Điệu Waltz dưới ánh trăng - Chương 03 - Phần 2

Đấy không phải là một câu hỏi. Còn có lý do nào khác khiến cho mẹ cô kém vui bất cứ khi nào cô nhìn một con ngựa chứ?

“Khi tôi tham gia một cuộc thi cưỡi ngựa vượt chướng ngại vật.” Giọng Bethany khàn khàn và cô im lặng một chút, đoạn nói tiếp, chất chứa u sầu. “Cuộc thi cấp tiểu bang, năm thứ tư tôi tham gia. Lúc đó tôi nhắm tới giải quốc gia. Con ngựa của tôi, con Wink ấy, sa chân vào một cái hố và khuỵu xuống khi bắt đầu một chỗ rẽ. Tôi bị nảy bật qua đầu nó, rơi xuống, người vắt ngang qua hàng rào và kết cục là thế này.” Cô chùi chùi một vệt đất trên quần jean, rồi hất mái tóc đen óng mượt ra sau. Anh muốn chạm vào đó ghê gớm. “Tôi đã rất may. Khi hàng rào đổ xuống, tôi ngã đúng vào đường chạy của con Wink và nó không thể dừng. Nếu cả sức nặng đó ập hết xuống người tôi thì chấn thương cột sống chắc là tệ hơn nhiều.”

Ryan đưa mắt nhìn đôi chân cô. Tệ hơn? Chúa ơi, cô đã bị liệt từ eo trở xuống. Không thể nào tệ hơn được nữa.

Để giải thích cho điều ấy, cô nói tiếp. “Hầu hết chấn thương nằm vào một bên cột sống, và như đa số những người bị liệt khác, tôi có cảm giác chỗ này chỗ kia. Điều đó khiến cho sinh hoạt hằng ngày của tôi dễ dàng hơn nhiều.”

Ryan khoanh vùng ngay vào điều cô vừa nói, tự hỏi không biết “cảm giác chỗ này chỗ kia” khiến cuộc sống của cô dễ dàng hơn là như thế nào. Liệt là liệt thôi. Đúng không?

Trông thấy nét mặt bối rối của anh, cô cười. “Tôi chỉ nói được đến chừng ấy thôi. Còn lại anh phải tự nghĩ ra chứ.”

Anh nhận ra cô đang ám chỉ đến khả năng kiềm chế đại tiện, một khả năng mà nhiều người bị liệt không có.

Cô đưa mắt nhìn quanh chuồng. “Anh có bao nhiêu con ngựa, Ryan?”

“Ở đây có ba mươi ba con, chỗ anh Rafe có hơn ba mươi con. Số thì để làm việc, số khác để biểu diễn. Bên cạnh đó chúng tôi còn nhân giống và bán ngựa non.”

Anh dịch chuyển chiếc xe lăn một chút để đẩy cánh cửa chuồng mở rộng ra. “Đừng căng thẳng nhé. Giờ con Rosebud đã chấp nhận cô rồi nên nó sẽ rất ngoan. Tôi thực sự tin rằng mình có thể đặt một em bé ngay dưới chân nó.”

“Tôi đâu có căng thẳng.”

Muốn được vỗ về thêm, con ngựa cái bồn chồn trong chuồng.

“Ryan, đáng yêu chưa kìa. Nó rất thích tôi.”

Đúng vậy. Con ngựa cái xăm xăm tiến lại gần Bethany. Con non loạng choạng trước cử động đột ngột của mẹ nó. Vô cùng thích thú, Bethany cúi người về phía trước vỗ về con ngựa. Con Rosebud khịt khịt mừng rỡ, trông giống như đang cho phép. Ngắm nhìn Bethany cùng hai mẹ con Rosebud, Ryan nghĩ thầm trong bụng, thật là tiếc khi sự ham thích ngựa của cô gái này lại bị bỏ phí.

“À này, nếu tôi không nhầm thì người ta có bán yên ngựa dành cho người bị liệt đấy.”

“Vâng, tôi có biết.” Giọng cô như hụt hơi.

“Cô sợ cưỡi ngựa trở lại à?”

“Thực lòng tôi cũng không chắc. Từ lúc bị tai nạn đến nay tôi không cưỡi ngựa nữa.” Cô quay lại ngắm nghía con ngựa non. “Mà có lẽ là sẽ không nữa. Chuyện xảy ra với tôi không phải là lỗi của con Wink. Nó đã từng – và luôn là – con vật tuyệt vời nhất.”

“Nó vẫn còn sống ở đâu đó hay sao?”

“Ồ vâng. Chúa phù hộ cho anh Jake vì đã cứu con vật tội nghiệp ấy. Anh đã mang nó đến chỗ mình và ngay tuần sau đó bán nó cho một chủ trang trại địa phương dùng nó để đi chăn bò. Nó chỉ mới mười ba tuổi và vẫn còn sung sức lắm.”

“Cô bảo Jake đã cứu sống nó là sao?”

“Bố tôi suýt nữa bắn chết nó. Bố thật vô lý khi cứ một mực đổ tội hết trên đầu con Wink.” Bethany mân mê hai tai con ngựa mẹ. “Wink đâu có cố ý làm tôi bị thương.”

“Tôi hiểu ý cô. Anh Rafe của tôi cũng đã buộc tội một con ngựa đã gây ra cái chết cho vợ và các con anh ấy, và đã ra lệnh bắn chết con ngựa đó.”

“Tôi có nghe chuyện.”

“Giờ thì chuyện cũng đã qua rồi, tạ ơn Chúa. Chúng tôi đã tới miền Bắc để mua con đực giống.” Ryan hất đầu về phía con ngựa mới sinh. “Flash Dancer, bố của nó đấy. Anh Rafe đưa cả vợ, chị Susan, và hai con đi cùng. Chúng tôi đi nghỉ cuối tuần ở đấy luôn. Tham gia cuộc đua tài giữa các chủ trang trại, đưa bọn trẻ đi xem lễ hội hóa trang, cùng đủ thứ hoạt động khác đại loại vậy. Trên đường về gặp cơn mưa đá, rơi lộp độp xuống toa móc khiến con ngựa giống hoảng loạn. Anh Rafe thì ngồi trong một chiếc xe ngựa đi theo sau xe tải và toa móc. Anh ấy gọi điện đàm cho tôi bảo có lẽ anh và tôi nên ngồi cùng trong toa móc một lúc để trấn an chú ngựa kẻo nó tự làm hại mình vì sợ.” Giọng Ryan nghèn nghẹn khi nhớ lại chuyện buồn. “Chị Susan đã lớn lên ở đây nên cũng quen lái xe trong điều kiện có tuyết và mưa đá. Hai anh em tôi chẳng mảy may nghĩ thời tiết đó có thể gây khó khăn gì cho chị ấy.”

“Ôi không”, Bethany thì thào.

“Ừm”, Ryan nuốt khan. “Đi được chừng hai dặm thì chị bị mất tay lái tại một khúc cua khiến chiếc xe ngựa đâm vào bờ kè. Chị ấy và cả hai cháu tắt thở ngay tại chỗ.” Anh chà hai tay lên mặt và chớp mắt. “Anh Rafe đã điên cuồng ra sức cứu sống ba mẹ con. Sau đó anh không còn như trước nữa. Chuyện này gần như đã giết chết anh ấy. Rồi một ngày Rafe bỏ nhà đi mà không nói với ai một tiếng. Cứ thế biến mất tăm trong hơn hai năm trời.”

Bethany ngước lên nhìn anh chằm chằm, mắt mở to xúc động.

“Dù sao…” Ryan so vai. “Tôi đã không bắn con Flash Dancer hay bán nó. Và câu chuyện kết thúc có hậu. Anh Rafe đã gặp được người vợ thứ hai, chị Maggie. Kiểu như tình yêu sét đánh ấy. Họ sống bên nhau kể từ khi đó, lúc nào cũng ngập tràn hạnh phúc.” Anh gượng cười. “Tôi có thể hiểu người ta hành xử vô lý thế nào khi người thân yêu của mình bị tổn thương. Trong trường hợp của Rafe, tôi nghĩ anh ấy đổ lỗi cho con ngựa thì dễ hơn cho chính mình, đấy chính xác là cảm giác của anh ấy. Thế nhưng nói gì thì nói, lỗi là do anh ấy hết.”

“Có lẽ vậy. Bố tôi đã không ngớt lo lắng về tôi, lo nhỡ đâu tôi bị thương hay gì đấy. Có lẽ ông cũng đã đổ lỗi cho mình vì đã để tôi tham gia cuộc đua. Ông vẫn còn tái nhợt đi mỗi khi nghe ai đó nhắc đến con Wink.”

“Đó đâu phải là lý do ông bán đổ bán tháo trang trại, đúng không? Để giữ cô tránh xa lũ ngựa ấy?” Ryan có nghe thiên hạ đồn đại rằng ông Harv bị phá sản, nhưng ai cũng biết tin đồn nhảm có mấy khi chính xác đâu.

“Ồ không… ông đâu có muốn bán trang trại.” Bethany nhìn xa xăm. “Dù tôi tin chắc, để tôi tránh xa lũ ngựa có thể là lý do ông không bao giờ mua lại một trang trại khác.”

Con Rosebud cọ cọ đầu vào vai Bethany, rồi cúi xuống để cô có thể nựng nịu nó. Bethany lơ đãng cào cào mấy ngón tay lên bờm của nó.

“Thế là kể từ khi đó tôi không còn cơ hội ngồi trên lưng ngựa. Lũ ngựa từng là một phần quan trọng trong cuộc sống của tôi. Thoạt đầu tôi cũng thấy rất khó thích nghi được với mất mát đó.”

“Cô bảo ông không muốn bán trang trại đúng không? Có chuyện gì sao?”

“Hóa đơn thuốc.” Bethany nhún vai. “Ban đầu, bác sĩ nào khám cho tôi cũng cho biết phẫu thuật có thể giúp tôi đi lại được. Thế mà ba lần đều thất bại cả.”

Tim Ryan thắt lại khi anh trông thấy nét buồn thoáng qua gương mặt Bethany, anh không chắc là cho chính cô hay cho bố mẹ cô cho đến khi cô nói, “Tội nghiệp bố tôi, ông không chịu bỏ cuộc, và trở nên khánh kiệt vì đã cố hết sức để tạo ra một phép màu cho tôi. Vốn là thế hệ thứ tư trong gia đình tiếp quản trang trại, vậy mà ông đã đánh mất hết gia sản của cả dòng tộc.”

“Có những điều quan trọng hơn đất đai.”

“Chắc chắn rồi”, Bethany đồng ý. “Nhưng ta cũng cần thực tế chứ. Sau lần phẫu thuật đầu tiên, tôi hiểu rất rõ rằng mình sẽ không bao giờ đi lại được nữa. Lẽ ra tôi nên nói cho bố biết và từ chối những ca phẫu thuật tiếp theo. Thế nhưng suốt một thời gian dài sau tai nạn tôi tự cho mình là trung tâm, không quan tâm đến bất kỳ điều gì ngoài nỗi bất hạnh của mình. Ước muốn được đi lại trong tôi quá mãnh liệt, đến nỗi trong đầu tôi không bao giờ tồn tại ý nghĩ rằng bố đang hủy hoại bản thân để cố biến điều đó thành hiện thực.”

“Lúc đó cô còn quá trẻ, Bethany. Nếu là tôi, có khi còn tệ hơn ấy chứ.”

Bethany mỉm cười xua tan vẻ u ám. “Làm sao để đối phó với chuyện đó bây giờ? Thật đáng chán. Tôi không muốn nghĩ về quãng thời gian đó nữa, chứ đừng nói gì đến chuyện kể nó cho ai nghe.”

Việc Bethany không muốn khơi lại chuyện đó cho Ryan biết nhiều hơn cô tưởng. Vài người suốt ngày nói về những bất hạnh của họ, không gì khác.

Bethany đưa ánh mắt ngạc nhiên nhìn xung quanh. “Chuồng ngựa này rất khá. Mọi thứ đều ngăn nắp, sạch sẽ, và hoành tráng.

Ryan nhìn theo ánh mắt cô. “Trong nhà lại khác đấy.”

“Căn nhà của chàng trai độc thân điển hình, đúng không?”

“Không hẳn vậy. Becca, bà quản gia nhà tôi, cứ một tuần ba lần đến cùng một đội ngũ làm vệ sinh. Bà giám sát trong khi họ dọn dẹp các phòng. Nên nhìn chung mọi thứ đều sạch sẽ. Những ngày còn lại thì khá nhếch nhác. Nào thì chén bát bẩn, vớ vắt lên chụp đèn… Tôi hơi tệ”

“Cũng tốt khi anh đủ giàu có để thuê mướn người lau dọn nhà.”

“Ừ.” Ryan không có lý do gì để giấu giếm chuyện đó cả. “Rất tiện.” Anh cười xoa xoa cằm. “Không phải luôn như vậy. Tạo dựng được cơ ngơi như hôm nay, bố tôi phải đổi bằng mồ hôi và nước mắt. Chúng tôi cũng đã chứng kiến những năm tháng khó khăn lúc hai anh em đang tuổi ăn tuổi lớn. Anh Rafe và tôi phải phụ việc ở trang trại sau giờ học và vào cuối tuần. Đó là công việc làm ăn của gia đình và toàn bộ thành viên phải đóng góp công sức để phát triển nó.”

“Ừ, thường là vậy mà. Và điều gì đã làm thay đổi hoàn cảnh đó?”

“Anh Rafe và tôi tiếp quản cơ nghiệp và suýt chút nữa thì phá sản.” Mắt cô mở to, khiến anh bật cười. “Nghiêm túc đấy. Bố tôi đã đi nghỉ ở Florida, dự định tận hưởng cuộc sống nhàn nhã của tuổi già. Dè đâu hết cái rủi này đến cái rủi khác rủ nhau kéo đến, tệ nhất là đám cháy quét sạch hơn một nửa số gia súc. Vợ con anh Rafe ăn toàn thịt bò bít tết và uống sữa để sống. Hai món ấy thì luôn có thừa vì chúng tôi nuôi bò mà. Thời kỳ đó rất khó khăn. Ngay lúc nguy khốn nhất, thì chúng tôi nảy ra ý nghĩ bán đi một ít đất. Chúng tôi chia mảnh đất hai ngàn hecta thành từng lô để bán cho mấy tay đầu cơ và thu về được hơn một trăm năm mươi triệu.”

Mắt Bethany mở to hơn. “Anh bảo là triệu hả? Nhiều quá. Đất thực sự có giá đến vậy sao?”

“Ừ. Tôi biết nghe có vẻ khó tin nhưng cứ nhẩm tính mà xem. Đúng ra chúng tôi đã được gấp đôi nếu bán trực tiếp cho dân thường hơn là mấy tay đầu cơ. Với số tiền đó, anh Rafe và tôi mỗi người được năm mươi triệu, năm mươi triệu còn lại cho bố mẹ, hầu hết đều được đầu tư. Giờ nhà tôi còn giàu hơn cả vua Croesus nữa ấy chứ.” Anh nháy mắt. “Khi không phải làm việc quần quật và không lội trong phân bò thì tôi đếm tiền.”

Bethany bật cười. “Nói cách khác, có nhiều tiền trong ngân hàng cũng không thay đổi cuộc sống hàng ngày của anh mấy.”

“Tôi không còn lo lắng về chuyện trả hóa đơn nữa. Đó là một thay đổi lớn.” Anh so vai. “Và tôi có thể tiêu xài như nước khi muốn giải trí. Dầu vậy hầu như tôi không có thời gian và cũng không có khuynh hướng tiêu xài xa hoa. Điều này quả thực lạ lùng nhưng suốt ngày đi sau đuôi một con bò thì khó mà nghĩ được cái gì hay ho. Cô hiểu ý tôi chứ?”

Bethany lại bật cười và gật đầu. “Anh nói đúng. Theo đuôi bò quả là một cách tốt để nhìn nhận mọi thứ một cách thích đáng.”

Bethany đột nhiên im lặng, gương mặt lấp lánh niềm vui và chẳng còn chút nào u sầu sót lại khi cô ve vuốt chiếc mũi mượt như nhung của con Rosebud. Quan sát cô, Ryan có một mong muốn cháy bỏng là đưa cô lên yên ngựa trở lại. Anh gần như có thể trông thấy điều đó sẽ khiến cô vui đến thế nào.

Bethany cúi xuống hôn vào trán con ngựa cái. “Đây quả thực là một ‘bí mật’ tuyệt vời, Ryan. Tôi rất thích, và rất vui anh đã đưa tôi đến chỗ này.”

Ryan liếc nhìn đồng hồ. “Nói mới nhớ, có lẽ ta nên đi ngay chứ nếu không thì trễ buổi kéo bùn mất.”

Sau khi bế Bethany trở ra xe, anh mang xe lăn ra một chỗ rải đầy sỏi trước khu chuồng. Rồi bật công tắc máy nén không khí, dùng một ống nước áp suất cao ở trước tòa nhà xịt nước rửa nhanh chiếc xe lăn.

Khi anh vào bên trong chiếc Dodge, cô nói. “Này, thú thật đi. Anh có người bà con bị liệt mà không chịu kể tôi biết đúng không.”

“Đâu có. Sao cô lại nghĩ vậy?”

“Chưa từng sống với một người bị liệt, mà anh lại thành thục đáp ứng mọi nhu cầu của tôi một cách xuất sắc như thế thì quả thật là bất ngờ.”

Liếc nhìn Bethany, Ryan khởi động xe, cố lục tìm trí nhớ xem lần cuối cùng anh cảm thấy thích thú khi đi chơi cùng với một người phụ nữ là khi nào. Chịu. Và anh tự hỏi không biết là mình biết được những gì cô cần – hay chỉ là để thỏa mãn nhu cầu của cá nhân anh.