Tối Chân Tâm (Tập 2) - Phần 4 - Chương 118 - 119

Chương 118: Ghẹo hoa ghẹo bướm

Xuân qua hạ tới, hai mảnh vườn phía Đông và phía Tây kia giờ đã hương hoa rực rỡ, có cây cối tốt tươi. Dận Tường từ sáng tới tối đều đóng đô ở đây ăn nhờ ngủ đậu. Mỗi lần nhìn Dận Tường chỉ cắn vài miếng là hết quả dưa chuột, Nhan Tử La rất muốn chạy tới đập cho hắn một cái. Bản thân nàng từ rất lâu rồi chưa “bức hại” dưa chuột của mình như thế.

Khuynh Thành và Thành Cổn Trát Bố vì cảm thấy ở đây vui hơn, nên từ chối ý tốt của ông già Khang Hy khéo léo nói rằng muốn ở lại chăm sóc ngạch nương ốm yếu của mình.

Đồng ruộng bên ngoài trang trại cũng rộng lớn, xanh tốt, thỉnh thoảng Nhan Tử La đưa con trai con gái, rồi bọn a hòa n ra giữa cánh đồng để “sưu tầm dân ca”. Bỗng nhiên có một ngày, Nhan Tử La phát hiện ra một cây dâu to, nghĩ thấy giờ mình cũng đang nhàn nhã, chi bằng nuôi thêm ít tằm, để chúng nhả tơ dệt quần áo mặc. Thế là, chưa tới hai ngày sau, tằm được đưa tới.

Mặc dù trước đó Nhan Tử La đã chuẩn bị tâm lý cho mình, tự nói với mình đây là đám cục cưng đáng yêu, hòa n tòa n không liên quan gì đến đám sâu bọ có lông kia cả, dù cũng chẳng có xương, nhưng về bản chất “người ta” cao sang không khác gì lũ bò vàng. Nhưng khi bộc phu vén lớp vải xô mỏng lên, Nhan Tử La vẫn tự động giật lùi về phía sau bốn năm bước, khoé miệng bất giác giật giật.

“Ngạch nương con đã nói người đừng xem mà” Khuynh Thành vốn chẳng sợ mấy thứ này, vì vậy rất tò mò để sán lại xem. Thành Cổn Trát Bố cũng nhón chân lên nhìn.

“Không sao, mấy hôm nữa sẽ quen thôi, ta không tin…” Nhan Tử La dùng tay che tịt mắt, chỉ để chừa ra một khe nhỏ, chầm chậm đi lại gần nia tằm, khi chỉ còn cách một bước chân nữa liền dừng lại.

“Ngạch nương, để con giúp người cho tằm ăn! Nếu người rảnh rỗi quá thì mua hai con bò về mà đi chăn!” Khuynh Thành buột miệng nói.

“Đợi đấy đi!” Nhan Tử La đáp.

Sau đó, hằng ngày Nhan Tử La cùng bọn Bách Hợp đi hái dâu, mang về rửa sạch sẽ cho tằm ăn.

“Ngạch nương, nếu người thấy sợ quá thì thôi vậy.” Khuynh Thành lần thứ năm lắc đầu khi thấy Nhan Tử La đứng cách nia tằm cả trượng.

“Mẹ, Bố Bố giúp mẹ.” Thành Cổn Trát Bố cũng lắc lắc đầu, tay mẹ nó đang run lẩy bẩy.

“Không cần.” Nhan Tử La nói, hít một hơi thật sâu, tiến thêm vài bước nữa, nhưng giống như thiết bị cảm ứng tự động, khi còn cách nia tằm nửa bước chân thì lại đứng lại. Mắt mở to, Nhan Tử La dùng mắt áng chừng khoảng cách, giơ tay, nắm lá dâu quay mòng mòng, đa phần rơi xuống đất.

“Ngạch nương, người định làm tiên nữ rải hoa à?” Khuynh Thành nhìn đám lá dâu rồi lại nhìn lũ tằm. “Chậc, chậc chậc, không biết có bị lá dâu ném trúng gây nội thương không nữa.” khoa trương chạy tới nhìn nhìn.

“Tỷ tỷ, mẹ không lợi hại được như thế đâu.” Thành Cổn Trát Bố nói, rất nghiêm túc.

“Bố Bố, đệ không biết tằm rất mềm à? Hỏng rồi, hỏng rồi, tỷ thấy chúng bị ném chết không ít.” Khuynh Thành cười.

“Bảo bối, Ngạch nương quyết định cho con một cơ hội được lao động thực tiễn, sau này con phụ trách việc cho tằm ăn!” Nhan Tử La đẩy ria tằm vào tay con gái, sau đó vội vàng lùi ra một khoảng cách an tòa n.

“Yên tâm, Ngạch nương, con sẽ nuôi cho chúng béo trắng ra, nõn nà mũm mĩm”. Khuynh Thành cố ý nói, nhìn khoé miệng ngạch nương mình giật giật bỗng phì cười.

“Tỷ tỷ dọa mẹ.” Thành Cổn Trát Bố cũng cười nói.

Giữa tháng bảy, Dận Chân vừa được nhận một nhiệm vụ mới từ cha mình, vì vậy phải hồi thành. Chàng vừa đi, đám trẻ con nhà Dận Tường liền bạo gan tới tìm Khuynh Thành và Thành Cổn Trát Bố chơi. Đám vợ bé của hắn thỉnh thoảng cũng đến, nhưng lại không thích ứng lắm không khí đồng quê của nhà Nhan Tử La. Vì vậy, sau vài lần chỉ còn có Qua Nhĩ Giai Lê Trừng là tiếp tục sang chơi, ai bảo nàng với Nhan Tử La tương đối hợp nhau chứ.

Hôm nay, mặt trời tươi rạng rỡ, gió thổi hiu hiu, chim hót líu lo. Buổi chiều, Khuynh Thành và Thành Cổn Trát Bố cho tằm ăn xong, ngẩng đầu lên nhìn trời, rồi lại nghiêng đầu nhìn Nhan Tử La, ánh mắt đầy vẻ mong đợi, kiểu mong đợi được sổ lồng chạy ra ngoài chơi. Nhan Tử La ban đầu coi như không nhìn thấy.

“Ngạch nương, người xem, hôm nay trời rất đẹp.” Khuynh Thành nói.

Rất đẹp? cũng bình thường!

“Rất đẹp, gió Đông Nam thổi hiu hiu, mát rười rượi.” Nhan Tử La đáp.

“Ngạch nương, lâu lắm rồi không được ra ngoài sưu tầm dân ca.” Khuynh Thành nói tiếp.

“Mẹ, Bố Bố muốn ra ngoài chơi.” Thành Cổn Trát Bố sợ vòng vo một hồi nói xong trời đã tối từ lâu.

“Bố Bố bảo bối, cữu cữu con mới đi chưa được mấy ngày mà.” Nhan Tử La nói.

“Đúng thế, vì vậy a ma mới không nhanh quay về.” Khuynh Thành nhảy đến bên nàng, “Ngạch nương, người cũng muốn ra ngoài đúng không? Đi thôi, ngạch nương, lần này người nhất định sẽ không xui xẻo như thế nữa đâu”.

Xui xẻo? Dận Chân sẽ không lườm nàng, mà sẽ lườm hai đứa trẻ xấu xa đã cổ vũ lôi kéo nàng.

“Con gái, là hai đứa con rất xui xẻo.” Nhan Tử La cười giả lả, hôm nay nàng không muốn ra ngoài, bây giờ trời đang nóng, ngồi dưới mái đình lợp rơm này hóng gió thật dễ chịu, bên cạnh đặt hai quả dưa chuột và cà chua.

“Ngạch nương, việc này người yên tâm đi, bọn con vẫn thường may mắn hơn người mà.” Khuynh Thành đảo mắt. Cha nó mới đi được mấy ngày chưa chắc đã về được ngay. Giờ mới đang đầu tháng Tám mà.

“Con gái ơi, từ kinh nghiệm xương máu và nước mắt của Ngạch nương con bao nhiêu năm nay, con vẫn không đúc rút được tí nào sao? Đừng bao giờ có tâm lý cầu may hiểu chưa?” Nhan Tử La nói.

“Trời ơi, Ngạch nương, con hiểu con hiểu, nhưng nếu phải ngồi trong nhà nữa con sẽ phát điên mất.” Khuynh Thành nói.

“Được, vậy phát cho ta xem.” Nhan Tử La nhìn con.

“Ngạch nương người không muốn chạy ra ngoài ghẹo hoa bắt bướm hay sao?”Khuynh Thành hỏi.

Muốn, cây sắt trên núi băng sơn trong nhà này nghìn năm mới nở hoa một lần.

“Ta không có yêu cầu cao sang như con đâu.” Nhan Tử La vẫn cười híp mắt nói. Một bàn tay nhỏ bên cạnh giật giật tay áo nàng, Nhan Tử La không quay đầu mà nói ngay, “Mẹ biết rồi, con trai, con đừng có chớp mắt nhìn mẹ nữa. Mẹ sẽ đưa con ra ngoài chơi”.

“Mẹ là tốt nhất.” Giọng Thành Cổn Trát Bố cười ha ha, rồi lại chớp mắt mạnh hai cái nữa, giọt nước mắt nhỏ từ nãy giờ vẫn luẩn quẩn trong đó cuối cùng cũng bốc hơi! Tỷ tỷ nói nước mắt của nó rất có sức công phá với mẹ, vì vậy, hai năm nay, nó thường dùng chiêu này để đối phó, mặc dù không được đạo đức cho lắm (Mẹ nó nói thế), nhưng đúng là rất có tác dụng.

Nhảy khỏi ghế, Nhan Tử La đưa hai đứa trẻ không yên phận ra ngoài chơi. Vì chỗ nàng cách đại viên tử của ông già Khang Hy không xa lắm, nên độ an tòa n không cần bàn. Nếu nói một con ruồi cũng không thể lọt vào thì hơi khoa trương, nhưng một người không được sự cho phép mà muốn lọt vào đây e rằng cực kì khó. Cũng chính vì thế, về cơ bản họ chưa gặp người lạ nào ngoài người của gia tộc Ái Tân Giác La.

Đi rất xa, con trai con gái nàng cứ như được phóng thích, mới rồi còn đang đứng đây, thoắt cái đã chạy tới bên một con nước chơi. Nhan Tử La bèn cảm khái, xem ra trước kia nàng nên bảo Vân Yến dạy Thành Cổn Trát Bố thuật dịch chuyển càn khôn, có vẻ con trai rất có khả năng đó. Hai đứa trẻ giẫm đạp lên hoa cỏ dọc vệ đường, khiến đám oanh yến cũng phải sợ hãi.

“Ngạch nương!” Khuynh Thành từ xa vẫy vẫy tay với nàng, Nhan Tử La vội đi đến, con trai con gái đang ngồi xổm trước một khóm hoa mã lan, “Ngạch nương, chẳng phải người vẫn muốn trồng hoa mã lan sao, sắp mùa thu rồi, người mà còn không trồng là sẽ hết đấy”.

“Con gái, con muốn ta dùng tay để đào à?” Nhan Tử La cười nói, loại hoa mã tư lan này mặc dù chỗ nào cũng mọc, nhưng vừa khéo khóm hoa trước mắt lá dài như lá tỏi tây, lại còn nở hoa màu tím nữa. Vì vậy, Nhan Tử La vẫn luôn rất thích, vẫn rất muốn trồng chúng trong chậu hoa, có điều mỗi lần chạy ra ngoài ngắm xong đều quên bưng về.

“Nhìn xem đây là cái gì?” Khuynh Thành lấy từ trong tay áo ra một con dao.

“Nha đầu, con mang dao theo người làm gì?” Nhan Tử La chau mày, ý thức tự phòng thân của con gái nàng mạnh đến thế sao? Hay là nó định đánh cướp?

“Không làm gì cả, người đừng lo, con sẽ không đánh cướp đánh trộm gì đâu.” Khuynh Thành cười hi hi bắt đầu đào cây hoa mã lan.

“Ta không lo chuyện ấy, điều ta lo là dùng con dao này thì đào đến bao giờ? Nhan Tử La có chút bất lực.

“Ái chà, ngạch nương, chẳng phải người nói nước chảy đá mòn sao? Đào đến tối chắc chắn là đào được.” Khuynh Thành tỉ mỉ đào, Thành Cổn Trát Bố cũng chạy tới giúp.

Khuynh Thành mặc dù được mẹ đào tạo nhiều, nhưng cũng chỉ là cô công chúa sống trong cảnh nhung lụa quen thói, đào hoa mã lan chỉ là cảm hứng nhất thời, đào được một lúc thì ngước mặt lên nhìn mẹ với vẻ hết sức tội nghiệp

“Ngạch nương, mỏi chân rồi.” Khuynh Thành vờ đáng thương.

Nhan Tử La lắc đầu bĩu môi, lười biếng quả nhiên là tính cách ăn sâu vào xương cốt của tầng lớp quý tộc phong kiến, xem ra việc cải tạo nha đầu này vẫn còn lâu lắm.

“Làm việc quý ở tính kiên trì, kiên trì ấy, con gái ạ.” Nhan Tử La vỗ vỗ đầu Khuynh Thành, “Nửa đường đứt gánh, đầu hổ đuôi rắn là không được. Con là tỷ tỷ, con phải làm gương tốt cho Bố Bố”.

Thành Cổn Trát Bố phối hợp với nàng, quay sang nhìn Khuynh Thành, Khuynh Thành trề môi, nặn ra một nụ cười, đành phải tiếp tục đào hoa. Kết quả cho đến tận khi con dao Hòa ng gia gia thưởng kết một lớp bùn đất mới đào được ba khóm.

“Ngoan, như thế mới ra dáng tỷ tỷ chứ!” Nhan Tử La cười hi hi nói.

“Mẹ, mặt trời xuống núi rồi!” Thành Cổn Trát Bố nhắc nhở, Nhan Tử La và Khuynh Thành lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn trời, mặt trời đỏ rực đã lui dần về với những đám mây sắc màu cuối chân trời, có mấy chú chim mải miết bay qua.

“Hỏi” Nhan Tử La đột nhiên nói.

“Đáp.” Hai đứa trẻ đồng thanh, nói xong còn quay sang nhìn nhau một cái, mẹ chúng lại muốn kiểm tra rồi.

“Sơn khí nhật tịch giai, Phi điếu dữ hòa n[1], cả bài này đọc thế nào?” Nhan Tử La hỏi.

“Ngạch nương, câu hỏi dễ thế mà cũng phải kiểm tra ạ?” Khuynh Thành trề môi.

[1] Hai câu thơ trong bài ẩm tửu ý (Uống rượu kỳ) của nhà thơ Trung Quốc- Đào Tiềm (hiệu Uyên Minh) thời Tần. Lời dịch thơ trên là của Nguyễn Thị Bích Hải.

“Mẹ, Bố Bố biết. Là bài Ẩm tửu của Đào Uyên Minh, cả bài là:

Kết lư tại nhân cảnh, Nhi vô xa mã huyên

Vấn quân hà năng nhĩ, Tâm viễn địa tự thiên.

Thái cúc đông ly hạ, Du thiên kiến Nam sơn.

Sơn khí nhật tịch giai, Phi điếu tương dữ hòa n.

Thử hòa n hữu chân ý, Dục biện dỹ vong ngôn.”

(Cất nhà trong cảnh nhân gian, Ngựa xe chẳng vướng bụi trần vào đây.

Hỏi ông sao được như vậy? Tâm hồn cao viễn, đất nước này hẹp thôi.

Rào đông hái cúc chiều nay, Xa trông thấy núi Nam ngay trước nhà,

Đẹp thay sắc núi chiều tà, Đàn chim về tổ la đà cánh bay.

Bao chân ý sắc cảnh này, Muốn tìm ngôn ngữ giãy bày lại quên.)

Thành Cổn Trát Bố nghiêm túc đọc hết bài thơ.

“Bố Bố thật ngoan, mẹ hỏi nhé, con cảm thấy Đào Tiềm muốn nói tới cái gì trong bài thơ này?” Nhan Tử La hỏi.

Thành Cổn Trát Bố cau đôi mày nhỏ, “Cũng giống như chúng ta bây giờ, ngày ngày nhàn tản vui vẻ, giống như một con chim nhỏ”.

“Cũng đúng!” Nhan Tử La cười nói. Nhàn tản…thằng nhóc này thoắt cái đã vạch rõ chân tướng của Đào Tiềm tiên sinh.

Khuynh Thành nhìn Thành Cổn Trát Bố: “Bố Bố, câu hỏi này rất thâm thuý, bao giờ đệ già như Ngạch nương mới biết được”.

Không nghĩ cũng biết Khuynh Thành bị ngạch nương đập cho một cái.

“Về nhà, chim bay về tổ.” Nhan Tử La vừa nói vừa cầm khóm hoa mà lan lên, Khuynh Thành và Thành Cổn Trát Bố học theo nàng cầm lên, nhưng vì còn nhỏ nên sức yếu, cầm được một lúc đành ôm ra trước ngực, chẳng màng tới việc làm bẩn hết quần áo.

Trên đường đi về nhà, Nhan Tử La yêu cầu hai đứa trẻ lần lượt đọc lại bài thơ vừa rồi của Đào Uyên Minh.

Chương 119: Mừng bội thu

Khi nhìn thấy trang trại từ xa, Khuynh Thành rảo chân, thấy phía trước thấp thóa ng có một bóng người đi tới.

“Ngạch nương, đóa n xem kia là ai?” Khuynh Thành nheo mắt.

“Còn phải đóa n? Con gái, trong vòng bán kính mười dặm còn ai nhàn nhã như chúng ta nữa?” Nhan Tử La cười nói.

“Thập tam cữu cữu.” Thành Cổn Trát Bố trả lời giọng khẳng định. Thập tam cữu cữu của nó là nhàn nhất, thường thích đến ngồi trong đình rơm nhà nó hóng mát, phá hoại giàn dưa chuột, cà chua, khiến mẹ nó đau lòng.

“Bố Bố càng ngày càng thông minh.” Nhan Tử La cười nói. Lão thập tam này chiều tối lại ra ngoài tản bộ, thật đúng là tâm trạng tốt.

Còn đang mải nghĩ thì người kia đã đến trước mắt.

“Thập tam thúc.”

“Thập tam cữu cữu.”

“Thập tam gia.”

“Ồ, đi đâu thế này?”. Dận Tường chắp tay sau lưng, cười nói, nhìn thứ trong tay họ... Hoa dại?

“Trêu hoa ghẹo bướm.” Thành Cổn Trát Bố giơ khóm mã lan trong tay lên cao.

Dận Tường nhìn nhìn Nhan Tử La, rồi lại nhìn Thành Cổn Trát Bố: “Thành Cổn Trát Bố, câu đó không đúng trong trường hợp này, để Tứ cữu cữu nghe thấy sẽ phạt con đấy”.

“Tứ cữu cữu không có nhà, không sao đâu.” Thành Cổn Trát Bố cười hi hi nói. Còn lâu nó mới nói câu đó trước mặt Tứ cữu cữu, có phải đồ ngốc đâu mà.

“Thập tam gia sao lại có tâm trạng ra ngoài tản bộ thế này?” Nhan Tử La hỏi.

“Thời tiết rất đẹp, ra ngoài đi dạo. Không ngờ lại gặp Nhan tẩu tẩu”. Dận Tường cười.

“Thập tam thúc, bất kể là lúc nào trong ngày, trừ ban đêm ra, thì lúc nào thúc cũng sẽ gặp chúng con!” Khuynh Thành nheo mắt nói. Chỉ có một con đường, trừ phi họ bay.

“Đây là hoa gì?” Dận Tường hỏi, nhìn nhìn quần áo họ.

“Hoa mã lan, Thập tam thúc người không biết?” Khuynh Thành chớp chớp mắt.

“Nhặt ở ruộng về làm gì thế?” Dận Tường sờ sờ vào khóm hoa của Khuynh Thành.

“Trồng ạ. Ngạch nương con muốn trồng.” Khuynh Thành đáp, “Thập tam thúc, người có thích không, nếu người thích, con tặng người một khóm?”.

“Cái này hả, không cần đâu, Thập tam thúc ta sang nhà con ngắm là được rồi.” Dận Tường nói rất thản nhiên. Mấy tháng nay đều tự coi nhà Tứ ca như nhà mình.

“Vậy để sau này người qua xem đi, không làm phiền nữa, xin phép đi trước, Thập tam gia.” Nhan Tử La nói. Tiểu Thập tam này... thanh niên lười nhác, còn tiếp tục nữa sẽ giống như những du dân không sản nghiệp cho xem. Nhìn bộ dạng lúc này của hắn thật không sao liên tưởng được với hình ảnh một “hiền vương”. Nàng lại băn khoăn, tại sao nhà hắn lại xuất hiện những kẻ nhìn không thuận mắt như thế chứ?

“Cũng được cũng được, để hôm khác đến thăm.” Dận Tường cười đáp, kết quả bị ba người cùng nheo mắt nhìn.

Hôm khác? Cần hôm khác sao? Ngày nào chẳng đến!

Dận Tường vờ như không nhìn thấy ánh mắt họ, cười ha ha đi ngang qua, tay còn vặt một bông hoa trên khóm mã lan của Khuynh Thành.

“Ngạch nương, Thập tam thúc thúc nhàn thật đấy.” Khuynh Thành nhìn bông hoa bị ngắt mất. Hay là tới gặp Hòa ng gia gia xin gia gia giao cho Thập tam thúc ít việc? A ma mình bận tối mắt tối mũi, Thập tam thúc nhàn tản cả ngày thật không công bằng.

“Ừ, Thập tam thúc thúc con có tố chất làm người nhàn rỗi”. Nhàn nhân tương đương với hiền nhân[1]? Công thức chuyển đổi này... vô lý quá!

[1] Bởi vì chứ nhân và chữ hiền đều đọc là xian.

“Ngạch nương, người cũng thế.” Khuynh Thành nghiêm túc nói. Nếu nói tới nhàn, làm gì có ai nhàn hơn ngạch nương nó.

“Sai, ta là siêu nhàn.” Nhan Tử La cười hi hi bổ sung.

Kết quả khi “hôm khác” Dận Tường tới, phát hiện ra một đám trẻ con dưới sự dẫn dắt của Nhan Tử La đang chơi một trò chơi kì lạ, cái gì mà “Quả bong nhỏ chuối tiêu lê, hoa mã lan nở hai mươi mốt”[2]. Nghe tới đây hắn còn tưởng là trò chơi đếm số, kết quả phía sau lại là “Hai tám hai năm sáu, hai tám hai năm bảy, hai tám hai chín ba mươi mốt”. Khi ấy đầu hắn hiện lên tòa n dấu hỏi, đang nghĩ không biết có nên cách ly lũ con mình khỏi Nhan Tử La không, cứ dạy thế này bọn trẻ sẽ không biết đếm. Còn nữa, quả bóng da nhỏ và chuối tiêu lê thì có liên quan gì tới nhau? Chuối tiêu lê với hoa mã lan thì liên quan gì? Thật là loạn!

[2] Đây là hai câu đầu trong bài ca dao Nhảy dây chung của trẻ em Trung Quốc.

Sắp đến rằm tháng Tám, Đức phi cho người tới đón Khuynh Thành vào cung, Nhan Tử La bèn cười tít mắt từ biệt con gái.

“Ngạch nương, người không thể hoãn lại được sao?”

“Sao thế được, thiệp mời đã gửi đi rồi. Con gái à, con hãy ngoan ngoan ở lại cung mà ngắm trăng với Hòa ng nãi nãi của con đi! Không cần lo cho chúng ta.” Nhan Tử La xoa xoa đầu Khuynh Thành.

“Vâng ạ, ngạch nương.” Khuynh Thành đảo mắt, cười đáp.

Vào đến cung, Đức phi thấy mặt đứa cháu nội của mình cháy đen thì đau lòng vô cùng, tìm rất nhiều thứ để cứu vớt, tiến hành công trình làm mới làn da của Khuynh Thành. Ông già Khang Hy thì lại thấy sắc mặt cháu gái mình rất đẹp.

Hôm nay, sau khi giai đoạn “thi công” của Đức phi kết thúc, Khuynh Thành vội tìm cớ chạy tới bên Hòa ng gia gia lánh nạn. Gia gia của nó thật lười biếng, chẳng chịu ngoan ngoãn ngồi phê tấu chương, mà lại tới phòng chế tác cạnh cung Càn Thanh xem tráng men Pháp lang[3]. Khuynh Thành chẳng hứng thú với trò này, bèn ngồi bên cạnh chống cằm nhìn, nhấm nháp từng ngụm trà một.

[3] Men Pháp lang: Loại men đặc biệt bôi lên các vật bằng đồng, bằng bạc rồi đem mã nhiều màu sắc.

“Nha đầu, sao không ở trong cung Vĩnh Hòa?” ông già Khang Hy nhìn chiếc bình hoa tráng men Pháp lang vừa nung xong, hỏi.

“Hòa ng nãi nãi lúc nào cũng bôi bôi quết quết lên mặt con, còn không cho con động đậy, chán lắm”. Khuynh Thành trề môi, đảo đảo mắt, “Hòa ng gia gia, mười lăm tháng Tám tới Dương Xuân viên ạ?”.

“Ừ! Con không muốn đi?” Khang Hy liếc cháu gái một cái, tiểu nha đầu lại tính tóa n gì đây?

Cái đầu của Khuynh Thành lắc như gõ trống, “Con chưa bao giờ muốn đến đó”.

“Nha đầu, lại tính tóa n gì thế?” Khang Hy quay đầu nhìn cháu. Khuynh Thành lập tức nhảy xuống ghế, chạy tới cạnh Khang Hy, “Hòa ng gia gia, trang trại của nhà con mười lăm tháng Tám này có đốt lửa trại buổi tối đấy! Con có thể nhân tiện về xem không?”.

“Lửa trại buổi tối?” Khang Hy lẩm bẩm, “Ngạch nương con lại giở trò gì thế?”.

“Tiệc mừng bội thu mà!” Khuynh Thành đáp.

“Bội thu?” Khang Hy khóe miệng giật giật, hai mảnh đất nhỏ xíu ấy mà cũng dám nói là bội thu... làm to gớm!

“Ha ha, Hòa ng gia gia, chỉ là lấy cớ để vui vẻ thôi ạ! Các Thập tam thẩm và đệ đệ muội muội cũng đều đến! Con cũng muốn về xem, dù sao con cũng có một phần công lao ở đó mà.” Khuynh Thành nói.

“Tính sau.” Khang Hy đã cho nó một câu trả lời chắc chắn. Khuynh Thành lập tức gật đầu.

Mười lăm tháng Tám, Dương Xuân viên.

Khang Hy đảo mắt một cái, thấy đứa cháu nội của mình đang buồn chán ngồi dựa vào Đức phi, nhón từng quả nho một ăn. Khang Hy vẫy vẫy tay, Lý Đức Tòa n lập tức chạy tới phủ phục cạnh ông, “Vạn tuế gia, người có gì cần dặn dò ạ?”.

Khang Hy nói khẽ mấy câu, Lý Đức Tòa n vâng dạ rồi đi. Không lâu sau, một tiểu thái giám đi về phía bàn Đức phi, tiểu thái giám nói nhỏ vào tai Khuynh Thành câu gì đó. Khang Hy nhìn qua, tiểu nha đầu quay sang nhìn ông nội cười tươi rói.

Đợi bái mặt trăng xong, sau khi vương công đại thần lui ra cả, Khang Hy đứng dậy. Thái giám vội vàng đi tới khóa c áo chòa ng đã chuẩn bị sẵn cho ông, Khuynh Thành sớm đã cười hi hi chạy đến.

Thấy cảnh này, các vị A ca đều không hiểu chuyện gì.

“Bát ca, ông già mình lại đi đâu thế?” Dận Ngã hỏi khẽ.

“Không biết.” Dận Tự đáp nhỏ.

“Đệ thấy ông già giống như sắp đi ra ngoài, không chừng muốn hồi cung?” Dận Đường xoa xoa cằm.

“Đệ thấy chưa chắc.” Dận Trinh nói. Bảo nha đầu đang cười tươi như hoa bên cạnh ông già thế kia, có lẽ chính Bảo nha đầu khích ông ra ngoài.

Đang bàn luận, một tiểu thái giám bước tới, “Các vị A ca, Vạn tuế gia nói mấy vị A ca nếu còn việc phải làm có thể hồi cung trước, nếu không còn việc gì... Vạn tuế gia muốn tới trang trại của Tứ gia”.

“Trang trại của Tứ gia?” Dận Trinh cười khẽ, “Nhan trang?”.

“Chính thế. Nô tài cáo lui”. Tiểu thái giám làm lễ, quay người lui đi.

“Nhan trang.” Dận Đường mỉm cười, không nói gì. Bộ dạng suy nghĩ rất lung.

“Bảo nha đầu nói đỡ cho lão Thập tam?” Dận Ngã ăn ngay nói thẳng bị mấy vị huynh đệ của mình liếc nhìn một cái.

“Đến là biết ngay.” Dận Đường nói. Nhan Tử La, hai năm rồi không gặp, nhưng nàng ta vẫn cứ thích bày trò như thế.

“Đúng, đến đi, cũng phải hai năm rồi chưa gặp Nhan tẩu tẩu, đến thăm cũng tốt.” Dận Trinh cười nói. Xem gần đây nàng ta còn giở những trò gì ra nữa.

Thế là, các vị A ca mỗi người mang trong lòng một tâm sự cùng lục tục, theo ông già Khang Hy tới thăm trang trại nhà người ta.

Trước cửa Nhan trang.

Mặc dù người hầu đã được thông báo từ một canh giờ trước, nhưng khi gặp thánh giá vẫn không kìm được căng thẳng.

“Náo nhiệt thật đấy.” Khang Hy khẽ nói. Sau đó cùng các con bước vào.

Khang Hy nhìn nhìn Khuynh Thành, Khuynh Thành trề trề môi, “Hòa ng gia gia, người ta cũng không biết mà.” Khuynh Thành ấm ức nói.

Cống nguyệt lượng bị rèm che mất, trước cửa còn dựng một tấm biển, trên biển treo đèn lồng sáng trưng, viết: “Các quan nam nhân xin dừng bước”.

Đang nhìn, từ trong vọng ra tiếng thét với âm lượng cực cao, mọi người đều chau mày. Âm thanh này, buổi tối mà nghe giống như vừa xảy ra án mạng. Quả nhiên có người không nhịn được, bên trong vọng ra tiếng quát: “Dừng! Im hết miệng cho ta!”. Những tiếng la hét ngừng bặt, người bên ngoài đều ù ù cạc cạc, đang chơi trò gì đây, lẽ nào dọa trẻ con?

“Lê Trừng...” Nhan Tử La dài giọng.

“Các người cố ý!” Lê Trừng cười ha ha.

“Đương nhiên là cố ý rồi, nếu không sao bắt được ngươi.” Giọng Nhan Tử La.

“Thôi được, phạt gì.” Giọng Lê Trừng cao vút như muốn nói “Ai sợ ai”.

Khang Hy nhìn Khuynh Thành: “Đây là ai?”.

“Lê thẩm thẩm.” Khuynh Thành đáp, sau đó ngập ngừng nói: “Lê thẩm thẩm sắp gặp xui xẻo rồi”.

Quả nhiên nghe thấy tiếng kêu ré của Lê Trừng vọng ra: “Nhan tẩu!”.

“Tình nguyện đánh cược, phải chấp nhận chịu thua!” giọng Nhan Tử La.

“Nếu muội không thực hiện thì tỷ cũng không biết được?” Lê Trừng giọng đầy vẻ đắc ý.

“Thế thì phải xem xem Thập tam gia nhà muội ngày mai có đến tìm ta gây phiền phức không đã!” giọng Nhan Tử La.

“Nhan tẩu, chúng ta đổi bài khác đi.” Lê Trừng cầu khẩn.

“Quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy! Chấp nhận đi Lê Trừng!” Nhan Tử La cười nói.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor