Tối Chân Tâm (Tập 2) - Phần 3 - Chương 111 - 112

Chương 111: Vườn thú Vương phủ

Qua một ngày, Dận Chân và Nhan Tử La đưa Khuynh Thành cùng Thành Cổn Trát Bố về biệt viện. Trên đường, hai đứa trẻ gào hát những bài đã được học, ngồi trong xe mà nhảy nhót điên cuồng giống như uống phải thuốc lắc. Nhan Tử La dựa vào cửa xe, đến biệt viện sẽ không lo vấn đề ô nhiễm không khí nữa, nhưng ô nhiễm âm thanh cũng là một loại ô nhiễm nghiêm trọng, sớm biết thế này ngày trước không dạy chúng hát cho xong.

Dận Chân nhìn vẻ mặt nàng, khóe miệng nhếch lên cười, lại cầm đá tự đập chân mình rồi.

Đến biệt viện, Thành Cổn Trát Bố lần đầu tiên tới nên tiếp tục phát huy bản tính hoạt bát của một đứa trẻ con, chỗ nào cũng xông vào, nhìn thấy một cái ao nhỏ thì càng thêm hào hứng. Nhan Tử La vội vàng dặn dò Ám Hương, Sơ Ảnh sau này nhất định phải theo dõi nó sát sao. Ngạch nương nó không có duyên với nước, đến mùa đông còn ngã xuống hồ băng, việc này không bị di truyền đấy chứ?

Thu Dật trai vẫn thế, chỉ có điều là cái ao quanh hòn giả sơn nhỏ đã bị Thành Cổn Trát Bố ném xuống rất nhiều đá, cũng may chưa thả cá, nếu không không cẩn thận đã bị ném chết oan uổng rồi. Ném đá chán rồi, Thành Cổn Trát Bố định thò cả tay chân xuống ao nước, đáng tiếc tội danh còn chưa thành lập đã bị Ám Hương, Sơ Ảnh kéo lên.

Một buổi tối, Khuynh Thành và Thành Cổn Trát Bố lại bắt đầu gào thét, gào thét xong, Thành Cổn Trát Bố nhào vào lòng Nhan Tử La: “Mẹ, không có cây nho.”

“Bố Bố muốn ăn nho?” Nhan Tử La cười hỏi.

“Ốc sên phải bò trên cây nho.” Thằng bé nghiêm nghị nói.

Nhan Tử La nhìn nhìn Dận Chân, Dận Chân toét miệng ra cười.

“Được, ngày mai mẹ sẽ bảo họ trồng cây nho, được không?” Nhan Tử La nói. Lúc này thằng nhóc mới vui vẻ trở lại.

“Ung vương gia, chàng xem có thể mua được cây nho ở đâu?” Nhan Tử La nói với Dận Chân. Mới ở đây mấy ngày, đường đường một Ung vương gia đã sắp trở thành chuyên gia làm vườn rồi.

“Đợi đi!” Dận Chân trả lời nàng rất ngắn gọn. Trồng tường vi, trồng nho, Vương phủ của chàng sắp thành vườn cây ăn quả và vườn hoa rồi, nếu nàng còn tiếp tục dạy những bài hát lung tung khác, chàng có khi phải nghĩ tới việc làm vài chiếc lồng mà nhốt thú mất.

“Đa tạ sự quan tâm của chàng, làm phiền chàng như thế, thật ngại quá, xin hãy bao dung.” Nhan Tử La học giọng điệu của phụ nữ Nhật Bản để trêu chọc chàng.

“Ta quen rồi.” Dận Chân lại nói ngắn gọn.

Buổi tối khi đi ngủ, Thành Cổn Trát Bố ôm chặt lấy cổ Nhan Tử La không chịu buông, Khuynh Thành nhìn cha mình rồi lại nhìn nhìn ngạch nương, sau đó quay sang nói với cha, “A ma, người muốn ngủ ở đây sao?”. A ma không ngủ ở đây là tốt nhất, nó cũng có thể nằm gối lên một cánh tay của ngạch nương để ngủ.

“Không.” Dận Chân đáp. Chàng rất muốn, nhưng người phụ nữ tên Nhan Tử La này vì Thành Cổn Trát Bố nhất định sẽ cạn tình mà đá bay chàng đi.

Nhan Tử La sớm đã sai người dọn dẹp gian phòng phía Tây rồi, Dận Chân nhảy xuống đi giày rồi ra ngoài.

“Ngạch nương, có phải chúng ta hơi quá đáng không?” Khuynh Thành nhìn nhìn Nhan Tử La, nó đã mười tuổi rồi, ở trong cung đều ngủ một mình.

“Quá đáng gì?” Nhan Tử La nhìn nhìn con gái.

“Đuổi a ma ra ngoài liệu có phải quá đáng không?” Khuynh Thành hỏi. Trong cung chẳng ai dám đuổi Hoàng gia gia đi cả, hơn nữa dù thế nào thì, trong phủ, a ma vẫn to nhất.

“Yên tâm đi con gái bảo bối, a ma con lớn thế rồi ngủ một mình sẽ không sợ đâu.” Nhan Tử La vỗ vỗ vào đầu con gái.

“Thế thì được ạ, ngạch nương.” Khuynh Thành đảo mắt, toét miệng cười, dù sao cũng nhiều ngạch nương như thế, a ma sẽ đến chỗ người khác, nhưng hai chị em chỉ có một mẹ đẻ, đương nhiên không thể nhường, ngay cả cha ruột mình cũng không thể nhường, nhân lúc Thành Cổn Trát Bố còn nhỏ phải tiếp tục hoành hành thêm mấy năm nữa.

Sau khi tắm rửa xong và nằm xuống giường, Thành Cổn Trát Bố cùng Khuynh Thành mỗi đứa gối lên một tay của Nhan Tử La.

“Mẹ, muốn nghe kể chuyện.” Thành Cổn Trát Bố nói.

“Được, ngày xưa trong một khu rừng lớn có một con thỏ trắng như tuyết, con thỏ này sống trên cây...” Nhan Tử La bắt đầu kể chuyện. Kể được một nửa thì thấy hai tên quỷ kia đều ngủ cả rồi.

Kết quả là sáng sớm hôm sau, Khuynh Thành và Thành Cổn Trát Bố nằm bò trên ngực nàng, nhìn nàng chớp chớp mắt, trong lòng Nhan Tử La trào lên hai từ “Phiền phức”.

“Mắt bị làm sao thế, các bảo bối của mẹ?” Nhan Tử La hỏi.

“Ngạch nương, thực ra nuôi thỏ cũng rất vui.” Khuynh Thành ỡm ờ nói. Thành Cổn Trát Bố thẳng thắn hơn, nó nói: “Mẹ, Bố Bố thích thỏ”.

Từ ngoài cửa vọng vào tiếng cười, là Dận Chân, Nhan Tử La nhìn chàng, còn chàng cũng nhìn nàng, chớp chớp mắt. Sau đó Nhan Tử La bắt đầu chớp chớp mắt, nhà Ái Tân Giác La này bị làm sao thế không biết, sáng sớm ngày ra cả cha cả con nhìn nàng chớp mắt gì chứ? Lẽ nào gia tộc cao quý này ngoài bệnh vô sỉ ra còn có bệnh di truyền nào khác?

“Thành Cổn Trát Bố, muốn nuôi thỏ phải nói với cữu cữu mới được, mẹ con không có tiền.” Dận Chân ngồi xuống sập.

Kết quả hai đứa bé kia lập tức điều chỉnh góc độ, quay sang nịnh nọt chủ nhân có tiền.

“Muốn thỏ thì phải có điều kiện.” Dận Chân vẻ mặt nghiêm túc. Khuynh Thành đảo mắt suy nghĩ, tạm thời chưa trả lời ngay. Thành Cổn Trát Bố thấy Khuynh Thành không gật đầu, nó cũng chớp chớp mắt nhìn cữu cữu.

“Không đồng ý? Thế thì thôi vậy.” Dận Chân thản nhiên.

Nhan Tử La nheo mắt, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi đầu lại đòi ra điều kiện với một đứa bé ba tuổi, chàng vẫn còn trẻ con tới mức này sao? Thật là!

“A ma cũng phải nói xem đấy là điều kiện gì đã chứ” Khuynh Thành cười, ngộ nhỡ a ma nói sau này không được ra ngoài chơi hoặc không được cưỡi ngựa thì nó nhất định không đồng ý.

“Hai đứa đều lớn cả rồi, sau này phải ngủ một mình.” Dận Chân vẫn rất nghiêm túc.

“Không được.” Cả ba người đều đồng thanh hét lên. Dận Chân nheo mắt nhìn Nhan Tử La, người vừa hét to nhất.

“Được! Không có thỏ nữa.” Dận Chân nói.

Dùng xong bữa sáng, Dận Chân vào thành, nhưng tới tận chiều mới quay về. Ba Lỗ đi phía sau tay xách một cái lồng được bịt kín. Dận Chân lệnh cho người mang tới gian phòng phía Tây. Ánh mắt của ba mẹ con đuổi theo chiếc lồng đó tới tận khi bị chiếc rèm cửa vô tình chặn cho bật lại. Ánh mắt bật lại rơi trên người Dận Chân, giống như đèn pin vậy. Dận Chân vẻ mặt vẫn điềm tĩnh như thường, ngồi ở gian Đông một lát rồi dặn dò Bách Hợp, “Đi cho thỏ ăn đi”. Lời vừa nói xong, cả ba khuôn mặt đều nhìn thẳng vào người đối diện.

Thỏ, đây là suy nghĩ thống nhất của cả ba.

Người này thật quá gian xảo, Nhan Tử La nghĩ.

A ma chỉ mạnh mồm thôi, Khuynh Thành cười nghĩ.

Cữu cữu tốt nhất, Thành Cổn Trát Bố cười ha ha.

“Làm gì thế?” Dận Chân cố nhịn cười.

“Cữu cữu tốt nhất, mua thỏ cho Bố Bố.” Thành Cổn Trát Bố cười hi hi, nói.

“Ồ, thỏ là của cữu cữu, không phải cho con.” Dận Chân đáp.

Nhỏ nhen, Nhan Tử La và Khuynh Thành nghĩ.

Cữu cữu xấu, Thành Cổn Trát Bố trừng mắt lườm cữu cữu mình một cái.

“Bố Bố à, ngày mai mẹ cho người đi mua thỏ cho con, ngoan.” Nhan Tử La an ủi thằng bé. Thằng bé lập tức nhoẻn miệng cười, “Mẹ tốt nhất!”.

“Bố Bố à, không được ba phải như thế, biết không hả? Lập trường phải vững vàng.” Nhan Tử La xoa đầu nó, thằng nhóc gật gật đầu nửa hiểu nửa không.

Dận Chân ngồi một lát nói là phải tới gian Tây xem công căn, tiện thể nghỉ ngơi một chút, bao giờ tới bữa tối sẽ lại đến. Ba người bèn đồng loạt quay sang nhìn chàng bỏ đi.

Không lâu sau, Bách Hợp vào, Khuynh Thành cười tươi như hoa hỏi Bách Hợp: “Bách Hợp cô cô, thỏ có đẹp không?”.

Bách Hợp cười, “Đẹp lắm, trắng tinh, lông mềm ơi là mềm, khi ăn củ cải còn trốn vào một góc, ngoan vô cùng”.

Muốn có thỏ…

“Bách Hợp, đi nói với thím Lưu buổi tối xào một đĩa củ cải.” Nhan Tử La nói.

“Chủ nhân?” Bách Hợp chớp chớp mắt, cả một đĩa củ cải to thì ăn thế nào? “Củ cải xào ăn không ngon đâu?”

“Hả? Đúng thế, vậy ngươi hãy bảo thím Lưu xắt hết chỗ củ cải chúng ta có thành từng miếng nhỏ rồi đảo với đường ăn.” Nhan Tử La nói, họ cũng muốn nếm thử “Củ cải mở hội” của bà Triệu Lệ Dung[1].

[1] Triệu Lệ Dung là một nhà biểu diễn nghệ thuật, một diễn viên nổi tiếng Trung Quốc. Cụm từ “củ cải mở hội” xuất hiện trong tiểu phẩm “Đả công kì ngộ” mà bà tham gia thủ vai.

“Vâng.” Bách Hợp vâng lời rồi sai người dưới đi làm.

Không lâu sau, Khuynh Thành và Thành Cổn Trát Bố đứng ngồi không yên, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía cửa, sau đó Khuynh Thành nhảy xuống đất đi ra ngoài trước, một lúc sau, Thành Cổn Trát Bố cũng thận trọng toài xuống.

Chưa đến một khắc, liền nghe thấy tiếng hai đứa trẻ con hét lên: “Á!”. Nhan Tử La mím môi cười. Lũ trẻ không đủ kiên định nên đã bị xác chết giả dọa rồi chứ gì? Cũng may nàng từng có kinh nghiệm khủng bố nên mới không đến đó tham gia.

Quả nhiên hai đứa trẻ lập tức bĩu môi quay lại, đằng sau là bóng người nào đó nhàn tản.

Thấy trên bàn bày một đĩa củ cải to, Dận Chân liếc nhìn Nhan Tử La một cái.

“Ngạch nương, ăn củ cải thật ạ?” Khuynh Thành chọn miếng củ cải ruột hồng cắn một cái, mùi vị cũng được.

“Ừm, ăn củ cải nhuận khí.” Nhan Tử La đáp.

“Mẹ, nhiều củ cải quá.” Thành Cổn Trát Bố chọn miếng củ cải có màu sắc tươi tắn nhất để ăn,

“Bố Bố, cái này gọi là quần anh hội tụ.” Nhan Tử La cười nói, nhìn đi nhìn lại, chọn một miếng củ cải màu như bạch ngọc để ăn.

“Ngạch nương, gọi là củ cải hội tụ được không ạ?” Khuynh Thành bĩu môi, còn quần anh hội tụ nữa, chính là một đĩa củ cải lớn mà.

“Con gái, có tài đấy, điều này mà cũng biết.” Nhan Tử La nói. Tiểu phẩm đó lẽ nào do con gái nàng chuyển thế viết?

Khuynh Thành không cẩn thận ăn phải một miếng củ cải cay, cay tới mức nước mắt cứ thế trào ra.

Thức ăn cho bữa tối chính là bữa củ cải đó, nhưng lúc này, trên đĩa đã chẳng còn lại miếng củ cải nào.

Chương 112: Vương gia đập chân

Ăn cơm xong, Dận Chân lệnh cho người xuống bếp lấy mấy củ cà rốt, sau đó lại tới gian phòng phía Tây.

Lần này người không kìm được trước chính là Thành Cổn Trát Bố, sau khi nó nhảy xuống đất, Khuynh Thành nhìn nhìn ngạch nương mình, đấu tranh tư tưởng mất một giây rồi cũng nhảy xuống. Nhan Tử La suy nghĩ rồi cũng đi giày tới gian phòng phía Tây.

Nhìn thấy cái gì?

Dận Chân cầm một củ cà rốt cho thỏ ăn, Khuynh Thành và Thành Cổn Trát Bố nhìn chằm chằm con thỏ như muốn ăn tươi nuốt sống.

“A ma, có thể thương lượng không?” Khuynh Thành lại chớp mắt.

“Ừm?” Dận Chân không ngẩng đầu lên, chuyên tâm cho thỏ ăn.

“Cữu cữu, con thích thỏ.” Thành Cổn Trát Bố nói.

“Sau đó thì sao?” Dận Chân lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn hai đứa trẻ.

“A ma, Hoàng gia gia nói người ta đã lớn rồi, người ta có thể tự ngủ một mình.” Khuynh Thành cười nói. Nó muốn con thỏ chết mất, mặc dù cũng muốn ôm ngạch nương ngủ, nhưng… đợi chơi chán thỏ rồi sẽ giành lại ngạch nương.

“Còn Bố Bố thì sao?” Dận Chân nhìn nhìn đứa cháu.

“Bố Bố tự ngủ một mình, Bố Bố muốn thỏ.” Thành Cổn Trát Bố trả lời, mắt không rời con thỏ.

“Được!” Dận Chân đáp.

“Đợi một lát.” Nhan Tử La đi đến, cười hi hi nhìn Dận Chân: “Thiếp cũng có thể tự ngủ một mình, thiếp cũng muốn thỏ”.

Dận Chân tức tối lườm nàng. Khuynh Thành nhìn vẻ mặt của a ma, lập tức nói: “Ngạch nương, không có phần của người đâu, thỏ là của hai chúng con rồi”.

Thành Cổn Trát Bố gật đầu cái rụp, còn dang hai tay nhỏ ra ôm lấy cái lồng. Nhan Tử La hết nhìn con gái rồi lại nhìn Thành Cổn Trát Bố, hai đứa này là điển hình của kiểu ai có sữa người ấy là mẹ, với hai đứa con như thế, ai còn dám hi vọng chúng sẽ nuôi mình khi già đây? Thật uổng công thương yêu chúng, lẽ nào thỏ còn quan trọng hơn cả mẹ hay sao? Lại còn là ba con thỏ to nhỏ không đều, não trái não phải phát triển không cân, nhìn thế nào cũng không thể sánh với nàng.

Dận Chân nhìn nàng, Nhan Tử La thấy ý cười sáng rỡ trong mắt chàng.

Tiếng cười của hai đứa bé hi hi ha ha vọng từ gian Tây ra, Nhan Tử La bất bình.

“Ung vương gia, giở trò với trẻ con cảm giác thích lắm nhỉ?” Nhan Tử La nghiêng đầu.

“Chúng cũng lớn cả rồi.” Dận Chân nói. Ở lại đây xem công văn vẫn tốt hơn.

“Chàng nói như thế giống như dùng bom đánh muỗi vậy.” Nhan Tử La đáp. Hai đứa trẻ xấu xa kia lại không cho nàng động vào lũ thỏ, đẩy nàng ra, không muốn dính dáng gì tới nàng, cứ như sợ vị đại gia trước mặt chúng sẽ hối hận không cho chúng thỏ nữa vậy.

Chiếc bút trên tay Dận Chân ngập ngừng, cố gắng nhịn cười. Dùng bom đánh muỗi? Nhìn bộ dạng đó của nàng là biết nàng không cam tâm bị so sánh với ba con thỏ.

Hai đứa trẻ sau vài ngày chơi với lũ thỏ bắt đầu thấy chán, lũ thỏ vốn đã bị chúng chăm sóc bồi bổ tròn như những quả bóng, giờ lại bị “xì hơi” trở về trạng thái thon thả lúc ban đầu.

Hôm nay, trời vẫn còn rất tối, Dận Chân đã tỉnh dậy, không vì phải lên triều, mà là vì một thằng nhóc đang ra sức trèo lên giường, trèo lên được rồi thì chen ngang vào giữa chàng và nàng. Lần này Nhan Tử La cũng tỉnh dậy.

“Bố Bố, sao thế?” Nhan Tử La khẽ hỏi. Thằng ngóc ôm chặt lấy cổ nàng như muốn bú sữa.

“Mẹ, sợ!” thằng nhóc lẩm bẩm.

“Không sợ không sợ, Bố Bố dũng cảm nhất.” Nhan Tử La vỗ vỗ lưng thằng bé, dỗ cho nó ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Dận Chân bị ai đó nhìn tới giật mình mà tỉnh. Thành Cổn Trát Bố đang ngồi dựa vào lòng Nhan Tử La nhìn chàng chăm chăm.

“Cữu cữu lừa con.” Thành Cổn Trát Bố thấy chàng đã tỉnh bèn nói.

“Tại sao lại nói thế?” Dận Chân hỏi. Vừa mới sáng sớm thằng nhóc này đã tố cáo chàng lừa nó?

“Cữu cữu cũng lớn tuổi rồi tại sao không ngủ một mình? Lừa dối, mẹ nói những đứa trẻ nói dối sẽ bị sói ăn.” Thành Cổn Trát Bố nghiêm túc nói.

Một tiếng cười nhẹ vọng ra từ phía sau Thành Cổn Trát Bố, Nhan Tử La hai mắt cong thành vầng trăng non, nàng khẽ khàng nói với Dận Chân: “Ung vương gia, đau chân không?”. Thật muốn ngửa cổ lên trời cười to ba tiếng. Ung Chính gia gian tà giảo hoạt cũng tự cầm đá đập vào chân mình, ha ha!

“Bố Bố à, cữu cữu bị sói ăn thịt rất nhiều lần, nên quen rồi, con đừng lo.” Nhan Tử La cười nói với Thành Cổn Trát Bố.

“Nhưng… ăn một lần thì sẽ không còn nữa mà.” Thành Cổn Trát Bố quay đầu nhìn Nhan Tử La.

“Bố Bố bảo bối, có còn nhớ câu chuyện về cô bé quàng khăn đỏ mẹ đã kể cho con nghe không?” Nhan Tử La hỏi.

Thành Cổn Trát Bố gật đầu, sau đó như chợt hiểu ra: “Mẹ, thì ra cữu cữu là cô bé quàng khăn đỏ.” bị sói ăn rồi vẫn có thể chui từ bụng sói ra. Lúc này thằng bé mới quay đầu nhìn Dận Chân: “Cữu cữu thật đáng thương, sau này đừng nói dối nữa nhé”.

Nhan Tử La cười khan hai tiếng.

Từ ngày hôm đó, Thành Cổn Trát Bố lại nghiễm nhiên chiếm cứ vòng tay của Nhan Tử La, Khuynh Thành sau khi nghe kể cũng đường hoàng quay về lãnh địa. Nhưng chưa được hai ngày, Đức phi nhớ Khuynh Thành nên nó bị cha đưa về cung với tốc độ nhanh nhất có thể.

Khuynh Thành đi rồi, không ai đưa Thành Cổn Trát Bố đi chơi khắp nơi nữa, lại thêm đã lâu không được gặp a ma, nên hôm nay Thành Cổn Trát Bố mặt mày ủ rũ có vẻ không vui. Nhan Tử La sau hỏi ra nguyên nhân, im lặng một lúc lâu, sau đó mới nói với Thành Cổn Trát Bố: “Bố Bố, a ma con đi bảo vệ quốc gia rồi, là một việc rất quan trọng”.

“Bảo vệ quốc gia? Không hiểu!” Thằng bé lắc đầu.

“Nói thế này đi, Bố Bố, nếu có người chạy tới nhà chúng ta cướp đồ thì có được không?” Nhan Tử La so sánh.

“Không được.” Thằng bé trả lời với giọng khẳng định.

“Thế thì đúng rồi, bởi vì có người xấu muốn cướp đất của nhà chúng ta, vì vậy a ma con phải đi bảo vệ đất đai của chúng ta.” Nhan Tử La giải thích.

Thằng bé gật gật đầu, “Người xấu rất nhiều ạ? A ma đi đã lâu rồi”.

“Bố Bố, người xấu trong thiên hạ này nhiều lắm, vì vậy a ma phải ở đó để canh phòng, hiểu không hả?” Nhan Tử La hỏi.

“Dạ, hiểu ạ, Bố Bố phải đi giúp a ma!” Thành Cổn Trát Bố nói.

Tiểu tử, trong quân đội không được mang theo người nhà.

“Nhưng Bố Bố phải thật giỏi mới giúp được a ma, hơn nữa cũng phải đợi Bố Bố lớn hơn một chút.” Nhan Tử La kiên nhẫn.

“Bố Bố sẽ mau mau lớn, nhưng… Bố Bố phải làm thế nào mới có thể giỏi được?” Thằng bé hỏi.

Nhan Tử La nghe thấy câu hỏi đã từng nghe này, cảm thấy những dây thần kinh trên trán mình đang nhảy nhót, những đứa trẻ mà nàng nuôi dạy tại sao đều có khuynh hướng bạo lực như thế? Lẽ nào đúng là cách giáo dục của nàng có vấn đề? (Đương nhiên rồi, tự nàng cũng có khuynh hướng bạo lực!)

“Cái này… để mẹ nghĩ đã rồi sẽ nói với Bố Bố sau? Nhan Tử La đáp.

Sau khi suy nghĩ cả buổi chiều, Nhan Tử La gọi Vân Yến đến, sau khi Mẫn Chỉ qua đời, Vân Yến chính thức thành người của Vương phủ.

“Yến Tử, ta nghĩ sau này ngươi hãy dạy Thành Cổn Trát Bố võ công đi, được không?” Nhan Tử La hỏi.

“Vâng, chủ nhân.” Vân Yến đáp ngắn gọn. Vốn cô ta cũng đã nhận di mệnh của Công chúa bảo vệ cho tiểu thiếu gia.

“Nhờ ngươi cả đấy!” Nhan Tử La nói.

Nghĩ cả buổi chiều, thấy Bố Bố là con trai của Sách Lăng, sau này có lẽ sẽ quay về Tamil, rồi có lẽ sẽ giống như cha mình ra chiến trường để bảo vệ sự bình yên của đất nước, nếu đã như vậy thì thà rằng ngay bây giờ dạy cho nó biết chút võ công. Mẫn Mẫn chỉ mong nó sống vui vẻ hạnh phúc, nhưng nàng không thể không nghĩ đến tương lai của nó. Mẫn Mẫn đã nhờ cậy nàng, thì nàng phải suy nghĩ cho chu toàn. Học võ công, dù không được ra chiến trường thì cũng có sức khỏe, chẳng thiệt đi đâu.

Buổi tối khi nàng nói ra suy nghĩ của mình với Dận Chân, Dận Chân trầm ngâm một lúc rồi gật đầu đồng ý.

Thành Cổn Trát Bố một lòng muốn trở thành người giỏi giang đã bị cữu cữu và cữu nương của mình sắp xếp như thế.

Nhưng tục ngữ có câu “Hổ phụ sinh hổ tử.” Thằng bé ngay khi vừa mới bắt đầu bị Vân Yến ép đứng tấn, mặc dù mặt mướt mồ hôi nhưng cũng không kêu than một tiếng. Chỉ có mẹ nó đứng bên cạnh chau mày vì xót con, mấy lần định nói không cho luyện nữa, nhưng nghĩ đến Mẫn Mẫn lại nuốt lời đó vào trong.

Vân Yến là một vị sư phụ nghiêm khắc, không hề nương tay với Thành Cổn Trát Bố. Do Thành Cổn Trát Bố tiến bộ rất nhanh, Nhan Tử La cũng hiểu đạo lý thầy nghiêm tạo trò giỏi, nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ cháy nắng của Thành Cổn Trát Bố mà vẫn đau lòng. Để bớt đau lòng, hằng ngày khi Thành Cổn Trát Bố học võ công, nàng đều ở bên cạnh nó, bọn a hoàn mang ghế ra, nàng cũng không ngồi, nói là đứng thế này để cổ vũ tinh thần cho Thành Cổn Trát Bố. Vì vậy chẳng bao lâu sau, cả Nhan Tử La và Thành Cổn Trát Bố làn da đều cháy nắng giống như da người Ấn Độ. Có hôm Nhan Tử La lấy gương ra soi mà giật mình thảng thốt, nếu còn để cháy nắng thêm nữa, sẽ giống như người Châu Phi mất. Ngộ nhỡ ngày nào đó không có nến, người khác không nhìn thấy mà đâm vào nàng thì làm thế nào, đành vội vàng nghĩ cách cải thiện làn da.

Thế là, hằng ngày sau khi ăn cơm xong, bọn a hoàn có thêm một công việc nữa… thái dưa chuột.

Cuối tháng Tư, Khuynh Thành quay về từ biệt nàng, vừa vào phòng đã sợ hãi kêu thét lên, không phải là nó nhát gan, mà thực sự là…

Cả hai khuôn mặt một lớn một bé đều đang đắp dưa chuột, thế thì cũng thôi, nhưng ngạch nương nó còn nhắm tịt mắt, đắp cả lên mí, ai nhìn thấy hai miếng dưa chuột trắng ởn trên mắt như thế mà không sợ chết khiếp? Vì vậy không thể trách nó được. A ma thì lại thản nhiên như đã quen với cảnh tượng này.

Có điều, tiếng hét đó cũng không hề nhỏ, những lát dưa chuột trên mặt hai người kia đều rơi xuống đất một ít, đương nhiên không phải vì tác dụng của rung chấn, mà là hai người kia nghe thấy tiếng hét thì tự động cảm ứng, run rẩy rơi mất vài lát dưa.

“Ngạch nương, hai người đang làm gì thế? Sấy dưa chuột?” Khuynh Thành hỏi.

Trong cung có một loại trà gọi là trà Nhũ Hương, nghe nói lá trà hái xuống được sấy khô bằng cách đặt lên ngực những thiếu nữ chưa kết hôn. Mặc dù đắt vô cùng, nhưng nó chưa bao giờ có hứng muốn uống. Ai biết mấy nàng thiếu nữ kia đã tắm hay chưa, cho dù tắm rồi, ai biết họ có tắm sạch hay không. Sấy trà có thể hiểu được, nhưng dưa chuột chẳng phải mọng nước mới ngon hay sao? Sấy khô rồi… để làm dưa chuột khô?

“Đừng nói chuyện với ta, ta đang làm trắng da.” Nhan Tử La nói như thì thầm.

“Làm trắng da? Ha ha, ngạch nương, com thấy làm thế này thật lãng phí dưa chuột, để con xin Hoàng nãi nãi tặng người một ít bột ngọc trai là được mà.” Khuynh Thành cười hi hi.

Nhan Tử La trừng mắt lườm con gái một cái, nha đầu này vẫn chưa học số, nên không biết tính tóa n thiệt hơn. Dưa chuột rẻ hơn, được chưa hả?

Khuynh Thành ở lại hai tối rồi quay về, mấy hôm nữa là lại lên đường du lịch bằng công phí rồi.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor