Tối Chân Tâm (Tập 2) - Phần 3 - Chương 115 - 116

Chương 115: Thân già tim trẻ

Khi Dận Chân đưa hai đứa trẻ hồi cung, ánh mắt Khang Hy dừng lại trên y phục chàng chốc lát, chàng đi rồi, Khang Hy bèn hỏi Khuynh Thành.

“Ngạch nương con gần đây lại giở trò gì thế?” Khang Hy nheo mắt. Trên vai lão Tứ có dính một ít bùn.

“Phá hoa viên rồi ạ, Hoàng gia gia, người thấy bộ dạng của a ma con hình như rất mệt không?” Khuynh Thành ôm cánh tay Khang Hy hỏi.

“Phá hoa viên? Tại sao?” Khang Hy thóa ng chau mày.

“Trồng rau ạ! Ngạch nương nói muốn tự tay mình làm để có cơm no áo ấm.” Khuynh Thành đáp.

“Ồ!” Khang Hy nhìn Khuynh Thành “A ma con cũng tự tay làm?”

“Đâu chỉ a ma, tất cả các a hoàn từ lớn đến bé đều không chạy thóa t.” Khuynh Thành nói: “Nhưng con cảm thấy ngạch nương con chủ yếu làm cho vui, chỉ có a ma là lao động chăm chỉ. Con thấy, ngạch nương chẳng giống nông phu chút nào, còn a ma thì biến thành một nông phu thật sự rồi”

“Sao Ngạch nương con lại tự nhiên nghĩ ra việc này?” Khang Hy hỏi. Nha đầu đó sớm muộn gì cũng làm hỏng con trai ông mất thôi.

“Nông phu nhàn nhã, hàng ngày dệt vải tưới rau, đến khi được thu hoạch, mua lương thực để ăn Tết.” Khuynh Thành thay đổi một chút những lời nói nhăng nói cuội của ngạch nương mình, tránh không kéo mình vào trong kế hoạch đó.

Nhà lão Tứ nghèo tới mức phải sống nhờ vào việc trồng rau sao?

“Thế sao lại phải phá hoa viên?” Khang Hy hỏi. Nhà lão Tứ ngoài khu biệt viện đó ra còn có mấy trang trại nữa, tại sao phải làm hỏng hoa viên chứ.

“Chuyện này ấy ạ, con không biết đâu. Nhưng, Hoàng gia gia, hoa viên nhà con bây giờ trông rất đáng thương, sau này người tới đó chẳng có chỗ để hóng mát nữa” Khuynh Thành trề môi, hoa của nó…

Khang Hy gật gật đầu. Kinh ngạc? Đã nhổ được cả vườn cây đinh hương, thì nhổ mấy cây hoa kia có gì đáng kinh ngạc?

“Hoàng gia gia, nếu đến lúc đó, người nhìn thấy cá vàng nhà con cũng bị nướng ăn, trong đình mịt mù khói, người đừng kinh ngạc nhé.” Khuynh Thành tốt bụng nói với Hoàng gia gia của nó.

Không kinh ngạc. Nếu như thấy cá vàng nhà lão Tứ còn đang bơi lội tung tăng dưới nước mới đáng kinh ngạc đó.

Thấy mặt trời sắp khuất núi, Nhan Tử La đứng dậy bóp bóp đùi, ngồi xổm lâu quá tê hết chân rồi, sao mà nhiều cỏ thế này cơ chứ? Vốn định dùng cuốc, nhưng trình độ kĩ thuật không đạt chuẩn, cuốc cả vào mấy cây con mới trồng. Vì muốn sớm được ăn rau tươi, Nhan Tử La đành tức tốc từ bỏ ý định dùng cuốc, ngồi xổm giữa các luống đất nhổ bằng tay.

Thấy bàn tay mình sắp xanh lè màu của cỏ, Nhan Tử La trề môi, từ tháng Tư cho tới nay, tay của nàng vẫn chưa trở về được màu da cũ. Quay đầu nhìn mặt trời, mặc dù là nắng rớt, nhưng cũng không thể nhìn thẳng vào được. Nhan Tử La nheo mắt, rồi lại đấm lưng, sau đó vui vẻ nói với bọn a hoàn lớn nhỏ trong vườn, “Về thôi”. Đám đàn bà con gái váy áo rườm rà lúc này mới đứng dậy. Nhìn họ, mặc dù người nào người đấy đều đang vặn tay bóp đùi, nhưng miệng cười rất tươi.

Quay về Thu Dật trai, Ám Hương và hai tiểu nha đầu trông nhà đã chuẩn bị hai thùng nước lớn cho họ tắm gội.

“Chủ nhân, cỏ chắc sắp nhổ xong hết rồi ạ?” Ám Hương vừa hầu nàng thay quần áo vừa cười hỏi.

“Ừ, chiều mai chắc sẽ nhổ xong. Sau đó chúng ta có thể đợi để ăn rau rồi.” Nhan Tử La cười đáp, rửa tay mấy lần rồi mới dùng khăn để lau khô.

Mặc dù nói thế, nhưng ông Trời chẳng hề nể mặt nàng chút nào, sang tháng Năm trời khô hanh không có nổi một trận mưa. Nhan Tử La thở dài, trước kia nàng đã biết ông Trời chẳng thương xót gì mình, nhưng lần này, nàng lao động vất vả, ông Trời sao chẳng nể mặt như thế, dù phun xuống ít rớt dãi của mình cũng được mà. Sờ sờ mặt, rớt dãi?. Cầu cho ông Trời không bị cảm, nếu không, không chừng có cả thứ đó chảy xuống cũng nên.

Trời không mưa, lại không muốn để rau chết yểu, cách duy nhất chính là phải gánh nước tưới hàng ngày. Nghĩ tới đây, Nhan Tử La thầm vui mừng vì mình đã không chặt rừng cây, nếu không, đi gánh nước sẽ phải đi rất xa.

Trước kia có nói việc gánh nước là việc của Dận Chân, nhưng đồng chí Khang Hy trước khi ra tái ngoại, ngoài việc giao cho chàng trông nhà, còn bố trí cho chàng làm rất nhiều nghiệp vụ gia đình khác. Do đó, công việc gánh nước này đa phần vẫn do Nhan Tử La và đám nha hoàn kia gánh vác. Cơ thể họ đều yếu đuối mảnh mai như thế này không thể gánh nước được, nên chia ra thành từng tổ, hai người một tổ khiêng nước lên tưới rau. Nhan Tử La vừa đứng cầm ca vừa hát, “Một hòa thượng gánh nước uống, hai hòa thượng khiêng nước uống, ba hòa thượng không còn nước uống...” Hại đám phụ nữ cười hi hi ha ha khắp vườn, đùa nói mọi người đều là nữ hòa thượng.

Khi những luống rau ngày một lớn, bọn nha hòa n thậm chí ngày nào cũng ra vườn ngó bốn năm lần xem chúng đã lớn hơn được tí nào chưa.

Nhan Tử La vẫn đứng trong đình nhìn màu xanh mướt mắt khắp vườn cười. Nếu có thể cứ sống mãi cuộc sống thế này thì tốt biết bao. Có điều từ vẻ mặt ngày càng bình tĩnh của Dận Chân, Nhan Tử La đóa n ra rằng, cuộc sống không còn bình lặng nữa, giông bão sắp nổi lên rồi. Nàng đứng dậy quay người ra nhìn ao nước, hoa sen trên mặt ao vẫn chưa nở, những chiếc lá sen rộng lớn phủ lên mặt một màu xanh non tơ.

“Hôm nay không ngắm rau nữa à.” Giọng Dận Chân vang lên từ phía sau.

“Vừa ngắm xong, giờ quay sang ngắm nước, ngắm hoa” Nhan Tử La quay lại, “Hôm nay sao chàng lại tới đây?”

“Ngắm rau.” Dận Chân đi tới bên cạnh nàng, nhìn theo ánh mắt nàng, “Hoa sen sắp nở rồi”

“Ừm, đến khi ấy sẽ có bát sen và củ sen để ăn, lá sen còn non có thể làm cơm sen ăn.” Nhan Tử La cười nói.

“Hoa sen không phải là rau.” Dận Chân liếc nàng, giờ nàng nhìn gì cũng tính tóa n xem có thể ăn được không, chỗ hoa sen này là chút phong cảnh thi vị cuối cùng trong hoa viên. Đi qua những luống rau đến một cái ao tinh tế thế này ngắm loại hoa sen danh tiếng, cảm giác thật là lạ.

“Đúng thế, hoa sen không bằng rau, rau có thể ăn, có thể no bụng, còn hoa nở rồi lại tàn, qua một trận mưa đá thì chẳng còn lại gì cả, cứ giữ đám hoa sen tàn đó lại mà nghe tiếng mưa đi.” Nhan Tử La bĩu bĩu môi.

Dận Chân không nói gì, quay đầu tới chỗ bàn đá ngồi xuống ngắm hoa sen và lá sen.

Hoa viên trong biệt viện của phủ Ung vương cả mùa hè đều một màu xanh mướt mắt. Thỉnh thoảng Nhan Tử La đi bộ ra vườn ngắt một quả dưa chuột hoặc một quả cà chua nhỏ trên giàn, dùng khăn tay lau qua sau đó bỏ miệng ăn, trong lòng cảm khái sự hạnh phúc của mình. Một màu xanh tươi trong sáng, phúc phận phải lớn thế nào mới có được chứ?

Đến ngày thất tịch, dù sao Nhan Tử La cũng nhàn rỗi không có việc gì để làm, đám a hòa n lại bận rộn chuẩn bị cho lễ cúng bà Ngâu[1]. Nhìn đám a hòa n đang chuẩn bị lẽ cúng bà Ngâu bên cạnh ao nơi không xa kia, Nhan Tử La cầm đèn lồng chạy tới dưới giàn dưa chuột chuẩn bị nghe những lời ngọt ngào âu yếm của Ngưu Lang và Chức Nữ.

[1] Tối mùng bảy hàng năm âm lịch, phụ nữ Trung Quốc ngày xưa bày hoa quả ra sân cúng Chức Nữ ban phước để cho mình thêu thùa may vá ngày càng khéo tay.

Nghe một lúc lâu, ngoài tiếng gió nhè nhẹ thì chẳng nghe thấy gì, cũng phải, lớn thế này rồi mà còn tin Ngưu Lang, Chức Nữ sẽ thì thầm nói chuyện với nhau thì thật là ấu trĩ. Tiếng gió bỗng trở nên nhỏ hơn, bởi vì có một âm thanh khác to hơn, là tiếng mưa, tiếng mưa rơi trên đám lá rau trong vườn. Nhan Tử La bĩu môi, nhìn trời, chẳng trách không nghe thấy hai người đó trò chuyện, thì ra đang tới cảnh trùng phùng nước mắt tuôn rơi. Cầm đèn lồng định quay vào, thì thấy đám a hòa n bên kia đã la hét chạy tóa n loạn, xung quanh tĩnh mịch vô cùng.

Tiếng gió chờn vờn bốn phía, rít tới mức Nhan Tử La đột nhiên dựng hết lông mao, bất giác bước chân nhanh hơn.

Vừa tới cổng hoa viên, mưa đã rơi tí tách nặng hạt hơn, Nhan Tử La quyết định tìm một chỗ để trú mưa trước đã, cũng may bên ngoài cổng hoa viên có một hành lang. Nhan Tử La chạy vào hành lang, đặt đèn lồng xuống lau nước mưa trên mặt, vì vậy nàng không để ý thấy đèn lồng bị đổ.

Khi bọn Bách Hợp cầm ô tìm thấy Nhan Tử La, khung chiếc đèn lồng kia đã chỉ còn là một đốm lửa nhỏ leo lét, chủ nhân của họ đang cúi đầu nhìn đốm lửa lập loè đó.

“Chủ nhân.” Bách Hợp cất tiếng gọi. Vốn là họ chuẩn bị lễ cúng bà Ngâu, nhưng không biết chủ nhân đã lén chạy đi đâu từ bao giờ mà họ không biết.

Nhan Tử La ngẩng đầu lên, ánh lửa nhảy nhót trên mặt nàng, thoắt sáng thoắt tối, lại thêm âm thanh của màn đêm xung quanh, Bách Hợp và hai tiểu nha đầu thấy rùng cả mình.

Bình thường ở hành lang cạnh hoa viên này đều có treo đèn lồng, nhưng từ khi đổi thành vườn rau, Nhan Tử La không thấy vườn rau nhà ai lại xa xỉ đến mức này, do đó tháo hết đèn lồng xuống. Từ đó về sau, mỗi khi trời tối chẳng có ai dám bén mảng ra chỗ này đi dạo nữa.

“Bách Hợp đấy à, may mà ngươi đến rồi, ta đang lo lắng lát nữa sẽ quay về thế nào cơ.” Nhan Tử La nói.

“Chủ nhân, sao người lại ở đây? Vừa rồi nô tỳ tưởng người đã quay về rồi chứ?” Bách Hợp hỏi.

“Ta vào đây tránh mưa, được rồi, đợi trời mưa tạnh chúng ta cùng về.” Nhan Tử La nói. Nhân cơ hội này ngắm mưa cũng không tồi.

“Chủ nhân, nhìn thế này không biết còn mưa đến bao giờ, nếu chủ nhân bị nhiễm lạnh thì…” Bách Hợp đi tới đỡ cánh tay nàng, “ Tứ gia lại phạt nô tỳ mất, chủ nhân, người hãy thương nô tỳ một chút được không!”.

“Chẳng có chút tình thơ ý họa nào cả. Thôi được, đi nào!” Nhan Tử La cười đáp. Vừa vào tới Thu Dật trai thấy Sơ Ảnh, Ám Hương đang đợi, thấy đám người Nhan Tử La trở về, bọn họ mới yên tâm.

“Chủ nhân, Tứ gia về rồi.” Ám Hương hạ giọng nói. Dận Chân về tới nhà mà không thấy Nhan Tử La đâu, thế là quét mắt khắp bọn họ một lượt, mặc dù không nói gì, nhưng kết quả, bọn họ đều tự động chạy ra cửa đứng đợi.

“Lại về rồi?” Nhan Tử La hỏi. Ngày mưa ngày gió cũng không tha.

Vào trong Dận Chân đang ngồi ở phòng ngách nhàn nhã uống trà.

“Thỉnh an Ung vương gia.” Nhan Tử La nói, rất lâu rồi không sử dụng màn hành lễ này, bỗng nhiên thấy hơi xa lạ.

“Thỉnh an?” Dận Chân ngẩng đầu nhìn nàng, nheo mắt, “Không cần thỉnh an, khi ra khỏi nhà xin phép ta là được”.

“Ý của chàng là, thiếp ra khỏi Thu Dật trai cũng cần xin phép chàng?” Nhan Tử La cười giả lả.

Dận Chân không đáp, mới hỏi ngược lại nàng.”Nàng lại đi đâu thế?”

“Vườn rau.” Nhan Tử La trả lời

“Vườn rau? Nàng cúng bà Ngâu?” Sau câu hỏi thứ hai, giọng Dận Chân như mang ý cười.

“Cúng bà Ngâu? Không, thiếp ra ngoài đấy nghe Ngưu Lang, Chức Nữ tình tự.” Nhan Tử La ngồi xuống, Sơ Ảnh dâng trà.

“Ồ. Nghe thấy gì?” Dận Chân nhìn nàng hỏi. Người phụ nữ sắp ba mươi tuổi rồi còn mang tâm tư thiếu nữ chạy ra vườn nghe người ta tình tự?

“Nghe thấy một câu, Ngưu Lang nói với Chức Nữ: Mưa to thế này, chúng ta vào trong phòng nói chuyện đi!” Nhan Tử La vừa cười vừa nói, bọn Bách Hợp đứng bên cạnh cúi đầu cười.

Dận Chân khẽ lắc đầu, Ngưu Lang với Chức Nữ thành phàm phu tục tử rồi, tưởng giống nàng chắc?

“Ngưu Lang, Chức Nữ còn biết mưa phải vào phòng, nàng còn nghe thấy gì?” Dận Chân liếc nhìn nàng, bản lĩnh ăn nói lăng nhăng của nàng càng ngày càng lớn.

“Thiếp đang nghĩ, lát nữa nếu tạnh mưa, ánh sao trên Ngân Hà chắc chắn sẽ càng thêm xán lạn, hai người họ chẳng phải sẽ lại ra ngoài nói chuyện à, thiếp phải đợi để nghe mới được.” Nhan Tử La nói. Người ta là thần tiên, lúc nào cũng có thể trốn ra khỏi phòng, nàng thì không thể đi xuyên qua đám tường dày, nàng đâm vào tường thì còn nghe được.

“Nàng…” Dận Chân nhìn nàng, đột nhiên phì cười, sau đó lắc lắc đầu, uống trà. Người phụ nữ này hết thuốc chữa rồi.

“Làm việc, quý ở lòng kiên trì.” Nhan Tử La cười hi hi nói, phớt lờ nụ cười mỉm treo tấm biển “miệt thị” trên khoé môi Dận Chân.

Chẳng bao lâu sau, tạnh mưa thật, Nhan Tử La nghe tiểu a hòa n nói thế, đặt chén trà xuống, nhìn Dận Chân: “Ung vương gia, chàng nói xem, cầu được ước thấy không phải là việc không thể xẩy ra, đúng không?” sau đó đẩy cửa bước ra ngoài đứng dưới hành lang ngắm ánh trăng vừa mới tắm gội sạch sẽ.

Dận Chân mặc dù miệt thị bộ dạng tiểu nhân dương dương đắc chí của nàng, nhưng… vẫn là câu nói cũ “Quen rồi”. Chàng đặt chén trà xuống, ra đứng ngoài hành lang cùng nàng.

Đứng một lúc lâu, Nhan Tử La quay đầu lại nhìn nhìn Dận Chân “Chàng nghe thấy chưa?”

Dận Chân lắc đầu. Nghe thấy? Thực sự nghe thấy thì chắc là có ma.

“Thiếp cũng không nghe thấy. Haizz, thôi thôi, nếu đổi lại là thiếp, bao nhiêu người đang nghển cổ nhìn thiếp, thiếp cũng ngại, đi ngủ thôi!”. Nhan Tử La nhún nhún vai.

Dận Chân nhếch miệng lên cười sau lưng nàng, nàng còn biết ngại? Chàng nhìn trăng. Chức Nữ nếu cũng giống như nàng thì Ngưu Lang nhất định hối hận. Ha ha!

Chương 116: Làm hàng xóm với Thập tam gia

Mùa hè của Nhan Tử La cứ thế trôi qua trong vườn rau, khi hoa sen nở, Nhan Tử La đúng là đã sai người ngắt lá sen làm cơm sen ăn. Đến đầu tháng tám, Nhan Tử La bắt đầu nhớ con gái và con trai mình. Hai đứa trẻ xấu xa này đã hòa n tòa n quên mất người mẹ là nàng, chẳng có chút tin tức nào cả.

Ngày mười lăm tháng Tám Nhan Tử La vốn định quay lại kinh thành, không phải vì trăng ở đó tròn hơn, chỉ là không muốn làm khó người nào đó, càng không muốn tự chuốc phiền phức vào thân. Nhưng Dận Chân không cho phép nàng quay về, còn nói năm nay nàng hãy đón rằm tháng Tám ở biệt viện. Nghe xong những lời chàng nói Nhan Tử La nheo mắt.

“Ung vương gia, chàng định lấy vợ bé, phòng trong phủ không đủ dùng nữa chứ gì?” Nhan Tử La cười giả lả nói, tay đặt trên cánh tay Dận Chân, ngón tay trượt trượt trên đó, tìm vị trí để hạ... khẩu.

Dận Chân đặt bút lông xuống, nhìn thẳng vào mắt nàng, nói: “Năm nay trong kinh thành có gió cát lớn[1], nàng ở lại đây tốt hơn”.

[1] Ở đây, ý Dận Chân muốn nói đến trong thành có nhiều thị phi.

“Gió cát lớn?” Nhan Tử La nghiêng đầu, gật gật. “Thì ra là chàng thương thiếp! Ung vương gia, thiếp phải nói cho chàng biết, nếu để thiếp biết chàng lén lút lấy vợ bé, thiếp sẽ cắn tay chàng đấy.” Nhan Tử La cười nói.

“Được!” Dận Chân cũng khẽ nhếch khóe môi.

“Haizz, Ung vương gia, sao con gái con trai thiếp không về nhà nhỉ? Cả nửa năm rồi thiếp chưa gặp bảo bối Bố Bố.” Nhan Tử La chống cằm hỏi.

“Sắp rồi.” Dận Chân đáp.

Kết quả, câu “sắp rồi” của Dận Chân khiến Nhan Tử La phải đợi tới gần hai tháng con trai con gái nàng mới về.

Con gái nàng vừa về là chạy thẳng ra vườn rau, nhìn khu vườn tan hoang đổ nát, Công chúa Khuynh Thành chớp chớp mắt, trề trề môi, vườn rau mà nó nhớ nhung suốt mùa hè lại biến thành bộ dạng này, thế mà nó còn muốn ăn rau do chính tay ngạch nương trồng, đáng tiếc chỉ còn lại gốc rau mà thôi, nó chẳng còn hứng thú gì nữa.

Thành Cổn Trát Bố đen hơn, sung sướng cuống quýt kể cho nàng nghe những chuyện trong chuyến du lịch. Nhưng Thành Cổn Trát Bố hình như có chút không vui, bởi vì nó vẫn nghĩ giống như chuyến đi lần trước, có thể gặp được a ma mình, đáng tiếc là không gặp, nên thằng bé hơi thất vọng. Nhan Tử La đành nhắc lại những lời đã nói trước kia với nó một lượt. Thằng bé nghĩ xong bèn kiên định niềm tin sẽ luyện võ thành cao thủ.

Con trai con gái ở lại với nàng tới tận gần Tết. Trong thời gian đó số ngày Dận Chân đến cộng lại chưa được một tháng, Khuynh Thành cũng không hồi cung lần nào. Ban đầu Nhan Tử La còn băn khoăn, tưởng rằng con gái mình bị Khang Hy ghét bỏ, vì không muốn làm tổn thương lòng tự tôn của đứa con gái nhỏ, nàng khéo léo hỏi dò. Khuynh Thành cười hi hi nói: “Bởi vì a ma nói nửa năm nay sức khỏe ngạch nương không tốt, nên Hòa ng gia gia ân chuẩn cho con về sống cùng ngạch nương”. Nhan Tử La nghe xong, miệng thì không nói gì, nhưng trong lòng lại cảm thấy rất đúng.

Từ sau hôm đó, hằng ngày Nhan Tử La còn có thêm một việc nữa, sáng dậy sớm, buổi tối trước khi đi ngủ đều nằm trong chăn cầu khẩn. Khuynh Thành chê nàng không có thành ý, đến những lời kinh tối thiểu cũng không có, Nhan Tử La cười hì hì bẹo mũi con, nói: “Rượu thịt đi qua ruột, Phật tổ ở trong tim. Hơn nữa, hằng ngày bao nhiêu người cầu xin Phật tổ như vậy, Phật tổ bận rộn làm sao có thời gian mà nghe lời thỉnh cầu của ta. Vì vậy ta qua loa một chút cũng không sao”.

Kết quả đường nhiên là bị cô con gái nhỏ người nhưng tinh khôn của mình miệt thị.

Ba mươi tết, Dận Chân không ở bên họ, cho đến tận mùng Ba mới về, Dận Tường theo sau. Khuynh Thành và Thành Cổn Trát Bố nhào tới bên Dận Tường, nhiệt tình như những con hổ đã bị bỏ đói một năm trời mới nhìn thấy một con dê con vậy. Nhan Tử La nhìn Dận Tường, rồi lại nhìn Tứ a ca hắn. Lão Thập tam không phải sẽ bị giam cầm ngay sau khi Thái tử bị phế sao? Được thả ra trước thời hạn? Không thể nào, nghe nói hắn bị giam tới tận khi “ông già” mình băng hà, tới thời Tứ a ca hắn, hắn mới được thả mà. Bây giờ... là chuyện gì?

Thấy vẻ mặt hồ nghi của nàng, Dận Tường cười cười: “Nhan tẩu, tẩu như thế là có ý gì? Đệ tới chúc tết tẩu mà, không mong trông thấy vẻ mặt đầy hoài nghi của tẩu đâu”.

“Thập tam gia, người được tự do rồi?” Nhan Tử La hỏi thẳng, vòng vo với mấy người này chỉ lãng phí thời gian và sinh mệnh.

“Đừng nhắc nữa”. Dận Tường thở dài, “Lần này được ra còn phải tới chào hỏi a ma, phiền chết đi được”.

Nhan Tử La nhìn nhìn Dận Chân: Thiếp cảm thấy vẻ bất lực của hắn là vờ vịt!

Dận Chân khẽ nhếch môi cười: Đừng nói ra.

Nhan Tử La gật đầu: Biết rồi. Nhưng hắn đến đây làm gì?

Dận Chân: Tự hỏi đi.

“Thập tam gia, người không phải chỉ đến chúc tết nô tỳ thôi đấy chứ? Nô tỳ chưa chuẩn bị đồ đáp lễ.” Nhan Tử La nói.

“Trời ơi, Nhan tẩu thật thông minh, ta đến, thứ nhất là chúc tết tẩu, thứ hai là, muốn thương lượng với tẩu một việc.” Dận Tường đáp.

“Thương lượng với nô tỳ?” Nhan Tử La đảo mắt, có thể thương lượng việc gì với nàng, lẽ nào hắn cũng muốn phá hoa viên trồng rau? Nếu nàng lại cổ vũ thêm một a ca phá hoa viên, không chừng ngày mai Khang Hy sẽ bắt giam nàng mất.

“Thương lượng với tẩu xem nên mua một miếng đất ở chỗ nào để dựng nhà.” Dận Tường cười nói. Vốn hắn nói với Tứ a ca, nhưng Tứ ca hắn khuyên nên hỏi Nhan Tử La, tránh tới lúc ấy nàng ta bất mãn lại phá hoa viên.

“Mua đất dựng nhà? Thập tam gia, người không ở trong phủ nữa?” Nhan Tử La băn khoăn. Biết là mấy cổ nhân này thường thích mua đất xây nhà, nhưng thương lượng với nàng việc gì? Nàng đâu phải thầy phong thủy. “Thập tam gia, không phải người đã ngắm trúng phong thủy trong mảnh đất nhà chúng tôi rồi đấy chứ? Việc này người cứ bàn với Tứ ca là được”.

Dận Tường khẽ cười, sau đó lắc đầu: “Nhan tẩu, ta định về quê xây một điền trang, sống những ngày nhàn nhã. Vừa hay Tứ ca cũng có ý này, vì vậy mới tới thương lượng với tẩu”.

Nhan Tử La nhìn Dận Chân, chàng có dự định này? Thật sự định làm nông phu? Trời ơi! Trời ơi! Ung vương gia không xuất gia lại muốn làm nông phu!

“Tứ gia, chàng có dự định này từ bao giờ?” Nhan Tử La nhìn Dận Chân.

“Khi nàng phá hoa viên.” Dận Chân bình tình đáp. Chàng đã cho người thu dọn lại hoa viên khi trời vừa lập xuân, hoa viên này thực sự nhìn quá thê lương, nàng thích trồng rau thì xây cho nàng một trang trại là xong.

Ghi thù, xấu xa!

“Hình như chàng cũng đồng ý rồi”. Nhan Tử La tự nhiên trừng mắt lườm chàng, sau đó nhìn Dận Tường, “Thập tam gia định mua đất ở đâu?”.

“Muốn nghe ý kiến của tẩu trước.” Dận Tường đáp. Đến khi đó ở ngay cạnh nhà Tứ ca, hằng ngày đêù có rất nhiều chuyện thú vị mới mẻ, không lo cuộc sống quá buồn chán.

“Thập tam thúc, nơi mà ngạch nương con muốn, tốt nhất phải có sơn tuyền, nói thẳng ra là phải có núi có sông.” Khuynh Thành cười hi hi nói thay nàng.

“Sơn tuyền?” Dận Tường suy nghĩ, “Vậy khu đất dưới núi Ngọc Tuyền cũng không tệ. Quyết định thế đi, hôm khác ta sai người tới xem đất xong sẽ đưa tẩu đi xem, phải hài lòng mới mua”.

Kẻ có tiền, lại là một kẻ có tiền, nhìn khí phách của người ta xem, mua nhà mua đất mà cứ như đi mua củ cải không bằng, đến bao giờ nàng mới có thể phóng khóa ng như thế? Thật thích cái cảm giác cầm tiền đập người khác.

Nàng nhìn Dận Chân, Dận Chân gật đầu: “Lão Thập tam mau tiến hành đi, đừng để đêm dài lắm mộng.” Nói xong còn liếc sang nhìn Nhan Tử La. Trong mắt nàng là ánh sáng của sự hào hứng. Cũng tốt, về quê sống gió cát nhỏ hơn, nàng sẽ vui hơn.

“Được, Tứ ca, tiểu đệ hiểu”. Dận Tường cố nhịn cười, Tứ ca hắn chắc chắn đang lo năm nay Nhan Tử La lại làm hại hoa viên của huynh ấy.

Nhan Tử La nhìn hắn một cái, khóe miệng giật giật. Nàng đang băn khoăn, nàng sống cuộc sống của nàng, tại sao lại có nhiều người đợi để xem náo nhiệt như thế? Đám Ái Tân Giác La... vô lương tâm này!

Người rảnh rỗi một khi đã tìm được mục tiêu sẽ nhiệt tình, Dận Tường sau khi đi xem mấy mảnh đất, liền chạy tới bàn bạc với Nhan Tử La, chọn nơi cách lăng mộ của Mẫn Chỉ không xa. Sau đó Nhan Tử La liền vui vẻ ở nhà vẽ phác thảo, vẽ rồi lại sửa, sửa rồi lại vẽ, sửa cho tới ba bốn mươi lần mới hài lòng, đến chỗ nào trồng hoa gì nàng cũng đã bố trí xong. Khi nàng cầm bản vẽ thiết kế ngôi nhà đến cho Dận Chân, Dận Chân xem xong rất chăm chú, nói: “Không tệ, nhưng...”.

“Nhưng gì?” Nhan Tử La vội hỏi. Không phải hối hận không mua nữa chứ? Nếu thế liệu nàng có thể vay trả góp để tự mình mua không? Nàng rất muốn xây nhà.

“Trang trại đã xây xong rồi, hôm nào trời ấm hơn nàng có thể tới đó xem.” Dận Chân nói.

Tốc độ này... phải ngang với bên Quản lý đô thị đi tháo dỡ nhà ấy chứ!

“Xây khi nào? Tại sao thiếp không biết?” Nhan Tử La buồn bực chết mất. Tại sao lại nhanh như thế, tên tiểu tử thối Dận Tường, tại sao không bàn gì với nàng cả?

“Chọn xong đất là bắt đầu xây”. Dận Chân nhìn nhìn bộ dạng buồn bực của nàng, nói tiếp: “Đừng trách lão Thập tam, hai trang trại đó là do Hòa ng thượng tự ý cho người tới xây.”

“Hòa ng thượng? Hòa ng thượng sao lại tốt bụng như thế?” Nhan Tử La hỏi. Ông già Khang Hy có ý gì đây, ngăn cản con trai ông ta dính dáng tới nàng? Một trăm cây gậy cũng đánh không đổ, hiểu không hả? Hay vì ông già Khang Hy thấy nàng gây họa nhiều quá nên muốn nhanh chóng giam lại cho xong?

“Hòa ng thượng nói, cơ thể không khỏe vẫn nên ở những nơi có sông có núi để tĩnh dưỡng. Ngoài ra, Hòa ng thượng còn nói, cá vàng nướng ăn không ngon.” Dận Chân nói.

Oan uổng, nàng quá oan uổng!

“Thiếp không nướng cá vàng!” Nhan Tử La trợn mắt. Ông già này thật quá đáng, lúc nào cũng chế nhạo nàng.

“Hòa ng thượng nói là để đề phòng ngộ nhỡ”. Dận Chân vẻ mặt hết sức nghiêm túc.

“Nếu Hòa ng thượng đã nói như thế, thiếp không nướng cá vàng ăn thì thật có lỗi với người.” Nhan Tử La đáp, lòng thầm nghĩ ngày mai sẽ câu hết cá vàng ở khu nhà phía Tây lên hầm.

“Tai họa.” Dận Chân nói.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor