Dấu hiệu Athena - Chương 17 - Phần 1

The Mark of Athena _ Chương 17

Annabeth

ANNABETH ĐANG CỐ GẮNG LÀM HAZEL VUI LÊN, bằng cách giải trí với những khoảnh-khắc-óc-tảo-biển của Percy ngay khi Frank đột ngột xuất hiện ở đại sảnh và xộc vào khoang cô.

“Leo đâu?” Cậu thở hổn hển. “Nhanh lên! Nhanh lên!”

Cả hai cô gái chạy đi thật nhanh.

“Percy đâu?” Annabeth hỏi. “Cả thần rừng nữa?”

Frank vịn đầu gối, cố gắng để thở. Quần áo của cậu vừa cứng vừa ẩm ướt, giống như chúng vừa được tắm trong tinh bột nguyên chất. “Ở trên boong. Họ vẫn ổn. Nhưng chúng ta đang bị theo dõi.”

Annabeth vọt qua cậu và vội vàng chạy một mạch lên hết ba tầng cầu thang. Hazel thở hổn hển chạy theo sau cô và Frank. Percy với Hedge nằm trên boong, trông họ vô cùng mệt mỏi và kiệt sức. Đôi giày của Hedge đã mất. Ông đang nhìn lên trời nhe răng cười, trong miệng vẫn lẩm bẩm “Tuyệt vời. Thật tuyệt vời.” Trên người Percy chi chít những vết cắt và vết xước, như thể cậu mới nhảy qua cửa sổ. Cậu không nói gì, nhưng cậu nắm tay Annabeth yếu ớt như muốn nói Luôn ở bên cạnh cậu, ngay cả khi thế giới này ngừng quay.

Leo, Piper và Jason, những người đang dùng bữa ở đại sảnh, chạy vội lên cầu thang. “Chuyện gì? Có chuyện gì?” Leo kêu gào, trên tay cậu vẫn cầm một miếng sandwich phô mai nướng đang ăn dở. “Các cậu thậm chí không cho tớ một giờ nghỉ trưa sao? Đã có chuyện gì vậy?”

“Bị theo dõi.” Frank hét lại.

“Bị theo dõi bởi cái gì?” Jason hỏi.

“Tớ không biết.” Frank hổn hển nói. “Cá voi? Quái vật biển? Có lẽ là Kate và Porky!”

Annabeth thật sự muốn bóp cổ cậu trai này, nhưng cô vẫn không chắc bàn tay mình có thể vừa vặn với cái cổ dày cộm của cậu ta không. “Việc đấy hoàn toàn vô nghĩa. Leo, tốt nhất cậu nên đưa chúng ta ra khỏi đây.”

Leo kẹp miếng sandwich giữa hai hàm răng, làm điệu bộ như một cướp biển và vận hành bánh lái.

Không lâu sau, Argo II đã bay lên bầu trời. Annabeth giữ vị trí đuôi tàu. Cô không thấy bất cứ dấu hiệu nào của việc bị theo dõi bởi cá voi hay thứ gì khác, nhưng Percy, Frank và Hedge cũng bắt đầu hồi phục khi đường chân trời Atlanta chỉ còn là một vệt mờ ở phía xa xa.

“Charleston.” Percy nói khi đi khập khiễng quanh boong tàu như một ông lão. Cậu có vẻ run rẩy. “Hướng tới Charleston.”

“Charleston?” Jason nhắc lại cái tên kia như nó đã đem lại cho cậu những kí ức không vui. “Chính xác thì cậu đã tìm thấy gì ở Atlanta?”

Frank mở ba lô và bắt đầu lấy ra mấy món quà lưu niệm. “Một ít mứt đào. Mấy cái áo thun. Một quả cầu tuyết. Và, ừm, những cái khóa tay không-thực-sự-là-khóa-tay-Trung-Quốc.”

Annabeth buộc mình phải giữ bình tĩnh. “Tại sao cậu không bắt đầu phần đầu của câu chuyện trước và để việc cái ba lô của cậu qua một bên?”

Họ tụ tập ở sân lái để Leo có thể nghe được cuộc trò chuyện khi đang lái. Percy và Frank lần lượt kể những chuyện đã xảy ra ở thủy cung Georgia, HLV Hedge đôi khi cũng xen vào: “Thật tuyệt vời!” hoặc “Sau đó tôi đã đá vào đầu cô ta!”

Ít nhất là huấn luyện viên dường như đã quên mất việc cô với Percy ngủ quên trong chuồng ngựa đêm hôm trước. Nhưng xét đến câu chuyện của Percy thì Annabeth có một vấn đề tồi tệ hơn để lo lắng thay vì chuyện bị cấm túc.

Khi Percy giải thích về những sinh vật biển bị giam cầm ở thủy cung, cô hiểu được tại sao cậu lại lo lắng đến thế.

“Điều đó thật khủng khiếp.” Cô nói. “Chúng ta cần giúp đỡ chúng.”

“Chúng ta sẽ làm,” Percy hứa. “Vào đúng thời điểm. Nhưng chúng ta phải tìm ra cách. Tớ muốn…” Cậu lắc đầu. “Đừng bận tâm. Trước hết chúng ta phải đối phó với mớ tiền thưởng truy nã chúng ta.”

HLV Hedge có vẻ như không còn hứng thú với cuộc đối thoại – có lẽ vì nó không còn nói về ông – và lang thang đến mũi tàu, luyện tập mấy cú đá vòng cầu[1] rồi tự khen ngợi kĩ thuật của mình.

[1] Đã có ở chương trước, là roundhouse kick.

Annabeth nắm chặt chuôi dao găm của mình. “Treo thưởng truy nã chúng ta sao… cứ như thể chúng ta không đủ thu hút quái vật vậy.”

“Chúng ta sẽ có áp phích truy nã sao?” Leo hỏi. “Và chúng có tiền thưởng cho chúng ta, như phân chia bảng giá?”

Hazel nhăn mũi. “Anh đang nói gì vậy?”

“Chỉ là tò mò không biết anh đáng giá bao nhiêu,” Leo nói. “Ý tớ là, tớ hiểu mình không đáng giá như Percy hay Jason, có lẽ… nhưng không biết tớ có giá trị như hai Frank, hay ba Frank không?”

“Này.” Frank phàn nàn.

“Thôi đi,” Annabeth ra lệnh. “Ít nhất chúng ta biết bước tiếp theo là đến Charleston, để tìm bản đồ.”

Piper dựa vào tấm bảng điều khiển. Cô tết tóc bằng lông vũ trắng hôm nay, nó trông thích hợp với mái tóc nâu sẫm của cô. Annabeth tự hỏi không biết làm sao cô có thời gian để làm thứ đó. Annabeth chỉ có thể nhớ đến chải tóc mà thôi.

“Tấm bản đồ,” Piper nói. “Nhưng bản đồ ?”

“Dấu hiệu Athena.” Percy cẩn thận nhìn Annabeth như thể cậu sợ mình đi quá giới hạn. Cô trưng ra một vẻ nặng nề Tớ không muốn nói đến nó.

Mặc kệ nó là gì,” cậu tiếp tục. “Chúng ta biết nó dẫn đến một cái gì đó quan trọng ở Rome, cái mà có thể hàn gắn được sự rạn nứt giữa người La Mã và người Hy Lạp.”

Tai ương của lũ khổng lồ.” Hazel thêm vào.

Percy gật đầu “Và trong giấc mơ của tớ, hai gã khổng lồ song sinh đã nói điều gì đó về một bức tượng.”

“Ừm…” Frank lắc cái khóa tay không-thực-sự-là-khóa-tay-Trung-Quốc giữa mấy ngón tay cậu. “Theo như lời Phorcys, chúng ta sẽ điên đầu để tìm nó. Nhưng nócái gì?”

Mọi người đều nhìn Annabeth. Da đầu của cô râm ran như thể những suy nghĩ trong đầu của cô đang có khuynh hướng nhảy ra ngoài: một bức tượng… Athena… Hy Lạp và La Mã, cơn ác mộng của cô và cuộc tranh luận với mẹ cô. Cô đã nhìn thấy các mảnh ghép được ghép lại với nhau như thế nào, nhưng cô không thể tin nó lại là thật. Câu trả lời quá lớn, quá quan trọng và thật đáng sợ.

Cô nhận thấy Jason đang quan sát mình như cậu biết chính xác những gì cô đang nghĩ và cũng chẳng ưa thích nó. Cô không thể không tự hỏi: Tại sao cậu luôn làm cô cảm thấy lo lắng? Liệu cậu có thực sự đứng về phía cô? Hay đó chỉ là lời của mẹ cô nói…

“T... tớ sắp có câu trả lời,” Cô nói. “Tớ sẽ biết nhiều hơn nếu chúng ta tìm thấy tấm bản đồ. Jason, cách cậu gọi tên Charleston… cậu từng đến đó sao?”

Jason lo lắng liếc nhìn Piper, mặc dù Annabeth không chắc chắn tại sao. “Phải.” Cậu thừa nhận. “Reyna và tớ đã có một nhiệm vụ ở đó khoảng một năm trước. Chúng tớ đã thu hồi được vũ khí Vàng Hoàng Gia từ C.S.S Hunley.”

“Cái gì?” Piper hỏi.

“Wow!” Leo nói. “Đó là con tàu ngầm quân sự thành công đầu tiên. Từ cuộc Nội chiến. Tớ luôn muốn được nhìn thấy nó.”

“Nó được thiết kế bởi các á thần La Mã,” Jason nói. “Nó cất giữ một ngư lôi bí mật bằng Vàng Hoàng Gia – cho đến khi bọn tớ tìm thấy chúng và đem về trại Jupiter.”

Hazel khoanh tay lại. “Vậy là người La Mã đã chiến đấu ở phe Liên Minh. Là một cô gái có bà ngoại nô lệ, em chỉ có thể nói… chẳng hay ho gì cả không?”

Jason đưa tay lên trước mặt, lật lòng bàn tay lên. “Bản thân anh cũng không hiểu rõ lắm. Nhưng không phải toàn bộ người Hy Lạp và La Mã đều đứng về hai phe khác nhau. Nhưng, đúng vậy. Thật không hay ho gì. Đôi khi các á thần có lựa chọn sai lầm.” Cậu lúng túng nhìn Hazel. “Như chúng ta đôi khi cũng quá đa nghi. Và chúng ta đã nói mà không suy nghĩ.”

Hazel nhìn cậu. Từ từ cô nhận ra cậu đang xin lỗi mình.

Jason huých khuỷu tay vào người Leo.

“Au.” Leo hét lên. “Ý tớ là, ừm… đúng… lựa chọn sai lầm. Như là khi không tin tưởng anh em của bạn bè, những người mà, các cậu biết đấy, cần được giải cứu. Giả sử là thế.”

Hazel bĩu môi. “Được thôi. Quay trở lại với Charleston. Anh đã nói là chúng ta nên kiểm tra lại con tàu ngầm kia phải không?”

Jason nhún vai. “À… anh nghĩ chúng ta nên tìm kiếm hai địa điểm ở Charleston. Một là ở bảo tàng, nơi họ giữ Hunley - một trong số chúng. Nó chứa rất nhiều tàn tích từ hồi Nội chiến. Bản đồ có thể được giấu ở một trong số đó. Tớ biết cách bố trí. Tớ có thể dẫn một nhóm vào bên trong.”

“Tớ sẽ đi,” Leo nói. “Nghe có vẻ hay đấy.”

Jason gật đầu. Cậu quay sang nhìn Frank, người đang cố sức kéo mấy ngón tay của mình ra khỏi cái khóa tay Trung Quốc. “Cậu nên đi cùng, Frank. Chúng tớ cần cậu.”

Frank ngạc nhiên. “Tại sao? Có vẻ như tớ đã làm không tốt lắm khi ở thủy cung.”

“Cậu đã làm rất tốt.” Percy cam đoan với cậu. “Phải cần đến ba người chúng ta mới có thể đập vỡ tấm kính.”

“Hơn nữa, cậu là con trai thần Mars,” Jason nói. “Hồn ma của những kẻ bại trận phải phục tùng cậu. Và bảo tàng ở Charleston có vô số hồn ma quân Liên Minh. Chúng tớ cần cậu để chế ngự chúng.”

Frank nuốt nước bọt. Annabeth nhớ đến lời kể của Percy về việc Frank hóa thành con cá vàng khổng lồ và cô cố gắng không bật cười. Cô sẽ không bao giờ có thể nhìn anh chàng to con này mà không nhớ tới loài cá vàng.

“Thôi được.” Frank dịu lại.” Đồng ý.” Cậu cau mày nhìn vào mấy ngón tay của mình và cố gắng kéo chúng ra khỏi cái khóa tay. “Ừm, làm thế nào các cậu...?”

Leo cười khúc khích “Này cậu trai, chưa từng thấy chúng trước đây sao? Có một mẹo đơn giản để lấy nó ra.”

Frank kéo mạnh lần nữa nhưng không thành công. Thậm chí ngay cả Hazel cũng cố nhịn cười.

Frank nhăn mặt như đang cố gắng tập trung. Đột nhiên cậu biến mất. Trên boong nơi cậu đứng, một con cự đà xanh[2] cúi người bên cạnh những cái khóa tay Trung Quốc.

[2] Cự đà xanh: Cự đà xanh có tên khoa học là Cyclura lewisi, là phân loài của thằn lằn Iguana Cuba. Vì thế, chúng còn được gọi là Iguana xanh. Chúng là loài đặc hữu của đảo Grand Cayman, Vương quốc Anh.Loài cự đà xanh có trọng lượng trưởng thành 15kg. Chiều dài cơ thể 1,5m. Tuổi thọ của chúng khá lớn, đến 60 năm. Đã từng ghi nhận một con cự đà sống tới 69 tuổi.Vào năm 2001, các nhà khoa học thống kê và giật mình khi chỉ phát hiện được 5 cá thể cự đà xanh trên hòn đảo xinh đẹp này. Loài cự đà xanh có nguy cơ biến mất khỏi trái đất trong tương lai gần. Khi đó, nhiều nhà khoa học đã đưa ra cảnh báo rằng, chúng sẽ biến mất khỏi trái đất vào thập kỷ thứ 2 của thế kỷ 21.

“Làm tốt lắm, Frank Trương,” Leo nói cộc lốc, rồi làm theo điệu bộ của bác Chiron. “Đó là cách người ta giải quyết cái khóa tay Trung Quốc. Họ biến thành những con cự đà.”

Mọi người đều bật cười. Frank hóa lại hình người, nhặt mấy cái khóa tay lên rồi nhét vào ba lô. Cậu nở nụ cười ngượng ngùng.

“Dù sao,” Frank nói, lo lắng thay đổi chủ đề. “Bảo tàng là một nơi để tìm kiếm. Nhưng, ừm, Jason, cậu nói có tận hai chỗ cơ mà.”

Nụ cười.

Jason mờ đi. Dù cậu đang nghĩ đến cái gì, Annabeth đều có thể nói rằng nó hoàn toàn không hay ho cho mấy.

“Phải,” Cậu nói. “Nơi đó, vào lúc tớ đến… cùng Reyna…” Cậu liếc nhìn Piper, sau đó nhanh chóng nói tiếp. “Bọn tớ đã nhìn thấy thứ gì đó trong công viên. Một bóng ma hay là một dạng linh hồn, kiểu như một người phụ nữ miền Nam từ thời Nội chiến, phát sáng và trôi lềnh bềnh. Bọn tớ đã cố tiếp cận, nhưng nó biến mất mỗi khi bọn tớ đến gần. Sau đó Reyna có cảm giác – cô ấy nói cô ấy nên thử một mình. Có lẽ nó chỉ có thể trò chuyện với các cô gái. Cô ấy một mình đi đến chỗ linh hồn kia và đúng thật, nó đã nói chuyện với cô ấy.”

Mọi người đợi chờ.

“Nó đã nói gì?” Annabeth hỏi.

“Reyna không kể tớ biết,” Jason thừa nhận. “Nhưng nó chắc hẳn rất quan trọng. Cô ấy dường như… đã run sợ. Có lẽ cô ấy nhận được một lời tiên tri hoặc tin xấu. Reyna không bao giờ tỏ ra như thế trước mặt tớ sau lần đó nữa.”

Annabeth cân nhắc. Sau những trải nghiệm của họ với các eidolon, cô không thích ý nghĩ tiếp cận một con ma, đặc biệt là khi nó mang lại cho người ta tin xấu hay những lời tiên tri. Mặt khác, mẹ cô là nữ thần của tri thức và tri thức là một thứ vũ khí quyền lực nhất. Annabeth không thể từ chối các nguồn thông tin khả thi.

“Cuộc phiêu lưu của con gái, sau đó,” Annabeth nói. “Piper và Hazel có thể đi cùng tớ.”

Cả hai cùng gật đầu, mặc dù Hazel trông khá lo lắng. Không nghi ngờ gì khi cuộc sống ở Địa ngục cho cô đủ những trải nghiệm về các hồn ma ở cả hai cuộc đời. Mắt Piper lóe lên bướng bỉnh, như mọi thứ Reyna có thể làm thì cô cũng làm được.

Annabeth nhận ra sáu người trong số họ đã có mặt trong hai nhiệm vụ, nên điều đó có nghĩa là Percy sẽ phải ở lại trên tàu một mình với HLV Hedge, đó không phải việc mà một cô bạn gái chu đáo nên làm. Cô cũng không muốn phải rời tầm mắt khỏi Percy lần nữa - sau khi họ đã xa nhau hàng tháng trời. Mặt khác, Percy trông có vẻ rối bời sau khi thấy những sinh vật biển bị giam cầm, cô nghĩ có lẽ cậu nên nghỉ ngơi. Cô bắt gặp ánh mắt cậu, im lặng hỏi cậu. Cậu gật đầu như muốn nói, Được mà. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.

“Vậy, mọi chuyện đã ổn thỏa.” Annabeth quay sang Leo, người đang nghiên cứu giao điện điều khiển của mình, lắng nghe Fetus kêu cót két và nhấn vào hệ thống liên lạc. “Leo, còn bao lâu nữa thì chúng ta đến Charleston?”

“Câu hỏi hay đấy,” Leo thì thầm. “Fetus đã phát hiện ra một nhóm lớn đại bàng đang theo sau chúng ta – là loại có rada tầm xa, nhưng chúng ta vẫn chưa rơi vào tầm nhìn của chúng.”

Piper dựa vào bàn điều khiển. “Cậu có chắc đó là người La Mã không?”

Leo đảo mắt. “Không, Pipes. Chúng có thể là nhóm các con đại bàng khổng lồ tình cờ bay theo đội hình hoàn hảo. Ôi trời, dĩ nhiên đó là người La Mã! Tớ nghĩ chúng ta nên quay tàu lại và đánh nhau…”

“Đó là một ý tồi.” Jason nói, “và không tháo gỡ được bất cứ nghi ngờ nào về việc chúng ta là kẻ thù của người La Mã.”

“Hoặc tớ có ý khác,” Leo nói. “Nếu chúng ta đi thẳng đến Charleston thì sẽ mất vài tiếng đồng hồ. Nhưng đám đại bàng kia sẽ bắt kịp chúng ta và mọi chuyện sẽ trở nên rắc rối. Thay vì vậy, chúng ta nên nhử mồi để bẫy chúng. Còn chúng ta sẽ đi đường vòng đến Charleston và có lẽ đến đó vào sáng hôm sau...”

Hazel định kháng nghị, nhưng Leo đã giơ tay ngăn lại. “Anh biết. Anh biết. Nico đang gặp nguy hiểm và chúng ta phải nhanh lên.”

“Hôm nay là ngày 27 tháng 6,” Hazel nói. “Sau hôm nay thì còn bốn hôm nữa. Nó sẽ chết.”

“Anh biết! Nhưng chỉ có cách này để cắt đuôi bọn La Mã. Chúng ta vẫn còn đủ thời gian để đến Rome.”

Hazel giận dữ. “Khi anh nói vẫn còn đủ…”

Leo nhún khinh thường. “Vậy chỉ còn vừa đủ thì thế nào?”

Hazel úp tay lên mặt và đếm đến ba. “Nghe có vẻ chúng ta chỉ còn cách đó.”

Annabeth quyết định coi đó như mà một dấu hiệu đèn xanh. “Được rồi, Leo. Loại mồi nhử cậu đang nói đến là gì?”

“Tớ rất vui khi cậu hỏi!” Cậu nhấn mấy cái nút trên bàn điều khiển, xoay bàn xoay và liên tục nhấn nút A trên cái điều khiển Wii. Cậu gọi qua hệ thống liên lạc, “Buford? Vui lòng báo cáo nhiệm vụ.”

Frank lùi một bước. “Còn có người khác trên thuyền sao? Buford là ai?”

Một làn hơi nước bắn ra từ cầu thang và bàn tự động của Leo trèo lên boong.

Annabeth không thấy Buford mấy trong suốt chuyến đi. Nó hầu như toàn ở phòng động cơ. (Leo khẳng định Buford có một sự say mê bí mật với động cơ.) Nó là một chiếc bàn ba chân với mặt bàn gỗ gụ. Chân đế đồng của cậu ta có nhiều ngăn kéo, bánh răng quay và một bộ các lỗ thông hơi. Buford đang mang một cái túi như bao tải thư buộc vào một chân nó. Nó ồn ào vào khoang máy và tạo âm thanh như tiếng còi xe lửa.

“Đây là Buford,” Leo giới thiệu.

“Cậu đặt tên cho đồ gỗ sao?” Frank hỏi.

Leo khịt mũi. “Cậu trai, cậu chỉ ước có được món đồ gỗ tuyệt vời đến thế là cùng. Buford, cậu đã sẵn sàng cho Chiến dịch Bàn đèn[3] chưa?”

[3] End Table, bàn nhỏ để đèn ngủ, sách báo, đồ uống, đồ ăn nhẹ, điểm tâm.

Buford phụt hơi nước. Nó bước đến chỗ rào chắn. Mặt bàn gỗ gụ của nó chẻ thành bốn lát kéo dài ra thành các phiến gỗ. Các phiến gỗ quay và Buford cất cánh.

“Một bàn trực thăng,” Percy lẩm bẩm. “Phải thừa nhận nó thật tuyệt. Có gì trong túi đó?”

“Quần áo dơ của á thần,” Leo nói. “Tớ hy vọng cậu không phiền, Frank.”

Frank nén giận. “Cái gì?”

“Nó sẽ ngăn lũ đại bàng đánh hơi thấy chúng ta.”

“Đó là mấy cái quần duy nhất của tớ còn lại đấy.”

Leo nhún vai. “Tớ đã bảo Buford giặt chúng và gấp lại khi cậu ấy đi. Hy vọng cậu ấy sẽ làm thế.” Cậu xoa tay và nhe răng cười. “À! Tớ phải gọi hôm nay là một ngày tốt lành. Tớ sẽ tính toán lộ trình đường vòng của chúng ta. Gặp lại các cậu vào bữa tối!”