Bạch Ngọc Lão Hổ - Hồi 09 - Phần 10

Vô Kỵ biến sắc.

Nếu Thượng Quan Nhẫn lúc đó đã biết chàng là ai, tại sao lại không phơi bày thân phận của chàng?

Chàng cự tuyệt không muốn tin chuyện đó.

Thượng Quan Nhẫn thốt:

- Ngươi nếu nghĩ ngươi thật có thể lừa gạt được ta, ngươi đã lầm, ngươi không những quá coi thường ta, cũng đã coi thường người của Đường gia.

Thanh âm của lão băng lãnh:

- Hiện tại ngươi đáng lẽ đã chết bốn lần rồi.

Vô Kỵ cười lạnh.

Chàng vẫn cự tuyệt, không tin Thượng Quan Nhẫn, Thượng Quan Nhẫn vô luận nói gì chàng cũng cự tuyệt, không chịu tin.

Thượng Quan Nhẫn thốt:

- Ngươi nói ngươi tên là Lý Ngọc Đường, là người ở thôn Khê Đầu, Tích Khê, lần đó ngươi đáng lẽ đã chết chắc.

Vô Kỵ thốt:

- Ồ?

Thượng Quan Nhẫn nói:

- Ngươi còn chưa chết chỉ là vì người đi điều tra thân phận của ngươi đã sớm bị người ta mua chuộc, che giấu thực tình giùm ngươi.

Vô Kỵ nhịn không được phải hỏi:

- Là ai đã mua chuộc hắn?

Thượng Quan Nhẫn đáp:

- Là một người không muốn để ngươi chết.

Chuyện đó chính thị là chuyện Vô Kỵ tưởng không thông, chàng không thể không thừa nhận lần đó quả thật đã sống dậy từ cái chết.

Thượng Quan Nhẫn nói:

- Đêm đầu tiên ngươi đến đây, không ngờ còn dám đơn độc đi thám hiểm, dọ thám Đường Gia Bảo Phố.

Trong thanh âm của lão tựa hồ có ý giận:

- Ngươi coi Đường Gia Bảo Phố là chỗ gì đây? Ngươi gan thật.

Vô Kỵ cũng không thể không thừa nhận lần đó chàng vốn chết chắc.

Chàng không chết chỉ vì có người đã dẫn dụ mai phục cho chàng --- một người không muốn để chàng chết.

Thượng Quan Nhẫn nói:

- Nếu không phải có người giết Tiểu Bảo cho ngươi, ngươi cũng đã chết chắc.

Vô Kỵ lại nhịn không được hỏi:

- Tại sao?

Thượng Quan Nhẫn đáp:

- Bởi vì ngươi tuyệt sẽ không giết gã, ngươi nhất định sẽ nghĩ cách để gã thoát thân, bởi vì ngươi biết gã là người của Đại Phong đường tiềm phục ở đây.

Lão lạnh lùng nói tiếp:

- Nhưng ngươi không giết gã, ngươi chết chắc, không còn nghi ngờ gì nữa.

Vô Kỵ hỏi:

- Lẽ nào Đường Khuyết cũng đã tra ra thân phận của gã?

Thượng Quan Nhẫn đáp:

- Hắn muốn ngươi đi giết Tiểu Bảo là muốn dọ thám ngươi, hắn còn lợi hại hơn xa trong trí tưởng tượng của ngươi.

Lão lại cười lớn:

- Lôi Chấn Thiên cũng lợi hại hơn xa trong trí tưởng tượng của ngươi.

Vô Kỵ hỏi:

- Lôi Chấn Thiên?

Thượng Quan Nhẫn đáp:

- Ngươi nghĩ lão ta có cùng thù địch với ngươi, sẽ cùng ngươi đối phó Đường Gia Bảo Phố, kỳ thật lão đã chuẩn bị bán đứng ngươi cho một người khác, bởi vì đối với lão mà nói, người đó còn hữu dụng hơn xa ngươi.

Vô Kỵ hỏi:

- May là có người biết chuyện đó, đã giết chết Lôi Chấn Thiên giùm ta?

Thượng Quan Nhẫn đáp:

- Không sai.

Vô Kỵ hỏi:

- Tiểu Bảo cũng là do người đó giết?

Thượng Quan Nhẫn đáp:

- Phải.

Vô Kỵ hỏi:

- Người không muốn ta chết là y? Nếu không phải y, ta đã chết bốn lần?

Thượng Quan Nhẫn đáp:

- Phải.

Vô Kỵ đột nhiên ngậm miệng.

Chàng vốn còn có rất nhiều câu muốn hỏi, ít ra chàng nên hỏi:

- Người đó thật ra là ai?

- Thượng Quan Nhẫn làm sao biết được những chuyện đó?

o O o

Bảo kiếm có hai lưỡi, một đồng tiền cũng có chính có phản, rất nhiều chuyện đều có hai mặt chính phản.

--- Ngoại trừ “chính nghĩa” ra, cơ hồ mọi chuyện đều có hai mặt.

Chuyện này Vô Kỵ chỉ nhìn thấy một mặt!

Thượng Quan Nhẫn mưu sát phụ thân chàng, phản bội lại Đại Phong đường, bất trung bất nghĩa, tội không thể tha.

Đó đều là sự thật, bằng chứng sắt đá như núi, không ai có thể đẩy ngã, chàng thật không tưởng nổi chuyện này làm sao còn có thể có một mặt khác.

Không cần biết Thượng Quan Nhẫn có từng cứu chàng không, không cần biết Thượng Quan Nhẫn tại sao lại cứu chàng, chàng vẫn phải giết con người đó.

Nhưng lúc chàng đã quyết tâm hạ thủ, chàng chợt nhớ đến tượng Bạch Ngọc Lão Hổ đó!

Tư Không Hiểu Phong tại sao nhất định muốn chàng trước khi xuất thủ giao tượng Bạch Ngọc Lão Hổ đó cho Thượng Quan Nhẫn?

--- Bạch Ngọc Lão Hổ đó có bí mật gì?

Bạch Ngọc Lão Hổ vẫn còn đây.

Chàng lúc nào cũng mang Bạch Ngọc Lão Hổ đó bên mình, chỉ cần thò tay là có thể lấy ra.

Hiện tại chàng đã nắm chặt Bạch Ngọc Lão Hổ trong tay.

Tay kia đang nắm chặt kiếm.

--- Không cần biết ra sao, trước tiên giết Thượng Quan Nhẫn rồi hãy nói.

--- Không cần biết ra sao, trước tiên phải đưa tượng Bạch Ngọc Lão Hổ cho Thượng Quan Nhẫn.

Trong lòng chàng tràn ngập xung đột mâu thuẫn, hai tay chàng vì dụng lực mà vồng lộ gân xanh.

Bỗng “cạch” một tiếng, chàng đã bóp vỡ Bạch Ngọc Lão Hổ.

Tượng Bạch Ngọc Lão Hổ đó bề ngoài nhìn có vẻ cứng cáp dày cộm, không ngờ giống như những quân tử bề ngoài ôn lương như ngọc, lòng lại trống không.

Chỗ khác biệt duy nhất là, tàng ẩn trong lòng nó không phải là ngụy thiện và tội ác, mà là một tờ giấy, một bí mật.

Một bí mật kinh người.

Một bí mật đủ để cải biến mệnh vận của rất nhiều người, cũng đã cải biến một đời Triệu Vô Kỵ.

Bảo kiếm có hai lưỡi, một đồng tiền cũng có chính có phản, rất nhiều chuyện đều có mặt chính và mặt phản.

Hiện tại Vô Kỵ chung quy đã thấy được mặt kia của chuyện này, mặt đó mới là sự thật chân chính.

Tờ giấy giấu kín trong Bạch Ngọc Lão Hổ là thủ bút của phụ thân chàng, là Triệu Giản trước khi lâm tử tận tay viết ra.

Ông ta viết ra một bí mật tuyệt đối làm cho người ta có nằm mộng cũng không tưởng được.

Ông ta viết ra đương nhiên tuyệt đối là sự thật.

Lúc chuyện này phát sinh, chính là ngày lành hoàng đạo chuyện gì cũng nên làm một năm trước.

Lúc đó Phích Lịch đường và Thục Trung Đường gia đã liên minh, thế lực tăng gấp bội, Đại Phong đường không còn có thể kháng cự được.

Lúc đó tình huống của Đại Phong đường càng ngày càng suy bại, tinh thần của môn hạ đệ tử của Đại Phong đường cũng đã xuống rất thấp.

Nếu không có kỳ tích xuất hiện, Phích Lịch đường và Đường gia chỉ cần vừa phát động xuất kích, không quá ba tháng, Đại Phong đường sẽ bị hủy diệt triệt để.

Lúc đó Đường chủ của Đại Phong đường là Vân Phi Dương lão gia tử đang tọa quan, phải làm sao mới có thể cứu vãn được Đại Phong đường?

Trách nhiệm đó rơi lên mình ba người Triệu Giản, Tư Không Hiểu Phong, và Thượng Quan Nhẫn.

Bọn họ không thể ngồi yên ở đó đợi kỳ tích xuất hiện.

Bọn họ càng không thể giương mắt nhìn Đại Phong đường bị hủy diệt.

Kỳ tích đã không thể xuất hiện, bọn họ chỉ còn nước dùng “kỳ kế”.

Bọn họ nghĩ đến thời Xuân Thu Chiến Quốc, những anh hùng chí sĩ vì để bảo toàn quốc gia của mình đã tráng liệt hi sinh.

Bọn họ nhớ đến cố sự về Nhiếp Chính, Kinh Kha, Cao Tiệm Ly, và Câu Tiễn.

Trong những người đó, có người vì muốn hành thích bạo quân mà không ngại đầu rơi máu chảy, cùng đối phương đồng quy vu tận, có người vì muốn phục quốc phục thù, chỉ có thể nhẫn nhục phụ trọng, nằm gai nếm mật.

Những người đó phương thức sử dụng tuy bất đồng, hi sinh lại thảm liệt như nhau.

Vì Đại Phong đường, ba người bọn họ cũng không ngại hi sinh chính mình.

Kế hoạch đã được quyết định như vậy.

Muốn cứu vãn nguy cơ của Đại Phong đường, nhất định trước hết phải làm vài chuyện.

--- Ngăn trở hạn kỳ phát động thế công của đối phương, tranh thủ thời gian tăng cường lực lượng của mình.

--- Cách ly liên kết giữa Phích Lịch đường và Đường gia, mua chuộc bộ hạ của đối phương, tạo xung đột trong nội bộ của đối phương.

--- Dọ thám cơ mật trong nội bộ của đối phương, tìm phương pháp đối phá độc môn độc dược ám khí của Đường gia, và phương pháp chế phối giải dược độc môn của Đường gia.

--- Tra tìm gian tế trong nội bộ của chính Đại Phong đường.

Muốn làm mấy chuyện đó, nhất định phải tiềm nhập nội bộ của đối phương, thu dụng sự tin tưởng tín nhiệm của đối phương.

Môn hạ của Đại Phong đường có ai có thể làm được điểm đó?

Đường Môn khác biệt với tất cả mọi bang phái khác.

Bởi vì bọn chúng tịnh không phải là một bang phái vì quan hệ lợi hại cá nhân mà lập thành, mà là một gia tộc cực lớn, không những có lực lượng lưu truyền từ máu thịt bao đời, mà còn có cơ sở lịch sử lâu năm.

Muốn lọt vào nội bộ của bọn chúng tuyệt không phải là chuyện dễ, trừ phi người đó có thể khiến cho bọn chúng tuyệt đối tín nhiệm.

Muốn thu dụng được sự tín nhiệm của bọn chúng, cách tốt nhất là trước hết làm cho bọn chúng vài chuyện mà bọn chúng đã muốn làm từ lâu lại làm không được, dâng cho bọn chúng thứ bọn chúng đã muốn từ lâu mà không có cách nào đạt được.

--- Thứ Đường gia muốn nhất là cái gì?

Tư Không Hiểu Phong, Thượng Quan Nhẫn, và Triệu Giản lại nghĩ đến một cố sự khác.

Bọn họ nghĩ đến đầu của Phàn tướng quân Phàn Phóng Kỳ.

Triệu Giản và Đường gia có thù.

Nếu có người có thể đưa đầu lâu của Triệu Giản dâng lên, Đường gia nhất định sẽ rất cảm kích.

Vì để Nhiếp Chính có cơ hội có thể hành thích, Phàn tướng quân đã không ngần ngại hi sinh cái đầu mình.

Vì cùng một lý do đó, Triệu Giản cũng không ngần ngại tự cắt đầu mình xuống.

Vấn đề trọng yếu nhất là: ai đưa đầu lâu Triệu Giản đến Đường gia?

Hi sinh của người đó, cái giá người đó phải trả, còn hơn xa cái chết của Triệu Giản.

Vì lý tưởng của mình, vì tổ chức mà mình thề chết tận trung, một đao nhanh mãnh, cái chết của Triệu Giản đã có giá trị cực lớn.

Chuyện đó tịnh không thống khổ.

Nhưng người đó lại phải chịu đựng sự phỉ báng của thiên hạ, bị thiên hạ anh hùng sỉ nhục.

Khi chân tướng còn chưa thể công khai, y nhất định phải tự nhận mình là phản đồ.

Đó còn chưa đủ.

Người đó không những phải có thể nhẫn nhục phụ trọng, chịu đựng mọi thử thách và vũ nhục, còn phải trầm bình lãnh tĩnh, cơ mẫn hơn người, mới có thể thu dụng được sự tín nhiệm của Đường gia, thâm nhập vào nội bộ của bọn chúng, tuyệt không thể để người ta thấy được chút kẽ hỡ nào, tuyệt không thể bị bất cứ một ai hoài nghi.

Hi sinh của người đó thật quá lớn, nhiệm vụ đảm trách thật quá nặng nề.

Môn hạ của Đại Phong đường có ai có thể làm được?

Chỉ có Thượng Quan Nhẫn!

Vào cái ngày lành hoàng đạo hỉ khí dương dương đó, bọn họ đã quyết định kế hoạch đó.

Triệu Giản tráng liệt hi sinh.

Thượng Quan Nhẫn tiềm nhập lòng địch.

Tư Không Hiểu Phong tọa trấn lưu thủ.

Vì Đại Phong đường, hai người đều hi sinh như nhau, chỉ bất quá phương thức hi sinh khác biệt.

Bọn họ chọn cái ngày lành hoàng đạo đó để bắt đầu hành động chỉ là vì ngày đó là ngày đại cát của Triệu Vô Kỵ, con trai độc nhất của Triệu Giản.

Có ai có thể tưởng được một người có thể chọn đúng ngày thành hôn của con trai mình mà làm chuyện đó?

Vì để thu dụng sự tín nhiệm của Đường gia, bọn họ thật phải làm mỗi một chuyện đến mức “tuyệt”.

Bọn họ đặt một đại hiệu bí mật cho kế hoạch hành động lần đó:

Bạch Ngọc Lão Hổ!

Kế hoạch đó đương nhiên tuyệt đối cơ mật.

Tham dự vào kế hoạch đó chỉ có ba người bọn họ, bọn họ quyết định cả Vô Kỵ cũng phải bị qua mắt.

Thượng Quan Nhẫn giết Triệu Giản, con trai của Triệu Giản nếu không đi tìm lão ta phục thù, có phải sẽ làm cho người ta hoài nghi?

Cho nên bọn họ tuyệt phải cần Vô Kỵ đi tìm Thượng Quan Nhẫn phục thù.

Đến lúc tất yếu, thậm chí cả Vô Kỵ đều có thể hi sinh.

Nhưng Thượng Quan Nhẫn lại tuyệt không thể chết! Ít ra trước khi nhiệm vụ còn chưa hoàn thành, tuyệt không thể chết!

Cho nên bọn họ lại đắn đo một chuyện.

Vạn nhất Vô Kỵ có thể bài trừ vạn nan, tiềm nhập Đường Gia Bảo Phố, có cơ hội hành thích Thượng Quan Nhẫn, vậy phải làm sao?

Biện pháp duy nhất là để Vô Kỵ biết được chân tướng của chuyện đó, nhưng chưa tới lúc quan đầu tối hậu, vẫn không thể để chàng biết được.

Cho nên Triệu Giản trước khi lâm tử đã đem bí mật đó giữ lại trong Bạch Ngọc Lão Hổ.

Cho nên trước khi Vô Kỵ lên đường, Tư Không Hiểu Phong đã giao Bạch Ngọc Lão Hổ cho chàng. Hiện tại Vô Kỵ mới rõ Tư Không Hiểu Phong tại sao lại coi Bạch Ngọc Lão Hổ đó còn quan trọng hơn cả sinh mệnh của chàng.

o O o

Hiện tại Bạch Ngọc Lão Hổ đã tan nát.

Nhưng nhiệm vụ của nó đã hoàn thành, sự hi sinh của nó đã có giá trị.

Vô Kỵ đạt được gì?

Phụ thân đã chết, không cần biết dưới bất cứ tình huống gì cũng không thể phục sinh.

Gia đình chàng đã bị hủy, huynh muội thân nhân phân ly, sinh ly lúc nào cũng đều có thể biến thành tử biệt.

Người vợ tương lai của chàng hiện tại rất có thể đã nằm trong vòng tay của người ta.

Tất cả trước đây chàng còn có thể chịu đựng được, bởi vì chàng cảm thấy sự hi sinh của chàng có giá trị.

Hiện tại chàng đã biết bí mật đó, tất cả mọi hi sinh của chàng trái lại đã biến thành rất buồn cười.

Chàng cơ hồ thật không nhịn được cười, cười lòi cả tâm can ngũ tạng, dùng chân đạp nát, dùng kiếm cắt nát, dùng lửa thiêu thành tro, đem quăng xuống cống rãnh, để con người Triệu Vô Kỵ triệt để bị tiêu diệt, đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không còn tồn tại nữa.

Chỉ có làm như vậy, thống khổ của chàng mới có thể tiêu tán.

Chỉ tiếc chàng làm không được, bởi vì chàng còn tồn tại, thống khổ của chàng cũng còn tồn tại.

Sự thật đó không có bất cứ một ai, bất cứ chuyện gì, bất cứ phương pháp nào có thể cải biến!

Trong tay chàng còn cầm kiếm.

Người chàng muốn giết vẫn ở dưới kiếm chàng.

Nhưng người chàng muốn giết lại là người đã từng cứu mạng chàng bốn lần.

Người đó rõ ràng là thù nhân bất cộng đái thiên của chàng.

Nhưng người đó lại khơi khơi là ân nhân của chàng.

Người đó rõ ràng là phản đồ vô sỉ bất nhân bất nghĩa, lại khơi khơi là anh hùng tráng sĩ nhẫn nhục phụ trọng, gồng gánh an nguy của huynh đệ Đại Phong đường.

Chàng muốn giết người đó vốn là vì để báo thù cho phụ thân chàng, nhưng hiện tại nếu chàng giết người đó, phụ thân chàng dưới cửu tuyền cũng không thể nhắm mắt.

Chàng vốn không ngại hi sinh tất cả, bất chấp bất kỳ thủ đoạn nào đều phải giết cho được người đó.

Nhưng chàng hiện tại cho dù có phải lên núi đao xuống bể dầu cũng tuyệt không thể làm hại đến một cọng tóc của người đó.

Đó là một mâu thuẫn thống khổ làm sao!

Thứ thống khổ và mâu thuẫn đó có ai đã từng trải qua? Có ai có thể tưởng tượng được?

Kiếm vẫn còn nằm trong tay Vô Kỵ, nhưng trên kiếm đã không còn sát khí!

Một thanh kiếm nếu đã không còn sát khí, có thể nào uy hiếp bất cứ một ai nữa?

Thượng Quan Nhẫn tuy vẫn còn dưới kiếm, nhưng đã quay mình.

Lão biết thanh kiếm đó không thể hại người:

- Ta biết trong lòng ngươi đang nghĩ gì.

Vô Kỵ thốt:

- Ồ?

Thượng Quan Nhẫn nói:

- Nếu ngươi là người khác, có lẽ ngươi đã giết ta.

Vô Kỵ thốt:

- Ồ?

Thượng Quan Nhẫn nói:

- Ngươi không giết ta, chỉ vì ngươi là Triệu Vô Kỵ, không cần biết dưới tình huống nào, ngươi đều có lý trí, bởi vì ngươi đã chịu quá nhiều khổ nạn, quá nhiều tai ương, ngươi khác với người ta.

Vô Kỵ thốt:

- Ồ?

Thượng Quan Nhẫn nói:

- Cho nên ngươi biết ngươi tuyệt không thể giết ta, ta tuyệt không thể chết.

Vô Kỵ hỏi:

- Ta tuyệt không thể giết ngươi? Ngươi tuyệt không thể chết?

Chàng tuy đang nói theo Thượng Quan Nhẫn, nhưng tự chàng đang nói gì, cả chàng cũng không biết.

Chàng tuy phát ra tiếng nói, nhưng giọng nói của chàng cả chính chàng nghe cũng rất xa xăm, giống như một người khác đang nói chuyện.

Thượng Quan Nhẫn nói:

- Ta đã không thể chết, ngươi chỉ còn nước hi vọng mình đã chết.

Vô Kỵ thốt:

- Ồ?

Thượng Quan Nhẫn nói:

- Bởi vì ngươi nghĩ nỗi thống khổ của ngươi chỉ có cái chết mới có thể giải thoát, bởi vì ngươi nghĩ ngươi có thể chết.

Vô Kỵ hỏi:

- Ta không thể chết sao?

Thượng Quan Nhẫn đáp:

- Ngươi không thể! Ngươi tuyệt không thể!

Vô Kỵ thốt:

- Ồ?

Thượng Quan Nhẫn nói:

- Ngươi không thể chết bởi vì ngươi còn có chuyện quan trọng phải làm.

Vô Kỵ hỏi:

- Chuyện gì?

Thượng Quan Nhẫn đáp:

- Ngươi phải bảo vệ ta, phải dụng hết lực lượng bảo vệ ta.

Vô Kỵ cười.

Thù nhân của chàng không ngờ muốn chàng dùng hết lực lượng bảo vệ chàng, đó thật là chuyện rất đáng cười.

Ít ra tự chàng cảm thấy mình phảng phất đang cười, người khác lại cảm thấy chàng phảng phất đang khóc.

Thượng Quan Nhẫn nói:

- Ngươi trước đây muốn giết ta là vì muốn phục thù cho phụ thân ngươi, là vì muốn tận trách nhiệm của một người làm con, vì muốn để phụ thân ngươi chết có thể nhắm mắt.

Vô Kỵ thốt:

- Ồ?

Thượng Quan Nhẫn nói:

- Nhưng nếu ta chết, cái chết của phụ thân ngươi đã biến thành hoàn toàn vô giá trị.

Vô Kỵ thốt:

- Cho nên ta không thể giết ngươi.

Thượng Quan Nhẫn nói:

- Ngươi không những không thể giết ta, cũng không thể để ta chết trong tay ai khác.

Vô Kỵ thốt:

- Ồ?

Thượng Quan Nhẫn nói:

- Nếu ngươi muốn tận trách nhiệm của một người làm con, ngươi phải bảo vệ ta, giống như ngươi trước đây muốn giết ta. Tận lực bảo vệ ta để cho phụ thân ngươi chết có thể nhắm mắt.

Vô Kỵ không mở miệng nữa.

Bởi vì chàng chợt sực tỉnh, bị một thứ kích thích sản sinh trong mâu thuẫn cực kỳ cường liệt làm sực tỉnh.

Thượng Quan Nhẫn nói:

- Ngoại trừ ta ra, còn có một người cũng cần ngươi bảo vệ.

Lão nhìn con gái lão:

- Ngươi cũng không thể để nó vì ngươi mà chết, nếu không ngươi sẽ ân hận suốt đời.

Linh Linh còn chưa chết, máu trên cổ nàng đã ngưng kết, phụ thân nàng đã thoa thuốc cầm máu lên vết thương của nàng.

Mỗi một đại hành gia trong giang hồ đều có một thứ thuốc cứu thương cầm máu, hơn nữa nhất định lúc nào cũng mang theo mình.

Thượng Quan Nhẫn cũng không ngoại lệ.

Vô Kỵ quay đầu nhìn nàng, phảng phất đồng thời cũng nhìn thấy hình bóng của Phượng Nương và Thiên Thiên. Bọn họ lúc nào cũng có thể vì chàng mà chết, chết vì chàng.

Bọn họ đều không thể chết, bởi vì bọn họ đều vô tội.

Hiện tại Bạch Ngọc Lão Hổ tuy đã vỡ nát, nhưng kế hoạch “Bạch Ngọc Lão Hổ” lại nhất định phải hoàn thành.

Vô Kỵ chợt quay đầu đối diện Thượng Quan Nhẫn, gằn từng tiếng:

- Ta tuyệt không thể chết.

Thượng Quan Nhẫn tịnh không cảm thấy lạ, lão đối với Vô Kỵ vốn rất có lòng tin.

Vô Kỵ nói:

- Ta nhất định phải sống.

Thanh âm chàng tràn ngập quyết tâm, không cần biết ra sao đều phải sống.

Thượng Quan Nhẫn thốt:

- Ta tin. Ta cũng nhất định sẽ sống.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này