Tối Chân Tâm (Tập 2) - Phần 3 - Chương 96 - 97

Chương 96: Phần thưởng của Khang Hy

"Nàng định ngủ đến bao giờ?" Có một giọng nói vang lên trên đầu nàng, lạnh lùng. Nhan Tử La vô thức kéo chặt chăn hơn, miệng lẩm bẩm: "Ngủ đến khi nào dậy thì thôi."

"Khi nào?" Giọng nói đó vẫn phả một luồng khí lạnh xuống đầu nàng.

"Khi tỉnh." Nhan Tử La co người lại, cái điều hoà này hình như đang chĩa thẳng vào người nàng

"Bao giờ thì tỉnh?" Nhiệt độ hạ xuống thấp hơn.

"Khi nào ngủ đủ." Nhan Tử La vừa dứt lời, chăn bị giật ra, nàng mở mắt, bắt gặp ngay một đôi mắt đen láy sâu thẳm: "Chàng... làm gì vậy?", nhìn nàng bằng ánh mắt sùng bái như thế, nàng sẽ thấy ngượng.

"Dậy ăn cơm." Dận Chân vừa nói xong, dịch sang một bên, phẩy tay một cái, Ám Hương lập tức thắp đèn.

"Giờ là lúc nào rồi? Sao thiếp lại ngủ lâu như thế nhỉ?" Nhan Tử La bò ra cửa sổ nhìn, trời tối đen như mực.

"Ngủ thêm lát nữa là trời sẽ sáng." Dận Chân nhìn nàng.

"Thế chàng còn gọi thiếp dậy làm gì? Để thiếp ngủ luôn tới sáng có phải tiết kiệm không", Nhan Tử La cười nói, sau đó bò quay lại nhìn Dận Chân.

"Lại nhìn quần áo?" Dận Chân cũng nhìn nàng.

"Quần áo đâu đẹp bằng người?" Nhan Tử La nheo mắt lại, "Thứ đồ mà chàng thích nhất là gì?"

"Lại định làm gì?", Dận Chân hỏi. Người phụ nữ này không phải lại phá hoại thứ gì đó rồi chứ?

"Chàng nói cho thiếp biết, thiếp sẽ lấy giấy bút ghi lại, sau này mỗi khi đập đồ còn biết mà tránh." Còn đập phải thứ đồ gì đó mà chàng trân trọng, khi có lẽ cặp mắt của đám phụ nữ kia sẽ phát ra thứ ánh sáng màu xanh khi nhìn nàng mất. Nơi này đâu phải là ngã tư, nàng không cần đèn xanh đèn đỏ chỉ thị.

"Vớ vẩn", Dận Chân buông lời phán xét.

"Không nói thì thôi, sau này đập phải thứ gì mà chàng thích, thứ đồ bảo bối của chàng, đừng đau lòng đấy!" Nhan Tử La cười.

Dận Chân trừng mắt lườm nàng.

Dùng cơm xong, Dận Chân xem công văn, Nhan Tử La nằm bò ra bàn nghiêng đầu nhìn cửa sổ, thỉnh thoảng lại khẽ ngáp một cái.

"Buồn ngủ thì ngủ đi." Dận Chân nói. Không thể nghe tiếp được nữa, người phụ nữ này là chuyên gia tiếng động chắc?

"Làm thế sao được? Thiếp không được bầu bạn cùng chàng khi chàng đọc sách, làm hồng nhan thêm hương cho chàng à!", Nhan Tử La nói, chẳng buồn ngẩng đầu.

"Nàng? Có mà thêm loạn", Dận Chân đáp. Hồng nhan thêm hương... nàng ngáp mãi khiến chàng cũng bắt đầu thấy buồn ngủ rồi.

Nhan Tử La không đáp lời, một lúc sau đột nhiên ngồi dậy, xuống đất đi giày, vén rèm ra ngoài. Chẳng mấy chốc đã thấy quay lại, tay cầm một cái lồng hương vỏ bằng sứ, mặt cười giả lả, đặt lồng hương xuống bàn: "Thêm hương, chàng cứ từ từ mà đọc!"

Dận Chân khe khẽ lắc đầu, thêm hương!

Nhan Tử La ngồi xuống ghế đối diện với chàng, lật một cuốn sách ra xem, nàng đang tìm xem phải trồng loại hoa gì.

"Hắt xì!" Nhan Tử La hắt xì hơi.

Dận Chân nhìn nàng một cái.

"Hắt xì!", cái hắt xì hơi thứ hai.

"Bị lạnh rồi?", Dận Chân hỏi.

Nhan Tử La lắc đầu: "Không biết."

"Hắt xì!", cái hắt xì hơi thứ ba.

"Người đâu, truyền thái y", Dận Chân bỗng cao giọng, Bách Hợp lập tức vâng dạ rồi đi. Khi thái y đến, Nhan Tử La đã hắt xì hơi tới cái thứ năm mươi rồi, nước mắt nước mũi tèm lem. Thái y còn chưa bắt mạch, nhìn lồng hương trên bàn, sau đó nói với Dận Chân: "Vương gia, hạ quan có thể xem cái lồng hương một chút không?"

Dận Chân gật gật đầu, thái y cầm lồng hương lên ngửi, sau đó nói: "Theo hạ quan thấy, Nhan chủ nhân không phải bị nhiễm lạnh, mà có lẽ là bị dị ứng hương liệu."

"Dị... hắt xì... ứng?" Nhan Tử La lau lau nước mắt.

"Trước kia chủ nhân có thể đã từng bị dị ứng với mùi hương này rồi?", thái y hỏi.

"Không có", Nhan Tử La trả lời sau khi hắt xì hơi, "Ta chưa bao giờ dùng loại hương liệu này". Dận Chân trừng mắt nhìn nàng, thế chẳng là phải nói thừa hay sao?

Thái y hình như cũng phải khó khăn để nín cười, nhưng vẫn rất cung kính đáp: "Hạ quan kiến nghị sau này Nhan chủ nhân tốt nhất đừng dùng những loại hương đốt này nữa, như vậy sẽ không bị dị ứng."

"Biết rồi, cảm ơn ngài." Nhan Tử La lau mũi. Nhìn cái số nàng xem, con gái nhà người ta đều thơm nưng nức, còn nàng ngay đến cả hương đốt cũng không được hưởng thụ, rõ ràng là thân tiểu thư mà mệnh a hoàn.

"Làm phiền thái y. Nhưng, có thuốc gì không, bộ dạng của nàng ấy..." Dận Chân nhìn nhìn người phụ nữ cạnh mình, hắt xì hơi tới tận khi nào đây? Mũi lau nhiều quá đỏ ứng cả lên thế rồi...

"Nhan chủ nhân cũng chỉ mới bị dị ứng nhẹ, cách xa cái lồng hương này ra là khỏi thôi", thái y nói.

"Được!" Dận Chân lệnh cho người tiễn thái y, tiện thể mang lồng hương ra ngoài.

Những cơn hắt xì hơi của Nhan Tử La rõ ràng giảm đi nhiều, nhưng mũi và mắt thì đều đỏ hết cả lên.

Dận Chân lắc lắc đầu: "Giày vò!"

"Ha ha, hay là chàng đổi sang nơi nào khác yên tĩnh hơn đi?"

"..."

Hôm sau dậy sớm, mũi Nhan Tử La vẫn đỏ ửng, bọn Bách Hợp đều thầm lắc đầu, chủ nhân họ từ trước tới nay không dùng những thứ như thế bao giờ, tối qua tự dưng mới dùng một lần mà đã dị ứng.

"Bách Hợp, chúng ta có những hương gì? Mang lại đây cho ta xem", Nhan Tử La hỏi Bách Hợp.

"Chủ nhân, nô tỳ thấy tốt nhất người không nên xem, khéo lại dị ứng."

"Không sao, ta không tin mình sẽ dị ứng tất cả mọi loại hương", Nhan Tử La quẹt quẹt mũi nói. Mặc dù nàng chẳng mấy hứng thú với những cây hương thơm nức được bó như bó hoa, nhưng nàng muốn biết rốt cuộc mình bị dị ứng bao nhiêu loại hương, xem chúng có tà tính thế nào.

Bách Hợp bất lực, đành mang tất cả các loại hương ra cắm vào lồng hương, bày trước mặt nàng theo trình tự. Kết quả Nhan Tử La lại hắt xì hơi điên cuồng suốt buổi chiều. Đến tối mắt mũi vẫn đỏ. Dận Chân nhìn thấy lắc đầu, nói nàng là người thích tự dày vò mình.

Sắp đến Tết, trong phủ từ trên xuống dưới từ dưới lên trên lại bắt đầu bận rộn. Nhan Tử La nhìn bọn Bách Hợp thu dọn đồ đạc mà băn khoăn, ngày nào cũng dọn dẹp, sau đó đến Tết vẫn lôi ra dọn dẹp lại, cũng không biết bọn họ dọn dẹp gì mà dọn dẹp suốt thế.

Theo thông lệ lại có các thể loại phần thưởng được ban xuống. Nhan Tử La nhìn hàng xấp vải màu sắc tươi tắn rực rỡ, rất muốn làm thêm mấy con lợn nữa để chơi, nhưng cứ nghĩ đến kẻ đáng ghét nào đó thì lại thôi. Các nương nương trong cung ban cho Nhan Tử La ngọc thạch, Nhan Tử La chọn sợi dây chuyền bằng ngọc Phỉ Thuý mà Lương phi ban tặng đeo vào người.

Phần thưởng của đồng chí Khang Hy vẫn chưa đến, lòng Nhan Tử La băn khoăn, ông già này không phải cố ý đấy chứ.

Ngày Hai mươi tám, khi Dận Chân đến, tay cầm một cái hộp gỗ được chạm khắc tinh xảo, Nhan Tử La nhìn nhìn chiếc hộp rồi nhìn Dận Chân. Dận Chân thấy ánh mắt tò mò của nàng bèn kéo khoé miệng lên cười, đặt chiếc hộp lên bàn, cũng không mở ra. Nhan Tử La bèn nhìn chiếc hộp chằm chằm. Nhìn cả nửa ngày, cuối cùng cũng không kìm được nữa.

"Bên trong có gì? Sao thần bí thế?" Nhan Tử La sờ sờ chiếc hộp bằng gỗ, chiếc hộp này được chạm khắc thật tinh xảo.

"Đoán xem." Dận Chân liếc nàng một cái.

"Đoán? Thiếp đâu có biết nhìn xuyên qua hộp. Chàng không nói, thiếp mở ra nhé?" Nhan Tử La thèm thuồng nhìn chiếc hộp, thực ra rất hi vọng bên trong là một đống vàng sáng loáng.

"Mở ra." Dận Chân ngồi xuống đối diện với nàng, mắt cũng nhìn chiếc hộp, Nhan Tử La không rảnh nhìn chàng, vì vậy không thấy ý cười trong mắt chàng.

Nhan Tử La thận trọng mở hộp, miệng cũng từ từ mở ra thành khung hình tròn tiêu chuẩn, hơn nữa lại còn là loại hình tròn có bán kính càng ngày càng nhỏ. Sau đó giơ tay cầm lên, mắt cũng chuyển từ đồ vật trong hộp sang người đối diện, lườm!

"Nhìn gì mà nhìn? Hoàng a ma thưởng", Dận Chân nói giọng thoáng cười.

"Thật là..." Nhan Tử La tay cầm thứ đồ đó, bỗng có suy nghĩ bồng bột muốn đập nó vỡ thành nghìn mảnh. Ông già Khang Hy này... Thiên cổ minh quân? Thiên cổ minh quân mà lại châm chọc người khác như thế? Thật là!

Nhan Tử La nhìn con sư tử được khắc bằng hoàng ngọc, khuôn mặt con sư tử này rõ ràng còn đang cười, mắt thì liếc xéo không biết đang nhìn cái gì, thế này chẳng phải rõ ràng muốn công kích nàng sao?

Ngẩng đầu nhìn Dận Chân, "Thứ này là thưởng cho thiếp à?"

"Đừng mơ, thưởng cho ta." Dận Chân cầm lấy con sử tử, không biết đã chạm vào chỗ nào trên người nó, con sư tử đó bỗng tách làm đôi. Mắt Nhan Tử La lại lần nữa mở to, bên trong vẫn là một con sử tử, vẫn được khắc bằng hoàng ngọc, đầu sư tử được tạo hình như đang bốc hỏa tới nơi, mắt trợn tròn tức giận, miệng cũng ngoác ra, vừa nhìn đã biết con sư tử này đang nổi điên. Nhan Tử La nheo mắt cắn môi, tay cũng nắm chặt.

Dận Chân cười nhìn nàng một cái, rồi tiếp túc mở con sử tử này ra...

Nhan Tử La nhìn bảy con sư tử được chạm khắc bằng hoàng ngọc có kích cỡ to nhỏ khác nhau đang được bày trên bàn, chỉ cảm thấy trong lòng mình như có đống lửa cháy rừng rực, trên đống lửa đó đang nướng Khang Hy, thỉnh thoảng còn vươn tay quết ít dầu, ít ớt bột gì đó lên...

"Thế nào?", Dận Chân cầm con sư tử nhỏ đáng yêu nhất lên, vừa ngắm nghía vừa hỏi Nhan Tử La.

"Cất cho kĩ, nếu không ngày nào đó thiếp lỡ tay đập nát chúng, thiếp không chịu trách nhiệm đâu." Nhan Tử La cố gắng kiềm chế ham muốn đập vụn đống hoàng ngọc trên bàn.

"Hoàng a ma nói nếu nàng đập chỗ này, người sẽ thưởng cho ta một bộ sư tử khác lớn hơn bày trong hoa viên", Dận Chân thản nhiên đáp.

"Ông già thật vớ vẩn!" Nhan Tử La nghiêng đầu nằm bò ra bàn, tay ấn ấn vào đầu mấy con sư tử.

"Đi mà nói với Hoàng a ma." Dận Chân xếp lại hết lũ sư tử, đẩy tới trước mặt Nhan Tử La: "Hoàng a ma nói rồi, thứ này phải do nàng giữ."

Nhan Tử La ngồi thẳng dậy, "Bách Hợp, đến đây."

"Chủ nhân, người có gì cần sai bảo ạ", Bách Hợp hỏi.

"Đem thứ đồ này nhét vào dưới đáy rương cho ta, đừng để ta nhìn thấy", Nhan Tử La nói.

"Nhưng chủ nhân, đây là đồ ngự ban...", Bách Hợp do dự. Đồ mà Hoàng thượng thưởng sao có thể nhét vào đáy rương chứ?

"Hoàng thượng bảo ta cất giữ, nhưng không nói phải trưng ra để cung phụng." Nhan Tử La bĩu môi. Dận Chân khẽ nhếch khoé miệng lên cười, khoát tay: "Đi đi, đặt vào nơi mà chủ nhân các ngươi không tìm thấy ấy, đừng để nàng ấy đập chúng."

"Vâng", Bách Hợp vâng dạ, khi quay người đi, Nhan Tử La rõ ràng nhìn thấy vai cô ta rung lên bần bật.

"Chàng cố ý", Nhan Tử La nhìn Dận Chận nói bằng giọng khẳng định.

"Ta chẳng qua nói giúp những lời nàng đang nghĩ thôi", Dận Chân vẻ mặt lãnh đạm đáp.

"Chàng mà biết? Hừ!" Nhan Tử La bực tức. Cuộc đời này của nàng bị cả nhà chàng mang ra trêu đùa, thật quá đáng.

Tối hôm đó, Nhan Tử La bèn lôi Dận Chân ra mà cằn nhằn, không chịu ngủ, hại Dận Chân cũng không cách nào ngủ được.

Chương 97: Đối đáp thông minh

Ngày Hai mươi chín, Nhan Tử La nằm cuộn mình trong chăn ngủ bù, cả tối không ngủ cũng thật sự khó chịu.

Buổi tối, vốn tưởng Dận Chân sẽ không tới, nhưng chàng lại tới, trên tay còn cầm một chiếc hộp. Nhan Tử La không còn hào hứng như hôm qua nữa, ngược lại rất tức tối trừng mắt nhìn chiếc hộp mấy lần. Đợi đến khi Dận Chân đặt hộp lên bàn, Nhan Tử La dứt khoát quay đầu đi vờ ngắm hoa ngoài cửa sổ.

“Không xem xem?” Dận Chân nói với nàng.

“Có gì mà xem, hôm qua tặng sư tử, hôm nay chắc sợ nó đói nên tặng đồ ăn!” Nhan Tử La trợn mắt.

“Hoàng a ma thưởng cho nàng.” Dận Chân nói.

Nhan Tử La bĩu môi, sau đó quay đầu lại nhìn với bộ dạng không can tâm tình nguyện, lười biếng mở hộp ra.

Khi mở hộp nhìn, miệng Nhan Tử La rõ ràng cười toét tới tận mang tai. Cái này đẹp, nàng thích, ngẩng đầu cười nhìn Dận Chân: “Đẹp không?”

“Giống nàng.” Dận Chân đáp.

Nhan Tử La lắc lắc đầu, cầm thứ đồ trong hộp đặt bên cạnh khuôn mặt Dận Chân, nhìn nhìn Dận Chân, rồi lại nhìn thứ kia, sau đó gật đầu lia lịa: “Rõ ràng là được đúc từ một khuôn ra. Hi hi... Nhìn xem, tài nghệ điêu khắc của người ta thật xuất chúng.”

Dận Chân chẳng buồn quan tâm, liếc bộ dạng tiểu nhân đắc ý của nàng một cái.

“Ung vương gia, chàng thích ăn thịt gì?” Nhan Tử La đột nhiên chuyển đề tài.

“Không có.” Dận Chân đáp. Nhìn bộ dạng tinh quái của người phụ nữ này là biết nàng sắp báo thù rồi.

“Không có ư? Thiếp thích ăn nhất là thịt lợn. Biết tại sao không? Bởi vì lợn là loại ăn tạp, thịt lợn ăn rất thơm.” Nhan Tử La tự hỏi tự trả lời.

“Ừm.” Dận Chân nhìn nàng một cái. Lòng cười thầm.

Nhan Tử La quay sang trái xoay phải thứ đồ trên tay, nhìn lên trên rồi lại nghía xuống dưới, nhưng không tìm thấy cái công tắc đâu, xoay sở nửa ngày, Nhan Tử La giơ món đồ ra trước mặt Dận Chân: “Mở ra giúp thiếp, sao thiếp không tìm thấy.”

“Bởi vì không có.” Dận Chân nói với nàng.

“Không có? Tại sao không có?” Nhan Tử La đảo mắt, sau đó chợt như bừng tỉnh nói: “Thiếp biết rồi, ông già tặng cho chàng bảy con sư tử, chỉ tặng cho thiếp một con lợn. Thì ra là thế.”

“Đầu óc vô dụng.” Dận Chân lại lạnh lùng ném ra một câu.

“Hừ hừ... Một con lợn, bảy con sư tử... vui lắm phải không? Ung vương gia?”

Dận Chân không thèm để ý tới nàng.

Nhan Tử La cười ha hả, bảo Bách Hợp mang hộp sư tử ngày hôm qua ra, lần sờ một hồi cũng lấy được đủ bảy con, xếp xung quanh con lợn, sau đó cười nhìn Dận Chân.

“Ung Vương gia, hỏi chàng một câu nhé! Chàng nhìn đi, con lợn này bị bao vây rồi, nó muốn đi sang đầu bàn bên kia, chàng nói nó phải đi thế nào?” Nhan Tử La cười hỏi, đầu ngón tay không ngừng gõ gõ vào đầu con lợn.

“Chỉ còn đường chết.” Dận Chân đáp.

“Sai. Đoán lại.” Nhan Tử La nheo mắt cốc mạnh vào đầu con lợn.

“Chẳng có cách nào.” Dận Chân nói.

“Không đoán được?” Nhan Tử La vừa nói vừa đặt con lợn nằm nghiêng xuống, sau đó cười hi hi, “Con lợn này vừa nhìn, oa, nhiều sư tử quá, lòng run lên vì sợ hãi, thế là... ‘bộp’ ngất xỉu luôn. Vì vậy, đáp án chính là nó bị ‘ngất’ đi.”

“Vô vị.” Dận Chân trừng mắt nhìn nàng. Người phụ nữ nhỏ nhen.

“Câu tiếp theo.” Nhan Tử La cầm con lợn đó lên, rồi lại cầm một cây bút lông dựng đứng, “Nghe nói, vào một buổi sáng, con lợn này lao ra khỏi chuồng, đâm thẳng vào thân cây, chàng nói xem tại sao?” Nhan Tử La nhướn nhướn mày.

Dận Chân nhìn thẳng vào mắt nàng phải nửa phút, lợn đâm vào cây? Chẳng phải là câu mà trước kia nàng từng mắng chàng bị điên hay sao?

Từ chối trả lời.

“Câu này cũng không biết? Chán thế, tốt xấu gì cũng phải đưa ra một đáp án chứ?” Nhan Tử La chớp chớp mắt.

“Nhỏ nhen.” Dận Chân lườm nàng.

“Không đúng, con lợn này mặc dù hơi nhỏ nhen thật, nhưng chẳng liên quan gì tới việc đâm sầm vào cây cả.” Nhan Tử La nghiêm túc nói, khoé miệng kéo cao.

“Ta nói nàng ấy.” Dận Chân lườm nàng.

“Thiếp? Thiên tính rồi, không sửa được.” Nhan Tử La cười đáp. “Hay là thiếp nói đáp án cho chàng nghe nhé?”

“Ta không muốn nghe.” Dận Chân nói. Những lời từ miệng nàng nói ra chắc chắn không có gì hay ho.

“Ung vương gia, chàng như thế không được, mặc dù chàng đã lớn tuổi, nhưng cũng không thể chẳng hứng thú với bất cứ cái gì như vậy chứ?” Nhan Tử La bĩu bĩu môi, đưa con lợn ra trước mắt mình: “Con lợn này, chính vì ngu ngốc, suy nghĩ chậm chạp, do đó đành phải lao vào cây thôi.”

“Vô vị.” Dận Chân nằm xuống nhắm mắt dưỡng thần, thích kiểu phụ nữ này là vì sao chứ? Đầu óc vô dụng? Thiên tính của người phụ nữ này chính là thích làm người ta tức chết.

Ngày Ba mươi tết, nhận lời chúc tụng của đám a hoàn, rồi lại thưởng cho chúng, Nhan Tử La tiếp tục ngủ bù suốt buổi sáng. Qua bữa trưa, đám vợ bé của chàng lại bắt đầu “ra đường” trình diễn, những thứ được trong cung thưởng đều vội vã đeo cả lên người. Bách Hợp cũng bảo nàng đeo, Nhan Tử La nói: “Đều đeo lên hết thì ta thành người bán rong khắp ngõ ngách phố phường mất.”

Ăn tối xong, Nhan Tử La lại bị Lý thị mời tới xem mọi người chơi bài, mặc dù không muốn đi, nhưng cũng không tiện từ chối ý tốt của người ta, do đó đành đưa Sơ Ảnh đi cùng. Lý thị đang bận rộn tiếp đón mọi người, thấy nàng đến, lập tức cười tươi tắn ra đón: “Nhìn đi, ta đã nói muội muội nhất định sẽ đến mà. Mọi người thua rồi nhé.”

“Ồ? Các tỷ muội thật thú vị, mang muội ra cá cược sao?” Nhan Tử La cười, nhìn nhìn Lý thị: “Tỷ tỷ, tiền thắng cược tỷ phải chia cho muội một phần, nếu muội không đến, thì tỷ thua chắc rồi.”

“Ồ, muội muội lại tính toán cả với tỷ chút tiền đó ư, muội nhận được bao nhiêu là quà tặng, tuỳ tiện lấy một món ra cược cũng đủ chơi cả tối ấy chứ.” Lý thị cười đáp, mấy Cách cách và thiếp nhỏ bên cạnh đều cười theo.

“Lý tỷ tỷ, không thể nói thế được, muội muội được thưởng cũng là xứng đáng, dù sao đã phải chịu bao nhiêu ấm ức như thế.” Người nói là Cảnh thị. Nhan Tử La nhìn nàng ta, mỉm cười.

“Lý tỷ tỷ, thì ra tỷ ‘nhức mắt’ vì việc này, ngày mai muội bảo người mang qua cho tỷ xem, thích món nào tỷ cứ giữ lấy là được.” Nhan Tử La nói.

“Thế sao được, đấy là bề trên thưởng cho muội muội chứ có phải thưởng cho bọn ta đâu.” Lý thị từ chối.

“Chỉ là mấy món đồ chơi thôi, trước đó là của ai, sau này là của ai, ai biết được, nhưng nhất thời có chúng trong tay thì mang ra chơi vài bữa.” Nhan Tử La nhìn Lý thị, khẽ nheo mắt.

Lý thị nhất thời không biết nói gì, Nữu Hỗ Lộc thị đứng bên cạnh cười nói: “Được rồi, mọi người đã đông đủ, bài cũng đã xếp xong, nhanh lên, nếu không là hết chỗ đấy.” Ngay sau đó, đám phụ nữ như bừng tỉnh, chạy tới bàn ngồi xuống. Không khí lại náo nhiệt như cũ.

Cảnh thị ra chơi cùng họ, Nữu Hỗ Lộc thị ngồi trò chuyện với Nhan Tử La.

“Muội muội, đừng bận lòng. Họ chỉ muốn nói cho sướng miệng thôi.” Nữu Hỗ Lộc thị khẽ nói.

“Ừm, phụ nữ mà!” Nhan Tử La cũng khẽ đáp.

Chơi đến nửa đêm canh ba, Niên thị lại cho người mang đồ ăn đêm tới, nói là do không khỏe nên không thể đích thân đến tham gia cùng các tỷ tỷ. Nữu Hỗ Lộc thị cười cười, những người còn lại vẻ mặt cũng rất kì quái, nghe xong còn cố ý liếc mắt về phía Nhan Tử La. Nhan Tử La chau mày, thế là có ý gì? Đám phụ nữ này nhàn rỗi quá nên muốn cổ vũ nàng và Niên thị khai chiến chắc? Xì, Nhan Tử La thầm xì một tiếng, nàng đâu tới mức ăn no rỗi hơi đi tranh sủng với nàng ta? Kiếp sau nàng cũng không thèm làm những việc như thế.

Trái tim Dận Chân giờ đang ở chỗ nàng, nàng nhận, nhưng nếu có một ngày nào đó nó không ở đây nữa, nàng cũng chẳng do dự băn khoăn mà trả lại ngay cho chàng, trái tim là thứ muốn giữ không được, muốn giành lại càng khó.

Cho dù Dận Chân có đối xử với đám phụ nữ kia tốt thế nào, chỉ cần chàng nói với nàng rằng, trái tim của chàng thuộc về nàng, thế là đủ rồi, nàng giữ trái tim chàng bên cạnh vẫn sống rất vui vẻ. Mà cho dù không có trái tim chàng, nàng cũng sẽ nghĩ cách để mình được vui vẻ.

Quá nửa đêm, Nhan Tử La thật sự không trụ nổi nữa, đã hai ngày rồi nàng không được ngủ một giấc thật ngon, thế là bèn cáo từ, loạng choạng đi về. Gió thổi tới, khiến tinh thần nàng sảng khoái hơn. Trời hơi tối, xem ra lại sắp có tuyết rơi.

“Tuyết lại sắp rơi rồi.” Nhan Tử La nói.

“Vâng, chủ nhân, tuyết lại sắp rơi.” Sơ Ảnh cũng nhìn trời nói, “Chủ nhân, những lời Lý phúc tấn nói người đừng để bụng, chẳng qua là ghen tị với người thôi”. Giọng Sơ Ảnh như đứa trẻ con bị ấm ức.

“Giận gì mà giận, chủ nhân ngươi dù giận đến đâu cũng vẫn chịu được, giờ vốn dĩ là ‘kim cương bất hoại chi thân’[1] còn cả ‘kim chung tráo thiết bố sam’[2].” Nhan Tử La cười đáp.

[1] Ý nói là mình rắn như kim cương

[2] Môn công phu biến cơ thể thành sắp thép.

“Chủ nhân, nô tỳ thật sự ngưỡng mộ người, tại sao lúc nào người cũng vui vẻ như thế?” Sơ Ảnh hỏi.

Nhan Tử La quay lại nhìn nhìn Sơ Ảnh, “Nhìn ta vui lắm sao? Là kiểu vui vẻ vì đắc ý phải không?” Đắc ý?

“Không phải, chủ nhân, người... Nói thế nào nhỉ, hình như người chẳng có chuyện gì buồn phiền cả, cho dù gặp phải chuyện không vui người cũng cố tự cổ vũ cho bản thân vui. Bọn nô tỳ được hầu hạ một chủ nhân như người quả là có phúc.” Sơ Ảnh vừa nói vừa đi nhanh lên phía trước mở cổng.

“Sơ Ảnh à, sao ta có cảm giác kiểu người mà ngươi vừa mô tả là người ngốc nhỉ?” Nhan Tử La cười nói, đứng đợi Sơ Ảnh đóng cổng.

“Chủ nhân, người lại bẻ cong ý của nô tỳ rồi, trước kia là Bách Hợp, giờ lại đến lượt nô tỳ ạ?” Sơ Ảnh cười hỏi, chẳng dè dặt chút nào.

“Thế à? Nếu đúng thế thật thì là vì các người ăn nói không rõ ràng thôi.” Nhan Tử La cười đáp, “Haizz, vui, không vui, ai lại muốn không vui chứ, ai muốn ấm ức trong lòng. Haizz, cả cuộc đời này giơ tay ra đếm, nhiều nhất cũng chỉ được ba vạn sáu nghìn ngày, sống cần căn nhà ba nghìn gian, ngủ lại chỉ cần nơi rộng ba thước. Nghĩ tới những điều này, thì có thể có gì không vui đây?”

“Chủ nhân, nghe như người đang tấu hài ấy.” Sơ Ảnh mở cửa phòng Bách Hợp liền ra đón.

“Kiếp sau chủ nhân ngươi sẽ đi tấu hài, đến lúc ấy ngươi đừng quên đến cổ vũ.” Nhan Tử La cười đáp.

“Chủ nhân, đang tết nhất, người đừng nói mãi kiếp sau kiếp sau nữa, bọn nô tỳ nghe mà kinh hồn.” Bách Hợp vừa giúp nàng cởi áo choàng vừa cằn nhằn nói.

“Ngươi đúng là tiểu quản gia, năm nay ta nhất định phải tìm người để gả ngươi đi mới được.” Nhan Tử La cười.

“Vâng, nô tỳ đa tạ ân điển của chủ nhân.” Bách Hợp vừa cười vừa đi cất áo, Ám Hương đã chuẩn bị xong nước để hầu nàng tắm rửa.

Tắm rửa xong, Nhan Tử La thay quần áo bò lên giường ngủ luôn.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor