi?”. Nàng đi tới bàn cầm lên xem, mặc dù phần trước đều viết theo những gì nàng đọc, nhưng phần cuối chàng sửa thành, “Giờ lệnh cho tới biệt viện ở Hàng Châu, Nhan thị không được tái giá, nhận chu cấp như cũ”.

“Thật không công bằng, nhưng, cũng không tính là thiệt thòi lắm.” Nhan Tử La nói, “Còn nữa, Ung vương gia, con thiếp sau này đều theo họ mẹ, chàng không ý kiến gì chứ?”.

Cây bút cuối cùng không giữ nổi “khí tiết lúc cuối đời.” bị bẻ gẫy rồi ném xuống đất.

“Ái chà chà, đừng giận mà. Sau này thiếp không thể tái giá, chàng cứ coi như nuôi một cô vợ bé bên ngoài đi! Có thời gian, chàng đến chơi, ở lại chơi. Thiếp tiêu tiền của chàng đương nhiên không thể đuổi chàng ra ngoài ngủ đâu!” Nhan Tử La cười hi hi nói.

“Im miệng.” Dận Chân quát.

“Ha ha, cái này không cần làm thành hai bản nữa, thiếp tự cầm bản này là được rồi.” Nhan Tử La cười nói.

“Nhan Tử La, nàng!” Dận Chân rất muốn đập nát nụ cười tươi như hoa kia, thật quá nhức mắt.

“Ung vương gia, thiếp còn nhớ năm ngoái chàng nói việc bỏ nhà ra đi của thiếp vĩnh viễn không có lần thứ hai, đúng không?” Nhan Tử La đứng trước mặt chàng, nghiêng đầu, tay sờ sờ lên khuôn mặt đẹp trai của người ta: “Nhưng chàng xem, ông Trời không đứng về phía chàng rồi, thất vọng phải không? Tức lắm phải không? Không ngờ Nhan Tử La thiếp cũng có ngày được ông Trời thương xót để mắt”. Nói chưa xong, nàng đã bị ôm chặt vào lòng, suýt nữa ngạt thở. Giọng Dận Chân thâm trầm vọng xuống từ trên đỉnh đầu, “Ở Hàng Châu, phải sống tốt đấy”.

Nhan Tử La gật đầu, không nói gì.

Hai người quay trở lại phòng khách, mọi người thấy Nhan Tử La thần sắc phơi phới, Dận Chân mặt đanh lại như thép lạnh.

Mấy ngày sau, Nhan Tử La cho người thu dọn đồ đạc. Dận Chân lên triều nên không về, nàng chạy ra đình cỏ ngồi.

“Nhan Tử La, tẩu nhẫn tâm bỏ đi thật sao.” Giọng Dận Tường. Nhan Tử La quay lại nhìn nhìn, thật hiếm khi thấy vẻ mặt hắn lại nghiêm chỉnh như thế.

“Thập tam gia, người có nhìn thấy chú chim nhỏ bay trên trời không?” Nhan Tử La chỉ chỉ lên trời.

“Cái nhà này, con người ấy không sánh bằng bầu trời chẳng có gì kia sao?” Dận Tường nói.

“Loại chim đó chỉ bay ra ngoài khi thời tiết đẹp, hơn nữa mãi mãi không thể bay cao được, bão to gió lớn ập tới, không có khả năng chống đỡ. Nhưng hùng ưng thì có thể, hùng ưng có thể đối mặt với bất kì loại bão táp nào.” Nhan Tử La cũng nói.

“Tứ ca sẽ lo cho tẩu chu tòa n.” Dận Tường đáp.

“Nhưng chàng sẽ bị trói chân buộc tay. Sống cuộc sống an nhàn lâu rồi, hùng ưng sẽ quên mất bản lĩnh chiến đấu trong mưa gió của mình, cũng có thể sẽ bị gió mưa đánh gục. Vì vậy, nếu đã là hùng ưng thì mãi mãi nên ghi nhớ bản lĩnh của mình, làm việc mà nó nên làm.” Nhan Tử La nói.

“Cũng có thể hùng ưng đó không muốn đi thách thức mưa gió nữa, chỉ muốn được cùng bay với con chim nhỏ?” Dận Tường nói.

“Chim nhỏ không thể ích kỉ như thế, không thể bẻ gẫy đôi cánh của hùng ưng.” Nhan Tử La đáp.

“Hiểu rồi. Chỉ có điều, hùng ưng không đơn giản như tẩu nghĩ đâu.” Dận Tường nói.

“Dù không đơn giản tới đâu, chẳng qua cũng chỉ có hai bàn tay. Thập tam gia, khi chàng mệt mỏi, xin Thập tam gia hãy ra tay giúp đỡ, để chàng có thể nghỉ ngơi một lát.” Nhan Tử La nói.

“Ta?” Khẩu khí của Dận Tường lại trở nên rất nghiêm túc, “Có phải tẩu đã đánh giá ta cao quá rồi không? Ta cũng chỉ là con chim không thể bay cao được thôi!”.

“Thập tam gia, dùng cái cớ này để che giấu sự lười nhác không muốn bay cao của mình thật vô sỉ.” Nhan Tử La khẳng định.

“Nhan Tử La, từ vô sỉ này là tẩu muốn nói tới Thập tam gia ta sao? Thật là to gan!” Dận Tường cười nói. Lẽ nào hắn đến lúc phải giãn gân giãn cốt rồi?

“Thập tam gia có biết lý do ta bị bỏ không? Lắm điều, ghen tuông.” Nhan Tử La cười nói.

“Phạm phải hai điều? Nên bị bỏ từ lâu rồi.” Dận Tường cũng cười.

Nửa tháng sau, ngoài kinh thành, bên mấy chiếc xe ngựa.

Nhan Tử La ôm My Liễm Diễm, “Tôi đi rồi, cô phải cẩn thận”.

“Bảo trọng!” My Liễm Diễm nói.

Đến khi xe ngựa đi xa, My Liễm Diễm khẽ nói: “Cuối cùng cô được tự do rồi”.

Quay về Lan Quế phường, Hạ Chí nói mấy vị đại gia đang ở phòng Lãm Nguyệt, My Liễm Diễm gật đầu đi về phía phòng Lãm Nguyệt, vén rèm bước vào, bốn người đang uống rượu ngẩng đầu nhìn nàng.

“My tẩu, Nhan Tử La đi thật rồi?” Dận Ngã hỏi. Mấy hôm trước, bản tấu mà Tứ ca hắn dâng thật quá chấn động, Tứ ca hắn lại bỏ Nhan Tử La, nói nàng ta ghen tuông, nhưng... chẳng phải chính Tứ ca biến nàng ta thành một người phụ nữ ghen tuông sao? Hơn nữa mấy năm nay nhìn bộ dạng của Tứ ca thì thấy huynh ấy sắp sủng người phụ nữ này tới tận trời rồi, sao nói bỏ là bỏ ngay cơ chứ?

“Đương nhiên đi thật rồi.” My Liễm Diễm nói, cười nhẹ.

“Tứ ca hành sự thật khó nắm bắt, nói bỏ là bỏ sao?” Dận Ngã uống một hớp rượu, nói.

“Lão Thập, Nhan Tử La là bảo bối tâm can của Tứ ca, Tứ ca cho dù có bỏ hết đàn bà con gái trong phủ cũng không đến lượt nàng ta.” Dận Đường nói. Lão Thập này suy nghĩ thật chẳng sâu sắc gì cả.

“Nhưng, đã viết cả giấy bỏ vợ chẳng lẽ còn là giả?” Dận Ngã hỏi.

“Thập ca, giấy bỏ vợ không phải giả, nhưng, huynh nghĩ xem, giấy bỏ vợ đó nhất định là do Tứ ca viết sao?” Dận Trinh hỏi. Thập ca suy nghĩ quá đơn giản.

“Không thể do Nhan Tử La bỏ Tứ ca được?” Dận Ngã nói, sau đó ngẩng đầu lên nhìn một vòng, nhìn nhìn bộ dạng của ba người còn lại, tự lẩm bẩm một mình, “Không phải chứ? Đấy là trắc phúc tấn của phủ Thân vương...”.

“Lão Thập, trắc phúc tấn đó nếu là Nhan Tử La thì khả năng nào cũng có thể xảy ra.” Dận Đường vỗ vỗ vai hắn, giúp hắn chấp nhận sự thật này.

“Tại sao chứ?” Dận Ngã lại nhìn một vòng, “Tứ ca đối với nàng ta một lòng một dạ, rốt cuộc là tại sao?”.

“Cái này phải hỏi My tẩu rồi.” Dận Trinh cười.

My Liễm Diễm lại cười nhạt, rót thêm rượu cho họ, “Gia cầm muốn bay!”.

“Gia cầm?” Dận Ngã nghi hoặc.

My Liễm Diễm đặt bình rượu xuống, “Các vị, mời dùng, tôi phải xuống lo liệu dưới kia”.

Nàng ta vén rèm đi ra, Dận Ngã nhìn nhìn Bát ca hắn.

“Bát ca, lời của My tẩu là có ý gì?” My tẩu và Bát ca hắn càng ngày càng giống nhau, nói năng khiến người ta phải suy đóa n mệt óc.

“Trong tim mọc cánh rồi thì lúc nào cũng muốn bay.” Bát ca hắn nói.

“Một gia cầm hạnh phúc như thế còn không thỏa mãn.” Cửu ca hắn nói.

“Haizz, thật nhẫn tâm.” Thập tứ đệ của hắn nói.

Năm Khang Hy năm mươi sáu, Càn Thanh cung.

Các vị A ca đang thấp thỏm ngồi một chỗ, không khí xung quanh thật bức bối, ông già Khang Hy mặt mày nghiêm nghị phê tấu sớ, không thèm liếc mắt nhìn họ một cái, cũng không cho họ đi, không biết là có ý gì.

“Hừ! Các ngươi...” Ông già Khang Hy đặt bút, trừng mắt nhìn từng người từng người một, “Mấy bản tấu này tấu các ngươi sai người ra ngoài, mặc dù chưa tra ra được chứng cứ, nhưng sau này... phải cẩn trọng hơn cho trẫm.”

“Nhi thần hiểu rồi.” Các vị A ca cùng đồng loạt đứng lên nói.

“Hiểu rồi thì tốt.” Ông già Khang Hy khóa t khóa t tay bảo họ ngồi xuống.

Một tiểu thái giám đứng ngoài cửa khom lưng nói, “Bẩm Vạn tuế gia, Tứ gia cầu kiến”.

“Truyền.” Ông già Khang Hy nói. Tiểu thái giám đó vội quay ra, lúc sau bóng một người bụi bặm phong trần đi vào, “Hòa ng a ma cát tường!”.

“Về rồi? Mang lại đây.” Ông già Khang Hy nói. Con trai ông tự động lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy, Lý Đức Tòa n đón lấy, hai tay dâng lên Khang Hy.

Ông già Khang Hy mở ra xem, sau đó liếc xéo chàng hỏi: “Phúc Thừa, Phúc Hành?”.

“Vâng, Hòa ng a ma.” Dận Chân đáp.

“Hừ hừ, tên này mà nha đầu đó đồng ý sao?” Khang Hy bỏ giấy xuống, nhìn vẻ mặt bối rối của con trai, “Nói ra nghe xem, cũng để trẫm được vui, mấy hôm nay chẳng có việc gì đáng vui cả”.

“Hòa ng a ma, việc này...” Dận Chân nghĩ, rồi lại rút ra một tờ giấy từ tay áo trình lên.

Ông già Khang Hy mở ra xem, sau đó cười, “Đứa trước là Khuynh Thành, đứa này là Khuynh Quốc, cũng chẳng biết khiêm tốn gì cả”.

Các vị A ca đều cúi đầu.

“Nhũ danh là Phúc Mãn Đa? Mặc dù hơi tục[2], nhưng cũng được. Tiểu tử sao lại gọi là Kim Lục Phúc?”

[2] Tục ở đây là tầm thường.

“Bẩm Hòa ng a ma, tiểu tử hành Lục, do đó gọi Lục Phúc.” Dận Chân nói. Chàng còn đang buồn chán đây, tên con trai chàng không hay bằng tên của đứa trẻ nhà bình thường.

“Hành Lục gọi Lục Phúc, nếu hành Thập bát lẽ nào gọi Thập Bát Phúc sao? Thế thì càng về sau phúc khí càng lớn rồi.” Khang Hy nói.

Vai các vị A ca khẽ rung lên, không nhìn kĩ căn bản không thể thấy.

“Tại sao nha đầu có nhũ danh còn tiểu tử lại không?” Khang Hy không nhìn thấy bên cạnh cái tên Kim Lục Phúc có ghi chú.

“Bẩm Hòa ng a ma, nhũ danh của Lục Phúc...” Dận Chân nói.

“Nói! Ấp a ấp úng!” Khang Hy ra lệnh, khiến ông tò mò giờ lại không chịu nói. Lão Tứ bị Nhan Tử La ảnh hưởng xấu rồi. Ông già Khang Hy hòa n tòa n không có ý thức về việc mình đang ngó vào nhà người ta xem náo nhiệt.

“Nhũ danh Nhàn Nhân[3].” Dận Chân đáp.

[3] Nhàn Nhân (nghĩa là kẻ nhàn rỗi) đọc là Xianren, Hiền Nhân (nghĩa là hiền nhân quân tử) cũng đọc là Xianren.

“Hiền Nhân?” Ông già Khang Hy nhìn chàng một cái, “Không đến nỗi dung tục cho lắm”.

“Hòa ng a ma, là ‘Nhàn’ trong nhàn rỗi, ‘Nhân’ trong nhân hòa.” Giọng Dận Chân nghe như xấu hổ.

Ánh mắt tất cả mọi người giống đèn tụ quang chiếu vào chàng.

“Nhàn Nhân.” Giọng ông già Khang Hy lên cao. Nhàn Nhân, long tôn nhà họ Ái Tân Giác La ông thành kẻ nhàn rỗi?

Nhan Tử La này...

Vai các vị A ca rung rõ ràng hơn một chút.

“Nhan Tử La này, cháu trai trẫm...” Khang Hy đặt giấy xuống, lắc đầu.

Nhan trang.

Dận Tường đi vào ngồi xuống, “Tứ ca, huynh cũng về rồi, đệ còn tưởng huynh cũng vui quên đường về cơ”.

Dận Chân trừng mắt nhìn hắn.

“Tứ ca, nói nghe xem, Nhan tẩu lại đặt cho cháu trai cháu gái đệ tên là gì rồi?” Dận Tường rất buồn chán, tuyệt đối là đang rất buồn chán.

“Phúc Thừa, Phúc Hành.” Dận Chân đáp.

“Ồ? Sao nha đầu Khuynh Thành lại nói với đệ tên là Kim Lục Phúc với Nhan Khuynh Quốc nhỉ?” Dận Tường cười nói. Hắn buồn chán nên nhờ chim bồ câu đưa thư hỏi Khuynh Thành, Khuynh Thành cho hắn biết rồi, hắn cười cả buổi sáng.

“Lão Thập tam!” giọng Dận Chân đầy vẻ uy hiếp. Chính vì tên của hai đứa trẻ này, chàng đã bị cười mất mấy ngày rồi.

“Ái chà chà, Tứ ca, đừng giận mà! Đệ lại thấy tên mà Nhan tẩu tẩu đặt vừa hay vừa dễ nhớ dễ viết, rất tốt!” Dận Tường cười.

“Nếu đã thấy hay thấy tốt, thì mau mang những cái tên bóng bẩy của đám con đệ ra cho nàng ấy đổi giúp.” Dận Chân nói.

“Việc này... không tiện làm phiền Nhan tẩu.” Dận Tường đáp. Hắn đâu muốn bị cười, “Tứ ca sao đột nhiên lại nhớ tới nơi này?”.

Dận Chân nhìn hắn một cái, không nói gì. Từ sau khi Nhan Tử La đi, chàng rất lâu không đến, đến rồi lòng lại trống trải.

“Có phải huynh nhớ tiểu đệ không?” Dận Tường vẫn cười hi hi. Không ngờ, Nhan Tử La đi rồi, không chỉ Tứ ca thấy không quen, ngay cả hắn mới làm hàng xóm với tẩu ta mấy năm cũng thấy không quen. Khi ăn dưa chuột cà chua cũng chẳng có ai lườm nguýt, bữa sáng bằng cháo bát bảo cũng không có luôn, quan trọng là: Con hắn chẳng có ai trông, ngày nào cũng chạy nhảy ồn ào đau cả đầu.

“Làm gì có!” Dận Chân đáp, “Nàng nhờ ta tới xem dưa chuột to chưa, đừng để đệ xơi hết”.

“Tứ ca, huynh có cần phải ăn ngay nói thật thế không?” Dận Tường xấu hổ, Tứ ca hắn nói chuyện thật chẳng bao giờ quan tâm tới lòng tự trọng của người khác. Thôi thôi, Tứ ca hắn vừa về tâm trạng lại không vui, không so đo không so đo, mấy ngày nữa sẽ khác.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor