Tối Chân Tâm (Tập 2) - Phần 3 - Chương 98 - 99

Chương 98: Khuê nữ thiên tài

Nhan Tử La bị lay cho tỉnh dậy, tưởng là Bách Hợp, bèn nói: “Bách Hợp, để ta ngủ thêm lát nữa đi, chỉ một lát thôi.”

“Vào cung thỉnh an.” Giọng nói lạnh lùng lướt bên tai nàng.

“Thỉnh an? Để đại gia nhà ngươi đi là được rồi, không đến lượt ta.” Nhan Tử La kéo chăn quấn chặt.

“Thánh chỉ.” Giọng ai đó lại cất lên.

Nhan Tử La mở bừng mắt, “Không đi được không?” vào cung để ông già ấy lấy mình ra làm trò cười à? Nàng chẳng rảnh rỗi tới thế.

“Nàng nói xem?” Người bên cạnh nàng vừa nói xong, kéo hai tay nàng cho ngồi dậy.

“Tết nhất mà sao mệt thế này, hay là thiếp chuyển về...” Nàng không dám nói tiếp nữa, bởi người bên cạnh đã ném tới một cái lườm.

“Nhanh lên.” Dận Chân ngồi dậy, để bọn a hoàn hầu rửa mặt chải đầu, Nhan Tử La mặc dù không muốn, nhưng vẫn giơ đầu và mặt ra cho bọn họ giày vò. Nhìn đống hoa với chuỗi hạt trên đầu, cùng với mấy chiếc nhẫn mà Ám Hương đang lồng vào tay mình, Nhan Tử La lắc lư đầu, nhìn Ám Hương: “Ám Hương, ngươi thấy nếu đội một cân vàng trên đầu thì liệu cổ có bị gãy không?”

Ám Hương nhìn nhìn đầu Nhan Tử La, đáp “Chủ nhân, chưa đến một cân đâu.”

“Ám Hương, ngươi thấy chủ nhân ngươi ăn mặc thế này liệu có thể lên đài diễn kịch không?” Nhan Tử La hỏi tiếp.

“Nàng trang điểm vào không xinh.” Người nói là Dận Chân.

“Thật không?” Nhan Tử La nheo mắt lại.

Dận Chân gật gật đầu.

Nhan Tử La toét miệng, động tác nhanh nhẹn bứt hạt cườm, kẹp hoa, nhẫn ra, chỉ để lại chiếc nhẫn huyết ngọc, thoáng chốc đã thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Nhìn vẻ mặt bất mãn của Ám Hương, Nhan Tử La cười vỗ vai cô ta, “Ám Hương à, không phải chủ nhân ngươi cố ý, Tứ gia đã nói thế rồi, ta không thể để người mất mặt được, đúng không nào?”

“Chủ nhân...” Ám Hương nhìn nàng rồi lại nhìn Dận Chân, cuối cùng vẫn không dám nói.

Nhan Tử La ra khỏi cửa rồi, mới nghĩ đến một vấn đề, “Chàng không đi đón Phúc tấn à?”

“Hôm qua Phúc tấn bị nhiễm lạnh, Hoàng a ma đặc cách miễn cho nàng ấy không phải vào thỉnh an.” Dận Chân đáp.

Nhan Tử La gật gật đầu.

Đến cửa phủ, Ba Lỗ và mấy thị vệ đã đứng đợi từ lâu. Nhan Tử La nhảy lên xe, trước lúc thả rèm xuống còn nhìn nhìn Ba Lỗ.

“Nhìn gì?” Dận Chân hỏi.

“Tứ gia, Ba Lỗ thành thân chưa?” Mắt Nhan Tử La đảo đảo, khoé miệng khẽ kéo lên cười.

“Nàng lại tính toán gì thế?” Dân Chân nhìn nàng, bộ dạng nàng đầy kì vọng và hào hứng thế kia, e là cuộc sống của Ba Lỗ sau này sắp không được an ổn rồi.

“Mặc kệ thiếp, Ba Lỗ thành thân chưa?” Nhan Tử La lại hỏi.

“Chưa.” Dận Chân đáp, “Nàng muốn làm mai?”

“Ba Lỗ bao tuổi rồi?” Nhan Tử La hỏi tiếp.

“Hai mươi sáu.” Dận Chân đáp.

“Cha mẹ trong nhà còn cả chứ? Có mấy anh chị em? Sở thích là gì?” Nhan Tử La hỏi.

Dận Chân không đáp, bởi vì chàng không biết.

Nhan Tử La toét miệng, đảo mắt liên hồi, không nói nữa.

Vào cung, đầu tiên là tới cung Càn Thanh thỉnh an Khang Hy, Khang Hy đang mặc áo bào ở Noãn các nhận thỉnh an của mọi người, mấy vị A ca, phúc tấn đều có mặt cả. Thấy họ tới, Khang Hy nghiêm sắc mặt, những người khác cũng lên tiếng chào hỏi. Nhan Tử La cúi đầu nhìn giày Khang Hy, nếu đạp lên đôi giày đó mấy dấu chân không biết trông có đẹp hơn không nhỉ?

“Tốt tốt tốt, đều đã đến đây thỉnh an trẫm, hôm nay cả nhà nên đoàn viên, trẫm mời các con ở lại dùng bữa.” Khang Hy rõ ràng tâm trạng rất tốt.

Mọi người đều cung kính tạ ơn. Nhan Tử La cũng quỳ, miệng thì nói, “Tạ ơn Hoàng thượng.” Nhưng lòng thì nghĩ: “Cả nhà là thế này đây, con thì quỳ gối lạy cha, còn vợ lại quỳ gối lạy chồng? Mà không phải thỉnh thoảng mới thi lễ một lần, đây hễ gặp là quỳ, quỳ nhiều nên chắc đầu gối ai cũng chai hết cả rồi. Đến nhà cha ăn bữa cơm cũng phải quỳ tạ ơn, ăn xong rồi nếu không phải là không no thì cũng mắc chứng khó tiêu, về nhà lại phải mời đại phu thăm bệnh kê đơn, cũng may thỉnh thoảng mới phải ăn một bữa, nếu không chắc chắn sẽ bị đau dạ dày.

Đang mải nghĩ, thái giám nói Thuần Xác công chúa và Ngạch phụ đến thỉnh an Hoàng thượng, Nhan Tử La vội quay đầu lại nhìn. Mẫn Chỉ và Sách Lăng cũng mặc cát phục [1] bước vào, đầu tiên là thỉnh an Khang Hy, sau đó ngồi xuống cạnh Nhan Tử La. Mẫn Chỉ nhìn Nhan Tử La cười cười, Nhan Tử La nhếch khoé môi, cảm thấy nụ cười này của Mẫn Chỉ chứa đựng nhiều hàm ý.

[1] Quần áo không khí vui mừng.

“Sắc mặt Mẫn Chỉ không tốt lắm, đã mời thái y chưa?” Khang Hy hỏi. Mẫn Chỉ vội đứng dậy, “Tạ ơn Hoàng a ma đã lo lắng, nhi thần không sao, chắc là bị cảm lạnh chút thôi ạ.”

“Vẫn nên cho mời thái y tới xem.” Khang Hy nói.

“Vâng, tạ ơn Hoàng a ma.” Mẫn Chỉ đáp xong ngồi xuống. Nhan Tử La nhìn kỹ Mẫn Chỉ, sắc mặt rất không tốt, xem ra chẳng có chút tinh thần nào cả. Nhớ lại mấy hôm trước như có vẻ bị suy nhược cơ thể, mãi vẫn không thấy khá hơn, bèn khẽ chau mày, Mẫn Chỉ lại nhìn nàng cười.

Đang nghĩ, Mẫn Chỉ khẽ huých nàng một cái, ngẩng đầu nhìn sang, Khang Hy đang nhìn nàng, đảo đảo mắt, mình đã bỏ lỡ câu chuyện cười nào hay sao? Hay là mình đã trở thành chuyện cười rồi? Thiên sứ tốt bụng nào đến đây gợi ý cho nàng đi?

Khang Hy lắc đầu, “Vợ lão tứ, quà mừng tặng trẫm đâu, sao không thấy?”

Nhan Tử La đứng dậy, “Bẩm Hoàng thượng, quà nô tỳ tặng người thật quá nhỏ mọn.” Đồ nàng tặng đúng là đã bất cẩn lại còn không chú ý... bởi vì nó chẳng đáng tiền... lẫn trong đống tặng phẩm rối mắt kia, thực sự nhìn nó giống như... quà tặng.

“Ồ? Nhỏ mọn? Không lẽ lại giống như quà của Bảo nha đầu?” Khang Hy nheo mắt lại, nhớ đến chuyện tối hôm qua vẫn thấy mình đã mắc lừa nha đầu đó. Tiểu nha đầu đó hào hứng chạy đến đưa hai hòn đá màu đỏ và một tờ bản đồ cương vực bên trên vẽ bốn ô vuông, sau đó đưa cho ông một hòn đá, nói dùng cái gì mà ra “Đấm, kéo, lá” để quyết định thắng thua, người thắng có thể viết một nét, tổng cộng là những nét của bốn chữ “Thiên hạ thái bình”. Kết quả ông thắng từ đầu tới cuối, tiểu nha đầu đó lập tức quỳ xuống nói, “Nguyện cho thiên hạ thái bình của Hoàng gia gia mãi mãi thái bình.” Khi ấy đã biết là mắc lừa rồi, quỷ nha đầu này, không biết là do ai dạy. Rõ ràng mắc lừa nó mà vẫn phải cảm ơn nó, thưởng cho nó.

Nhan Tử La nghe Khang Hy nói câu này, trong đầu lập tức xuất hiện mấy dấu chấm hỏi, không biết con gái nàng đã tặng thứ gì? Tại sao ông già này vừa nhắc đến bộ dạng đã rất không tự nhiên như thế? Không lẽ... nha đầu chết tiệt kia ngay cả ông già này mà cũng dám đùa? Nàng nhìn Khang Hy, khẽ tiếng hỏi, “Bẩm Hoàng thượng, xin hỏi Khuynh Thành đã tặng quà gì cho người ạ?”

Khang Hy “hừ” một tiếng, sau đó mới nói, “Tặng trẫm một món quà lớn, thiên hạ thái bình, nha đầu đó chẳng mất lấy một xu”.

Nhan Tử La cố gắng để nín cười, trong lòng rộn ràng khen con gái mình là thiên tài. Thiên hạ thái bình? Thế chẳng phải đồng nghĩa với việc ông già này tự tặng cho chính mình một bức “Mặc bảo”[2] hay sao, chiêu nịnh nọt này đúng là không phải của người bình thường, khiến người ta trong lòng buồn bực, nhưng ngoài miệng vẫn phải khen hay. Không hổ là cháu gái của Hoàng đế, con gái của Hoàng đế, chiêu thất đức như vậy mà cũng nghĩ ra được.

[2] Mặc bảo: Bức tranh chữ quý

“Hoàng thượng là thánh quân thiên cổ, thiên hạ thái bình chính là nhờ Hoàng thượng cai trị nhân từ, thiên hạ đều một lòng vì người.” Nhan Tử La cũng cất tiếng nịnh nọt, người ta nói “thiên hạ thái bình” là do con gái mình tặng nhưng mình cũng không thể tưởng là thật được, đúng không?

“Hừ, quỷ nha đầu rất biết ăn nói.” Khang Hy hừ, vừa dứt lời, Khuynh Thành liền nhảy chân sáo vào, mặc một bộ đồ đỏ rực, khoác chiếc áo choàng đỏ rực, mặt mũi tươi cười.

“Hoàng gia gia, con vừa nghe thấy người khen con, đa tạ Hoàng gia gia đã khen thưởng.” Khuynh Thành hành lễ với Khang Hy, sau đó lại một lần nữa hành lễ với khắp lượt bá bá thúc thúc rồi cười hi hi chạy đến ngồi cạnh Khang Hy.

“Nha đầu, Hoàng gia gia không phải là khen con.” Khang Hy vỗ vỗ đầu Khuynh Thành, “Đón tết, sao không đeo chút trang sức?” rồi lại liếc mắt nhìn tóc Nhan Tử La, hai mẹ con nhà này... than nghèo kể khổ chắc?

“Hoàng gia gia, mấy thứ đó nặng lắm, cổ con chẳng có sức mà mang.” Khuynh Thành nũng nịu.

Cổ không có sức? Dận Chân nhìn Nhan Tử La, đúng là mẹ con đồng lòng.

“Cổ sao không có sức được? Nha đầu, lại tìm cớ, tới dỗ dành Hoàng gia gia tặng đồ cho con phải không?” Khang Hy đã quay sang nói với Lý Đức Toàn, “Đi tìm cho Bảo nha đầu mấy món trang sức nhẹ nhàng tới đây.”

Lý Đức Toàn vội khom người lui ra.

“Đa tạ Hoàng gia gia.” Khuynh Thành quỳ xuống, hành đại lễ nói.

“Chỉ được cái miệng dẻo quẹo.” Khang Hy lườm nó, “Được rồi, ngồi sang cạnh ngạch nương đi, đồ cũng dỗ được rồi còn gì.”

Khuynh Thành chạy đến trèo lên người Nhan Tử La, cười tươi như hoa nở. Nhan Tử La nhìn con gái mình, xem ra hoàng cung thật sự chẳng phải nơi tốt đẹp gì, xem xem, đã dạy dỗ con gái nàng thành người thế nào đây? Kẻ tiểu nhân nịnh bợ!

Đồ mà Lý Đức Toàn đi lấy còn chưa mang tới, Khang Hy đã lệnh cho đám đàn bà con gái ra ngoài hết, bởi vì còn phải tiếp đón vương công đại thần.

Ra khỏi cung Càn Thanh, Khuynh Thành một tay kéo Nhan Tử La, tay kia kéo Mẫn Chỉ, nói nói cười cười. Nhan Tử La xoa đầu con gái, “Hôm qua lại dỗ được Hoàng thượng thứ gì rồi?”

Khuynh Thành rút tay về, lắc lắc cổ tay, hai chiếc vòng bằng đá bảo ngọc đủ màu được làm rất tinh xảo lấp lánh. Khuynh Thành rút hai chiếc vòng ra, một cái đeo vào tay Nhan Tử La, cái kia đeo vào tay Mẫn Chỉ, “Con đeo thì to quá, ngạch nương và cô cô đeo hợp hơn. Mấy hôm trước con nhìn thấy Hoàng gia gia có hai chiếc vòng này, con nghĩ chắc chắn ngạch nương sẽ thích, vì vậy...” Khuynh Thành lè lè lưỡi.

“Bảo bối, ngạch nương con thích, tại sao còn tặng cho cô cô một chiếc?” Mẫn Chỉ giơ tay lên nhìn chiếc vòng xinh đẹp.

“Đang Tết mà, con còn chưa có quà tặng cho cô cô, đành mượn hoa dâng Phật, hơn nữa con cũng biết, cô cô nhất định sẽ thích.” Khuynh Thành cười đáp.

“Quỷ con.” Mẫn Chỉ nói.

Nhan Tử La nghiêm túc nhìn con gái nói, “Ái Tân Giác La Khuynh Thành, hành vi này của con là lừa đảo, là một hành vi vô cùng bỉ ổi.”

“Ngạch nương, lừa đảo đúng là rất bỉ ổi, nhưng... Hoàng gia gia cam tâm tình nguyện mà.” Khuynh Thành bĩu bĩu môi, “Chu Du đánh Hoàng Cái, không thể gọi là lừa đảo được.”

Nhan Tử La chẳng biết phải nói gì, con gái nàng không những là kẻ lừa đảo mà còn là nhà ngụy biện. Buổi chiều tuyết mới rơi lưa thưa, giờ đã rất dày. Lên xe ngựa, Nhan Tử La không ngừng vén rèm nhìn ra ngoài, thật sự muốn xuống đi bộ. Nhìn nhìn Dận Chân, ngập ngừng định nói lại thôi, sau mấy lần như thế, nàng vẫn lên tiếng: “Tứ gia, chúng ta xuống đi bộ một lát được không?”

Chương 99: Lần đầu tiên hẹn hò

Dận Chân nhìn nàng một cái, bảo Ba Lỗ dừng xe, Nhan Tử La vui sướng nhảy khỏi xe, tuyết trên đất ngập cả đôi guốc của nàng. Tình này cảnh này, Nhan Tử La ngửa cổ nhìn trời, tự tưởng tượng mình thành mĩ nhân dưới ngòi bút của nữ văn sĩ Quỳnh Dao, nói một câu rằng: “Đẹp quá!” nói xong, tự lẩm bẩm, xem ra quan niệm thẩm mĩ của mình vẫn kém xa so với nữ văn sĩ Quỳnh Dao. Quay đầu lại nhìn Dận Chân, vị đại gia đó mặt ngập tràn băn khoăn, khoé miệng khẽ nhếch lên cười mỉm.

Nhan Tử La trề môi, thì ra mọi người đều không quen làm như thế.

“Nhìn tuyết rơi mà xem, giống như kẹo bông vậy.” Nhan Tử La bổ sung.

Vẻ mặt Dận Chân khôi phục lại như bình thường. Nhan Tử La chỉ muốn trừng mắt lườm cho chàng một cái. Theo lý mà nói, nàng cũng nên là nhân vật đón gió rơi lệ, buồn bã nhìn trăng, nhưng... đột biến gene.

Chầm chậm đi về phía trước, Nhan Tử La nhìn cây hai bên đường, coi như đây là lần hẹn hò đầu tiên của nàng và Dận Chân cũng được, mặc dù đã muộn những mười năm. Nhìn nhìn cánh tay Dận Chân, muốn khoác một cái, nếu như nàng khoác tay chàng... không biết sắc mặt vị đại gia này sẽ biến thành màu gì nữa? Xanh rớt, tím ngắt, đen sì, hồng ửng...? Nghĩ thế, Nhan Tử La bước chậm lại, đi song song với Dận Chân, nghiêng đầu nhìn nhìn chàng.

“Nhìn gì?” Dận Chân mắt vẫn nhìn thẳng phía trước, ánh mắt người phụ nữ này lại phát sáng rồi.

“Mượn chàng một thứ này có được không? Chỉ mượn dùng một lát thôi, trước khi về tới nhà sẽ trả lại chàng.” Nhan Tử La vẻ mặt nghiêm túc, nói.

Lúc này Dận Chân mới cúi đầu nhìn nàng, “Cái gì?”. Mượn đồ? Chàng có thứ gì mà nàng cần mượn dùng? Nghi hoặc.

“Chàng phải nói trước có cho mượn hay không đã?” Nhan Tử La nói.

“Tiền?” Dận Chân hỏi.

Nhan Tử La lắc đầu: “Tiêu tiền của chàng là việc hết sức hiển nhiên, cần gì phải mượn.”

Dận Chân khẽ nheo mắt lại, không lên tiếng.

“Có phải chàng ngầm đồng ý cho thiếp mượn rồi không? Cảm ơn nhé, một lát sẽ trả ngay.” Nhan Tử La vừa nói vừa khoác tay Dận Chân, sau đó mở to hai mắt nhìn vào mặt chàng.

Nhìn không rõ, sắc trời đã tối sẫm rồi. Ghé lại gần hơn nữa để nhìn...

“Nhìn gì? Không nhìn đường mà đi.” Dận Chân nói, giọng có vẻ không tự nhiên.

“Chàng không nhìn thiếp thì làm sao biết là thiếp đang nhìn chàng?” Nhan Tử La không nhìn nữa, nghe giọng cũng đoán được chắc mặt chàng đang đỏ rần rần. Hi hi, trái táo đỏ cuối thu.. Dận Chân và táo? Hai thứ này xem ra không dễ để liên tưởng với nhau, lợn vẫn dễ liên tưởng hơn.

“Vô vị.” Dận Chân khẽ nói, khoé miệng nhếch lên cười.

Nhan Tử La cúi đầu cười, ôm chặt cánh tay Dận Chân. Haizz, con gái đã lớn như thế rồi, đôi vợ chồng già này mới lần đầu tiên khoác tay nhau đi dạo, xã hội phong kiến thật sự nên bị lật đổ! Về sau phải dạy con gái những chuyện như thế này, để tình cảm vợ chồng thêm gắn kết.

Nàng vừa nghĩ vừa cúi đầu chuyên tâm ngắm những dấu chân của mình in trên tuyết, không nhận ra Dận Chân đang quay sang nhìn mình.

Đi được một đoạn đường khá dài, hai người không ai nói gì, người đi trên đường vốn cũng ít, do đó chỉ nghe thấy tiếng bước chân họ và tiếng xe ngựa lọc cọc vang lên xa xa phía sau.

Lại thêm một lát nữa, phía trước có đám trẻ con đang đốt pháo, Nhan Tử La dừng lại đứng xem, xem một lúc, ngẩng đầu lên nhìn Dận Chân, “Lần này, chàng cho thiếp mượn ít tiền được không?” Nàng cũng muốn mua pháo để đốt.

“Về nhà.” Dận Chân nói, người phụ nữ này không định mua pháo đứng đốt giữa đường đấy chứ?

“Nhỏ nhen.” Nhan Tử La khẽ lẩm bẩm, buông tay, đợi xe ngựa tiến tới.

Khi nhìn thấy Ba Lỗ, Nhan Tử La thấy vui vẻ trở lại, trèo lên xe ngựa. Nhan Tử La ngồi ở ngay cửa xe, cách tấm rèm hỏi Ba Lỗ: “Ba Lỗ, năm nay ngươi hai mươi sáu tuổi rồi phải không?”

“Vâng, Nhan chủ nhân.” Ba Lỗ đáp.

“Ồ, ngươi đã có vợ chưa?” Nhan Tử La hỏi.

“Chưa ạ.” Ba Lỗ trả lời ngắn gọn.

“Tại sao lại chưa lấy? Ngươi đã thích người con gái nào chưa?” Nhan Tử La hỏi...

“Việc này... nô tài chưa từng nghĩ đến.” Ba Lỗ có chút ngượng ngùng, đang yên đang lành Nhan chủ nhân hỏi chuyện này làm gì?

“Chưa từng nghĩ đến? Tại sao? Ngươi cũng đâu còn ít tuổi nữa, tại sao không nghĩ xem sao?” Nhan Tử La hỏi. Lẽ nào tên tiểu tử này có trái tim hòa thượng?

“Việc này... việc này... nô tài...” Ba Lỗ không biết nói gì. Từ năm mười bảy tuổi hắn đã đi theo Tứ gia và chưa bao giờ nghĩ đến chuyện riêng của mình, một lòng hầu hạ phò tá chủ nhân.

“Nàng ngoan ngoãn chút đi.” Dận Chân nói với Nhan Tử La. Xem ra nàng có ý định làm mối thật, rảnh rỗi! Nhưng, đúng là bao nhiêu năm nay chàng đã quên bẵng mất chuyện thành thân của Ba Lỗ.

“Ba Lỗ, ngươi thích một cô gái như thế nào?” Nhan Tử La khẽ hỏi. Tiểu tử này giống hệt chủ nhân của hắn, ít nói kiệm lời, rõ ràng nếu ghép với Bách Hợp đúng là một cặp trời sinh, một kẻ thích cằn nhằn, một kẻ chỉ thích nghe, quả là đăng đối!

“Nhan chủ nhân, nô tài chưa bao giờ nghĩ đến việc đó.” Ba Lỗ đáp, hai mày cau chặt lại. Nhan chủ nhân không định làm bà mối đấy chứ? Rất có khả năng này, từ trước tới nay Nhan chủ nhân làm việc rất tuỳ tiện, thường khiến người khác phải bất ngờ.

“Không phải vậy chứ? Việc đó mà cũng phải nghĩ sao? Ba Lỗ, trước kia ngươi chưa từng thích một người con gái nào sao?” Nhan Tử La hỏi. Người ở thời đại này chẳng phải đều thích giữ chặt một thiên sứ trong tim cho tới khi trời tàn đất tận sao, sau đó đợi đến lúc sắp chết mới nói rằng thích người ấy, nói xong, người ấy mới ngượng nghịu trả lời rằng, “Thiếp cũng thích chàng.” sau đó lăn ra chết. Để lại những lời trăng trối khiến người ta buồn bực muốn thổ huyết. Mẫu đàn ông trầm mặc giống Ba Lỗ rất thích hợp để đóng những vai như thế.

Ba Lỗ bất giác ho một tiếng thiếu tự nhiên, vấn đề này... sao có thể hỏi trước mặt nhiều người như thế?

“Ta sẽ không nói với ai đâu.” Nhan Tử La hứa. Nếu hắn đã thích ai đó, thì nàng không thể gả Bách Hợp cho hắn được.

“Nhan chủ nhân, nô tài...” Ba Lỗ không biết phải nói gì. Nhan chủ nhân nói chuyện cứ như hai đứa trẻ con trao đổi bí mật với nhau vậy. Nhưng hắn đã hai mươi sáu tuổi rồi.

“Nếu không nói, ta sẽ làm mai cho ngươi đấy, nếu ta giới thiệu cho ngươi một người mà ngươi không thích thì cũng đừng oán trách ta.” Nhan Tử La cười, nói.

“Không dám làm phiền chủ nhân.” Ba Lỗ vội đáp. Hôn sự của bọn hạ nhân như hắn sao dám để các chủ nhân phải lo lắng, đặc biệt lại là Nhan chủ nhân được Tứ gia hết mức sủng ái.

“Không phiền, chẳng phiền chút nào cả, chỉ là... ngươi không nói cho ta biết ngươi thích kiểu người như thế nào, nếu ta tìm sai người thì phải làm sao? Coi như ngươi hãy nể thành ý của ta mà nói cho ta biết đi?” Nhan Tử La nói.

“Nàng tự quyết định đi! Đừng làm khó hắn.” Dận Chân nói. Không thể ngồi im được nữa, còn tiếp tục hỏi, sau này có đánh chết, Ba Lỗ cũng không dám nói chuyện với nàng.

“Thôi được! Nhưng, Ba Lỗ, người mà ta giới thiệu cho ngươi ấy, nếu ngươi không thích thì phải nói cho ta biết, ta sẽ giới thiệu cho ngươi người khác.” Nhan Tử La cười, Bách Hợp, Ám Hương, Sơ Ảnh, chắc chắn phải có một người trúng ý hắn chứ nhỉ?

“Đa tạ chủ nhân.” Ba Lỗ đáp. Sau đó không nói thêm gì nữa, sức nặng trong tâm lý cuối cùng cũng được giải toả.

Nhan Tử La ngồi vào bên trong xe, len lén cười thầm.

Về tới phủ, thỉnh an Nạp Lạt thị, sau đó Nhan Tử La về tiểu viện của mình. Bọn Bách Hợp đang bận rộn, thấy nàng mặt mày đỏ bừng bừng đi vào bỗng lo lắng, nhưng nghe nàng nói do đi bộ trên tuyết nên cũng yên tâm hơn.

Nhan Tử La nhìn Bách Hợp bận rộn đi đi lại lại, miệng cũng nói không ngớt, khe khẽ lắc đầu, “Bách Hợp, ta thấy sau này ngươi vẫn nên tìm một người đàn ông trầm mặc ít nói mà lấy thì tốt hơn.”

“Chủ nhân, chẳng phải người đã nói sẽ tìm cho nô tài một người có tài ăn nói hay sao? Người thay đổi chủ ý rồi ạ?” Bách Hợp cười hỏi. Cho rằng Nhan Tử La đang nói đùa.

“Nếu như cả hai người đều nói như tép nhảy cả ngày, thì nhà ngươi ngày nào cũng sẽ có đại nạn hồng thuỷ... Mà lại còn toàn là nước bọt nữa. Ha ha. Vì vậy, ta nghĩ rồi, vẫn nên tìm cho ngươi một kẻ trầm mặc ít lời thì hơn, an toàn.” Nhan Tử La gật đầu khẳng định.

“Vâng, nô tài biết rồi, đa tạ chủ nhân đã lo lắng.” Bách Hợp dâng trà nóng cho nàng, “Chủ Nhân, vừa rồi Bích La cách cách có đến.”

Nhan Tử La uống một hớp trà, “Ồ! Có chuyện gì không?” chẳng nhiệt tình lắm. Người em gái này... vẫn nên tránh xa ra một chút thì hơn. Nàng không có hứng thú làm “bước đệm” cho người ta lần nữa.

“Có thể có chuyện gì chứ, nói là tới thỉnh an thăm hỏi chủ nhân. Theo nô tỳ thấy, e là không đơn giản như thế.” Bách Hợp đi ra mang một chiếc hộp lại, “Chủ nhân, đây là của Bích La cách cách tặng người.”

Nhan Tử La không cầm, “Mở ra xem là cái gì?”

Bách Hợp nghe lời mở ra, bên trong là một bức tranh thêu, mở rộng bức tranh nhìn, Nhan Tử La cười.

“Chủ nhân, người cười cái gì thế?” Bách Hợp hỏi. Trên bức tranh đó thêu hoa sen tịnh đế [1], chỉ có điều một đóa thì tươi thắm rạng rỡ, đóa còn lại ủ rũ như héo tàn. Nghĩ một lúc, Bách Hợp cũng cười: “Bích La cách cách thật sự là người có trái tim nhạy cảm.” Giọng điệu trào phúng.

[1] Là hai đóa hoa sen nở trên cùng một cuống, được xem là loài sen đứng đầu về sự thanh tao thuần khiết, quý hiếm.

“Tay nghề không tồi.” Nhan Tử La tiện tay đặt bức tranh thêu trên bàn. Bách Hợp nói với nàng, từ sau khi chuyện đó xảy ra, Dận Chân chưa từng bước chân vào tiểu viện kia, cũng không nghe, không hỏi.

Hà tất?

Một người đàn ông và một đám đàn bà đáng thương.

Lại cầm bức tranh thêu lên xem, thật sự rất thú vị, hai đóa hoa này là có ý gì? Vốn sinh cùng một gốc, hà tất phải vội vàng cắt đi?

Đóa hoa đã tàn kia là chỉ ai? Nàng hay chính nàng ta?

Một tiểu cô nương mới mười sáu, mười bảy tuổi đầu mà đã mang tâm sự khiến người khác khó nắm bắt như thế, quả nhiên là người không đơn giản.

Mùng Hai tết, Nữu Hỗ Lộc thị và Cảnh thị đến chỗ nàng chơi, vào phòng nhìn thấy bức tranh thêu liền cầm lên xem. Cảnh thị khen tay nghề rất khá. Nữu Hỗ Lộc thị cười, hỏi: “Không phải là muội muội thêu đấy chứ? Đẹp và tinh xảo thế này ư?”

“Tỷ thật là người có con mắt nhìn. Nhưng lời cũng thẳng thắn quá, nghe mà chua xót.” Nhan Tử La cười.

“Tỷ biết muội không để ý nên mới nói chứ. Đóa sen tịnh đế này là ai thêu?” Nữu Hỗ Lộc thị cũng cười hỏi.

“Bích La.” Nhan Tử La đáp.

“Ồ!” Nữu Hỗ Lộc thị ồ một tiếng, sau đó đặt bức tranh thêu xuống. “Có tâm tư.”

Cảnh thị cũng khe khẽ lắc đầu, “Tâm tư của Bích La quá nặng, muội muội tốt nhất nên tránh xa nàng ta ra một chút.”

“Vâng.” Nhan Tử La gật gật đầu, với bọn họ nàng đều muốn tránh xa một chút.

“Đừng nói chuyện này nữa, vốn là đến đây chơi vui vẻ, nói chuyện này chẳng có ý nghĩa gì cả.” Nữu Hỗ Lộc thị cười, bảo bọn a hoàn đi mời những nàng vợ bé khác của Dận Chân tới góp vui.

Họ chơi đến tận chiều mới tan, đầu Nhan Tử La kêu ong ong, cứ như có chiếc trực thăng đang bay trong đó vậy. Ăn tối xong nàng bèn đi nghỉ sớm.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor