Tối Chân Tâm (Tập 2) - Ngoại truyện 03 - 04

Ngoại truyện 3: Khang Hy – vợ con lão Tứ

Vừa rồi Lý Đức Tòa n mang chậu hoa mã lan vào cho trẫm xem, nói là hôm qua đã nở hoa rồi. Loại hoa này là của vợ lão Tứ tặng, lá dài như lá cây tỏi tây, bọn thái giám nói không giống hoa lan, chẳng hiểu mắt chúng làm sao không biết. Từ khi chậu hoa này được đặt ở đây, đám đại thần tới gặp trẫm đều cố ý liếc nhìn vài lần, có lẽ đang băn khoăn suy đóa n vì sao trẫm lại đặt chậu hoa dại ở đây, có phải có ám thị gì không. Được rồi, nếu bọn họ rảnh rỗi thì cứ để bọn họ đóa n đi! Trẫm chẳng qua thấy loài hoa này rất gần gũi thân thiết nên mới bày ngắm thôi.

Nhắc tới người vợ này của lão Tứ, mấy năm trước, thỉnh thoảng trẫm thật sự hối hận vì đã chỉ hôn nàng ta cho lão Tứ, khi ấy lẽ ra nên chỉ hôn cho lão Thập tam hoặc lão Thập tứ, tuổi tác tương đương, tính tình cũng giống vài phần. Về sống với nhau chắc chắn sẽ rất náo nhiệt vui vẻ. Nhưng từ sau năm bốn mươi tám trẫm lại cảm thấy quyết định năm đó của mình là rất... anh minh, một người vợ có tính cách như thế cũng chỉ mình lão Tứ mới trị được, nếu thật chỉ hôn cho lão Thập tam hay lão Thập tứ, thì đúng là loạn càng thêm loạn.

Bản lĩnh gây chuyện của nàng ta có thể được coi là “vượt trội hơn người” so với đám con dâu còn lại, thật tiếc những cây hoa đinh hương trong phủ và hoa viên ở biệt viện của lão Tứ. Có điều trẫm thấy lão Tứ lại coi đó như chuyện bình thường, cũng lạ, đến bộ mặt lạnh của lão Tứ, nàng ta còn không sợ thì không biết là sợ cái gì! Cũng chẳng buồn nể mặt trẫm, nếu không phải là nể mặt lão Tứ thì trẫm đã giam nàng ta lại rồi cũng không chừng.

Người vợ này của lão Tứ nhỏ nhen vô cùng, chỉ vì lão Thập tam ăn của nàng ta mấy quả dưa chuột, mấy quả cà chua mà nàng ta chọc tức lão Thập tam. Bảo nha đầu hát xong bài hát đó, lão Thập tam bị đám huynh đệ cười cho tức ghẹn, trẫm giờ lại thấy có chút hối hận vì đã để lão Thập tam làm hàng xóm của nàng ta. Đến khi ấy, việc nàng ta xử lý lão Thập tam là nhỏ, nếu mấy hòa ng tôn của trẫm cũng bị nàng ta dạy bảo giống Bảo nha đầu thì... trẫm lại thêm đau đầu.

Vài hôm trước gặp hai tiểu tử nhà lão Tứ, đứa nào đứa ấy... tạm dùng từ “hoạt bát” để mô tả đã. Cứ tiếp tục thế này chẳng phải mai sau trong phủ lão Tứ ngày nào cũng gà bay chó chạy hay sao? Thế là trẫm đành giao tiểu Hoằng Lịch cho Hòa tần nuôi. Đức phi chăm sóc Bảo nha đầu mấy năm liền giờ sợ rồi, nói gì mà sau này không dám trông con cho lão Tứ nữa, trẫm cũng biết thế là làm khó cho bà ấy.

Hơi lạc đề rồi, trẫm nói nàng ta nhỏ nhen là vì đích thân được trải nghiệm, năm đó khi trẫm đến biệt viện ngoại ô phía tây nhà chúng, nàng ta nói phá sản rồi không mời nổi khách, rõ ràng nhỏ mọn keo kiệt, mời trẫm ăn cơm chẳng qua cũng chỉ chín món một canh, đạm bạc vô cùng. Chính vì nàng ta như thế, nên mùa đông năm ngoái trẫm ăn của nhà nàng ta mấy lần bánh gạo, phải vội vàng trả lễ bằng một nồi cháo Lạp bát to vào lễ Lạp bát, kết quả nàng ta chỉ gửi vào cho trẫm một bát cháo Lạp bát, mặc dù mùi vị rất ngon, nhưng quá ít. Trẫm sợ tới hỏi xin lại nợ miệng, nên sai người tới xin công thức về bảo Ngự thiện phòng làm.

Bệnh keo kiệt của nàng ta còn truyền sang cả Bảo nha đầu, nha đầu này không kém phần ngạch nương mình, chỉ biết lừa đồ của trẫm, trẫm biết mấy trò vặt đó của nó nên không so đo, ai bảo con bé biết làm trẫm vui và rất hiểu ý trẫm chứ.

Mang chuyện năm kia ra kể đi, án gian lận trong khoa cử ở Giang Nam, trẫm cho bọn chúng thời gian một năm để kiểm tra lại, đám quan viên này lại che mắt trẫm, tùy tiện viết một bản tấu trình lên. Trẫm tức tới mức ném vỡ chén trà tráng men Pháp lang trong tay. Kết quả, tiểu nha đầu đó chạy tới bên trẫm, đầu tiên là nhìn tay trẫm, sau đó nói: “Hòa ng gia gia, người yên tâm, con sẽ không kể ra ngoài chuyện người làm vỡ đồ đâu!”. Khi đó trẫm khóc chẳng được cười chẳng xong. Nha đầu thù dai, năm trước khi trẫm nghe bảo ngạch nương nó ném vỡ đồ đạc mới nói có một câu, “Cũng không sợ mất mặt, lớn thế rồi còn ném vỡ đồ”. Quỷ nha đầu nhớ dai!

Sau đó trẫm hỏi nó vỡ thì cũng vỡ rồi có thể làm thế nào, kết quả tiểu nha đầu cầm cả bộ trà ném xuống đất, cả bộ đồ trà tráng men Pháp lang mà trẫm thích nhất đã tan tành, không thể ghép lại được. Ném vỡ xong, tiểu nha đầu cười hi hi nói, “Hòa ng gia gia, vỡ một cái cũng không thể dùng nữa, chi bằng đều vỡ cả cho đỡ lo lắng, sau này làm bộ mới là được. Hòa ng gia gia, người yên tâm, những cái chén này là do người ta làm vỡ, có cười cũng không ai dám cười người đâu”.

Sau đó tiểu nha đầu phải ở ngự thư phòng hầu trà rót nước cho trẫm liền ba ngày trẫm mới xem xong hồ sơ được chuyển về, vụ án gian lận khoa cử cuối cùng cũng xong, thay một loạt quan viên của Giang Nam. Vì vậy mới nói, quỷ nha đầu này trẫm muốn không thương nó cũng khó. Trẫm không nỡ gả nó đi xa, cũng sẽ không gả nó đi xa, trẫm chọn cho nó hai người, nó đều không thích. Nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn chưa phải gấp lắm, nha đầu năm nay mới mười bốn, để tới hai mươi tuổi gả đi cũng chưa muộn. Nhưng nha đầu này lại dám bỏ cung ra đi, còn đóng đinh trên tường cung nữa, mặc dù đây không phải việc gì lớn, nhưng nha đầu lại chẳng thèm chào trẫm dù chỉ một câu, thật uổng công trẫm thương yêu nó như thế. Vốn định năm nay sai người hộ tống nó tới Giang Nam chơi, lần này thì không cần nữa, đợi khi nào nó quay về, trẫm sẽ phải cấm túc không chừng.

Đứa cháu gái nội khiến trẫm rất đau đầu, nghĩ thì thấy lão Tứ cũng chẳng dễ dàng gì, phúc tấn có năng lực bày trò nhất, Cách cách ngang ngạnh ngỗ nghịch nhất trong gia tộc Ái Tân Giác La đều là người nhà hắn, chắc hắn còn đau đầu hơn trẫm, vì vậy, trẫm bèn rộng lượng hơn.

Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca

Nhan tẩu nhà Tứ ca gây được ấn tượng sâu sắc với huynh đệ bọn ta, có lẽ là do lần duy nhất tẩu ta đăng đài ở Lan Quế phường. Vốn tới là để xem bà chủ My, người khiến trái tim Thập ca rung động, không ngờ nửa đường tẩu ta xuất hiện. Ta xem bao nhiêu lần ca vũ như thế, nhưng đó là lần đầu tiên gặp cảnh có người bị đẩy ra, tay giữ chặt rèm châu không buông, sau khi biểu diễn xong còn xuất hiện một cảnh rất hỗn loạn nữa. Nhưng sau này, khi đã thân quen với Nhan tẩu rồi mới hiểu, xui xẻo là trạng thái bình thường trong cuộc sống của tẩu ta, không xui xẻo mới không bình thường.

Ví dụ, nói tới lần đầu tiên tẩu ta đăng đài biểu diễn, vừa khéo cả đám bọn ta đều có mặt ở đấy, đến Tứ ca cũng không vắng. Sau đó tẩu ta với thân phận chưa bị bại lộ lại được Đại a ca nhắm trúng. Ta thật thấy mướt mồ hôi hột thay cho tẩu ta, một người phụ nữ ngốc như thế, chẳng chút phong tình như thế, Đại a ca sẽ không trân trọng. Vì vậy mới nói tẩu ta xui xẻo, khi Đại a ca không đi thì tẩu ta lại không đăng đài.

Ví dụ như khi tẩu ta cùng My Liễm Diễm vào cung, lại gặp huynh đệ bọn ta, nghĩ ra vài câu nói dối vớ vẩn để lừa Cửu ca, kết quả lại bị Cửu ca dùng việc này “chỉnh” lại. Thế mới nói tẩu ta xui xẻo, cung rộng thế đi đường nào chẳng đi!

Ví dụ như việc tẩu ta biết mình thường tự chuốc họa vào thân nên ngoan ngoãn tự động cấm túc ở biệt viện, vừa khéo đúng hôm Hòa ng a ma đến biệt viện, tẩu ta lại đi gội đầu, đưa theo con gái ra xích đu ngồi hong tóc rồi ngủ gật, kết quả bị ép hiện nguyên hình. Tòa n bộ thân phận của tẩu ta như Bạch La, Cát Tường, Nhan Tử La đều bị lộ hết. Thế mới nói tẩu ta xui xẻo, gội sớm hơn không gội, muộn hơn không gội, lại gội đúng hôm ấy.

Ví dụ như việc tẩu ta dẫn con gái đi gây chuyện, sớm một chút, muộn một chút thì không sao, lại đúng hôm Tứ ca đến, thử nghĩ mà xem, một người đàn ông, khi thấy thê thiếp của mình nhìn chẳng ra bộ dạng đàn bà thì có tức giận không?

Ví dụ như rằm tháng Tám, không ngoan ngoãn ở nhà mà ăn bánh nướng lại cứ phải uống rượu, ai biết được hôm đó dây thần kinh nào của lão Thập tứ bị chập lại đòi đến biệt viện của Tứ ca bằng được, nói nhăng nói cuội bị bọn ta nghe hết từ đầu tới cuối. Lần này tẩu ta xui xẻo hơn cả, vì bị Tứ ca nghe được, tẩu ta vì không muốn gặp mặt Tứ ca mà tự mình nhảy xuống nước, thêm cả lần trước tẩu ta nói Tứ ca là ma khi vào cung, nghĩ chắc Tứ ca không thể vui nổi. Tứ ca ta mặc dù không... như Cửu ca, ừm, dùng lời của Nhan Tử La thì là, không mời ong gọi bướm như Cửu ca... nhưng Tứ ca cũng vô cùng anh tuấn, thế mà tẩu ta lại chẳng thèm. Lòng tự tôn của Tứ ca nhất định bị tổn thương nghiêm trọng, vì vậy mới nói tẩu ta xui xẻo, nói năng linh tinh, nói gì không nói, dù nói sau này muốn đá Tứ ca cũng được, lại cứ khăng khăng phải nhắc lại chuyện cũ là sao?

Ví dụ nói tẩu ta đi chơi cùng Mẫn tỷ tỷ, suýt nữa thì mất cả mạng.

Ví dụ nói tẩu ta kể chuyện cười cho các Cách cách nghe, đã bảo tẩu ta xui xẻo mà lại, nếu như Quân Chỉ ngỗ nghịch và to mồm không có mặt ở đấy thì tẩu ta kể cũng không sao, nhưng tẩu ta lại chọn đúng lúc có mặt Quân Chỉ mà kể, kết quả bị đám A ca bọn ta cười. Lại bị Hòa ng a ma chế giễu.

Ví dụ như khi ra tái ngoại, mọi người xuống nước đều vô sự, chỉ có tẩu ta là bị đỉa cắn! Có lẽ đỉa cũng chỉ chọn những người xui xẻo để cắn thôi.

Nhưng tất cả những chuyện này đều không phải là chuyện xui xẻo nhất của Nhan tẩu. Chuyện xui xẻo nhất, chuyện xui xẻo khiến cả đời này tẩu ta muốn khóc cũng không có nước mắt chính là bị Kỳ Mộc Cách xô vào làm gẫy chân. Nghĩ mà xem, trời lạnh cắt da cắt thịt thế, ở trong phòng mà sưởi ấm chẳng tốt hay sao? Tẩu ta lại chạy ra ngoài xem sóc, kết quả bị xô gẫy chân, thực ra việc bị gẫy chân này bản thân nó không phải là việc xui xẻo gì, con người ta trong cuộc đời ai chẳng có lúc hậu đậu, nhưng tẩu ta bị gẫy chân sai thời cơ, nên đành đổ cho xui xẻo mà thôi. Nghĩ cũng phải, bị xô gẫy chân đã đủ buồn bực rồi, còn bị khuếch đại lên, bị nói sai sự thật, bị người ta tuyên truyền là chính tẩu ta nhảy lầu gẫy chân, ai mà không tức chết chứ? Hậu quả, tiếng xấu truyền khắp kinh thành, trở thành đố phụ nổi danh bị khắp các phủ đem ra làm chuyện cười. Đến a ma cũng tới xem náo nhiệt. Dù tẩu ta có tức tới mức mất đi lý trí, thì vẫn được coi là việc bình thường.

Có lẽ chuyện đã đến bước này rồi, Nhan tẩu cảm thấy mình đã không thóa t khỏi số mệnh xui xẻo, nên khảng khái giậu đổ bìm leo, tự hủy hoại hình tượng luôn, bôi mặt đen sì, địa vị đố phụ của tẩu ta đã được thăng thêm một cấp thành hãn phụ.

Thực ra những lúc tẩu ta gặp xui xẻo, nếu không có mặt Tứ ca ở đấy, thì tẩu ta cũng sẽ không xui xẻo đến thế, nổi tiếng đến thế. Nhưng cũng được coi là tái ông mất ngựa[1], từ sau khi tẩu ta tự thăng cấp cho mình lên làm hãn phụ, cuối cùng tẩu ta cũng có thể ngang nhiên bắt nạt Tứ ca ta rồi. Nhìn bộ dạng của tẩu ta giống như muốn trả lại hết cho Tứ ca những việc xui xẻo mà tẩu ta gặp phải. Ngoài vô cùng lo lắng cho Tứ ca ra, ta cũng thấy bất lực với huynh ấy. Nghĩ xem, một người phụ nữ xui xẻo như thế, còn động vào tẩu ta làm gì? Cứ để tẩu ta ở lại biệt viện tự sinh tự diệt chẳng phải là xong sao, vừa hợp ý tẩu ta mà Tứ ca cũng không phải lo lắng. Giờ thì hay rồi, cả ngày chẳng có lúc nào được yên thân. Rằm tháng Giêng mọi người vui vui vẻ vẻ chạy đi chơi khắp nơi, còn huynh ấy phải xin Hòa ng a ma nghỉ phép để chạy đi tìm tẩu ta. Khi cao hứng tẩu ta muốn làm nông dân, đòi phá hoa viên của huynh ấy, huynh ấy còn cuốc đất cho tẩu ta, đứng nhìn hoa viên đẹp đẽ của mình bị đào xới tứ tung. Người ta vui vẻ cùng bọn a hòa n làm lễ cúng bà Ngâu vào ngày Thất tịch, huynh ấy lại phải đội mưa tới đứng dưới hành lang nói chuyện Ngưu Lang Chức Nữ với tẩu ta. Người ta muốn làm nông dân, huynh ấy lại vội vội vàng vàng kéo ta đi tìm đất, mặc dù ta cũng nhàn rỗi không có việc gì, nhưng không tán thành một Trắc phúc tấn nhiều đòi hỏi như thế.

[1] Tái ông mất ngựa: Ý nghĩa câu chuyện này là muốn nói họa phúc khôn lường, việc tưởng may hóa rủi, việc tưởng rủi hóa may.

Nhưng nói những chuyện này còn có tác dụng gì đây? Số mệnh xui xẻo của hai người bọn họ đã đi đến tận cùng rồi, nếu không tại sao kẻ xui xẻo tiếp theo lại là ta chứ? Vì mấy quả dưa chuột cà chua mà danh dự của ta bị tổn hại, đấy chẳng phải chuyện xui xẻo nhất sao? Quả nhiên gần mực thì đen, làm hàng xóm với người xui xẻo nên bản thân mình cũng dần trở nên xui xẻo, không được, ngày mai phải tìm đạo sĩ đến trừ tà khí mới được.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor