Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam - Chương 7 - Phần 1

Chương 7 - Huyết Vũ Môn

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

Tiêm Tiêm cúi đầu, ngồi thẳng. Từ vai cho đến hông nàng ngay đơ, hai tay để trên đầu gối, hai chân gí sát vào nhau, chỉ còn đầu ngón chân chạm trên đất nhẹ nhàng. Đây không còn nghi ngờ gì nữa là một tư thế ưu mỹ đoan thục phi thường, một tư thế khốn khổ phi thường.

Ngồi lâu như vậy, cổ thế nào cũng bị trặc, hông thế nào cũng bị đau, thậm chí còn đau không khác gì bị chém.

Nhưng nàng ngồi như vậy cả canh giờ, kể cả đầu ngón chân cũng không động đậy.

Bởi vì nàng biết bên ngoài cửa sổ lúc nào cũng có người nhìn nàng. Nàng cũng biết tiểu hầu gia đã đến rồi.

Thần tình gã phảng phất có chút bất an, có chút lo âu. Gã đương nhiên hi vọng nàng đứng dậy nghênh tiếp gã, ít ra cũng nhìn gã một cái, cười với gã. Nàng không. Gã chầm chậm đi vòng quanh cái bàn tròn, đi vu vơ hai vòng, đột nhiên khoát tay.

Đám a hoàn buông tay cúi đầu thi lễ, lập tức tháo lui ra ngoài.

Tiểu hầu gia lại chầm chậm đi vu vơ thêm hai vòng, tới lúc đó mới dừng chân trước mặt nàng, hỏi:

- Nàng muốn ta tới?

Tiêm Tiêm nhè nhẹ gật đầu.

Tiểu hầu gia nói:

- Ta đã tới rồi.

Tiêm Tiêm cúi đầu, thốt:

- Xin mời ngồi.

Tiểu hầu gia ngồi đối diện, thần tình lại hiển lộ bất an, tâm gã rất trấn định, là một người rất trấn định, không biết hôm nay tại sao tâm thần lại có chút bất an.

Tuy gã cũng biết nói chuyện có thể làm cho người an định trở lại, gã lại không biết nói gì.

Gã hi vọng Tiêm Tiêm mở miệng nói, Tiêm Tiêm lại không nói một tiếng.

Gã bưng chén trà, lại bỏ xuống, chung quy không nhịn được, hỏi:

- Nàng muốn ta vào có việc gì?

Tiêm Tiêm trầm mặc rất lâu, lúc đó mới dịu dàng thốt:

- Tôn phu nhân hồi nãy nói chuyện với tôi, nói chàng muốn tôi ở lại.

Tiểu hầu gia gật đầu.

Tiêm Tiêm lại nói:

- Chàng muốn tôi ở lại để làm gì?

Tiểu hầu gia hỏi:

- Tôn đại nương chưa cho nàng biết?

Tiêm Tiêm đáp:

- Tôi phải nghe chính chàng nói với tô.

Mặt tiểu hầu gia chợt ửng hồng, che miệng ho khe khẽ, Tiêm Tiêm cũng không hỏi lại lần nữa, nàng biết đàn ông cũng giống như con chó, không thể bức bách quá căng, nàng cũng biết rành lúc nào phải siết chặt dây, lúc nào phải nới lỏng.

Đầu nàng cúi thấp:

- Chàng... chàng muốn tôi làm thiếp của chàng? Chàng đã có phu nhân?

- Chưa.

- Nhưng chàng lại muốn tôi làm thiếp của chàng? Tại sao?

Gã vốn là một người đàn ông trầm mặc, hà huống những câu hỏi đó vốn rất khó cho người ta hồi đáp.

Tiêm Tiêm thở dài nhè nhẹ, thốt:

- Kỳ thật chàng không cần nói, tôi cũng minh bạch, người như tôi không có thân phận, một nữ nhân không có lai lịch, đương nhiên không thể làm vợ Hầu Môn.

Tiểu hầu gia tay vặn vẹo, chầm chậm nói:

- Nhưng ta...

Tiêm Tiêm ngắt lời gã, thốt:

- Hảo ý của chàng, tôi rất cảm kích, chàng cứu tôi, tôi không bao giờ quên ơn, tính ra cả cuộc đời này cũng không thể báo đáp hết, đời sau...

Nàng tịnh chưa nói dứt câu, chợt đứng dậy, tháo đồ trang sức trên đầu, trên tay, thậm chí cả đôi giày đính minh châu cũng tháo, mọi thứ để trên bàn trước mặt gã.

Gã kinh hãi nhìn nàng, thất thanh:

- Nàng... nàng làm gì vậy?

Tiêm Tiêm điềm đạm đáp:

- Những vật này tôi không dám nhận, cũng không thể nhận... Bộ y phục này tôi tạm thời dùng, sẽ giặt sạch trả lại sau.

Nàng không nói nữa, bước chân không đi ra.

Tiểu hầu gia đột nhiên nhảy tới, chận cửa, hỏi:

- Nàng phải đi à?

Tiêm Tiêm gật đầu.

Tiểu hầu gia lại hỏi:

- Tại sao nàng đột nhiên lại muốn đi?

Tiêm Tiêm hỏi lại:

- Tại sao tôi không thể đi?

Mặt nàng trầm trầm, lạnh lùng thốt:

- Tôi tuy không có thân phận lẫn lai lịch, nhưng tôi tịnh không coi mình rẻ rúng.

Tôi thà làm vợ một tên mã phu, nhất định nguyện không làm thiếp người ta.

Câu nói của nàng chém đinh chặt sắt, cơ hồ đột nhiên biến thành một người khác.

Tiểu hầu gia nhìn nàng, bẽn lẽn.

Gã không ngờ một người đàn bà ôn nhu như vậy, lại có thể đột nhiên thay đổi, mạnh mẻ cứng cỏi.

Tiêm Tiêm nghiêm mặt, hỏi:

- Ý tứ của tôi chàng chắc cũng đã minh bạch, hiện tại chàng có thể để tôi đi được chưa?

Tiểu hầu gia đáp:

- Chưa.

Tiêm Tiêm hỏi:

- Chàng muốn làm sao?

Mục quang tiểu hầu gia lóe sáng, nói:

- Nếu nàng chịu đáp ứng, ta lập tức cho nàng mười vạn ngân lượng...

Gã vừa nói xong, Tiêm Tiêm đã tát lên mặt gã. Có lẽ bình sinh gã chưa bao giờ để ai đánh, nhưng hắn tịnh không chống đỡ.

Tiêm Tiêm nghiến răng, mục trung ngấn lệ, hét lớn:

- Chàng nghĩ chàng dùng vàng có thể mua hết đàn bà?... Chàng có mua, dù có mua được nghìn người, vạn người, nhưng cho dù chàng có lấy hết vàng bạc trong thiên hạ, cũng đừng hòng mua được tôi.

Nàng thở gấp lấy hơi, lau khô nước mắt, hét:

- Để tôi đi... Chàng có để tôi đi không?

Tiểu hầu gia thốt:

- Không.

Tiêm Tiêm giơ tay lên, định tát, chỉ đáng tiếc bàn tay của nàng đã bị tiểu hầu gia nắm nhẹ. Gã nhìn nàng đăm đăm, trong mắt không những không có chút phẫn nộ, lại còn chứa đầy tình ý ôn nhu.

Gã đăm đăm nhìn nàng, dịu dàng thốt:

- Ta vốn có thể để nàng đi, nhưng hiện tại thì không thể để nàng đi. Vì hiện tại ta mới biết, khó có người như nàng, ta mà để nàng đi, nhất định hối hận suốt đời.

Tiêm Tiêm chớp mắt, thốt:

- Chàng...

Tiểu hầu gia nói:

- Ta muốn nàng làm vợ ta, thê tử duy nhất của ta.

Tiêm Tiêm cơ hồ vừa kinh ngạc vừa hoan hỉ, giọng run rẩy:

- Nhưng tôi... tôi không xứng...

Tiểu hầu gia thốt:

- Nếu nàng không xứ, trên thế gian này còn có nữ nhân nào xứng.

- ...

Tiểu hầu gia nói tiếp:

- Cho dù ai có gia thế ra sao, ta cưới vợ, không phải cưới gia thế.

Tiêm Tiêm nhìn gã, đôi mắt mỹ lệ có hai hàng lệ chảy dài, hiện tại lệ của nàng, là lệ hoan hỉ, nàng chung quy đã cải biến được mệnh vận của mình.

Phương pháp đàn bà dùng để đối phó đàn ông, nghe nói có hơn ba trăm cách, nàng dùng phương pháp chính xác hữu hiệu nhất, không còn nghi ngờ gì nữa.

Bởi vì nàng thấu hiểu lúc nào phải siết chặt dây, cũng thấu hiểu lúc nào phải nớ. lỏng.

***

Đèn cháy sáng, Đinh Tàn Diễm chầm chậm bước vào, thắp đèn trên bàn, tới lúc đó mới quay lại nhìn bọn họ.

Tiểu Lôi không nhìn nàng, cơ hồ không bao giờ muốn nhìn nàng nữa. Đinh Đinh thu mình ở góc giường, sợ sệt không ngừng run rẩy.

Đinh Tàn Diễm chầm chậm bước qua, nhìn nó chằm chằm, hỏi:

- Ngươi nói thuốc dán của ta là sừ đầu thảo?

Đinh Đinh gật gật đầu, sợ gần muốn khóc.

Đinh Tàn Diễm quay lại nhìn Tiểu Lôi, hỏi:

- Ngươi tin không?

Tiểu Lôi cự tuyệt không chịu trả lời, cự tuyệt không chịu nói.

Đinh Tàn Diễm chầm chậm thốt:

- Nó nói không sai, ta vốn không muốn để ngươi đi, quả thật đã gặp Long Tứ, quả thật đã giết con ngựa đó, những chuyện đó nó đều không nói láo.

Tiểu Lôi cười lạnh.

Đinh Tàn Diễm nói tiếp:

- Nhưng sừ đầu thảo...

Nàng đột nhiên xé toạt vai áo, để lộ đôi bờ vai trắng trong như ngọc, chỗ bị nàng đâm trên vai có quấn vải.

Nàng dụng lực xé miếng vải quấn, thảy trước mặt Tiểu Lôi, hỏi:

- Ngươi coi coi đây là cái gì?

Tiểu Lôi chưa nhìn, đã ngửi thấy dược hương nồng nặc kỳ lạ. Miệng vết thương rõ ràng đã dán sừ đầu thảo, Tiểu Lôi im lìm.

Đinh Tàn Diễm chợt thở dài, nói tiếp:

- Đinh Đinh, Đinh Đinh... ta ở đây không đối đãi tốt với ngươi sao?

- Chị... chị...

- Sao ngươi lại nói láo?

Đinh Đinh òa khóc, chợt nhảy dựng, rít lên:

- Không sai, tôi nói láo, tôi phải phá hoại chị, không để chị thành công, bởi vì tôi hận chị.

Đinh Tàn Diễm hỏi lại:

- Ngươi hận ta?

Đinh Đinh thốt:

- Hận, hận khủng khiếp, hận chị không chết sớm, chết càng sớm càng tốt...

Nó đột nhiên che mặt, khóc tức tưởi, hét lớn:

- Tôi không còn muốn ở chỗ khốn nạn này nữa, chịu đựng tính khí của chị hàng ngày... tôi dù có nói láo, cũng là do chị dạy dỗ tôi...

Đinh Tàn Diễm không ngăn nó, chỉ si dại đứng đó, trong mắt ngấn lệ, thần sắc Tiểu Lôi tái nhợt.

Hắn thật sự nghĩ không ra chuyện đột nhiên biến thành như vầy, thật sự nghĩ không ra một bé gái thiện lương như vậy lại tự nhiên nói láo.

Đinh Tàn Diễm chợt thở dài, thì thầm:

- Ta không trách nó, nó làm vậy nhất định chỉ vì muốn rời xa ta, rời khỏi chỗ này...

Thế gian bên ngoài rộng lớn, có đứa bé nào không muốn đi ra nhìn?

Tiểu Lôi không nhịn được, hỏi:

- Ngươi thật sự không hận nó?

Đinh Tàn Diễm thốt:

- Nó vẫn còn là một hài tử.

Tiểu Lôi thốt:

- Nó lại hận nàng.

Đinh Tàn Diễm thốt:

- Trên thế gian có rất nhiều chuyện vốn cũng như vậy, người hận mình, mình vị tất đã hận người, người yêu mình, mình cũng vị tất đã yêu người...

Thanh âm nàng càng ngày càng nhỏ, chung quy không thể nghe được.

Tiểu Lôi nói:

- Không sai, trên thế gian quả thật có rất nhiều chuyện giống như vầy.

Tâm lý hắn thình lình trở nên rất trầm trọng, giống như bị một khối đá ngàn cân đè nặng.

Cũng không biết bao lâu sau, hắn mới chầm chậm nói tiếp:

- Vô luận là sao, ngươi đã cứu ta...

Đinh Tàn Diễm thốt:

- Ta không có cứu ngươi.

Tiểu Lôi hỏi lại:

- Không?

Đinh Tàn Diễm nói:

- Người cứu ngươi, chính là người.

Tiểu Lôi thốt:

- Nhưng ta...

Đinh Tàn Diễm ngắt lời hắn, lạnh lùng nói:

- Ngươi hiện tại có thể đi đi, nếu không đi nổi, nên bò đi.

Nàng bước ra trước, không quay đầu lại.

Ánh đèn càng ngày càng mờ, gió càng ngày càng lạnh. Xa xa có tiếng nước chảy, giống như tiếng thiếu nữ khóc thầm.

Tiểu Lôi nằm xuống, không muốn nghĩ ngợi gì nữa, chỉ nằm yên mong trời sáng.

***

Bình minh.

Dương quang xán lạn, thương thoán trạm lam.

Trong con gió buổi sớm truyền vào hương hoa, hương tuyền thủy, lại có mùi đồ ăn.

Tiểu Lôi chầm chậm bước xuống giường.

Vết thương cả mới lẫn cũ của hắn đau đớn, đau đớn gần như không ai có thể chịu đựng được, nhưng hắn không thèm để ý.

Hắn đã học đương đầu với thống khổ như là một dạng hưởng thụ, chỉ bởi vì vết thương trên người có thể làm giảm vết thương trong tâm hắn.

Ai đang nấu ăn? Là nàng? Hay là Đinh Đinh? Hắn không biết đêm qua đã trải qua như thế nào. Cách nói chuyện của bọn họ, đêm qua tưởng cũng phải là rất dài.

Nhà bếp đằng sau, tịnh không xa lắm, nhưng đối với Tiểu Lôi, con đường này cũng gian khổ dài đăng đẳng, may mắn là chân của hắn không bị thương.

Hắn chung quy cũng đi tới cửa nhà bếp, mồ hôi lạnh dầm dề y phục, một người quay lưng lại đang đứng trước bếp, quần dài chấm đất, toàn thân vận y phục trắng như tuyết, không ngờ nàng cũng biết nấu nướng.

Vô luận là ai thấy nàng đứng trầm tĩnh lãnh khốc giữa vũng máu, không thể tưởng tượng được nàng có thể đứng trong nhà bếp.

Tiểu Lôi chống tay lên tường, từ từ bước vào. Nàng đương nhiên nghe tiếng chân hắn, nhưng chưa quay đầu lại, nàng cũng cự tuyệt không chịu nói một câu với hắn.

Tiểu Lôi im lặng, một hồi lâu sau, không nhịn được hỏi:

- Đinh Đinh đâu?

Nàng không hồi đáp.

Tiểu Lôi thốt:

- Nó còn bé, tuy có làm lỗi, nhưng ai lại không có lúc làm lỗi? Ngươi nếu chịu tha thứ cho nó, ta...

Nàng chợt ngắt lời hắn, lạnh lùng thốt:

- Ngươi nói chuyện với ai vậy?

Tiểu Lôi đáp:

- Ngươi.

Nàng chợt quay đầu, nhìn Tiểu Lôi, hỏi:

- Ngươi nhận ra ta? Sao ta lại không nhận ra ngươi?

Tiểu Lôi ngẩn ngơ, tuy thiếu phụ này cũng vận y phục trắng, thân hình thon thả, nhưng lại là một người đàn bà rất bình phàm xú lậu.

Tay ả giữ cái nồi, một tay cầm muỗng, múc cơm vào chén, múc hai chén.

Tiểu Lôi thở dài, miễn cưỡng cười:

- Chừng như ta không nhận ra ngươi.

Bạch y thiếu phụ nói:

- Ngươi không biết ta, vào đây làm gì?

Tiểu Lôi đáp:

- Tìm... người.

Bạch y thiếu phụ hỏi:

- Tìm ai?

Tiểu Lôi đáp:

- Tìm một nữ nhân, một cô nương tám chín tuổi.

Bạch y thiếu phụ lạnh lùng cười, nói:

- Nam nhân phải tìm, chừng như toàn là tiểu cô nương tám chín tuổi, điều này ngươi không nói ta cũng biết, nhưng, họ của nó là gì?

Tiểu Lôi đáp:

- Hình như họ Đinh.

Bạch y thiếu phụ thốt:

- Ta không phải họ Đinh.

Tiểu Lôi hỏi:

- Bà... bà làm gì ở đây?

Bạch y thiếu phụ đáp:

- Đây là nhà của ta, ta không ở đây thì ở đâu?

Tiểu Lôi ngạc nhiên, hỏi:

- Đây là nhà của bà?

Bạch y thiếu phụ đáp:

- Phải.

Tiểu Lôi hỏi:

- Bà luôn luôn sống ở đây?

Bạch y thiếu phụ đáp:

- Ta hiện tại trú ở đây, hiện tại đây là nhà ta.

Tiểu Lôi hỏi:

- Còn lúc trước?

Bạch y thiếu phụ buồn buồn đáp:

- Chuyện lúc trước hà tất ngươi phải hỏi tới.

Tiểu Lôi không nói nữa. Bởi vì hắn nghĩ thiếu phụ này nói rất có lý, chuyện trước đây đã là quá khứ, hà tất phải hỏi nữa? Hà tất phải khơi lại?

Bạch y thiếu phụ quay đầu, múc đầy chén, chợt hỏi:

- Ngươi đói không?

Tiểu Lôi đáp:

- Đói.

Bạch y thiếu phụ nói:

- Đói thì ăn đi.

Tiểu Lôi thốt:

- Cảm ơn.

Trên bàn có trứng chiên, thịt luộc, cũng có bắp cải tươi xào dầu vừng. Tiểu Lôi ngồi xuống, mau mắn ăn hết một chén lớn mà vẫn chưa no.

Bạch y thiếu phụ nhìn hắn, mục trung có vẻ vui mừng, thốt:

- Hình như ngươi rất đói.

Tiểu Lôi đáp:

- Cho nên tôi muốn ăn thêm một chén nữa.

Bạch y thiếu phụ múc thêm một chén đưa cho hắn, thốt:

- Ăn đi, ăn nhiều uống nhiều mới có đủ sức lực.

Bà ta đột nhiên cười, cười rất kỳ quái, nhẹ nhàng nói tiếp:

- Ngươi chắc không nghĩ ăn mà không trả tiền đồ ăn chứ?

Tiểu Lôi chừng như bị nghẹn cơm ở cổ.

Bạch y thiếu phụ hỏi:

- Chuyện này ngươi minh bạch chứ?

Tiểu Lôi gật gật đầu.

Bạch y thiếu phụ nói:

- Ta nghĩ ngươi là một nam nhân có cốt khí, vừa ăn uống vừa bàn chuyện, chắc ngươi không thể làm.

Tiểu Lôi ăn sạch chén, mới bỏ đũa xuống, hỏi:

- Bà muốn tôi làm gì?

Bạch y thiếu phụ hỏi lại:

- Ngươi có thể làm gì?

Tiểu Lôi đáp:

- Tôi có thể làm rất nhiều chuyện.

Bạch y thiếu phụ hỏi:

- Chuyện gì ngươi tinh thông nhất?

Tiểu Lôi nhìn bàn đôi tay của mình thõng trên bàn, tròng mắt chừng như dần dần co thắt.

Bạch y thiếu phụ nhìn hắn chằm chằm, chầm chậm nói:

- Mỗi người đều có sở trường riêng, có người sở trường cầm kỳ thi họa, có người sở trường y bốc tinh tướng, cũng có người chuyên sát nhân – còn ngươi?

Tiểu Lôi trầm mặc rất lâu, rồi nói từng tiếng:

- Sở trường của tôi là bị đâm.

Bạch y thiếu phụ hỏi:

- Bị đâm? Bị đâm cũng là một sở trường?

Tiểu Lôi thốt:

- Chưa quá mười ngày, tôi đã chịu bảy tám nhát đao, ít ra kinh nghiệm cũng đã rất phong phú.

Bạch y thiếu phụ hỏi:

- Bị đâm cũng hữu dụng à?

Tiểu Lôi đáp:

- Hữu dụng.

Bạch y thiếu phụ lại hỏi:

- Ngươi nói coi có hữu dụng gì?

Tiểu Lôi đáp:

- Tôi ăn cơm của bà, bà không chừng nên đâm tôi một đao, coi như thanh toán món nợ.

Bạch y thiếu phụ mỉm cười, hỏi:

- Tại sao ta lại phải đâm ngươi một đao? Chuyện đó có lợi gì cho ta?

Đôi mắt bạch y thiếu phụ chớp chớp, thốt:

- Ngươi đã chịu đựng nhiều vết đao, cũng còn chưa chết, đó mới thật sự là chuyện đáng nói.

Tiểu Lôi thốt:

- Quả là chuyện đáng nói.

Bạch y thiếu phụ nói tiếp:

- Người có thể chịu bị đâm, nghĩ tất có thể sát nhân.

Tiểu Lôi thốt:

- Ồ?

Bạch y thiếu phụ chợt phẩy tay, nói:

- Không sai, ngươi chịu giết hai người cho ta, nợ nần giữa bọn ta coi như thanh toán.

Bà ta nói câu này rất thư thái, chừng như người ta thiếu bà ta một cái trứng gà, bà ta đòi hai cái trứng vịt.

Tiểu Lôi mỉm cười:

- Hai chén cơm này coi bộ giá quá đắt.

Bạch y thiếu phụ thốt:

- Không đắt.

Tiểu Lôi hỏi:

- Không đắt?

Bạch y thiếu phụ đáp:

- Hai chén cơm của ta rất đặc biệt, người thường không thể ăn được.

Tiểu Lôi hỏi:

- Đặc biệt chỗ nào?

Bạch y thiếu phụ đáp:

- Bởi vì trong đồ ăn có thứ đặc biệt.

Tiểu Lôi hỏi:

- Có gì vậy?

Bạch y thiếu phụ đáp:

- Độc dược.

Bà ta nhìn Tiểu Lôi, chừng như hi vọng thấy Tiểu Lôi sợ hãi nhảy dựng khỏi ghế.

Tiểu Lôi lại vẫn ngồi yên, cả khóe mắt cũng không động đậy.

Bạch y thiếu phụ nhướng mày, hỏi:

- Ngươi không tin?

Tiểu Lôi điềm đạm đáp:

- Hai chén cơm này tôi lỡ ăn rồi, hiện tại có tin hay không cũng không thành vấn đề.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này