Tối Chân Tâm (Tập 2) - Phần 4 - Chương 122 - 123

Chương 122: Rằm tháng Tám của hai người

Kết quả, đống lửa mà đám a hòa n vùa ra sức thu dọn xong lại bị Nhan Tử La nhóm lên, nàng còn dặn chúng mang thêm gỗ đến. A hòa n mang gỗ đến xong, biết ý đều lui ra hết.

Lửa chiếu trên mặt hai người, Dận Chân cầm củi ném vào trong đống lửa, Nhan Tử La dựa vào vai chàng ngắm trăng.

“Trăng nhìn rất lạnh.” Nhan Tử La nói.

Dận Chân “ừm” một tiếng.

“Chàng nói xem dùng lửa nướng trăng một lúc liệu có ấm áp hơn chút nào không?” Nhan Tử La hỏi.

“Không hiện thực.” Dận Chân đáp.

“Ung vương gia, thiếp phát hiện ra một điều rằng nói chuyện với chàng cần phải có sự kiên nhẫn cực đại và tinh thần bền bỉ vô song”. Nhan Tử La nói tiếp.

“Quá khen”. Dận Chân vẫn thản nhiên.

“Khiêm tốn.” Nhan Tử La cười, rồi lại tiếp tục ngắm trăng, đột nhiên lại cười.

“Cười gì?” Dận Chân nghiêng đầu nhìn nàng đang cười tươi như hoa.

“Thiếp đang nghĩ Thập tam gia nghe xong bài hát vẻ mặt sẽ thế nào, ha ha!” Nhan Tử La cười, nói. Lão Thập tam, ta không tin không chỉnh được ngươi!

“Lão Thập tam làm gì nàng?” Dận Chân hỏi.

“Ha ha, không làm gì. Chỉ là thiếp xót đống dưa chuột, cà chua của mình thôi.” Nhan Tử La trả lời rất thành khẩn.

Dận Chân nhếch nhếch khoé môi không nói gì, xót dưa chuột, cà chua? Quên mất là trước kia chính nàng cắt dưa chuột đắp mặt rồi sao?

“Ung vương gia?” Nhan Tử La gọi.

“Ừm?” Dận Chân đáp.

“Đây là rằm tháng tám đầu tiên mà chỉ có hai chúng ta ở bên nhau nhỉ, phải chúc mừng thế nào đây?” Nhan Tử La lại hỏi.

“Vợ chồng già cả rồi.” Dận Chân nhắc nhở nàng.

“Già rồi cũng vẫn phải sống mà! Thiếp cũng muốn hát tặng chàng một bài!” Nhan Tử La nói sau đó đảo đảo mắt, “Nhưng, lần này nếu chàng gây sự với thiếp, cẩn thận thiếp không khách khí đâu!”

“Vậy phải xem nàng định hát bài gì đã” Dận Chân nói.

Nhan Tử La cười, dựa vào vai chàng bắt đầu hát.

Hát xong hỏi Dận Chân, “Hay không?”

“Điệu gì thế? Không phải là điệu hát của Trung Nguyên.” Dận Chân nói.

“Ừm, trên trời, thỏ ngọc hát khi hạ phàm dụ dỗ Đường Tăng.” Nhan Tử La cười đáp. Thiếu nữ Thiên Trúc[1], mặc dù giờ nàng đã sắp thành phụ nữ trung niên rồi.

[1] Bài hát trong phim Tây du kí.

“Vớ vẩn!” Dận Chân nói. Mặc dù nghe kì kì, nhưng vẫn rất hay.

“Hát tặng chàng một bài của Tây Vực nữa.” Nhan Tử La hắng giọng hát Cô nương lầu Lan.

Hát xong bài của Tây Vực, Nhan Tử La lại chạy tới Nam Hải, dựa vào vai Dận Chân hát cả buổi tối, cho đến khi miệng lưỡi khô khốc, sao đó mới quay đầu nhìn Dận Chân.

“Sao thế?” Dận Chân hỏi. Đang nghe rất vui thì nàng lại không hát nữa, nhìn chàng như vậy là có ý gì?

“Vị đại gia này thật là, tiểu nữ nhà người ta hát lâu như thế. Chàng chẳng thưởng cho đồng nào thì thôi, ít nhất cũng phải cho người ta bát nước chứ?” Nhan Tử La nheo mắt, nàng hát tới cổ họng bật đèn đỏ cảnh báo rồi, vị đại gia này lại chẳng biết gọi người mang đến cho nàng chén nước cho mượt giọng.

“Khát rồi?” Dận Chân hỏi.

“Đúng thế, khát rồi, tiểu nữ hôm nay chỉ hát cho chàng nghe đến đây thôi, ngày mai mời chàng tới sớm!” Nhan Tử La đứng dậy phủi đất vừa cười, nói với Dận Chân.

“Nàng nói gì?” Dận Chân cũng đứng dậy, đi bước tới trước mặt nàng, nghe giọng điệu này sao mà giống đám phụ nữ của Tần lầu Sở quán thế? Học ở đâu không biết?

“Không nói gì cả!” Nhan Tử La cười bước đi, Dận Chân đứng phía sau lắc đầu thở dài.

Vào phòng rồi uống mấy chén trà, lúc này Nhan Tử La nói cảm thấy đỡ hơn một chút.

Nhìn nhìn đồng hồ, Dận Chân nhìn Nhan Tử La: “Đi ngủ thôi!”.

Sau đó chàng thấy Nhan Tử La nhìn chàng cười ma mị, chớp chớp mắt nói một câu: “Vị đại gia này, thật xin lỗi quá, tiểu nữ chỉ bán nghệ không bán thân”.

Dận Chân hít một hơi thật sâu, cảm thấy cơn nóng giận từ huyệt Đan Điền xông thẳng lên não.

“Nhan Tử La! Sau này nàng còn dám ra khỏi cửa một bước, ta sẽ giam nàng lại.” Dận Chân nói.

“Vậy hai bước thì sao?” Nhan Tử La hỏi, sau đó mới nói. “Ung vương gia, mới thế mà đã giận rồi sao? Tu luyện không đến nơi đến chốn gì cả! Đừng giận nữa, cẩn thận bốc hỏa rồi, có người sẽ đau lòng đấy!”

Dận Chân trừng mắt lườm nàng một cái, “Ta không dọa nàng đâu!”.

Ngày hôm sau, vừa ăn sáng xong, Dận Tường lại tới, ngồi phịch xuống chiếc ghế trong phòng khách nhà Tứ ca nhìn Tứ ca thở dài.

Dận Chân nhìn hắn, chau mày.

“Tứ ca, Nhan tẩu hát cho huynh nghe bài ‘hoa dại’ gì đó chưa?” Dận Tường uống một hớp trà. Trắc phúc tấn của hắn cuối cùng cũng bị Nhan Tử La làm hư rồi.

“Chưa!” Dận Chân đáp. Sau đó ngẩng đầu lên nhìn Dận Tường: “Hay không?”.

Dận Tường phun cả hớp trà ra, ướt cả một khoảng đất.

“Hay! Buổi tối huynh bảo Nhan tẩu hát cho huynh nghe.” Dận Tường nói.

Dận Chân khẽ ho một tiếng, bảo nàng hát? Thôi đi, không nàng lại nói năng linh tinh.

“Sao thế Tứ ca? Huynh nghe rồi à?” Dận Tường cười xấu xa. Thế mới đúng chứ, thế mới công bằng, Tứ ca cũng nghe rồi mới công bằng, dù gì Tứ ca vẫn nhiều vợ bé hơn hắn.

Dận Chân trừng mắt lườm hắn.

Đêm tối, Dận Chân đọc sách mệt, thấy Nhan Tử La vẫn đang vừa ngân nga hát vừa đun trà nước lê lá dâu để uống cho mượt giọng.

“Bài ‘hoa dại’ đó hát thế nào?” Dận Chân cất tiếng hỏi. nghe thế nào mà khiến lão Thập tam phải thở dài?

Kết quả, Nhan Tử La ngừng hát, quay đầu cười, nói với chàng một câu: “Thật ngại quá, vị đại gia này, tối nay tiểu nữ chỉ bán thân không bán nghệ”.

Dận Chân xém chút nữa là bẻ gãy chiếc bút lông.

Ngày tháng nhàn nhã trôi qua, ngày càng lúc càng ngắn, đêm càng lúc càng dài. Khi trận tuyết đầu tiên đến Nhan Tử La chạy ra khỏi trang trại, đạp tuyết ngoài đồng, vui tới mức hét ầm lên mấy tiếng. Đáng tiếc lại không nghe thấy tiếng vang. Ai bảo nàng không vào núi hét, mà lại ngửa cổ lên trời gào. Ông trời làm gì có thời gian trả lời nàng chứ.

Nhà bếp theo tập tục chuẩn bị bánh bột[2], Nhan Tử La nhàn rỗi chạy tới đề đạt ý kiến, kết quả tạo ra một nồi với đầy đủ thứ đồ kì dị hình dạng cổ quái. Đồng chí Khang Hy bỗng có ngày rỗi rãi, sai người bảo thái giám đến lấy mấy chiếc ‘bánh bột’ về, sau khi hấp xong đặt lên bàn, đồng chí Khang Hy gật đầu nói: “Quả nhiên là đồ nhà họ”.

Mùng Tám tháng Chạp[3], nhìn Bách Hợp bưng tô cháo Lạp bát truyền thống đến, Nhan Tử La cười hi hi húp hết, sau đó chạy xuống bếp lật đông tìm tây lấy ra nào là gạo, quả khô, cà rốt, măng tây, nấm hương, tôm, mộc nhĩ, thịt lợn…, tự mình nấu cháo Lạp bát. Đây là món nàng học được hồi đại học khi xem ti vi, mấy năm rồi không làm nên cũng hơi gượng gạo.

[2] Bánh bột (Ngô, mì) là món ăn chủ yếu trong ngày thướng và lễ tết của tộc Mãn.

[3] Tức tết Lạp bát. Tết Lạp bát là ngày tết trong truyền thống của dân Hán, Trung Quốc, cũng coi là tết chuẩn bị đón tết xuân.

Vừa khéo, hôm đó do gần đây đồng chí Khang Hy thường sai người chạy đến nhà người ta “Xin” bánh bột nên có phần ái ngại, vì vậy đặc biệt cho người mang quà đáp lễ… một nồi cháo Lạp bát. Khi đó Nhan Tử La nghĩ, ông già Khang Hy này lẽ nào cũng muốn nàng cũng phải cắt thành từng miếng, sáng ăn một miếng, chiều ăn một miếng?

Mặc dù có chút bất mãn, nhưng Nhan Tử La vẫn gửi một phần cháo Lạp bát đặc biệt thơm phưng phức do chính tay mình nấu cho đồng chí Khang Hy. Cũng không quên việc cho người mang sang phủ Dận Tường. Kết quả của việc làm ấy là: Ngày hôm sau, trong cung có người đến xin công thức, Dận Tường thì chạy thẳng sang nói rằng sau này bữa sáng sẽ sang nhà nàng xin ít cháo Lạp bát. Sau đó Nhan Tử La thường xuyên nghĩ có nên cho ít hạt ba đậu[4] vào bát cháo thay lạc không.

[4] Cây ba đậu còn có tên là cây bã đậu. các thành phần từ cây bã đậu có thể dùng làm thuốc và gây độc là hạt phơi khô.

Mười lăm tháng chạp, Dận Chân cho người tới đón nàng hồi phủ ăn Tết. Về phủ rồi, theo thông lệ phải tới thỉnh an Nạp Lạp thị, sau đó đi thăm Nữu Hỗ Lộc thị và Cảnh thị. Hoằng Lịch cùng Hoằng Trú đã chạy khắp nơi, ngồi chẳng yên phút nào, thấy nàng cũng không lạ, trèo lên người nàng nhanh như khỉ, khiến nàng ướt mồ hôi!

Qua Hai ba tháng Chạp, Khuynh Thành và Thành Cổn Trát Bố cũng về. Hoằng Lịch và Hoằng Trú lại càng hào hứng, ngày nào cũng lúc lắc chạy theo Thành Cổn Trát Bố, đùa nghịch khắp nhà Nhan Tử La. Mà chúng còn phát hiện ra Nhan Ngạch nương của chúng biết rất nhiều trò mới mẻ, vì vậy thường ở nhà nàng đến tối cũng không về với mẹ. Nữu Hỗ Lộc thị và Cảnh thị thường xuyên đến gặp nàng với bộ dạng như người có lỗi.

Tết vẫn như mọi năm, vào cung, gặp rất nhiều người chưa gặp bao giờ. Nhan Tử La thấy mình bắt đầu có chút không quen với cuộc sống phức tạp này, nàng vẫn thích ở trang trại quê mùa mộc mạc, bụi đất bay khắp nơi của mình hơn.

Đến đầu tháng hai, Nhan Tử La thường xuyên có ý nghĩ muốn chuyển về trang trại.

“Có việc?” Dận Chân niệm xong rồi thấy Nhan Tử La đang nhìn.

“Có việc! Thiếp muốn quay về trang trại.” Nhan Tử La nói.

“Trong phủ ồn ào quá?” Dận Chân hỏi.

“Chật quá!” Nhan Tử La thở dài, nhìn cái sân vườn này xem, nhìn chỗ nào cũng có cảm giác chật, không thở được.

“Được!” Dận Chân vui vẻ đồng ý. Nhan Tử La sung sướng gọi Bách Hợp thu dọn đồ.

Trước ngày đi một hôm, Nữu Hỗ Lộc thị và Cảnh thị tới.

“Muội muội lại muốn chuyển đi à?” Nữu Hỗ Lộc thị hỏi.

“Sắp đến vụ xuân rồi, phải về xem thế nào’, Nhan Tử La cười đáp.

“Muội muội còn có đất mà trồng, thật có phúc” Cảnh thị nói.

“Có phúc? Có mà có đất ấy! Cảnh tỷ biết không, khắp khu vườn ở đó chỗ nào cũng bụi đất bay đầy.” Nhan Tử La cười.

“Mình ở đâu thấy vui thì chính là có phúc.” Nữu Hỗ Lộc thị cũng nói, nghĩ ngợi một lát rồi ngẩng đầu lên nhìn Nhan Tử La: “Bao giờ tới vụ xuân bọn ta cũng muốn tới thăm trang trại của muội muội, không biết muội muội có hoan nghênh không?”.

“Nếu tỷ không chê bần hàn mà tới ở, đương nhiên muội hoan nghênh, mời còn không được nữa là!” Nhan Tử La cười.

“Vậy thì được rồi, đến lúc đó muội đừng mắng bọn ta tới làm phiền nhé” Cảnh thị đáp.

“Không mắng không mắng.” Nhan Tử La nói.

Trên đường quay về, Nhan Tử La vui vẻ cất tiếng hát, khiến Khuynh Thành cà Thành Cổn Trát Bố đều nhìn nàng khó hiểu.

“Ngạch nương, người thích làm nông dân đến thế à?” Khuynh Thành hỏi.

“Làm gì cũng được, chỉ cần sống vui vẻ theo ý mình là tốt rồi!” Nhan Tử La vỗ đầu con.

Chương 123: Hai tiểu yêu quái

Kết quả, xe ngựa còn chưa đến cổng trang trại, từ xa đã thấy rất nhiều người ăn vận màu sắc đứng trước cửa. Để chào mừng nàng quay lại, đám vợ lớn vợ bé và các con của Dận Tường lại sang nhà Nhan Tử La khuấy đảo cả một ngày. Buổi tối Nhan Tử La nằm trong chăn mà băn khoăn, chào đón nàng quay lại tại sao lại sang nhà nàng bày trò.

Đến cuối tháng Hai, Nữu Hỗ Lộc thị và Cảnh thị đúng là đưa theo hai đứa trẻ đến, Nhan Tử La đang nghĩ có cần trải thảm không. Đây là Hòa ng đế, Thái hậu, Thân vương cùng lúc giá lâm, vinh hạnh biết bao, ngày mưa vẫn có thể dùng thái dương năng[1] rồi!

[1] Thái dương năng: Năng lượng mặt trời.

Nhưng cảnh tượng vĩ đại trong đầu Nhan Tử La lập tức vỡ vụn khi nhìn thấy Hoằng Lịch, nhìn đi nhìn lại, nhìn tới nhìn lui vẫn không sao liên hệ được với hình ảnh của Càn Long.

Hai đứa trẻ này chạy sang nhà Thập tam thúc của chúng, thấy nhiều trẻ con quá, chơi càng hăng say. Nhan Tử La có cảm giác hai trang trại giờ giống với vườn trẻ hơn. Cuộc sống yên tĩnh của nàng rốt cuộc đã bị đặt một dấu chấm hết.

Giống như bây giờ, Nhan Tử La đang ngồi trong đính cỏ, nhìn đám trẻ con quấn lấy nhau mà nô đùa ngoài sân.

Nếu nói đều chơi đùa vớ vẩn hết thì không chính xác, con trai nàng, Bố Bố, dưới sự quản thúc chặt chẽ của Vân Yến đang luyện võ dưới gốc cây. Con gái nàng đang lười biếng dựa vào nàng gặm táo.

“Ngạch nương, ồn ào quá phải không?” Khuynh Thành hỏi.

“Cũng không tệ! Chưa đến nỗi bị thủng màng nhĩ.” Nhan Tử La đáp.

“Tại sao nhà chúng ta lại thành ra thế này!” Khuynh Thành lại cắn một miếng táo.

“Bởi vì a ma con không có nhà!” Nhan Tử La nói. Thân vương mặt lạnh nhà nàng mà trở về thì các bạn nhỏ nhà bên cạnh sẽ lập tức biến mất không dấu vết ngay.

“A ma bao giờ mới về ạ?” Khuynh Thành lại thở dài.

“Khi nào về thì sẽ về thôi”. Nhan Tử La cũng thở dài.

“Nếu a ma vẫn không về, ngạch nương, người đừng trách con đấy!” Khuynh Thành nghiêm túc nói. Nếu còn tiếp tục thế này thì thà vào cung lánh nạn còn hơn.

“Biết rồi, nha đầu chết tiệt không có nghĩa khí đâu mới chỉ một hai lần”. Nhan Tử La nghiêng đầu trừng mắt lườm con.

Hôm nay ngoài trời rất lạnh, nên đám trẻ nhà Dận Tường đều làm tổ trong nhà. Nhan Tử La và Nữu Hỗ Lộc thị, Cảnh thị cùng bốn đứa trẻ đều ngồi trong phòng vờ làm động vật ngủ đông.

Khuynh Thành cho rằng mình đã lớn nên không chơi với đám trẻ con, vì vậy bèn nằm nghiêng người trên giường sưởi dựa vào ngạch nương lật sách loạn cả lên. Thành Cổn Trát Bố đang đứng tấn trong phòng... vì vẫn chưa chán. Hoằng Lịch đang cầm bút lông của cha vẽ khắp nơi. Nhan Tử La lúc này mới hiểu, cái tật để chữ lung tung của Càn Long từ nhỏ đã có rồi. Hoằng Trú tương đối ngoan, thấy bọn a hòa n nhỏ quét dọn rất vui, bèn cầm cây chổi nhỏ khua khua khắp đất.

“Bảo nha đầu đang đọc sách gì thế?” Nữu Hỗ Lộc thị cười hỏi.

“Thơ của Tân Khí Tật[2] ạ, ngạch nương, người xem, khổ cuối bài Thanh bình nhạc này đọc rất giống hòa n cảnh nhà chúng ta”.

Khuynh Thành cười đọc:

“Đại nhe sử đậu khê đông

Trung nhi chính thức kê lung.

Tổi hỉ tiểu nhi vong lại,

Khê đầu ngọa tước liên bồng”.

(Cậu cả xới đậu khê đông,

Cậu hai đang kết đan lồng.

Hể hả nhất đời cậu út,

Gương sen nằm nhá đầu đông) [3]

[2] Tân Khê Tật là người Tế Nam, tỉnh Sơn Đông, là nhà làm tử nổi tiếng trong lịch sử văn học Trung Quốc.

[3] Bài Thanh bình nhạc (Ở nơi thôn dã), thơ của Tân Khê Tật, dịch thơ: Nguyễn Khắc Phi.

“Số người thì đúng, nhưng phải sửa một chút”. Nhan Tử La cười, nghĩ một lát rồi nói: “Cậu cả luyện võ phòng khách, cậu hai vẽ loạn khắp nơi, chăm chỉ nhất là cậu út, đang quét bụi bay khắp phòng. Con gái rảnh rang nhàn rỗi, nằm giường lật sách lung tung”.

“Sửa hay lắm! Rất thực tế!” Cảnh thị cũng cười, nói.

Đến đầu tháng Ba, vì bận rộn chuẩn bị cho lễ vạn thọ, Nạp Lạt thị cho người tới đón Nữu Hỗ Lộc thị và Cảnh thị hồi phủ giúp mình lo liệu việc nhà. Hoằng Lịch và Hoằng Trú khóc lóc không chịu đi, mỗi đứa chạy ra ôm một cái cột ngoài hành lanh. Nhan Tử La liền nói với hai người rằng vài hôm nữa để cha chúng đưa chúng về, Nữu Hỗ Lộc thị cùng Cảnh thị nhìn nàng với ánh mắt ngại ngùng. Đến mười lăm, cháu gái và cháu trai bảo bối của Khang Hy cùng Đức phi cũng được người trong cung tới đón về. Thành Cổn Trát Bố nói trong cung quản chặt quá, không muốn về, Nhan Tử La bèn bảo Khuynh Thành về nói Thành Cổn Trát Bố ốm rồi.

Mặc dù người đã đi gần một nửa, nhưng hai thằng nhóc Hoằng Lịch, Hoằng Trú nghịch ngợm ồn ào như chưa bớt được ai. Không phải con mình cũng không thể đánh mắng, bị chúng làm náo loạn mấy hôm, Nhan Tử La bèn chống cằm nghĩ cách để trị chúng.

Hôm nay thời tiết ấm áp hơn rất nhiều, Nhan Tử La theo lệ đưa Thành Cổn Trát Bố ra sân luyện võ. Hoằng Lịch, Hoằng Trú cũng vẫn chạy loạn khắp sân vườn như thường ngày. Được một lúc, Nhan Tử La thấy chúng đã dừng lại, nhìn qua, thì ra đứng ở bên cạnh xem Thành Cổn Trát Bố múa kiếm. Đảo đảo mắt, Nhan Tử La cười hí hí.

Nhảy xuống khỏi ghế dài, Nhan Tử La đi tới bên cạnh hai con khỉ con nghịch ngợm, “Lịch Lịch, Trú Trú, vui không?”.

Hai thằng nhóc gật gật đầu, hai cái miệng vẫn đang há hốc nói, “Vui ạ”.

“Vậy Lịch Lịch và Trú Trú có muốn chơi không?” Nhan Tử La dụ dỗ.

Hai thằng nhóc lại gật đầu.

“Vậy sau này cùng luyện tập với Bố Bố nhé?” Nhan Tử La chớp chớp mắt, đồng ý nhanh lên, Hòa ng thượng, Vương gia!

“Được!” hai thằng nhóc vui vẻ nhận lời.

m mưu thành công, Nhan Tử La bảo a hòa n mang hai thanh kiếm gỗ nhỏ tới, hai thằng nhóc bắt đầu đứng bên cạnh nhìn hồ lô vẽ dưa[4]. Lỗ tai Nhan Tử La cuối cùng cũng được bình yên một chút.

[4] Ý nói bắt chước.

Nhưng, tính kiên nhẫn của trẻ con là có hạn. Chẳng được hai ngày, hai thằng nhóc bắt đầu bỏ học, vác kiếm gỗ chạy quanh vườn chém chặt loạn xạ, sau đó toét miệng ra nhìn Nhan Tử La cười.

“Mẹ, cùng chơi đi!” Hoằng Lịch kéo lê thanh kiếm nhỏ dưới đất đi đến, giật giật gấu váy Nhan Tử La. Nó nghe Thành Cổn Trát Bố gọi nàng là mẹ nên cũng gọi theo. Nhan Tử La sau khi sửa cho nó tới Ân lần, cuối cùng đành từ bỏ.

“Hả?” Nhan Tử La trợn mắt nhìn trời. Trời ơi, Nhan Tử La nàng sinh ra là để dỗ dành trẻ con sao? Sao bên cạnh nàng không bao giờ ngừng xuất hiện đám trẻ con nghịch ngợm như tiểu yêu quái thế này chứ, mà còn là loại tiểu yêu quái vô cùng khó xử lý. Khó khăn lắm mới chờ được Bố Bố lớn tới bảy tuổi, thì lại có hai thằng nhóc ba tuổi. Số nàng là số gì không biết?

“Mẹ, cùng chơi cùng chơi!” Lại một bàn tay nhỏ của tiểu yêu quái kéo gấu váy.

“Được rồi được rồi, cùng chơi!” Nhan Tử La đánh chấp nhận số phận, nhảy xuống đất khom người nhìn vào mắt hai thằng bé. “Chơi gì nào, các bảo bối?”.

Hai tiểu yêu quái quay sang nhìn nhau hội ý. Thấy tay Nhan Tử La chẳng cầm gì, Hoằng Lịch chạy tới giữ một a hòa n lại, khua cây kiếm trên tay nói: “Kiếm, mang tới đây!”. A hòa n đó vội vàng vâng dạ rồi đi, lúc sau mang một cây kiếm gỗ đến, Hoằng Lịch bèn dùng bàn tay kia kéo kiếm đưa cho Nhan Tử La, sau đó cùng Hoằng Trú tiếp tục chặt tới chặt lui,

Nhan Tử La nhìn nhìn cây kiếm gỗ nhỏ, trong đầu hiện lên cảnh tượng mình vung kiếm chạy khắp nơi chặt lung tung, cảm giác rất... sụp đổ. Đứa trẻ ba tuổi chơi như thế thì đáng yêu, một phụ nữ ba mươi tuổi chơi như thế tuyệt đối rất đáng sợ! Cầm kiếm gỗ khua khoắng, liếc mắt nhìn con trai một cái, đẹp trai, nếu nàng là hiệp nữ thì tốt. Lại liếc mắt nhìn con trai, vung kiếm lên bắt chước những động tác đó.

Có lẽ hai tiểu yêu quái kia thấy tư thế của nàng quá kì dị nên chạy tới xem náo nhiệt. Nhan Tử La nhìn nhìn chúng rồi ngừng múa, chống kiếm gỗ xuống đất, “Lịch Lịch, Trú Trú, cùng chơi không?”.

Hai tiểu yêu quái gật gật đầu, ba người bèn khua khoắng loạn xạ một hồi chẳng ra chiêu thức nào, hai tiểu yêu còn học Thành Cổn Trát Bố cũng hét ầm lên “Hây.” “ha”. Nhan Tử La khi ấy nhớ tới bài Song tiết côn, bài hát đó nàng mãi vẫn không hiểu là hát về cái gì. Đối với một người thuần Trung Quốc, thuần Trung văn như nàng mà nói, đấy là một sự sỉ nhục, khả năng nghe không đạt. Vì vậy, vừa nghe thấy giai điệu của nó vang lên là nàng sẽ bấm nút “next”. Giờ thì hai tiểu yêu này đang kích thích nàng, nàng phải nghĩ cách để bấm “next”. Cho dù không thay đổi được thì vẫn nên can thiệp một chút.

Đột nhiên nghĩ tới bài Tinh trung báo quốc, bài này hay, hồi học đại học bọn nàng buổi tối ra sân điền kinh hát bài này với phiên bản giọng nữ, dọa cho đám sinh viên chạy quanh đó đều chạy ra tít vòng ngoài cùng để tránh.

“Các bảo bối, Nhan ngạch nương hát cho các con nghe một bài được không?” Nhan Tử La lại chớp chớp mắt.

“Được ạ!” Hai tiểu yêu quái gật gật đầu.

Nhan Tử La cười hí hí.

Đầu tháng Tư, Dận Chân hết bận mới về, khi đó Nhan Tử La cùng mọi người trong trang trại đang lao động vất vả, Dận Tường vẫn ngồi trong đình cỏ hóng mát như thường lệ.

Buổi tối ăn cơm xong, Nhan Tử La buồn ngủ, nhưng tinh thần của hai tiểu yêu quái lại như quá bóng đàn hồi.

“Ung vương gia, bao giờ chàng về nhà?” Nhan Tử La ngáp hỏi. Mắt sắp không chống lên được nữa rồi.

“Trung tuần!” Dận Chân nói, nhìn nhìn nàng, “Nàng muốn về?”.

Nhan Tử La lắc đầu, “Phiền chàng khi về thì đưa hai thằng nhóc kia về theo”. Lại ngáp.

“E là nàng cũng phải về.” Dận Chân nói.

Nhan Tử La nhìn chàng, “Thế đâu được, giờ đang là vụ xuân! Để lỡ vụ mùa thì đói đấy!”.

“Hòa ng a ma có khả năng sẽ bảo nàng tùy giá ra tái ngoại.” Dận Chân vẫn nói.

Nhan Tử La có tinh thần hơn, đi du lịch, nàng không phản đối.

“Sách Lăng chiến thắng rồi, Hòa ng a ma muốn hắn tới Nhiệt Hà kiến giá.” Dận Chân lại nói.

“Hòa ng a ma cuối cùng cũng nhớ ra cha con họ nhiều năm rồi chưa được gặp nhau nhỉ!” Nhan Tử La nói. Bố Bố đã mấy năm chưa được gặp cha.

“Nàng thu xếp đi.” Dận Chân dặn dò.

“Ung vương gia, chàng có đi không?” Nhan Tử La chớp chớp mắt, mau cho nàng một câu trả lời phủ định đi.

“Ta rất bận!” Dận Chân đáp. Nhìn ánh mắt đột nhiên sáng rỡ của Nhan Tử La, Dận Chân khẽ nhếch miệng cười, để mặc nàng chống cằm cười hí hí.

Quả nhiên mấy hôm sau, trong cung có ý chỉ tới đòi Nhan Tử La cùng Thành Cổn Trát Bố tùy giá. Nhan Tử La bèn lệnh cho Bách Hợp thu dọn đồ đạc, sau đó vui vẻ nói lời “bye bye” Dận Chân. Lần này Dận Chân không dặn nàng là không được gây họa khiến nàng rất ngạc nhiên. Nhưng ngay tối đầu tiên ra khỏi kinh thành, Nhan Tử La liền biết nguyên nhân.

Nhìn người đẩy cửa bước vào, nàng há hốc miệng, “Chàng chàng chàng” cả nửa ngày.

“Chàng gì mà chàng? Đi cả ngày đường không mệt sao?” người đến nhếch miệng cười hỏi.

“Chàng không phải rất bận sao?” Nhan Tử La hỏi. Kỳ nghỉ trong kế hoạch của nàng... hỏng hết rồi.

“Đúng là ta rất bận.” Dận Chân đáp, uống một hớp trà, sau đó nói tiếp. “Nhưng không dám không tuân thánh chỉ”.

“Ung vương gia, thời gian ngắt hơi quá lâu sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe”. Nhan Tử La nheo mắt, người gì không biết, ngắt hơi giữa nửa câu nói trước với nửa câu nói sau phải dùng tới “ngày” để tính? Sức thở này...

“Ừm”. Dận Chân gật đầu. Ai bảo nàng không hỏi cho rõ, trách gì chàng? Đương nhiên không thể trách, chàng nói là rất bận, nhưng không nói tiếp. Ai bảo tự nàng hiểu sai.

Nhan Tử La cố gắng kìm nén ý nghĩ, xông tới cho chàng một trận, phải tự nhắc nhở mình rằng đừng nên so đo với người đàn ông nhỏ mọn đó, phải đại lượng hải hà.

Nhưng khi tắm rửa xong và nằm xuống, Nhan Tử La vẫn không kìm được cấu cho Dận Chân một cái.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor