Tối Chân Tâm (Tập 2) - Ngoại truyện 07 phần 2

Vào ngày chúc thọ Hòa ng gia gia, ngạch nương và Bát thẩm biểu diễn một tiết mục ca vũ, lần đầu tiên tôi thấy ngạch nương mình xinh đẹp như thế. Nãi nãi, Lương phi nãi nãi, Nghi phi nãi nãi đều ngẩn hết cả ra. Hòa ng gia gia rất vui, cho phép ngạch nương và Bát thẩm cùng tùy giá ra tái ngoại.

Tôi không gặp Tam di nương nữa, nãi nãi nói với tôi rằng, Tam di nương đã được gả cho a ma tôi rồi.

Một hôm khi tôi đi tìm Hòa ng gia gia thì nghe thấy đám thái giám đang thì thầm với nhau rằng ngạch nương tôi bị bệnh, bệnh nặng sắp chết. Tôi sợ quá khóc òa lên, chạy thẳng tới chỗ Hòa ng gia gia cầu xin người hãy cứu ngạch nương tôi. Hòa ng gia gia nói ngạch nương không sao, đợi bao giờ ngạch nương khỏi tôi có thể về thăm ngạch nương. Tôi không tin, bởi vì a ma cũng ở đó, vẻ mặt người rất nghiêm trọng. Tôi vừa khóc vừa hỏi a ma, a ma cũng nói ngạch nương tôi không sao, người sắp khỏi rồi.

Phải mấy ngày sau Hòa ng gia gia mới cho phép a ma đưa tôi về thăm nhà. Tôi chạy như bay đi tìm ngạch nương, ngạch nương gầy đi rất nhiều, hơn nữa... người còn quên rất nhiều việc. Hình như ngoài tên mình ra người chẳng nhớ gì cả, đến tôi người cũng quên rồi, buồn quá! Nhưng dường như ngạch nương rất vui, nếu đã thế thì tôi đành phải chịu ấm ức một thời gian vậy, đợi ngạch nương khỏi sẽ lại nhớ ra.

Tôi theo Hòa ng gia gia đi tái ngoại, đây là lần đầu tiên tôi ra tái ngoại mà! Tái ngoại thích hơn ở trong cung nhiều. Ngạch nương tôi và Bát thẩm cũng vui, tôi và Thập bát thúc thường làm nũng người.

Ngạch nương rất ngốc, xuống nước bắt cá bị đỉa cắn. Nhưng ngạch nương còn đưa tôi và Thập bát thúc đi bắt đom đóm, còn kể cho chúng tôi nghe câu chuyện về đom đóm, mặc dù tôi cảm thấy như ngạch nương lại lừa gạt chúng tôi, có điều câu chuyện đó vẫn rất hay.

Sau này Thập bát thúc bệnh mất, Hòa ng gia gia không cho tôi tới thăm, sai mấy thái giám trông nom tôi. Tôi rất giận, tìm mọi cách để trốn ra ngoài, nhưng chỉ nhìn thấy xe ngựa và quan tài. Tôi ôm chầm lấy ngạch nương òa khóc, ngạch nương thì lại chẳng có chút biểu hiện nào. Thực ra mấy hôm đó ngạch nương đã rất lạ rồi, người thường ôm tôi thật chặt, đến ngủ cũng trông chừng tôi. Ngạch nương không cười nữa, tôi thấy rất lo!

Sau khi về Bắc Kinh, tôi lại bị Hòa ng gia gia nhốt trong cung. A ma khi tới thỉnh an nãi nãi thường mang vẻ mặt như đang đăm chiêu suy nghĩ điều gì, có thể thấy, a ma cũng rất không vui. Tôi nói với a ma rằng mình muốn về nhà, a ma không cho. Hòa ng gia gia cũng không đồng ý.

Cho tới khi tuyết rơi nhiều, Thập tam thúc cầu xin Hòa ng gia gia, tôi mới có cơ hội về nhà thăm ngạch nương. Tôi và ngạch nương vốn đang học thơ viết chữ rất vui, nhưng sau khi a ma vào, ngạch nương liền không viết nữa, cũng không nói nữa. A ma cũng không nói gì, thật là bí bức. Tôi đòi ăn thịt nướng chẳng qua là vì muốn ngạch nương vui, nhưng hình như ngạch nương lại càng buồn hơn. Trước kia khi còn ở biệt viện, tôi và ngạch nương thường ăn món này rất vui vẻ, mỗi lần đều ăn tới ợ hơi vì no, sau đó nằm ngủ một giấc dài. Nhưng giờ ngạch nương chỉ cười nhạt nhẽo, gầy tới mức sắp còn có da bọc xương.

Năm đó đúng vào Mười lăm tháng Giêng, không biết Hòa ng gia gia bị làm sao, đột nhiên lại nói muốn phong tôi làm công chúa. Tôi thì thế nào cũng được, nhưng tại sao mọi người lại chấn động mạnh như thế? Không biết ngạch nương tôi nghe xong có biểu hiện gì.

Còn chưa hết tháng Giêng, nghe nói ngạch nương đã chuyển về biệt viện ở, không ai chịu nói cho tôi biết lý do tại sao, Hòa ng gia gia lại không cho tôi về thăm nhà, thật đáng ghét chết mất. Tôi chỉ muốn nhổ sạch râu của ông nội mình đi. Mãi cô cô mới tìm được cái cớ, Hòa ng gia gia đồng ý để ngạch nương tôi vào cung. Tôi vui mừng chạy đến biệt viện đón người, thật tốt, ngạch nương tôi lại bắt đầu cười rồi, còn nuôi một con sóc nhỏ.

Nhưng năm đó, giống như ngạch nương tôi đã nói, là năm xui xẻo của người.

Vào cung chẳng có việc gì làm, nhưng ngạch nương lại trẹo chân, khiến nó sưng to như cái bánh bao, đi lại tập tà tập tễnh. Mấy hôm sau lại bị gẫy chân. Khi đó Hòa ng gia gia nghe tin chỉ thốt ra một từ “Ngốc”. Về cơ bản thì tôi đồng ý với Hòa ng gia gia.

Vốn cứ tưởng từ từ dưỡng bệnh cũng sẽ khỏi, không ngờ ngạch nương tôi lại nổi tiếng như thế. Nếu nói trước đây mọi người biết tới người vì người là ngạch nương của Bảo công chúa tôi, thì sau này sự nổi tiếng của ngạch nương không ai sánh kịp. Tôi ở trong cung mà còn nghe nói đến “thành tích” vĩ đại của người.

Đầu tiên là những kẻ chỉ chỉ trỏ trỏ nói ngạch nương tôi là hồ ly tinh. Về điểm này, rõ ràng là quá nực cười. Nếu như ngạch nương tôi là hồ ly tinh thì rất nhiều hồ ly tinh khác không cần phải tu luyện mấy nghìn năm nữa, bởi vì dễ dàng quá. Nhìn lại hình dáng của ngạch nương có chỗ nào giống hồ ly tinh đâu? Nói theo lời a ma thì: “Hồ ly tinh xinh đẹp hơn nàng”.

Sau này ngạch nương thật sự nổi tiếng nhờ vụ nhảy lầu. A ma tôi nói: “Người khác tin nhưng ta không tin”. Ngạch nương tôi sợ đau lại nhát gan, nếu người nhảy lầu thì chỉ có thể do một nguyên nhân mà thôi: Bị ai đó đẩy. Nhưng hình như mọi người đều tin, sau đó ngạch nương tôi lại có một phong hiệu mới, “Đại Thanh đệ nhất đố phụ”. Tôi biết ngạch nương chắc chắn sẽ rất giận. Tôi rất ít khi chứng kiến cảnh ngạch nương mất kiểm sóa t, đấy là bởi vì không ai động vào người, nhưng ngạch nương mà đã tức phát điên thì đó nhất định là một việc vô cùng đáng sợ. Tôi rất muốn xem, đáng tiếc không có cơ hội.

Sau đó những điều tôi nghe thấy ngày càng nhiều: Đập đồ đạc, nhổ cây, gào thét... phàm những việc mà một người ở trong trạng thái điên rồ sẽ làm, ngạch nương tôi đều làm cả. Tôi nói ngạch nương giận quá hóa điên rồi, người lại dám đập vỡ nhiều đồ đạc như thế, phải biết rằng khi ở biệt viện người không nỡ đập vỡ dù chỉ một cái bát. Haizz, những thứ người đập đó chắc sẽ khiến người xót xa cả mấy kiếp.

Rất nhiều người tỏ ra thông cảm với a ma tôi, tôi nói với Hòa ng gia gia rằng a ma đã trêu chọc ngạch nương, Hòa ng gia gia chỉ cười. Cuối cùng tôi cũng biết Hòa ng gia gia là một con hồ ly già, ai cũng nằm trong tính tóa n của Hòa ng gia gia hết.

Đợt ra tái ngoại năm nay ngạch nương không đi, nói mất mặt lắm rồi. A ma tôi thì đi, bởi vì Hòa ng gia gia sợ ngạch nương lỡ tay làm a ma bị thương.

Khi chúng tôi quay về, ngạch nương đã lại nổi danh thêm lần nữa, bởi không lâu sau, khi a ma được tấn phong làm thân vương, một đại thần vốn có ý định gả con gái mình cho a ma đã sợ tới mức không bao giờ dám nhắc lại chuyện đó nữa. Bởi vì nghe nói là, sự ghen tuông của ngạch nương quá lớn, không có việc gì cũng treo cổ tự sát, còn ngược đãi vợ bé. Thế là ngạch nương tôi lại thành hãn phụ.

Lần đó a ma mời khách, tôi quay về thăm ngạch nương thấy ngạch nương lửa giận phừng phừng, kể chuyện cười mà mặt mày lạnh tanh. Tôi đã nói ngạch nương phát điên là một việc rất đáng sợ mà, nhìn bộ dạng hiện tại của người xem, như không sợ ai hết. Lời nói như có dao có tên, khiến mấy thúc thúc nhanh mồm nhanh miệng của tôi đều ậm ờ như ngậm hạt thị. Haizz, xem ra cuộc sống của a ma chẳng dễ dàng gì, nhưng tôi lại không thông cảm với a ma chút nào cả, bởi vì sau khi a ma biết thực ra ngạch nương chỉ là một con sư tử cái giả ngốc thôi vẫn còn trêu chọc tới người, thế chẳng phải cái người ta gọi là tự làm tự chịu sao? Thật không ngờ, a ma anh minh của tôi lại phạm sai lầm như thế, miệt thị!

Ngạch nương tôi đúng là rất ngốc, trình độ chơi cờ của người có thể nói là siêu siêu thấp. Mà giờ ngạch nương chẳng buồn vờ vịt là nhát gan nữa. Ngược lại a ma tôi, tự dưng không còn lạnh mặt lạnh mày. Thật là hai con người kì lạ.

Sau này nghe nói có rất nhiều người ý kiến về ngạch nương, nói ngạch nương dùng thủ đoạn để đắc sủng, khiến a ma mấy năm liền không dám nạp thêm thiếp. Thế là ngạch nương lại bắt đầu nổi loạn.

Từ năm bốn mươi tám đến năm năm mươi tư, ngạch nương chuyển đi chuyển về giữa phủ và biệt viện không dưới mười lần. Năm bốn mươi chín, suốt năm ấy ngạch nương buồn bã, bởi vì Mẫn cô cô qua đời. Ngạch nương ở bên cạnh cô cô suốt, trước khi cô cô mất, ngạch nương không rơi dù chỉ một giọt nước mắt. Nhưng ngày cô cô đi, ngạch nương thổ rất nhiều máu, hôn mê mấy ngày trời. Cô phụ Sách Lăng tâm trạng sa sút, ngày nào cũng mượn rượu giải sầu, ai khuyên cũng vô ích. Mọi người đều nói nếu cứ tiếp tục thế này Ngạch phụ sẽ đi theo cô cô mất.

Có điều sau này thì không. Bởi vì khi sức khỏe ngạch nương tốt hơn liền tức giận tới cho cô phụ Sách Lăng mấy bạt tai, khi ấy tôi cũng có mặt, tôi chưa bao giờ nghĩ ngạch nương lại có thể nói ra những lời tàn nhẫn như thế, người bế Thành Cổn Trát Bố, mắng cô phụ Sách Lăng rằng: “Nếu ngươi không muốn sống nữa thì hãy chết ngay đi, đừng ở đây mà vờ si tình sâu nặng nữa. Chết rồi biết đâu lại có thể được đầu thai cùng một lúc với Mẫn Mẫn, hai mươi năm sau lại được làm vợ chồng. Nhưng tương lai sau này của con trai ngươi thế nào không ai biết, có điều ngươi cũng chẳng cần phải lo lắng, cho dù nó có trở thành lưu manh hay giết người cướp của phạm pháp gì đấy, cùng lắm là lại bị chặt đầu, voi giày ngựa xéo, tru di gia tộc mà thôi. Dù sao các ngươi chết rồi cũng chẳng phải đau lòng, cả nhà lại được đòa n tụ tốt biết bao. Còn có thể để lại một truyền thuyết đẹp cho hậu thế. Nhưng, ta lo, Mẫn Mẫn liệu có tha thứ cho ngươi không”. Ngạch nương nói xong, bế Thành Cổn Trát Bố đi mất, bởi vì người đã hứa với cô cô sẽ nuôi nấng Thành Cổn Trát Bố.

Sau đó cô phụ Sách Lăng ra chiến trường, liên tục lập chiến công, nhưng Thập tứ thúc nói cô phụ Sách Lăng đánh trận như lòng mong được chết vậy.

Năm năm mươi, nhà chúng tôi lại vui vẻ náo nhiệt, Nữu Hỗ Lộc ngạch nương sinh Hoằng Lịch, Cảnh ngạch nương sinh Hoằng Trú, thêm Thành Cổn Trát Bố do ngạch nương nuôi dưỡng, thời gian đó ngạch nương tôi nói ngày nào cũng bị mấy tên tiểu tử làm cho đau đầu.

Năm năm mươi mốt, một mùa thu với quá nhiều sự việc xảy ra, Thái tử bá bá bị phế, đồng thời còn bị Hòa ng gia gia nhốt lại, Thập tam thúc cũng bị giam. A ma tâm trạng không tốt. Ngạch nương tôi nói muốn sống một cuộc sống của người nông dân, có núi có sông có đồng ruộng, thế là kéo a ma tôi tới dưới núi Ngọc Tuyền mua một mảnh đất, cất mấy gian nhà, tự mình ra đồng trồng trọt. Tôi cũng bị đưa đến đấy sống một thời gian, thật khó có thể tưởng tượng, a ma tôi đường đường là thân vương mà lúc nào người cũng lấm lem, hai tay đầy bùn đất. Sau này Hòa ng gia gia tôi nghe nói, thấy hay nên lén qua xem, thỉnh thoảng còn ăn bánh gạo do ngạch nương tôi làm. Mỗi lần ăn xong đều nói hối hận, song vẫn thường xuyên tới ăn, bị ngạch nương tôi lén miệt thị không biết bao nhiêu lần.

Năm năm mươi hai, ngạch nương tôi lại thấy buồn chán, thế là bắt đầu lôi Thành Cổn Trát Bố, Hoằng Lịch, Hoằng Trú ra “giày vò.” Cũng may tôi trốn ở trong cung, nếu không ngạch nương không biết sẽ hành hạ tôi thế nào nữa. Thỉnh thoảng về nhà một lần, thấy ba đứa trẻ đó rõ ràng là mắc chứng thích tự ngược đãi bản thân. Ngạch nương tôi hành hạ chúng như thế, mà hễ mở mắt ra là chúng lại chạy tới chỗ ngạch nương, a ma tôi có lườm nguýt cũng chẳng tác dụng gì.

Nữu Hỗ Lộc ngạch nương và Cảnh ngạch nương lại rất vui, bởi vì con trai họ đã có người trông hộ, họ chẳng phải bận tâm và lo lắng, ngày nào cũng ăn mặc trang điểm xinh đẹp là được.

Năm năm mươi ba, Hòa ng gia gia bóng gió muốn chỉ hôn cho tôi, tôi liền về nhà báo cáo lại với ngạch nương. Ngạch nương chỉ nói với tôi bốn từ “Chết cũng không chịu.” Nhưng nếu không chết thì liệu có phải “chịu” không? Ngạch nương nghe tôi hỏi thế, suy nghĩ rất nghiêm túc, cuối cùng nói: “Hay là thế này con gái, con cũng học tỷ tỷ Tiểu Nguyệt của con, bỏ nhà đi đi, tìm được người thích hợp tự kết hôn xong hẵng về”.

Cũng may Hòa ng gia gia không nghe thấy những gì ngạch nương nói, nếu không nhất định sẽ gọi người về mắng cho một trận. Không lâu trước đó tôi mới biết những khi đầu óc ngạch nương có vấn đề thì đáng sợ biết bao, đập phá đồ đạc tuyệt đối chỉ là việc nhỏ. Người lại dám cãi tay đôi với Hòa ng gia gia, cũng may khi đó xung quanh không có ai, nếu không một người ưa thể diện như Hòa ng gia gia chắc chắn sẽ cho người lôi ngạch nương tôi ra chém đầu rồi, nguy hiểm quá nguy hiểm quá. Chẳng trách khi ngạch nương muốn chuyển về biệt viện, Hòa ng gia gia nói: “Con người nha đầu đó khi làm mình làm mẩy chẳng tha ai”. Thì ra Hòa ng gia gia đã sớm được “thọ giáo” tính cách đó của ngạch nương rồi.

Lạc đề quá, phải nói là bắt đầu từ hôm đó (Ngày Khuynh Thành nói với ngạch nương sắp bị chỉ hôn), ngạch nương ra sức rót vào đầu tôi suy nghĩ tìm được một người đàn ông mình thương yêu, như ý là việc quan trọng tới thế nào, nói nếu nghe theo sự sắp đặt của Hòa ng gia gia thì khả năng rất lớn tôi sẽ lại có cuộc sống giống như người, lấy phải một người đàn ông thế này! Trước kia ngạch nương cũng từng nói thế, nhưng đến tận bây giờ tôi vẫn cho rằng a ma tôi mới là người chịu thiệt thòi, còn ngạch nương chiếm ưu thế.

Nghĩ thấy ngạch nương nói cũng có chút đạo lý, Tạ đại thiếu mà Tiểu Nguyệt tỷ tỷ tự tìm cho mình rất đẹp trai, tính tình cũng tốt, trong nhà không thiếu tiền. Đáng tiếc người như thế bị Tiểu Nguyệt tỷ tỷ nhắm trước mất rồi. Theo lý đó mà nói, tự mình tìm chồng vẫn tốt hơn. Nhưng tìm ở đâu đây? Tôi lại hỏi ngạch nương. Ngạch nương trừng mắt, vỗ vỗ trán nói: “Duyên phận, phải dựa vào duyên phận”. Nhưng sau này người thường cố ý nhắc đến Giang Nam với tôi, nói Giang Nam cảnh đẹp, “Nhật xuất giang hoa hồng thắng hỏa, Xuân lai giang thủy lục như lam” [1], “Thiên lý oanh đề lục ánh hồng” [2], đại loại thế. Tôi chẳng động lòng, cảnh dù đẹp đến đâu cùng lắm cũng chỉ bằng khu vườn tôi ở cùng Hòa ng gia gia hồi đi tái ngoại là cùng chứ gì? Huống hồ tôi chẳng hứng thú với hai từ “Du lịch” này. Sau đó tôi nghe ngạch nương nói phương Nam có rất nhiều đồ ăn ngon, tôi thóa ng động lòng. Sau đó ngạch nương lại nói Giang Nam có rất nhiều mĩ nữ, Lương phi nãi nãi chính là người sinh ra và lớn lên ở Giang Nam, thế là tôi thực sự... động lòng.

[1] Hai câu trong bài Nhớ Giang Nam của Bạch Cư Dị, dịch nghĩa: Nắng lên hoa song hồng? lửa. Xuân về sông nước lặng xanh trong (Thiên Thanh dịch).

[2] Câu thơ trong bài Xuân Giang Nam, dịch nghĩa: Nghìn dặm oanh ca biếc lẫn hồng (Lê Nguyễn Lưu dịch).

Năm năm mươi tư, dưới sự cổ vũ, khuyên nhủ, khích tướng cả vạn lần của ngạch nương, tôi thu dọn túi lớn túi bé, mang theo mấy nghìn lượng bạc, ngân phiếu và cái gối con lợn viết hai từ “Tiểu Nhan” trên đó (Giằng giật lại từ tay a ma), nhờ sự trợ giúp của đống đinh trên tường cung, bỏ nhà ra đi. Vì ngày này, từ năm năm mươi ba tôi đã cóp nhặt các thể loại công phu đã suy tàn năm sáu bảy năm, có điều thời gian ngắn ngủi, giờ tôi không thể nhảy qua được tường nhà mình, nói gì đến tường trong cung. Nếu để Hòa ng gia gia biết tôi đã đóng nhiều đinh như thế lên tường của người, người liệu có mang tôi đóng lên tường luôn không nhỉ?

Nhưng, Hòa ng gia gia chưa chắc đã biết, người là Hòa ng đế, làm gì có thời gian đi kiểm tra tường mỗi ngày. Vì vậy tôi bỏ nhà ra đi với tâm trạng rất rất yên tâm.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor