Tối Chân Tâm (Tập 2) - Phần 4 - Chương 124 - 125

Chương 124: Ai bảo phụ nữ không bằng đàn ông

Nghe nói được gặp a ma mình, Thành Cổn Trát Bố càng nóng lòng hơn, ngày nào cũng chạy theo Nhan Tử La hỏi còn bao nhiêu lâu nữa thì được đến Nhiệt Hà. Nhan Tử La bảo nó tới hỏi cữu cữu.

Trong sự chờ đợi và hỏi han vô số lần của Thành Cổn Trát Bố, cuối cùng họ cũng tới Nhiệt Hà vào một buổi tối muộn. Khi ấy, Thành Cổn Trát Bố đang nằm ngủ say trong lòng Nhan Tử La. Dận Chân tới bế nó xuống xe, nó mới mơ mơ hồ hồ mở mắt.

“Tứ cữu cữu, a ma đến chưa?” Thành Cổn Trát Bố hỏi.

“Ngày kia a ma con mới đến!” Dận Chân nói với nó. Thằng nhóc vẻ mặt thất vọng. Sau đó lại bắt đầu ngóng trông. Một ngày nữa trôi qua, Thành Cổn Trát Bố sáng sớm tinh mơ đã chạy ra cửa của sơn trang tránh nóng đi đi lại lại, bộ dạng như muốn đá hết sỏi đá dưới đất sang hai bên đường. Bọn thị vệ mặc dù bị nó đi qua đi lại tới chóng cả mặt, nhưng nó là cháu ngoại của Hòa ng Thượng nên chẳng ai dám bảo nó phải đứng im. Tới tận chiều, Sách Lăng mới người đầy bụi đất vội vội vàng vàng tới nơi. Cảnh cha con họ gặp nhau khi ấy, Nhan Tử La không được chứng kiến, nhưng có lẽ nỗi vui sướng đó không thể diễn tả bằng lời. Phải sau bữa tối, nhờ ân điển của Khang Hy mới được nhìn thấy Sách Lăng, Dận Chân và những người họ Ái Tân Giác La cũng đang ngồi bên cạnh hắn.

Sách Lăng trông ánh mắt già nua hơn nhiều, thần sắc khá mệt mỏi, đen đi nữa, ngoài ra thì trông vẫn ổn. Đề tài nói chuyện của đám đàn ông ngoài chính trị ra thì còn có đàn bà. Nhưng đàn ông họ Ái Tân Giác La là ngoại lệ, về cơ bản họ không cờ giong trống mở bàn luận về người phụ nữ mà mình mơ ước, thấy thuận mắt thì đưa thẳng về nhà là xong.

Vì vậy những câu chuyện mà họ nói nếu không phải là đánh nhau ở đây thì cũng là chỗ nào bị lũ lụt. Đương nhiên những chuyện báo bình an để làm hài lòng ông già cũng không ít.

Nhan Tử La ngồi bên cạnh cúi đầu lắng nghe Sách Lăng nói về chuyện quân sự ở Tamil với họ, thực sự rất muốn chuyển đề tài, nhưng quá khó. Hơn nữa ông già Khang Hy cũng không đủ tinh tế để hiểu phụ nữ không thích hợp nghe mấy vấn đề nhạt nhẽo này, mà cũng không cho nàng được lui về nghỉ ngơi, do đó nàng đành phải cố giương đầu ra chịu trận.

Đứa con gái càng ngày càng bất nghĩa kia của nàng lúc này không biết đã trốn tới chỗ nào để ngủ khì rồi.

Có một vài người hễ nhắc là tới, ví dụ như con gái nàng, thấy không đang nghĩ tới nó, nó đã lao ầm ầm đến như một đầu tàu lửa, hào hứng ngồi xuống cạnh Sách Lăng: “Sách Lăng cô phụ, cô phụ về rồi à!”.

“Khuynh Thành sắp thành thiếu nữ rồi!” Sách Lăng cười đáp.

“Người còn không về, người ta thành thiếu nữ già rồi cũng nên. Cô phụ, có quà cho con không?” Khuynh Thành cười hi hi hỏi.

“Sao có thể quên quà cho Khuynh Thành chứ, đợi lát nữa sẽ có người mang tới.” Sách Lăng cũng cười đáp.

“Đa tạ cô phụ!” Khuynh Thành toét miệng cười.

“Nha đầu này...” Giọng bất lực đó là phát ra từ miệng đồng chí Khang Hy.

“A ma, có quà cho Bố Bố không?” Đều do Khuynh Thành gây ra cả, Thành Cổn Trát Bố cũng chớp đôi mắt to nhìn cha mình đầy chờ đợi.

“Không có!” Sách Lăng lắc lắc đầu. Hắn không nghĩ ra nên tặng con trai quà gì là tốt nhất, khiến nó vui nhất, “Nhưng Thành Cổn Trát Bố thích gì a ma sẽ mua cho con!”.

Thành Cổn Trát Bố có chút thất vọng, ngẩng đầu nhìn về phía Nhan Tử La, bộ dạng tủi thân ấm ức. Nhan Tử La cũng cảm thấy tim mình xót xa.

“Cô phụ, Bố Bố thích nhất là một thanh kiếm.” Khuynh Thành cười hi hi nói thay, sau đó nhìn Thành Cổn Trát Bố, “Đúng không, Bố Bố?”.

Thành Cổn Trát Bố gật gật đầu, rồi lại cẩn thận nhìn Nhan Tử La. Mẹ nó chau mày, mẹ nó sợ nó bị thương nên chưa bao giờ cho nó dùng kiếm thật, chỉ được dùng kiếm gỗ.

“Bố Bố!” Nhan Tử La cũng nhìn nó, định dùng ánh mắt để ngăn cản việc nó thích một món quà nguy hiểm lại không có mắt như thế. Mới bảy tuổi, chẳng cao hơn cây kiếm là bao, chỉ cần bất cẩn... Đợi lớn thêm tí nữa cũng chưa muộn.

“Mẹ, Bố Bố muốn một thanh kiếm!” Thành Cổn Trát Bố nói khẽ, việc này cho dù nó có khóc, mẹ nó cũng không đồng ý.

“Thành Cổn Trát Bố, tại sao lại muốn một thanh kiếm?” ông già Khang Hy ngồi xem náo nhiệt chán bỗng hỏi một câu thật... chẳng bằng đừng hỏi. Đồ mà đã muốn có, ngoài thích ra thì chỉ còn vì cần thôi.

“Bởi vì...” lại nhìn Nhan Tử La: “Bởi vì Bố Bố muốn trở nên lợi hại, muốn đi giúp a ma bảo vệ đất nước”.

“Tại sao?” ông già Khang Hy hỏi tiếp.

“Mẹ nói như thế Bố Bố không cần phải rời xa a ma nữa.” Thành Cổn Trát Bố thành thực đáp.

Một câu nói khiến đám đàn ông lớn lộc ngộc ngồi đấy trong lòng bỗng thấy khó chịu.

“Lý Đức Tòa n, hãy tìm cho Thành Cổn Trát Bố một thanh kiếm phù hợp.” Ông già Khang Hy dặn. Lý Đức Tòa n vội vâng mệnh đi làm. Vẻ mặt Thành Cổn Trát Bố lập tức tỏ ra vui mừng, nhưng nhìn bộ dạng lo âu của mẹ, nó buông tay cha mình ra rồi chạy tới trước mặt Nhan Tử La: “Mẹ, Bố Bố sẽ cẩn thận. Nhưng Bố Bố rất thích có một thanh kiếm”.

Nhan Tử La trừng mắt nhìn nó, sau đó xoa xoa đầu nó: “Ừm, nếu con bất cẩn mà bị thương, thì đừng nói đến việc bảo vệ tổ quốc nữa, sau này đến vợ cũng chẳng lấy được đâu, biết không hả?”.

Bọn đàn ông cúi đầu uống trà để giấu nụ cười.

“Biết rồi ạ, mẹ, mẹ đừng lo lắng!” Thành Cổn Trát Bố lúc này mới dám cười. Mặc dù bình thường mẹ rất thương nó, thương không để đâu cho hết, nhưng nếu làm mẹ nổi giận thật sự thì hậu quả vô cùng nghiêm trọng, Khuynh Thành tỷ tỷ nói thế. Lời của Khuynh Thành tỷ tỷ bao giờ cũng đúng.

Đang nói, Lý Đức Tòa n đã hai tay cầm kiếm quay lại, cung kính đứng bên cạnh Khang Hy. Khang Hy cầm cây kiếm lên nhìn nhìn, “Thành Cổn Trát Bố, mang ra thử đi!”.

Thành Cổn Trát Bố đôi mắt sáng bừng chạy tới hai tay nâng kiếm: “Đa tạ Hòa ng ngoại tổ!”.

“Đừng đa tạ vội, nếu múa không đẹp thì thanh kiếm này Hòa ng ngoại tổ không thể thưởng cho con được!” Ông già Khang Hy cười.

“Vâng! Thưa Hòa ng ngoại tổ!” Thành Cổn Trát Bố đáp, rút kiếm khỏi vỏ, đứng ra giữa phòng, nhìn bộ dạng đó của nó mà trái tim Nhan Tử La muốn nhảy vọt lên cổ. Không phải nàng không tin con trai mình, mà là nàng không tin thanh kiếm kia. Nó là thứ đồ không có mắt, hơn nữa nghe nói bảo kiếm trong hòa ng cung đều không phải loại đồng nát thép gỉ. Thế là ánh mắt nàng chăm chăm nhìn vào thanh kiếm sáng tới lạnh cả người kia, lòng thầm nghĩ, nếu nó dám làm bị thương con trai nàng, thì dù nó có là Can Tương, Mạc Tà[1], nàng cũng nhất định ném nó trở lại lò nung khiến nó biến thành đống sắt vụn.

[1] Tên hai thanh kiếm báu thời Cổ Đại.

Tài múa kiếm của Thành Cổn Trát Bố mặc dù không thể sánh được với mẹ đẻ của mình năm xưa, khi múa vẫn chưa đạt được tới cảnh giới người kiếm hợp nhất. Nhưng với tuổi của nó mà nói cũng được coi là động tác thuần thục, tư thế đẹp mắt rồi. Nhìn nó múa cây kiếm trong tay, Nhan Tử La bất giác ngẩn người, nghĩ về Mẫn Mẫn năm ấy.

Khi nàng bừng tỉnh lại, Thành Cổn Trát Bố đã thu kiếm thức, đứng nghiêm, mắt nhìn chăm chăm Hòa ng ngoại tổ của mình.

“Cũng không tệ, nhưng, Thành Cổn Trát Bố, con còn phải luyện tập nhiều hơn nữa mới có thể giúp a ma con bảo vệ đất nước, biết không?” ông già Khang Hy nói.

“Vâng, Hòa ng ngoại tổ! Đa tạ Hòa ng ngoại tổ!” Thành Cổn Trát Bố nói, sau đó lại chạy tới bên cạnh cha mình.

“Hòa ng gia gia, con cũng muốn!” Khuynh Thành chớp chớp mắt.

Khang Hy liếc xéo nó một cái, “Con muốn? Để làm gì?”.

“Con cũng muốn học mà!” Khuynh Thành nói. Trước kia, thấy Thành Cổn Trát Bố tòa n dùng kiếm gỗ nên nhìn chẳng đẹp, thì ra dùng bảo kiếm múa lên lại đẹp như thế, trông rất uy phong!

“Hừ hừ!” Khang Hy hừ lạnh hai tiếng, “Con? Con học để làm gì? Lẽ nào con cũng muốn đi bảo vệ tổ quốc? Học cái gì cũng đầu hổ đuôi rắn”. Ông già Khang Hy rất hiểu tính cách đứa cháu gái này, bất cứ thứ gì vào tay nó thì thời gian được yêu thích cũng không quá ba ngày... trừ người ra.

“Bố Bố có thể, con cũng có thể mà!” Khuynh Thành nghển cổ lên nói, bất mãn vì gia gia lại miệt thị mình.

“Thành Cổn Trát Bố là con trai, con là con gái cũng sán vào xem náo nhiệt làm gì!” Khang Hy nói. Đứa cháu gái này của ông, trong bốn thứ cầm kỳ thư họa thì có tới một nửa là không biết, nhưng hai thứ tinh thông là thư và kỳ thì rất khá, nói đi cũng phải nói lại, nữ công chẳng biết chút nào.

“Hòa ng gia gia, người trọng nam khinh nữ!” Khuynh Thành trề môi, “Việc đàn ông có thể làm phụ nữ cũng có thể làm!”.

“Ồ?” Khang Hy cười nhìn nhìn cháu, “Trổ tài đi!”.

Khuynh Thành nhảy xuống, quét mắt một vòng, sau đó tạo thế, chính vào lúc mọi người tưởng nó sắp múa hoa quyền[2], tiểu nha đầu lại hắng giọng bắt đầu hát: “Những lời Hòa ng gia gia quá thiên vị, ai nói phụ nữ thích nhàn rỗi? Đàn ông ra biên cương đánh trận, đàn bà trông coi nhà cửa, ban ngày trồng trọt, buổi tối dệt vải, ngày đêm miệt mài lao động không quản vất vả khó khăn, các tráng sĩ mới có cơm ăn áo mặc. Người không tin phải không? Xin mời nhìn lên người họ xem: Giày và quần, cả áo trong áo ngoài những đường kim mũi chỉ, những sợi tơ thớ vải đều do phụ nữ làm! Rất nhiều nữ anh hùng, cũng có thể lập nên công lao, vì nước giết giặc, là hiền nhân đời đời. Những người phụ nữ này, có chỗ nào không bằng đàn ông?”.

[2] Quyền thuật múa cho đẹp mắt.

Hát xong còn cố ý hất đầu lên, cứ như trong đám phụ nữ hiền nhân đời đời kia cũng có cả nó vậy. Tiện thể lại nhìn xuống bộ dạng ngẩn hết cả ra của các thúc thúc mình.

“Hình như cũng có lý!” Khang Hy cười.

“Có lý mà Hòa ng gia gia, vì vậy người không thể coi thường con được, nếu con muốn học, sau này cũng có thể ra trận giết giặc!” Khuynh Thành chầm chậm đi đến bên Khang Hy nói.

“Chỉ biết nói thôi!” Khang Hy đáp, ngẩng đầu nhìn khắp lượt, “Nha đầu, Hòa ng gia gia tìm người dạy võ công cho con, thế nào?”.

“Ai ạ?” Khuynh Thành nhìn gia gia mình, gia gia không phải cho là thật chứ? Nó chỉ tiện miệng nói thế thôi mà.

“Y Nhân Đài được không?” Khang Hy nhìn chàng thanh niên ngồi sau Sách Lăng. Mọi người trong phòng cũng nhìn theo.

“Y Nhân Đài?” Khuynh Thành đảo mắt, “Ai là Y Nhân Đài? Có lợi hại hơn Thập tam thúc và Thập tứ thúc con không?”.

“Y Nhân đài!” Khang Hy gọi. Chàng thanh niên kia lập tức nhanh nhẹn bước ra giữa phòng quỳ xuống hành lễ: “Có vi thần!”.

“Đứng dậy đi!” Khang Hy khóa t tay, Y Nhân Đài đứng dậy khẽ cúi đầu. “Nha đầu, thế nào? Thân thủ của hắn một chín một mười so với Ba Đặc Nhĩ, mấy năm nay lại ở bên cô phụ Sách Lăng của con lập không ít chiến công! Làm sư phụ của con được không?”.

Khuynh Thành nghiêng đầu nhìn Y Nhân Đài, đột nhiên như chợt hiểu ra, nói: “Thì ra là Cửu Thập ca ca của quận chúa ngỗ nghịch kia!” đảo đảo mắt, sau đó lắc đầu: “Hòa ng gia gia, nếu con muốn học, để Thập tam thúc hoặc Thập tứ thúc dạy con được rồi, học hắn, Quận chúa Tana kia sẽ lại quấn lấy con gây rắc rối, con không có hứng đùa cợt với cô ta nữa”.

“Không được?” Khang Hy nhìn nó. Y Nhân Đài này mười chín, tuổi tác phù hợp với nha đầu, hơn nữa con người hắn rất khá, gia thế cũng không tệ, mặc dù Mông Cổ xa xôi, nhưng sau này có thể điều về kinh thành.

“Hòa ng gia gia, thiên hạ thái bình con vẫn nên làm những việc mà phụ nữ thường làm thì hơn.” Khuynh Thành cười đáp. Nó không muốn học, đứng tấn mệt lắm, nó không phải Bố Bố, không thích tự ngược đãi mình.

“Biết ngay con chỉ nói thôi mà! Nhưng con phải học chút nữ công đi, lớn thế rồi mà cái gì cũng không biết, không thêu nổi cái túi thơm, sau này ai dám lấy con.” Ông già Khang Hy nói.

“Hòa ng gia gia!” Khuynh Thành nheo mắt, “Không ai lấy thì thôi mà, vừa hay con cũng chẳng muốn lấy ai!”.

“Nha đầu này thật là!” Khang Hy vỗ vỗ đầu nó, tiện thể trừng mắt lườm ngạch nương nó một cái.

Nhan Tử La mặc dù bị ông già Khang Hy lườm, nhưng lần này chẳng thầm chửi rủa trong lòng, bởi vì lần này nàng vô cùng nhất trí với quan điểm của đồng chí Khang Hy. Một người con dâu như nó, nếu nàng có con trai thì đánh chết nàng cũng không cho con trai mình lấy loại con dâu chẳng biết làm gì về nhà. Đáng tiếc, nha đầu này lại là con gái nàng, vì vậy nàng phải tìm cách để gả phắt nó đi, tránh phải nuôi báo cô nó cả đời. Nàng chăm chú quan sát Y Nhân Đài một lúc, thằng bé đẹp trai ngày nào giờ càng anh tuấn hiên ngang, nếu như hắn không chê mà lấy con gái nàng thì tốt. Xem chừng hắn cũng không dám bỏ con gái nàng.

Chương 125: Nên quay về thì quay về

Trên đường quay về, Nhan Tử La hỏi Dận Chân: “Ý của Hòa ng thượng có phải muốn chỉ hôn cho Khuynh Thành rồi không?”

“Ừ!” Dận Chân ừ một tiếng, “Y Nhân Đài không tệ”

“Không tệ, thiếp cũng thấy không tệ. Nhưng Khuynh Thành mới mười ba, nhỏ quá!” Nhan Tử La nói. Mặc dù nàng rất muốn sớm tìm người để gả con gái đi, nhưng kết hôn ở độ tuổi vị thành niên, việc làm vô nhân đạo này nàng tuyệt đối không thể tiếp tay, thế chẳng phải là huỷ hoại một đóa hoa của tổ quốc hay sao. Con gái nàng dù thế nào cũng phải hai mươi mới được kết hôn.

“Không nhỏ nữa! Mười lăm tuổi nàng đã được gả cho ta rồi!” Dận Chân nói.

“Hừ, việc hủy hoa hại nguyệt độc ác ấy chàng làm quen rồi nên coi là thường,! Nhưng thiếp không thể để con gái mình lại giẫm vào vết xe đổ” Nhan Tử La hừ lạnh, nói.

“Nói năng linh tinh!” Dận Chân nói. Huỷ hoa hại nguyệt độc ác? Là những bông hoa đó quấn lấy chàng được không hả!

“Hay là, bảo Y Nhân Đài đợi thêm bảy năm nữa đi, đợi con gái thiếp hai mươi tuổi được không?” Nhan Tử La nghĩ rồi nói.

“Nàng đi nói với Hòa ng thượng ấy!” Dận Chân ném cho nàng một câu. Nhan Tử La trừng mắt lườm chàng từ phía sau.

Nhưng sau đó thì đồng chí Khang Hy không còn nhắc tới việc này nữa, Nhan Tử La thở dài. Đến tháng Sáu, cả đòa n người ngựa theo thông lệ, lại phải qua suối nước nóng sau đó đến bãi săn Hoa Mộc Lan.

Mấy hôm đó trong người Nhan Tử La không được khỏe nên không muốn đi, nhưng Khuynh Thành và Thành Cổn Trát Bố cứ kéo nàng đi.

Đến nơi trời cao đất rộng, Nhan Tử La vui vẻ nên bệnh cũng khỏi luôn. Chỉ có điều khi đi ngang qua con sông nhỏ đó, mỗi lúc ngẩng đầu lên nhìn trời sẽ thấy nhớ Mẫn Chỉ và My Liễm Diễm. My Liễm Diễm. My Liễm Diễm biến mất như không khí vậy, từ sau lá thư báo bình an hồi Hai ba tháng Chạp năm đó, không có thêm tin tức gì nữa. Nhan Tử La bèn tự an ủi mình rằng: Không chừng cô ấy đã tìm được cách quay về thế giới của mình rồi. Cũng tốt, cắt đứt hòa n tòa n, trái tim sẽ không cảm thấy đau nữa! Chỉ có điều tự bản thân nàng cũng cảm thấy suy nghĩ này không có căn cứ. Dù sao, một việc như thế mà hai lần rơi vào cùng một người, tỷ lệ quá thấp.

Tối hôm nay lại có đủ các thể loại thi thố, Nhan Tử La lấy cớ không khỏe lui ra, tản bộ tới bờ sông nhỏ, đi đến bờ sông nhẹ nhàng vốc một vốc nước. Năm đó nàng cũng vốc nước bắt cá thế này, đáng tiếc bị đỉa cắn, còn bị Mẫn Chỉ và My Liễm Diễm mắng.

Nhan Tử La nhìn chỗ nước chăm chăm, đợi nước chảy xuống hết qua các kẽ ngón tay, nàng lại vốc thêm vốc nữa, trong nước in bóng các vì sao.

“Cẩn thận đỉa!” một giọng nói dịu dàng vang lên từ phía sau.

“Bát gia?” Nhan Tử La quay đầu, “Sao Bát gia không đi xem thi đấu?”

“Ồn quá!” Dận Tự vẫn điềm đạm nói, “Muộn rồi, tẩu nên về đi”.

“Đa tạ Bát gia nhắc nhở!” Nhan Tử La vẩy hết nước trong tay, từ từ đi tới,

“Liễm Diễm sắp về rồi.” Hai người cất bước, một trước một sau, đột nhiên Dận Tự nói.

“Thật không?” Nhan Tử La mở to mắt nhìn Dận Tự, “Bao giờ?” bất giác cao giọng.

“Sắp rồi!” Dận Tự đáp.

Lại là “sắp rồi.” anh em họ đều thích nói lời mù mờ như thế. Lần trước Tứ ca của hắn nói với nàng “sắp rồi.” kết quả nàng đợi cả hai tháng, lần này không chừng lại phải đợi mấy tháng nữa.

“Ồ!” Nhan Tử La gật gật đầu, “Liễm Diễm đang ở đâu? Cô ấy trọng sắc kinh bạn, không thèm viết thư cho tôi”.

“Hàng Châu!” Dận Tự đáp.

Nhan Tử La nghiêng đầu nhìn Dận Tự, nàng vẫn tưởng cây sắt vạn năm nhà nàng là kiệm lời nhất, cứ như nói nhiều hơn một từ sẽ bị thiệt thòi vậy, không ngờ lão Bát này cũng tính cách ấy.

“Chẳng trách vui quên đường về!” Nhan Tử La khẽ lẩm bẩm. Thật là ngưỡng mộ!

Dận Tự khẽ nhếch miệng cười.

“Cô ấy quay về sẽ không đi nữa phải không?” Nhan Tử La thăm dò hỏi. Năm đó My Liễm Diễm nói hai người bọn họ đã thống nhất sẽ suy nghĩ thật kỹ, cô ấy trở về nghĩa là đã suy nghĩ kĩ rồi sao? Vậy còn hắn nghĩ thế nào?

“Không biết!” Dận Tự buông khẽ một câu ngắn ngủi, mắt nhìn xa xăm.

“Vậy...” Nhan Tử La do dự, “Vậy Bát gia có muốn cô ấy… đi không?”. Nàng thích kết cục họ đòa n viên, cũng cảm thấy My Liễm Diễm rất xứng với lão Bát, vì vậy… hãy để nàng được chứng kiến cái kết hòa n mỹ của kim đồng ngọc nữ đi mà.

Dận Tự im lặng hồi lâu không nói gì, sau đó nghiêng đầu nhìn nàng một cái, rồi lại nhìn về phía trước, vẫn không nói gì.

“Xin lỗi, Bát gia, tôi nhiều chuyện rồi!” Nhan Tử La vội vàng nói. Chuyện riêng của vợ chồng người ta, nàng lo lắng thì ích gì, chẳng trách người ta không vui.

“Tẩu không muốn nàng ấy đi thì nàng ấy sẽ không đi nữa.” Cuối cùng Dận Tự cũng mở miệng.

? Nhan Tử La đảo mắt, sao lại liên quan đến nàng? Không có ai có thể vì người khác mà hi sinh hạnh phúc của bản thân mình. Đấy là suy nghĩ của nàng.

Dận Tự lại trầm mặc. Nhan Tử La bĩu bĩu môi. Giờ nàng chắc chắn rồi, lão Bát này còn khó hiểu hơn Tứ ca của hắn. Thật không biết bình thường My Liễm Diễm giao tiếp với hắn ta thế nào, có lẽ cãi nhau cũng không cãi nổi, không giống cây sắt vạn năm nhà nàng, cây đó còn có thể ra hoa, lão Bát này vốn là một thứ cây không hoa không quả.

Khi hai người sắp tới khu trại, từ xa thấy một bóng người đang tiến lại. Gần hơn một chút, nhận ra là Dận Chân.

“Tứ ca.” Dận Tự điềm đạm chào hỏi Dận Chân. Dận Chân gật đầu, sau đó nhìn Nhan Tử La: “Không khỏe không ở lều nghỉ ngơi còn chạy đi đâu?”

“Ung vương gia, chàng lén chạy ra ngoài, cẩn thận không bị Hòa ng thượng mắng đấy.” Từ phía sau Dận Tự, vang lên giọng nói có ý cười của Nhan Tử La.

“Về thôi!” giọng Tứ gia.

“Thiếp nói chàng nghe, My My sắp về rồi! Gần bốn năm thiếp không gặp cô ấy, còn không về, thiếp sẽ không nhớ được hình dạng của cô ấy thế nào mất!” Nhan Tử La kéo tay áo Dận Chân nói.

“Về thì tốt!” Dận Chân nói.

“Cô nàng trọng sắc khinh bạn ấy không nói với thiếp là đang ở Hàng Châu, cũng không nói với thiếp là cô ấy sắp quay về, thật quá đáng.”Nhan Tử La ấm ức, đột nhiên cười nhìn Dận Chân: “Ung vương gia, có thời gian, tới Hàng Châu chơi được không?”.

“Thực tế chút đi!” Dận Chân đáp.

“Coi như thiếp chưa nói!” Nhan Tử La nghiến răng nghiến lợi.

Sự thực chứng minh Dận Tự cũng không đáng tin giống như Tứ gia. Cuối tháng Tám, khi đòa n người ngựa quay lại sơn trang tránh nóng để chuẩn bị hồi kinh, My Liễm Diễm mới trở về.

Tối muộn ngày hôm đó, Nhan Tử La đang cùng Khuynh Thành và Thành Cổn Trát Bố hái củ ấu trèo bè tre chơi ở trên hồ. Do con gái con trai nàng nghịch ngợm không ngừng, tưởng chiếc bè tre nhỏ là thuyền lớn mà chạy qua nhảy lại, chiếc bè tre tròng trành nhấp nhô, giày của Nhan Tử La cũng bị ướt không ít. Hai đứa trẻ không chịu chống sào cho vững, khiến chiếc bè cứ quay mòng mòng trên mặt hồ. Nhan Tử La nhìn xóa y nước, xém chút nữa thì gặp ảo giác vì hoa mắt.

“Hai đứa có ngồi im không, nói cho các con biết, nếu như ta rơi xuống nước sẽ treo hai đứa lên làm đèn lồng!” Nhan Tử La tức giận nói.

Hai đứa trẻ cười hi hi nhìn nàng.

Khi ấy trên hồ còn một ít lá sen, Nhan Tử La bèn tiện tay ngắt hai lá làm quạt. Nhìn mặt nước bị ánh dương chiếu đỏ rực và bóng của đình đài lầu các in dưới đó.

“Ngạch nương! Đẹp quá!” Khuynh Thành cầm sào không chống nữa, cũng ngắm trời.

“Đổi cách nói lãng mạn hơn đi!” Nhan Tử La cười.

“Sao mà lại đẹp thế này chứ!” Khuynh Thành “trả bài”.

Thời gian chầm chậm trôi.

“Mẹ, tỷ tỷ, trời tối rồi, hai người còn có thể nhìn thấy gì sao?” Thành Cổn Trát Bố hỏi.

“Hả?” Hai người bừng tỉnh. Quả nhiên đèn lồng trên các đỉnh đài lầu các đã được thắp sáng.

“Các con, về bến!” Nhan Tử La cười.

Sau đó, sau khi hai đứa trẻ chống chống đẩy đẩy phải tới nửa khắc mà chiếc bè trúc vẫn quay mòng mòng tại chỗ, Nhan Tử La cướp lấy cây sào từ tay Thành Cổn Trát Bố, bảo bọn chúng phải đứng ngoan ngoãn đừng cử động, lúc này chiếc bè trúc mới được đưa vào quỹ đạo của mình.

Khi cách bến còn một đoạn nữa, Khuynh Thành giật giật tay áo Nhan Tử La: “Mẹ, bên đó có người!”.

“Con gái, ở đây chỗ nào mà không có người chưa?” Nhan Tử La hỏi. Họ chạy ra hồ trèo bè trúc còn có mười mấy thái giám đòi đi theo, may mà lúc đó Khuynh Thành đã đuổi hết.

“Người đó Ngạch nương quen!” Khuynh Thành cười.

Nhan Tử La ngẩng đầu lên nhìn Khuynh Thành, sau đó theo hướng tay con gái chỉ, nhìn về bến. Dưới một chiếc đèn lồng trên bến có một bóng người, một người mà nàng quen - My Liễm Diễm,

Phản ứng tức thì của Nhan Tử La là giơ hai tay lên vẫy vẫy My Liễm Diễm đứng trên bến, kết quả cây sào trong tay nàng thóa t khỏi sự khống chế của nàng, trượt xuống đi “du lịch.” Cũng may Khuynh Thành phản ứng kịp, túm ngay lại, nhưng vì nó di chuyển quá nhanh, nên bè trúc chao đảo, khiến nó hét lên “á á” một tràng.

Mãi mới đẩy được bè trúc cập bờ, khi chỉ còn cách một bước chân, Nhan Tử La đứng lên bè trúc nhảy thẳng lên.

“Về rồi?” Nhan Tử La cười, nói.

“Về rồi.” My Liễm Diễm cũng cười, nói.

“My thẩm thẩm” Khuynh Thành và Thành Cổn Trát Bố cùng nhảy lên.

“Khuynh Thành đã lớn thế này rồi!” My Liễm Diễm nhìn Khuynh Thành, sau đó ánh mắt chuyển sang nhìn Thành Cổn Trát Bố: “Bố Bố cũng lớn quá!”.

“Đúng thế, cô mà về muộn mấy năm sẽ được tham dự hôn lễ của con gái, con trai tôi đó.” Nhan Tử La cười, sau đó kéo Thành Cổn Trát Bố tới, “Con trai, đây là My cữu nương của con, là cữu nương nhà Bát cữu cữu con đấy”.

“Con chào cữu nương!” Thành Cổn Trát Bố lễ phép chào My Liễm Diễm.

My Liễm Diễm gật đầu, rồi lại quay sang chăm chú quan sát Thành Cổn Trát Bố, sau đó nhìn Nhan Tử La thở dài.

“Than ngắn thở dài làm gì? Đi đi đi, phải làm lễ tẩy trần cho cô.” Nhan Tử La cười.

Bốn người đang đi, một tiểu thái giám chạy tới, “Công chúa cát tường!”

“Chuyện gì?” Khuynh Thành hỏi.

“Bẩm Công chúa, Vạn tuế gia nói, tối nay Thái hậu tới Thanh Âm các xem kịch, muốn mấy vị tiểu chủ nhân cùng tới đó xem với Thái hậu.” Tiểu thái giám cung kính và thận trọng nói.

“Biết rồi, ngươi lui đi!” Khuynh Thành khóa t tay, tiểu thái giám khom lưng lui đi.

“Lại nghe kịch.” Nhan Tử La nhìn My Liễm Diễm, “Số cô may thật!”.

“Nói hay!” My Liễm Diễm cười, đáp.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor