Tối Chân Tâm (Tập 2) - Phần 3 - Chương 105 - 106

Chương 105: Bố Bố và bác gái

Nhan Tử La lại nằm mơ, mơ thấy Mẫn Chỉ ôm bó hoa loa kèn nhện màu đỏ đó. Nàng sợ hãi giật mình tỉnh dậy, thở dốc từng hồi. Bách Hợp vội bước vào châm đèn trên bàn, bưng trà nóng cho nàng uống.

“Chủ nhân, người gặp ác mộng sao?” Bách Hợp hỏi.

Nhan Tử La lắc đầu, đưa chén trà lại cho Bách Hợp, ánh sáng lập lòe phát ra từ cây nến chiếu xuống giỏ hoa, trái tim Nhan Tử La bỗng run rẩy không ngừng.

“Bách Hợp, xách giỏ hoa ra bên kia.” Nhan Tử La nói.

Bách Hợp vâng dạ rồi đi làm, có chút băn khoăn, đây là giỏ hoa do chính chủ nhân cắm, sao có thể nói gỡ là gỡ, lẽ nào lại giận dỗi Tứ gia rồi? Không thể nào, hôm nay Tứ gia đâu có đến. Chẳng lẽ là dỗi trong mơ?

Nhan Tử La ôm gối ngồi gần một canh giờ mới nằm xuống ngủ tiếp.

Dậy sớm ăn sáng xong, Nhan Tử La vội vội vàng vàng chạy tới phủ Mẫn Chỉ. Sách Lăng cũng ở đó, thấy nàng đến thì hơi ngạc nhiên. Mẫn Chỉ cười, nói: “Tỷ cũng rất biết nghe lời”.

“Công chúa có lệnh, nô tỳ sao dám không nghe chứ!” Nhan Tử La cũng cười, đáp.

Ngồi một lát thì có thái y đến bắt mạch. Bắt mạch xong, thái y và Sách Lăng ra ngoài nói chuyện.

“Ngày nào cũng bắt mạch, ngày nào cũng uống một loại thuốc giống nhau. Phiền phức.” Mẫn Chỉ nói.

“‘Bệnh khứ như trừu ti’[1], kéo tơ thì đương nhiên là phiền rồi, cố gắng dưỡng bệnh đi.” Nhan Tử La cười, mắt len lén liếc về phía cửa.

[1] Câu đầy đủ là “Bệnh lai như sơn đảo, bệnh khứ như trừu ti”: Nói đến sự bất thường của bệnh tật, bệnh tật đến bất ngờ, nhanh chóng như núi sập, nhưng quá trình hồi phục lại chậm chạp thong thả như kéo tơ.

“Ai cũng bảo ta phải dưỡng bệnh, nhưng phải dưỡng tới khi nào chứ!” Mẫn Chỉ cúi đầu nói.

“Cứ ngoan ngoãn uống thuốc, nghe lời là được rồi.” Nhan Tử La cười đáp.

Khi Nhan Tử La về đến phủ, Dận Chân vẫn chưa về. Nhan Tử La lại qua quýt bữa trưa, sau đó tùy tiện cầm một cuốn sách lên, nhưng đọc không vào, đảo mắt nhìn khắp phòng một lượt, thấy cái gì cũng chán ghét. Nàng bèn đứng dậy khóa c áo ra ngoài hành lang đứng, không thấy có người đi vào.

“Vào phòng, nhiễm lạnh.” Có tiếng nói vang lên cạnh nàng. Nhan Tử La nghiêng đầu nhìn, là Dận Chân.

“Đứng cho thóa ng.” Nhan Tử La đáp, cũng không nghe lời.

“Nghĩ đến bệnh tình của Mẫn Chỉ?” Dận Chân đứng cùng nàng, hỏi.

Nhan Tử La gật đầu, “Bệnh của Mẫn Mẫn… sẽ khỏi chứ?”

Dận Chân ngẩng lên nhìn trời, không nói gì.

“Nhất định sẽ khỏi, nhất định là thế.” Nhan Tử La cố nặn ra một nụ cười, nói, rồi ngẩng đầu nhìn trời.

“Ừm.” Dận Chân nhẹ nhàng đáp.

Đến đầu tháng Ba, bệnh tình của Mẫn Chỉ ngày một nặng, hằng ngày Nhan Tử La tới chơi cứ nói chuyện một lúc lại phải nghỉ một lúc, mồ hôi đẫm trán. Thành Cổn Trát Bố lại bị đưa vào cung.

Hôm nay, trời đột nhiên ấm hơn rất nhiều, Mẫn Chỉ nghe nói vậy, bèn đòi ra ngoài trời sưởi nắng.

“Cả mùa đông này ta không được ra khỏi phòng, ở trong nhà mãi thật bí bách.” Mẫn Chỉ nói.

“Ừm, đúng là nên ra ngoài xem, cỏ bắt đầu lên chồi rồi.” Nhan Tử La cũng nói, bảo bọn a hoàn mang ghế nằm và thảm ra ngoài vườn, đích thân dìu Mẫn Chỉ ra đó ngồi. Còn mình ngồi ở ghế bên cạnh. Mẫn Chỉ dựa vào thành ghế nheo mắt nhìn mặt trời, nhìn một lúc lại nghiêng đầu nhìn Nhan Tử La.

“Nhan Nhan, tỷ còn nhớ lần chúng ta cùng ngắm sao không?” Mẫn Chỉ hỏi.

“Đương nhiên là nhớ, ngắm sao thôi mà cũng bị cô hại.” Nhan Tử La cười nói.

“Thù dai. Bảo họ mang một cái ghế nằm ra đây, chúng ta cùng ngắm mặt trời.” Mẫn Chỉ nói.

Lập tức có a hoàn đi vào mang ghế nằm ra đặt song song với chiếc ghế của Mẫn Chỉ, Nhan Tử La cũng nheo mắt nằm ngắm mặt trời.

“Ngắm sao rồi, ngắm mặt trời rồi, đến rằm chúng ta lại cùng ngắm mặt trăng.” Mẫn Chỉ nói.

“Được, ngắm trăng xong, ngày nào đó chúng ta lại cùng ngắm mây, ngắm gió, ngắm mưa, ngắm mưa đá.” Nhan Tử La đáp.

“Chẳng nghiêm túc gì cả. Nhan Nhan, mây trên thảo nguyên đẹp vô cùng, trời cao như thế, mây nhiều màu như thế…” Mẫn Chỉ còn chưa nói xong, Nhan Tử La đã cười đáp: “Mây đa sắc nhiều màu như thế, còn giống như câu kẹo bông, thật muốn cắn một cái phải không?”.

“Đúng thế, rất muốn túm lấy một đám và cắn một miếng.” Mẫn Chỉ cười.

Sau đó, hai người im lặng không nói gì, nheo mắt ngắm mặt trời.

“Nhan Nhan, Thành Cổn Trát Bố làm con trai tỷ, tỷ thấy thế nào?” rất lâu sau đó, Mẫn Chỉ đột nhiên hỏi.

“Nếu cô làm được thế thì tôi đương nhiên không có ý kiến gì cả. Một đứa trẻ ngoan như vậy cầu còn chẳng được, nhưng, chẳng phải cô chê tôi dạy hư trẻ con sao? Cô yên tâm không?” Nhan Tử La một lúc sau mới đáp.

“Yên tâm. Mặc dù tỷ không biết cách dạy dỗ trẻ con, nhưng làm con tỷ sẽ sống rất vui vẻ.” Mẫn Chỉ quay đầu sang nhìn nàng. “Nhan Nhan, nhờ tỷ đấy”.

“Vậy… nếu sau này nó quên mất người mẹ đẻ là cô thì sao?” Nhan Tử La vẫn nhìn mặt trời: “Cô không trách tôi chứ?”.

“Không sao, chỉ cần Thành Cổn Trát Bố sống bình an hạnh phúc vui vẻ là được, còn nó có nhớ ai là mẹ đẻ không, không quan trọng.” Mẫn Chỉ giơ tay ra, “Nhất định phải dạy nó sống vui vẻ giống như tỷ ấy”.

“Được!” Nhan Tử La nắm bàn tay hơi lạnh của Mẫn Chỉ, cười nói: “Giống như tôi thì sẽ sống rất vui nhộn đấy, cô sẽ phải lo lắng”.

Lời vừa nói xong, giọng nói vui vẻ của Thành Cổn Trát Bố vọng vào từ ngoài cổng, Mẫn Chỉ cố gắng chống tay ngồi dậy, đứng lên dang tay ôm con trai vào lòng.

“Ngạch nương.” Thành Cổn Trát Bố nũng nịu gọi Mẫn Chỉ bằng thứ giọng rất mềm mại. Nó dụi đầu vào lòng mẹ rất lâu sau đó mới chạy nhào tới ôm Nhan Tử La: “Bác gái”.

“Bố Bố, sau này phải gọi là mẹ.” Mẫn Chỉ ngồi trên ghế khẽ nói. Nhan Tử La ngẩn người. Thành Cổn Trát Bố lập tức nhìn ngạch nương mình, “Ngạch nương không cần Bố Bố nữa sao.” Giọng khá ấm ức.

Mẫn Chỉ lắc đầu: “Bố Bố, sau này bác gái chính là mẹ của con, ngạch nương vẫn là ngạch nương của con”.

Thành Cổn Trát Bố lắc đầu: “Không đâu, Bố Bố chỉ có một ngạch nương thôi”.

Nhan Tử La bẹo má Thành Cổn Trát Bố: “Thằng nhóc ngốc này, gọi mẹ đi”.

“Tại sao ạ, bác gái?” Thành Cổn Trát Bố ngước khuôn mặt nhỏ xinh lên hỏi.

“Bởi vì, có thêm một người mẹ, sau này sẽ có thêm người thương con, thêm người chơi với con chứ sao.” Nhan Tử La đáp.

Thành Cổn Trát Bố lại nhìn nhìn Mẫn Chỉ, Mẫn Chỉ cũng nhìn con cười: “Bố Bố, gọi mẹ đi!”.

Thành Cổn Trát Bố lại nhìn Nhan Tử La: “Cữu ma nương[2]”.

[2] Cữu là anh hoặc em trai của mẹ, cữu nương trong truyện được hiểu là bác gái, vợ của anh trai. “Cữu ma nương” ở đây chính là “cữu nương.” Thêm từ “ma” (Mẹ).

Nghe thằng bé gọi xong mà cả hai người đều cười ngất.

“Cữu ma nương? Bao Công người ta gọi là tẩu nương, con gọi là cữu ma nương. Mẫn Mẫn, con trai cô có tố chất làm Bao Công đấy!” Nhan Tử La nói. Trong trái tim đứa trẻ, mẹ đương nhiên chỉ có một mà thôi. Đứa bé con mới ba tuổi này thông minh vô cùng.

Mẫn Chỉ quay đầu nhìn đi chỗ khác.

Bắt đầu từ ngày hôm đó, Mẫn Chỉ bèn để Nhan Tử La trông Thành Cổn Trát Bố. Thành Cổn Trát Bố vẫn kiên quyết gọi nàng là “cữu ma nương.” sau năm lần bảy lượt thương lượng bàn bạc, nó mới đổi thành “cữu nương”. Vì muốn nó quen với cuộc sống trong Vương phủ, Nhan Tử La để Dận Chân đón Khuynh Thành về. Hai ngày đầu tiên, Thành Cổn Trát Bố có chút không quen, nhưng rất nhanh sau đó nó quen ngay, thường chơi với Khuynh Thành đến nửa đêm canh ba, sau đó chìm vào giấc ngủ trong tiếng hát ru của Nhan Tử La.

Hôm nay, Thành Cổn Trát Bố vừa ngủ, Nhan Tử La nhè nhẹ vỗ về nó, nhìn khuôn mặt nhỏ đó mà thương xót vô cùng.

“Ngạch nương, cô cô sẽ giống như Thập bát thúc phải không?” Khuynh Thành ôm cánh tay nàng khẽ hỏi.

Nhan Tử La xoa đầu Khuynh Thành, “Bảo bối, con sợ không?”.

Khuynh Thành gật đầu.

“Ngạch nương, sau này Thành Cổn Trát Bố ở nhà chúng ta phải không?” Khuynh Thành hỏi tiếp.

“Ừ, ngạch nương đã hứa với cô cô sẽ chăm sóc cho Bố Bố, con phải giúp ngạch nương, biết chưa?” Nhan Tử La đáp.

“Vậy Bố Bố là đệ đệ của con rồi, con cũng sẽ chăm sóc cho nó, ngạch nương.” Khuynh Thành dựa vào Nhan Tử La, “Ngạch nương, con không nỡ xa cô cô, con không muốn cô cô giống Thập bát thúc”.

“Bảo bối, con người ta ai cũng sẽ phải chết, sớm muộn mà thôi.” Nhan Tử La nói.

“Cô cô cũng sẽ biến thành con đom đóm xinh đẹp quay về thăm chúng ta, đúng không, ngạch nương?” Khuynh Thành nghiêng đầu hỏi.

“Đúng.” Nhan Tử La nói.

“Ừm, vậy thì chúng ta vẫn được gặp cô cô, ngạch nương, người đừng đau lòng quá.” Khuynh Thành nói rất hiểu biết.

Nhan Tử La nhìn con rồi lại nhìn Thành Cổn Trát Bố đang ngủ say trong lòng, gật gật đầu.

Chương 106: Cây quế trong trăng

Ngày mười lăm tháng Ba, Mẫn Chỉ dặn đi dặn lại Nhan Tử La ngày mai cùng đến ngắm trăng, Nhan Tử La cười nhận lời. Sáng ngày mười sáu không đến thăm Mẫn Chỉ, nàng ăn xong cơm tối mới đưa Khuynh Thành và Thành Cổn Trát Bố chuẩn bị sang phủ Công chúa. Dận Chân vừa quay về đến cửa phủ, nghe họ nói sang phủ Công chúa thưởng nguyệt, nhìn thần sắc Nhan Tử La, bèn nói cùng nàng tới thăm Mẫn Chỉ. Xe ngựa chuyển hướng đi về phủ Công chúa.

Đến phủ Công chúa, trong phủ yên tĩnh lạ thường, vẻ mặt đám thị vệ a hoàn đều rất căng thẳng. Xuyến Nhi đứng ngoài cửa phòng đi đi lại lại, thấy họ đến mới thở phào nhẹ nhõm, vội chạy ra đón, thỉnh an: “Tứ gia cát tường! Công chúa cát tường! Nhan chủ nhân cát tường!”.

“Công chúa đâu?” Nhan Tử La hỏi, Thành Cổn Trát Bố giằng khỏi lòng Dận Chân chạy về phía viện tử của ngạch nương.

“Công chúa đang đợi người, mời theo nô tỳ.” Xuyến Nhi cung kính nói.

Vào tới viện tử, chỉ thấy hai chiếc ghế nằm được đặt dưới vầng trăng vằng vặc, trên ghế có một tấm thảm dày.

Nhan Tử La thóa ng chau mày, vội vàng bước vào phòng trong, Khuynh Thành kéo tay Dận Chân đi theo sau.

Thành Cổn Trát Bố thấy nàng vào, ngẩng đầu nhìn nàng, nhếch đôi môi nhỏ xinh ấm ức: “Cữu nương, ngạch nương không dậy nữa”.

Nhan Tử La chỉ cảm thấy trước mắt mình tối sầm lại, một đôi tay vội đỡ nàng.

“Thành Cổn Trát Bố, lại đây.” Dận Chân gọi.

“Nhưng…” Thành Cổn Trát Bố nhìn nhìn Dận Chân, rồi lại quay đầu nhìn Sách Lăng đang ôm ngạch nương.

“Bố Bố, nào, chúng ta cùng đi ngắm trăng với ngạch nương.” Nhan Tử La khẽ nói. Thành Cổn Trát Bố lúc này mới đi tới bên bàn, lao vào lòng Nhan Tử La. Nhan Tử La bế thằng bé ra ngoài, ngồi xuống một chiếc ghế. Không lâu sau Sách Lăng bế Mẫn Chỉ ra, nhẹ nhàng đặt nằm xuống chiếc ghế còn lại, sau đó cúi xuống nói: “Mẫn Nhi, Nhan Nhan đến ngắm trăng cùng nàng đây, trời lạnh, đừng ngồi ngoài này muộn quá”.

“Yên tâm đi, ta biết rồi.” Nhan Tử La nói, lấy tấm thảm cuốn chặt Thành Cổn Trát Bố.

Dận Chân nhìn nàng thật lâu, sau đó kéo tay Khuynh Thành cùng Sách Lăng vào phòng khách.

Nhan Tử La ôm Thành Cổn Trát Bố, chỉ trăng nói với nó.

“Bố Bố, trăng có đẹp không?” Nhan Tử La hỏi.

“Đẹp ạ.” Thành Cổn Trát Bố gật gật đầu, “Cữu nương, trên mặt trăng có thỏ”.

“Ừm, đúng thế, trên mặt trăng có thỏ, còn có cây quế nữa, con nhìn xem cái bóng đen đen kia chính là cây quế. Bố Bố, con ngửi xem có phải rất thơm không?” Nhan Tử La lại hỏi.

Thằng bé ra sức hít hà, sau đó nghi hoặc nhìn Nhan Tử La. “Cữu nương, con không ngửi thấy gì cả”.

“Không ngửi thấy à? Trời ạ, lẽ nào hôm nay tiên nữ trên mặt trăng quên rắc hoa quế rồi?” Nhan Tử La vờ tỏ vẻ kinh ngạc.

“Cữu nương, trên mặt trăng có tiên nữ sao? Không nhìn thấy.” Thằng bé cố gắng mở to mắt hết sức có thể nhìn mặt trăng.

“Trên mặt trăng có một tiên nữ xinh đẹp nhất, mỗi lần trăng tròn nàng ấy sẽ rắc hoa quế từ trên trời xuống, vì vậy khi trăng tròn, trong không khí sẽ có mùi thơm.” Nhan Tử La nói.

“Tại sao phải rắc hoa quế?” Thằng bé hỏi, giọng vô cùng hiếu kì.

“Bởi vì hoa quế ở mặt trăng là loại hoa quế thơm nhất trên thế giới này, tiên nữ rất tốt bụng, do đó muốn mọi người dưới mặt đất cũng được ngửi thấy hương thơm đó. Bố Bố, con nói xem tiên nữ này có tốt hay không?” Nhan Tử La hỏi.

“Tốt ạ!” thằng bé miệng nói, còn cật lực gật đầu, “Cữu nương, tiên nữ này là ai ạ?”.

“Con đóa n xem.” Nhan Tử La nói.

Thằng bé lắc đầu, “Con không biết, cữu nương nói cho Bố Bố nghe đi”.

“Ta không phải đã nói rồi sao, tiên nữ này là người đẹp nhất thiên hạ, Bố Bố cảm thấy ai đẹp nhất?” Nhan Tử La hỏi.

Thằng bé do dự hồi lâu không nói gì, rồi đáp: “Ngạch nương”. Nói xong cũng cảm thấy có gì không ổn, nhìn nhìn ngạch nương mình, rồi lại nhìn trăng, cuối cùng nhìn Nhan Tử La: “Ngạch nương không ở trên mặt trăng”.

Nhan Tử La gật đầu, “Đúng thế, bởi vì bây giờ ngạch nương không ở trên mặt trăng, nên con không ngửi thấy mùi hoa quế! Đợi ngạch nương lên đến mặt trăng, sau này khi trăng tròn, Bố Bố có thể ngửi thấy mùi hoa quế, biết chưa?”.

“Không muốn đâu, không muốn ngạch nương lên mặt trăng đâu. Bố Bố muốn ngạch nương cơ.” Thằng bé lập tức phản đối.

“Nhưng Bố Bố, ngạch nương vốn sống ở trên mặt trăng, hằng ngày ngạch nương ngồi dưới gốc cây quế nhìn con, cảm thấy Bố Bố đáng yêu nên mới lén trốn xuống chơi với con. Nhưng, ngạch nương tốt bụng như thế, ngạch nương còn phải rắc hoa quế xuống trần, vì vậy ngạch nương con phải quay lại mặt trăng.” Nhan Tử La nói.

“Vậy sau này ngạch nương có đến chơi với con nữa không?” Thằng bé nửa hiểu nửa không hỏi.

“Không đâu, sau này ngạch nương không xuống chơi với Bố Bố nữa.” Nhan Tử La nói xong, thằng bé liền bĩu môi: “Vậy Bố Bố không cho ngạch nương về mặt trăng đâu”.

“Ngạch nương mà không quay về thì sẽ trở nên rất xấu rất rất xấu, mà ngạch nương vì không thể rắc hoa nên cũng sẽ rất buồn. Bố Bố có muốn ngạch nương trở nên xấu xí, có muốn khiến ngạch nương buồn không?” Nhan Tử La hỏi.

Thằng bé suy nghĩ một lúc lâu rồi mới lắc đầu, “Không muốn, nhưng Bố Bố muốn ngạch nương”.

“Vậy ngạch nương đành phải buồn vậy.” Nhan Tử La nhìn Thành Cổn Trát Bố.

Thằng bé lại nhìn ngạch nương mình, sau đó nhìn Nhan Tử La. “Vậy sau này cữu nương có chơi cùng Bố Bố không?”.

“Có chứ, không chỉ cữu nương, mà Bảo tỷ tỷ cũng sẽ chơi cùng Bố Bố.” Nhan Tử La đáp.

“Ừm. Vậy Bố Bố không muốn ngạch nương phải buồn nữa.” Thằng bé rút một cánh tay ra, giơ ngón tay nhỏ xíu tới trước mặt Nhan Tử La: “Bảo tỷ tỷ nói, phải móc tay mới chắc chắn”.

Nhan Tử La giơ một ngón tay ra móc tay với thằng bé. Thành Cổn Trát Bố lúc này mới yên tâm, “Cữu nương, bao giờ thì ngạch nương quay về mặt trăng?”.

“Sắp rồi, đợi khi nào ngạch nương đi, cữu nương đưa con đến tiễn được không?” Nhan Tử La nắm chặt tay thằng bé, sợ nó lạnh.

“Bố Bố có thể tiễn ngạch nương ạ?” Thành Cổn Trát Bố lại hỏi.

Nhan Tử La lắc đầu: “Để a ma tiễn ngạch nương, được không?”.

“Được ạ!” Thành Cổn Trát Bố suy nghĩ một lát rồi đáp.

“Bố Bố ngoan quá, ngạch nương nhất định sẽ rất vui.” Nhan Tử La ôm chặt thằng bé vào lòng. “Hôm nay chúng ta cùng ngắm trăng với ngạch nương nhé?”.

“Vâng ạ!” Thằng bé nghiêm túc ngẩng đầu ngắm trăng, mắt chớp chớp.

Nhan Tử La nghiêng đầu nhìn Mẫn Chỉ, vẻ mặt Mẫn Chỉ bình yên.

Chẳng mấy chốc, Thành Cổn Trát Bố đã ngủ mất, Nhan Tử La thận trọng bế nó đứng lên đi vào phòng.

“Xuyến Nhi, bảo vú nuôi đưa Bố Bố đến Vương phủ trước, sáng sớm mai Vương gia sẽ đưa nó vào cung.” Nhan Tử La dặn. Xuyến Nhi cẩn thận đón Thành Cổn Trát Bố đi về phòng vú nuôi.

“Bảo bối, con cũng về trước đi, ngày mai cùng Bố Bố vào cung.” Nhan Tử La ôm lấy Khuynh Thành lúc này vừa lao vào lòng nàng, “Ngạch nương nghỉ một lát, con giúp ngạch nương chăm sóc Bố Bố được không?”.

“Dạ vâng, ngạch nương. Người hãy nghỉ ngơi đi, về sớm một chút nhé.” Khuynh Thành ngẩng đầu nhìn nàng, ra sức ôm nàng thật chặt, sau đó quay người đi ra, để a hoàn dẫn đường đi tới chỗ Thành Cổn Trát Bố.

Sách Lăng và Dận Chân cũng đứng dậy.

“Nhan Nhan, đa tạ.” Sách Lăng nói.

“Ra với Mẫn Mẫn đi, bên ngoài lạnh lắm.” Nhan Tử La nói. Sách Lăng vẻ mặt đờ đẫn đi ra ngoài. Nhan Tử La nhìn nhìn Dận Chân, nhắm mắt lại, khẽ nói một câu “Mệt quá.” sau đó yên tâm ngả người, dựa vào vòng tay ấm áp.

Dận Chân chau mày, cúi đầu nhìn người trong lòng mình, vết máu mà nàng vừa nôn ra trước ngực, cả những dòng nước mắt trên mặt nữa đều thật nhức nhối. Vì muốn Mẫn Mẫn yên tâm nàng đã phải vui vẻ một mình chống đỡ lâu như thế, không mệt mới lạ.

“Mệt rồi thì ngủ một giấc đi”. Dận Chân bế nàng lên định quay về phủ. Ngang qua vườn thấy Sách Lăng đang bế Mẫn Mẫn ngẩn ngơ ngắm trăng.

“Ngày mai phải lên triều, Phúc tấn sẽ sang lo liệu giúp.” Dận Chân nói xong bế Nhan Tử La đi.

Khi Nhan Tử La quay về Vương phủ, Thành Cổn Trát Bố vẫn ngủ, Khuynh Thành đi đi lại lại trong phòng khách, mấy a hoàn đang thấp thỏm không yên đứng bên cạnh. Thấy vết máu trên áo Nhan Tử La, nước mắt Khuynh Thành lập tức trào ra, “A ma, ngạch nương làm sao thế ạ?”.

“Ngạch nương mệt, ngủ dậy sẽ không sao nữa. Khuynh Thành, đi ngủ đi. Bách Hợp, truyền thái y.” Dận Chân bế Nhan Tử La vào gian phòng phía Tây, thận trọng đặt nàng xuống giường. Ám Hương, Sơ Ảnh vội tìm quần áo sạch thay cho nàng.

“A ma, con có thể ở lại đây với ngạch nương không?” Khuynh Thành quệt nước mắt.

“Ngạch nương không sao, đi ngủ đi. Chẳng phải con đã hứa với ngạch nương sẽ chăm sóc Thành Cổn Trát Bố à?” Dận Chân giơ bàn tay của mình lên lau nước mắt cho con gái.

“Thật sự không sao phải không ạ? Ngạch nương nôn ra máu” Khuynh Thành lờ mờ nhìn a ma mình qua làn nước mắt.

“Nôn ra rồi mới không sao. Đi ngủ đi.” Dận Chân đáp.

“Dạ, a ma. Người phải thay con chăm sóc ngạch nương cho tốt đấy!” Khuynh Thành vừa quệt nước mắt vừa vén rèm đi ra.

Thái y đến, kê một vài đơn thuốc bổ máu. Dận Chân vội lệnh cho người đi sắc thuốc, đích thân bón cho Nhan Tử La uống xong mới yên tâm. Lệnh cho người đi tìm quản gia, để ông ta sai người vào Nội vụ báo tin. Lại điều tâm phúc sang phủ Công chúa giúp đỡ, sau đó mới đến viện tử của Nạp Lạt thị.

Nhan Tử La ngủ liền hai hôm mới tỉnh, bọn Bách Hợp lúc này mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.

“Chủ nhân, Tứ gia dặn người phải nghỉ ngơi, không cho người qua phủ Công chúa.” Bách Hợp nói.

Nhan Tử La gật đầu, bảo nàng đi giờ nàng cũng chẳng có sức mà đi.

Buổi tối khi Dận Chân quay về nàng đã tỉnh, lông mày mới giãn ra một chút.

“Hạ táng lúc nào?” Nhan Tử La hỏi.

“Khâm thiên giám[1] chọn năm ngày sau.” Dận Chân nói.

[1] Cơ quan trông nom về thiên văn và việc làm lịch của các triều đình phong kiến.

“Táng ở đâu?” Nhan Tử La lại hỏi.

“Trong thắng cổ ngoại ô phía Tây, Hoàng a ma đã quyết định.” Dận Chân đáp.

“Thiếp phải đi tiễn Mẫn Mẫn.” Nhan Tử La nói: “Thiếp đã hứa với Bố Bố sẽ đưa nó đi tiễn Mẫn Mẫn một đoạn”.

“Được!” Dận Chân gật đầu.

Hai ngày nữa trôi qua, Nhan Tử La vừa mới có khí sắc hơn một chút, đang dựa vào cửa sổ đờ đẫn, Dận Chân bước vào, tay trái dắt Khuynh Thành, tay phải bế Thành Cổn Trát Bố.

“Ngạch nương!”

“Cữu nương!”

Hai giọng nói cùng cất lên tiếng gọi, nhưng không dám đến gần Nhan Tử La.

Nhan Tử La quay đầu, thấy hai đứa trẻ đang chớp chớp đôi mắt to nhìn mình.

“Các bảo bối đã về rồi à! Nào lại đây, để mẹ ôm một cái.” Nhan Tử La nói. Hai đứa trẻ lúc này mới toét miệng cười, Khuynh Thành buông tay cha ra trèo lên giường, Thành Cổn Trát Bố khua khua cánh tay nhỏ xíu để Dận Chân phải đặt nó xuống, lao vào lòng Nhan Tử La.

“Cữu nương không vui à?” Thành Cổn Trát Bố nghiêng đầu hỏi.

“Bố Bố và Bảo tỷ tỷ về rồi, cữu nương vui lắm!” Nhan Tử La thơm vào má nó, “Có nghe lời Bảo tỷ tỷ không?”

Thằng bé gật gật đầu, “Dạ, Bố Bố rất ngoan. Nhưng Bố Bố rất nhớ ngạch nương”. Nói xong, mắt đã ướt nước.

“Bố Bố, hai ngày nữa là có thể gặp ngạch nương rồi, nếu con khóc ngạch nương cũng khóc đấy.” Nhan Tử La nói, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Thành Cổn Trát Bố.

“Vì vậy sau này nếu Bố Bố không khóc, thì ngạch nương đệ cũng sẽ không khóc.” Khuynh Thành ngồi bên cạnh, nói với giọng khẳng định.

Thằng bé nhìn nhìn Khuynh Thành, “Bố Bố không khóc nữa”. Rồi tự đưa bàn tay nhỏ xíu lên quệt nước mắt.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor