Tối Chân Tâm (Tập 2) - Phần 3 - Chương 95

Chương 95: Đến nhà Mẫn Chỉ ở

Hai hôm sau, Nhan Tử La tới nhà Mẫn Chỉ. Mẫn Chỉ nhìn nàng, hỏi: “Nhan Nhan, tỷ vui lắm à?”

“Vui chứ, sao lại không vui, tôi đâu có nợ tiền người ta.” Nhan Tử La trêu Thành Cổn Trát Bố, tiểu tử này ngày càng ngày càng thú vị, nếu là con trai mình thì tốt biết bao, lại có thứ để chơi.

“Ta cảm thấy hôm nay tỷ đặc biệt vui. Phải không, người đó... lợn... nói với tỷ những gì?” Mẫn Chỉ hỏi, bóc một quả cam đưa cho nàng.

“Cô đoán xem, Tiểu Mẫn Mẫn.” Nhan Tử La cầm múi cam trêu Thành Cổn Trát Bố, nhìn nó ăn mà khoé miệng chảy hết rớt dãi.

“Không đoán được, Tứ ca nói chuyện đều bảy ý tám lớp, cao thâm khó dò, ta ấy à, thật không thể nghĩ ra Tứ ca sẽ nói gì.” Mẫn Chỉ nói.

“Thế bình thường Sách Lăng nói với cô những gì, hả mẹ thằng cu?” Nhan Tử La cười hi hi nhìn Mẫn Chỉ.

“Chẳng ra sao!” Mẫn Chỉ lườm nàng một cái, sau đó ôm lấy con trai: “Thành Cổn Trát Bố, chúng ta không được học bác gái, bác gái con không bình thường, bác trai con còn không chịu được nữa là.”

“Mẫn Mẫn, cô biết thế nào gọi là vật họp theo loài không? Nếu tôi không bình thường, thì cô...” Nhan Tử La nhìn Mẫn Chỉ từ đầu tới chân.

“Đừng có lôi ta vào làm một với tỷ, sớm biết tỷ thế này, thì ngay từ đầu ta đã coi như không nhìn thấy tỷ rồi.” Mẫn Chỉ cười nói.

“Cái này tôi đã nói với cô từ năm Khang Hy thứ bốn mươi lăm rồi, tôi là vì nể mối quan hệ tốt đẹp dài lâu của chúng ta nên mới nhẫn nhịn. Nếu hôm nay cô đã nói như thế, thì tôi không cần giấu giếm nữa. Cuộc sống tốt đẹp của tôi, chính là bị mồi lửa là cô làm cho cháy rụi đấy, sau đó còn nổ đôm đốp hết, nổ thành bao nhiêu mảnh vụn không gắn lại được!” Nhan Tử La tiếc nuối nói.

“Ta thấy, cuộc sống của tỷ nổ thành pháo hoa rồi mà, rực rỡ nhiều màu sắc, bao nhiêu người muốn mà không được kia kìa.” Mẫn Chỉ cười.

“Trong lòng thấy không yên. Pháo hoa thì có thể rực rỡ được bao lâu chứ, trừ phi tôi giữ được người bắn pháo.” Nhan Tử La cũng cười.

“Vậy... lợn đó... không giống à?” Mẫn Chỉ nhìn Nhan Tử La, nhướn nhướn mày.

“Cô thấy giống không? Tôi thấy Sách Lăng giống hơn một vài người nào đó, hạnh phúc thật!” Nhan Tử La nói với giọng ghen tị.

“Sao loanh quanh lại trở về nói ta rồi. Tỷ thật là!” Mẫn Chỉ nói xong lại khẽ ho một trận. Nhan Tử La lập tức rót cho nàng ta chén trà, “Cô xem cô ấy, kích động gì chứ? Tôi chẳng phải đang khen Sách Lăng là một người đàn ông tốt hiếm thấy xưa nay sao? Cho dù cô có vui cũng nên khiêm tốn một chút được không hả, làm thế chẳng phải khiến người khác rất sốc à?”

Mẫn Chỉ vừa uống nước vừa lườm nàng, đợt hết ho mới nói: “Tỷ có thể đừng than nữa không?”

“Mẫn Mẫn, mặt cô thật đẹp, chẳng trách người ta nói ‘Người đẹp hoa đào ửng đỏ lây [1].” Nhan Tử La khẽ chau mày, đưa tay lên sờ trán Mẫn Chỉ: “Mẫn Chỉ, cô hơi sốt, có phải bị cảm lạnh rồi không?”

[1] Một câu trong bài thơ Thở để ở ấp phía Nam đô thành của Thôi Hộ, thời Trung Đường.

“Có thể thế, gần đây trời khá lạnh, Thành Cổn Trát Bố nửa đêm cũng húng hắng ho nữa.” Mẫn Chỉ nói, đưa Thành Cổn Trát Bố cho Nhan Tử La bế.

“Thái y xem chưa? Kê ít thuốc đi, nếu không đến Tết lại phải nhịn ăn bao nhiêu đồ ngon đấy.” Nhan Tử La nghiêm túc nói.

“Tỷ... Thôi, tỷ giúp ta trông Thành Cổn Trát Bố một lát, ta cảm thấy không khỏe, phải đi ngủ đã.” Mẫn Chỉ nói xong, lập tức có a hoàn vào hầu nàng ta đi nằm. Mẫn Chỉ nằm nghiêng nhìn Nhan Tử La và Thành Cổn Trát Bố. Nhan Tử La nhìn Mẫn Chỉ một cái: “Bố Bố nếu là con tôi thì tốt, nó ngoan hơn Khuynh Thành hồi nhỏ nhiều.”

“Đây là vì ta dạy dỗ nó tốt.” Mẫn Chỉ cười.

“Ý của cô là tôi dạy không tốt? Tiểu Mẫn Mẫn, chỉ riêng câu nói này của cô, tôi có chết cũng phải ở lại đây ăn vạ, dạy dỗ Bố Bố cho nó giống con gái tôi, ha ha!” sau đó bẹo bẹo mũi Thành Cổn Trát Bố: “Bố Bố, đợi bao giờ con đủ mười tám tuổi, bác gái sẽ giúp con ‘tán tỉnh’ tiểu cô nương.”

Mẫn Chỉ trừng mắt lườm nàng rồi mới ngủ.

Vào tháng Mười hai, tiết trời bỗng dưng trở nên vô cùng lạnh giá, Nhan Tử La ru rú trong nhà chẳng đi đâu, dù sao bên ngoài cũng chỉ toàn những thân cây trơ khấc, đến phiến lá để che chỗ kín cũng chẳng tìm thấy nữa là. Phong cảnh nơi đây kém xa so với khu biệt viện ở ngoại ô phía Tây, chỗ nào cũng thấy nhà là nhà, tự dưng chia cắt bầu trời thành những khoảng hình vuông.

Hôm nay dậy sớm, đột nhiên nhớ tới Mẫn Mẫn đang bệnh, sau khi thỉnh an Nạp Lạt thị xong, nàng bèn đi thẳng tới phủ của Mẫn Chỉ. Vừa vào trong, thấy Sách Lăng cùng thái y cũng đi ra, Nhan Tử La chào hỏi Sách Lăng rồi vội vàng vào phòng Mẫn Chỉ đang đi giày xuống đất, thấy nàng đến, cười nói: “Cuối cùng cũng nhớ ra là phải tới thăm ta à?”

“Mẫn Mẫn, nói như thế chẳng phải rất vô lương tâm sao? Tôi ngày nào chẳng nhớ nhung cô. Nhìn xem, tiết trời ấm lên một chút là tôi đã tới rồi đây này?” Nhan Tử La cười, “Thái y nói thế nào? Có nghiêm trọng không?”

“Không có gì nghiêm trọng cả, nói là suy nhược cơ thể.” Mẫn Chỉ đáp.

“Kê đơn thuốc chưa? Để thể hiện tình cảm của tôi với cô, tôi sẽ sắc thuốc cho cô nhé?” Nhan Tử La đang nói thì Sách Lăng vén rèm bước vào. Sách Lăng thấy Mẫn Chỉ đã bước xuống, vẻ mặt chợt hiện lên những nét lo âu, “Mẫn Nhi, mau quay về giường nằm nghỉ đi.”

Mẫn Chỉ bỗng thấy ngại ngùng, nhìn Sách Lăng, rồi lại nhìn Nhan Tử La.

“Tôi chẳng nghe thấy gì cả, tôi bị mắc chứng nghễnh ngãng có lựa chọn.” Nhan Tử La cười nói: “Tôi không ở đây cản trở hai người nữa, Bố Bố đâu? Tôi đi thăm nó đã.”

“Đang ở chỗ vú nuôi Xuyến Nhi, người đưa Nhan chủ nhân qua đó.” Mẫn Chỉ căn dặn.

“Vậy tôi qua đó, cô hãy nghỉ ngơi đi. Mẫn... Nhi...” Nhan Tử La vừa nói vừa vén rèm bước ra ngoài.

“Đúng là đồ lắm lời đáng ghét, sao Tứ ca có thể yêu được tỷ ta chứ.” Giọng Mẫn Chỉ vọng tới từ phía sau. Nhan Tử La nhếch miệng cười. Xuyến Nhi đưa nàng đến phòng ngách, Thành Cổn Trát Bố thấy nàng liền hớn hở vẫy vẫy cánh tay nhỏ xíu, chạy lại. Nhan Tử La bế thằng bé lên hôn chụt một cái thật kêu, đậu phụ mềm thế này, bao lâu rồi chưa được ăn nhỉ? Sau đó nàng cùng Thành Cổn Trát Bố nằm bò trên giường chơi bắn bi, chơi tới lúc mồ hôi khắp người, sau đó nhớ ra bọn con trai đều rất thích chơi bắn súng cao su, vì vậy gọi a hoàn tìm vật liệu đến, vụng về làm một cây súng cao su, biểu diễn cho Thành Cổn Trát Bố xem hai lần, tiểu tử đó đã sướng rơn, sốt sắng cướp ngay súng từ tay nàng, cầm bi lên làm đạn, cũng may sức nó yếu, nên không đến mức có thể phá huỷ được đồ đạc trong phòng.

Chơi tới gần trưa, Mẫn Chỉ đến, lúc đó Nhan Tử La đang cầm gối làm khiên chắn đạn, Thành Cổn Trát Bố đang chuẩn bị “bắn chết” kẻ khả nghi. Thấy ngạch nương vào, trong lòng kích động lại hướng cây súng về phía ngạch nương mình... nhả đạn!

Mẫn Chỉ nhìn nhìn viên “bi ve” trong tay, sau đó chau mày nhìn Nhan Tử La: “Tỷ cũng thật là phá gia đấy, hạt ngọc này do Hoàng a ma thưởng.”

Nhan Tử La trợn mắt, có mấy hạt ngọc bằng thuỷ tinh mà cũng đem ra thưởng, nếu là ở thời đại của nàng, nàng “thưởng” chúng một xe cũng vẫn thừa. Nhưng, thôi vậy, thân ở thời kì đồ đá không thể đòi xem ti vi được.

“Dù sao Bố Bố chơi xong cũng chẳng còn mấy viên. Mẫn Mẫn, có phải đến giờ ăn cơm rồi không?” Nhan Tử La nhảy xuống đất đi giày.

“Chỉ biết ăn thôi. Đúng thế, đi nào, đi ăn cơm.” Mẫn Chỉ cười, nói. Bảo bọn a hoàn mặc đồ cho Thành Cổn Trát Bố, “đóng gói” thật cẩn thận. Xuyến Chi đang bế Thành Cổn Trát Bố, Thành Cổn Trát Bố nhìn Nhan Tử La: “Bác gái bế.”

Nhan Tử La đón lấy thằng bé, cười trêu: “Tại sao lại muốn bác gái bế? Bố Bố thích bác gái không?”

“Ngạch nương sẽ mệt.” Thành Cổn Trát Bố trả lời thật thà.

Bị Nhan Tử La vỗ cho một cái, “Thật uổng công ta thương ngươi, quả nhiên là...”

Mẫn Chỉ đứng bên cạnh cười.

Ăn xong bữa trưa, Nhan Tử La cũng thấy ngại không tiện ở lại ảnh hưởng tới việc vui đạo luân thường của nhà người ta, đành về nhà mình. Bọn a hoàn trong viện đang quét dọn, thấy nàng về, Bách Hợp vội ra đón: “Chủ nhân, người lại đến phủ Mẫn công chúa ăn chực cơm sao?”

“Cái gì mà ăn chực? Ta đến đó làm bảo mẫu cho Thành Cổn Trát Bố, chơi với tiểu tử đó cả buổi sáng, ngửi mùi mồ hôi trên người ta xem.” Nhan Tử La vừa nói vừa đi vào phòng, còn chưa kịp thay quần áo, tiếng cười của Nữu Hỗ Lộc thị đã vọng tới: “Ta đến thăm muội, muội lại chạy ra ngoài chơi.”

Nhan Tử La vội đứng dậy ra đón, “Thật ngại quá, làm tỷ phải uổng công, muội tới thăm Mẫn Chỉ, tỷ tỷ có chuyện gì thế?”

“Không có việc gì không được đến à? Mấy hôm trước muội đang giận, nên bọn ta không dám đến, giờ trời quang mây tạnh, tỷ tỷ đến ngắm cầu vồng!” Nữu Hỗ Lộc thị cười đáp.

“Tỷ tỷ, tỷ nói như thế rõ ràng là bảo muội ghê gớm hay sao?” Nhan Tử La cười.

“Ghê gớm cũng chẳng có cách nào, Tứ gia còn phải tránh muội, bọn ta sao dám đến. Cũng sợ bị đồ rơi vào người lắm.” Nữu Hỗ Lộc thị nói.

“Tỷ nhìn xem chỗ muội có thiếu mất thứ gì không?” Nhan Tử La lại cười hỏi.

“Đồ của muội thì không thiếu, song ta thấy nghiên mực trên bàn biến mất rồi.” Nữu Hỗ Lộc thị cũng cười.

“Mắt tỷ thật tinh tường.” Nhan Tử La trêu.

“Không phải mắt ta tinh, mà là nghiên mực ấy Tứ gia thích vô cùng.” Nữu Hỗ Lộc thị nói.

“Cũng chẳng có cách nào, đập thì đã đập rồi.” Nhan Tử La cười. Mới chỉ đập của chàng một nghiên mực là hời cho chàng rồi, nếu không phải do xót tiền, nếu không phải nàng còn đủ lý trí, khi đó nàng đã đập tan thư phòng của chàng không chừng.

“Cũng phải, đập cũng đập rồi, mất cũng mất rồi.” Nữu Hỗ Lộc thị nói, nghĩ một lát, lại nói tiếp: “Từ nay về sau tỷ không còn phải sợ khi đến viện của muội nữa, sau này chẳng còn mùi hoa đinh hương rồi.”

“Ừm, tỷ giúp muội nghĩ xem, trong vườn này trồng hoa gì thì tốt.” Nhan Tử La chuyển đề tài, trí nhớ của phụ nữ thật là... đều có khả năng làm thư kí siêu cấp.

“Trồng hoa lan! Cái này không cần hỏi.” Nữu Hỗ Lộc thị cười nói.

“Không trồng, quá kiêu ngạo và cao quý, hầu hạ không nổi nó. Trồng mấy thứ hoa có thiết thực mới hay, đỡ tốn công.” Nhan Tử La nói.

“Nói cũng phải, bao giờ về tỷ phải báo bọn a hoàn tìm xem có thứ hoa gì dễ trồng mang cho muội.” Nữu Hỗ Lộc thị cười.

“Phiền tỷ phải lo lắng rồi.” Nhan Tử La cũng cười đáp.

Nữu Hỗ Lộc thị ngồi một lát rồi đi, lúc này Nhan Tử La mới đi thay quần áo. Chơi với Thành Cổn Trát Bố một buổi sáng, không được ngủ trưa, giờ thấy có chút buồn ngủ, Nhan Tử La nằm bò ra gối chìm vào giấc mộng.

Chương 96: Phần thưởng của Khang Hy

“Nàng định ngủ đến bao giờ?” Có một giọng nói vang lên trên đầu nàng, lạnh lùng. Nhan Tử La vô thức kéo chặt chăn hơn, miệng lẩm bẩm: “Ngủ đến khi nào dậy thì thôi.”

“Khi nào?” Giọng nói đó vẫn phả một luồng khí lạnh xuống đầu nàng.

“Khi tỉnh.” Nhan Tử La co người lại, cái điều hòa này hình như đang chĩa thẳng vào người nàng

“Bao giờ thì tỉnh?” Nhiệt độ hạ xuống thấp hơn.

“Khi nào ngủ đủ.” Nhan Tử La vừa dứt lời, chăn bị giật ra, nàng mở mắt, bắt gặp ngay một đôi mắt đen láy sâu thẳm: “Chàng... làm gì vậy?” nhìn nàng bằng ánh mắt sùng bái như thế, nàng sẽ thấy ngượng.

“Dậy ăn cơm.” Dận Chân vừa nói xong, dịch sang một bên, phẩy tay một cái, Ám Hương lập tức thắp đèn.

“Giờ là lúc nào rồi? Sao thiếp lại ngủ lâu như thế nhỉ?” Nhan Tử La bò ra cửa sổ nhìn, trời tối đen như mực.

“Ngủ thêm lát nữa là trời sẽ sáng.” Dận Chân nhìn nàng.

“Thế chàng còn gọi thiếp dậy làm gì? Để thiếp ngủ luôn tới sáng có phải tiết kiệm không.” Nhan Tử La cười nói, sau đó bò quay lại nhìn Dận Chân.

“Lại nhìn quần áo?” Dận Chân cũng nhìn nàng.

“Quần áo đâu đẹp bằng người?” Nhan Tử La nheo mắt lại, “Thứ đồ mà chàng thích nhất là gì?”

“Lại định làm gì?” Dận Chân hỏi. Người phụ nữ này không phải lại phá hoại thứ gì đó rồi chứ?

“Chàng nói cho thiếp biết, thiếp sẽ lấy giấy bút ghi lại, sau này mỗi khi đập đồ còn biết mà tránh.” Còn đập phải thứ đồ gì đó mà chàng trân trọng, khi có lẽ cặp mắt của đám phụ nữ kia sẽ phát ra thứ ánh sáng màu xanh khi nhìn nàng mất. Nơi này đâu phải là ngã tư, nàng không cần đèn xanh đèn đỏ chỉ thị.

“Vớ vẩn.” Dận Chân buông lời phán xét.

“Không nói thì thôi, sau này đập phải thứ gì mà chàng thích, thứ đồ bảo bối của chàng, đừng đau lòng đấy!” Nhan Tử La cười.

Dận Chân trừng mắt lườm nàng.

Dùng cơm xong, Dận Chân xem công văn, Nhan Tử La nằm bò ra bàn nghiêng đầu nhìn cửa sổ, thỉnh thoảng lại khẽ ngáp một cái.

“Buồn ngủ thì ngủ đi.” Dận Chân nói. Không thể nghe tiếp được nữa, người phụ nữ này là chuyên gia tiếng động chắc?

“Làm thế sao được? Thiếp không được bầu bạn cùng chàng khi chàng đọc sách, làm hồng nhan thêm hương cho chàng à!” Nhan Tử La nói, chẳng buồn ngẩng đầu.

“Nàng? Có mà thêm loạn.” Dận Chân đáp. Hồng nhan thêm hương... nàng ngáp mãi khiến chàng cũng bắt đầu thấy buồn ngủ rồi.

Nhan Tử La không đáp lời, một lúc sau đột nhiên ngồi dậy, xuống đất đi giày, vén rèm ra ngoài. Chẳng mấy chốc đã thấy quay lại, tay cầm một cái lồng hương vỏ bằng sứ, mặt cười giả lả, đặt lồng hương xuống bàn: “Thêm hương, chàng cứ từ từ mà đọc!”

Dận Chân khe khẽ lắc đầu, thêm hương!

Nhan Tử La ngồi xuống ghế đối diện với chàng, lật một cuốn sách ra xem, nàng đang tìm xem phải trồng loại hoa gì.

“Hắt xì!” Nhan Tử La hắt xì hơi.

Dận Chân nhìn nàng một cái.

“Hắt xì!” cái hắt xì hơi thứ hai.

“Bị lạnh rồi?” Dận Chân hỏi.

Nhan Tử La lắc đầu: “Không biết.”

“Hắt xì!” cái hắt xì hơi thứ ba.

“Người đâu, truyền thái y.” Dận Chân bỗng cao giọng, Bách Hợp lập tức vâng dạ rồi đi. Khi thái y đến, Nhan Tử La đã hắt xì hơi tới cái thứ năm mươi rồi, nước mắt nước mũi tèm lem. Thái y còn chưa bắt mạch, nhìn lồng hương trên bàn, sau đó nói với Dận Chân: “Vương gia, hạ quan có thể xem cái lồng hương một chút không?”

Dận Chân gật gật đầu, thái y cầm lồng hương lên ngửi, sau đó nói: “Theo hạ quan thấy, Nhan chủ nhân không phải bị nhiễm lạnh, mà có lẽ là bị dị ứng hương liệu.”

“Dị... hắt xì... ứng?” Nhan Tử La lau lau nước mắt.

“Trước kia chủ nhân có thể đã từng bị dị ứng với mùi hương này rồi?” Thái y hỏi.

“Không có.” Nhan Tử La trả lời sau khi hắt xì hơi, “Ta chưa bao giờ dùng loại hương liệu này”. Dận Chân trừng mắt nhìn nàng, thế chẳng là phải nói thừa hay sao?

Thái y hình như cũng phải khó khăn để nín cười, nhưng vẫn rất cung kính đáp: “Hạ quan kiến nghị sau này Nhan chủ nhân tốt nhất đừng dùng những loại hương đốt này nữa, như vậy sẽ không bị dị ứng.”

“Biết rồi, cảm ơn ngài.” Nhan Tử La lau mũi. Nhìn cái số nàng xem, con gái nhà người ta đều thơm nưng nức, còn nàng ngay đến cả hương đốt cũng không được hưởng thụ, rõ ràng là thân tiểu thư mà mệnh a hoàn.

“Làm phiền thái y. Nhưng, có thuốc gì không, bộ dạng của nàng ấy...” Dận Chân nhìn nhìn người phụ nữ cạnh mình, hắt xì hơi tới tận khi nào đây? Mũi lau nhiều quá đỏ ứng cả lên thế rồi...

“Nhan chủ nhân cũng chỉ mới bị dị ứng nhẹ, cách xa cái lồng hương này ra là khỏi thôi.” Thái y nói.

“Được!” Dận Chân lệnh cho người tiễn thái y, tiện thể mang lồng hương ra ngoài.

Những cơn hắt xì hơi của Nhan Tử La rõ ràng giảm đi nhiều, nhưng mũi và mắt thì đều đỏ hết cả lên.

Dận Chân lắc lắc đầu: “Giày vò!”

“Ha ha, hay là chàng đổi sang nơi nào khác yên tĩnh hơn đi?”

“...”

Hôm sau dậy sớm, mũi Nhan Tử La vẫn đỏ ửng, bọn Bách Hợp đều thầm lắc đầu, chủ nhân họ từ trước tới nay không dùng những thứ như thế bao giờ, tối qua tự dưng mới dùng một lần mà đã dị ứng.

“Bách Hợp, chúng ta có những hương gì? Mang lại đây cho ta xem.” Nhan Tử La hỏi Bách Hợp.

“Chủ nhân, nô tỳ thấy tốt nhất người không nên xem, khéo lại dị ứng.”

“Không sao, ta không tin mình sẽ dị ứng tất cả mọi loại hương.” Nhan Tử La quẹt quẹt mũi nói. Mặc dù nàng chẳng mấy hứng thú với những cây hương thơm nức được bó như bó hoa, nhưng nàng muốn biết rốt cuộc mình bị dị ứng bao nhiêu loại hương, xem chúng có tà tính thế nào.

Bách Hợp bất lực, đành mang tất cả các loại hương ra cắm vào lồng hương, bày trước mặt nàng theo trình tự. Kết quả Nhan Tử La lại hắt xì hơi điên cuồng suốt buổi chiều. Đến tối mắt mũi vẫn đỏ. Dận Chân nhìn thấy lắc đầu, nói nàng là người thích tự dày vò mình.

Sắp đến Tết, trong phủ từ trên xuống dưới từ dưới lên trên lại bắt đầu bận rộn. Nhan Tử La nhìn bọn Bách Hợp thu dọn đồ đạc mà băn khoăn, ngày nào cũng dọn dẹp, sau đó đến Tết vẫn lôi ra dọn dẹp lại, cũng không biết bọn họ dọn dẹp gì mà dọn dẹp suốt thế.

Theo thông lệ lại có các thể loại phần thưởng được ban xuống. Nhan Tử La nhìn hàng xấp vải màu sắc tươi tắn rực rỡ, rất muốn làm thêm mấy con lợn nữa để chơi, nhưng cứ nghĩ đến kẻ đáng ghét nào đó thì lại thôi. Các nương nương trong cung ban cho Nhan Tử La ngọc thạch, Nhan Tử La chọn sợi dây chuyền bằng ngọc Phỉ Thuý mà Lương phi ban tặng đeo vào người.

Phần thưởng của đồng chí Khang Hy vẫn chưa đến, lòng Nhan Tử La băn khoăn, ông già này không phải cố ý đấy chứ.

Ngày Hai mươi tám, khi Dận Chân đến, tay cầm một cái hộp gỗ được chạm khắc tinh xảo, Nhan Tử La nhìn nhìn chiếc hộp rồi nhìn Dận Chân. Dận Chân thấy ánh mắt tò mò của nàng bèn kéo khoé miệng lên cười, đặt chiếc hộp lên bàn, cũng không mở ra. Nhan Tử La bèn nhìn chiếc hộp chằm chằm. Nhìn cả nửa ngày, cuối cùng cũng không kìm được nữa.

“Bên trong có gì? Sao thần bí thế?” Nhan Tử La sờ sờ chiếc hộp bằng gỗ, chiếc hộp này được chạm khắc thật tinh xảo.

“Đoán xem.” Dận Chân liếc nàng một cái.

“Đoán? Thiếp đâu có biết nhìn xuyên qua hộp. Chàng không nói, thiếp mở ra nhé?” Nhan Tử La thèm thuồng nhìn chiếc hộp, thực ra rất hi vọng bên trong là một đống vàng sáng loáng.

“Mở ra.” Dận Chân ngồi xuống đối diện với nàng, mắt cũng nhìn chiếc hộp, Nhan Tử La không rảnh nhìn chàng, vì vậy không thấy ý cười trong mắt chàng.

Nhan Tử La thận trọng mở hộp, miệng cũng từ từ mở ra thành khung hình tròn tiêu chuẩn, hơn nữa lại còn là loại hình tròn có bán kính càng ngày càng nhỏ. Sau đó giơ tay cầm lên, mắt cũng chuyển từ đồ vật trong hộp sang người đối diện, lườm!

“Nhìn gì mà nhìn? Hoàng a ma thưởng.” Dận Chân nói giọng thoáng cười.

“Thật là...” Nhan Tử La tay cầm thứ đồ đó, bỗng có suy nghĩ bồng bột muốn đập nó vỡ thành nghìn mảnh. Ông già Khang Hy này... Thiên cổ minh quân? Thiên cổ minh quân mà lại châm chọc người khác như thế? Thật là!

Nhan Tử La nhìn con sư tử được khắc bằng hoàng ngọc, khuôn mặt con sư tử này rõ ràng còn đang cười, mắt thì liếc xéo không biết đang nhìn cái gì, thế này chẳng phải rõ ràng muốn công kích nàng sao?

Ngẩng đầu nhìn Dận Chân, “Thứ này là thưởng cho thiếp à?”

“Đừng mơ, thưởng cho ta.” Dận Chân cầm lấy con sử tử, không biết đã chạm vào chỗ nào trên người nó, con sư tử đó bỗng tách làm đôi. Mắt Nhan Tử La lại lần nữa mở to, bên trong vẫn là một con sử tử, vẫn được khắc bằng hoàng ngọc, đầu sư tử được tạo hình như đang bốc hỏa tới nơi, mắt trợn tròn tức giận, miệng cũng ngoác ra, vừa nhìn đã biết con sư tử này đang nổi điên. Nhan Tử La nheo mắt cắn môi, tay cũng nắm chặt.

Dận Chân cười nhìn nàng một cái, rồi tiếp túc mở con sử tử này ra...

Nhan Tử La nhìn bảy con sư tử được chạm khắc bằng hoàng ngọc có kích cỡ to nhỏ khác nhau đang được bày trên bàn, chỉ cảm thấy trong lòng mình như có đống lửa cháy rừng rực, trên đống lửa đó đang nướng Khang Hy, thỉnh thoảng còn vươn tay quết ít dầu, ít ớt bột gì đó lên...

“Thế nào?” Dận Chân cầm con sư tử nhỏ đáng yêu nhất lên, vừa ngắm nghía vừa hỏi Nhan Tử La.

“Cất cho kĩ, nếu không ngày nào đó thiếp lỡ tay đập nát chúng, thiếp không chịu trách nhiệm đâu.” Nhan Tử La cố gắng kiềm chế ham muốn đập vụn đống hoàng ngọc trên bàn.

“Hoàng a ma nói nếu nàng đập chỗ này, người sẽ thưởng cho ta một bộ sư tử khác lớn hơn bày trong hoa viên.” Dận Chân thản nhiên đáp.

“Ông già thật vớ vẩn!” Nhan Tử La nghiêng đầu nằm bò ra bàn, tay ấn ấn vào đầu mấy con sư tử.

“Đi mà nói với Hoàng a ma.” Dận Chân xếp lại hết lũ sư tử, đẩy tới trước mặt Nhan Tử La: “Hoàng a ma nói rồi, thứ này phải do nàng giữ.”

Nhan Tử La ngồi thẳng dậy, “Bách Hợp, đến đây.”

“Chủ nhân, người có gì cần sai bảo ạ.” Bách Hợp hỏi.

“Đem thứ đồ này nhét vào dưới đáy rương cho ta, đừng để ta nhìn thấy.” Nhan Tử La nói.

“Nhưng chủ nhân, đây là đồ ngự ban...” Bách Hợp do dự. Đồ mà Hoàng thượng thưởng sao có thể nhét vào đáy rương chứ?

“Hoàng thượng bảo ta cất giữ, nhưng không nói phải trưng ra để cung phụng.” Nhan Tử La bĩu môi. Dận Chân khẽ nhếch khoé miệng lên cười, khoát tay: “Đi đi, đặt vào nơi mà chủ nhân các ngươi không tìm thấy ấy, đừng để nàng ấy đập chúng.”

“Vâng.” Bách Hợp vâng dạ, khi quay người đi, Nhan Tử La rõ ràng nhìn thấy vai cô ta rung lên bần bật.

“Chàng cố ý.” Nhan Tử La nhìn Dận Chận nói bằng giọng khẳng định.

“Ta chẳng qua nói giúp những lời nàng đang nghĩ thôi.” Dận Chân vẻ mặt lãnh đạm đáp.

“Chàng mà biết? Hừ!” Nhan Tử La bực tức. Cuộc đời này của nàng bị cả nhà chàng mang ra trêu đùa, thật quá đáng.

Tối hôm đó, Nhan Tử La bèn lôi Dận Chân ra mà cằn nhằn, không chịu ngủ, hại Dận Chân cũng không cách nào ngủ được.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor